Con Dâu Nhà Giàu Chương 16 - 20

Con Dâu Nhà Giàu Chương 16 - 20

Chương 16: Tần Tranh 2
 

Ăn cơm trưa cùng Tiểu Mạt rồi, Chu Thiến trở về nhà họ Triệu

Triệu phu nhân đang vui vẻ cùng mấy cô gái mặc đồng phục chọn lựa giữa đống quần áo lớn. Ngẩng đầu thấy Chu Thiến thì cười nói:

-         Thiệu Lâm, về đúng lúc lắm, mẹ vừa định gọi điện cho con. Mau lại đây xem, con thích bộ nào?

Chu Thiến miễn cường cười, giờ cô làm gì có tâm tình chọn quần áo cho bà nhưng dù sao bà cũng là bà chủ của cô, thế nào cũng vẫn phải làm

Chu Thiến đi tới nhìn, đều là trang phục dạ hội, chất sa tanh, đủ các kiểu dáng màu sắc, trông vô cùng hoa mỹ

Chu Thiến chọn ra một bộ váy dài màu nhạt, đơn giản, dưới ánh đèn hơi sáng lên, mặc vào nhất định rất nổi bật mà không mất đi sự trang trọng, cô nói:

-         Mẹ, con thấy cái này không tệ

Bà cầm lấy nhìn nhìn, nhíu mày nói:

-         Cái này kiểu dáng quá bảo thủ, mẹ mặc còn được, con mặc trông già đi đấy

-         Con mặc? Chu Thiến chỉ vào mũi mình

Bà cười:

-         Có gì mà phải kinh ngạc thế? Đêm nay con phải cùng Hi Thành tham gia một buổi dạ tiệc, nó đã gọi cửa hàng lễ phục tốt nhất thành phố mang quần áo đến cho con chọn. Con xem, Hi Thành rất để ý đến con đó

-         Dạ tiệc?

Chu Thiến cảm thấy đầu phình to như cái đấu, Chu Thiến không quen biết bất kì ai ở đó, cũng không phải người của giới thượng lưu, thật sự sẽ làm trò cười cho thiên họ. Chu Thiến cẩn thận hỏi:

-         Con không đi không được sao?

Triệu phu nhân nhíu mày:

-         Vậy sao được? Con là phu nhân tổng giám đốc tập đoàn Triệu thị, một số buổi tiệc quan trọng con bắt buộc phải tham gia, đó cũng là việc của con dâu Triệu gia

Nếu là nhiệm vụ không thể trốn tránh thì cố làm đi, đến lúc đó, cô cười nhiều nói ít là được

Đợi khi Triệu Hi Thành quay về đón thì Chu Thiến đã trang điểm xong

Lễ phục màu vàng nhạt, trước ngực là sa mỏng, cắt may vô cùng khéo léo lộ ra đường cong duyên dáng, càng khiến cô trông xinh đẹp, mềm mại. Nghe nói đây là tác phẩm của một nhà thiết kế người Pháp

Tóc Chu Thiến cũng là do stylist chuyên nghiệp chải búi, tóc dài đen nhánh búi thành búi đơn giản, có mấy lọn tóc lơ đáng, lúc đi lại, những lọn tóc khẽ bay bay khiến cô trông vô cùng kiều mỵ, linh động

Khuôn mặt cũng trang điểm đơn giản. Chuyên gia trang điểm chỉ trang điểm nhẹ đã khiến làn da của cô càng sáng mịn, hai mắt long lanh ẩn tình, môi hồng nhuận, căng đầy

Chu Thiến vô cùng khâm phục stylist này, sau này có cơ hội nhất định phải bái ông ấy làm thầy.

Khi Chu Thiến đi ra đại sảnh, đối mặt Triệu Hi Thành, anh sửng sốt nhìn cô chằm chằm suốt mấy giây. Vẻ mặt trừng mắt, cứng lưỡi ngây ngốc này chưa từng xuất hiện trên con người luôn bình tĩnh âm ngoan như anh, điều đó quả thực khiến Chu Thiến có chút tự hào, tuy rằng cơ thể này không phải của cô

Hôm nay, Triệu Hi Thành cũng ăn mặc rất chỉnh tề, một thân âu phục Armani, mặc lên người anh thật giống mặt người dạ thú. Chu Thiến không nhịn được nhìn thoáng qua mấy lần, cuối cùng không thể không thừa nhận, người này dù đáng ghét nhưng quả thật là yêu nghiệt, một con sói cực kì xinh đẹp

Triệu Hi Thành thấy cô nhìn mình thì khôi phục lại vẻ mặt bình thường, mỉm cười với cô. Chu Thiến cảm thấy nụ cười đó mang theo ý câu dẫn vô sỉ bởi vì cô lập tức đỏ mặt

Triệu Hi Thành đi tới, ôm eo cô rồi khẽ thì thầm vào tai cô:

-         Hôm nay đẹp lắm

Giọng nói của anh tràn ngập ý cười, xem ra, tâm tình rất tốt.

Lúc này, tư thế của hai ngươi vô cùng ái muội mà cô lại cũng không giãy dụa. Có thể thấy được uy lực của “sắc” đáng sợ cỡ nào.

-         Nghe nói hôm nay em về nhà mẹ đẻ? Anh lơ đãng hỏi

Một câu liền nhắc tới chuyện đau lòng của cô, bóng dáng thanh nhã chợt thoáng qua trong đầu cô. Tâm tình Chu Thiến lập tức trở nên ảm đạm.

Chương 17: Tiệc rượu


Hai mắt cô lập tức rũ xuống, Triệu Hi Thành nhíu mày, sao tâm tình đột nhiên chuyển xấu đi vậy?

Triệu Hi Thành ôm eo cô chặt hơn, hỏi:

-         Sao thế, có chuyện gì à?

Chu Thiến vội lắc đầu, việc này làm sao có thể cho anh biết, cô miễn cưỡng lấy tinh thần nói:

-         Không sao, không xảy ra chuyện gì cả.

Cô ấy nhất định có việc gạt anh. Triệu Hi Thành không khỏi tức giận, cô chưa từng mở lòng với anh. Vừa nghĩ đến vẻ mặt xa cách với anh, anh liền bốc hỏa. Anh buông tay, bỏ lại cô, một mình đi ra cửa lớn.

Chu Thiến nhìn bóng dáng của anh, hung hăng trừng mắt một cái. Cầm thú này, trở mặt hơn trở bàn tay. Hừ! Nể tình 10 vạn tệ, tôi nhịn anh. Sau đó cô cũng đi theo Triệu Hi Thành ra ngoài

Ngoài cửa, Triệu Hi Thành đã ngồi trên xe chờ cô. Hôm nay anh không tự lái xe, Chu Thiến nhìn nhìn, lái xe chính là người đã đưa cô về nhà mẹ đẻ

Lái xe mở cửa cho cô, cô mỉm cười cảm ơn rồi ngồi lên.

Triệu Hi Thành cũng chẳng nhìn cô lấy một lần, xị mặt ra. Chờ cô ngồi xuống, anh mới lạnh lùng mở miệng:

-         Tiệc rượu đêm nay rất quan trọng, giám đốc khu vực Châu Á của công ty Hoa Thái đến dự, đó là đối tượng công ty muốn hợp tác, cho nên…

Anh nhìn cô, con mắt đen láy tỏa ra ánh sáng lạnh:

-         Cho nên tốt nhất cô đừng có bảy vẻ mặt buồn bã rủ rũ đó nữa, làm mất mặt Triệu thị.

Chu Thiến cũng hơi giận. Thái độ gì thế? Không muốn nhìn cô thì bảo cô đi làm gì. Nhưng cô cũng không dám nói những lời này. Chu Thiến nhìn anh, vẻ mặt đột nhiên tươi cười cực kì dối trá, ánh mắt mị mị thành đường chỉ, khóe miệng kéo đến tận mang tai nói:

-         Anh yên tâm, tối nay lúc nào tôi cũng thế này cho anh nở mặt

Triệu Hi Thành như đột nhiên bị người dùng phép định thân làm đông cứng người, kinh ngạc nhìn cô. Khuôn mặt tuấn mỹ lộ ra vẻ cổ quái, như đang cố gắng khắc chế điều gì đó.

Triệu Hi Thành  quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó dùng tay che miệng lại, đáy lòng cười lớn, nửa ngày cũng vẫn buồn cười. Cô gái này, cô ấy nghĩ cô đi để làm vợ xấu của anh sao? Xấu muốn chết… Khóe miệng anh tươi cười không ngừng được. Không hiểu vì sao, hình tượng trầm ổn bao nhiêu năm qua suýt nữa bị hủy vì cô.

Chu Thiến thấy anh vẫn nhìn ngoài cửa sổ không thèm nhìn cô, nghĩ chắc lại chọc giận anh nên thầm khinh bỉ lòng dạ Triệu Hi Thành hẹp hòi, cũng không để ý đến anh, ngược lại hỏi lái xe:

-         Anh lái xe, năm nay anh bao nhiêu tuổi rồi!

Một câu này lại làm mặt Triệu Hi Thành co giật

Bên tai anh là tiếng cô và lái xe tào lao:

-         Anh Vương, anh lái xe giỏi thật, cảm giác như ngồi một chỗ vậy

-         Anh Vương đã kết hôn chưa

-         Ôi, không nhìn ra được anh đã có con lớn thế đâu, nhìn anh trông cũng chỉ khoảng 30 tuổi thôi… Cái gì? 40! Thật nhìn không ra, vợ anh chăm anh thế nào vậy?

