Truyện Ô Long Viện

Truyện Kim Chi Củ Cải

Truyện Cười Vova

Recent Posts

Bí ẩn sau màn mất tích của cô dâu ngay trong đêm tân hôn với bức thư ngắn ngủn để lại

Bí ẩn sau màn mất tích của cô dâu ngay trong đêm tân hôn với bức thư ngắn ngủn để lại

Cho tới bây giờ, khi đám cưới đã qua đi được 1 tháng, Chính vẫn không thể tin đó là sự thật. Hương – cô dâu của anh đã biến mất ngay trong đêm tân hôn. Lúc đi cô chẳng mang gì nhiều, chỉ có chiếc túi xách chứa giấy tờ tùy thân và số vàng hồi môn mọi người trao cho trong lễ cưới.

Chính còn nhớ như in, hôm diễn ra tiệc cưới, sau khi mọi thứ xong xuôi hết, anh và Hương trở về nhà thay đồ, tắm rửa rồi nghỉ ngơi. Đêm ấy cũng là đêm tân hôn của 2 người. Suốt thời gian yêu nhau, Hương luôn né tránh những động chạm thân mật của anh, nói muốn để dành đến đêm tân hôn. Anh vì yêu và tôn trọng Hương nên đã đồng ý. Do đó, đêm tân hôn đối với anh mang ý nghĩa rất đặc biệt.

Sau khi thay xong váy cô dâu ra, Hương xách túi đứng lên nói với anh cô muốn ra ngoài đầu ngõ gội đầu. Chính gật đầu, anh cũng đi tắm. Nhưng anh tắm xong mà đợi mãi vẫn không thấy Hương về. Chính gọi điện thì điện thoại cô tắt máy. 1 tiếng, 2 tiếng qua đi, Hương vẫn bặt vô âm tín, Chính hốt hoảng thực sự. Anh xuống dưới nhà hỏi bố mẹ, nhưng ông bà đều nói chưa thấy Hương về. Anh lao ra hàng gội đầu ngoài ngõ thì nhận được câu trả lời, Hương không hề đến đó gội đầu. Hỏi vài người nữa thì cuối cùng may mắn có một bác gái đi tập thể dục nhìn thấy Hương vẫy một chiếc taxi lên xe đi mất.

Chính bất lực trở về, vừa hay anh nhìn thấy một phong thư trên bàn trang điểm của Hương trong phòng tân hôn. Anh vội vàng mở ra xem. Chữ trên giấy là bút tích của Hương, chỉ có vài dòng ngắn gọn: “Em xin lỗi, em cảm thấy mình chưa sẵn sàng cho cuộc hôn nhân này. Em muốn yên tĩnh một thời gian, khi nào suy nghĩ thông suốt thì em sẽ về. Mong anh thông cảm!”.

Bí ẩn sau màn mất tích của cô dâu ngay trong đêm tân hôn với bức thư ngắn ngủn để lại - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Yêu nhau gần 1 năm, Hương hoàn toàn tự nguyện trong chuyện cưới xin với Chính, đám cưới cũng đã xong, vậy mà giờ cô nói cô chưa sẵn sàng, cần yên tĩnh suy nghĩ, Chính thật sự muốn điên lên mất!

Hôm sau, Chính đem chuyện nói với bố mẹ, đồng thời gọi điện cho bên nhà Hương xem bố mẹ vợ anh có biết tung tích của cô không nhưng vẫn chẳng có kết quả gì. Công ty chỗ cô làm việc cũng đáp, Hương không hề xin nghỉ phép cũng như đưa đơn xin thôi việc. Dường như Hương giấu tất cả mọi người về việc mình định làm, chỉ lẳng lặng biến mất không một dấu hiệu báo trước.

Cô đã có ý định bỏ đi từ trước, hay đến đêm tân hôn cô mới bộc phát ra quyết định ấy? Đó là câu hỏi dày vò Chính suốt quãng thời gian 1 tháng sau đêm tân hôn khiến anh mất ăn mất ngủ, bơ phờ tiều tụy. Liệu có phải anh chưa đủ tốt hay không, khiến cô vẫn thấy bất an, không yên tâm và tin tưởng vào anh cũng như cuộc hôn nhân này? Bao giờ Hương mới về với anh đây? Anh mang tiếng đã cưới vợ mà vợ chẳng thấy đâu, đi đâu ai hỏi đến cô cũng khiến anh chạnh lòng ghê gớm. Đã thế bố mẹ vợ còn nói anh và nhà anh cố gắng giữ kín mọi chuyện, đừng làm ầm ĩ lên kẻo xấu mặt cả 2 nhà, ông bà tin Hương sẽ nhanh chóng về thôi.

Sau đó Chính dần lấy lại được sự tỉnh táo. Anh nghĩ kĩ lại, dù Hương có bỏ đi bất ngờ nhưng chắc chắn đến giờ phút này thì cô sẽ phải liên lạc về cho gia đình cô yên tâm rồi, và hẳn là bố mẹ cô đã biết tin tức. Chính quyết định gọi cậu em trai đang học đại học của Hương ra ngoài uống nước. Ngồi tỉ tê một hồi, anh mang hoàn cảnh đau thương của mình khi là một người đàn ông mà vợ mình đi đâu, làm gì cũng không hề biết. Chính lấy món quà là chiếc điện thoại thông minh đời mới ra “dụ dỗ”, cuối cùng cũng moi được thông tin từ cậu chàng.

“Tối qua em thấy bố mẹ gọi điện cho chị Hương, nói chị ấy nhanh bỏ cái gã người yêu cũ đi mà về với anh, không để quá đi anh không chịu đợi nữa đòi ly hôn đơn phương thì lúc ấy muốn về cũng chẳng còn đường. Hoặc nếu có thai đứa con không phải của anh, chuyện vượt tầm kiểm soát thì bố mẹ em không còn biết giấu mặt vào đâu nữa”, Chính ra về mà những lời cậu em trai Hương nói cứ văng vẳng bên tai. Anh không muốn tin đó lại là sự thật, rằng vợ anh đêm tân hôn đã lén lút bỏ đi với người tình cũ, nhưng có lẽ chẳng còn lời giải thích nào hợp lí hơn nữa rồi. Nếu Hương thấy chưa sẵn sàng kết hôn, vậy sao trong toàn bộ quá trình chuẩn bị hôn lễ không thấy cô tỏ thái độ gì?

Mệt mỏi và chán chường, anh gọi điện cho mẹ vợ: “Mẹ bảo Hương về kí đơn đi, rồi muốn quay lại với người cũ cũng được, con không cấm cản đâu, thậm chí sẽ giữ kín chuyện để cô ấy khỏi mang tiếng. Chuyện con đã biết hết rồi, bố mẹ đừng giấu con nữa, giờ Hương có muốn quay lại con cũng không thể chấp nhận”. Mẹ Hương nghẹn lời không nói được gì, chỉ ấp a ấp úng: “Con… con…”. Chính cười buồn, chào mẹ vợ rồi cúp máy.

Hương không yêu anh tại sao còn cố làm đám cưới với anh, nếu nói ngay từ đầu không phải mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn hay sao? Nhưng có lẽ chính bản thân Hương cũng không lường trước được, hẳn là do người tình cũ của cô bất ngờ trở về liên lạc. Thôi thì trách chính anh kém cỏi không thể níu giữ được cô mà thôi, nghĩ vậy cho nhẹ lòng…


Giờ tất cả họ hàng, bạn bè, hàng xóm đều cho rằng chồng mình mắc bệnh hoang tưởng

Giờ tất cả họ hàng, bạn bè, hàng xóm đều cho rằng chồng mình mắc bệnh hoang tưởng

Hai vợ chồng mình là công nhân. Lương một tháng cũng chẳng đủ để chi tiêu cho cuộc sống ở mảnh đất Sài Thành đắt đỏ này. Trong căn nhà trọ chật hẹp chẳng có gì quý giá ngoài chiếc tivi 14 inchs.

Vì cái nghèo nên lúc nào vợ chồng mình cũng mong muốn có thể kiếm được nhiều tiền hơn. Nhưng mà cách làm giàu bằng việc mua xổ số của chồng mình thì đúng là "độc nhất vô nhị" với bao nhiêu chuyện cười ra nước mắt. Chỉ vì cái khát khao viển vông này mà gia đình còn cơ cực hơn trước.

Ngày trước tháng nào chồng cũng đưa đủ lương về cho mình, nhưng từ mấy tháng nay mình không biết đến đồng lương nào của anh, có đòi chồng cũng nhất quyết ko đưa. Đưa tiền cho anh ăn sáng ăn trưa thì anh chẳng ăn mà để giành tiền để mua vé số. Móc trong túi quần của chồng ngày nào cũng ra một tập vé. Nói thì anh lại ngụy biện là mua cho lũ bạn.

Giờ tất cả họ hàng, bạn bè, hàng xóm đều cho rằng chồng mình mắc bệnh hoang tưởng - Ảnh 1.

Chỉ vì cái khát khao viển vông này mà gia đình còn cơ cực hơn trước. (Ảnh minh họa)

Cả ngày chồng mình chẳng chịu làm gì chỉ ngồi tính toán xem hôm nay sẽ mua số nào. Nhiều lần bị sếp nhắc nhở nhưng vẫn cứ chểnh mảng trong giờ làm việc, không chỉ thế còn thường xuyên trốn ra ngoài mua vé. Bị sếp phạt xong rồi về bực dọc chửi thề trút hết lên đầu vợ con. Mấy tháng nay xưởng giảm bớt người và chồng mình là người được đưa vào danh sách cho nghỉ đầu tiên.

