Truyện Ô Long Viện

Truyện Kim Chi Củ Cải

Truyện Cười Vova

Recent Posts

Yêu nhau 8 năm trời, cuối cùng tôi mất người yêu và cả sự nghiệp vì một chiêu của người phụ nữ kia

Yêu nhau 8 năm trời, cuối cùng tôi mất người yêu và cả sự nghiệp vì một chiêu của người phụ nữ kia

Tôi năm nay 29 tuổi, cái tuổi mà đáng lẽ ra đã yên bề gia thất. Vậy mà đến giờ này tôi vẫn chẳng có ai. Thậm chí còn bị người đời dè bỉu vì những gì tôi đã làm.
Tôi đã trải qua một mối tình, mối tình mà tôi không thể quên được. Chúng tôi đến với nhau từ những ngày chập chững vào đại học. Ra trường, chúng tôi vẫn yêu nhau như thuở đầu. Tôi đã yêu anh được 8 năm trước khi chúng tôi chia tay. 8 năm là cả tuổi thanh xuân của một người con gái. Thế nhưng sau tất cả, tôi lại chẳng thể ở bên anh một cách đường đường chính chính.
Không phải do tôi phản bội, cũng không chắc anh đã cố tình có ai khác ngoài tôi. Tôi chỉ biết khi tôi và anh đang rục rịch xin cưới thì người yêu lỡ làm một cô gái có bầu sau khi đi tiệc sinh nhật của bạn và uống say. Khi đó, tôi đã dứt áo ra đi mặc cho anh cầu xin tôi đừng làm thế.
Yêu nhau 8 năm trời, cuối cùng tôi mất người yêu và cả sự nghiệp vì một chiêu của người phụ nữ kia - Ảnh 1.
Khi đó, tôi đã dứt áo ra đi mặc cho anh cầu xin tôi đừng làm thế. (Ảnh minh họa).
Cảm giác phải rũ bỏ tình yêu 8 năm trời, ở bên anh ta từ khi anh ta chẳng có gì, vậy mà cuối cùng người hưởng lại chẳng phải mình, nó thật chua xót. Nhất là tôi đã dành trọn 8 năm ấy chỉ để yêu anh mà chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày chúng tôi không thể ở bên nhau một cách đúng nghĩa.
Nhưng rồi chuyện tình cảm đâu thể nói bỏ là có thể bỏ được. Dù chia tay nhưng tôi vẫn đau đáu nhớ về anh. Ngày người yêu cũ kết hôn với cô gái khác, tôi khóc đến mức ngất đi. Từ lúc ấy, tôi đã căm thù cô ta và nghĩ mình thật dại dột khi bỏ anh.
Người ta nói tình cũ không rủ cũng tới. Sau khi kết hôn, anh vẫn liên tục nhắn tin cho tôi nói rằng anh chỉ yêu tôi và anh sống với cô gái kia chỉ vì hai chữ trách nhiệm. Thậm chí nhiều đêm anh còn đứng trước cửa nhà tôi khóc và xin tôi mở cửa chỉ để được nhìn thấy tôi.
Yêu nhau 8 năm trời, cuối cùng tôi mất người yêu và cả sự nghiệp vì một chiêu của người phụ nữ kia - Ảnh 2.
Kết quả là tôi vừa bị đuổi việc vì tư cách không đàng hoàng và còn bị đồng nghiệp chê cười. (Ảnh minh họa).
Những gì anh nói, anh làm khiến tôi không sao gạt anh khỏi đầu được. Tôi có tình cảm lại với anh và trở nên mất hết lí trí. Tôi không muốn mất anh thêm một lần nào nữa. Biết là anh đã có vợ con nhưng tôi luôn cho rằng tôi mới là người xứng đáng, cô gái kia rốt cuộc cũng chỉ là kẻ chen chân vào thôi.
Chúng tôi càng ngày càng công khai. Có đợt cả tháng anh chẳng về thăm nhà dù tôi nói anh phải về ít nhất là vì con. Tôi không biết bằng cách nào mà vợ anh đã có được những hình ảnh của chúng tôi. Và rồi cô ta bêu rếu tôi bằng cách tung hết những bức hình đó cho lãnh đạo của tôi. Kết quả là tôi vừa bị đuổi việc vì tư cách không đàng hoàng và còn bị đồng nghiệp, mọi người xỉ vả chê cười.
Ngay từ đầu tôi đã là kẻ đáng thương, tại sao bây giờ mọi người lại đổ lỗi cho tôi và cho rằng tôi là người đi phá vỡ hạnh phúc gia đình người khác? Trong khi cô ấy và anh chưa bao giờ có hạnh phúc. Anh đòi ly hôn thì cô ta không chịu. Tôi mong các bạn hãy có một cái nhìn khách quan nhất và cho tôi lời khuyên.

Vợ chồng tôi duy trì hôn nhân hạnh phúc 20 năm chỉ bằng 4 câu nói

Vợ chồng tôi duy trì hôn nhân hạnh phúc 20 năm chỉ bằng 4 câu nói

Từng có lần, tôi thật sự không thể nhớ nổi lần cuối vợ chồng tôi hôn nhau ở bếp là khi nào. Ý tôi là một nụ hôn đúng nghĩa. Điều này giúp tôi nhận ra hôn nhân của chúng tôi thời điểm ấy đang rơi vào khó khăn. Những cuộc cãi vã hay bất đồng quan điểm với nhau trong nhiều tình huống không thật sự là vấn đề song chính cuộc sống bận rộn dần tạo nên khoảng cách khó thu hẹp giữa cả hai.

Có những ngày chúng tôi có thể gặp nhau chốc lát rồi mỗi người lại quay đi làm việc riêng. Khi đó, tôi chỉ biết chấp nhận rằng công việc của chúng tôi thực sự đang vào mùa bị deadline “dí”. Nhưng thực tế là những tất bật, bận rộn ấy có khả năng giết chết một cuộc hôn nhân. Bởi dần dần, tất cả mọi thứ sẽ vụn vỡ trước khi bạn kịp nhận ra hai nửa tâm hồn giữa hai người đã đánh mất nhau sau thời gian dài mất đi sự đồng điệu.

Chúng ta thường tự hào khi thành công vượt qua những thử thách lớn lao của cuộc đời nhưng lại chẳng để ý điều nhỏ nhặt cũng thừa sức đạp đổ hạnh phúc gia đình. Và sau hơn 20 năm chung sống, vợ chồng tôi đã đúc kết được kinh nghiệm và tìm ra những câu nói có thể làm mọi thứ tốt đẹp hơn cũng như xây dựng hôn nhân bền vững.

Vợ chồng tôi duy trì hôn nhân hạnh phúc 20 năm chỉ bằng 4 câu nói - Ảnh 1.

(Ảnh: Internet)

Khi cuộc sống gia đình trở nên quá khó khăn, chúng tôi thường dành cho nhau lời xin lỗi. Và đôi khi, bạn phải nói thật nhiều cơ. Những năm đầu mới cưới hay thậm chí chỉ vừa tuần trước thôi, chúng tôi chẳng ai chịu nhường ai. Cả hai đều cứng đầu im lặng để xem người kia khi nào chịu xuống nước trước. Rồi bạn biết không, điều đáng sợ nhất trong một mối quan hệ chính là sự im lặng. Không khí gia đình khi ấy khiến tôi thật sự rùng mình khi nhớ lại. Tôi quyết định xin lỗi và kì diệu thay, câu nói đơn giản đầy chân thành ấy lại mang trong nó quyền năng giúp vợ chồng tôi xích lại gần với nhau hơn, xóa bỏ mọi khoảng cách. Bí quyết này được tôi vận dụng trong những tình huống tương tự và lần nào nó cũng phát huy tác dụng diệu kì của mình.

Việc tiếp theo của nói lời xin lỗi là cầu mong sự tha thứ. Điều chúng ta đang làm không phải chỉ đơn giản là hàn gắn lỗi lầm mà hôn nhân là cả quá trình xây nên chiếc cầu nối tâm hồn giữa hai con người. Tha thứ là một hành động thiêng liêng và nó có thể mở ra cánh cửa cho chúng ta đi đến hôn nhân viên mãn.

Vợ chồng tôi duy trì hôn nhân hạnh phúc 20 năm chỉ bằng 4 câu nói - Ảnh 2.

Tha thứ là một hành động thiêng liêng và nó có thể mở ra cánh cửa cho chúng ta đi đến hôn nhân viên mãn. (Ảnh: Internet)

Vợ chồng đồng lòng, tát biển Đông cũng cạn, xây dựng gia đình hạnh phúc không phải chỉ nỗ lực của một cá nhân là đủ. Đừng tiết kiệm lòng biết ơn và lời nói cảm ơn chân thành nhất để thể hiện sự trân trọng cũng như tình yêu thương bạn dành cho nửa kia của đời mình. Bởi bản thân bạn biết cả hai khi đồng ý trở thành gia đình đều đã chấp nhận đương đầu với mọi khó khăn, thử thách để đến với nhau, cùng nắm tay đi đến cuối cuộc đời. Lời cảm ơn cũng giống như phím F5 trên bàn phím máy vi tính, nó có thể thổi bay đi những rắc rối và đem đến bầu không khí trong lành cho cuộc hôn nhân. Nếu chưa tin, hãy thử thường xuyên nói với nhau và cảm nhận sự thay đổi của không khí gia đình bạn mà xem.

Bạn biết không, giữa tất cả những điều chúng ta có thể nói với nhau thì “em nhớ anh” được xem là câu nói quyến rũ nhất đấy. Một khi hai tâm hồn đã gắn kết thì dù chỉ xa nhau một giây, bạn cũng cảm thấy nhớ. Người ta thường nói hành động tốt hơn lời nói nhưng đừng vì vậy mà chúng ta ngừng dành những lời yêu thương cho nhau. Thể hiện tấm lòng của mình đúng lúc đúng chỗ luôn tạo ra hiệu quả tốt nhất và giúp hôn nhân thêm bền vững.