Mới đầu, lái xe Vương còn nhìn sắc mặt Triệu Hi Thành qua gương chiếu hậu sau thấy anh không có phản ứng thì dần dần lớn mật, cùng Chu Thiến tán gẫu đôi câu. Dù sao cũng đang lái xe, cũng chẳng ảnh hưởng gì

Triệu Hi Thành nhìn ra cửa sổ nhưng tâm trí lại hướng về Chu Thiến, nghe giọng nói thanh thúy mà dịu dàng của cô, thỉnh thoảng cười nhẹ lại như chiếc lông chim khẽ cọ vào tim anh, nụ cười anh càng lúc càng nhu hòa, trong lòng vô cùng an tĩnh

Triệu Hi Thành đột nhiên nghĩ, bao giờ thì cô có thể thoải mái nói chuyện phiếm với mình như vậy

Xe đến nơi, ngay cả trong nhà lái xe Vương có bao nhiêu cái TV Chu Thiến cũng biết

Bọn họ xuống xe, lúc này Chu Thiến mới biết bọn họ đến là khách sạn xa hoa nhất thành phố. Khách sạn này, cô và Tiểu Mạt từng đi qua vô số lần, cũng từng cực kì hâm mộ nhìn những vị khách ăn mặc thời thượng qua lớp cửa thủy tinh đó mà chưa dám bước vào. Không ngờ lại cũng có ngày cô xinh đẹp, ngẩng cao đầu bước vào. Lần khác cũng phải đưa Tiểu Mạt đến, sau đó ăn uống thoải thích, thuê phòng hạng nhất mới không uổng phí lúc cô làm kẻ có tiền

Triệu Hi Thành khuỳnh tay ra đợi hồi lâu cũng không thấy cô vịn vào thì quay người nhìn. Thấy Chu Thiến đang ngẩn người nhìn khách sạn thì không khỏi vừa bực mình vừa buồn cười, vì sao từ sau khi mất trí nhớ cô như biến thành người khác? Phong phạm thục nữ khi xưa đâu? Không còn nhớ sao? Nhưng cô như thế này lại càng thú vị!

Triệu Hi Thành đi tới, đem tay cô khoác vào tay mình rồi nói:

-         Ngây ngốc cái gì? Ngốc cũng phải đi vào theo tôi, người không biết thì cười gật đầu là được rồi

Triệu Hi Thành dường như có chút lo lắng lại bỏ thêm một câu:

-         Đây không phải là chợ, đừng có cười nói loạn với người khác

Chu Thiến bĩu môi, khó chịu đáp lại:

-         Biết rồi!

Trong lòng lại nghĩ: Không cho tôi nói chuyện thì muốn tôi đến làm gì? Làm bình hoa chắc!

Bọn họ cùng nhau đi vào khách sạn, đại sảnh khách sạn rộng lớn sang trọng, sàn đá cẩm thạch sáng ngời, đèn thủy tinh lớn như chuỗi ngọc lóng lánh, bên cạnh là những bồn cảnh xanh um, nhân viên làm việc tới lui đều mặc đồng phục chỉnh tề

Chu Thiến đang nhìn đông nhìn tây đột nhiên thấy tay tê rần, ngẩng đầu nhìn thì thấy đôi mắt đẹp của Triệu Hi Thành đang lườm mình, cắn răng nói:

-         Đừng có nhìn đông nhìn tây như nhà quê thế, mất mặt lắm

Giọng nói vô cùng nhỏ. Chu Thiến bị anh nói thì vội vàng cúi đầu.

Ai ngờ Triệu Hi Thành đáng ghét kia lại nói, lần này giọng nói hình như có chút bất đắc dĩ:

-         Cô cúi đầu làm gì? Trên đất có tiền à?

Chu Thiến lại vội vã ngẩng đầu, vội nắm chặt tay áo Triệu Hi Thành, bộ dáng như gặp kẻ thù lớn

Khóe mắt Triệu Hi Thành giật giật, đột nhiên có chút hối hận vì đã đưa cô đến. Anh dừng bước, khẽ vỗ vỗ lên tay cô, nhẹ giọng nói:

-         Đừng khẩn trương, thôi… cô cứ như bình thường thì được rồi

Mặt Chu Thiến đau khổ:

-         Tôi quay về là được

Cô là Chu Thiến bình thường không phải là Tống Thiệu Lâm danh môn khuê tú. Cô chưa từng gặp qua trường hợp này, sao mà biết nên làm thế nào? 10 vạn tệ đúng là không dễ kiếm

Khuôn mặt tuấn tú của Triệu Hi Thành tức giận, anh không kìm lòng được cao giọng:

-         Giờ cô chạy bảo tôi kiếm đâu ra cô vợ đến thay thế?

Một câu khiến cho những người xung quanh chú ý, không ít người quay lại nhìn anh. Cũng không ít cô gái thấy anh tuấn tú thì liên tục quay đầu lại nhìn

Triệu Hi Thành chưa từng mất mặt như thế, dù luôn bình tĩnh, tàn nhẫn nhưng mặt cũng đỏ bừng lên

Chu Thiến nhìn vẻ quẫn bách của anh, trong lòng vô cùng vui mừng, không chút khách khí cười rộ lên.

Triệu Hi Thành vừa quẫn vừa giận vừa hận, hung hăng nhìn chằm chằm cô. Thấy cô cười, mắt cong cong, hai má ửng hồng, trông vô cùng xinh đẹp, quyến rũ. Trong lòng như có gì kích thích, cả người bủn rủn, một cảm giác nói không nên lời  dâng lên

Sắc mặt anh dần nhu hòa, anh nhìn cô, đáy mắt như có ngọn lửa mãnh liệt. Sau đó, anh cũng cười lớn

Những người bên cạnh đều nhìn thấy một hình ảnh, tuấn nam mỹ nữ, quần áo hoa mỹ, khí chất cao nhã. Bọn họ nhìn nhau cười, không khí chung quanh có vẻ ái muội của đôi tình nhân, giống như bức tranh động lòng người, rất đẹp, rất ấm áp khiến người khác vô cùng hâm mộ

Đọc thêm »
Con Dâu Nhà Giàu Chương 16 - 20

Con Dâu Nhà Giàu Chương 16 - 20

Chương 16: Tần Tranh 2
 

Ăn cơm trưa cùng Tiểu Mạt rồi, Chu Thiến trở về nhà họ Triệu

Triệu phu nhân đang vui vẻ cùng mấy cô gái mặc đồng phục chọn lựa giữa đống quần áo lớn. Ngẩng đầu thấy Chu Thiến thì cười nói:

-         Thiệu Lâm, về đúng lúc lắm, mẹ vừa định gọi điện cho con. Mau lại đây xem, con thích bộ nào?

Chu Thiến miễn cường cười, giờ cô làm gì có tâm tình chọn quần áo cho bà nhưng dù sao bà cũng là bà chủ của cô, thế nào cũng vẫn phải làm

Chu Thiến đi tới nhìn, đều là trang phục dạ hội, chất sa tanh, đủ các kiểu dáng màu sắc, trông vô cùng hoa mỹ

Chu Thiến chọn ra một bộ váy dài màu nhạt, đơn giản, dưới ánh đèn hơi sáng lên, mặc vào nhất định rất nổi bật mà không mất đi sự trang trọng, cô nói:

-         Mẹ, con thấy cái này không tệ

Bà cầm lấy nhìn nhìn, nhíu mày nói:

-         Cái này kiểu dáng quá bảo thủ, mẹ mặc còn được, con mặc trông già đi đấy

-         Con mặc? Chu Thiến chỉ vào mũi mình

Bà cười:

-         Có gì mà phải kinh ngạc thế? Đêm nay con phải cùng Hi Thành tham gia một buổi dạ tiệc, nó đã gọi cửa hàng lễ phục tốt nhất thành phố mang quần áo đến cho con chọn. Con xem, Hi Thành rất để ý đến con đó

-         Dạ tiệc?

Chu Thiến cảm thấy đầu phình to như cái đấu, Chu Thiến không quen biết bất kì ai ở đó, cũng không phải người của giới thượng lưu, thật sự sẽ làm trò cười cho thiên họ. Chu Thiến cẩn thận hỏi:

-         Con không đi không được sao?

Triệu phu nhân nhíu mày:

-         Vậy sao được? Con là phu nhân tổng giám đốc tập đoàn Triệu thị, một số buổi tiệc quan trọng con bắt buộc phải tham gia, đó cũng là việc của con dâu Triệu gia

Nếu là nhiệm vụ không thể trốn tránh thì cố làm đi, đến lúc đó, cô cười nhiều nói ít là được

Đợi khi Triệu Hi Thành quay về đón thì Chu Thiến đã trang điểm xong

Lễ phục màu vàng nhạt, trước ngực là sa mỏng, cắt may vô cùng khéo léo lộ ra đường cong duyên dáng, càng khiến cô trông xinh đẹp, mềm mại. Nghe nói đây là tác phẩm của một nhà thiết kế người Pháp

Tóc Chu Thiến cũng là do stylist chuyên nghiệp chải búi, tóc dài đen nhánh búi thành búi đơn giản, có mấy lọn tóc lơ đáng, lúc đi lại, những lọn tóc khẽ bay bay khiến cô trông vô cùng kiều mỵ, linh động

Khuôn mặt cũng trang điểm đơn giản. Chuyên gia trang điểm chỉ trang điểm nhẹ đã khiến làn da của cô càng sáng mịn, hai mắt long lanh ẩn tình, môi hồng nhuận, căng đầy

Chu Thiến vô cùng khâm phục stylist này, sau này có cơ hội nhất định phải bái ông ấy làm thầy.