Không chỉ chơi một mình, chồng mình còn rủ rê mấy ông hàng xóm vô công rỗi nghề cạnh nhà mình mua vé số. Cạnh nhà mình có một bà vợ chua ngoa và đanh đá, biết chồng mình rủ chồng chị ấy thì đã đứng trước cửa nhà mình chửi loạn lên, bao nhiêu từ tục tĩu nhất bà cứ thẳng cửa nhà mình mà nói. Mình chẳng dám ra mà chỉ còn biết che tai lại để con bé con nhà mình không nghe thấy.

Chồng mình mua bao nhiêu tấm vé số mà không trúng nên đâm ra chán nản, rượu chè bê tha. Hôm nào trở về nhà cũng trong trạng thái say xỉn. Đã từ lâu rồi mình không biết thế nào là bữa cơm gia đình, con không được gặp mặt bố…

Giờ tất cả họ hàng, bạn bè, hàng xóm đều cho rằng chồng mình mắc bệnh hoang tưởng - Ảnh 2.

Cứ ôm mộng đổi đời thế này thì chỉ còn nước đi ăn mày ăn xin mất. (Ảnh minh họa)

Từ một người hiền lành ít nói, chồng mình giờ thành một kẻ khua môi múa mép rất giỏi. Trong câu chuyện của chồng mình lúc nào cũng nói đến việc có nhiều tiền rồi ăn uống này kia, mua sắm này kia. Lúc đầu mọi người tưởng chồng mình bông đùa nên còn ngồi nghe, giờ thì mọi người lại cho là viển vông, mắc bệnh hoang tưởng.

Không đủ tiền mua vé số thì chồng mình đi vay nặng lãi. Hôm chủ nợ đến nhà mình đòi mình mới ngã ngửa và còn phải hỏi đi hỏi lại chồng xem có đúng không? Lục tất cả trong nhà còn được mấy trăm nghìn, mình đành phải khất chủ nợ. Cả tuần liền chạy ngược chạy xuôi họ hàng mới gom đủ 20 triệu để trả nợ cho chồng. Lòng mình đau như cắt khi trao số tiền lớn ấy cho người ta chỉ vì phút bồng bột lỡ dại của chồng. Chồng mình thì giọng vẫn còn đầy hoang tưởng "rồi tao sẽ trúng xổ số, 20 triệu có là cái gì?".

Đến nước này mà chồng mình vẫn chưa nhận ra được thì mình biết làm thế nào đây? Cứ ôm mộng đổi đời nhờ trúng xổ số thế này thì chỉ còn nước đi ăn mày ăn xin mất. Mọi người ơi, ai khuyên cho chồng mình tỉnh ngộ với.


Bạn biết đàn ông rất nghiện “chuyện ấy” vào buổi sáng chứ? Đây là lý do…

Bạn biết đàn ông rất nghiện “chuyện ấy” vào buổi sáng chứ? Đây là lý do…

Ham muốn dành cho “chuyện ấy” phụ thuộc khá nhiều vào hormine sinh dục, hormone này chi phối tâm trạng và cảm hứng của chúng ta khá nhiều đó. Với phụ nữ chúng ta, nồng độ hormone sinh dục nữ sẽ lên xuống theo chu kỳ sinh sản để đảm bảo bạn có hứng “yêu” nhất vào lúc bạn dễ thụ thai nhất, đó chính là khoảng giữa chu kỳ kinh nguyệt.

Nhưng với đàn ông, chu kỳ này ngắn hơn nhiều, nồng độ testosterone của nam giới lên xuống và lập lại mỗi ngày. Nói cách khác, nếu không có gì đặc biệt làm chàng “tụt hứng” thì có vẻ đàn ông ngày nào cũng có hứng “yêu” cả, chỉ có là hứng thú đó thay đổi theo thời gian trong ngày. Thử nhìn qua lịch “ham hố” của đàn ông trong một ngày, bạn sẽ hiểu thôi…

Buổi sáng: mức testosterone cực cao, cực sung

Khi chàng mới ngủ dậy, đó là lúc testosterone trong cơ thể đạt mức đỉnh điểm của cả một ngày khiến anh ấy tràn đầy năng lượng, rất tập trụng, cởi mở, khá hung hăng hiếu chiến và tất nhiên là rất… manh động. Điều này cũng giải thích cho hiện tượng “chào cờ” mỗi sáng của “quả ớt” khi đồng hồ chưa điểm 12 giờ trưa.

Bạn biết đàn ông rất nghiện “chuyện ấy” vào buổi sáng chứ? Đây là lý do… - Ảnh 1.

Ảnh: Internet

Hormone sinh dục tăng cao khiến anh ấy nóng nảy, bồng bột và dễ mất kiểm soát hành vi của bản thân, nên nếu bạn bỗng thấy người đàn ông của mình hùng hổ khác thường vào lúc này thì cũng đừng ngạc nhiên.

Từ các nét tính cách tiêu biểu cho mức độ testosterone cao nêu trên, thật dễ hiểu khi đây cũng là thời điểm chàng ta hừng hực với “chuyện ấy” nhất trong ngày. Đàn ông luôn cho rằng sex lúc vừa mở mắt (mà thật ra cũng không cần mở mắt lắm), bất chấp cả chuyện miệng bạn bốc mùi, là ý tưởng rất hay ho bởi vừa tận dụng được ham muốn cao điểm lại vừa xem như tập thể dục buổi sáng. Nói chung, với các chàng thì chuyện “giao ban” buổi sáng quá là hợp lý luôn ấy chứ.

Tuy nhiên, do đặc tính của testosterone mạnh, lúc này người đàn ông của bạn dường như thiên về thỏa mãn bản thân hơn là lắng nghe và chú ý đến cảm xúc của bạn trong cuộc “yêu”. Nhưng đừng ấm ức vì nghĩ mình thiệt thòi nàng ạ, cơ hội phục thù của bạn sẽ đến ngay trong ngày thôi.

Buổi trưa: mức testosterone trung bình

Dù chưa tụt hẳn xuống đáy nhưng vào giữa ngày, mức hormone sinh dục của chàng đã giảm nhiều so với lúc sáng. Lúc này mức độ hung hăng và nóng nảy của chàng cũng đã giảm khiến anh ấy có vẻ dễ hòa hợp hơn với người khác. Năng lượng của người đàn ông lúc này vẫn tràn đầy nhưng đã được kiểm soát và anh ấy cũng bớt khả năng sa ngã do bản năng hơn.

Bạn biết đàn ông rất nghiện “chuyện ấy” vào buổi sáng chứ? Đây là lý do… - Ảnh 2.

Ảnh: Internet

Một điều thú vị là, đối với đàn ông, buổi trưa là thời điểm tốt nhất trong ngày để hẹn hò bởi đó là lúc chàng có sự cân bằng hormone tốt nhất trong ngày để có thể lắng nghe, chia sẻ và thấu hiểu. Có khi bạn nên hẹn chồng hay người yêu đi ăn trưa nhiều hơn đi nhỉ?

Buổi chiều tối: mức hormone nam ngang bằng phụ nữ

Về cuối ngày, mức testosterone rơi xuống mức thấp nhất, hầu hết đàn ông lúc này có xu hướng thỏa hiệp và tìm kiếm sự yên bình. Họ có thể dễ dàng chấp nhận làm những việc bình thường họ không thích lắm hay cho phép những điều mà nếu xảy ra vào buổi sáng thì không thể nào họ lại đồng ý được.

Bạn biết đàn ông rất nghiện “chuyện ấy” vào buổi sáng chứ? Đây là lý do… - Ảnh 3.

Ảnh: Internet

Các chị vợ và nàng người yêu ạ, đây là lúc để bạn đòi chàng chiều mình đấy, nhất là trong “chuyện ấy”. Dù không có được mãnh liệt như ban sáng đâu nhưng “yêu” vào chiều tối có thể mang lại cảm giác hài lòng và cho phái nữ vì lúc này người đàn ông sẽ chiều theo mọi ý muốn của vợ hay người yêu miễn là nàng biết khơi gợi và nũng nịu.

Vậy đó, để hiểu nhu cầu sinh lý của chàng có gì khó đâu nàng nhỉ. Còn nếu bạn vẫn chưa biết nên “yêu” lúc nào là nóng bỏng nhất thì theo một nghiên cứu ở Anh, giờ vàng cho “chuyện ấy” là 9 giờ sáng chủ nhật nhé.

(Nguồn: Elitedaily)


Đau đớn nghe con gái hỏi: "Khi nào tóc con mọc lại hả mẹ ơi?"

Đau đớn nghe con gái hỏi: "Khi nào tóc con mọc lại hả mẹ ơi?"

Lấy chồng gần 8 năm, chạy chữa biết bao nơi vợ chồng tôi mới có một đứa con gái. Lúc biết mình mang bầu, tôi vừa cười vừa khóc trong vòng tay chồng. Anh cũng lén lau nước mắt. Tôi biết nếu con bé không xuất hiện kịp thời, có lẽ tình yêu 10 năm, hôn nhân 8 năm của chúng tôi sẽ tan vỡ. Con bé là cứu tinh cho cuộc hôn nhân này, cứu tinh cho cả cuộc đời của tôi.

Từ lúc mang thai, cơ thể tôi suy yếu thấy rõ. Chỉ cần tôi làm việc mạnh một chút đã cảm thấy khó chịu. Có lần, vì với tay lấy chồng hồ sơ mà tôi còn bị động thai. Vì con, tôi chấp nhận nghỉ việc ở nhà dưỡng thai. Hàng ngày tôi chỉ nằm trên giường hoặc đi lại hết sức nhẹ nhàng, những việc khác đã có mẹ chồng, chồng tôi lo liệu.