Chẳng có gì tốt hơn cảm giác được chồng ôm từ đằng sau và thì thầm vào tai rằng: “Anh nhớ em”. Khi đó, tôi biết rằng tất cả mọi thứ đã biến mất, chỉ còn hai chúng tôi tồn tại trên đời. Tôi quay lại, anh ấy cứ thế siết chặt tay và trao cho tôi nụ hôn thật sâu.

(Nguồn: wearethatfamily)


Chọn cưới tiểu thư danh giá vì tiền nhưng lại bỏ đi cặp bồ với gái quê chân chất và cái kết đắng đót

Chọn cưới tiểu thư danh giá vì tiền nhưng lại bỏ đi cặp bồ với gái quê chân chất và cái kết đắng đót

Hồi sinh viên, Toản từng cao giọng nói với bạn bè đang bận cắm mặt vào sách vở: “Học hành chi cho nhiều! Rốt cuộc chỉ cần lấy một cô vợ là tiểu thư nhà giàu thì đời chắc chắn sẽ nở hoa thôi!”. Mọi người tưởng Toản đùa cho vui nhưng anh nghĩ thế thật. Vì đẹp trai, phong độ như Toản thì dễ được nhiều cô gái theo đuổi lắm. Rồi anh sẽ chọn một em nhà giàu, thế là xong!

Sau khi yêu đương chán chê qua chục mối tình thời đại học, Toản cuối cùng cũng “chốt” được cô vợ tương lai của mình. Đó là Nhân, vốn xuất thân đúng kiểu “nhà mặt phố, bố làm to” dù cũng chỉ ở thành phố khác ra Hà Nội nhập học. Nhưng có quan trọng gì đâu, khi mới 22 tuổi mà Nhân đã có nhà chung cư ở Hà Nội, xe thì thuộc lại xe ga đắt tiền nhất, áo quần khoác lên người cũng toàn hàng hiệu.

Nhân tiêu tiền của bố mẹ chẳng chút xót xa. Quen với Toản, Nhân cũng cứ giữ thói quen ấy, mỗi lần đi bar, đi ăn nhà hàng sang trọng, Nhân đều tranh trả tiền cho Toản. Những món quà Nhân tặng Toản cũng khiến anh cực kỳ tự hào khi khoe với bạn bè.

Mối quan hệ cứ thế đơm hoa kết trái. Toản và Nhân làm đám cưới với nhau rồi chuyển về nhà chung cư của Nhân ở. Nhưng những vấn đề phát sinh sau hôn nhân thì muôn hình vạn trạng, không hề đơn giản như hồi còn độc thân nữa.

Cưới được tiểu thư danh giá lại bỏ đi cặp bồ với gái quê chân chất và cái kết cho anh chàng tham lam - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Mọi chuyện bắt đầu từ lục đục khi Nhân sinh con đầu lòng và bố mẹ cô cắt dần nguồn viện trợ. Vì nghĩ con gái đi lấy chồng rồi, của hồi môn cũng nhiều và đã đến lúc phải tự lập nên ông bà không muốn hỗ trợ nữa. Vợ chồng Nhân - Toản buộc phải tự túc.

Toản là nhân viên bình thường, lương tháng độ chục triệu, muốn bao tiêu mọi chi phí sinh hoạt trong nhà cũng không đủ. Nhân thì lương cũng không được là bao, lại phải thuê giúp việc nên chi phí càng đội lên. Nhưng điều quan trọng nhất đó là Nhân không bỏ được tính tiêu hoang từ khi còn là con gái. Cô vẫn giữ quan niệm phải dùng đồ xịn, dịch vụ đắt đỏ cho cả nhà. Thế nên dần dà cứ thiếu trước hụt sau, tiền bạc lúc nào cũng là vấn đề nghiêm trọng.

Túng thiếu quá, Nhân bắt đầu quay sang chì chiết, oán trách Toản: “Anh có mỗi vác cái xác về ở cái nhà này mà cũng không lo được cho vợ con. Có ai sướng như anh không?” mỗi khi Toản đưa tiền không đủ chi tiêu.

Toản cảm thấy “nhục” dần qua mỗi lần cãi nhau với vợ. Anh cũng đi làm, kiếm tiền mà chẳng khác gì kẻ ăn bám, lúc nào cũng cảm giác mình đang ở nhờ. Bình thường êm đẹp thì không sao, chứ cứ hễ cãi nhau là Nhân lại đưa chuyện Toản đi ở nhà của vợ, làm anh phát điên lên được mà không biết làm thế nào.

Toản bất lực khi không có tiền để góp vào mua căn nhà to hơn. Nhìn lại vợ thì anh thấy vừa điêu ngoa, đanh đá lại thích xỉa xói. Với cả đẻ con xong thì Nhân đã tăng hẳn 8kg, bụng một lớp mỡ lúc nào cũng dập dềnh sau chiếc áo, trời nóng nhìn phát ngốt lên được. Rồi Nhân chăm con thì vụng, con cứ ốm suốt mà hễ cứ ốm là cô lại trút hết lên đầu chồng…

Sống cùng Nhân 3 năm, Toản luôn bí bách mỗi khi về nhà. Toản lúc này mới trách mình tại sao ngày xưa lại mơ lấy gái nhà giàu để rồi bây giờ phải nai lưng cáng đáng mọi việc mà vẫn mang tiếng ăn bám.

Trong lúc Toản đang cực kỳ chông chênh và mất phương hướng như thế, thì anh gặp được Hiền – một cô sinh viên làm thêm trong quán café mà anh thường đến vào mỗi buổi trưa. Nói chuyện một hai lần rồi thành quen, Toản nói dối Hiền rằng anh chưa có vợ con. Còn Hiền thì kể nhiều về xuất thân từ một miền quê chân chất, gia đình không có điều kiện nên cô phải đi làm thêm phụ đóng tiền học.

Không biết làm sao, dần dần Toản cứ có cảm giác thật nhẹ nhàng, êm ái mỗi khi được nói chuyện và chạy xe đưa Hiền đi chơi – khác hẳn với sự tù bức, ngột ngạt mỗi lần về nhà.

Rồi Toản yêu Hiền say đắm thật sự, như thể anh chưa bao giờ biết yêu. Toản cũng dễ dàng chiếm đoạt Hiền. Nhìn giọt máu trắng trên ga trải giường nhà nghỉ, Toản mỉm cười sung sướng.

Nhưng chẳng bao lâu sau thì Nhân phát hiện ra mối quan hệ này, gọi người đến đánh ghen, bắt quả tang ngay tại trận. Toản trần truồng, xấu hổ ôm lấy Hiền vì sợ những hình ảnh lọt vào chiếc máy điện thoại đang chĩa vào mình.

Hiền đớn đau biết sự thật, bỏ chạy, cắt đứt hoàn toàn khỏi Toản. Còn Nhân thì không thể chấp nhận được, gọi cả bố mẹ hai bên lên làm chứng để được ly hôn. Cuối cùng, Toản cũng ký vào đơn.

Vậy là, giấc mơ đổi đời nhờ vợ tan vỡ, Toản loay hoay đi tìm cô nhân tình bé nhỏ nhưng cũng không được, muốn gặp lại con cũng bị vợ cũ cấm đoán. Toản đành thuê phòng trọ ở tạm một mình. Trắng tay. Những hình ảnh đánh ghen bị phát táng lên mạng, nhục nhã vô cùng. Mọi thứ với Toản lúc này chẳng khác gì kẻ vừa mới bước từ trong ngục tù ra, đã hiểu hơn về cuộc đời và phải làm lại mọi thứ với một quá khứ thật đen tối.


Mưa và nỗi nhớ

Mưa và nỗi nhớ

“Nếu như những vết thương không thể tự lành được, thì hãy để thời gian bào mòn đi những vết sẹo. Và nếu như chốn cũ còn chứa những luyến tiếc và thương nhớ, thì hãy tìm cho mình một nơi thật xa, để trốn chạy những ký ức vụn vỡ.”


Ảnh minh hoạ
Ảnh minh hoạ

Chuyến xe bus rời bến.
Phong biết điểm mình bắt đầu đi và điểm cuối cùng đến, nhưng anh ta không biết được chuyện gì sẽ xảy ra trên hành trình ấy. Anh ta đã đi đến điểm cuối của chuyến xe bus 01, nhưng có một điều gì ấy hối thúc trong lòng, đã khiến Phong quay lại. Một điều gì đấy đã ở lại phía sau, vẫn nhói trong lòng từng phút giây nghĩ đến.
Xe bus vòng qua bốt Hàng Đậu, cũng là khi cơn mưa chiều ập đến. Qua ô cửa kính trên xe, có một chàng trai đang thấy xuyến xao theo từng giọt mưa. Những tiếng mưa lộp độp, va mạnh vào cửa kính, khiến Phong thấy nhớ về một điều gì đấy xa xăm.
Cho đến khi chiếc xe dừng tại điểm Hàng Cót, để đón hai vị khách lên xe. Chàng trai cố gắng cầm chiếc ô để che cho cô gái khỏi bị ướt, từng cử chỉ tỉ mỉ, cẩn thận và pha chút luống cuống. Còn cô gái đang hạnh phúc bởi có một người chở che, bảo vệ. Phong bất chợt thấy nhớ một điều gì đấy, một điều gì đấy chưa rõ ràng hiện lên.
Mưa…
Gặp mưa giữa thành phố giữa lúc đang ngồi xe bus, đối với Phong là một món quà của sự may mắn. Anh thích nhìn thành phố qua ô cửa kính, để thấy được dòng người đang hối hả chạy trốn những cơn mưa, thấy được sự huyên náo, bon chen bấy lâu đã tan biến trong ít phút. Con người không còn xô bồ, không còn giành giật nhau từng đoạn đường nhỏ để chen chúc. Khi ấy Phong lắng nghe được rõ ràng hơn được cơn mưa, từng giọt khẽ chạm và tan biến.
Tiếng bài hát trong Radio của xe bus cất lên những giai điệu đầu tiên. Phong bị cuốn hút theo, nhưng chưa thể nhận ra đó là bài hát gì… Từng tiếng, từng tiếng cất lên nhẹ nhàng khiến anh ta dần nhận ra điều gì ấy, khó diễn tả. Phong reo nhè nhẹ trong lòng, “Đúng rồi, bài hát Dòng sông lơ đãng”. Phong chẳng làm chủ được nhịp đập mỗi lúc một thêm rộn lên của trái tim mình.
Từng âm thanh dội thẳng vào lồng ngực, Phong khẽ thả lỏng cơ thể, tựa lưng vào ghế nhìn phố dưới cơn mưa chiều...

