Thu Hương

Em tên là Thu Hương sinh năm 1996, sống và lớn lên tại Ốp-sô-kol trên phía bắc Moskva nước Nga . Bố của em là người Việt Nam và mẹ của em là người Việt gốc Hoa . Bản thân là con một nên từ nhỏ tới lớn em sống trong cuộc sống sung túc được sự đùm bọc của bố và mẹ . Tuy bố và mẹ em làm công nhân nhưng số tiền họ kiếm về cũng đủ lo cho cả nhà được cơm no áo ấm.

Năm nay em vừa tròn 18 tuổi . Vì bản thân em yếu từ nhỏ nên cơ thể của em phát triễn rất chậm . Lúc nào thì bố mẹ cũng cho em là đứa con nít vì dóc người của em nhỏ nhắn. Nhưng chỉ có em mới hiểu rõ hết sự phát triển của em . Năm 16 tuổi thì em bắt đầu thấy triệu chứng dậy thì, em bắt đầu biết mộng mơ khi cánh lá mùa thu rơi, khi con bướm lờn vờn hoặc khi ngọn cỏ lã ngọn theo chiều gió . Cuộc đời của em không có gì khác lạ hay đáng nói cho đến khi em gặp chàng là khi thế giới của em đã bước sang một ngỏ ngoặt khác. Thế giới tình yêu .


Lần đó có dịp tổ chức liên hoan cuối năm. Như mọi lần bố mẹ dẫn em theo . Khác hơn những năm trước lần này em ăn mặc tươm tất hơn . Với bộ đồ thun bó sát người và cái quần jeans ôm sát mông , trông em rõ thật là một cô gái mới lớn . Một cô gái có một sắc đẹp đã chín, một phong thái tự tin, một sức quyến rũ bí ẩn tìm tàn trong cơ thể hừng hừng của tình yêu .

Khi em bước vào buổi tiệc, em như một ngôi sao sáng. Lần đầu tiên em được mọi người chú ý em đến thế . Em vui lắm! Tất cả những đồng nghiệp của bố mẹ từ người Việt cho tới người Nga , ai nấy cũng nhìn em lôm lôm. Những ánh mắt len lén ấy không thể nào qua mặt được em hết .

Trong số những nam đồng nghiệp của bố mẹ em, có người Việt và người Nga, nhưng đa số người Việt đều đáng tuổi cha chú của em. Riêng có Sasha là trạc tuổi của em, nhưng anh ta là người Nga . Em hoàn toàn không kỳ thị bất cứ dân tộc nào, nhưng bản thân em thì thích có một người chồng là Việt Nam hơn . Tuy là thế nhưng em không phủ nhận là tùy trường hợp, đối với Sasha thì khác khi lần đầu tiên em nhìn chàng, em phát hiện chàng rất là đẹp trai với mái tóc vàng óng ả, cặp mắt xanh lơ mơ huyền cả hồ thu chan chứa . Khi ánh mắt đó trau cho em là em biết đời này mình sẽ chết đuối dưới đáy mắt của chàng.

Suốt buổi tiệc em không có cơ hội để tiếp xúc với chàng, chàng dường như cũng vậy . Em chỉ dám nhìn chàng len lén khi biết chàng đã quay lưng về phía khác . Nhưng em biết chàng cũng để ý tới em nhiều vì thấy chàng có vẻ lúng túng khi cách em chừng vài bước.

Tiệc tàn, em và bố mẹ chia tay với mọi người . Em chỉ để lại một cái cười nhẹ nhàng cho chàng rồi bước ra xe nhưng em biết chàng đang dán mắt vào em , em bỗng thấy trời bên ngoài tuyết rơi rơi mới đẹp làm sao !

Sau đó thì em phải đi học và không gặp được chàng nữa . Ngày ngày em mơ mộng hình bóng của chàng, đêm đêm em ngồi chép thơ để tả dáng vẻ của chàng . Nhưng đó cũng chỉ là mơ tưởng thôi chứ em biết chàng còn bận rất nhiều việc .
Đọc thêm »

Thu Hương

Em tên là Thu Hương sinh năm 1996, sống và lớn lên tại Ốp-sô-kol trên phía bắc Moskva nước Nga . Bố của em là người Việt Nam và mẹ của em là người Việt gốc Hoa . Bản thân là con một nên từ nhỏ tới lớn em sống trong cuộc sống sung túc được sự đùm bọc của bố và mẹ . Tuy bố và mẹ em làm công nhân nhưng số tiền họ kiếm về cũng đủ lo cho cả nhà được cơm no áo ấm.

Năm nay em vừa tròn 18 tuổi . Vì bản thân em yếu từ nhỏ nên cơ thể của em phát triễn rất chậm . Lúc nào thì bố mẹ cũng cho em là đứa con nít vì dóc người của em nhỏ nhắn. Nhưng chỉ có em mới hiểu rõ hết sự phát triển của em . Năm 16 tuổi thì em bắt đầu thấy triệu chứng dậy thì, em bắt đầu biết mộng mơ khi cánh lá mùa thu rơi, khi con bướm lờn vờn hoặc khi ngọn cỏ lã ngọn theo chiều gió . Cuộc đời của em không có gì khác lạ hay đáng nói cho đến khi em gặp chàng là khi thế giới của em đã bước sang một ngỏ ngoặt khác. Thế giới tình yêu .


Lần đó có dịp tổ chức liên hoan cuối năm. Như mọi lần bố mẹ dẫn em theo . Khác hơn những năm trước lần này em ăn mặc tươm tất hơn . Với bộ đồ thun bó sát người và cái quần jeans ôm sát mông , trông em rõ thật là một cô gái mới lớn . Một cô gái có một sắc đẹp đã chín, một phong thái tự tin, một sức quyến rũ bí ẩn tìm tàn trong cơ thể hừng hừng của tình yêu .

Khi em bước vào buổi tiệc, em như một ngôi sao sáng. Lần đầu tiên em được mọi người chú ý em đến thế . Em vui lắm! Tất cả những đồng nghiệp của bố mẹ từ người Việt cho tới người Nga , ai nấy cũng nhìn em lôm lôm. Những ánh mắt len lén ấy không thể nào qua mặt được em hết .

Trong số những nam đồng nghiệp của bố mẹ em, có người Việt và người Nga, nhưng đa số người Việt đều đáng tuổi cha chú của em. Riêng có Sasha là trạc tuổi của em, nhưng anh ta là người Nga . Em hoàn toàn không kỳ thị bất cứ dân tộc nào, nhưng bản thân em thì thích có một người chồng là Việt Nam hơn . Tuy là thế nhưng em không phủ nhận là tùy trường hợp, đối với Sasha thì khác khi lần đầu tiên em nhìn chàng, em phát hiện chàng rất là đẹp trai với mái tóc vàng óng ả, cặp mắt xanh lơ mơ huyền cả hồ thu chan chứa . Khi ánh mắt đó trau cho em là em biết đời này mình sẽ chết đuối dưới đáy mắt của chàng.

Suốt buổi tiệc em không có cơ hội để tiếp xúc với chàng, chàng dường như cũng vậy . Em chỉ dám nhìn chàng len lén khi biết chàng đã quay lưng về phía khác . Nhưng em biết chàng cũng để ý tới em nhiều vì thấy chàng có vẻ lúng túng khi cách em chừng vài bước.

Tiệc tàn, em và bố mẹ chia tay với mọi người . Em chỉ để lại một cái cười nhẹ nhàng cho chàng rồi bước ra xe nhưng em biết chàng đang dán mắt vào em , em bỗng thấy trời bên ngoài tuyết rơi rơi mới đẹp làm sao !

Sau đó thì em phải đi học và không gặp được chàng nữa . Ngày ngày em mơ mộng hình bóng của chàng, đêm đêm em ngồi chép thơ để tả dáng vẻ của chàng . Nhưng đó cũng chỉ là mơ tưởng thôi chứ em biết chàng còn bận rất nhiều việc .
Đọc thêm »

Thu Hương

Em tên là Thu Hương sinh năm 1996, sống và lớn lên tại Ốp-sô-kol trên phía bắc Moskva nước Nga . Bố của em là người Việt Nam và mẹ của em là người Việt gốc Hoa . Bản thân là con một nên từ nhỏ tới lớn em sống trong cuộc sống sung túc được sự đùm bọc của bố và mẹ . Tuy bố và mẹ em làm công nhân nhưng số tiền họ kiếm về cũng đủ lo cho cả nhà được cơm no áo ấm.

Năm nay em vừa tròn 18 tuổi . Vì bản thân em yếu từ nhỏ nên cơ thể của em phát triễn rất chậm . Lúc nào thì bố mẹ cũng cho em là đứa con nít vì dóc người của em nhỏ nhắn. Nhưng chỉ có em mới hiểu rõ hết sự phát triển của em . Năm 16 tuổi thì em bắt đầu thấy triệu chứng dậy thì, em bắt đầu biết mộng mơ khi cánh lá mùa thu rơi, khi con bướm lờn vờn hoặc khi ngọn cỏ lã ngọn theo chiều gió . Cuộc đời của em không có gì khác lạ hay đáng nói cho đến khi em gặp chàng là khi thế giới của em đã bước sang một ngỏ ngoặt khác. Thế giới tình yêu .


Lần đó có dịp tổ chức liên hoan cuối năm. Như mọi lần bố mẹ dẫn em theo . Khác hơn những năm trước lần này em ăn mặc tươm tất hơn . Với bộ đồ thun bó sát người và cái quần jeans ôm sát mông , trông em rõ thật là một cô gái mới lớn . Một cô gái có một sắc đẹp đã chín, một phong thái tự tin, một sức quyến rũ bí ẩn tìm tàn trong cơ thể hừng hừng của tình yêu .

Khi em bước vào buổi tiệc, em như một ngôi sao sáng. Lần đầu tiên em được mọi người chú ý em đến thế . Em vui lắm! Tất cả những đồng nghiệp của bố mẹ từ người Việt cho tới người Nga , ai nấy cũng nhìn em lôm lôm. Những ánh mắt len lén ấy không thể nào qua mặt được em hết .

Trong số những nam đồng nghiệp của bố mẹ em, có người Việt và người Nga, nhưng đa số người Việt đều đáng tuổi cha chú của em. Riêng có Sasha là trạc tuổi của em, nhưng anh ta là người Nga . Em hoàn toàn không kỳ thị bất cứ dân tộc nào, nhưng bản thân em thì thích có một người chồng là Việt Nam hơn . Tuy là thế nhưng em không phủ nhận là tùy trường hợp, đối với Sasha thì khác khi lần đầu tiên em nhìn chàng, em phát hiện chàng rất là đẹp trai với mái tóc vàng óng ả, cặp mắt xanh lơ mơ huyền cả hồ thu chan chứa . Khi ánh mắt đó trau cho em là em biết đời này mình sẽ chết đuối dưới đáy mắt của chàng.

Suốt buổi tiệc em không có cơ hội để tiếp xúc với chàng, chàng dường như cũng vậy . Em chỉ dám nhìn chàng len lén khi biết chàng đã quay lưng về phía khác . Nhưng em biết chàng cũng để ý tới em nhiều vì thấy chàng có vẻ lúng túng khi cách em chừng vài bước.