Mỗi tối để tôi an toàn, chồng tôi còn đem bô vào tận góc phòng để tôi đi vệ sinh rồi sáng mai lại đem đi đổ. Anh lên mạng tìm kiếm những món ngon bổ cho bà bầu rồi hì hục nấu nướng. Anh còn tự đi mua váy bầu, đồ sơ sinh cho mẹ con tôi. Tôi biết anh đã hạnh phúc thế nào khi biết mình sắp là cha.

Đau đớn nghe con gái hỏi: Khi nào tóc con mọc lại hả mẹ ơi? - Ảnh 1.

Tôi biết đây là đứa con duy nhất của tôi, đứa con mà sau này dù có sống chết tôi cũng phải bảo vệ nó. (Ảnh minh họa)

Ngày được chính thức ôm con gái bé bỏng vào lòng, nước mắt tôi cứ rơi không ngừng. Cuối cùng, sau bao nhiêu mong mỏi đợi chờ tôi cũng được làm mẹ. Nhưng cùng lúc đó tôi nhận được tin mình không thể có thai được nữa vì thành tử cung tôi đã quá mỏng manh không thể chịu được việc mang thai nữa. Tôi biết đây là đứa con duy nhất của tôi, đứa con mà sau này dù có sống chết tôi cũng phải bảo vệ nó. Thế mà tôi đã không làm được. Tôi bất lực nhìn con ngày càng xa dần tôi.

Từ lúc sinh con, tôi nghỉ làm hẳn. Hàng ngày tôi chỉ muốn quấn quýt bên con bé. Tôi chăm con bé như trứng mỏng. Chồng tôi cũng không ngoại lệ. Chỉ cần thấy nó bị muỗi cắn một nốt nhỏ cũng đủ để chúng tôi xuýt xoa cả ngày. Nuôi nấng, chăm bẵm, theo dõi con từng ngày từng ngày một. Vậy mà bây giờ, khi con được 5 tuổi, vợ chồng tôi lại chia nhau nỗi đau, nỗi sợ mất con.

Cách đây một năm, con bé đột nhiên bị ngất xỉu nhiều lần. Vợ chồng tôi đưa con đi thăm khám nhiều nơi và chết điếng người khi nhận hung tin: "Con bé đã bị ung thư máu". Tôi đã chết lặng đi khi nghe tin. Suốt những tháng ngày sau đó, mẹ con tôi ở bệnh viện nhiều hơn ở nhà. Bao nhiêu tiền tích cóp suốt mười mấy năm qua đều đem ra chạy chữa cho con bé mà vẫn không đủ. Chỉ trong vài tháng, vợ chồng tôi đã nợ lên tới con số trăm triệu. Nhưng điều chúng tôi đau lòng nhất không phải tiền bạc mà là cô con gái duy nhất.

Từ lúc phát bệnh, con bé sống hoàn toàn dựa vào thuốc. Người con trước mũm mĩm giờ ốm chỉ còn da bọc xương. Thời gian đầu con còn khóc, giãy dụa mỗi khi nghe tin hóa trị. Nhưng giờ con can đảm chấp nhận. Thấy tôi khóc, con còn lau nước mắt, còn an ủi tôi đừng buồn nữa.

Đau đớn nghe con gái hỏi: Khi nào tóc con mọc lại hả mẹ ơi? - Ảnh 2.

Làm sao tôi có thể chấp nhận được nếu mất con bé đây? (Ảnh minh họa)

Con bé rất ngoan. Dù đau đớn mấy vẫn cố chịu đựng. Chỉ có điều, tóc con bé ngày càng rụng nhiều và giờ thì không còn sợi nào nữa. Ngày trước, con cứ bi bô nói tóc con đẹp và không cho mẹ cắt. Giờ con chẳng muốn soi gương nữa vì sợ nhìn thấy cái đầu nhẵn bóng xấu xí. Chồng tôi thương con cũng tự cạo đầu mình để con không cô đơn.

Lâu lâu, tôi lại đưa con bé ra ngoài dạo. Lần nào con cũng bắt tôi đội mũ cho khỏi xấu xí. Con còn hỏi khi nào con được về nhà, khi nào tóc con mọc lại hả mẹ ơi? Nghe con nói, tôi lại phải ngửa mặt lên trời cho nước mắt không rơi xuống. Đau đớn lắm.

Và giờ, tôi đang tự tay tập tết tóc mình thành mái tóc giả. Năm ngày nữa đến sinh nhật thứ 6 của con gái. Tôi đã nhờ người cắt đi mái tóc dài đen mượt tôi nuôi dưỡng suốt thời gian qua và nhờ họ chỉ cách tết thành mái tóc giả. Tôi sẽ tự tay đeo mái tóc này vào đầu con. Chỉ hi vọng, con có thể gắng gượng đến ngày đó. Con yếu quá rồi, hiện giờ phải truyền thuốc ngày đêm và nằm cách ly trong phòng đặc biệt. Trái tim vợ chồng tôi cũng chết dần theo. Trời ơi, làm sao tôi có thể chấp nhận được nếu mất con bé đây? Tôi phải làm gì đây?


Vì mình hay vì tình?

Vì mình hay vì tình?

Vì mình hay vì tình? Sau tất cả, chúng ta vẫn chọn hướng tốt nhất cho bản thân, không phải vì quên đi tình nghĩa là thi thoảng chúng ta có thể quay về để hàn huyên, để cà pháo với thầy và với những người đồng nghiệp cũ.


Vì mình hay vì tình?
ảnh minh họa

Bản thiết kế cho chương trình Tổng khai giảng sắp tới tại Công ty vẫn đang làm cho hoàn thiện. Chợt cả phòng làm việc tối om, điện tắt. Thôi thì về sớm. Tối làm rồi gửi sang in là xong. Bước xuống tầng dưới, tiếng từng bậc thang sao thê lương, ủ dôt. Ngoài sảnh, Thầy vẫn đang miệt mài sửa bài vẽ cho các bạn sắp luyện thi Đại học. Là Giám đốc nhưng tôi vẫn quen miệng gọi bằng Thầy - tiếng gọi thiêng liêng - người đã dạy tôi vẽ khối, phối màu những ngày đầu chập chững đến với ngành Đồ họa.

Sau khi tốt nghiệp, tôi đi làm nhiều nơi, Công ty Mỹ có, Nhật có, đời đưa đẩy tôi đến với công ty thầy - hồi xưa tôi học là Trung tâm nhưng giờ mới lên Công ty rồi và là chỗ làm thứ 5. Cứ ngỡ có thể gắn bó lâu dài với nơi này, ấy vậy mà... Chiều nay, cái chiều định mệnh này lại thấy nặng nề, cười chào ra về mà chẳng vui tẹo nào. Thầy vẫn áo sơ mi đồng phục đó, vẫn cách dạy tận tình đó nhưng suy nghĩ của tôi đối với thầy lúc này chẳng còn được như xưa. Ôi cái thời gian kéo con người va chạm nhau, để rồi cụng tán nhau, để rồi làm cho nhau chẳng sứt mẻ nhưng cơ bản đã hình thành những vết rạn nứt trong tim.

Chuyện là sau những tháng thử việc tại nơi Thầy, cùng là những ngày Công ty phải trải qua vô vàn khó khăn, thành lập chi nhánh mới, mở thêm những mảng mới, thay đổi nhân sự rồi tất tần tật, tôi đã cùng Thầy và các anh chị đã vượt qua những khó khăn. Cho đến ngày... kí hợp đồng chính thức...

Ngày hôm ấy – đúng 14/2 – nhưng mặc kệ tôi chẳng quan tâm vì nó không hề liên quan đến mình – tôi - 1 tín đồ độc thân của tuổi 24. Thầy bảo, em check mail nhé!

Tôi mở mail ra, thoạt nhìn lướt rồi lại chầm chậm dò lại. Ở chỗ công việc và lương khoản. Đúng là lúc Công ty chưa vực dậy được, doanh thu chưa có là bao mà còn tu bổ rồi phát sinh bao nhiêu thứ nhưng thực lòng tôi bỏ cả những khoảng thời gian riêng cho bản thân để hết lòng vì nơi này – 1 phần vì tình nghĩa – 1 phần vì giết thời gian – 1 phần vì nâng cao kinh nghiệm. Vậy mà cái kết lại là làm vừa đồ họa, vừa maketing online, vừa bên Công đoàn các kiểu nhưng cái tôi nhận lại là 1 file word khiến mình phải sục sôi như vầy đây.

Những suy nghĩ bụp xoẹt như tia lửa điện ngang qua não, làm bao nhiêu nơtron tôi hun khói, tôi cố gắng làm bộ mặt điềm tĩnh nhất có thể để sang đàm phán với GIÁM ĐỐC.

Mọi yêu cầu tôi nêu ra, thiết nghĩ đều hợp lý, vậy mà sau lần một, đến lần 2 và sang lần 3 đều không đi đến một cái kết có hậu. Người không đồng ý như lúc thỏa thuận ban đầu, Người bảo chưa thể hỗ trợ máy tính tôi làm việc được và bao nhiêu thứ... Người tâm sự với tôi rất nhiều và tôi hiểu, cảm nhận được tất cả. Cuối cùng tôi xin nghỉ việc vì không thể kí hợp đồng 1 năm. Đêm đó, tôi dạo một mình dọc bờ sông Hàn, khi mà các cặp đôi tình tình cảm cảm thì tôi cô độc, thì tôi của công việc hiện hữu. Thẫn thờ nhìn lại Đà Nẵng – TP đẹp thật nhưng lòng tôi lại chẳng được thế, đến khi cảm thấy sương xuống, lạnh, tôi mới về.