***

Giọt nước mắt đầu tiên.
Phong không nghĩ rằng, anh ta lại có thể khóc trên xe bus được. Cũng may trên xe không đông người như những giờ cao điểm nên anh ta cứ mặc kệ tất cả, thả trôi mình theo dòng cảm xúc. Anh ta nhớ về một chiều mưa giữa mùa hạ cùng Lam trên chiếc xe đạp, khi đó hai người không trốn tránh mưa bằng áo hay ô hoặc là một chỗ trú chân.
“Anh có sợ mưa không?” Lam khẽ hỏi Phong.
“Có chứ…”
“Sao anh vẫn đồng ý chở em đi dưới mưa?”
Phong quay đầu lại và nói:
“Ngốc thế… Bởi em thích mưa, nên anh có sợ sẽ vẫn chở em đi”.
Lam ngả người vào lưng của Phong, cô cười và nói.
“Anh mới là đồ ngốc ấy…”
Phong ngước mặt lên, để cho những giọt mưa khẽ táp mạnh vào khuôn mặt. Phong nghĩ, có lẽ Lam nói đúng, anh mới là kẻ ngốc.
Mỗi khi cô ấy cần anh, dù khoảng cách là bao xa đi chăng nữa, Phong cũng tới ngay có thể. Giữa đêm khuya, anh ta hốt hoảng bởi tiếng em khóc trong điện thoại. Đến khi anh biết được lý do, cô ấy sợ con gián vừa bò tới. Lúc ấy, anh ta chỉ biết cười. Rồi Phong phải chiều theo ý của Lam, chở cô ấy đi dạo mỗi khi cơn mưa chiều ập tới. Lang thang những góc phố để tìm được một quán mà cô ấy thấy ưng ý, quán phải rộng rãi, phong cảnh đẹp và bánh trái phải ngon… Anh ta không thể nhớ được hết những lần muốn từ chối, nhưng dần dà anh học cách làm quen, làm quen để thấy yêu thương cô ấy nhiều hơn.
Lam hỏi Phong hàng trăm câu hỏi và cũng là hàng trăm lần với những chủ đề quen thuộc. Liệu tình yêu có là mãi mãi… và câu hỏi nhiều nhất anh được nghe mỗi ngày, tại sao Phong lại yêu cô ấy? Dù có trả lời hay không trả lời, thì câu hỏi ấy vẫn cất lên.
Đã có một ngày anh đi tìm lý do tại sao anh yêu Lam. Thế nhưng ngày mà anh có câu trả lời lại chính là ngày mà không có cô bên cạnh. Cô thích mưa, bởi anh ghét mưa nên anh yêu cô. Một câu trả lời chẳng có tính logic, nhưng trong tình yêu thì làm sao có được sự logic. Cũng như trong tình yêu đã biến anh thành một kẻ ngốc, ngốc đến độ anh làm tất cả vì cô. Và mỗi lời hứa, anh cũng đều cố gắng thực hiện.
Ngày ra trường, Phong phải rời xa thành phố, anh tự dưng thấy sợ cái khoảng cách xa xôi… Anh bắt đầu thấy sợ cuộc sống cơm, áo, gạo, tiền. Anh phải trở về nhà, liệu rằng một người như cô có chấp nhận không? Liệu rằng gia đình em có chấp nhận không? Một vài lần Phong bóng gió về chuyện ấy và Lam chưa lần nào nói khác.
“Tại sao anh không chọn ở thành phố này, nơi những góc phố với những chiều mưa.”
Anh hoang mang về câu trả lời ấy.
Càng gần ngày tốt nghiệp, gia đình anh lại giục về nhà gấp. Bố mẹ anh đã chuẩn bị sẵn đám cưới với một người bạn cùng học phổ thông với anh. Anh từ chối bằng mọi cách. Có điều, cuộc sống không phải lúc nào cũng dễ dàng. Mỗi người có thể đọc hàng trăm cuốn sách, để được nghe những lời khuyên. Nhưng khi đối diện với câu chuyện thực tại, không phải ai cũng có thể vượt qua được. Không phải ai cũng có thể dễ dàng buông bỏ, để có một lựa chọn chính xác được.
***

Giọt nước mắt thứ hai của Phong rơi.
Anh không nghĩ việc nói lời chia tay lại khó khăn đến mức vậy, có lẽ nó còn khó khăn hơn gấp nghìn lần việc nói lời yêu. Phong không biết được rằng làm sao để giấu đi được đôi mắt vẫn còn yêu thương, để nói lời chia tay. Nhiều lần anh cố gắng cất tiếng, nhưng những tiếng đó vẫn mãi nằm nơi cổ họng.
Những ngày gần tốt nghiệp, Phong thấy cảm giác thật nặng nề mỗi khi đối diện với Lam. Có lẽ tại anh đã quá đắn đo với suy nghĩ nói lời chia tay, nên anh có cảm giác giữa hai người có một khoảng cách xa lạ, đến lạ lùng.
Trước khi Lam đi tình nguyện, anh và cô đã cùng rong ruổi khắp các con đường để kỷ niệm năm năm ngày yêu nhau. Cô vẫn nũng nịu và bướng bỉnh với giọng tinh nghịch.
“Anh sẽ hát tặng em chứ?”
“Giọng của anh thì hát được bài nào chứ? Em bỏ ý định đấy đi.”
Im lặng. Phong nghĩ Lam sẽ từ bỏ ý định điên rồ, bởi cô ấy biết anh là một kẻ không biết hát.
“Giọng anh trầm, da diết, sao anh không thử hát bài “Dòng sông lơ đãng”, bài hát mà anh hay nghe ý.”
“Thích nghe hát là một chuyện, còn hát được hay không là chuyện khác chứ?”
“Không hay em cũng nghe, chuyện gì anh cũng làm cho em được, chẳng nhẽ chuyện nhỏ nhặt này lại không”.
Phong cau mày:
“Được rồi”.
“Anh phải hứa cơ?” Lam đưa tay lên với tư thế chuẩn bị móc ngoặc, làm tin cho lời hứa khiến Phong không thể không cười. Vốn dĩ anh là một kẻ ngốc, cứ điều gì hứa với Lam, anh đều cố gắng thực hiện. Nên cô ấy tin vào những lời anh hứa.
“Bài hát ấy buồn lắm, nên anh sẽ chỉ hát vào ngày kỷ niệm mười năm yêu nhau, anh hứa.”
Cô ấy cười, đầy vui vẻ và hạnh phúc. Ấy vậy mà sau khi đi tình nguyện về, cô ấy như thay đổi thành một người khác, khiến Phong không còn nhận ra.
***

Xe bus chuẩn bị tới bến Yên Nghĩa.
Hình như Phong đã bỏ lỡ một chặng đường nào, quên xuống. Anh thẫn thờ ngồi đợi tới cuối bến. Cảm giác hụt hẫng, thẫn thờ này giống như ngày mà Lam nói chia tay.
“Mình chia tay, anh nhé”.
Dù chính Phong cũng muốn nói câu ấy, nhưng khi nghe Lam nói, anh cảm thấy như một vết cứa chạy dài khắp cơ thể, đau nhói, tê tái.
“Tại sao chứ?” Phong nói những tiếng đau khổ.
“Bởi vì gia đình em không chấp nhận anh.”
Trời mưa, Phong nhìn cô, anh muốn quay mặt đi để giấu những giọt lệ sắp chực chờ rơi.
“Còn những lời hứa, anh chưa thực hiện thì sao?”
“Đồ ngốc, đến khi này anh vẫn còn nghĩ em sẽ tin những lời hứa sao?”
Lam quay mặt bước đi, Phong nhìn theo cô cho tới khuất dạng. Không một lần cô ấy ngoảnh đầu lại nhìn. Cảm giác trong anh đau buốt thấu, đôi chân cứ nặng nề không thể bước. Mưa cứ thế táp vô mặt, nhưng anh không cảm nhận được điều gì khác, ngoài sự đau đớn mà trái tim đang đập vô thức.
***