Khi Chu Thiến đi ra đại sảnh, đối mặt Triệu Hi Thành, anh sửng sốt nhìn cô chằm chằm suốt mấy giây. Vẻ mặt trừng mắt, cứng lưỡi ngây ngốc này chưa từng xuất hiện trên con người luôn bình tĩnh âm ngoan như anh, điều đó quả thực khiến Chu Thiến có chút tự hào, tuy rằng cơ thể này không phải của cô

Hôm nay, Triệu Hi Thành cũng ăn mặc rất chỉnh tề, một thân âu phục Armani, mặc lên người anh thật giống mặt người dạ thú. Chu Thiến không nhịn được nhìn thoáng qua mấy lần, cuối cùng không thể không thừa nhận, người này dù đáng ghét nhưng quả thật là yêu nghiệt, một con sói cực kì xinh đẹp

Triệu Hi Thành thấy cô nhìn mình thì khôi phục lại vẻ mặt bình thường, mỉm cười với cô. Chu Thiến cảm thấy nụ cười đó mang theo ý câu dẫn vô sỉ bởi vì cô lập tức đỏ mặt

Triệu Hi Thành đi tới, ôm eo cô rồi khẽ thì thầm vào tai cô:

-         Hôm nay đẹp lắm

Giọng nói của anh tràn ngập ý cười, xem ra, tâm tình rất tốt.

Lúc này, tư thế của hai ngươi vô cùng ái muội mà cô lại cũng không giãy dụa. Có thể thấy được uy lực của “sắc” đáng sợ cỡ nào.

-         Nghe nói hôm nay em về nhà mẹ đẻ? Anh lơ đãng hỏi

Một câu liền nhắc tới chuyện đau lòng của cô, bóng dáng thanh nhã chợt thoáng qua trong đầu cô. Tâm tình Chu Thiến lập tức trở nên ảm đạm.

Chương 17: Tiệc rượu


Hai mắt cô lập tức rũ xuống, Triệu Hi Thành nhíu mày, sao tâm tình đột nhiên chuyển xấu đi vậy?

Triệu Hi Thành ôm eo cô chặt hơn, hỏi:

-         Sao thế, có chuyện gì à?

Chu Thiến vội lắc đầu, việc này làm sao có thể cho anh biết, cô miễn cưỡng lấy tinh thần nói:

-         Không sao, không xảy ra chuyện gì cả.

Cô ấy nhất định có việc gạt anh. Triệu Hi Thành không khỏi tức giận, cô chưa từng mở lòng với anh. Vừa nghĩ đến vẻ mặt xa cách với anh, anh liền bốc hỏa. Anh buông tay, bỏ lại cô, một mình đi ra cửa lớn.

Chu Thiến nhìn bóng dáng của anh, hung hăng trừng mắt một cái. Cầm thú này, trở mặt hơn trở bàn tay. Hừ! Nể tình 10 vạn tệ, tôi nhịn anh. Sau đó cô cũng đi theo Triệu Hi Thành ra ngoài

Ngoài cửa, Triệu Hi Thành đã ngồi trên xe chờ cô. Hôm nay anh không tự lái xe, Chu Thiến nhìn nhìn, lái xe chính là người đã đưa cô về nhà mẹ đẻ

Lái xe mở cửa cho cô, cô mỉm cười cảm ơn rồi ngồi lên.

Triệu Hi Thành cũng chẳng nhìn cô lấy một lần, xị mặt ra. Chờ cô ngồi xuống, anh mới lạnh lùng mở miệng:

-         Tiệc rượu đêm nay rất quan trọng, giám đốc khu vực Châu Á của công ty Hoa Thái đến dự, đó là đối tượng công ty muốn hợp tác, cho nên…

Anh nhìn cô, con mắt đen láy tỏa ra ánh sáng lạnh:

-         Cho nên tốt nhất cô đừng có bảy vẻ mặt buồn bã rủ rũ đó nữa, làm mất mặt Triệu thị.

Chu Thiến cũng hơi giận. Thái độ gì thế? Không muốn nhìn cô thì bảo cô đi làm gì. Nhưng cô cũng không dám nói những lời này. Chu Thiến nhìn anh, vẻ mặt đột nhiên tươi cười cực kì dối trá, ánh mắt mị mị thành đường chỉ, khóe miệng kéo đến tận mang tai nói:

-         Anh yên tâm, tối nay lúc nào tôi cũng thế này cho anh nở mặt

Triệu Hi Thành như đột nhiên bị người dùng phép định thân làm đông cứng người, kinh ngạc nhìn cô. Khuôn mặt tuấn mỹ lộ ra vẻ cổ quái, như đang cố gắng khắc chế điều gì đó.

Triệu Hi Thành  quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó dùng tay che miệng lại, đáy lòng cười lớn, nửa ngày cũng vẫn buồn cười. Cô gái này, cô ấy nghĩ cô đi để làm vợ xấu của anh sao? Xấu muốn chết… Khóe miệng anh tươi cười không ngừng được. Không hiểu vì sao, hình tượng trầm ổn bao nhiêu năm qua suýt nữa bị hủy vì cô.

Chu Thiến thấy anh vẫn nhìn ngoài cửa sổ không thèm nhìn cô, nghĩ chắc lại chọc giận anh nên thầm khinh bỉ lòng dạ Triệu Hi Thành hẹp hòi, cũng không để ý đến anh, ngược lại hỏi lái xe:

-         Anh lái xe, năm nay anh bao nhiêu tuổi rồi!

Một câu này lại làm mặt Triệu Hi Thành co giật

Bên tai anh là tiếng cô và lái xe tào lao:

-         Anh Vương, anh lái xe giỏi thật, cảm giác như ngồi một chỗ vậy

-         Anh Vương đã kết hôn chưa

-         Ôi, không nhìn ra được anh đã có con lớn thế đâu, nhìn anh trông cũng chỉ khoảng 30 tuổi thôi… Cái gì? 40! Thật nhìn không ra, vợ anh chăm anh thế nào vậy?

Mới đầu, lái xe Vương còn nhìn sắc mặt Triệu Hi Thành qua gương chiếu hậu sau thấy anh không có phản ứng thì dần dần lớn mật, cùng Chu Thiến tán gẫu đôi câu. Dù sao cũng đang lái xe, cũng chẳng ảnh hưởng gì

Triệu Hi Thành nhìn ra cửa sổ nhưng tâm trí lại hướng về Chu Thiến, nghe giọng nói thanh thúy mà dịu dàng của cô, thỉnh thoảng cười nhẹ lại như chiếc lông chim khẽ cọ vào tim anh, nụ cười anh càng lúc càng nhu hòa, trong lòng vô cùng an tĩnh

Triệu Hi Thành đột nhiên nghĩ, bao giờ thì cô có thể thoải mái nói chuyện phiếm với mình như vậy

Xe đến nơi, ngay cả trong nhà lái xe Vương có bao nhiêu cái TV Chu Thiến cũng biết

Bọn họ xuống xe, lúc này Chu Thiến mới biết bọn họ đến là khách sạn xa hoa nhất thành phố. Khách sạn này, cô và Tiểu Mạt từng đi qua vô số lần, cũng từng cực kì hâm mộ nhìn những vị khách ăn mặc thời thượng qua lớp cửa thủy tinh đó mà chưa dám bước vào. Không ngờ lại cũng có ngày cô xinh đẹp, ngẩng cao đầu bước vào. Lần khác cũng phải đưa Tiểu Mạt đến, sau đó ăn uống thoải thích, thuê phòng hạng nhất mới không uổng phí lúc cô làm kẻ có tiền

Triệu Hi Thành khuỳnh tay ra đợi hồi lâu cũng không thấy cô vịn vào thì quay người nhìn. Thấy Chu Thiến đang ngẩn người nhìn khách sạn thì không khỏi vừa bực mình vừa buồn cười, vì sao từ sau khi mất trí nhớ cô như biến thành người khác? Phong phạm thục nữ khi xưa đâu? Không còn nhớ sao? Nhưng cô như thế này lại càng thú vị!

Triệu Hi Thành đi tới, đem tay cô khoác vào tay mình rồi nói:

-         Ngây ngốc cái gì? Ngốc cũng phải đi vào theo tôi, người không biết thì cười gật đầu là được rồi

Triệu Hi Thành dường như có chút lo lắng lại bỏ thêm một câu:

-         Đây không phải là chợ, đừng có cười nói loạn với người khác

Chu Thiến bĩu môi, khó chịu đáp lại:

-         Biết rồi!

Trong lòng lại nghĩ: Không cho tôi nói chuyện thì muốn tôi đến làm gì? Làm bình hoa chắc!

Bọn họ cùng nhau đi vào khách sạn, đại sảnh khách sạn rộng lớn sang trọng, sàn đá cẩm thạch sáng ngời, đèn thủy tinh lớn như chuỗi ngọc lóng lánh, bên cạnh là những bồn cảnh xanh um, nhân viên làm việc tới lui đều mặc đồng phục chỉnh tề

Chu Thiến đang nhìn đông nhìn tây đột nhiên thấy tay tê rần, ngẩng đầu nhìn thì thấy đôi mắt đẹp của Triệu Hi Thành đang lườm mình, cắn răng nói:

-         Đừng có nhìn đông nhìn tây như nhà quê thế, mất mặt lắm

Giọng nói vô cùng nhỏ. Chu Thiến bị anh nói thì vội vàng cúi đầu.

Ai ngờ Triệu Hi Thành đáng ghét kia lại nói, lần này giọng nói hình như có chút bất đắc dĩ:

-         Cô cúi đầu làm gì? Trên đất có tiền à?