Sau ngày hôm đó tôi xin nghỉ, đến ngày sau nữa, tôi đi làm để hoàn thành nốt việc và bàn giao lại tất cả. Đêm đó đã rất khuya rồi, thầy gọi và nói chuyện rất lâu, thầy bảo thầy chấp nhận và hẹn ước những dự định tương lai, thầy nhắn qua facebook là "Hóng & G9". Lại 1 đêm trằn trọc, tôi gọi về nói chuyện với gia đình để vơi đi phần nào những trái ngang trong suốt khoản thời gian ấy. Sáng hôm sau đến Công ty, thầy vui vẻ, bảo tôi kí nhưng khi tôi đã quyết định ra đi thì sẽ không nghĩ lại. Sau ba lần là đã chốt còn đến lần thứ tư thì e là... bởi sau tất cả những gì Công ty đã đối với tôi thì có lẽ gởi lại áo đồng phục là cách ổn nhất. Tôi xin lỗi và để lại áo trên bàn đó, chỏng chơ, trơ trọi... Thầy ngồi im lặng và không nói tiếng nào.

Đến những ngày kế tiếp, tôi vẫn đến Công ty để bàn giao lại công việc và hôm nay là ngày cuối cùng tôi ở lại đây với danh nghĩa nhân viên. Thế mà chào mừng tôi ra đi lại là bóng tối vì thành quả các chú điện lực để lại.

Thầy chợt nhớ điều gì, gọi với lại, cầm bịch bơ mà ba mẹ thầy từ Gia Lai mang xuống cho tôi, nhận nói cảm ơn mà thấy đắng lạ lùng. Cuối cùng tôi vẫn chọn cách ra đi vì nếu họ biết trân trọng mình thì đã chẳng phải đến mức này.

Sau khi phỏng vấn lần tiếp, tôi được nhận vào một Công ty Hàn, công việc khá hợp, lương bổng khá ổn, gần hơn chỗ cũ, mọi thứ khá tuyệt vời.

Duy chỉ có điều, những chiều nào đấy, các lớp luyện vẽ từ thiếu nhi đến Đại học sẽ khó có thể được nhìn thấy nữa... một chút chạnh lòng, một chút vấng vương.

Vì mình hay vì tình? Sau tất cả, chúng ta vẫn chọn hướng tốt nhất cho bản thân, không phải vì quên đi tình nghĩa là thi thoảng chúng ta có thể quay về để hàn huyên, để cà pháo với thầy và với những người đồng nghiệp cũ.

Ra đi không phải là hạ sách mà bước tiếp để biết phía trước còn có gì. Đừng lo sợ rằng chúng ta sẽ vấp ngã đau thương hơn mà hãy cứ vững tin môt điều là: "Chắc chắn trên quả Địa cầu kia vẫn còn sót lại một vài chỗ thích hợp để cho ta tồn tại và phát triển, đừng vì những gò bó, khó xử hay dằng vặt nhất thời mà trói buột ta một chỗ để tạo rễ"!


Tin tốt lành

Tin tốt lành

"Ý nghĩa cuộc sống không phải ở chỗ nó đem đến cho ta điều gì, mà ở chỗ ta có thái độ đối với nó ra sao; không phải ở chỗ điều gì xảy ra với ta, mà ở chỗ ra phản ứng với những điều đó như thế nào"


Tin tốt lành
ảnh minh họa

Một anh sinh viên vừa tốt nghiệp đại học đang tìm việc làm đã tham dự một cuộc thi sáng tạo chuyên ngành do liên hiệp các trường đại học trong cả nước tổ chức. Sau nhiều vòng sơ khảo kéo dài cả tháng trời, anh được lọt vào nhóm những người xuất sắc nhất để dự vòng thi chung kết. Rồi anh cũng vất vả vượt qua các đối thủ trong cuộc đấu trí cuối cùng, kéo dài ba ngày liền căng thẳng và giành được giải nhất.

Phần thưởng cho anh là một món tiền khá lớn mà cuộc đời sinh viên trước nay của anh chưa từng mơ tới. Sau khi rời hội trường và trốn nhanh khỏi ánh đèn camera của báo giới, anh vào bãi lấy xe ra về. Bất chợt, một người phụ nữ tiến đến gần anh. Bà ta nghẹn ngào:

- Chào cậu! Chúc mừng cậu, thật vinh dự cho cậu đã đạt được giải nhất trong cuộc thi khó khăn này. Tôi có một chuyện muốn nói với cậu nhưng không biết có tiện không. Nếu cậu có con nhỏ thì cậu mới hiểu được điều tôi sắp nói. Con của tôi đang bị ung thư nặng nằm trong bệnh viện, nếu không có một khoản tiền lớn để mổ, chắc em nó không qua khỏi được! Mà nhà tôi thì... không thể lo được một khoản tiền lớn như vậy...

- Thế bác cần bao nhiêu? – Anh sinh viên nhìn bà hỏi, lòng cảm thông thực sự

Sau khi nghe người phụ nữ kể hết sự việc, anh liền rút phong bì đựng số tiền vừa được thưởng và trao cho bà.

- Cầu mong cho con bác qua được hiểm nguy. Bác về lo cho em ấy ngay đi – anh nói.

- Cảm ơn cậu, không biết tôi phải lấy gì mà đền ơn cậu đây.

Nói rồi, người phụ nữ với vẻ xúc động quày quả bước ra cổng.

Vài ngày sau anh có dịp quay lại trường. Một người trông thấy liền tiến tới hỏi:

- Có người kể với tôi rằng tối hôm trước anh có gặp một người phụ nữ sau cuộc thi và anh đã cho bà ấy tiền để chữa bệnh cho đứa con sắp chết của bà ấy, phải không?

Người thanh niên gật đầu xác nhận.

- Vậy thì tôi phải báo với anh tin này để anh biết. Bà ta là một tay lừa đảo thật sự đấy. Bà ta chẳng có đứa con nào bị bệnh gần chết cả. Anh cả tin quá! Anh bị lừa rồi, anh bạn ạ!

Một thoáng im lặng, anh thanh niên hỏi lại:

- Có thật là không có đứa bé nào bị bệnh gần chết cả, đúng không?

- Đúng vậy. Tôi bảo đảm là như thế - người đàn ông quả quyết.

- Ồ, đó là tin tốt lành nhất trong ngày mà tôi được biết đấy - người thanh niên nói.

Đoạn, anh nói thêm:

- Chúng ta nên ăn mừng vì không có đứa trẻ nào phải chết cả.


Những đứa trẻ khiến bố mẹ ‘cười ra nước mắt’ vì quá vâng lời

Những đứa trẻ khiến bố mẹ ‘cười ra nước mắt’ vì quá vâng lời

Cậu bé thông minh nghĩ ra cách nhoài người ra khỏi cửa để chơi khi bố mẹ không cho ra ngoài.


 Bố mẹ không cho phép ra ngoài nhưng cậu bé này “lách luật“ bằng cách nhoài người qua cửa chính khi chân vẫn ở trong nhà.
Bố mẹ không cho phép ra ngoài nhưng cậu bé này “lách luật“ bằng cách nhoài người qua cửa chính khi chân vẫn ở trong nhà.

"Tôi bảo cô con gái hai tuổi là để giày ở cửa trước và bé làm đúng như vậy", một bà mẹ chia sẻ.

Lần đầu tiên dùng bình xịt khử mùi, cô bé lấy thước kẻ ra đo vì "phải cách 15 cm".

Trong lúc đang sửa ổ cứng máy tính, phụ huynh này phì cười khi cậu con trai bước vào cùng đồ chơi gấu bông và nói: "Sonic sẽ giúp tăng tốc độ cho máy tính".

Cậu bé Lincoln mới được tặng một chú chó nhỏ. Bố mẹ gợi ý nên học theo cách huấn luyện chó từ các video trên Youtube và đây là cách Lincoln làm.

Sau khi được mẹ sai đặt bình nước vào bát ăn của chó, cậu bé đã hoàn thành nhiệm vụ đúng như những gì mẹ giao.

"Bé nhăn nhó: ’Mẹ cho con nhiều nho quá’. Tôi bảo con: ’Vậy chỉ ăn một nửa thôi’. Và đây là kết quả", một bà mẹ hài hước khoe ảnh trên trang cá nhân.

Mẹ nhờ cho mèo ăn và kết quả là bé đặt một quả cam vào đĩa ăn của mèo.

Cô dặn các bé mang một chú cá nhỏ đến lớp để quan sát và bạn nam này chơi trội với con cá lớn để trong chậu.

Cái kết “tang thương” cho cô gái “sắc nước hương trời” bỏ bạn trai 5 năm theo chồng đại gia

Cái kết “tang thương” cho cô gái “sắc nước hương trời” bỏ bạn trai 5 năm theo chồng đại gia

Nàng quyết định bỏ người bạn trai đã gắn bó suốt thời thanh xuân tươi đẹp để đi lấy chồng. Chung quy cũng vì một chữ: tiền. Bạn trai 5 năm không thể cho nàng cuộc sống như nàng mong muốn: nhà lầu, xe hơi, hàng hiệu, chi dùng những dịch vụ sang chảnh. Bạn trai 5 năm cũng chẳng thể giúp gì cho gia đình nàng, cho bố mẹ già bệnh tật và em trai em gái đang cần người nâng đỡ trong công việc.

Lúc này với nàng thì tình yêu có gì quan trọng đâu! Dù có yêu tha thiết tới mấy thì thời gian cũng sẽ bào mòn tất cả. Vợ chồng sống với nhau vì nghĩa, các cụ đã nói rồi đấy thôi. Hơn nữa, có tiền thì rồi thì sao mà không hạnh phúc cho được? Chồng nàng chiều chuộng nàng, sẵn sàng cung phụng nàng thế cơ mà. Rồi nàng sẽ được hạnh phúc, dù nàng là người vợ đời thứ 3 và chồng nàng cũng đã có tới 5 đứa con với 2 người vợ trước.