“Nếu như những vết thương không thể tự lành được, thì hãy để thời gian bào mòn đi những vết sẹo. Và nếu như chốn cũ còn chứa những luyến tiếc và thương nhớ, thì hãy tìm cho mình một nơi thật xa, để trốn chạy những ký ức vụn vỡ.” - Lam đọc những dòng viết trong nhật ký cách đây năm năm, cô tự cười một mình, không hiểu sao mình lại có thể viết được những dòng ấy. Cô đang cố gắng dọn dẹp căn phòng, tìm những thứ cần thiết cho chuyến nghỉ dài đợt này.
“Chị đi bao lâu?”
Nhỏ Liên đã hỏi cô nhiều lần, dường như câu trả lời của Lam chưa đủ để thuyết phục nên đã gặp trực tiếp rồi, Liên vẫn hỏi cô qua facebook. Có lẽ cô cũng thấy hụt hẫng khi chưa biết được có quay lại gặp Liên hay không. Ở giữa thành phố xa lạ này, hai chị em nương tựa vào nhau, cũng là người thân duy nhất mỗi khi ốm đau, buồn vui.
“Chị sẽ quay trở lại, sớm thôi”.
Lam nhắn tin lại và vội vàng thu dọn hành lý để kịp giờ bay.
Cũng may đoạn đường ra sân bay không tắc đường, vừa kịp tới sân bay, một cơn mưa rào ập tới. Lam ngắm nhìn cơn mưa tới, cô thích Sài gòn bởi nó có những cơn mưa bất chợt đến, chợt đi… Cô có thể để nước mắt lăn dài giữa cơn mưa mà không ai biết đến. Cô có thể lang thang góc phố, ngồi nhâm nhi café và nghe những tình khúc da diết về mưa.
Mỗi khi lang thang dưới cơn mưa, Lam lại thèm cảm giác được một ai đó chở, còn cô sẽ nũng nịu ở phía sau. Nhưng sau năm năm, cô cũng quen khá nhiều chàng trai, nhưng chưa ai khiến cô thấy có cảm giác yêu.
Cô đã từng yêu một người, đã từng dại khờ tin rằng tình yêu của cô đã từng có, sẽ không bao giờ có điều gì ngăn cách để phải nói rời xa. Cô đã từng tin rằng, khi hai người yêu nhau, họ sẽ phá tan mọi khoảng cách để chọn lấy việc nắm tay nhau đi qua giông bão. Và chẳng có lý do gì có thể khiến họ phải nói chia tay, khi cả hai còn yêu.
Hà Nội là nơi đã chất chứa nhiều khúc tình ca trong trái tim của cô. Nơi ấy, có một kẻ ngốc yêu cô. Cô khẽ mỉm cười khi nghĩ về những lời hứa vẫn còn nguyên. Cô sợ rằng, nếu còn ở nơi đấy thì kẻ ngốc kia sẽ tìm đủ mọi cách để thực hiện lời hứa. Vậy nên, ở một nơi xa lạ lại là một điều hay.
Chuyến bay cất cánh, cô ngồi ngay bên cạnh một bà mẹ trẻ và đứa con. Nhìn cái cách mà người mẹ trẻ âu yếm, rồi nhìn đứa trẻ thơ cười đùa tíu tít… Cô bất giác rơi nước mắt. Để giấu đi những giọt nước mắt cô đã quay sang nhìn ra ổ cửa, nơi những đám mây vờn quanh.
Cô có phải phụ nữ hay không? Cô tự dằn vặt với câu hỏi ấy. Bởi lẽ thiên chức được làm một người mẹ cô cũng không có. Ngày mà cô đi tình nguyện vào năm cuối sinh viên, cơn đau đến dữ dội và bạn bè cô phải đưa vào bệnh viện. Cô đã thiếp đi một khoảng thời gian cho đến lúc tỉnh dậy.

“Lam tỉnh dậy rồi…” Tiếng của Hân, bạn thân của cô reo lên.
Hân vội vàng chạy đi gặp bác sĩ.
“Bác rất xin lỗi, cháu phải cắt đi buồng trứng, nếu muốn có cơ hội sống”.
Nước mắt của cô nhoè đi, mọi hình ảnh dần tan biến. Câu nói ấy cứ ám ảnh mãi không rời cô, sau nhiều năm…
Cô không dám gặp anh, trong cô dường như có điều gì ấy nhói buốt mỗi khi nghĩ tới đôi mắt ấy. Lam suy sụp, cô không nghĩ cuộc sống lại bất công với cô đến vậy. Không có con, rồi đây người ta nghĩ sao về điều ấy, một hành trang tới bến bờ hạnh phúc được xây nên bằng tình yêu. Cuối con đường là hạnh phúc bên gia đình, cô không có điều ấy.
Lam định nói với người yêu, nhưng cô nghĩ rồi anh sẽ lại khuyên cô nên chiến đấu với cuộc sống và luôn có anh ở bên. Nếu như vậy thì thực sự là một điều ích kỷ do chính cô tạo ra. Cô không muốn điều ấy.
Và cuối cùng, cô cũng đã tự trả lời được những câu hỏi ngốc nghếch mà cô hay hỏi anh. Đôi khi không phải lời chia tay nói ra khi họ không còn yêu nhau, mà lời chia tay được nói khi họ còn yêu nhau quá nhiều. Cô chọn rời thành phố, đến một nơi xa lạ cho vết thương được thời gian tự bào mòn.
Cô nghe thấy tiếng mưa ở đâu đấy, tiếng mưa của một thời xa vắng. Cô bất giác thấy thèm âm thanh cất lên từ chiếc Radio cũ mèm, một giai điệu thổn thức, đung đưa từng nhịp đập của trái tim.
***

Hai người đàn ông ngồi lặng thinh trong góc quán café Đợi. Đôi khi họ có nhiều chuyện để nói không ngừng và đôi khi cũng bởi họ có quá nhiều chuyện, nên chọn cách im lặng.
“Thực sự tao không thể hiểu được câu chuyện của mày và Lam. Nó quá khó hiểu và ngu ngốc.”
Tuấn lên tiếng đầu tiên.
“Có những chuyện trong cuộc sống này vốn dĩ đã khó hiểu. Mỗi con người đều có những chuyện riêng mà chính họ đều cất giấu một nỗi nhớ sâu thẳm.”
Phong thanh minh cho cậu bạn thân, hai người họ đã chơi thân với nhau từ phổ thông cho tới đại học. Dù bây giờ khoảng cách đã khá xa nhau, nhưng Phong vẫn thường ghé thăm quán café của Tuấn. Ngồi đó hàng giờ để luyên thuyên câu chuyện với Tuấn, cũng có khi chỉ để ngồi nhâm nhi café trong sự im lặng.
“Mày cần tao giúp điều gì. Chưa khi nào mày nhờ tao bất cứ việc gì… và tao cũng không thể nghĩ sẽ giúp mày được việc gì đâu.” Tuấn cười và nói với Phong.
“Tao nhờ mày rủ Lam tới quán uống cafe và cho tao mượn góc phòng kia, để ngồi đấy...”
“Mày điên à mày… Chuyện gì qua thì cho qua luôn đi, níu kéo làm gì. Đôi khi buông bỏ bớt sẽ an yên và tìm thấy hạnh phúc đấy.”
Tuấn cắt lời Phong và nói bằng giọng bực tức, suốt những tháng ngày Phong yêu Lam, Tuấn đều chứng kiến. Và cậu ta cũng không thể hiểu được sao hai người họ đã rời xa nhau, còn luyến tiếc điều gì.
Nhìn Phong ủ rũ, im lặng… Tuấn đành dịu giọng.
“Lam đã ở trong miền Nam xa xôi, còn mày cũng đã ổn định với công việc ở quê. Hai người bây giờ đã khác, đều trưởng thành, còn luyến tiếc quá khứ làm gì nữa. Tao xin lỗi không thể giúp được mày.”
Phong nhìn vào khoảng không vô định và cất lên những tiếng khó khăn.
“Cô ấy đã về… Mày nghĩ cho tao lý do để mời cô ấy tới đây được không?”
Tuấn thở dài:
“Được rồi… tao cũng chẳng hiểu vì lý do gì mà mày biết. Đừng nói với tao mày vẫn theo dõi mạng xã hội của cô ấy. Tao đã nói bao nhiêu lần, còn làm vậy thì mày sẽ mãi mãi đau khổ thôi.”
“Còn những lời hứa… và quan trọng tao muốn gặp cô ấy một lần để thoát khỏi nỗi nhớ, quên đi tất cả.”
Tuấn cười, cậu ta không thể hiểu được người bạn đang ngồi đối diện.
“Tao không chắc chắn sẽ giúp được mày, bởi cô ấy biết tao là bạn mày và cũng có thể cô ấy đã quên hết chuyện cũ...”
Phong vẫn buồn rầu nhìn vào khoảng không vô định, khiến Tuấn chẳng muốn nói gì thêm nhiều.
“Được rồi… tao sẽ giúp mày.”