Chu Thiến lại vội vã ngẩng đầu, vội nắm chặt tay áo Triệu Hi Thành, bộ dáng như gặp kẻ thù lớn

Khóe mắt Triệu Hi Thành giật giật, đột nhiên có chút hối hận vì đã đưa cô đến. Anh dừng bước, khẽ vỗ vỗ lên tay cô, nhẹ giọng nói:

-         Đừng khẩn trương, thôi… cô cứ như bình thường thì được rồi

Mặt Chu Thiến đau khổ:

-         Tôi quay về là được

Cô là Chu Thiến bình thường không phải là Tống Thiệu Lâm danh môn khuê tú. Cô chưa từng gặp qua trường hợp này, sao mà biết nên làm thế nào? 10 vạn tệ đúng là không dễ kiếm

Khuôn mặt tuấn tú của Triệu Hi Thành tức giận, anh không kìm lòng được cao giọng:

-         Giờ cô chạy bảo tôi kiếm đâu ra cô vợ đến thay thế?

Một câu khiến cho những người xung quanh chú ý, không ít người quay lại nhìn anh. Cũng không ít cô gái thấy anh tuấn tú thì liên tục quay đầu lại nhìn

Triệu Hi Thành chưa từng mất mặt như thế, dù luôn bình tĩnh, tàn nhẫn nhưng mặt cũng đỏ bừng lên

Chu Thiến nhìn vẻ quẫn bách của anh, trong lòng vô cùng vui mừng, không chút khách khí cười rộ lên.

Triệu Hi Thành vừa quẫn vừa giận vừa hận, hung hăng nhìn chằm chằm cô. Thấy cô cười, mắt cong cong, hai má ửng hồng, trông vô cùng xinh đẹp, quyến rũ. Trong lòng như có gì kích thích, cả người bủn rủn, một cảm giác nói không nên lời  dâng lên

Sắc mặt anh dần nhu hòa, anh nhìn cô, đáy mắt như có ngọn lửa mãnh liệt. Sau đó, anh cũng cười lớn

Những người bên cạnh đều nhìn thấy một hình ảnh, tuấn nam mỹ nữ, quần áo hoa mỹ, khí chất cao nhã. Bọn họ nhìn nhau cười, không khí chung quanh có vẻ ái muội của đôi tình nhân, giống như bức tranh động lòng người, rất đẹp, rất ấm áp khiến người khác vô cùng hâm mộ

Đọc thêm »
Con Dâu Nhà Giàu Chương 16 - 20

Con Dâu Nhà Giàu Chương 16 - 20

Chương 16: Tần Tranh 2
 

Ăn cơm trưa cùng Tiểu Mạt rồi, Chu Thiến trở về nhà họ Triệu

Triệu phu nhân đang vui vẻ cùng mấy cô gái mặc đồng phục chọn lựa giữa đống quần áo lớn. Ngẩng đầu thấy Chu Thiến thì cười nói:

-         Thiệu Lâm, về đúng lúc lắm, mẹ vừa định gọi điện cho con. Mau lại đây xem, con thích bộ nào?

Chu Thiến miễn cường cười, giờ cô làm gì có tâm tình chọn quần áo cho bà nhưng dù sao bà cũng là bà chủ của cô, thế nào cũng vẫn phải làm

Chu Thiến đi tới nhìn, đều là trang phục dạ hội, chất sa tanh, đủ các kiểu dáng màu sắc, trông vô cùng hoa mỹ

Chu Thiến chọn ra một bộ váy dài màu nhạt, đơn giản, dưới ánh đèn hơi sáng lên, mặc vào nhất định rất nổi bật mà không mất đi sự trang trọng, cô nói:

-         Mẹ, con thấy cái này không tệ

Bà cầm lấy nhìn nhìn, nhíu mày nói:

-         Cái này kiểu dáng quá bảo thủ, mẹ mặc còn được, con mặc trông già đi đấy

-         Con mặc? Chu Thiến chỉ vào mũi mình

Bà cười:

-         Có gì mà phải kinh ngạc thế? Đêm nay con phải cùng Hi Thành tham gia một buổi dạ tiệc, nó đã gọi cửa hàng lễ phục tốt nhất thành phố mang quần áo đến cho con chọn. Con xem, Hi Thành rất để ý đến con đó

-         Dạ tiệc?

Chu Thiến cảm thấy đầu phình to như cái đấu, Chu Thiến không quen biết bất kì ai ở đó, cũng không phải người của giới thượng lưu, thật sự sẽ làm trò cười cho thiên họ. Chu Thiến cẩn thận hỏi:

-         Con không đi không được sao?

Triệu phu nhân nhíu mày:

-         Vậy sao được? Con là phu nhân tổng giám đốc tập đoàn Triệu thị, một số buổi tiệc quan trọng con bắt buộc phải tham gia, đó cũng là việc của con dâu Triệu gia

Nếu là nhiệm vụ không thể trốn tránh thì cố làm đi, đến lúc đó, cô cười nhiều nói ít là được

Đợi khi Triệu Hi Thành quay về đón thì Chu Thiến đã trang điểm xong

Lễ phục màu vàng nhạt, trước ngực là sa mỏng, cắt may vô cùng khéo léo lộ ra đường cong duyên dáng, càng khiến cô trông xinh đẹp, mềm mại. Nghe nói đây là tác phẩm của một nhà thiết kế người Pháp

Tóc Chu Thiến cũng là do stylist chuyên nghiệp chải búi, tóc dài đen nhánh búi thành búi đơn giản, có mấy lọn tóc lơ đáng, lúc đi lại, những lọn tóc khẽ bay bay khiến cô trông vô cùng kiều mỵ, linh động

Khuôn mặt cũng trang điểm đơn giản. Chuyên gia trang điểm chỉ trang điểm nhẹ đã khiến làn da của cô càng sáng mịn, hai mắt long lanh ẩn tình, môi hồng nhuận, căng đầy

Chu Thiến vô cùng khâm phục stylist này, sau này có cơ hội nhất định phải bái ông ấy làm thầy.

Khi Chu Thiến đi ra đại sảnh, đối mặt Triệu Hi Thành, anh sửng sốt nhìn cô chằm chằm suốt mấy giây. Vẻ mặt trừng mắt, cứng lưỡi ngây ngốc này chưa từng xuất hiện trên con người luôn bình tĩnh âm ngoan như anh, điều đó quả thực khiến Chu Thiến có chút tự hào, tuy rằng cơ thể này không phải của cô

Hôm nay, Triệu Hi Thành cũng ăn mặc rất chỉnh tề, một thân âu phục Armani, mặc lên người anh thật giống mặt người dạ thú. Chu Thiến không nhịn được nhìn thoáng qua mấy lần, cuối cùng không thể không thừa nhận, người này dù đáng ghét nhưng quả thật là yêu nghiệt, một con sói cực kì xinh đẹp

Triệu Hi Thành thấy cô nhìn mình thì khôi phục lại vẻ mặt bình thường, mỉm cười với cô. Chu Thiến cảm thấy nụ cười đó mang theo ý câu dẫn vô sỉ bởi vì cô lập tức đỏ mặt

Triệu Hi Thành đi tới, ôm eo cô rồi khẽ thì thầm vào tai cô:

-         Hôm nay đẹp lắm

Giọng nói của anh tràn ngập ý cười, xem ra, tâm tình rất tốt.

Lúc này, tư thế của hai ngươi vô cùng ái muội mà cô lại cũng không giãy dụa. Có thể thấy được uy lực của “sắc” đáng sợ cỡ nào.

-         Nghe nói hôm nay em về nhà mẹ đẻ? Anh lơ đãng hỏi

Một câu liền nhắc tới chuyện đau lòng của cô, bóng dáng thanh nhã chợt thoáng qua trong đầu cô. Tâm tình Chu Thiến lập tức trở nên ảm đạm.

Chương 17: Tiệc rượu


Hai mắt cô lập tức rũ xuống, Triệu Hi Thành nhíu mày, sao tâm tình đột nhiên chuyển xấu đi vậy?

Triệu Hi Thành ôm eo cô chặt hơn, hỏi:

-         Sao thế, có chuyện gì à?

Chu Thiến vội lắc đầu, việc này làm sao có thể cho anh biết, cô miễn cưỡng lấy tinh thần nói:

-         Không sao, không xảy ra chuyện gì cả.

Cô ấy nhất định có việc gạt anh. Triệu Hi Thành không khỏi tức giận, cô chưa từng mở lòng với anh. Vừa nghĩ đến vẻ mặt xa cách với anh, anh liền bốc hỏa. Anh buông tay, bỏ lại cô, một mình đi ra cửa lớn.

Chu Thiến nhìn bóng dáng của anh, hung hăng trừng mắt một cái. Cầm thú này, trở mặt hơn trở bàn tay. Hừ! Nể tình 10 vạn tệ, tôi nhịn anh. Sau đó cô cũng đi theo Triệu Hi Thành ra ngoài

Ngoài cửa, Triệu Hi Thành đã ngồi trên xe chờ cô. Hôm nay anh không tự lái xe, Chu Thiến nhìn nhìn, lái xe chính là người đã đưa cô về nhà mẹ đẻ

Lái xe mở cửa cho cô, cô mỉm cười cảm ơn rồi ngồi lên.

Triệu Hi Thành cũng chẳng nhìn cô lấy một lần, xị mặt ra. Chờ cô ngồi xuống, anh mới lạnh lùng mở miệng:

-         Tiệc rượu đêm nay rất quan trọng, giám đốc khu vực Châu Á của công ty Hoa Thái đến dự, đó là đối tượng công ty muốn hợp tác, cho nên…

Anh nhìn cô, con mắt đen láy tỏa ra ánh sáng lạnh:

-         Cho nên tốt nhất cô đừng có bảy vẻ mặt buồn bã rủ rũ đó nữa, làm mất mặt Triệu thị.