Tiệc tàn, em và bố mẹ chia tay với mọi người . Em chỉ để lại một cái cười nhẹ nhàng cho chàng rồi bước ra xe nhưng em biết chàng đang dán mắt vào em , em bỗng thấy trời bên ngoài tuyết rơi rơi mới đẹp làm sao !

Sau đó thì em phải đi học và không gặp được chàng nữa . Ngày ngày em mơ mộng hình bóng của chàng, đêm đêm em ngồi chép thơ để tả dáng vẻ của chàng . Nhưng đó cũng chỉ là mơ tưởng thôi chứ em biết chàng còn bận rất nhiều việc .
Đọc thêm »

Trái Cấm

Hà là một thiếu nữ 22 tuổi. Nàng có được một làn da trắng hồng và khuôn mặt tuyệt đẹp, với cặp mắt bồ cây đen láy, sóng mũi cao thanh tú, đôi má lúm đồng tiền, và cặp môi dày mộng đỏ lúc nào cũng nở nụ cười với người đối diện.

Năm 1974, nàng được tròn 17 tuổi và đang học lớp 11, dịp tổ chức Tết năm đó nàng được bầu làm hoa hậu của trường. Dáng người cao, thân hình đều đặn cân đối với vòng eo thon nhỏ và vòng mông vun tròn. Nàng có được một bộ ngực khá lớn so với các cô gái cùng trang lứa, vun cao săn cứng. Về tính tình nàng rất thùy mị đoan trang, và khá hoạt bát. Đầu năm 1975, do sự mai mối của người bạn mẹ nàng, Hà gặp được Dũng và hai người quyết định đi đến hôn nhân sau ba tháng quen biết. Nhiều đêm nằm suy nghĩ lại Hà cũng không hiểu tại sau nàng lại chấp nhận lấy Dũng, mặc dù lúc đó nàng có rất nhiều người đang đeo đuổi. Hà cũng không nghĩ đó là tình yêu vì kể từ ngày xa Dũng đến giờ nàng cũng không cảm thấy nhớ nhung chồng. Nhưng chắc chắn lúc đó dưới tầm nhìn của một cô gái vừa mới lớn, Dũng là một chàng thanh niên tuấn tú, cao ráo trắng trẻo, con nhà giàu và lại là một vị Trung úy trong quân lực VNCH đang làm việc tại Bộ Tổng Tham Mưu. Hơn nữa cộng thêm tánh tình hiền lành ăn nói lễ độ mà nàng đã chấp nhận lấy Dũng.


Thời gian đó Dũng được 24 tuổi và Hà thì 19. Hôm đám cưới mọi người nhìn Hà và Dũng như một cặp vợ chồng thật xứng đôi vừa lứa. Nhưng cuộc sống lứa đôi đó không được bao lâu thì xảy ra ngày 30 tháng 4. Dũng cũng như bao nhiêu vị sĩ quan khác bị đưa đi học tập cải tạo trong đó cũng có ba Hà.
Đọc thêm »

Trái Cấm

Hà là một thiếu nữ 22 tuổi. Nàng có được một làn da trắng hồng và khuôn mặt tuyệt đẹp, với cặp mắt bồ cây đen láy, sóng mũi cao thanh tú, đôi má lúm đồng tiền, và cặp môi dày mộng đỏ lúc nào cũng nở nụ cười với người đối diện.

Năm 1974, nàng được tròn 17 tuổi và đang học lớp 11, dịp tổ chức Tết năm đó nàng được bầu làm hoa hậu của trường. Dáng người cao, thân hình đều đặn cân đối với vòng eo thon nhỏ và vòng mông vun tròn. Nàng có được một bộ ngực khá lớn so với các cô gái cùng trang lứa, vun cao săn cứng. Về tính tình nàng rất thùy mị đoan trang, và khá hoạt bát. Đầu năm 1975, do sự mai mối của người bạn mẹ nàng, Hà gặp được Dũng và hai người quyết định đi đến hôn nhân sau ba tháng quen biết. Nhiều đêm nằm suy nghĩ lại Hà cũng không hiểu tại sau nàng lại chấp nhận lấy Dũng, mặc dù lúc đó nàng có rất nhiều người đang đeo đuổi. Hà cũng không nghĩ đó là tình yêu vì kể từ ngày xa Dũng đến giờ nàng cũng không cảm thấy nhớ nhung chồng. Nhưng chắc chắn lúc đó dưới tầm nhìn của một cô gái vừa mới lớn, Dũng là một chàng thanh niên tuấn tú, cao ráo trắng trẻo, con nhà giàu và lại là một vị Trung úy trong quân lực VNCH đang làm việc tại Bộ Tổng Tham Mưu. Hơn nữa cộng thêm tánh tình hiền lành ăn nói lễ độ mà nàng đã chấp nhận lấy Dũng.


Thời gian đó Dũng được 24 tuổi và Hà thì 19. Hôm đám cưới mọi người nhìn Hà và Dũng như một cặp vợ chồng thật xứng đôi vừa lứa. Nhưng cuộc sống lứa đôi đó không được bao lâu thì xảy ra ngày 30 tháng 4. Dũng cũng như bao nhiêu vị sĩ quan khác bị đưa đi học tập cải tạo trong đó cũng có ba Hà.
Đọc thêm »

Trái Cấm

Hà là một thiếu nữ 22 tuổi. Nàng có được một làn da trắng hồng và khuôn mặt tuyệt đẹp, với cặp mắt bồ cây đen láy, sóng mũi cao thanh tú, đôi má lúm đồng tiền, và cặp môi dày mộng đỏ lúc nào cũng nở nụ cười với người đối diện.

Năm 1974, nàng được tròn 17 tuổi và đang học lớp 11, dịp tổ chức Tết năm đó nàng được bầu làm hoa hậu của trường. Dáng người cao, thân hình đều đặn cân đối với vòng eo thon nhỏ và vòng mông vun tròn. Nàng có được một bộ ngực khá lớn so với các cô gái cùng trang lứa, vun cao săn cứng. Về tính tình nàng rất thùy mị đoan trang, và khá hoạt bát. Đầu năm 1975, do sự mai mối của người bạn mẹ nàng, Hà gặp được Dũng và hai người quyết định đi đến hôn nhân sau ba tháng quen biết. Nhiều đêm nằm suy nghĩ lại Hà cũng không hiểu tại sau nàng lại chấp nhận lấy Dũng, mặc dù lúc đó nàng có rất nhiều người đang đeo đuổi. Hà cũng không nghĩ đó là tình yêu vì kể từ ngày xa Dũng đến giờ nàng cũng không cảm thấy nhớ nhung chồng. Nhưng chắc chắn lúc đó dưới tầm nhìn của một cô gái vừa mới lớn, Dũng là một chàng thanh niên tuấn tú, cao ráo trắng trẻo, con nhà giàu và lại là một vị Trung úy trong quân lực VNCH đang làm việc tại Bộ Tổng Tham Mưu. Hơn nữa cộng thêm tánh tình hiền lành ăn nói lễ độ mà nàng đã chấp nhận lấy Dũng.


Thời gian đó Dũng được 24 tuổi và Hà thì 19. Hôm đám cưới mọi người nhìn Hà và Dũng như một cặp vợ chồng thật xứng đôi vừa lứa. Nhưng cuộc sống lứa đôi đó không được bao lâu thì xảy ra ngày 30 tháng 4. Dũng cũng như bao nhiêu vị sĩ quan khác bị đưa đi học tập cải tạo trong đó cũng có ba Hà.
Đọc thêm »
Định làm mẹ đơn thân nhưng lại cướp chồng người

Định làm mẹ đơn thân nhưng lại cướp chồng người

Đây là một câu chuyện xấu hổ có thực của tôi. Ai bảo 30 tuổi là chín chắn? Chỉ vì tham lam, mưu mô nhất thời mà có lẽ từ đây về sau tôi sẽ phải sống trong ân hận và mặc cảm. Có lúc tôi giật mình tự hỏi vì sao mình lại sống thế này.

Sơ lược về tôi:

Tuổi: 30

Tình trạng: Từng một đời chồng, gặp - yêu - kết hôn - ly hôn trong vẻn vẹn 20 tháng. Độc thân đã 4 năm, tự lập, bất cần đời.

Dự định: Làm mẹ đơn thân, làm giàu và tự chủ kinh tế.

Quyết định: Xin tinh trùng trực tiếp từ một người bạn của bạn.

Biến cố: Đã trót yêu người đàn ông đó.

Ý định: Phá hoại gia đình người khác.

Kết quả: Bị mọi người và đời vả vào mặt.

Lương tâm: Nhục nhã và cắn rứt

Hôn nhân đổ vỡ, tôi thề cạch mặt đàn ông, đóng cửa trái tim, chỉ xác định sau này sẽ cần con, truyen co giao thao không cần chồng. Nhưng rồi lại yêu người đàn ông được chỉ định gặp gỡ mình với một nhiệm vụ duy nhất “tặng tinh trùng”.

Kiếm con không phải chuyện dễ dàng. Tìm được người chấp nhận tặng giống càng khó khăn hơn. Thằng bạn thân chí cốt phải mất nhiều thời gian, chọn lọc khắt khe trong đám bạn của nó một người có gen tốt nhất, khỏe mạnh nhất, thông minh nhất, biết giữ bí mật nhất để giúp tôi.

Và tôi đã gặp anh như thế. Cứ nghĩ chỉ cần làm xong nhiệm vụ, nói lời cảm ơn rồi sau đó ai đi đường nấy, xa lạ như trước nay vẫn thế. Nhưng anh quá ấm áp, quá đặc biệt khiến tôi như bị điện giật từ phút đầu. Anh làm tôi hoang dại tới mức chỉ muốn chiếm hữu vĩnh viễn. Tất nhiên người đàn ông này đã vợ con cùng gia đình hoàn hảo.

Chắc chẳng phụ nữ nào đã quyết tâm xin con rồi sau đó lại quyết định uống thuốc tránh thai như tôi. Không hẳn là ham muốn nhục dục, tôi thật sự muốn gặp lại người đàn ông này.

Đọc thêm »
Định làm mẹ đơn thân nhưng lại cướp chồng người

Định làm mẹ đơn thân nhưng lại cướp chồng người

Đây là một câu chuyện xấu hổ có thực của tôi. Ai bảo 30 tuổi là chín chắn? Chỉ vì tham lam, mưu mô nhất thời mà có lẽ từ đây về sau tôi sẽ phải sống trong ân hận và mặc cảm. Có lúc tôi giật mình tự hỏi vì sao mình lại sống thế này.

Sơ lược về tôi:

Tuổi: 30

Tình trạng: Từng một đời chồng, gặp - yêu - kết hôn - ly hôn trong vẻn vẹn 20 tháng. Độc thân đã 4 năm, tự lập, bất cần đời.

Dự định: Làm mẹ đơn thân, làm giàu và tự chủ kinh tế.

Quyết định: Xin tinh trùng trực tiếp từ một người bạn của bạn.

Biến cố: Đã trót yêu người đàn ông đó.