***

Quán café Đợi, 10 giờ 07 phút.
Lam băn khoăn về việc có đến gặp Tuấn hay không? Tự dưng một người bạn, đúng hơn là bạn của người yêu cũ mời đến uống café, thì chắc hẳn sẽ có vấn đề. Cô muốn quên đi tất cả, không để những vết thương giày vò nữa. Nhưng không hiểu sao cô đã đến quán, để gặp Tuấn. Đúng hơn, cô muốn gặp muốn người đã từng đam mê với công việc pha chế và ước mơ đến cháy bỏng, mở một quán café.
Từng giọt café rơi, Lam hồi hộp chờ đợi Tuấn sẽ nhắc đến Phong. Nhưng cả buổi nói chuyện Tuấn không hề nhắc tới Phong, như thể hai người họ chưa từng quen biết. Vậy là mọi lý do nghĩ ra để lảng tránh nếu như Tuấn nhắc về Phong đều không xảy ra. Cô tự cười một mình, bởi thấy mình hoang tưởng quá. Tuấn vẫn vậy, luôn nhiệt huyết trong việc nhắc tới café và những triết lý đi kèm. Cậu ta dự định sẽ mở một quán café ở Sài Gòn và nhờ cô tư vấn.
Khi ly café đã cạn được một nửa, tiếng nhạc trong quán bất giác phá tan không gian tĩnh lặng. Lam nghe thấy tiếng guitar đang dạo đầu một bài nhạc rất quen, mà cô chưa thể nhớ tên. Hai người đang nói chuyện bị cuốn vào tiếng nhạc. Tuấn thì đang không hiểu Phong, một thằng ngoại đạo về âm nhạc lại có thể chơi guitar. Một thằng mà cậu ta đã quen lại có thể hát và chơi nhạc.
Hai người, hai tâm trạng khác nhau. Nhưng giống nhau là chưa hiểu được chuyện gì đang diễn ra.
“Từng ngón tay khép như nụ hoa trắng
Bỏ lại hàng cây ngơ ngác sau lưng
Và nỗi đau rơi trong lòng đêm vắng
Nỗi đau ta nhận riêng mình”
Lam run rẩy, Phong đang hát, một thoáng ý nghĩ trong đầu của cô.
“Ai đang hát đấy Tuấn?”
Tuấn lắc đầu:
“Tiếng radio thôi, mình hay nghe bài này”
Cô chưa thể tin đây là tiếng nhạc radio, bởi bài hát này cô đã nghe nhiều ca sĩ hát. Nên tất nhiên lời giải thích của Tuấn khiến cô không thể tin. Và rõ ràng đây là một người đang hát live.
“Bạn đổi bài hát khác được không?”
Tuấn lắc đầu.
Lam nhìn xung quanh để tìm nơi phát ra tiếng nhạc. Khi phát hiện ra âm thanh được phát phía sau cánh cửa đóng kín, Lam bước tới và nói với Tuấn.
“Mình có thể vào đây chứ?”
Tuấn lắc đầu.
“Tại sao?” Lam nhìn Tuấn bằng ánh mắt van lơn.
Tuấn đã hứa với Phong, phải bằng mọi cách ngăn Lam mở cánh cửa. Nên dù rất muốn mở ra, nhưng Tuấn không còn cách nào khác.
Tiếng nhạc vẫn cất lên đều đều, tuy không chuyên nghiệp, nhưng Tuấn thấy nó da diết và hình như những tiếng ấy thổn thức như thể người hát đang khóc. Tuấn nhìn Lam, từng giọt mồ hôi bắt đầu rơi trên khuôn mặt trắng trẻo của cô ấy, toàn thân như thể đang run rẩy…và hình như Lam đã khóc.
Tuấn mở khoá, nhưng cậu không mở cánh cửa.
Lam đặt tay nên cánh cửa, nhưng cô chưa vội mở. Cô nghĩ tới vết thương lòng, sẽ ra sao nếu như đấy là Phong? Và cô sẽ làm gì tiếp theo? Nếu là anh ta, mọi sự chạy trốn của cô bấy lâu, có phải vô ích. Cô sẽ đối diện ra sao.

Những suy nghĩ ấy cứ vẩn vơ quanh đầu Lam. Khiến cô quay lại chỗ ngồi, để thưởng thức tiếng nhạc. Giờ thì cô đã hiểu, đã tự trả lời được câu hỏi mà cô hay hỏi Phong. Liệu rằng khi hai người còn yêu nhau, họ có phải nói lời chia tay không?
Khoảng cách bao xa thì mới hàn gắn được vết thương lòng, không phải cứ đi thật xa mới có thể quên được nhau. Mà ngay khi này, cô mới thấu hiểu được hết lời bài hát.
“Một sớm kia xuôi theo dòng em đến
Cớ sao anh chẳng đứng chờ.”
Khi hát xong những lời cuối cùng của bài hát, Phong mới đưa tay lau những dòng nước mắt. Anh ngồi đó thật lâu trong im lặng, đợi chờ cánh cửa kia mở ra…
Còn Tuấn, cậu ta đang không hiểu được chuyện gì đang diễn ra trong quán café của mình. Và càng không thể hiệu chuyện quái quỷ gì đang diễn ra với tình yêu của họ. Hay chăng tình yêu chỉ là sự đau khổ mà hai người dành cho nhau. Cậu lắc đầu với những ý nghĩ vừa thoáng qua của mình.
Kết thúc bản nhạc, Tuấn nhìn Lam, cô ấy đang cười, một nụ cười khó hiểu.
“Chào bạn, hẹn gặp lại bạn ở Sài Gòn nhé.”
Lam cố gắng nói một cách tự nhiên nhất, để Tuấn không nhận ra giọng nói đang chực chờ muốn khóc.
Cô rời quán và không thể nhớ Tuấn đã nói gì, khi chiếc khẩu trang được bịt kín, kính dâm được đeo lên, cô bắt đầu khóc.
Trong căn phòng, Phong đang lau những giọt nước mắt cuối cùng. Anh đang lấy hết sức bình tĩnh để bước ra khỏi căn phòng. Bất ngờ tiếng cánh cửa mở ra, khoảnh khắc khi tiếng cánh cửa kêu, tim anh đập loạn nhịp, như muốn nhảy sổ ra ngoài…
“Ra đi, cô ấy về rồi.” Tiếng của Tuấn cất lên.
Phong bước ra ngoài, anh nở một nụ cười thật tươi đáp lời Tuấn.


Cuộc đời này chị tôi đã sống rất thành công khi chiếm giữ được trái tim một người đàn ông dù rằng chị đã chết

Cuộc đời này chị tôi đã sống rất thành công khi chiếm giữ được trái tim một người đàn ông dù rằng chị đã chết

Chị tôi tuy không xinh đẹp nhưng lại hiền lành, đảm đang đúng chuẩn người phụ nữ của gia đình. Tôi vẫn nhớ hồi đó anh rể phải trồng cây si dữ lắm mới rước được chị về nhà. Cứ 7h anh ấy lại đến nhà tôi cùng với trái cây, món này món nọ để lấy lòng tụi nhỏ chúng tôi.

Khi trở thành người yêu của chị tôi rồi anh ấy đến càng nhiều hơn. Nhà tôi có việc gì anh ấy cũng phụ giúp như con cái trong nhà. Vì thế bố mẹ và chúng tôi thích anh ấy lắm. Chị em tôi còn hối thúc chị hai nhanh lấy anh để được ăn bánh kem thoải mái.

Ngày cưới, anh rể tỉ mỉ gỡ từng sợi kim tuyến trên tóc chị rồi cẩn thận nâng váy cho chị như nâng báu vật. Lúc đi chúc rượu hỉ, tôi vẫn nhớ như in anh rể cầm ly nước ngọt thay bia. Bạn bè anh chọc, anh cười xề xòa bảo vợ không cho uống. Bạn anh ấy lại chọc dữ hơn nhưng anh vẫn nhất quyết không chịu thay rượu.

Sau khi cưới, vợ chồng chị tôi lấy hết tiền vàng cưới và vay mượn thêm để cất nhà riêng. Cuối tuần anh chị lại về nhà chơi. Lần nào về, nhìn chị tôi đều rạng rỡ hạnh phúc nên ai cũng mừng thay chị.

Cuộc đời này chị tôi đã sống rất thành công khi chiếm giữ được trái tim một người đàn ông dù rằng chị đã chết - Ảnh 1.

Vợ chồng anh chị luôn được khen ngợi là hình mẫu hạnh phúc. (Ảnh minh họa)

Anh rể tôi chiều chị từng chút một. Chị có bầu anh ấy tự tay làm chim bồ câu non nấu cháo cho chị ăn. Anh đặt cá chép, mua trứng ngỗng cho chị. Tối anh pha sữa cho chị uống, giặt quần áo thay chị. Mỗi lần về chơi, chị đều tự hào kể về anh cho mọi người nghe. Lúc đó tôi còn ước sau này cưới được một người chồng tuyệt vời như anh rể. Trong mắt tôi anh rể là người đàn ông hiếm có khó tìm.

Vợ chồng chị vẫn là hình mẫu hạnh phúc tới tận lúc chị tôi mất. Khi sinh bé thứ 2 thì chị tôi bị băng huyết nên mất trên bàn sinh. Nhìn anh rể ôm chị trong tay, gào gọi tên và khóc vật vã khi bác sĩ đưa chị ra mà ai cũng đau lòng. Có mấy người lạ còn không kiềm được mà rơi nước mắt.

Suốt mấy ngày làm đám tang chị, anh cứ như người mất hồn. Anh làm mọi việc, tiếp khách đến viếng như phản xạ tự nhiên. Nhưng có ai hỏi chạm đến chị là anh lại khóc. Trước khi nhập quan, anh còn tận tay trang điểm cho chị lần cuối cùng. Giây phút anh tỉ mỉ ngồi tô son lên đôi môi trắng nhợt của chị vừa đau lòng vừa ám ảnh tôi tới tận bây giờ.

Rồi cả tuần sau cứ 6 giờ tối anh rể lại đến mộ chị tôi. Nghe nói anh ấy đem hoa và thức ăn ra cho chị tôi. Có người còn thấy anh ngồi khóc bên mộ. Bố mẹ tôi nghe thấy càng xót xa hơn.

Cuộc đời này chị tôi đã sống rất thành công khi chiếm giữ được trái tim một người đàn ông dù rằng chị đã chết - Ảnh 2.

Suốt mấy ngày làm đám tang chị, anh cứ như người mất hồn. (Ảnh minh họa)

Chị tôi mất cũng đã hơn 5 năm nhưng nếp sống cũ của anh rể vẫn vậy. Chủ nhật anh lại chở hai con về ngoại chơi. Bố mẹ tôi đau bệnh anh vẫn xin nghỉ việc để ở lại viện chăm sóc. Ai cũng khen anh hết lời. Cũng chẳng biết từ bao giờ anh rể không còn là "rể" nữa mà là con cái thật sự trong nhà.

Thấy anh ấy một mình chăm hai con khổ cực nên bố mẹ tôi nhiều lần nói anh đi bước nữa. Bố mẹ tôi biết anh rể có nhiều người thương lắm nhưng anh đều từ chối người ta. Nghe mẹ tôi nói thế, anh chỉ cười buồn và trả lời cả đời này chỉ yêu chị tôi thôi. Giờ chị tôi mất thì anh ở vậy nuôi hai con thành tài là tốt rồi. Anh không muốn có bất kì người đàn bà nào khác bước vào nhà anh chị nữa. Đêm đó, tôi nghe tiếng mẹ tôi khóc vì thương anh.

Tôi biết cuộc đời này chị tôi đã rất thành công. Thành công khi chiếm giữ được trái tim si tình của một người đàn ông dù mình đã chết. Đến giờ tôi vẫn chỉ ước gì mình tìm được một người như anh ấy thôi nhưng sao khó quá.