Chu Thiến cũng hơi giận. Thái độ gì thế? Không muốn nhìn cô thì bảo cô đi làm gì. Nhưng cô cũng không dám nói những lời này. Chu Thiến nhìn anh, vẻ mặt đột nhiên tươi cười cực kì dối trá, ánh mắt mị mị thành đường chỉ, khóe miệng kéo đến tận mang tai nói:

-         Anh yên tâm, tối nay lúc nào tôi cũng thế này cho anh nở mặt

Triệu Hi Thành như đột nhiên bị người dùng phép định thân làm đông cứng người, kinh ngạc nhìn cô. Khuôn mặt tuấn mỹ lộ ra vẻ cổ quái, như đang cố gắng khắc chế điều gì đó.

Triệu Hi Thành  quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó dùng tay che miệng lại, đáy lòng cười lớn, nửa ngày cũng vẫn buồn cười. Cô gái này, cô ấy nghĩ cô đi để làm vợ xấu của anh sao? Xấu muốn chết… Khóe miệng anh tươi cười không ngừng được. Không hiểu vì sao, hình tượng trầm ổn bao nhiêu năm qua suýt nữa bị hủy vì cô.

Chu Thiến thấy anh vẫn nhìn ngoài cửa sổ không thèm nhìn cô, nghĩ chắc lại chọc giận anh nên thầm khinh bỉ lòng dạ Triệu Hi Thành hẹp hòi, cũng không để ý đến anh, ngược lại hỏi lái xe:

-         Anh lái xe, năm nay anh bao nhiêu tuổi rồi!

Một câu này lại làm mặt Triệu Hi Thành co giật

Bên tai anh là tiếng cô và lái xe tào lao:

-         Anh Vương, anh lái xe giỏi thật, cảm giác như ngồi một chỗ vậy

-         Anh Vương đã kết hôn chưa

-         Ôi, không nhìn ra được anh đã có con lớn thế đâu, nhìn anh trông cũng chỉ khoảng 30 tuổi thôi… Cái gì? 40! Thật nhìn không ra, vợ anh chăm anh thế nào vậy?

Mới đầu, lái xe Vương còn nhìn sắc mặt Triệu Hi Thành qua gương chiếu hậu sau thấy anh không có phản ứng thì dần dần lớn mật, cùng Chu Thiến tán gẫu đôi câu. Dù sao cũng đang lái xe, cũng chẳng ảnh hưởng gì

Triệu Hi Thành nhìn ra cửa sổ nhưng tâm trí lại hướng về Chu Thiến, nghe giọng nói thanh thúy mà dịu dàng của cô, thỉnh thoảng cười nhẹ lại như chiếc lông chim khẽ cọ vào tim anh, nụ cười anh càng lúc càng nhu hòa, trong lòng vô cùng an tĩnh

Triệu Hi Thành đột nhiên nghĩ, bao giờ thì cô có thể thoải mái nói chuyện phiếm với mình như vậy

Xe đến nơi, ngay cả trong nhà lái xe Vương có bao nhiêu cái TV Chu Thiến cũng biết

Bọn họ xuống xe, lúc này Chu Thiến mới biết bọn họ đến là khách sạn xa hoa nhất thành phố. Khách sạn này, cô và Tiểu Mạt từng đi qua vô số lần, cũng từng cực kì hâm mộ nhìn những vị khách ăn mặc thời thượng qua lớp cửa thủy tinh đó mà chưa dám bước vào. Không ngờ lại cũng có ngày cô xinh đẹp, ngẩng cao đầu bước vào. Lần khác cũng phải đưa Tiểu Mạt đến, sau đó ăn uống thoải thích, thuê phòng hạng nhất mới không uổng phí lúc cô làm kẻ có tiền

Triệu Hi Thành khuỳnh tay ra đợi hồi lâu cũng không thấy cô vịn vào thì quay người nhìn. Thấy Chu Thiến đang ngẩn người nhìn khách sạn thì không khỏi vừa bực mình vừa buồn cười, vì sao từ sau khi mất trí nhớ cô như biến thành người khác? Phong phạm thục nữ khi xưa đâu? Không còn nhớ sao? Nhưng cô như thế này lại càng thú vị!

Triệu Hi Thành đi tới, đem tay cô khoác vào tay mình rồi nói:

-         Ngây ngốc cái gì? Ngốc cũng phải đi vào theo tôi, người không biết thì cười gật đầu là được rồi

Triệu Hi Thành dường như có chút lo lắng lại bỏ thêm một câu:

-         Đây không phải là chợ, đừng có cười nói loạn với người khác

Chu Thiến bĩu môi, khó chịu đáp lại:

-         Biết rồi!

Trong lòng lại nghĩ: Không cho tôi nói chuyện thì muốn tôi đến làm gì? Làm bình hoa chắc!

Bọn họ cùng nhau đi vào khách sạn, đại sảnh khách sạn rộng lớn sang trọng, sàn đá cẩm thạch sáng ngời, đèn thủy tinh lớn như chuỗi ngọc lóng lánh, bên cạnh là những bồn cảnh xanh um, nhân viên làm việc tới lui đều mặc đồng phục chỉnh tề

Chu Thiến đang nhìn đông nhìn tây đột nhiên thấy tay tê rần, ngẩng đầu nhìn thì thấy đôi mắt đẹp của Triệu Hi Thành đang lườm mình, cắn răng nói:

-         Đừng có nhìn đông nhìn tây như nhà quê thế, mất mặt lắm

Giọng nói vô cùng nhỏ. Chu Thiến bị anh nói thì vội vàng cúi đầu.

Ai ngờ Triệu Hi Thành đáng ghét kia lại nói, lần này giọng nói hình như có chút bất đắc dĩ:

-         Cô cúi đầu làm gì? Trên đất có tiền à?

Chu Thiến lại vội vã ngẩng đầu, vội nắm chặt tay áo Triệu Hi Thành, bộ dáng như gặp kẻ thù lớn

Khóe mắt Triệu Hi Thành giật giật, đột nhiên có chút hối hận vì đã đưa cô đến. Anh dừng bước, khẽ vỗ vỗ lên tay cô, nhẹ giọng nói:

-         Đừng khẩn trương, thôi… cô cứ như bình thường thì được rồi

Mặt Chu Thiến đau khổ:

-         Tôi quay về là được

Cô là Chu Thiến bình thường không phải là Tống Thiệu Lâm danh môn khuê tú. Cô chưa từng gặp qua trường hợp này, sao mà biết nên làm thế nào? 10 vạn tệ đúng là không dễ kiếm

Khuôn mặt tuấn tú của Triệu Hi Thành tức giận, anh không kìm lòng được cao giọng:

-         Giờ cô chạy bảo tôi kiếm đâu ra cô vợ đến thay thế?

Một câu khiến cho những người xung quanh chú ý, không ít người quay lại nhìn anh. Cũng không ít cô gái thấy anh tuấn tú thì liên tục quay đầu lại nhìn

Triệu Hi Thành chưa từng mất mặt như thế, dù luôn bình tĩnh, tàn nhẫn nhưng mặt cũng đỏ bừng lên

Chu Thiến nhìn vẻ quẫn bách của anh, trong lòng vô cùng vui mừng, không chút khách khí cười rộ lên.

Triệu Hi Thành vừa quẫn vừa giận vừa hận, hung hăng nhìn chằm chằm cô. Thấy cô cười, mắt cong cong, hai má ửng hồng, trông vô cùng xinh đẹp, quyến rũ. Trong lòng như có gì kích thích, cả người bủn rủn, một cảm giác nói không nên lời  dâng lên

Sắc mặt anh dần nhu hòa, anh nhìn cô, đáy mắt như có ngọn lửa mãnh liệt. Sau đó, anh cũng cười lớn

Những người bên cạnh đều nhìn thấy một hình ảnh, tuấn nam mỹ nữ, quần áo hoa mỹ, khí chất cao nhã. Bọn họ nhìn nhau cười, không khí chung quanh có vẻ ái muội của đôi tình nhân, giống như bức tranh động lòng người, rất đẹp, rất ấm áp khiến người khác vô cùng hâm mộ

Đọc thêm »
Con Dâu Nhà Giàu Chương 11 - 15

Con Dâu Nhà Giàu Chương 11 - 15

Chương 11: Nấm càng đẹp thì độc tính càng cao
 
Thời gian sau đó, Chu Thiến đều cố công tìm tỏi. Nhưng mãi đến khi Triệu Hi Thành trở về, đừng nói là tỏi, ngay cả thủy tiên cũng không có lấy một cây.

Nghĩ cũng đúng, đại thiếu gia nhà họ Triệu ghét tỏi như thế, nhà họ Triệu làm gì có thể xuất hiện tỏi được? Đáng chết chính là, khu vực này Chu Thiến hoàn toàn không quen thuộc, ngay cả chợ đi đằng nào cô cũng không biết. Hỏi thăm đám người hầu, bọn họ đều mỉm cười lịch sự nói:

-         Thiếu phu nhân muốn mua gì sai chúng tôi đi mua là được

Nhất thời cô không nói nên lời, chẳng lẽ bảo tôi muốn đi mua tỏi mà đại thiếu gia nhà các người ghét nhất sao? Cô nôn nóng như kiến bò trên chảo nóng, không có tỏi, đêm nay sao cô có thể bình an mà sống?

Cùng Triệu Hi Thành trở về là một người đàn ông trung niên cao lớn, cả người mặc âu phục, nhìn qua rất phong độ. Hai mai tóc hoa râm, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc bén có sự uy nghiêm của những người luôn đứng từ cao nhìn xuống.

Triệu phu nhân lập tức tươi cười chạy ra đón, ngay sau đó cũng có mấy người hầu đi theo

Triệu phu nhân đón lấy cặp tài liệu trong tay ông, đưa cho người hầu bên cạnh, đỡ ông ngồi xuống sô pha rồi lại cầm tách trà từ tay người hầu khác đưa cho ông nói:

-         Hồng trà ông thích nhất đó

Tất cả những động tác đó rất thuần thục, tự nhiên

Triệu Hi Thành đi đến bên Chu Thiến, cau mày nói:

-         Cô còn thất thần cái gì?