Ý định: Phá hoại gia đình người khác.

Kết quả: Bị mọi người và đời vả vào mặt.

Lương tâm: Nhục nhã và cắn rứt

Hôn nhân đổ vỡ, tôi thề cạch mặt đàn ông, đóng cửa trái tim, chỉ xác định sau này sẽ cần con, truyen co giao thao không cần chồng. Nhưng rồi lại yêu người đàn ông được chỉ định gặp gỡ mình với một nhiệm vụ duy nhất “tặng tinh trùng”.

Kiếm con không phải chuyện dễ dàng. Tìm được người chấp nhận tặng giống càng khó khăn hơn. Thằng bạn thân chí cốt phải mất nhiều thời gian, chọn lọc khắt khe trong đám bạn của nó một người có gen tốt nhất, khỏe mạnh nhất, thông minh nhất, biết giữ bí mật nhất để giúp tôi.

Và tôi đã gặp anh như thế. Cứ nghĩ chỉ cần làm xong nhiệm vụ, nói lời cảm ơn rồi sau đó ai đi đường nấy, xa lạ như trước nay vẫn thế. Nhưng anh quá ấm áp, quá đặc biệt khiến tôi như bị điện giật từ phút đầu. Anh làm tôi hoang dại tới mức chỉ muốn chiếm hữu vĩnh viễn. Tất nhiên người đàn ông này đã vợ con cùng gia đình hoàn hảo.

Chắc chẳng phụ nữ nào đã quyết tâm xin con rồi sau đó lại quyết định uống thuốc tránh thai như tôi. Không hẳn là ham muốn nhục dục, tôi thật sự muốn gặp lại người đàn ông này.

Đọc thêm »
Định làm mẹ đơn thân nhưng lại cướp chồng người

Định làm mẹ đơn thân nhưng lại cướp chồng người

Đây là một câu chuyện xấu hổ có thực của tôi. Ai bảo 30 tuổi là chín chắn? Chỉ vì tham lam, mưu mô nhất thời mà có lẽ từ đây về sau tôi sẽ phải sống trong ân hận và mặc cảm. Có lúc tôi giật mình tự hỏi vì sao mình lại sống thế này.

Sơ lược về tôi:

Tuổi: 30

Tình trạng: Từng một đời chồng, gặp - yêu - kết hôn - ly hôn trong vẻn vẹn 20 tháng. Độc thân đã 4 năm, tự lập, bất cần đời.

Dự định: Làm mẹ đơn thân, làm giàu và tự chủ kinh tế.

Quyết định: Xin tinh trùng trực tiếp từ một người bạn của bạn.

Biến cố: Đã trót yêu người đàn ông đó.

Ý định: Phá hoại gia đình người khác.

Kết quả: Bị mọi người và đời vả vào mặt.

Lương tâm: Nhục nhã và cắn rứt

Hôn nhân đổ vỡ, tôi thề cạch mặt đàn ông, đóng cửa trái tim, chỉ xác định sau này sẽ cần con, truyen co giao thao không cần chồng. Nhưng rồi lại yêu người đàn ông được chỉ định gặp gỡ mình với một nhiệm vụ duy nhất “tặng tinh trùng”.

Kiếm con không phải chuyện dễ dàng. Tìm được người chấp nhận tặng giống càng khó khăn hơn. Thằng bạn thân chí cốt phải mất nhiều thời gian, chọn lọc khắt khe trong đám bạn của nó một người có gen tốt nhất, khỏe mạnh nhất, thông minh nhất, biết giữ bí mật nhất để giúp tôi.

Và tôi đã gặp anh như thế. Cứ nghĩ chỉ cần làm xong nhiệm vụ, nói lời cảm ơn rồi sau đó ai đi đường nấy, xa lạ như trước nay vẫn thế. Nhưng anh quá ấm áp, quá đặc biệt khiến tôi như bị điện giật từ phút đầu. Anh làm tôi hoang dại tới mức chỉ muốn chiếm hữu vĩnh viễn. Tất nhiên người đàn ông này đã vợ con cùng gia đình hoàn hảo.

Chắc chẳng phụ nữ nào đã quyết tâm xin con rồi sau đó lại quyết định uống thuốc tránh thai như tôi. Không hẳn là ham muốn nhục dục, tôi thật sự muốn gặp lại người đàn ông này.

Đọc thêm »
Vợ 'bán trinh' đổi lấy hàng hiệu

Vợ 'bán trinh' đổi lấy hàng hiệu

Vợ 'bán trinh' đổi lấy hàng hiệu
Tôi đã chết điếng người và vô cùng đau đớn khi phát hiện ra một sự thật mà vợ tôi đã giấu tôi bao lâu nay. Cô ấy đã “bán trinh” để đổi lấy hàng hiêu – thứ mà cô ấy đã tôn sung một cách mù quáng.

Chúng tôi yêu nhau từ khi còn học đại học. Sau khi ra trường, dù công việc còn chưa ổn định nhưng chúng tôi vẫn quyết định làm đám cưới vì cô ấy đã mang thai gần 4 tháng. Tôi không muốn cô ấy phá thai vì dẫu sao đứa bé trong bụng cô ấy cũng là giọt máu của tôi. Con cái là của Trời cho, lỡ phá đi rồi sau này có chuyện gì bất trắc xảy ra thì chúng tôi lại hối hận cả đời.

Vợ tôi đẹp! Tôi phải thừa nhận điều đó. Cô ấy tuy không phải sinh ra trong gia đình giàu có nhưng được bố mẹ rất chiều chuộng. Từ nhỏ tới lớn cô ấy luôn sống trong sự bao bọc của gia đình. Chính vì thế mà những việc nội trợ trong gia đình, cô ấy hầu như không biết làm. Còn tôi, sinh ra trong gia cảnh nghèo khó, bố mẹ tôi đều là nông dân, anh chị em tôi lại đông. Vì thế, tôi đã tập cho mình thói quen sống tự lập ngay từ rất sớm. Khi tôi học đại học, tôi vừa học vừa đi làm thêm để lấy tiền sinh hoạt cũng như trang trải học phí giúp bố mẹ tôi. Trái lại, Vợ tôi lại rất “tiểu thư”. Nhưng chẳng hiểu sao lúc yêu cô ấy, tôi lại yêu cái tính tình điệu đà, “gai mồng tơi đâm chảy máu” ở cô ấy đến thế.

Đọc thêm »
Vợ 'bán trinh' đổi lấy hàng hiệu

Vợ 'bán trinh' đổi lấy hàng hiệu

Vợ 'bán trinh' đổi lấy hàng hiệu
Tôi đã chết điếng người và vô cùng đau đớn khi phát hiện ra một sự thật mà vợ tôi đã giấu tôi bao lâu nay. Cô ấy đã “bán trinh” để đổi lấy hàng hiêu – thứ mà cô ấy đã tôn sung một cách mù quáng.

Chúng tôi yêu nhau từ khi còn học đại học. Sau khi ra trường, dù công việc còn chưa ổn định nhưng chúng tôi vẫn quyết định làm đám cưới vì cô ấy đã mang thai gần 4 tháng. Tôi không muốn cô ấy phá thai vì dẫu sao đứa bé trong bụng cô ấy cũng là giọt máu của tôi. Con cái là của Trời cho, lỡ phá đi rồi sau này có chuyện gì bất trắc xảy ra thì chúng tôi lại hối hận cả đời.

Vợ tôi đẹp! Tôi phải thừa nhận điều đó. Cô ấy tuy không phải sinh ra trong gia đình giàu có nhưng được bố mẹ rất chiều chuộng. Từ nhỏ tới lớn cô ấy luôn sống trong sự bao bọc của gia đình. Chính vì thế mà những việc nội trợ trong gia đình, cô ấy hầu như không biết làm. Còn tôi, sinh ra trong gia cảnh nghèo khó, bố mẹ tôi đều là nông dân, anh chị em tôi lại đông. Vì thế, tôi đã tập cho mình thói quen sống tự lập ngay từ rất sớm. Khi tôi học đại học, tôi vừa học vừa đi làm thêm để lấy tiền sinh hoạt cũng như trang trải học phí giúp bố mẹ tôi. Trái lại, Vợ tôi lại rất “tiểu thư”. Nhưng chẳng hiểu sao lúc yêu cô ấy, tôi lại yêu cái tính tình điệu đà, “gai mồng tơi đâm chảy máu” ở cô ấy đến thế.

Đọc thêm »
Vợ 'bán trinh' đổi lấy hàng hiệu

Vợ 'bán trinh' đổi lấy hàng hiệu

Vợ 'bán trinh' đổi lấy hàng hiệu
Tôi đã chết điếng người và vô cùng đau đớn khi phát hiện ra một sự thật mà vợ tôi đã giấu tôi bao lâu nay. Cô ấy đã “bán trinh” để đổi lấy hàng hiêu – thứ mà cô ấy đã tôn sung một cách mù quáng.

Chúng tôi yêu nhau từ khi còn học đại học. Sau khi ra trường, dù công việc còn chưa ổn định nhưng chúng tôi vẫn quyết định làm đám cưới vì cô ấy đã mang thai gần 4 tháng. Tôi không muốn cô ấy phá thai vì dẫu sao đứa bé trong bụng cô ấy cũng là giọt máu của tôi. Con cái là của Trời cho, lỡ phá đi rồi sau này có chuyện gì bất trắc xảy ra thì chúng tôi lại hối hận cả đời.

Vợ tôi đẹp! Tôi phải thừa nhận điều đó. Cô ấy tuy không phải sinh ra trong gia đình giàu có nhưng được bố mẹ rất chiều chuộng. Từ nhỏ tới lớn cô ấy luôn sống trong sự bao bọc của gia đình. Chính vì thế mà những việc nội trợ trong gia đình, cô ấy hầu như không biết làm. Còn tôi, sinh ra trong gia cảnh nghèo khó, bố mẹ tôi đều là nông dân, anh chị em tôi lại đông. Vì thế, tôi đã tập cho mình thói quen sống tự lập ngay từ rất sớm. Khi tôi học đại học, tôi vừa học vừa đi làm thêm để lấy tiền sinh hoạt cũng như trang trải học phí giúp bố mẹ tôi. Trái lại, Vợ tôi lại rất “tiểu thư”. Nhưng chẳng hiểu sao lúc yêu cô ấy, tôi lại yêu cái tính tình điệu đà, “gai mồng tơi đâm chảy máu” ở cô ấy đến thế.

Đọc thêm »
Bị mẹ chồng bắt triệt sản để khỏi... làm khổ chồng

Bị mẹ chồng bắt triệt sản để khỏi... làm khổ chồng

Bị mẹ chồng bắt triệt sản để khỏi... làm khổ chồng
Không chỉ phải đối diện với những rắc rối mẹ ghẻ con chồng, nhiều người vợ 'tập hai' còn đau khổ khi bị tước đi quyền làm mẹ, chỉ vì gia đình chồng không cần thêm đứa bé nào.

Bố mẹ Cường thể hiện quan điểm ngay khi anh dẫn Uyên về ra mắt: "Chúng tôi chỉ chấp nhận cái Phượng (vợ cũ của Cường, người sinh cho ông bà 2 thằng cu) là con dâu thôi. Anh muốn yêu ai, sống thử với ai thì tùy, nhưng để làm thành viên của gia đình này thì chúng tôi không chấp nhận".