Ngã ngửa với muôn kiểu ‘phao cứu sinh’ trong mùa thi

Ngã ngửa với muôn kiểu ‘phao cứu sinh’ trong mùa thi

Mỗi mùa thi đến thì các thí sinh lại phát minh ra muôn kiểu "phao cứu sinh" bá đạo.


Phải viết nhanh không giám thị vào bây giờ.
Phải viết nhanh không giám thị vào bây giờ.

Một cách làm "điệu" của các cô gái đi thi.

Cầm chai nước vào thế này thì ai mà biết.

"Phao" này thì phải đi thi ở phòng có điều hòa.

Phải đặt hàng riêng một đôi giày thế này mới được.

Mang "sữa" vào phòng thi phòng khi đói đây mà.

Ối giời, lộ hết "hàng" rồi kìa em gái.

Vòng tay "may mắn" này được đặt hàng riêng đấy.

Đeo "phao" cả người thế này thì "chìm" sao được.

"Phao" này định quấn cả người thay quần áo à?

Chỉ là mấy dòng chữ vu vơ trong bút thôi.

Kiểu này thì đi lại không được tự nhiên lắm nhỉ?

Cô nàng nào mà ra mồ hôi chân thì chìm luôn cả "phao".

Đang thi mà đói bụng quá ăn vội miếng bánh là nguy hiểm lắm đây.

Ây da, đồng hồ này lại chạy bằng "chữ" cơ à?


Tiêu chí chọn chồng khó tin của cô nàng xinh đẹp: Lấy một anh chàng nghèo "kiết xác" không nhà, không xe, không tiền

Tiêu chí chọn chồng khó tin của cô nàng xinh đẹp: Lấy một anh chàng nghèo "kiết xác" không nhà, không xe, không tiền

Ngày nay, nếu hỏi 10 cô gái tuổi cập kê về tiêu chí chọn người để kết hôn thì chắc hẳn phải đến 9 cô đòi hỏi chồng tương lai phải có cuộc sống ổn định. "Ổn định" ở đây nghĩa là phải có nhà, có xe, có tài khoản tiết kiệm và một công việc kiếm ra tiền. Nếu như khi yêu chỉ cần một anh đẹp trai, chung thủy, lãng mạn là đủ thì khi cưới, yếu tố vật chất là điều không thể xem thường. Ấy vậy mà lại có một cô gái người Nga đi ngược lại số đông. Cô xinh đẹp, có học thức, "có giá" nhưng lại chấp nhận yêu và lấy một anh chàng làm việc tại mỏ than, tài sản chỉ có một con số 0 tròn trĩnh.

Cô gái ấy tên thật là Sophia. 5 năm trước, khi chỉ mới 17 tuổi, với tình cảm sâu đậm dành cho nền văn hóa Trung Hoa đầy màu sắc, cô đã một thân một mình đến thành phố Hắc Hà, tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc để theo học ngành ngôn ngữ tại một ngôi trường đại học trong vùng.


Qua một thời gian dài sinh sống và học tập tại Trung Quốc, Sophia ngày càng yêu thích cuộc sống cũng như con người nơi đây. Chính vì vậy, sau khi tốt nghiệp Đại học, cô không vội về nước mà quyết định lưu lại mảnh đất Hắc Hà, đồng thời xin được việc làm trong một công ty thương mại tại địa phương. Cuộc sống của Sophia cứ thế yên bình trôi đi. Cô kết giao với rất nhiều người bạn mới, tìm hiểu thêm được nhiều điều thú vị về những nét văn hóa đặc sắc của quốc gia đông dân nhất thế giới.

Vào khoảng giữa năm 2016, Sophia được một chàng trai người Trung Quốc tên Trần Cảnh Dương theo đuổi. Thông qua một người bạn, Cảnh Dương đã xin được số liên lạc và kết bạn với Sophia trên mạng xã hội. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ Cảnh Dương không biết tự lượng sức mình. Đã 27 tuổi và chưa có gì trong tay, chỉ làm việc tại một mỏ than, vậy mà anh chàng lại muốn tán tỉnh một cô gái xinh đẹp, học thức như Sophia.

Thế nhưng diễn biến câu chuyện không như mọi người nghĩ. Bản thân Sophia không hề "cành cao", cho rằng mình hơn người hay nghĩ Cảnh Dương không đủ điều kiện theo đuổi mình. Sau phút đầu bỡ ngỡ, cả hai nhanh chóng tìm ra chủ đề chung và vô cùng hào hứng khi được nói chuyện với đối phương. Rồi không biết từ bao giờ họ đã duy trì thói quen cùng nhau tâm sự, cười đùa vui vẻ mỗi ngày và tình cảm giữa hai người cũng dần lớn theo những dòng tin nhắn.

Tiêu chí chọn chồng khó tin của cô nàng xinh đẹp yêu và lấy một anh chàng không nhà, không xe, không tiền tiết kiệm - Ảnh 1.

Trải qua một khoảng thời gian dài gặp gỡ trong không gian hư ảo, chỉ biết bày tỏ thương nhớ qua chiếc bàn phím lạnh lẽo vì ở cách nhau khá xa, Trần Cảnh Dương đã quyết định gặp mặt Sophia. Cuộc hẹn thành công ngoài sự mong đợi của 2 người. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cặp đôi đã nhận ra họ dường như sinh ra là để dành cho nhau.

1 tuần sau, Sophia xin nghỉ phép để đến mỏ than thăm Trần Cảnh Dương. Chuyến đi này khiến cô gái trẻ càng thêm chắc chắn về cảm xúc của mình. Tiếp đó, Sophia quay lại công ty, quyết đoán xin từ chức để toàn tâm toàn ý ở bên cạnh người mình yêu thương.

Cho rằng Sophia bị tình yêu tuổi trẻ làm mù quáng, cả lãnh đạo lẫn đồng nghiệp của cô đều ra sức khuyên can. Họ lo sợ tình cảm của cô sẽ bị anh chàng người yêu quen qua mạng kia đem ra đùa bỡn, rồi chẳng mấy chốc cô sẽ bị anh ta bỏ rơi. Chưa kể đến chuyện một anh chàng chẳng có gì trong tay như Cảnh Dương rất khó có thể lo cho Sophia một cuộc sống sung túc. Tuy nhiên, bất chấp tất cả, Sophia vẫn đi theo tiếng gọi của con tim, cô vẫn quyết tâm chuyển đến mỏ than để được ở gần Trần Cảnh Dương.

Những tháng ngày sau đó, Sophia thực sự nếm mùi khổ ải do quyết định táo bạo của mình. Hơn 2 tháng trời, cô phải sống trong căn nhà tồi tàn ở khu mỏ than, phải sử dụng nhà tắm chung, phải "làm bạn" với cóc và chuột mỗi ngày. Thế nhưng vì yêu, cô sẵn sàng vượt qua mọi gian khó. Sau này khi nhìn lại, Sophia chỉ mỉm cười cho rằng đó khoảng thời gian khốn khổ nhất trong cuộc đời mình nhưng cũng đồng thời cũng là những tháng ngày hạnh phúc ngập tràn mà cả đời này cô sẽ chẳng thể quên được.

Tiêu chí chọn chồng khó tin của cô nàng xinh đẹp yêu và lấy một anh chàng không nhà, không xe, không tiền tiết kiệm - Ảnh 2.
Tiêu chí chọn chồng khó tin của cô nàng xinh đẹp yêu và lấy một anh chàng không nhà, không xe, không tiền tiết kiệm - Ảnh 3.
Tiêu chí chọn chồng khó tin của cô nàng xinh đẹp yêu và lấy một anh chàng không nhà, không xe, không tiền tiết kiệm - Ảnh 4.

Rồi cái kết ngọt ngào đã đến khi sau nửa năm hẹn hò, Trần Cảnh Dương quỳ gối cầu hôn Sophia và nhận được cái gật đầu ưng thuận của cô. Ngày 25/3 vừa qua, cặp đôi đã tổ chức hôn lễ giản dị nhưng đầy đủ lễ nghi tại quê hương của Trần Cảnh Dương trong niềm vui hân hoan của gia đình 2 bên. Và niềm hạnh phúc của họ càng thêm đong đầy khi cô dâu sớm mang thai và tới đây sẽ hạ sinh em bé.

Tiêu chí chọn chồng khó tin của cô nàng xinh đẹp yêu và lấy một anh chàng không nhà, không xe, không tiền tiết kiệm - Ảnh 6.
Tiêu chí chọn chồng khó tin của cô nàng xinh đẹp yêu và lấy một anh chàng không nhà, không xe, không tiền tiết kiệm - Ảnh 7.

Ngay cả khi đôi trai gái đã kết hôn, vẫn có nhiều người cho rằng Sophia thật bốc đồng, dại dột khi yêu và lấy một anh chàng công nhân mỏ "nghèo kiết xác, không nhà, không xe, không tiền tiết kiệm". Thế nhưng, cô gái Nga trẻ tuổi này lại tự tin khẳng định: "Trong tình yêu, người mình yêu mới là thứ quan trọng nhất".

Theo Sophia thì tình yêu và những phẩm chất tốt đẹp ở đối tác mới là nền tảng của hôn nhân chứ không phải những giá trị vật chất. Trần Cảnh Dương khi quen biết cô chẳng có gì trong tay nhưng anh có những ưu điểm là thật thà, chăm chỉ, chịu khó lao động. Dù khi mới quen, sống ở khu vực ngoại ô cách xa nơi cô ở, không có điều kiện gặp bạn gái, Cảnh Dương vẫn chu đáo nhờ bạn bè, người thân thay mặt anh mua hoa hồng tặng cô mỗi ngày. Điều đó chứng tỏ anh rất coi trọng cô, và Sophia tin một người đàn ông như vậy sẽ cố gắng hết sức không để vợ con không phải chịu khổ.