Chồng nàng tổ chức cho nàng một đám cưới hoành tránh khiến nàng vui quên cả trời đất. Ngoại hình “sắc nước hương trời” của nàng trở nên lộng lẫy hơn bao giờ hết bởi những bộ váy cưới trăm triệu và loạt trang sức kim cương đắt giá. Những ngày tháng mật ngọt đầu hôn nhân, nàng thỏa sức tận hưởng cuộc sống của một phu nhân đại gia giàu có: ở biệt thự như lâu đài, đi xe sang vài tỷ, xách túi vài chục thậm chí lên đến cả trăm triệu, tham gia vào những bữa tiệc dành cho giới thượng lưu,...

Thế nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang…

Cái kết “tang thương” cho cô gái “sắc nước hương trời” bỏ bạn trai 5 năm theo chồng đại gia - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Nàng đã kết hôn được hơn 1 năm. Gã vẫn còn nhớ như in khuôn mặt đầy nước mắt lúc nàng nói lời chia tay gã, và hình ảnh nàng trong bộ váy cô dâu hàng hiệu cùng đám cưới rình rang mà bạn bè nàng đăng lên facebook. Từ lúc ấy, vì quá đau khổ, gã đã chặn các cách thức có thể liên lạc hay để gã nhìn thấy bóng dáng nàng. Bạn bè vì biết nỗi khổ tâm của gã nên cũng giấu nhẹm những tin tức liên quan đến nàng chẳng bao giờ hé lộ gì cả.

Gã cứ ngỡ nàng và gã sẽ là hai đường thẳng song song chẳng bao giờ còn gặp gỡ nhau nữa. Kể cả là giữa biển người này, cũng hiếm có cơ hội chạm mặt nhau bất chợt, bởi những nơi nàng đặt chân đến thì gã còn xa mới có cửa bước vào…

Thế nhưng, vào một ngày mưa tầm tã, nàng bất ngờ gọi điện cho gã. Nàng đã đổi số điện thoại, là một dãy số rất đẹp, hẳn đắt tiền lắm. Nghe giọng nàng qua điện thoại, tim gã run lên. Những cảm xúc xưa cũ lại ùa về. Gã phải cố gắng dằn lòng lại mới có thể giữ cho giọng mình được bình tĩnh để hỏi han nàng vài câu như những người bạn lâu không liên lạc.

Đột nhiên nàng òa khóc nức nở. Nàng nói nàng nhớ gã lắm. Nàng bảo, nàng không hạnh phúc. Nàng muốn quay về với gã, gã sẽ đón nhận nàng chứ?

Thì ra sau những choáng ngợp vì cuộc sống vật chất giàu sang mang lại, nàng dần nhận ra, mình đang được chồng nuôi không khác gì một con búp bê xinh đẹp chỉ để làm cảnh. Chồng nàng không cho nàng đi làm, ngày ngày nàng chỉ ở nhà sửa soạn để đón chồng mỗi buổi tan làm về mà thôi. Thi thoảng anh ta sẽ dẫn nàng tới các cuộc gặp xã giao làm ăn nếu cần thiết. Nhà nàng có người giúp việc đồng thời cũng là kẻ giám sát hành tung của nàng. Hễ nàng đi đâu sẽ có lái xe đưa đón, và có người luôn kè kè theo sau. Nàng không bao giờ được đi gặp mặt đàn ông, nếu đó không phải là họ hàng, người thân.

Ban đầu chồng nàng còn chăm chỉ về với nàng mỗi tối tan tầm, nhưng sau đó, dường như sự mới mẻ qua đi, anh ta thường về muộn, thậm chí là đi qua đêm không về. Nàng biết, anh ta có tình nhân bên ngoài, nhưng bất lực chẳng thể làm được gì, vì nàng chẳng hề có bất cứ tiếng nói nào đối với anh ta cả.

Vì vật chất anh ta vẫn chu cấp cho nàng cũng như gia đình nàng đầy đủ, nên nàng mới nín nhịn hơn 1 năm qua cuộc sống chẳng khác gì một nhà giam hợp pháp như vậy. Nhưng nàng không thể chịu đựng hơn được nữa khi mới đây, sau nhiều bận lần khứa, anh ta tuyên bố thằng thừng rằng không muốn có thêm con nữa. Anh ta đã có đủ con rồi, chẳng cần thêm cũng được. Nhưng nàng chỉ có một thân một mình, sao có thể không cần một đứa con nương tựa? Chẳng lẽ nàng cứ sống đơn độc thế này cả đời ư?

Tới lúc này nàng mới nhận thấy, mọi thứ xa hoa xung quanh mình đều là phù phiếm cả, một khi nàng không có giờ phút nào được vui vẻ thực sự. Và nàng nhớ quay nhớ quắt người đàn ông tuy nghèo túng nhưng yêu thương, tôn trọng nàng hết mực là gã khi xưa. Nàng muốn vứt bỏ tất cả để trở về bên gã, dù sống cuộc sống giản dị tầm thường, miễn là cho nàng được nâng niu trân trọng, cho nàng được làm mẹ!

Nghe nàng nói xong tất cả, gã chỉ biết cười buồn. Dù nàng phụ bạc gã nhưng gã vẫn luôn mong nàng được hạnh phúc. Ngờ đâu quyết định nàng chọn lại đưa đến kết cục “tang thương” thế này. Tuy thế, hiện tại này cũng như trước kia gã cũng chẳng thể giúp cho mong ước của nàng trở thành sự thực, bởi đối với gã, nàng đã là quá khứ rồi!


Những hình ảnh ‘cười nghiêng ngả’ sau khi xem xong

Những hình ảnh ‘cười nghiêng ngả’ sau khi xem xong

Các bạn bạn hãy cẩn thận kẻo "té ghế" khi xem xong những hình ảnh hài hước khó đỡ dưới đây.


Xem xong bức ảnh mới tá hỏa là bị “lừa“.
Xem xong bức ảnh mới tá hỏa là bị “lừa“.

Cửa hàng cũng biết lòng các thanh niên FA đấy chứ.

Không cần phải quan tâm đến ai, mình thoải mái là được rồi.

Cháu có một mình mà ăn tận hai cây kem cơ à?

Khi "dân chơi" có thú vui chơi "thú cưng" kiểu mới.

Thanh niên FA bị "lật tẩy" chiêu trò tự sướng.

Ôi giời, sao đường chính to rộng thế không đi lại chui đường này.

Thanh niên lười nhất thiên hạ là đây chứ đâu.

Tranh thủ ngủ một giấc trong giờ nghỉ thôi mà.

Ối giời, bảo sao từ sáng giờ gọi mãi không thấy trả lời.

Đêm Noel của FA cười đau ruột

XEM VIDEO CLIP:

Các thím "soi" cho kĩ vào không lại nhầm lẫn đấy nhé.

Hôm nay xe hỏng nên quyết định đi tàu điện thôi mà.

Nhà hàng năm sao cũng không có chỗ ăn yên tĩnh thế này đâu.

Ô hay, sao gọi mãi mà không thấy điện thoại đổ chuông nhỉ?

Thế này có khi còn an toàn hơn là đeo khẩu trang đấy.

Cười vỡ bụng với những pha troll nhau trong quân đội

XEM VIDEO CLIP:

Giờ thì em tin vào hai chữ duyên phận

Giờ thì em tin vào hai chữ duyên phận

Tại sao lại không tin vào duyên phận.” Đến lúc nhìn rõ câu trả lời tôi mới chợt nhớ ra vội vội vàng vàng mở bài viết lúc chiều mà mình đã để lại bình luận. “Tại vì người ta hay dùng hai từ duyên phận để làm lý do cho sự thay lòng.”


Ảnh minh hoạ
Ảnh minh hoạ

“Một tách trà hoa nhài dành cho em. Đừng để bản thân mệt mỏi quá nhé!”

Điện thoại đang nằm im ắng trên bàn chợt rung lên, tôi vô thức đưa tay nhìn đồng hồ đã điểm đúng 12 giờ trưa rồi vui vẻ mở điện thoại lên. Một dòng tin nhắn kèm hình ảnh được gửi đến từ dãy số quen thuộc. Chủ nhân của dãy số kia là Hoàng Dương, anh ấy là một blogger bây giờ là bạn tri kỉ của tôi. À không, không phải bạn thân mà là người tôi yêu.

Tôi nhanh chóng soạn vài dòng và ấn nút gửi đi rồi lại quay trở về với công việc “Chào buổi sáng! Ngày mới vui vẻ!”.

Khoảng cách từ Paris đến Hà Nội quá xa xôi, múi giờ cũng chênh lệch khiến những dòng tin nhắn giữa hai chúng tôi có phần kỳ quái. Cũng như lúc này khi tôi đang chuẩn bị lao đầu vào đống công việc dang dở của buổi sáng thì anh mới bắt đầu một ngày mới. Nhưng dần dần lại thành thói quen, chỉ cần hôm nào không nhận được tin nhắn tôi lại thấy bất an.

Hoàng Dương là du học sinh đang theo học ngành kiến trúc tại Pháp, còn tôi là một kiểm toán vừa mới ra trường được một năm. Anh hơn tôi hai tuổi, tính tình cực kì dễ chịu và ấm áp. Lần đầu tiên chúng tôi quen biết nhau kể ra cũng là một kỷ niệm đáng nhớ. Đó là một ngày tháng năm của hai năm về trước, tháng giao mùa giữa mùa xuân và mùa hạ, hôm đó trời mưa nặng hạt. Tôi đưa tay khép vội khung cửa sổ mới mở trang Blog quen thuộc lên. Lần tìm trong rất nhiều bài đăng rồi không biết vô tình hay cố ý lại chọn một bài viết nói về duyên phận để đọc. Tôi thừa nhận mình không tin vào duyên phận, lúc trước không tin sau khi đọc xong bài viết này cũng không tin. Lý do có lẽ là bởi vì sự tan vỡ của cuộc hôn nhân giữa ba mẹ tôi. Nhiều người nói đó là vì ba và mẹ tôi có duyên gặp gỡ trở thành vợ chồng lại không phận sống với nhau đến răng lông đầu bạc nên chưa bước qua tuổi tứ tuần đã mỗi người một nơi. Còn tôi lại không nghĩ như vậy. Nguyên nhân đổ vỡ thực sự là do ba tôi ngoại tình. Chính ông ấy đã tự giết chết đi tình yêu, niềm tin tưởng của mẹ tôi chứ không phải duyên phận.