Hai ông bà rất quý nàng dâu cũ, đã gây đủ loại sức ép để ngăn vụ ly hôn nhưng nó vẫn xảy ra. Dù Phượng đã ra khỏi nhà mấy năm, Cường cũng trải vào mối tình, nhưng ông bà vẫn hy vọng họ có ngày tái ngộ, để hai thằng cháu được sống với cả mẹ và cha. Vì thế, cứ cô nào được Cường dắt về nhà, ông bà chẳng cần biết hay dở, cứ phản đối.

Vì quyết tâm lấy Uyên nên Cường đã động viên người yêu kiên trì thuyết phục bố mẹ. Sau mấy năm dai dẳng, biết không ngăn được, bố mẹ Cường đành chấp nhận cho cưới với một điều kiện: Uyên sẽ không sinh con nữa, vì Cường đã có đủ 2 đứa con rồi, ông bà không muốn gia đình phức tạp, suốt ngày đau đầu vì những mâu thuẫn "con anh, con em, con chúng ta".

Đọc thêm »
Bị mẹ chồng bắt triệt sản để khỏi... làm khổ chồng

Bị mẹ chồng bắt triệt sản để khỏi... làm khổ chồng

Bị mẹ chồng bắt triệt sản để khỏi... làm khổ chồng
Không chỉ phải đối diện với những rắc rối mẹ ghẻ con chồng, nhiều người vợ 'tập hai' còn đau khổ khi bị tước đi quyền làm mẹ, chỉ vì gia đình chồng không cần thêm đứa bé nào.

Bố mẹ Cường thể hiện quan điểm ngay khi anh dẫn Uyên về ra mắt: "Chúng tôi chỉ chấp nhận cái Phượng (vợ cũ của Cường, người sinh cho ông bà 2 thằng cu) là con dâu thôi. Anh muốn yêu ai, sống thử với ai thì tùy, nhưng để làm thành viên của gia đình này thì chúng tôi không chấp nhận".

Hai ông bà rất quý nàng dâu cũ, đã gây đủ loại sức ép để ngăn vụ ly hôn nhưng nó vẫn xảy ra. Dù Phượng đã ra khỏi nhà mấy năm, Cường cũng trải vào mối tình, nhưng ông bà vẫn hy vọng họ có ngày tái ngộ, để hai thằng cháu được sống với cả mẹ và cha. Vì thế, cứ cô nào được Cường dắt về nhà, ông bà chẳng cần biết hay dở, cứ phản đối.

Vì quyết tâm lấy Uyên nên Cường đã động viên người yêu kiên trì thuyết phục bố mẹ. Sau mấy năm dai dẳng, biết không ngăn được, bố mẹ Cường đành chấp nhận cho cưới với một điều kiện: Uyên sẽ không sinh con nữa, vì Cường đã có đủ 2 đứa con rồi, ông bà không muốn gia đình phức tạp, suốt ngày đau đầu vì những mâu thuẫn "con anh, con em, con chúng ta".

Đọc thêm »
Bị mẹ chồng bắt triệt sản để khỏi... làm khổ chồng

Bị mẹ chồng bắt triệt sản để khỏi... làm khổ chồng

Bị mẹ chồng bắt triệt sản để khỏi... làm khổ chồng
Không chỉ phải đối diện với những rắc rối mẹ ghẻ con chồng, nhiều người vợ 'tập hai' còn đau khổ khi bị tước đi quyền làm mẹ, chỉ vì gia đình chồng không cần thêm đứa bé nào.

Bố mẹ Cường thể hiện quan điểm ngay khi anh dẫn Uyên về ra mắt: "Chúng tôi chỉ chấp nhận cái Phượng (vợ cũ của Cường, người sinh cho ông bà 2 thằng cu) là con dâu thôi. Anh muốn yêu ai, sống thử với ai thì tùy, nhưng để làm thành viên của gia đình này thì chúng tôi không chấp nhận".

Hai ông bà rất quý nàng dâu cũ, đã gây đủ loại sức ép để ngăn vụ ly hôn nhưng nó vẫn xảy ra. Dù Phượng đã ra khỏi nhà mấy năm, Cường cũng trải vào mối tình, nhưng ông bà vẫn hy vọng họ có ngày tái ngộ, để hai thằng cháu được sống với cả mẹ và cha. Vì thế, cứ cô nào được Cường dắt về nhà, ông bà chẳng cần biết hay dở, cứ phản đối.

Vì quyết tâm lấy Uyên nên Cường đã động viên người yêu kiên trì thuyết phục bố mẹ. Sau mấy năm dai dẳng, biết không ngăn được, bố mẹ Cường đành chấp nhận cho cưới với một điều kiện: Uyên sẽ không sinh con nữa, vì Cường đã có đủ 2 đứa con rồi, ông bà không muốn gia đình phức tạp, suốt ngày đau đầu vì những mâu thuẫn "con anh, con em, con chúng ta".

Đọc thêm »
Ê chề khi lộ mặt công tử kiết

Ê chề khi lộ mặt công tử kiết

Ê chề khi lộ mặt công tử kiết

Lỡ 'chém gió' quá mạnh tay về gia thế 'hoành tráng' của mình nhằm chiếm chút lợi thế trong 'cuộc chiến yêu đương', nhiều người gặp cảnh gậy ông đập lưng ông.

Ngay từ lần gặp đầu tiên khi nhập học, Hằng đã yêu Phan, anh bạn hơn tuổi nhưng cùng lớp. Phan dân tỉnh lẻ, ăn mặc tuềnh toàng nhưng lại quá đẹp trai, ăn nói có duyên nên Hằng mê như điếu đổ. Mà đâu chỉ mình cô, có ít nhất 2 cô bạn khác cùng lớp cũng công khai chinh phục Phan. Hai cô bạn này cao ráo, trắng trẻo và xinh hơn hẳn Hằng, nên rõ ràng cô kém lợi thế.

Hằng chưa nghĩ ra cách gì để cạnh tranh với các đối thủ thì biết được thông tin Phan bị nhắc nhở vì chậm nộp học phí. Hằng lập tức gom tiền dành dụm, đi nộp hộ, rồi hồi hộp chờ phản hồi. Phải mất khá lâu, Phan mới biết có người đã đóng tiền hộ mình, bèn đến gặp Hằng cảm ơn và yêu cầu từ giờ đừng làm thế. Hằng vờ vịt: "Sao anh biết được? Cô thu tiền đã hứa không tiết lộ tên em rồi mà?", rồi ra vẻ lúng túng xin lỗi vì sự tự tiện của mình.

Vì đã có cớ, từ đó Hằng tiếp cận Phan tự nhiên hơn. Hằng cố làm cho Phan hiểu rằng cô là con gái nhà giàu nhưng giản dị, bố mẹ chỉ có một mụn con gái nên dạy rất nghiêm, không cho ăn diện đua đòi... Hằng chăm sóc Phan rất cẩn thận, luôn đón biết nhu cầu cũng như tâm trạng của anh để tiến thoái đúng lúc, ân cần tặng anh từ quần áo đến đồ dùng, dúi tiền cho anh lúc "nước sôi lửa bỏng' một cách khiêm tốn và tế nhị.

Đọc thêm »
Ê chề khi lộ mặt công tử kiết

Ê chề khi lộ mặt công tử kiết

Ê chề khi lộ mặt công tử kiết

Lỡ 'chém gió' quá mạnh tay về gia thế 'hoành tráng' của mình nhằm chiếm chút lợi thế trong 'cuộc chiến yêu đương', nhiều người gặp cảnh gậy ông đập lưng ông.

Ngay từ lần gặp đầu tiên khi nhập học, Hằng đã yêu Phan, anh bạn hơn tuổi nhưng cùng lớp. Phan dân tỉnh lẻ, ăn mặc tuềnh toàng nhưng lại quá đẹp trai, ăn nói có duyên nên Hằng mê như điếu đổ. Mà đâu chỉ mình cô, có ít nhất 2 cô bạn khác cùng lớp cũng công khai chinh phục Phan. Hai cô bạn này cao ráo, trắng trẻo và xinh hơn hẳn Hằng, nên rõ ràng cô kém lợi thế.

Hằng chưa nghĩ ra cách gì để cạnh tranh với các đối thủ thì biết được thông tin Phan bị nhắc nhở vì chậm nộp học phí. Hằng lập tức gom tiền dành dụm, đi nộp hộ, rồi hồi hộp chờ phản hồi. Phải mất khá lâu, Phan mới biết có người đã đóng tiền hộ mình, bèn đến gặp Hằng cảm ơn và yêu cầu từ giờ đừng làm thế. Hằng vờ vịt: "Sao anh biết được? Cô thu tiền đã hứa không tiết lộ tên em rồi mà?", rồi ra vẻ lúng túng xin lỗi vì sự tự tiện của mình.

Vì đã có cớ, từ đó Hằng tiếp cận Phan tự nhiên hơn. Hằng cố làm cho Phan hiểu rằng cô là con gái nhà giàu nhưng giản dị, bố mẹ chỉ có một mụn con gái nên dạy rất nghiêm, không cho ăn diện đua đòi... Hằng chăm sóc Phan rất cẩn thận, luôn đón biết nhu cầu cũng như tâm trạng của anh để tiến thoái đúng lúc, ân cần tặng anh từ quần áo đến đồ dùng, dúi tiền cho anh lúc "nước sôi lửa bỏng' một cách khiêm tốn và tế nhị.

Đọc thêm »
Ê chề khi lộ mặt công tử kiết

Ê chề khi lộ mặt công tử kiết

Ê chề khi lộ mặt công tử kiết

Lỡ 'chém gió' quá mạnh tay về gia thế 'hoành tráng' của mình nhằm chiếm chút lợi thế trong 'cuộc chiến yêu đương', nhiều người gặp cảnh gậy ông đập lưng ông.

Ngay từ lần gặp đầu tiên khi nhập học, Hằng đã yêu Phan, anh bạn hơn tuổi nhưng cùng lớp. Phan dân tỉnh lẻ, ăn mặc tuềnh toàng nhưng lại quá đẹp trai, ăn nói có duyên nên Hằng mê như điếu đổ. Mà đâu chỉ mình cô, có ít nhất 2 cô bạn khác cùng lớp cũng công khai chinh phục Phan. Hai cô bạn này cao ráo, trắng trẻo và xinh hơn hẳn Hằng, nên rõ ràng cô kém lợi thế.

Hằng chưa nghĩ ra cách gì để cạnh tranh với các đối thủ thì biết được thông tin Phan bị nhắc nhở vì chậm nộp học phí. Hằng lập tức gom tiền dành dụm, đi nộp hộ, rồi hồi hộp chờ phản hồi. Phải mất khá lâu, Phan mới biết có người đã đóng tiền hộ mình, bèn đến gặp Hằng cảm ơn và yêu cầu từ giờ đừng làm thế. Hằng vờ vịt: "Sao anh biết được? Cô thu tiền đã hứa không tiết lộ tên em rồi mà?", rồi ra vẻ lúng túng xin lỗi vì sự tự tiện của mình.