Sophia hiểu rằng cuộc sống tương lai của họ sẽ gặp nhiều khó khăn, trở ngại về mặt vật chất nhưng điều đó cũng chẳng hề gì. Vợ chồng cô tin tưởng nhau, tin vào quyết định của bản thân và tình yêu dành cho nhau. Tương lai thế nào thời gian sẽ cho họ câu trả lời thỏa đáng.

Theo Ifeng


Lý do nhân viên đòi nợ sếp

Lý do nhân viên đòi nợ sếp

Phát hiện quản lý đưa thừa hai triệu đồng tiền lương, Tũn quyết định im lặng và tiêu luôn số tiền đó


Lý do nhân viên đòi nợ sếp
ảnh minh họa

Một tháng sau, Tũn giận dữ đến gặp quản lý:

- Thưa quản lý, tại sao tháng này lương của tôi lại thiếu mất hai triệu đồng?

Người quản lý nhướng mày:

- Rồi sao?

- Không phải là tôi không tôn trọng anh. - Tũn đáp - Nhưng tôi muốn lấy lại số tiền mà anh đã tính sai thôi. 

Người quản lý điềm tĩnh:

- Tháng trước tôi cũng trót tính sai hai triệu đồng nhưng chẳng thấy cô nói gì. Tại sao tháng này lại có ý kiến chứ?

Tũn hít một hơi thật sâu rồi đáp:

- Vâng, điều đó có nghĩa là tôi chỉ chấp nhận anh làm sai một lần duy nhất thôi. Nhưng nếu anh làm sai từ hai lần trở lên thì đã thành thói quen rồi, dĩ nhiên là tôi phải lên tiếng chứ.


Nỗi khổ khi hẹn hò với tình già

Nỗi khổ khi hẹn hò với tình già

Hai ông bà cô đơn sống trong viện dưỡng lão đã lâu quyết định đi ăn tối và xem phim cùng nhau.


Nỗi khổ khi hẹn hò với tình già
ảnh minh họa

Lúc trở về thấy bạn có vẻ buồn bã, cụ bà bạn cùng phòng hỏi:

- Có chuyện gì khiến bà buồn thế?

Bà này buồn bã đáp:

- Phải đi chơi với một lão khờ, tôi đã phải tát ông ấy đến ba lần!

- Thế thì khủng khiếp quá! Ở cái tuổi ấy rồi đáng nhẽ ông ấy phải biết xấu hổ lúc sàm sỡ bà chứ!

- Ông ấy đâu có sàm sỡ tôi. Tôi thậm chí đã phải tát đến ba lần để xem ông ấy đang ngủ hay đã chết đấy!


Dị nhân kéo rắn độc từ mũi xuống miệng

Dị nhân kéo rắn độc từ mũi xuống miệng

Võ sư kungfu Trung Quốc thực hiện màn trình diễn luồn rắn độc từ mũi xuống miệng, khiến người xem kinh ngạc.


Võ sư Song dùng mí mắt nâng xô nước.
Võ sư Song dùng mí mắt nâng xô nước.

Trong đoạn video được quay ngày 19.6 tại thành phố Thành Đô ở Trung Quốc, võ sư kungfu Wu Song đã thực hiện màn trình diễn đưa một con rắn độc vào lỗ mũi và kéo nó ra từ miệng của ông.

Võ sư Song cho biết ông bắt đầu luyện tập kỹ năng kỳ lạ này từ khi 12 tuổi, sau khi được một số võ sư kungfu truyền dạy cách thuần hóa rắn độc từ lúc ông còn nhỏ.

XEM VIDEO CLIP:

“Đây là một con rắn độc và điều khó khăn lớn nhất nhất là thuần hóa nó”, ông Song cho biết. “Rắn cảm nhận mọi thứ bằng khứu giác của chúng, nên nó không dễ quen với mùi của tôi”.

Tài năng khác lạ của võ sư Song không chỉ dừng lại ở màn trình diễn với rắn độc. Ông cũng có thể nâng những vật nặng như xô nước bằng mí mắt.

Võ sư Song hy vọng cậu con trai tên Xiao Yong cũng sẽ theo nghiệp của ông, nhưng cậu dường như không hứng thú với điều này.

“Những người bình thường không thể làm điều đó. Để làm chủ được những kỹ thuật này, tôi cần phải luyện tập rất nhiều. Thực sự, tôi không cảm thấy thoải mái”, Xiao Yong nói.


Mất chồng vì “rau sạch“

Mất chồng vì “rau sạch“

Hồi còn yêu nhau, lão ăn uống thỏ thẻ như mèo con. Hóa ra lão diễn bà con ạ.


Mất chồng vì “rau sạch“
ảnh minh họa

Sau ngày cưới, tôi phát hoảng vì chồng ăn kinh quá, toàn ăn thịt, đủ loại thịt trên đời. Một mình lão ta có thể ăn hết 2 cân thịt bò tái trong một bữa kèm theo chai rượu không rõ nguồn gốc. Riêng thịt vịt thì lão tráng miệng cũng mất 3 con trên cân, trứng gà húp sống tầm 50 quả.

Hồi còn yêu nhau, lão ăn uống thỏ thẻ như mèo con, duyên dáng và dễ thương quá cơ. Hóa ra lão diễn bà con ạ, diễn hay hơn nghệ sĩ.

Hôm nào không có thịt ăn thì mặt chồng nhăn nhó hơn mặt hà mã, đá thúng đụng nia như thể vợ có lỗi gì to lắm. Nếu không ngăn chặn ngay vụ ăn uống này thì tan đàn xẻ nghé tới nơi, lương chồng mỗi tháng 2 triệu.

Một đêm trăng thanh gió mát, tôi quyết định thủ thỉ tâm sự với chồng xung quanh việc ăn thịt có hại cho sức khỏe con người, đấy là không kể mắc tội sát sinh. Tôi đọc cho chồng nghe nhiều bài viết của các giáo sư tiến sĩ về tác hại của thịt với sức khỏe và tuổi thọ của đàn ông (tôi phải thuê viết đấy).

Sau mấy đêm dạy bảo, chồng tôi có vể xiêu lòng. Tôi tiếp tục ra đòn thực tế hơn. Sau khi thỏa thuận với mấy con bạn thân có chồng đẹp giai to khỏe, tôi đưa chồng sang nhà chúng nó ăn cơm thân mật, trên mâm chỉ toàn rau với khoai (tôi đưa cho mỗi con bạn 20 nghìn làm mâm cơm). Chồng tôi cũng vui vẻ ngồi ăn ngon lành. Cô bạn tôi vừa ăn vừa tâm sự: Đấy anh thấy không, chồng em to vật vã thế này mà chỉ ăn rau thôi, chả ăn thịt bao giờ cả, chính vì thế chúng em đã mua được xe SH.

Trong vòng 3 tháng liền, tôi kiên trì dắt chồng đi chơi ăn cơm nhà bạn bè, toàn là rau với khoai. Kết quả thu được thật bất ngờ, chồng không đoái hoài tới thịt nữa, nhìn thấy thịt còn buồn nôn.

Tôi sung sướng phát điên. Tôi phục tôi quá, không ngờ lại thuần phục được một con hổ ăn thịt chuyển thành con dê ăn cỏ một cách ngon lành.

Tôi lên kế hoạch đầu tư trồng 2 sào sau muống, rau cải, su hào… phục vụ chồng, toàn là rau sạch, không hề phun thuốc sâu.

Nhìn ruộng rau xanh tốt mơn mởn, tôi thấy trần ngập niềm yêu thương với chồng, kinh tế gia đình phát triển vùn vụt, mới đó mà đã làm được cuốn sổ tiết kiệm mấy chục triệu rồi.

Một hôm về nhà chẳng thấy chồng, hốt hoảng chạy ra ngõ thì gặp bà hàng xóm. Bả hổn hển nói:

- Em ơi, chồng em tuyên bố bỏ nhà đi tu rồi. Chị ngăn mãi không được.


Tranh vui: Khác biệt "to tướng" giữa gái dại và gái khôn khi "đối xử" với đàn ông

Tranh vui: Khác biệt "to tướng" giữa gái dại và gái khôn khi "đối xử" với đàn ông

Cùng một vấn đề với chàng trai của mình, nhưng phụ nữ dại dột và phụ nữ thông minh cư xử hoàn toàn khác nhau với đàn ông.

Tranh vui: Khác biệt to tướng giữa gái dại và gái khôn khi đối xử với đàn ông - Ảnh 1.

Gái dại thích là chiến tranh, bất kể ở nơi nào, còn gái khôn luôn biết kiềm chế mà giữ thể diện cho người đàn ông của mình.

Tranh vui: Khác biệt to tướng giữa gái dại và gái khôn khi đối xử với đàn ông - Ảnh 2.

Phụ nữ dại dột thích "ngoảnh lại' săm soi quá khứ còn đàn bà khôn chỉ nhìn về phía trước thôi.

Tranh vui: Khác biệt to tướng giữa gái dại và gái khôn khi đối xử với đàn ông - Ảnh 3.

Phụ nữ dại không ngừng hạ bệ, so sánh, còn đàn bà thông minh luôn biết tán thưởng, động viên.

Tranh vui: Khác biệt to tướng giữa gái dại và gái khôn khi đối xử với đàn ông - Ảnh 4.

Cách giữ đàn ông của gái khôn, gái dại cũng khác nhau thế này.

Tranh vui: Khác biệt to tướng giữa gái dại và gái khôn khi đối xử với đàn ông - Ảnh 5.

Theo dõi, kiểm soát đàn ông là điều phụ nữ thông minh thường không quan tâm.

Tranh vui: Khác biệt to tướng giữa gái dại và gái khôn khi đối xử với đàn ông - Ảnh 6.

"Đàn ông yêu bằng mắt" nên phụ nữ thông minh không bao giờ quên chăm sóc bản thân.