Vì thế khi đọc được những dòng tâm sự anh viết về duyên phận tôi đã lưu lại đó một dòng bình luận “Tôi vốn không tin cái gọi là duyên phận”. Dòng bình luận đó cũng chỉ là phút nổi hứng tôi để lại không ngờ lại là cầu nối khiến tôi quen biết anh. Tối hôm đó facebook của tôi nhận được một tin nhắn vỏn vẹn hai chữ “Tại sao?” từ anh. Tôi còn nhớ mình đã thắc mắc rất lâu cứ nhìn chằm chằm vào nick facebook có tên là Hoàng Dương mà avatar là hình ảnh một người con trai đang đưa chiếc máy ảnh lên như thể chuẩn bị ghi lại một khoảng khắc đẹp đẽ nào đó của thiên nhiên. Avatar không nhìn rõ mặt vì chiếc máy ảnh đã che đi quá nửa, tôi chỉ nhìn thấy đó là một chàng trai cao ráo trông rất chững chạc. Thế là vì tò mò tôi đã nhắn lại cho anh “Tại sao gì cơ?” rất nhanh đã có câu trả lời “Tại sao lại không tin vào duyên phận.” Đến lúc nhìn rõ câu trả lời tôi mới chợt nhớ ra vội vội vàng vàng mở bài viết lúc chiều mà mình đã để lại bình luận, bốn chứ tác giả Hoàng Dương nói cho tôi biết anh ấy là ai.

“Tại vì người ta hay dùng hai từ duyên phận để làm lý do cho sự thay lòng.”

Cũng từ lần đó chúng tôi đã quen biết nhau. Hằng ngày mỗi khi rãnh rỗi anh sẽ nhắn tin cho tôi đến khi nào tôi có thời gian sẽ vui vẻ trả lời anh. Chúng tôi nói với nhau rất nhiều, có khi là những câu chuyện không đầu không cuối. Anh kể với tôi về nước Pháp nguy nga, tráng lệ, còn tôi kể cho anh nghe về những thay đổi của Hà Nội. Chúng tôi có nhiều điểm tương đồng trong tính cách nên nói chuyện rất hợp nhau. Anh khá hài hước lại biết quan tâm người khác, anh luôn nhắc nhở tôi chú ý đến sức khỏe của bản thân. Mỗi khi Hà Nội vào đông lại nhắc tôi nhớ mặc thêm áo ấm. Tôi thừa nhận mình là một đứa trầm mặc, ít nói, là một đứa có tính cách hướng nội, luôn thích yên tĩnh một mình nên có rất ít bạn bè mà trong số đó cũng chẳng ai đủ thân để chia sẻ. Những lúc gặp chuyện buồn cũng chỉ biết giữ trong lòng, không kể lể, không khóc lóc nói đúng hơn là không có người để tôi làm việc đó. Tôi luôn tự nhắc mình mạnh mẽ bởi vì khi mạnh mẽ mới đủ bình tĩnh để giải quyết mọi chuyện, từ ngày ba bỏ đi tôi chưa hề rơi một giọt nước mắt nào. Ngần ấy năm như thế khiến tôi nghĩ thật ra một mình cũng có sao đâu, tôi không cảm thấy cô đơn là được rồi. Đến khi anh xuất hiện tôi mới nhận ra đã từng có lúc tôi thèm được quan tâm biết nhường nào. Hoàng Dương bước vào cuộc đời tôi vào những ngày tháng thanh xuân tươi đẹp nhất, sự ấm áp của anh khiến tôi dần dần nảy sinh tình cảm. Thứ tình cảm nhẹ nhàng, tươi mát tỏa hương thơm ngát lan tràn vào tận đáy tim hệt như tách trà hoa nhài mà anh thích vậy.
Đã có lúc tôi từng hỏi anh tại sao có biết bao nhiêu loại thức uống khác ngon hơn mà lại chỉ thích độc nhất trà hoa nhài, anh nói vì hương thơm của nó làm say lòng người, vì mùi vị của nó thanh thuần, tinh tế. Anh thích trà hoa nhài còn tôi thích cách anh thưởng thức nó vào mỗi buổi sáng, như một thói quen.
Kết thúc một ngày bận rộn với hàng đống con số, tôi trở về nhà. Việc đầu tiên vẫn thường làm chính là tưới nước cho chậu hoa Linh Lan mình trồng bên cửa sổ lâu lâu lại một tấm hình gửi cho anh kèm icon mặt cười vui vẻ. Tôi thích Linh Lan nói đúng hơn là thích những cánh hoa chuông bé xíu trắng ngần ấy, Linh Lan cũng có hương thơm ngọt ngào của riêng mình, không tinh tế như hoa nhài của anh nhưng tôi vẫn cứ thích, cũng giống như tôi thích trò chuyện cùng anh vậy, niềm yêu thích xuất phát từ tận đáy lòng.
Đúng 11 giờ tối anh sẽ online, chúng tôi lại bắt đầu những câu chuyện trên trời dưới đất.
“Anh đã ăn gì chưa?”
“Vừa ăn xong. Còn em đã ăn chưa đấy?”
“Tiêu hóa cả rồi!”
Với câu trả lời tinh nghịch của tôi anh lại bày tỏ cảm xúc bằng những icon mặt cười khác nhau, đã có lúc anh từng giải thích với tôi về ý nghĩa của những icon mà anh sử dụng khiến tôi cười tủm tỉm cả ngày.
Những ngày mùa hạ rồi thu cứ chậm rãi trôi qua, cái nắng hanh hao dần nhường chỗ cho cái lạnh đầu đông.
“Anh đang làm gì thế?”
“Đang nghĩ về em.”
“Nghĩ gì?”
Tôi nhanh chóng gõ mấy chữ rồi chờ đợi anh trả lời, trong lòng lúc này có nhiều nỗi thắc mắc, anh nói đang nghĩ về tôi, lần đầu tiên anh bày tỏ với tôi rõ ràng đến thế. Nhưng mà chờ mãi 1 phút, 2 phút rồi 10 phút vẫn không thấy anh trả lời, tôi bèn nhắn lại một tin.
“Anh còn đó không?”
Lần này thì rất nhanh anh đã đáp lời.
“Thảo Nguyên à, chúng ta gặp nhau đi!”