Anh ta đưa cặp tài liệu cho Chu Thiến, ý bảo cô cầm. Cô đưa cặp cho người hầu ở bên, trong lòng tức giận: đưa thẳng cho người hầu không được à mà phải qua tôi, chẳng lẽ muốn biểu hiện địa vị trong nhà sao?

Nhưng giờ Chu Thiến nhận tiền lương của bọn họ, Triệu Hi Thành chính là ông chủ của cô, phục vụ ông chủ… nên làm, nên làm!

Triệu Hi Thành ngồi xuống ghế sô pha nhìn Chu Thiến, trong mắt không có sự sắc bén, lạnh lùng như bình thường nhưng lại ẩn chứa một ý tứ khó hiểu khiến lòng Chu Thiến hoảng sợ, da đầu run lên, không khỏi cúi đầu

Nhưng tầm mắt của Triệu Hi Thành vẫn bao phủ cô, dường như một loại áp lực vô hình khiến cô không thở nổi.

May Triệu phu nhân đúng lúc giải cứu Chu Thiến, bà ngoắc cô nói:

-         Thiệu Lâm, lại đây gặp cha con

Chu Thiến chạy nhanh tới, ngọt ngào gọi một tiếng “cha”, Triệu lão gia tử gật gật đầu, bộ dáng kiệm lời nhưng sắc mặt rất ôn hòa

Cô không nhịn được quay đầu nhìn về phía Triệu Hi Thành, lúc này Hi Tuấn đang ở bên cạnh anh nói gì đó mà Triệu Hi Thành nghe xong lại nhìn về phía cô, khóe miệng cười dịu dàng.

Trong nháy mắt đó, khuôn mặt lạnh lùng của anh được nụ cười này nhuộm thêm một lớp ánh sáng thản nhiên, tựa như đóa hoa đột nhiên nở rộ trong giá lạnh, đẹp kinh hồn.

Mặt Chu Thiến rất kém cỏi, nhanh chóng bị thiêu đốt, cô vội cúi đầu, che dấu vẻ quẫn bách của mình. Cái này không thể trách cô, chỉ đổ thừa tại anh ta rất yêu nghiệt, bất tri bất giác cũng có thể dụ hoặc người khác

Bên tai tựa hồ nghe tiếng ai đó cười khẽ.

Bữa cơm chiều vì có thêm Triệu lão gia tử mà yên tĩnh hơn rất nhiều. Mọi người đều vùi đầu ăn cơm, quán triệt nguyên tắc “ăn thì không nói chuyện”

Trong lúc này chỉ có Hi Tuấn cẩn thận nói chuyện hoãn đi làm ở công ty, đại lão gia đảo mắt qua nhìn, Hi Tuấn im bặt không nói gì nữa cũng chẳng có ý phản đối

Thì ra trong nhà này, Triệu lão gia chính là hoàng đế, ai cũng là thuộc hạ kiếm cơm ăn dưới trướng của ông nên ai cũng phải nghe lời ông.

Sau khi ăn xong, Triệu Hi Thành bị lão gia tử gọi vào thư phòng còn Hi Tuấn không biết chạy đi đâu. Chu Thiến và Triệu phu nhân xem tivi, hàn huyên một chút, lòng Chu Thiến vẫn như lửa đốt, càng muộn cô càng sốt ruột đã vậy còn phải lấy tinh thần ứng đối với Triệu phu nhân. Cũng may không lâu sau bà kêu mệt, nói muốn về phòng. Mà lúc này Triệu Hi Thành còn chưa ra khỏi thư phòng, Chu Thiến nhẹ nhàng thở phào, lập tức trở về tầng 3.

Tầng 3 có một phòng khách, một phòng đọc sách. Phòng trẻ con bố trí rất đáng yêu, trên tường có treo ảnh một bé trai đang cười có thể thấy là Triệu phu nhân rất chờ mong có cháu trai

Phòng ngủ rất lớn, một mặt tường là cửa sổ thủy tinh lớn, có thể nhìn rõ bầu trời đêm đẹp như nhung, những ánh sao như những viên ngọc lấp lánh tỏa sáng.

Khiến cho Chu Thiến không còn gì để nói là phòng tắm ở trong phòng ngủ, ánh sáng từ đèn màu cam ái muội, một bồn tắm cực kì lớn, đáng xẩu hổ nhất là bốn vách tường toàn gương là gương…

Không biết như thế nào, trong đầu Chu Thiến lại xuất hiện một hình ảnh, cả phòng đầy hơi nước, sương mù lượn lờ, dưới ánh đèn màu cam, cả người anh lộ ra vẻ gợi cảm mơ hồ, trong gương soi rõ dáng người hoàn mỹ không một mảnh vải của anh…

Cả người Chu Thiến nóng lên, trong gương cũng soi rõ vẻ mặt đỏ hồng của cô. Chu Thiến hận không thể đập đầu tự tử. Cô đang nghĩ cái gì thế này, thật xấu hổ… Tuy rằng trông anh ta rất đẹp trai nhưng cũng như nấm vậy, càng đẹp thì càng là nấm độc.

Giống như đêm đó… ánh mắt âm ngoan của anh ta lập tức hiện lên trong đầu Chu Thiến, cô không khỏi rùng mình. Không được! Cô tuyệt đối không thể ở cùng một phòng với Triệu Hi Thành.

Cũng may tầng 3 còn có phòng khách. Chu Thiến chọn một phòng cách phòng ngủ của chủ xa nhất, khóa trái cửa lại.

Cô không biết Triệu Hi Thành có thể vào hay không, dựa vào tính cách của anh ta thì là chuyện có thể lắm. Nhưng còn cha mẹ anh ta nữa, hẳn Triệu Hi Thành sẽ không làm càn quá đi…

Chu Thiến tắm giặt bằng tốc độ nhanh nhất rồi thay quần áo ngủ Triệu phu nhân chuẩn bị sẵn…

Mẹ nó! Chu Thiến không nhịn được mà chửi. Thế này thì mặc với không mặc khác gì nhau

Đây là bộ áo ngủ bằng lụa màu hồng, vải trong suốt, chỉ thêu mấy đóa hoa trước ngực và vùng tam giác như ẩn như hiện… cái này không phải là để câu dẫn người sao?

Nhưng quần áo của cô chưa mang đến, đêm nay đành phải tạm chấp nhận, mai lấy quần áo rồi tính

Cô tắt đèn, nằm xuống giường nhưng thần kinh không hề buông lỏng, luôn dỏng tay lắng nghe động tĩnh bên ngoài

Chỉ chốc lát, đã nghe được tiếng bước chân người lên tầng

Tim cô đập dồn. Trong bóng đêm, Chu Thiến mở to mắt

Sau đó là tiếng Triệu Hi Thành đi vào phòng ngủ, bước chân rất nhẹ, không cẩn thận thì hầu như không nghe được

Sau đó là tiếng mở cửa lách cách, cũng rất nhẹ, dường như sợ đánh thức ai đó

Lúc này tim cô nhảy lên đến cổ họng, giờ này Triệu Hi Thành chắc chắn đã phát hiện Chu Thiến không ở trong phòng……

Đột nhiên ầm một tiếng! Đó là tiếng sập cửa cực lớn, Chu Thiến ngồi bật dậy, nhìn chằm chằm ra cửa

Chỉ nghe tiếng bước chân nặng nề kia nhanh chóng tới gần, càng lúc càng gần, biểu hiện rõ sự tức giận của chủ nhân của tiếng bước chân

Sự khủng hoảng nặng nề như sợ chỉ vô hình siết chặt tim Chu Thiến, Chu Thiến sống chết nắm chặt lấy chăn, co người lại, mồ hôi lạnh từ thái dương ứa ra

Chu Thiến có sự sợ hãi với Triệu Hi Thành, cảm giác đó ăn sâu trong linh hồn cô mà cô nghĩ đến chết cũng không quên được ánh mắt lạnh lùng như tu la của Triệu Hi Thành khi xé rách quần áo của cô đêm đó.

Tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng

Chu Thiến cảm thấy rất khó tin, nhiều phòng như vậy, sao anh ta biết cô ở đây?

Bên ngoài vang lên giọng nói của Triệu Hi Thành:

-         Mở cửa

Giọng nói cố ý đè thấp, lạnh lùng nhưng vẫn bộc lộ được sự phẫn nộ và mất kiên nhẫn của anh.

Cô hơi yên lòng, vẫn may anh ta không dám làm càn ở đây

Chu Thiến lau mồ hôi lạnh, sợ sệt đáp lời:

-         Tôi không mở! Về sau tôi ngủ lại phòng này. Giọng nói có hơi run run

Vừa dứt lời, liền nghe được ầm một tiếng

Cửa phòng bị Triệu Hi Thành một cước đạp tung

Triệu Hi Thành đứng ở cửa, sắc mặt lạnh lùng, hai mắt tràn ngập lửa giận nhìn cô chằm chằm

Chu Thiến hoảng sợ nhìn Triệu Hi Thành, trên lưng toát mồ hôi lạnh, Chu Thiến muốn trốn nhưng hai chân như nhũn ra, không thể động đậy.

Triệu Hi Thành đi vào, cửa ở phía sau lại ầm một tiếng rồi đóng sập lại.