Vì đã có cớ, từ đó Hằng tiếp cận Phan tự nhiên hơn. Hằng cố làm cho Phan hiểu rằng cô là con gái nhà giàu nhưng giản dị, bố mẹ chỉ có một mụn con gái nên dạy rất nghiêm, không cho ăn diện đua đòi... Hằng chăm sóc Phan rất cẩn thận, luôn đón biết nhu cầu cũng như tâm trạng của anh để tiến thoái đúng lúc, ân cần tặng anh từ quần áo đến đồ dùng, dúi tiền cho anh lúc "nước sôi lửa bỏng' một cách khiêm tốn và tế nhị.

Đọc thêm »
Nỗi khổ nhục không thể làm vợ

Nỗi khổ nhục không thể làm vợ

Nỗi tủi nhục khổ sở không thể làm vợ khiến chị nhiều lần nghĩ tới việc ly hôn để giải thoát cả hai. Nhưng chồng chị không đồng ý. Anh còn hăm dọa sẽ không để chị yên nếu chị có ý định phá vỡ gia đình.

Chị bắt đầu ngờ ngợ bản thân không bình thường sau câu nói thẳng mặt của chồng: “Cô có phải đàn bà không vậy?”. Lời lẽ đó tràn ra sau quãng thời gian đằng đẵng chị và chồng chịu đựng nhau, không phải bởi gia đình thiếu êm ấm, mà vì chị ghê sợ cuộc sống gối chăn.

Ngay đêm tân hôn, khi anh lại gần, chị đã co rúm người lại vì sợ hãi. Chị cắn răng vượt qua, cứ ngỡ thời gian sẽ khiến tôi quen đi, dễ dàng gần gũi chồng hơn. Nhưng sau hơn 5 năm chung sống, chị vẫn không sao cảm thấy mọi thứ bình thường được. Hỏi han những đứa bạn gái đã có gia đình, chị mới biết mình thật cá biệt. Đi khám, cũng không thấy bệnh tật gì. Như vậy, là do đâu?

Nỗi tủi nhục khổ sở làm chị nhiều lần nghĩ tới việc ly hôn để giải thoát cả hai. Nhưng chồng chị không đồng ý. Anh còn hăm dọa sẽ không để chị yên nếu chị có ý định phá vỡ gia đình.

Con cái không có lỗi lầm gì, người có tội là chị, kẻ đang tơ tưởng ai đó nên không hết lòng với chồng con. Đó là kết luận của chồng trước thái độ bất hợp tác chăn gối của chị. Chị cũng sợ ba mẹ buồn lo, nên đành cam tâm chịu đựng.

Chị chính thức biết mình tơ tưởng đến ai kể từ khi biết H. Đó là người phụ nữ hơn chị hai tuổi, làm trong công ty đối tác. Chị thấy trái tim mình loạn nhịp, cuộc sống đẹp hơn, mọi thứ trở nên mới mẻ và đáng yêu của người đầu tiên biết thế nào là rung động.

H. mang lại cho chị sự đồng cảm, tin tưởng, yêu thương, che chở và cả nỗi khát khao mong nhớ, những thứ mà chị chưa từng tìm thấy khi ở bên chồng. Mọi buồn vui chị đều có thể thổ lộ với H. Chị bàng hoàng hiểu ra, vì sao đằng đẵng chừng ấy tuổi đời, chị chưa hề lần nào quan tâm tới bất kỳ người đàn ông nào, chưa bao giờ hứng thú trước sự săn đón tán tỉnh của nam giới. Vì bản tính rụt rè, lại không tìm được tri kỷ, nên chị đã lầm lỡ kết hôn, để khi H. xuất hiện, mọi thứ bỗng nan giải vô cùng…

Đọc thêm »
Nỗi khổ nhục không thể làm vợ

Nỗi khổ nhục không thể làm vợ

Nỗi tủi nhục khổ sở không thể làm vợ khiến chị nhiều lần nghĩ tới việc ly hôn để giải thoát cả hai. Nhưng chồng chị không đồng ý. Anh còn hăm dọa sẽ không để chị yên nếu chị có ý định phá vỡ gia đình.

Chị bắt đầu ngờ ngợ bản thân không bình thường sau câu nói thẳng mặt của chồng: “Cô có phải đàn bà không vậy?”. Lời lẽ đó tràn ra sau quãng thời gian đằng đẵng chị và chồng chịu đựng nhau, không phải bởi gia đình thiếu êm ấm, mà vì chị ghê sợ cuộc sống gối chăn.

Ngay đêm tân hôn, khi anh lại gần, chị đã co rúm người lại vì sợ hãi. Chị cắn răng vượt qua, cứ ngỡ thời gian sẽ khiến tôi quen đi, dễ dàng gần gũi chồng hơn. Nhưng sau hơn 5 năm chung sống, chị vẫn không sao cảm thấy mọi thứ bình thường được. Hỏi han những đứa bạn gái đã có gia đình, chị mới biết mình thật cá biệt. Đi khám, cũng không thấy bệnh tật gì. Như vậy, là do đâu?

Nỗi tủi nhục khổ sở làm chị nhiều lần nghĩ tới việc ly hôn để giải thoát cả hai. Nhưng chồng chị không đồng ý. Anh còn hăm dọa sẽ không để chị yên nếu chị có ý định phá vỡ gia đình.

Con cái không có lỗi lầm gì, người có tội là chị, kẻ đang tơ tưởng ai đó nên không hết lòng với chồng con. Đó là kết luận của chồng trước thái độ bất hợp tác chăn gối của chị. Chị cũng sợ ba mẹ buồn lo, nên đành cam tâm chịu đựng.

Chị chính thức biết mình tơ tưởng đến ai kể từ khi biết H. Đó là người phụ nữ hơn chị hai tuổi, làm trong công ty đối tác. Chị thấy trái tim mình loạn nhịp, cuộc sống đẹp hơn, mọi thứ trở nên mới mẻ và đáng yêu của người đầu tiên biết thế nào là rung động.

H. mang lại cho chị sự đồng cảm, tin tưởng, yêu thương, che chở và cả nỗi khát khao mong nhớ, những thứ mà chị chưa từng tìm thấy khi ở bên chồng. Mọi buồn vui chị đều có thể thổ lộ với H. Chị bàng hoàng hiểu ra, vì sao đằng đẵng chừng ấy tuổi đời, chị chưa hề lần nào quan tâm tới bất kỳ người đàn ông nào, chưa bao giờ hứng thú trước sự săn đón tán tỉnh của nam giới. Vì bản tính rụt rè, lại không tìm được tri kỷ, nên chị đã lầm lỡ kết hôn, để khi H. xuất hiện, mọi thứ bỗng nan giải vô cùng…

Đọc thêm »
Nỗi khổ nhục không thể làm vợ

Nỗi khổ nhục không thể làm vợ

Nỗi tủi nhục khổ sở không thể làm vợ khiến chị nhiều lần nghĩ tới việc ly hôn để giải thoát cả hai. Nhưng chồng chị không đồng ý. Anh còn hăm dọa sẽ không để chị yên nếu chị có ý định phá vỡ gia đình.

Chị bắt đầu ngờ ngợ bản thân không bình thường sau câu nói thẳng mặt của chồng: “Cô có phải đàn bà không vậy?”. Lời lẽ đó tràn ra sau quãng thời gian đằng đẵng chị và chồng chịu đựng nhau, không phải bởi gia đình thiếu êm ấm, mà vì chị ghê sợ cuộc sống gối chăn.

Ngay đêm tân hôn, khi anh lại gần, chị đã co rúm người lại vì sợ hãi. Chị cắn răng vượt qua, cứ ngỡ thời gian sẽ khiến tôi quen đi, dễ dàng gần gũi chồng hơn. Nhưng sau hơn 5 năm chung sống, chị vẫn không sao cảm thấy mọi thứ bình thường được. Hỏi han những đứa bạn gái đã có gia đình, chị mới biết mình thật cá biệt. Đi khám, cũng không thấy bệnh tật gì. Như vậy, là do đâu?

Nỗi tủi nhục khổ sở làm chị nhiều lần nghĩ tới việc ly hôn để giải thoát cả hai. Nhưng chồng chị không đồng ý. Anh còn hăm dọa sẽ không để chị yên nếu chị có ý định phá vỡ gia đình.

Con cái không có lỗi lầm gì, người có tội là chị, kẻ đang tơ tưởng ai đó nên không hết lòng với chồng con. Đó là kết luận của chồng trước thái độ bất hợp tác chăn gối của chị. Chị cũng sợ ba mẹ buồn lo, nên đành cam tâm chịu đựng.

Chị chính thức biết mình tơ tưởng đến ai kể từ khi biết H. Đó là người phụ nữ hơn chị hai tuổi, làm trong công ty đối tác. Chị thấy trái tim mình loạn nhịp, cuộc sống đẹp hơn, mọi thứ trở nên mới mẻ và đáng yêu của người đầu tiên biết thế nào là rung động.

H. mang lại cho chị sự đồng cảm, tin tưởng, yêu thương, che chở và cả nỗi khát khao mong nhớ, những thứ mà chị chưa từng tìm thấy khi ở bên chồng. Mọi buồn vui chị đều có thể thổ lộ với H. Chị bàng hoàng hiểu ra, vì sao đằng đẵng chừng ấy tuổi đời, chị chưa hề lần nào quan tâm tới bất kỳ người đàn ông nào, chưa bao giờ hứng thú trước sự săn đón tán tỉnh của nam giới. Vì bản tính rụt rè, lại không tìm được tri kỷ, nên chị đã lầm lỡ kết hôn, để khi H. xuất hiện, mọi thứ bỗng nan giải vô cùng…

Đọc thêm »
 Hậm hực móc ví trả tiền nhậu cho... gái

Hậm hực móc ví trả tiền nhậu cho... gái

 Hậm hực móc ví trả tiền nhậu cho... gái

Gần đến giờ làm việc buổi chiều, Lãm đang thiu thiu nửa nằm nửa ngồi trên cái ghế ở cơ quan thì điện thoại reo lên tiếng chuông đặc biệt báo là Hoa, người mà Lãm theo đuổi hơn năm nay, gọi đến. "A lô, anh ra quán X. đi, em đang ngồi  với cái H., cái V., chúng nó nhắc anh. Anh ra chút nhé". Lãm ngáp một cái rồi ngồi dậy, đi lấy xe rồi ra địa chỉ mà Hoa nói.

Lẫm biết thừa chẳng phải cô bạn nào nhắc đến anh, các cô ấy chỉ muốn gặp và buôn dưa lê bán dưa chuột với nhau thôi, gọi anh ra vào cái giờ tàn tiệc thế này chỉ để trả tiền. Hồi đầu được nàng tín nhiệm giao cho cái vinh dự thanh toán ấy, truyen co giao thao Lãm cũng tự hào, coi mình là người được tin cậy, và cũng phải có vị trí như nào trong tình cảm của nàng mới được phép tham gia vào cuộc tụ tập toàn bạn gái thân như vậy chứ.