Câu trả lời này của anh làm đáy lòng tôi dâng lên một cảm giác khó nói thành lời, mấy chữ trên màn hình dần nhòe đi trước mắt. Anh ấy vừa nói gì? Chúng ta gặp nhau đi sao? Đây là điều mà tôi không muốn nghĩ đến nhất trong suốt hai năm qua. Nếu nói ra ắt hẳn nhiều người sẽ không tin nhưng tôi và Hoàng Dương không hề biết mặt nhau, cũng chưa hề gặp mặt đối diện nói chuyện lần nào cả. Bây giờ, ngay thời khắc này khi anh nói chúng ta gặp nhau đi trong lòng cô hồ dấy lên một nỗi sợ hãi vô hình. Không phải tôi không muốn gặp anh mà là sợ gặp rồi sẽ khiến đôi bên đều thất vọng. Chúng tôi thân nhau đến ngần ấy nhưng mà có lúc tôi vẫn cảm nhận mình chưa chạm nổi vào thế giới của anh ấy. Tôi chỉ là một người bạn đằng sau thế giới ảo của anh, hằng ngày trò chuyện cũng chỉ có thể tưởng tượng ra gương mặt anh qua từng con chữ. Lúc anh cười, lúc anh giận hay lúc anh tập trung làm việc sẽ có biểu hiện như thế nào?
Cứ nghĩ sẽ ổn nhưng mà sau mỗi cuộc trò chuyện qua đi, khi một mình đối diện với màn đêm tĩnh lặng lại thấy cô đơn trống trải biết mấy. Chàng trai ấm áp sau bàn phím lạnh lẽo không đủ để sưởi ấm trái tim đã từng bị tổn thương. Vốn không biết mặt trên thực tế cũng chỉ là một trong ngàn người bạn ảo qua facebook mà thôi, còn thực tế chẳng có gì ràng buộc.
Tôi tắt máy, mấy ngày liền cũng không online. Tôi cũng không hiểu bản thân đang trốn tránh điều gì, có lẽ là sợ khi gặp nhau rồi anh sẽ mỉm cười và nói “Em không giống như những gì anh tưởng tượng” hay đơn giản chỉ là “Chúng ta vẫn là bạn nhé!” để dập tắt sạch sẽ thứ tình cảm mơ hồ mà tôi đã từng cảm nhận. Tôi sợ.
Trời Hà Nội hôm nay lạnh tê tái cõi lòng, đã mặc thêm áo ấm mà vẫn chẳng thấm gì. Tôi ngã người xuống giường cố vỗ về mình vào giấc ngủ vậy mà chẳng thể nào chợp mắt nổi, nỗi nhớ Hoàng Dương cứ ngày một cuộn trào trong lòng. Đã một tuần không trò chuyện cùng anh bỗng thấy mỗi đêm trôi qua đều dài đến lạ. Ngay lúc này bất giác muốn nghe giọng của anh, muốn nói ra hết những bực bội ở chỗ làm, muốn được anh quan tâm và... muốn được gặp anh. Chưa bao giờ tôi thấy lòng mình mâu thuẫn đến thế. Trong màn đêm đen kịt chỉ có một vài tia sáng của ánh trăng len lỏi vào, tôi đưa tay lần tìm chiếc điện thoại mà mình bỏ quên ở đâu đó, tay ấn một dãy số đã thuộc nằm lòng rồi ấn nút gọi. Từng tiếng chuông chậm rãi vang lên, dường như rất lâu sau khi mà tôi cứ nghĩ sẽ không ai nhấc máy thì một giọng nói thâm trầm truyền đến bên tai, trái tim tôi bất giác run nhẹ.
“Cuối cùng em cũng chịu gọi cho anh!”
“Ừ... em... nhớ... anh”
Tôi không biết mình bị làm sao mà nói ra câu ấy, từ trước đến giờ tôi vẫn luôn bị ám ảnh về hôn nhân của ba mẹ mình, tôi không tin vào đàn ông, không tình cái gọi là tình yêu một lòng một dạ nên không dám mở lòng với ai. Tôi sợ chỉ cần tôi mở lòng thì một ngày nào đó sẽ bị tổn thương, mà tổn thương rồi niềm tin cũng mất.
“Anh cũng vậy. Một tuần rồi!”
Ngay lúc này tôi dường như cảm nhận Hoàng Dương đang ở bên cạnh thì thầm vào tai vậy, anh nói anh cũng nhớ tôi còn tôi mặc dù không thấy rõ biểu hiện trên nét mặt của mình là gì nhưng tôi biết mình đang mỉm cười.
“Chúng ta gặp nhau đi anh!”
Cuối tuần Gardenista đông đến lạ, vừa đặt chân vào quán tôi dường như trở nên lạc lõng hẳn, tìm cho mình một chỗ ngồi gần cửa sổ thoải mái nhất tôi đưa mắt quan sát cảnh vật xung quanh.Từng cặp tình nhân yêu nhau đang say sưa biểu lộ tình cảm qua ánh mắt, từng nhóm bạn thân vẫn đang chìm đắm trong những câu chuyện của chính mình, còn tôi thì đợi anh. Hôm nay Hoàng Dương về nước, anh hẹn gặp tôi ở đây, quán cafe mà tôi yêu thích. Mỗi phút giây trôi qua tôi đều hồi hộp vô cùng, cứ nghĩ chỉ một chút nữa thôi chúng tôi sẽ gặp nhau, người thật, mối quan hệ thật không phải là “ảo” nữa thì không khỏi có một chút mong chờ.
Nhưng...
Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng trôi qua anh ấy vẫn chưa đến.
Tôi vẫn dán chặt mắt vào cửa chính, từng người ra ra vào vào nhưng không có chàng trai nào giống như anh đã miêu tả trước đó cả. Anh nói khi nào đến trước cửa sẽ gọi điện cho tôi vậy mà điện thoại chưa hề reo lên một lần nào cả. Ngay khi tưởng chừng như tuyệt vọng, tôi định bỏ về thì điện thoại cũng reo lên. Tôi nheo mắt nhìn dãy số quen thuộc trên màn hình chần chừ nhấc máy.
“Alo”
“Thảo Nguyên em còn ở Gardenista không?”
“Không, em về rồi!”
Tôi bật ra một câu nói dối chỉ vì không muốn thừa nhận mình đã ở đây đợi anh đến ba tiếng, lòng tự trọng của tôi rất cao, làm sao tôi có thể chấp nhận việc lần đầu tiên bị đàn ông cho leo cây những ba tiếng. Giọng anh thở dài phía đầu giây bên kia, nhưng mỗi câu chữ đều nhất mực quan tâm.
“May mà em đã về. Chuyến bay của anh bị hoãn lại vì thời tiết xấu có thể ngày kia mới về được. Xin lỗi em!”
Vậy là cuộc gặp gỡ đầu tiên không như mong đợi, tôi mang tâm trạng buồn bã một mình trở về.

Cả ngày hôm sau tôi không online, anh nhắn tin, gọi điện tôi đều không trả lời, tôi biết đó không phải lỗi của anh nhưng nỗi ấm ức bị anh cho leo cây ba tiếng vẫn chưa thể nguôi ngoai. Hoàng Dương luôn miệng xin lỗi tôi, sự chân thành của anh cuối cùng cũng khiến tôi mụi lòng mà chấp nhận cho tôi và anh thêm một cơ hội nữa.
Hôm sau tôi lại đến Gardenista tuy nhiên so với lần trước có vẽ vắng khách hơn. Giai điệu bài hát Back to December đều đều vang lên khiến không khí bớt im ắng hơn. Tôi vẫn chọn ngồi ở chỗ cũ, thỉnh thoáng sẽ đưa mắt nhìn ra cửa nhưng trong lòng đã bớt hồi hộp hơn lần đầu. Thời gian chầm chậm trôi qua, mỗi một lần kim phút nhích thêm một chút cõi lòng tôi cơ hồ lại dâng lên một chút sợ hãi. Tôi sợ anh không đến. Tôi sợ bản thân cũng như lần đầu tiên bị anh cho leo cây. Và tôi càng sợ thất vọng.
Khách trong quán lần lượt ra về, không gian rộng lớn cuối cùng cũng chỉ còn lại mình tôi. Kim giờ chỉ số 10, tôi đã chờ anh đủ năm tiếng, lần này là năm tiếng, ly mojito trên bàn sớm đã tan từ bao giờ. Bàn tay tôi trở nên lạnh ngắt cứ nắm chặt chiếc điện thoại trên bàn không biết do nhiệt độ bên ngoài hay cơn lạnh giá ở trái tim.
- Chị ơi, quán em sắp đóng cửa rồi ạ, bạn của chị vẫn chưa tới sao?
Người phục vụ lịch sự nhắc nhở, tôi lắc đầu đứng lên rời đi bên môi mấp máy mấy câu không biết là trả lời cô phục vụ kia hay nói với chính mình.
- Anh ấy sẽ không đến!
Bên ngoài trời vẫn cứ lạnh như vậy, tôi ấn nút tắt nguồn điện thoại rồi cho tay vào túi áo lặng lẽ trở về. Dọc đường đều ngẩng đầu lên nhìn khoảng trời đen kịt phía trước mặt, trời hôm nay không có nhiều sao cả ánh trăng cũng lặn mất để lại trước mặt tôi màn đêm u ám, u ám hệt như cõi lòng tôi lúc này vậy. Cố ngăn không cho bản thân rơi một giọt nước mắt nào vậy mà cuối cùng tôi cũng gục xuống lề đường khóc nức nở. Tôi đã vượt qua nỗi sợ hãi, đã cho anh một cơ hội vậy mà anh cũng không đến. Tôi đã chịu bước ra khỏi vỏ ốc kia của chính mình, đã vì anh mà thử mở lòng một lần vậy mà đổi lại chỉ có thất vọng. Sao anh lại tàn nhẫn với tôi như thế? Nếu không muốn gặp tôi sao còn để tôi chờ? Nếu đã không có một chút tình cảm gì với tôi sao lại để tôi hi vọng?
Tình đầu của tôi nhẹ nhàng chớm nở khi những đóa hoa Linh Lan đẹp đẽ khoe sắc dưới ánh nắng tháng 5. Và rồi vào một ngày tháng 12 nó cũng lặng lẽ ra đi như thế...
***

Ba năm sau.
Hôm nay trời Hà Nội trong xanh đến lạ, ánh nắng dịu dàng của buổi sáng khiến tôi tâm tình tôi trở nên thư thái, tôi cố hít hà từng đợt không khí trong lành rồi rảo bước về phía ngân hàng phía trước. Một ngày mới đầy bận rộn lại bắt đầu.
“Cafe sáng cho em, buổi sáng tốt lành nhé Thảo Nguyên!”
Tôi đưa mắt nhìn ly cafe đang bốc khói nghi ngút trên bàn lại nhìn về tờ giấy nhỏ nhắn được dán trên đấy. Cái tên Trọng Nhân vẫn nằm ngay ngắn dưới góc phải, tôi bất giác thở dài, dù đã nhắc anh ấy rất nhiều lần cũng từ chối rất nhiều lần nhưng anh ấy cứ ngang nhiên bày tò sự quan tâm với tôi ở chỗ làm việc như thế. Anh ấy kể từ hai năm trước trở thành đồng nghiệp của tôi, không biết anh ấy nhìn trúng điểm gì ở tôi mà cứ cố chấp theo đuổi.
“Chiều mai tan sở đi cafe với anh nhé, anh tới đón em!”
Thế đấy, tôi đau đầu nhìn dòng tin nhắn vừa gửi đến, trong lòng không khỏi cảm thấy khó xử. Tôi không yêu anh ấy. Anh ấy rất tốt, rất quan tâm tôi nhưng tôi vẫn không yêu anh ấy. Lý do đơn giản vì tôi không quên được Hoàng Dương cũng không quên được những tổn thương mà anh ấy mang lại. Đã ba năm rồi kể từ lần đó tôi đã không còn nói chuyện với anh. Tôi đổi số điện thoại, khóa facebook cố vùi đầu vào đống sổ sách chỉ để lắp đi những khoảng thời gian rãnh rỗi để không nhớ về anh, không nghĩ về anh. Cũng ba năm trôi qua có một số chuyện tôi đã không còn nhớ quá rõ nữa chỉ là mỗi khi vô tình nhìn thấy những thứ quen thuộc có liên quan đến anh lại ngây người rất lâu. Giống như mỗi lần khi nhận được sự quan tâm của Trọng Nhân tôi đều đem ra so sánh với Hoàng Dương. Tôi đúng là một đứa tồi tệ mà.
Ngẫm nghĩ lại hồi lâu tôi đồng ý, tôi muốn dùng cuộc hẹn này để nói rõ với Trọng Nhân, tôi không muốn anh vì tôi mà tổn thương.
Xe của anh đỗ trước cửa nhà, nhìn thấy tôi bước ra anh vui vẻ đưa chiếc mũ bảo hiểm cho tôi. Anh nói chở tôi đến một nơi, tôi cũng không nói gì.
Khi chiếc xe dừng lại, tôi mới sững người nhìn cảnh vật phía trước.
Anh chở tôi đến Gardenista. Ba năm rồi tôi chưa hề trở lại lần nào. Bây giờ khi đứng trước cửa lại mơ hồ nhìn thấy chính mình của ba năm về trước. Bên ngực trái chợt nhói lên từng hồi đau đơn, nỗi đau như mới ngày hôm qua.