Chương 12: Là đàn bà của Triệu Hi Thành tôi thì phải ở
Chu Thiến mở to mắt nhìn Triệu Hi Thành từng bước từng bước đến gần, hai mắt anh lóe ra ánh sáng ngoan lệ trong bóng đêm

Toàn thân cô không tự chủ được mà run lên. Không, cô không thể ngồi chờ chết được

Cô cố bước xuống giường, nhắm thời cơ chạy ra cửa phòng. Triệu Hi Thành duỗi tay đã ngăn được cô dừng lại, một tay đẩy cô về phía tường. Ầm, lưng của Chu Thiến bị đập vào tường đau đớn, còn chưa kịp phản ứng lại thì Triệu Hi Thành đã đến gần, một tay đè bả vai cô, tay kia gắt gao nắm chặt cằm cô. Triệu Hi Thành chăm chú nhìn cô, ánh mắt âm ngoan, tiếng nói ra như rít qua kẽ răng:

-         Tôi nói gì cô nên ngoan ngoãn làm theo, đừng có khiêu chiến với tôi, người khiêu chiến với tôi chưa bao giờ có kết cục tốt, cô nên nhớ kĩ điểm này.

Nghe xong lời của Triệu Hi Thành, Chu Thiến chỉ cảm thấy máu dồn hết lên não, lửa giận trong lòng không thể khống chế, trong nháy mắt cô quên cả sợ hại, dùng hết sức giãy khỏi tay Triệu Hi Thành, sau đó trừng mắt, lạnh lùng nói:

-         Anh coi vợ là gì? Là nô lệ của anh? Nếu không nghe lời anh sẽ có kết cục đáng sợ? Anh thì là cái gì? Anh như thế là rất giỏi sao? Theo ý tôi, anh chẳng có gì hay ho, bá đạo, vô sỉ vô đức! Chơi đùa đàn bà cũng đi một nhẽ, đằng này còn chơi cả bạn thân của vợ! Lấy người như anh là chuyện đáng buồn nhất trên đời!

-         Câm mồm!

Triệu Hi Thành hét lớn, tay giơ lên như sắp tát cô

Khí thế của Chu Thiến lập tức ỉu xìu, trong lòng vô cùng hối hận, nhất định cô động kinh mới nói những lời chọc giận anh ta. Giả nghĩa khí gì chứ, cái này chẳng phải tự mình chịu thiệt

Cô vội nhắm chặt mắt, chờ đợi cái tát kia buông xuống, dựa vào sự âm ngoan của Triệu Hi Thành, chắc mặt cô bị vạc đi một nửa là ít

Lòng Chu Thiến run lên, nhưng đợi hồi lâu, bàn tay đó chưa có hạ xuống. Cô cẩn thận khẽ mở mắt thì thấy tay Triệu Hi Thành đã hạ xuống từ bao giờ. Trong bóng đêm, ánh mắt anh sáng bừng

Qua một hồi, Triệu Hi Thành nói:

-         Thì ra trong lòng cô tôi là người như vậy…

Thật ngạc nhiên, dường như anh bình tĩnh lại chỉ trong nháy mắt

Chu Thiến nhìn anh, không dám nói tiếp, cô sợ vừa mở miệng lại khiến lửa giận trong anh bừng bừng.

Bởi vì cô rất muốn nói: “chỉ sợ không phải trong mắt tôi, có lẽ trừ người nhà anh ra thì ai cũng thấy anh là người chẳng ra gì”

Tay Triệu Hi Thành xoa má Chu Thiến, tóc gáy dựng lên trong nháy mắt.

Lúc này, ngoài cửa có tiếng Triệu Hi Tuấn:

-         Anh cả, chị dâu, hai người làm gì? Sao ầm ỹ thế? Ba không vui đâu?

Lòng Chu Thiến mừng như điên. Cứu tinh đến rồi! Cô vội chạy ra mở cửa nhưng Triệu Hi Thành ở đằng sau ôm ngang người cô. Chu Thiến vội hét lớn

Hi Tuấn nghe Chu Thiến kêu vội hỏi:

-         Sao thế?

Triệu Hi Thành phía sau lạnh lùng nói:

-         Bọn anh không sao. Ở đây không có chuyện của em, đi xuống nhà đi!

Chu Thiến sao có thể để cứu tinh bỏ đi, vội gọi:

-         Hi Tuấn… ưm…

Vừa kêu hai chữ đã lại bị Triệu Hi Thành bịt miệng

-         Chị dâu?

Giọng Triệu Hi Thành lạnh hơn:

-         Sao? Chuyện vợ chồng anh em cũng muốn quản?

Ngoài cửa, Triệu Hi Tuấn yên lặng hồi lâu rồi thoáng nghe tiếng bước chân anh bỏ đi.

Vị cứu tinh duy nhất đã rời đi mà Chu Thiến không biết làm thế nào

Triệu Hi Thành cúi đầu khẽ nói vào tai Chu Thiến:

-         Cô thật có bản lĩnh, mới ở chung cùng Hi Tuấn một ngày mà đã làm nó quan tâm cô như thế

Hơi thở nóng rực theo câu nói của anh phun ra cổ Chu Thiến khiến cô tê dại. Cô muốn giãy khỏi vòng ôm của anh nhưng lại càng bị anh ôm chặt hơn

Hơi thở Triệu Hi Thành dồn dập, ngực nóng bỏng kề sát lưng Chu Thiến, lồng ngực phập phồng kịch liệt

Chu Thiến không dám động đây, tim đập như nổi trống.

Triệu Hi Thành chậm rãi quay người cô lại, để cô đối mặt với anh

Trong bóng đêm, Triệu Hi Thành gắt gao kề sát cô, sau đó, nụ hôn lặng lẽ rơi xuống

Tay Triệu Hi Thành gắt gao ôm chặt cô, độ ấm từ lòng bàn tay xuyên thấu qua lớp áo ngủ, đốt nóng da thịt Chu Thiến.

Lúc đầu, Chu Thiến cố gắng chống cự, giãy dụa mãi đến khi kiệt sức, cô đành để mặc Triệu Hi Thành hôn mình

Nụ hôn của Triệu Hi Thành càng lúc càng cuồng nhiệt, mang theo sự bá đạo, thiêu đốt mọi thứ

Dần dần, người Chu Thiến càng lúc càng nóng như có gì đó trong máu thiêu đốt, cả người mềm nhũn vô lực, hoàn toàn phải dựa vào Triệu Hi Thành mới không ngã.

Cô không khỏi vươn tay ôm cổ Triệu Hi Thành, động tác này hoàn toàn là vô thức nhưng với Triệu Hi Thành lại là sự cổ vũ lớn, anh ôm cô càng chặt, môi càng nồng nhiệt, hơi thở càng nóng bỏng. Môi chạm môi, tiếng rên rỉ khiến người khác đỏ mắt

Chu Thiến bị hôn đến không biết phương hướng, mơ màng, đầu óc trống rỗng

Mãi đến khi tay anh bắt đầu dao động trên người cô, đến khi Triệu Hi Thành định cởi áo ngủ của cô, đến khi cô cũng kìm lòng không nổi mà rên rỉ mê hồn thì mới đột nhiên tỉnh táo lại

Chu Thiến dùng sức lực toàn thân đầy Triệu Hi Thành ra

Bất ngờ không kịp phòng bị, Triệu Hi Thành bị cô đẩy lùi mấy bước. Trong bóng đêm, không thấy rõ vẻ mặt của anh, chỉ nghe tiếng thở nặng nề

Cô vỗ vỗ ngực đang đập loạn, lớn tiếng nói:

-         Anh đừng chạm vào tôi! Nếu anh có nhu cầu, hoàn toàn có thể đi tìm người khác!

Triệu Hi Thành đột nhiên bước đên, một tay ôm ngang người Chu Thiến.

Chu Thiến hét lớn, quát:

-         Buông ra, thả tôi xuống!

Hai tay đấm thùm thụp lên người anh

Triệu Hi Thành cả giận nói:

-         Nếu cô còn kêu nữa tôi lập tức cùng cô! Cô cũng biết cô không cản được tôi rồi. Ai cũng không cản nổi tôi

Cơ bắp Triệu Hi Thành banh ra, hiểu nhiên anh đang cực lực khắc chế cơn giận của mình

Triệu Hi Thành không phải đang nói đùa, anh ta nói thật

Chu Thiến vốn luôn thức thời, lập tức im bặt

Cũng không biết anh mở cửa như thế nào, Triệu Hi Thành ôm cô ra khỏi phòng, trở về phòng ngủ rồi vứt cô lên giường lớn.

Đọc thêm »
Con Dâu Nhà Giàu Chương 11 - 15

Con Dâu Nhà Giàu Chương 11 - 15

Chương 11: Nấm càng đẹp thì độc tính càng cao
 
Thời gian sau đó, Chu Thiến đều cố công tìm tỏi. Nhưng mãi đến khi Triệu Hi Thành trở về, đừng nói là tỏi, ngay cả thủy tiên cũng không có lấy một cây.

Nghĩ cũng đúng, đại thiếu gia nhà họ Triệu ghét tỏi như thế, nhà họ Triệu làm gì có thể xuất hiện tỏi được? Đáng chết chính là, khu vực này Chu Thiến hoàn toàn không quen thuộc, ngay cả chợ đi đằng nào cô cũng không biết. Hỏi thăm đám người hầu, bọn họ đều mỉm cười lịch sự nói:

-         Thiếu phu nhân muốn mua gì sai chúng tôi đi mua là được

Nhất thời cô không nói nên lời, chẳng lẽ bảo tôi muốn đi mua tỏi mà đại thiếu gia nhà các người ghét nhất sao? Cô nôn nóng như kiến bò trên chảo nóng, không có tỏi, đêm nay sao cô có thể bình an mà sống?

Cùng Triệu Hi Thành trở về là một người đàn ông trung niên cao lớn, cả người mặc âu phục, nhìn qua rất phong độ. Hai mai tóc hoa râm, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc bén có sự uy nghiêm của những người luôn đứng từ cao nhìn xuống.