Nhưng rồi theo thời gian, lời tỏ tình vẫn không được Hoa chấp nhận, nhưng Lãm vẫn nuôi hy vọng bởi Hoa vẫn nhắn tin gọi điện hỏi thăm, thỉnh thoảng chủ động rủ anh cà phê, ăn sáng. Thấy nàng tuy chẳng nhận lời yêu nhưng cũng không hẳn là cự tuyệt, Lãm vẫn nghĩ nếu kiên trì vượt qua thử thách, một ngày nào đó mình sẽ có được trái tim người đẹp. Bởi thế, mỗi khi nàng gọi ra trả tiền, anh chẳng dám không đi.

Đọc thêm »
 Hậm hực móc ví trả tiền nhậu cho... gái

Hậm hực móc ví trả tiền nhậu cho... gái

 Hậm hực móc ví trả tiền nhậu cho... gái

Gần đến giờ làm việc buổi chiều, Lãm đang thiu thiu nửa nằm nửa ngồi trên cái ghế ở cơ quan thì điện thoại reo lên tiếng chuông đặc biệt báo là Hoa, người mà Lãm theo đuổi hơn năm nay, gọi đến. "A lô, anh ra quán X. đi, em đang ngồi  với cái H., cái V., chúng nó nhắc anh. Anh ra chút nhé". Lãm ngáp một cái rồi ngồi dậy, đi lấy xe rồi ra địa chỉ mà Hoa nói.

Lẫm biết thừa chẳng phải cô bạn nào nhắc đến anh, các cô ấy chỉ muốn gặp và buôn dưa lê bán dưa chuột với nhau thôi, gọi anh ra vào cái giờ tàn tiệc thế này chỉ để trả tiền. Hồi đầu được nàng tín nhiệm giao cho cái vinh dự thanh toán ấy, truyen co giao thao Lãm cũng tự hào, coi mình là người được tin cậy, và cũng phải có vị trí như nào trong tình cảm của nàng mới được phép tham gia vào cuộc tụ tập toàn bạn gái thân như vậy chứ.

Nhưng rồi theo thời gian, lời tỏ tình vẫn không được Hoa chấp nhận, nhưng Lãm vẫn nuôi hy vọng bởi Hoa vẫn nhắn tin gọi điện hỏi thăm, thỉnh thoảng chủ động rủ anh cà phê, ăn sáng. Thấy nàng tuy chẳng nhận lời yêu nhưng cũng không hẳn là cự tuyệt, Lãm vẫn nghĩ nếu kiên trì vượt qua thử thách, một ngày nào đó mình sẽ có được trái tim người đẹp. Bởi thế, mỗi khi nàng gọi ra trả tiền, anh chẳng dám không đi.

Đọc thêm »
 Hậm hực móc ví trả tiền nhậu cho... gái

Hậm hực móc ví trả tiền nhậu cho... gái

 Hậm hực móc ví trả tiền nhậu cho... gái

Gần đến giờ làm việc buổi chiều, Lãm đang thiu thiu nửa nằm nửa ngồi trên cái ghế ở cơ quan thì điện thoại reo lên tiếng chuông đặc biệt báo là Hoa, người mà Lãm theo đuổi hơn năm nay, gọi đến. "A lô, anh ra quán X. đi, em đang ngồi  với cái H., cái V., chúng nó nhắc anh. Anh ra chút nhé". Lãm ngáp một cái rồi ngồi dậy, đi lấy xe rồi ra địa chỉ mà Hoa nói.

Lẫm biết thừa chẳng phải cô bạn nào nhắc đến anh, các cô ấy chỉ muốn gặp và buôn dưa lê bán dưa chuột với nhau thôi, gọi anh ra vào cái giờ tàn tiệc thế này chỉ để trả tiền. Hồi đầu được nàng tín nhiệm giao cho cái vinh dự thanh toán ấy, truyen co giao thao Lãm cũng tự hào, coi mình là người được tin cậy, và cũng phải có vị trí như nào trong tình cảm của nàng mới được phép tham gia vào cuộc tụ tập toàn bạn gái thân như vậy chứ.

Nhưng rồi theo thời gian, lời tỏ tình vẫn không được Hoa chấp nhận, nhưng Lãm vẫn nuôi hy vọng bởi Hoa vẫn nhắn tin gọi điện hỏi thăm, thỉnh thoảng chủ động rủ anh cà phê, ăn sáng. Thấy nàng tuy chẳng nhận lời yêu nhưng cũng không hẳn là cự tuyệt, Lãm vẫn nghĩ nếu kiên trì vượt qua thử thách, một ngày nào đó mình sẽ có được trái tim người đẹp. Bởi thế, mỗi khi nàng gọi ra trả tiền, anh chẳng dám không đi.

Đọc thêm »
Cố tình trở thành hàng xóm của tình cũ để tiện 'yêu'

Cố tình trở thành hàng xóm của tình cũ để tiện 'yêu'

 Chúng tôi yêu nhau được gần 2 năm thì quyết định đi đến đám cưới vì cả hai đều không còn trẻ. Anh 32 tuổi, tôi cũng đã gần 27. Chúng tôi tình cờ đến với nhau sau một sự kiện được tổ chức tại cơ quan tôi, anh là khách mời.

Tình yêu của chúng tôi cũng đơn giản như chính con người. Tôi không đòi hỏi ở anh nhiều và cũng không quan tâm đến quá khứ của anh. Dù biết rằng đàn ông ở tuổi của anh chắc rằng cũng đã trải qua vài ba mối tình là chuyện thường. Vả lại với ngoại hình điển trai, truyen co giao thao lại khéo ăn khéo nói nên tôi nghĩ rằng không ít các cô gái mê mẩn anh. Nhưng tôi bỏ qua những điều ấy vì sợ rằng anh sẽ cho tôi là người hẹp hòi. Tôi chỉ quan tâm đến hiện tại, bây giờ anh đang yêu tôi và chúng tôi sẽ đi đến hôn nhân.

Vì hoàn cảnh gia đình tôi lúc ấy khó khăn, tôi muốn đi làm kiếm tiền nuôi các em ăn học xong rồi mới tính đến chuyện chồng con. Có lẽ vì thế mà tôi muộn màng đường tình duyên là vì thế. Còn anh, sinh ra trong một gia đình giàu có, bố mẹ đều là doanh nhân.

Tôi cũng không hiểu vì sao một công tử nhà giàu như anh lại chọn một cô gái xuất thân trong gia đình nông dân như tôi làm vợ.  Bạn bè tôi ai cũng bảo trông tướng anh đào hoa lắm và họ khuyên tôi nên suy nghĩ  trước khi kết hôn. Ban đầu tôi cũng băn khoăn và lo lắng khi anh đến với tôi nhưng yêu nhau một thời gian, tôi thấy anh cũng là người đàn ông tốt. Anh tỏ ra quan tâm đến tôi, đến gia đình tôi. Chưa bao giờ chúng tôi tranh bãi nất cứ điều gì.

Người ta bảo lấy chồng nhiều tuổi thì sẽ được chồng chiều chuộng. Quả đúng như vậy, anh tỏ ra rất hiểu tôi và chiều theo mọi sở thích của tôi. Trong nhà, anh là người lo vấn đề kinh tế, chi tiêu. Không phải là tôi không kiếm được tiền mà anh không muốn tôi phải lo lắng chuyện tiền bạc.

Đọc thêm »
Cố tình trở thành hàng xóm của tình cũ để tiện 'yêu'

Cố tình trở thành hàng xóm của tình cũ để tiện 'yêu'

 Chúng tôi yêu nhau được gần 2 năm thì quyết định đi đến đám cưới vì cả hai đều không còn trẻ. Anh 32 tuổi, tôi cũng đã gần 27. Chúng tôi tình cờ đến với nhau sau một sự kiện được tổ chức tại cơ quan tôi, anh là khách mời.

Tình yêu của chúng tôi cũng đơn giản như chính con người. Tôi không đòi hỏi ở anh nhiều và cũng không quan tâm đến quá khứ của anh. Dù biết rằng đàn ông ở tuổi của anh chắc rằng cũng đã trải qua vài ba mối tình là chuyện thường. Vả lại với ngoại hình điển trai, truyen co giao thao lại khéo ăn khéo nói nên tôi nghĩ rằng không ít các cô gái mê mẩn anh. Nhưng tôi bỏ qua những điều ấy vì sợ rằng anh sẽ cho tôi là người hẹp hòi. Tôi chỉ quan tâm đến hiện tại, bây giờ anh đang yêu tôi và chúng tôi sẽ đi đến hôn nhân.

Vì hoàn cảnh gia đình tôi lúc ấy khó khăn, tôi muốn đi làm kiếm tiền nuôi các em ăn học xong rồi mới tính đến chuyện chồng con. Có lẽ vì thế mà tôi muộn màng đường tình duyên là vì thế. Còn anh, sinh ra trong một gia đình giàu có, bố mẹ đều là doanh nhân.

Tôi cũng không hiểu vì sao một công tử nhà giàu như anh lại chọn một cô gái xuất thân trong gia đình nông dân như tôi làm vợ.  Bạn bè tôi ai cũng bảo trông tướng anh đào hoa lắm và họ khuyên tôi nên suy nghĩ  trước khi kết hôn. Ban đầu tôi cũng băn khoăn và lo lắng khi anh đến với tôi nhưng yêu nhau một thời gian, tôi thấy anh cũng là người đàn ông tốt. Anh tỏ ra quan tâm đến tôi, đến gia đình tôi. Chưa bao giờ chúng tôi tranh bãi nất cứ điều gì.

Người ta bảo lấy chồng nhiều tuổi thì sẽ được chồng chiều chuộng. Quả đúng như vậy, anh tỏ ra rất hiểu tôi và chiều theo mọi sở thích của tôi. Trong nhà, anh là người lo vấn đề kinh tế, chi tiêu. Không phải là tôi không kiếm được tiền mà anh không muốn tôi phải lo lắng chuyện tiền bạc.

Đọc thêm »
Cố tình trở thành hàng xóm của tình cũ để tiện 'yêu'

Cố tình trở thành hàng xóm của tình cũ để tiện 'yêu'

 Chúng tôi yêu nhau được gần 2 năm thì quyết định đi đến đám cưới vì cả hai đều không còn trẻ. Anh 32 tuổi, tôi cũng đã gần 27. Chúng tôi tình cờ đến với nhau sau một sự kiện được tổ chức tại cơ quan tôi, anh là khách mời.

Tình yêu của chúng tôi cũng đơn giản như chính con người. Tôi không đòi hỏi ở anh nhiều và cũng không quan tâm đến quá khứ của anh. Dù biết rằng đàn ông ở tuổi của anh chắc rằng cũng đã trải qua vài ba mối tình là chuyện thường. Vả lại với ngoại hình điển trai, truyen co giao thao lại khéo ăn khéo nói nên tôi nghĩ rằng không ít các cô gái mê mẩn anh. Nhưng tôi bỏ qua những điều ấy vì sợ rằng anh sẽ cho tôi là người hẹp hòi. Tôi chỉ quan tâm đến hiện tại, bây giờ anh đang yêu tôi và chúng tôi sẽ đi đến hôn nhân.