Bàng hoàng trước những món quà của chồng (Phần cuối): "Về đi, cô không xứng nói chuyện với tôi đâu"

Bàng hoàng trước những món quà của chồng (Phần cuối): "Về đi, cô không xứng nói chuyện với tôi đâu"

Chồng tôi càng lúc đi càng nhiều. Tôi bầu bốn tháng anh cũng chẳng mấy quan tâm. Mà lần nào đi với sếp xong, anh cũng rất mệt mỏi, cáu bẳn. Trước đây tôi khóc anh đều theo dỗ dành, cưng nựng. Bây giờ tôi khóc, anh than chán rồi bỏ đi cả đêm. Chuyện vợ chồng cũng thưa thớt dần. Chưa bao giờ tôi thấy tình cảm vợ chồng lạnh nhạt, chán chường đến thế.

Đỉnh điểm là hôm tôi đang ngủ say trong tay anh thì có điện thoại. Anh nhẹ nhàng lấy đầu tôi xuống khỏi tay, sau đó rón rén ra ngoài nghe điện thoại. Không biết bên đầu dây kia nói gì, chỉ nghe loáng thoáng tiếng anh "Dạ, vâng em đến ngay". Tôi mím chặt môi để không rơi nước mắt. Anh lại đi. Lần nào cũng đi suốt đêm, sáng về với vẻ mệt mỏi, bơ phờ. Làm lái xe mà như thể làm cửu vạn đêm khuya vậy. Chẳng hiểu sếp anh đi đâu giờ đó mà bắt anh phải đưa đón?

Có lần tôi hét lên, cáu gắt và nhìn anh bằng ánh mắt căm giận: "Sếp lại điện à? Lại đi à? Có nghĩ đến vợ con không hả? Lúc nào cũng đi nửa đêm, anh đi với sếp hay đi với con nào?". Anh vừa mặc quần áo vừa đáp lại cái nhìn của tôi đầy bực bội: "Cô làm như tôi muốn đi lắm không bằng? Tôi đi là vì cô, vì con, vì cái nhà này, cô hiểu không?".

Tôi lao đến ôm chặt lấy anh. "Đừng đi nữa, ở nhà đi, em chỉ cần anh thôi, em không cần quà, không cần tiền nữa đâu". Tôi nhận thấy anh hơi sững lại một chút nhưng rồi anh vẫn gỡ tay tôi ra. "Ngoan, sáng mai anh lại về".

Bàng hoàng trước những món quà của chồng (Phần cuối): Về đi, cô không xứng nói chuyện với tôi đâu - Ảnh 1.

Vợ chồng tôi ngày càng có khoảng cách với nhau. (Ảnh minh họa)

Anh vẫn đi mặc cho tôi cầu xin. Anh đi rồi, tôi ngồi thụp xuống, nước mắt cứ chảy ra. Ngay lúc đó, trong đầu tôi hiện lên hàng loạt câu hỏi về công việc của anh. Và tôi, một người phụ nữ đang mang thai đã lén mượn quần áo bố chồng, đội mũ sụp, đeo khẩu trang và gọi một chiếc taxi khác đi theo anh.

Đi một quãng đường khá dài, anh dừng xe lại ở một căn biệt thự đồ sộ. Ra đón anh là một người phụ nữ trung niên, hơi béo. Dưới ánh đèn đường, tim tôi thắt lại khi thấy họ ôm lấy nhau tình tứ trước khi đi vào. Nước mắt tôi rơi lã chã, thổn thức.

Tôi bị phản bội. Phải! tôi bị chính người chồng tôi yêu thương nhất phản bội. Anh ấy phản bội trắng trợn bao lâu nay. Hóa ra những cử chỉ thương yêu, những món quà đắt tiền, những sấp tiền, những chuyến du lịch ngắn ngày và cả những cáu bẳn đều từ đây mà ra. Cay đắng làm sao. Tôi chạy trốn đàn ông vì sợ giống mẹ. Cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi sự sắp đặt của số phận.

Suốt đêm hôm đó, từ phút trôi qua chẳng khác nào cả năm trời. Dài đằng đẵng, ngột thở, khó chịu, ray rứt…Tâm trạng tôi hoảng loạn, suy sụp.

Sáng sớm hôm sau, trước khi anh về, tôi đã quyết định làm một việc cuối cùng: xác minh sự thật. Tôi ngồi trong một quán cà phê nhỏ đối diện căn biệt thự. Tầm 8 giờ anh ra, đúng giờ anh vẫn hay về nhà. Tôi căng mắt ra nhìn. Đúng là biển số xe đó, không sai, đúng là chồng tôi.

Chiếc xe vừa rời khỏi, tôi cố gắng đi thật nhanh đến căn nhà. Nhìn thấy tôi, người phụ nữ trung niên kia nhìn tôi từ đầu đến cuối bằng ánh mắt rất sắc sảo. Và không để tôi kịp lên tiếng, cô ta đã nói trước: "Cô chính là vợ Tuấn?" Không hiểu sao bao nhiêu ý định đánh ghen ban đầu trong nghĩ ra đều bay biến đâu mất hết. Tôi cố không khóc nhưng vẫn biết mắt mình cay lên.

Bàng hoàng trước những món quà của chồng (Phần cuối): Về đi, cô không xứng nói chuyện với tôi đâu - Ảnh 2.

Ánh mắt bà ta sắc lẹm khiến tôi vừa sợ vừa đau đớn. (Ảnh minh họa)

"Về đi, cô không xứng nói chuyện với tôi đâu. Cô không thấy mình ngu khi tự tay dâng chồng cho người đàn bà khác hay sao?". Bà ta ngẩng mặt nhìn tôi, ánh mắt thách thức, tự kiêu của kẻ chiến thắng.

"Tuấn vì muốn chiều theo ý cô, muốn tặng cô những món quà đắt tiền nên mới chấp nhận theo tôi bao lâu nay. Cô làm vợ mà không nhận ra những điểm khác thường của chồng hay sao? Cô không thấy chồng cô ngày càng kiệt sức vì chiều tôi sao? Về đi, về soi lại mình trước khi đến đòi quyền bình đẳng".

Cánh cửa đóng lại. Tôi đứng trơ ra, đầu óc như nổ tung, trống rỗng. Là vì tôi. Chính tôi khiến mình trở thành kẻ thất bại. Vì tôi vô dụng, ngu ngốc tự đẩy chồng vào tay người đàn bà khác thật sao? Cuộc hôn nhân này, đứa bé trong bụng… Mọi thứ diễn ra đã đánh cho tôi một đòn quá đau. Tôi phải làm sao để chấp nhận và giải quyết mọi chuyện đây?


Béo tới nỗi chưa một lần được làm “chuyện ấy”,cặp đôi nặng nhất thế giới đã...

Béo tới nỗi chưa một lần được làm “chuyện ấy”,cặp đôi nặng nhất thế giới đã...

Bất chấp khó khăn và nguy hiểm, cặp vợ chồng vẫn sẵn sàng làm điều này để có thể được thỏa ước nguyện một lần chăn gối bên nhau.


Béo tới nỗi chưa một lần được làm “chuyện ấy”,cặp đôi nặng nhất thế giới đã...
ảnh minh họa

Giống như một cách để giữ lửa cho tình yêu, chuyện ân ái giữ một vai trò khá quan trọng trong bất kỳ cuộc hôn nhân nào. Mặc dù đã kết hôn nhưng cặp vợ chồng người Trung Quốc có tên Lin Yue và Deng Yang cho đến giờ phút này vẫn chưa bao giờ “gần gũi” nhau bởi cả hai đều gặp rắc rối với thân hình ngoại cỡ.

Không phải bây giờ, cặp vợ chồng này mới bắt đầu béo phì mà từ lâu, họ đã gặp vấn đề về cân nặng quá khổ của mình. Trong khi anh Lin Yue chỉ cao 1m63, vòng eo 160cm thì cô Deng Yang cũng ngót nghét 1m60 và vòng eo lên tận 170cm. Cân nặng của hai người gộp lại có thể lên tới gần 400kg.

 Cả hai người đều có thân hình với chiều cao và bề ngang tương đương nhau. Chính bởi vậy, đối với cặp vợ chồng này, việc ôm ấp nhau đã khó, việc làm “chuyện ấy” càng khó hơn.

Tính cho đến nay, cặp đôi 30 tuổi này đã đi qua chặng đường hôn nhân 5 năm nhưng cả hai vẫn chưa một lần “chăn gối”. Vì vậy, đó cũng là lý do mà họ không thể có con. Với hy vọng có được một mái ấm đầy ắp tiếng cười trẻ con, cả hai đã lặn lội từ tỉnh Tứ Xuyên xa xôi tới thành phố Trường Xuân, tỉnh Cát Lâm, phía Tây Nam Trung Quốc điều trị giảm cân khắc nghiệt mà có thể ảnh hưởng đến tính mạng với chỉ mục đích là có thể sinh con.

Bất chấp khó khăn và nguy hiểm nhưng với mong ước cháy bỏng là có một đứa con của riêng mình, cặp vợ chồng đã trải qua quá trình điều trị giảm cân thần tốc bằng phương pháp phẫu thuật dạ dày. 

Đôi vợ chồng này luôn hy vọng có em bé và coi việc thắt dạ dày là một cơ hội để biến ước mơ được làm cha mẹ của mình thành hiện thực.

Hai năm sau khi cắt bớt dạ dày và chăm chỉ luyện tập, cặp vợ chồng đã giảm được 200kg.

Hiện tại, cả hai vợ chồng ngoại cỡ này đang phải nỗ lực luyện tập thể dục chăm chỉ trong những ngày chuẩn bị cho ca phẫu thuật giảm cân tiếp theo sắp tới. 

Cả hai hy vọng sẽ sớm trở thành vợ chồng đúng nghĩa và có một gia đình đầy đủ với tiếng cười trẻ thơ.


Loading...