Tôi che giấu tâm tình hỗn loạn trong lòng cùng anh vào trong. Anh gọi cho mình ly Americano quen thuộc lại thấy tôi không nói gì bèn hỏi, tôi vô thức nói “Cho em tách trà hoa nhài!”. Phục vụ rời khỏi anh mới nhìn tôi bằng ánh mắt hiếu kì.
- Em thích trà hoa nhài sao?
- Không hẳn!
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ né tránh ánh mắt của Trọng Nhân, lát sau lại nghe anh nói tiếp.
- Thẳng bạn thân của anh rất thích trà hoa nhài.
- Vậy sao? Thật trùng hợp.
Lát sau phục vụ bưng hai thứ thức uống ra, tôi nhìn tách trà thanh thuần đang tỏa hương trên bàn bất giác buồn đến lạ. Trọng Nhân nhấp một ngụm cafe lại ngẩng lên trò chuyện với tôi. Lần nào cũng thế đều là anh ngồi nói không ngừng còn tôi lại ở bên cạnh trầm mặc.
- Em biết không ở Gardenista từng có một chuyện tình rất buồn, đến giờ vẫn khiến anh không khỏi tiếc nuối.
- Vậy à?
Có sao? Trước giờ tôi chưa từng nghe đến. Buồn sao? Có buồn giống như chuyện tình của tôi không.
- Em có muốn nghe không?
Tôi gật đầu, Trọng Nhân từ tốn.
- Chuyện tình buồn đó là của bạn thân anh. Ngày đó nó là rất yêu thích ngành kiến trúc nên quyết định đi du học ở Pháp, bọn anh vẫn thường xuyên giữ liên lạc. Nó là đứa sống khá nội tâm trước giờ đều không tiếp xúc nhiều với con gái đâm ra hai mươi mấy tuổi đầu vẫn chưa có mảnh tình vắt vai. Cho đến một ngày nó gọi điện cho anh bảo nó đã yêu rồi. Em có tin nổi không? Nó yêu một cô gái mà chưa hề gặp mặt lần nào. Nó kể cho anh nghe rằng cơ duyên khiến hai người quen biết là vì cô gái đó đã từng bình luận một bài blog trên mạng. Anh không thể hiểu nổi chỉ nghĩ chắc nó đùa nhưng mà cho đến khi nhìn thấy nó đau khổ vì cô gái kia thì anh cũng tin.
Choang...
Tách trà chưa kịp đưa lên môi nếm thử đã rơi xuống vỡ tan, từng giọt trà bắn lên chiếc váy trắng khiến nó trở nên loang lổ khó coi. Nhưng lúc này tôi đã không còn tâm trạng đâu mà quan tâm đến chiếc váy, điều tôi quan tâm chính là câu chuyện kia của Trọng Nhân.
- Em có sao không? Sao lại bất cẩn như thế?
Trọng Nhân giật mình lấy khăn giấy đến bên cạnh lau đi nước trà đang vấy bẩn trên người bị tôi làm đổ kia. Môi tôi mấp máy mấy câu ngắt quãng.
- Người anh... người anh nói... có phải Hoàng Dương không?
Anh nhìn tôi, trong mắt có vẻ sững sốt, lát sau mới gật đầu. Nhìn thấy cái gật đầu khẳng định này của anh tôi hoàn toàn bị chấn động. Rất lâu sau mới lấy hết can đảm nói.
- Có thể kể tiếp không?
- Em làm sao vậy Nguyên?
- Anh kể tiếp đi!
Thấy tôi cương quyết anh cũng thu hồi ánh mắt lo lắng, tiếp tục kể.
- Hoàng Dương từng hẹn cô gái kia ra gặp mặt hai lần. Lần thứ nhất nó trễ hẹn vì chuyến bay bị hoãn. Lần thứ hai nó cũng không đến được là vì anh. Hôm đó nó vừa về nước anh bị tai nạn xe rất nghiêm trọng, không biết vì sao mọi người có mặt ở hiện trường lại gọi điện cho nó. Thế là nó đã bỏ hẹn để đến bệnh viện. Lúc anh tỉnh lại nó có đến Gardenista nhưng cô gái kia không có ở đó. Sau hôm đó hình như cô gái kia cũng không còn liên lạc nữa, nó ngày nào cũng đến đây ngồi mấy tiếng đồng hồ để chờ nhưng cũng vô ích.
Tôi như chết lặng, cả người trở nên vô lực phải dựa vào thành ghế. Hóa ra lý do là như thế. Hóa ra lý do anh ấy không đến được không phải vì không yêu tôi mà là vì Trọng Nhân. Vậy mà ba năm qua tôi cứ luôn trách anh thậm chí là hận anh.
Rồi như chợt nhớ ra điều gì đó tôi cầm túi xách lao nhanh ra khỏi quán, tiếng kêu thất thanh của Trọng Nhân ở phía sau ngày một nhỏ dần.

Tôi trở về nhà vội vàng khởi động máy tính và đăng nhập vào facebok. Bàn tay tôi run run ấn vào thông báo tin nhắn. Hai chữ Hoàng Dương đứng đầu danh sách, 259 tin nhắn của anh. Tôi cố kiềm chế tâm trạng hỗn loạn lúc này, bấm vào kéo lên dòng tin nhắn đầu tiên.
“Thảo Nguyên em mở máy được không?”
“Anh xin lỗi, em nghe anh giải thích đi, anh thực sự không cố ý trễ hẹn đâu.”
“Em à... anh nhớ em!”
“Mười ngày rồi, em đã hết giận hay chưa?”
“Em thực sự biến mất khỏi cuộc đời anh như vậy sao?”
“Tách trà hoa nhài buổi sáng dành cho em. Mùa hè ở Hà Nội cũng không dễ chịu em nhỉ? Chậu Linh Lan của anh nảy mầm rồi!”
Còn rất nhiều tin nhắn khác nữa, tất cả đều giống như những dòng trò chuyện thường ngày giữa hai chúng tôi. Nhưng anh không nói về Pháp mà về Hà Nội, chỉ là Hà Nội thiếu mất tôi. Gương mặt tôi sớm đã nhòe đi vì nước mắt, tôi đã khóc, nước mắt cứ không ngừng tuôn ra không cách nào kiềm chế. Tại sao mọi chuyện lại trở nên như vậy?
“Thảo Nguyên có lẽ đây là lần cuối cùng anh nhắn tin cho em. Em còn nhớ duyên cớ để anh và em quen biết không? Có lẽ chuyện tình của chúng ta cũng như câu nói ấy. Duyên đôi mình hãy dừng lại ở đây thôi. Đoạn tình cảm của hai chúng ta kể ra cũng đẹp như tranh vẽ nhưng anh quên mất rằng tranh vẽ dù đẹp đến đâu một giọt nước vô tình cũng làm lem luốc cả bức tranh. Chắc em bây giờ rất hạnh phúc phải không? Còn anh cũng tìm được hạnh phúc cho riêng mình rồi.”
Tôi đọc đi đọc lại dòng tin nhắn cuối cùng, tôi không khóc được nữa chỉ ngước đôi mắt đỏ hoe về phía khung cửa sổ, nơi mà chậu Linh Lan đã nở bung cánh hoa cuối cùng.
“Đời người vốn có vài lần duyên phận để gặp nhau, chỉ là nếu một người bước quá ngắn còn một người bước quá dài cũng sẽ lạc mất nhau. Người đi ngược nắng, còn tôi đi ngược người. Chữ duyên bỏ lại phía sau lưng.”
- Giờ thì em tin vào hai chữ duyên phận.
Cánh hoa Linh Lan trắng ngần đung đưa theo làn gió. Linh Lan nở nhưng hạnh phúc không trở về.


‘Dở khóc, dở cười’ với thảm họa mua hàng qua mạng

‘Dở khóc, dở cười’ với thảm họa mua hàng qua mạng

Nhiều người sẽ phải "khóc ngất" khi nhận được gói hàng mà mình đặt mua trên mạng.


Đúng là váy “xòe“ luôn các thím ạ.
Đúng là váy “xòe“ luôn các thím ạ.

Không biết người ta có gửi nhầm cho mình không nữa.

Cay đắng khi mua hàng qua mạng cho bé.

Không biết đây có phải cái "lều" không nữa.

Nhìn nó giống "khăn trải bàn" hơn là một chiếc váy.

Đừng bao giờ tin hình ảnh ở vỏ hộp.

Mua gấu Teddy cuối cùng lại nhận được "củ khoai tây".

Tôi mua thảm qua mang, và đây là tấm "thảm" họ gửi cho tôi.

Mua balo cho con nhưng cuối cùng để cho mèo dùng.

Chắc đang may giở thì hết vải đây mà.

Ô hay, thế giày này thì cái gì đi mới vừa đây.

Nhận hàng xong chỉ biết "đần" mặt ra tiếc nuối.

Hình dáng thì đúng đấy chỉ là không đẹp bằng thôi.

Tôi thề là không có lần hai mua hàng qua mạng đâu nhé.