Vì hoàn cảnh gia đình tôi lúc ấy khó khăn, tôi muốn đi làm kiếm tiền nuôi các em ăn học xong rồi mới tính đến chuyện chồng con. Có lẽ vì thế mà tôi muộn màng đường tình duyên là vì thế. Còn anh, sinh ra trong một gia đình giàu có, bố mẹ đều là doanh nhân.

Tôi cũng không hiểu vì sao một công tử nhà giàu như anh lại chọn một cô gái xuất thân trong gia đình nông dân như tôi làm vợ.  Bạn bè tôi ai cũng bảo trông tướng anh đào hoa lắm và họ khuyên tôi nên suy nghĩ  trước khi kết hôn. Ban đầu tôi cũng băn khoăn và lo lắng khi anh đến với tôi nhưng yêu nhau một thời gian, tôi thấy anh cũng là người đàn ông tốt. Anh tỏ ra quan tâm đến tôi, đến gia đình tôi. Chưa bao giờ chúng tôi tranh bãi nất cứ điều gì.

Người ta bảo lấy chồng nhiều tuổi thì sẽ được chồng chiều chuộng. Quả đúng như vậy, anh tỏ ra rất hiểu tôi và chiều theo mọi sở thích của tôi. Trong nhà, anh là người lo vấn đề kinh tế, chi tiêu. Không phải là tôi không kiếm được tiền mà anh không muốn tôi phải lo lắng chuyện tiền bạc.

Đọc thêm »
Lần đầu bế mẹ

Lần đầu bế mẹ

Sáng ra, chị hộ lý đến phòng bệnh thay ga trải giường. Chị bảo mẹ tôi đứng dậy để chị thay ga. Mẹ tôi ốm khá nặng nên xuống giường có vẻ rất khó nhọc. Tôi vội vàng nói: “ Mẹ, mẹ đừng cử động, để con bế mẹ lên”.

Thế là tay phải tôi ôm vào cổ mẹ, tay trái đỡ chặt lấy phần khuỷu chân, lấy hết sức bế mẹ lên. Thật không ngờ, người mẹ tôi nhẹ bâng bâng. Do tôi dùng lực quá mạnh nên suýt nữa thì cả hai mẹ con ngã ngửa về phía sau. Rất may, truyen co giao thao chị hộ lý đứng đằng sau đã kịp đỡ lấy tôi. Chị trách: “Anh lấy sức như vậy để làm gì? Tôi nói: “Tôi không ngờ mẹ tôi lại nhẹ như vậy”. Chị hộ lý tiếp lời: “Thế anh nghĩ mẹ mình nặng bao nhiêu?”. Tôi nhanh nhảu: “Tôi nghĩ, chắc mẹ tôi phải nặng chừng hơn 50kg”. Chị hộ lý cười: “Mẹ anh người nhỏ bé như vậy, đừng nói là đang ốm thế này mà ngay cả khi khỏe mạnh, tôi đoán chắc bà cũng chưa được 45kg ấy chứ”. Mẹ tôi nghe vậy liền nói: “Cháu tinh mắt thật đấy, thời cô còn trẻ, lúc nặng nhất cũng chỉ được có 44kg”.

Hóa ra mẹ lại nhẹ như vậy, tôi bỗng thấy mình thật vô tâm. Chị hộ lý vui tính pha trò thêm: “ Thật uổng công anh sống với mẹ mấy chục năm mà những nhìn nhận của anh về mẹ kém như vậy”. Tôi cố giải thích: “Nếu chị sống với mẹ tôi mấy chục năm, có thể chị cũng sẽ như tôi, không thể nào đoán đúng về mẹ”. Chị hộ lý ngạc nhiên hỏi: “Vì sao vậy?”. Tôi khẽ nói: “Trong kí ức của tôi, hình ảnh của mẹ luôn là: Tay bà dắt tôi, lưng địu em gái tôi, trên vai gánh một gánh nặng 50 cân băng băng leo đồi vượt núi. Cứ như vậy năm này qua năm khác, đến tận khi chúng tôi trưởng thành. Đến khi chúng tôi lớn lên và đã có thể làm việc, nhưng mỗi lần phải mang hoặc gánh cái gì nặng, mẹ luôn bảo chúng tôi để xuống để mẹ làm. Thế nên tôi luôn nghĩ mẹ rất khỏe mạnh. Không ngờ mẹ lại dùng tấm thân gày gò chỉ hơn 40kg của mình để gánh những gánh nặng như vậy”.

Đọc thêm »
Lần đầu bế mẹ

Lần đầu bế mẹ

Sáng ra, chị hộ lý đến phòng bệnh thay ga trải giường. Chị bảo mẹ tôi đứng dậy để chị thay ga. Mẹ tôi ốm khá nặng nên xuống giường có vẻ rất khó nhọc. Tôi vội vàng nói: “ Mẹ, mẹ đừng cử động, để con bế mẹ lên”.

Thế là tay phải tôi ôm vào cổ mẹ, tay trái đỡ chặt lấy phần khuỷu chân, lấy hết sức bế mẹ lên. Thật không ngờ, người mẹ tôi nhẹ bâng bâng. Do tôi dùng lực quá mạnh nên suýt nữa thì cả hai mẹ con ngã ngửa về phía sau. Rất may, truyen co giao thao chị hộ lý đứng đằng sau đã kịp đỡ lấy tôi. Chị trách: “Anh lấy sức như vậy để làm gì? Tôi nói: “Tôi không ngờ mẹ tôi lại nhẹ như vậy”. Chị hộ lý tiếp lời: “Thế anh nghĩ mẹ mình nặng bao nhiêu?”. Tôi nhanh nhảu: “Tôi nghĩ, chắc mẹ tôi phải nặng chừng hơn 50kg”. Chị hộ lý cười: “Mẹ anh người nhỏ bé như vậy, đừng nói là đang ốm thế này mà ngay cả khi khỏe mạnh, tôi đoán chắc bà cũng chưa được 45kg ấy chứ”. Mẹ tôi nghe vậy liền nói: “Cháu tinh mắt thật đấy, thời cô còn trẻ, lúc nặng nhất cũng chỉ được có 44kg”.

Hóa ra mẹ lại nhẹ như vậy, tôi bỗng thấy mình thật vô tâm. Chị hộ lý vui tính pha trò thêm: “ Thật uổng công anh sống với mẹ mấy chục năm mà những nhìn nhận của anh về mẹ kém như vậy”. Tôi cố giải thích: “Nếu chị sống với mẹ tôi mấy chục năm, có thể chị cũng sẽ như tôi, không thể nào đoán đúng về mẹ”. Chị hộ lý ngạc nhiên hỏi: “Vì sao vậy?”. Tôi khẽ nói: “Trong kí ức của tôi, hình ảnh của mẹ luôn là: Tay bà dắt tôi, lưng địu em gái tôi, trên vai gánh một gánh nặng 50 cân băng băng leo đồi vượt núi. Cứ như vậy năm này qua năm khác, đến tận khi chúng tôi trưởng thành. Đến khi chúng tôi lớn lên và đã có thể làm việc, nhưng mỗi lần phải mang hoặc gánh cái gì nặng, mẹ luôn bảo chúng tôi để xuống để mẹ làm. Thế nên tôi luôn nghĩ mẹ rất khỏe mạnh. Không ngờ mẹ lại dùng tấm thân gày gò chỉ hơn 40kg của mình để gánh những gánh nặng như vậy”.

Đọc thêm »
Lần đầu bế mẹ

Lần đầu bế mẹ

Sáng ra, chị hộ lý đến phòng bệnh thay ga trải giường. Chị bảo mẹ tôi đứng dậy để chị thay ga. Mẹ tôi ốm khá nặng nên xuống giường có vẻ rất khó nhọc. Tôi vội vàng nói: “ Mẹ, mẹ đừng cử động, để con bế mẹ lên”.

Thế là tay phải tôi ôm vào cổ mẹ, tay trái đỡ chặt lấy phần khuỷu chân, lấy hết sức bế mẹ lên. Thật không ngờ, người mẹ tôi nhẹ bâng bâng. Do tôi dùng lực quá mạnh nên suýt nữa thì cả hai mẹ con ngã ngửa về phía sau. Rất may, truyen co giao thao chị hộ lý đứng đằng sau đã kịp đỡ lấy tôi. Chị trách: “Anh lấy sức như vậy để làm gì? Tôi nói: “Tôi không ngờ mẹ tôi lại nhẹ như vậy”. Chị hộ lý tiếp lời: “Thế anh nghĩ mẹ mình nặng bao nhiêu?”. Tôi nhanh nhảu: “Tôi nghĩ, chắc mẹ tôi phải nặng chừng hơn 50kg”. Chị hộ lý cười: “Mẹ anh người nhỏ bé như vậy, đừng nói là đang ốm thế này mà ngay cả khi khỏe mạnh, tôi đoán chắc bà cũng chưa được 45kg ấy chứ”. Mẹ tôi nghe vậy liền nói: “Cháu tinh mắt thật đấy, thời cô còn trẻ, lúc nặng nhất cũng chỉ được có 44kg”.

Hóa ra mẹ lại nhẹ như vậy, tôi bỗng thấy mình thật vô tâm. Chị hộ lý vui tính pha trò thêm: “ Thật uổng công anh sống với mẹ mấy chục năm mà những nhìn nhận của anh về mẹ kém như vậy”. Tôi cố giải thích: “Nếu chị sống với mẹ tôi mấy chục năm, có thể chị cũng sẽ như tôi, không thể nào đoán đúng về mẹ”. Chị hộ lý ngạc nhiên hỏi: “Vì sao vậy?”. Tôi khẽ nói: “Trong kí ức của tôi, hình ảnh của mẹ luôn là: Tay bà dắt tôi, lưng địu em gái tôi, trên vai gánh một gánh nặng 50 cân băng băng leo đồi vượt núi. Cứ như vậy năm này qua năm khác, đến tận khi chúng tôi trưởng thành. Đến khi chúng tôi lớn lên và đã có thể làm việc, nhưng mỗi lần phải mang hoặc gánh cái gì nặng, mẹ luôn bảo chúng tôi để xuống để mẹ làm. Thế nên tôi luôn nghĩ mẹ rất khỏe mạnh. Không ngờ mẹ lại dùng tấm thân gày gò chỉ hơn 40kg của mình để gánh những gánh nặng như vậy”.

Đọc thêm »
Giả danh bạn thân để 'cướp' tình yêu của người đẹp

Giả danh bạn thân để 'cướp' tình yêu của người đẹp

 Nghe mọi người nói anh này chừng 15, 16 tuổi, không phải người cùng làng, chỉ đi qua . Đến lúc bà và mọi người có ý tìm anh thì chẳng thấy đâu nữa. Anh ấy đã cứu tôi một cách vô tư, không nghĩ tới sự đền đáp, trả ơn gì.

Câu chuyện đó cứ ám ảnh tôi mãi. Hàng năm cứ đến ngày sinh nhật của tôi là cả nhà lại nhắc đến sự kiện chết hụt ấy. Ai cũng lấy làm tiếc là không thể biết rõ người cứu tôi hiện giờ ở đâu. Thực sự là mẹ tôi luôn hỏi han, tìm kiếm, nhưng vẫn không thấy. Thế là bất lực.

Mẹ là người mê tín. Bà luôn đi lễ chùa và rất chịu khó hương khói ở nhà. Mỗi dịp chắp tay khấn vái, tôi nghe lỏm được bà luôn cầu may mắn đến với người đã cứu sống tôi. Và bà cũng ước nguyện tìm được anh để tạ ơn một cái ơn mà bà cho là không gì có thể trả nổi. Mặc dù cả nhà tôi chẳng biết gì về anh ấy, truyen co giao thao nhưng con người này đã trở thành rất thiêng liêng trong gia đình. Ai cũng ước ao có một ngày nào đó, trong một hoàn cảnh nào đó, gặp được anh. Nhưng mong muốn vẫn mãi chỉ là mong muốn.

Cuộc sống cứ thế trôi đi. Mấy năm sau, bà tôi qua đời. Còn 2 mẹ con tôi sống cuộc sống khá trầm lặng do bố tôi luôn đi làm xa. Một năm chỉ về nhà được một vài ngày vào dịp Tết. Lúc tôi suýt chết đuối, bố đi lao động ở nước ngoài. Rồi cách đây 3 năm, khi tôi vừa học xong lớp 12 thì mẹ tôi cũng mất vì bị ung thư.

Ở trong bệnh viện, những lúc tỉnh táo, mẹ căn dặn tôi nhiều điều, và nói nhiều đến người đã cứu sống tôi 15 năm trước. Mẹ bảo nếu sau này gặp lại thì phải tìm mọi cách tạ ơn, không tiếc bất cứ thứ gì. Nếu biết người ta rồi mà vẫn cố tình phớt lờ thì sẽ bị quả báo vì sống như vậy là thất đức, vô ơn, bất nghĩa.

Tôi cũng nghĩ như mẹ. Tuy nhiên, tự nhủ trong lòng là nếu sau này gặp lại được ân nhân thì sẽ thực hiện lời mẹ dặn, chứ không thể chủ động tìm kiếm.

Mẹ mất, tôi còn lại mình, sống bằng tiền chu cấp của cha. Ông vẫn đi làm ở xa, hàng tháng gửi tiền về cho tôi đủ chi tiêu. Bị sốc trước sự ra đi quá sớm của mẹ, tôi cố gắng lắm mới qua được kỳ thi tốt nghiệp phổ thông, còn thi đại học thì bị trượt. Chán nản, tôi đã tìm việc làm mà không nghĩ năm sau thi tiếp. Tôi được khá nhiều người theo đuổi nhưng trái tim tôi không rung động ai, mặc dù có nhiều chàng trai tốt, vừa có học, con nhà tử tế lại có công việc tốt. Bạn bè cho rằng tôi khó tính.

Cứ tưởng trái tim mình sẽ đóng cửa im ỉm, nào ngờ có một ngày, tôi không sao tin được là mình đang sống giữa đời thực hay mơ. Công việc của tôi là tiếp thị quảng cáo cho một công ty nên thường xuyên quan hệ với nhiều người. Một hôm, đang ở văn phòng, tôi nhận được cú điện thoại của người đàn ông xa lạ:

Đọc thêm »
Giả danh bạn thân để 'cướp' tình yêu của người đẹp

Giả danh bạn thân để 'cướp' tình yêu của người đẹp

 Nghe mọi người nói anh này chừng 15, 16 tuổi, không phải người cùng làng, chỉ đi qua . Đến lúc bà và mọi người có ý tìm anh thì chẳng thấy đâu nữa. Anh ấy đã cứu tôi một cách vô tư, không nghĩ tới sự đền đáp, trả ơn gì.

Câu chuyện đó cứ ám ảnh tôi mãi. Hàng năm cứ đến ngày sinh nhật của tôi là cả nhà lại nhắc đến sự kiện chết hụt ấy. Ai cũng lấy làm tiếc là không thể biết rõ người cứu tôi hiện giờ ở đâu. Thực sự là mẹ tôi luôn hỏi han, tìm kiếm, nhưng vẫn không thấy. Thế là bất lực.

Mẹ là người mê tín. Bà luôn đi lễ chùa và rất chịu khó hương khói ở nhà. Mỗi dịp chắp tay khấn vái, tôi nghe lỏm được bà luôn cầu may mắn đến với người đã cứu sống tôi. Và bà cũng ước nguyện tìm được anh để tạ ơn một cái ơn mà bà cho là không gì có thể trả nổi. Mặc dù cả nhà tôi chẳng biết gì về anh ấy, truyen co giao thao nhưng con người này đã trở thành rất thiêng liêng trong gia đình. Ai cũng ước ao có một ngày nào đó, trong một hoàn cảnh nào đó, gặp được anh. Nhưng mong muốn vẫn mãi chỉ là mong muốn.

Cuộc sống cứ thế trôi đi. Mấy năm sau, bà tôi qua đời. Còn 2 mẹ con tôi sống cuộc sống khá trầm lặng do bố tôi luôn đi làm xa. Một năm chỉ về nhà được một vài ngày vào dịp Tết. Lúc tôi suýt chết đuối, bố đi lao động ở nước ngoài. Rồi cách đây 3 năm, khi tôi vừa học xong lớp 12 thì mẹ tôi cũng mất vì bị ung thư.

Ở trong bệnh viện, những lúc tỉnh táo, mẹ căn dặn tôi nhiều điều, và nói nhiều đến người đã cứu sống tôi 15 năm trước. Mẹ bảo nếu sau này gặp lại thì phải tìm mọi cách tạ ơn, không tiếc bất cứ thứ gì. Nếu biết người ta rồi mà vẫn cố tình phớt lờ thì sẽ bị quả báo vì sống như vậy là thất đức, vô ơn, bất nghĩa.

Tôi cũng nghĩ như mẹ. Tuy nhiên, tự nhủ trong lòng là nếu sau này gặp lại được ân nhân thì sẽ thực hiện lời mẹ dặn, chứ không thể chủ động tìm kiếm.

Mẹ mất, tôi còn lại mình, sống bằng tiền chu cấp của cha. Ông vẫn đi làm ở xa, hàng tháng gửi tiền về cho tôi đủ chi tiêu. Bị sốc trước sự ra đi quá sớm của mẹ, tôi cố gắng lắm mới qua được kỳ thi tốt nghiệp phổ thông, còn thi đại học thì bị trượt. Chán nản, tôi đã tìm việc làm mà không nghĩ năm sau thi tiếp. Tôi được khá nhiều người theo đuổi nhưng trái tim tôi không rung động ai, mặc dù có nhiều chàng trai tốt, vừa có học, con nhà tử tế lại có công việc tốt. Bạn bè cho rằng tôi khó tính.

Cứ tưởng trái tim mình sẽ đóng cửa im ỉm, nào ngờ có một ngày, tôi không sao tin được là mình đang sống giữa đời thực hay mơ. Công việc của tôi là tiếp thị quảng cáo cho một công ty nên thường xuyên quan hệ với nhiều người. Một hôm, đang ở văn phòng, tôi nhận được cú điện thoại của người đàn ông xa lạ:

Đọc thêm »
Giả danh bạn thân để 'cướp' tình yêu của người đẹp

Giả danh bạn thân để 'cướp' tình yêu của người đẹp

 Nghe mọi người nói anh này chừng 15, 16 tuổi, không phải người cùng làng, chỉ đi qua . Đến lúc bà và mọi người có ý tìm anh thì chẳng thấy đâu nữa. Anh ấy đã cứu tôi một cách vô tư, không nghĩ tới sự đền đáp, trả ơn gì.

Câu chuyện đó cứ ám ảnh tôi mãi. Hàng năm cứ đến ngày sinh nhật của tôi là cả nhà lại nhắc đến sự kiện chết hụt ấy. Ai cũng lấy làm tiếc là không thể biết rõ người cứu tôi hiện giờ ở đâu. Thực sự là mẹ tôi luôn hỏi han, tìm kiếm, nhưng vẫn không thấy. Thế là bất lực.

Mẹ là người mê tín. Bà luôn đi lễ chùa và rất chịu khó hương khói ở nhà. Mỗi dịp chắp tay khấn vái, tôi nghe lỏm được bà luôn cầu may mắn đến với người đã cứu sống tôi. Và bà cũng ước nguyện tìm được anh để tạ ơn một cái ơn mà bà cho là không gì có thể trả nổi. Mặc dù cả nhà tôi chẳng biết gì về anh ấy, truyen co giao thao nhưng con người này đã trở thành rất thiêng liêng trong gia đình. Ai cũng ước ao có một ngày nào đó, trong một hoàn cảnh nào đó, gặp được anh. Nhưng mong muốn vẫn mãi chỉ là mong muốn.

Cuộc sống cứ thế trôi đi. Mấy năm sau, bà tôi qua đời. Còn 2 mẹ con tôi sống cuộc sống khá trầm lặng do bố tôi luôn đi làm xa. Một năm chỉ về nhà được một vài ngày vào dịp Tết. Lúc tôi suýt chết đuối, bố đi lao động ở nước ngoài. Rồi cách đây 3 năm, khi tôi vừa học xong lớp 12 thì mẹ tôi cũng mất vì bị ung thư.

Ở trong bệnh viện, những lúc tỉnh táo, mẹ căn dặn tôi nhiều điều, và nói nhiều đến người đã cứu sống tôi 15 năm trước. Mẹ bảo nếu sau này gặp lại thì phải tìm mọi cách tạ ơn, không tiếc bất cứ thứ gì. Nếu biết người ta rồi mà vẫn cố tình phớt lờ thì sẽ bị quả báo vì sống như vậy là thất đức, vô ơn, bất nghĩa.

Tôi cũng nghĩ như mẹ. Tuy nhiên, tự nhủ trong lòng là nếu sau này gặp lại được ân nhân thì sẽ thực hiện lời mẹ dặn, chứ không thể chủ động tìm kiếm.

Mẹ mất, tôi còn lại mình, sống bằng tiền chu cấp của cha. Ông vẫn đi làm ở xa, hàng tháng gửi tiền về cho tôi đủ chi tiêu. Bị sốc trước sự ra đi quá sớm của mẹ, tôi cố gắng lắm mới qua được kỳ thi tốt nghiệp phổ thông, còn thi đại học thì bị trượt. Chán nản, tôi đã tìm việc làm mà không nghĩ năm sau thi tiếp. Tôi được khá nhiều người theo đuổi nhưng trái tim tôi không rung động ai, mặc dù có nhiều chàng trai tốt, vừa có học, con nhà tử tế lại có công việc tốt. Bạn bè cho rằng tôi khó tính.

Cứ tưởng trái tim mình sẽ đóng cửa im ỉm, nào ngờ có một ngày, tôi không sao tin được là mình đang sống giữa đời thực hay mơ. Công việc của tôi là tiếp thị quảng cáo cho một công ty nên thường xuyên quan hệ với nhiều người. Một hôm, đang ở văn phòng, tôi nhận được cú điện thoại của người đàn ông xa lạ:

Đọc thêm »
Loading...