Triệu phu nhân lập tức tươi cười chạy ra đón, ngay sau đó cũng có mấy người hầu đi theo

Triệu phu nhân đón lấy cặp tài liệu trong tay ông, đưa cho người hầu bên cạnh, đỡ ông ngồi xuống sô pha rồi lại cầm tách trà từ tay người hầu khác đưa cho ông nói:

-         Hồng trà ông thích nhất đó

Tất cả những động tác đó rất thuần thục, tự nhiên

Triệu Hi Thành đi đến bên Chu Thiến, cau mày nói:

-         Cô còn thất thần cái gì?

Anh ta đưa cặp tài liệu cho Chu Thiến, ý bảo cô cầm. Cô đưa cặp cho người hầu ở bên, trong lòng tức giận: đưa thẳng cho người hầu không được à mà phải qua tôi, chẳng lẽ muốn biểu hiện địa vị trong nhà sao?

Nhưng giờ Chu Thiến nhận tiền lương của bọn họ, Triệu Hi Thành chính là ông chủ của cô, phục vụ ông chủ… nên làm, nên làm!

Triệu Hi Thành ngồi xuống ghế sô pha nhìn Chu Thiến, trong mắt không có sự sắc bén, lạnh lùng như bình thường nhưng lại ẩn chứa một ý tứ khó hiểu khiến lòng Chu Thiến hoảng sợ, da đầu run lên, không khỏi cúi đầu

Nhưng tầm mắt của Triệu Hi Thành vẫn bao phủ cô, dường như một loại áp lực vô hình khiến cô không thở nổi.

May Triệu phu nhân đúng lúc giải cứu Chu Thiến, bà ngoắc cô nói:

-         Thiệu Lâm, lại đây gặp cha con

Chu Thiến chạy nhanh tới, ngọt ngào gọi một tiếng “cha”, Triệu lão gia tử gật gật đầu, bộ dáng kiệm lời nhưng sắc mặt rất ôn hòa

Cô không nhịn được quay đầu nhìn về phía Triệu Hi Thành, lúc này Hi Tuấn đang ở bên cạnh anh nói gì đó mà Triệu Hi Thành nghe xong lại nhìn về phía cô, khóe miệng cười dịu dàng.

Trong nháy mắt đó, khuôn mặt lạnh lùng của anh được nụ cười này nhuộm thêm một lớp ánh sáng thản nhiên, tựa như đóa hoa đột nhiên nở rộ trong giá lạnh, đẹp kinh hồn.

Mặt Chu Thiến rất kém cỏi, nhanh chóng bị thiêu đốt, cô vội cúi đầu, che dấu vẻ quẫn bách của mình. Cái này không thể trách cô, chỉ đổ thừa tại anh ta rất yêu nghiệt, bất tri bất giác cũng có thể dụ hoặc người khác

Bên tai tựa hồ nghe tiếng ai đó cười khẽ.

Bữa cơm chiều vì có thêm Triệu lão gia tử mà yên tĩnh hơn rất nhiều. Mọi người đều vùi đầu ăn cơm, quán triệt nguyên tắc “ăn thì không nói chuyện”

Trong lúc này chỉ có Hi Tuấn cẩn thận nói chuyện hoãn đi làm ở công ty, đại lão gia đảo mắt qua nhìn, Hi Tuấn im bặt không nói gì nữa cũng chẳng có ý phản đối

Thì ra trong nhà này, Triệu lão gia chính là hoàng đế, ai cũng là thuộc hạ kiếm cơm ăn dưới trướng của ông nên ai cũng phải nghe lời ông.

Sau khi ăn xong, Triệu Hi Thành bị lão gia tử gọi vào thư phòng còn Hi Tuấn không biết chạy đi đâu. Chu Thiến và Triệu phu nhân xem tivi, hàn huyên một chút, lòng Chu Thiến vẫn như lửa đốt, càng muộn cô càng sốt ruột đã vậy còn phải lấy tinh thần ứng đối với Triệu phu nhân. Cũng may không lâu sau bà kêu mệt, nói muốn về phòng. Mà lúc này Triệu Hi Thành còn chưa ra khỏi thư phòng, Chu Thiến nhẹ nhàng thở phào, lập tức trở về tầng 3.

Tầng 3 có một phòng khách, một phòng đọc sách. Phòng trẻ con bố trí rất đáng yêu, trên tường có treo ảnh một bé trai đang cười có thể thấy là Triệu phu nhân rất chờ mong có cháu trai

Phòng ngủ rất lớn, một mặt tường là cửa sổ thủy tinh lớn, có thể nhìn rõ bầu trời đêm đẹp như nhung, những ánh sao như những viên ngọc lấp lánh tỏa sáng.

Khiến cho Chu Thiến không còn gì để nói là phòng tắm ở trong phòng ngủ, ánh sáng từ đèn màu cam ái muội, một bồn tắm cực kì lớn, đáng xẩu hổ nhất là bốn vách tường toàn gương là gương…

Không biết như thế nào, trong đầu Chu Thiến lại xuất hiện một hình ảnh, cả phòng đầy hơi nước, sương mù lượn lờ, dưới ánh đèn màu cam, cả người anh lộ ra vẻ gợi cảm mơ hồ, trong gương soi rõ dáng người hoàn mỹ không một mảnh vải của anh…

Cả người Chu Thiến nóng lên, trong gương cũng soi rõ vẻ mặt đỏ hồng của cô. Chu Thiến hận không thể đập đầu tự tử. Cô đang nghĩ cái gì thế này, thật xấu hổ… Tuy rằng trông anh ta rất đẹp trai nhưng cũng như nấm vậy, càng đẹp thì càng là nấm độc.

Giống như đêm đó… ánh mắt âm ngoan của anh ta lập tức hiện lên trong đầu Chu Thiến, cô không khỏi rùng mình. Không được! Cô tuyệt đối không thể ở cùng một phòng với Triệu Hi Thành.

Cũng may tầng 3 còn có phòng khách. Chu Thiến chọn một phòng cách phòng ngủ của chủ xa nhất, khóa trái cửa lại.

Cô không biết Triệu Hi Thành có thể vào hay không, dựa vào tính cách của anh ta thì là chuyện có thể lắm. Nhưng còn cha mẹ anh ta nữa, hẳn Triệu Hi Thành sẽ không làm càn quá đi…

Chu Thiến tắm giặt bằng tốc độ nhanh nhất rồi thay quần áo ngủ Triệu phu nhân chuẩn bị sẵn…

Mẹ nó! Chu Thiến không nhịn được mà chửi. Thế này thì mặc với không mặc khác gì nhau

Đây là bộ áo ngủ bằng lụa màu hồng, vải trong suốt, chỉ thêu mấy đóa hoa trước ngực và vùng tam giác như ẩn như hiện… cái này không phải là để câu dẫn người sao?

Nhưng quần áo của cô chưa mang đến, đêm nay đành phải tạm chấp nhận, mai lấy quần áo rồi tính

Cô tắt đèn, nằm xuống giường nhưng thần kinh không hề buông lỏng, luôn dỏng tay lắng nghe động tĩnh bên ngoài

Chỉ chốc lát, đã nghe được tiếng bước chân người lên tầng

Tim cô đập dồn. Trong bóng đêm, Chu Thiến mở to mắt

Sau đó là tiếng Triệu Hi Thành đi vào phòng ngủ, bước chân rất nhẹ, không cẩn thận thì hầu như không nghe được

Sau đó là tiếng mở cửa lách cách, cũng rất nhẹ, dường như sợ đánh thức ai đó

Lúc này tim cô nhảy lên đến cổ họng, giờ này Triệu Hi Thành chắc chắn đã phát hiện Chu Thiến không ở trong phòng……

Đột nhiên ầm một tiếng! Đó là tiếng sập cửa cực lớn, Chu Thiến ngồi bật dậy, nhìn chằm chằm ra cửa

Chỉ nghe tiếng bước chân nặng nề kia nhanh chóng tới gần, càng lúc càng gần, biểu hiện rõ sự tức giận của chủ nhân của tiếng bước chân

Sự khủng hoảng nặng nề như sợ chỉ vô hình siết chặt tim Chu Thiến, Chu Thiến sống chết nắm chặt lấy chăn, co người lại, mồ hôi lạnh từ thái dương ứa ra

Chu Thiến có sự sợ hãi với Triệu Hi Thành, cảm giác đó ăn sâu trong linh hồn cô mà cô nghĩ đến chết cũng không quên được ánh mắt lạnh lùng như tu la của Triệu Hi Thành khi xé rách quần áo của cô đêm đó.

Tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng

Chu Thiến cảm thấy rất khó tin, nhiều phòng như vậy, sao anh ta biết cô ở đây?

Bên ngoài vang lên giọng nói của Triệu Hi Thành:

-         Mở cửa

Giọng nói cố ý đè thấp, lạnh lùng nhưng vẫn bộc lộ được sự phẫn nộ và mất kiên nhẫn của anh.

Cô hơi yên lòng, vẫn may anh ta không dám làm càn ở đây

Chu Thiến lau mồ hôi lạnh, sợ sệt đáp lời:

-         Tôi không mở! Về sau tôi ngủ lại phòng này. Giọng nói có hơi run run

Vừa dứt lời, liền nghe được ầm một tiếng

Cửa phòng bị Triệu Hi Thành một cước đạp tung

Triệu Hi Thành đứng ở cửa, sắc mặt lạnh lùng, hai mắt tràn ngập lửa giận nhìn cô chằm chằm

Chu Thiến hoảng sợ nhìn Triệu Hi Thành, trên lưng toát mồ hôi lạnh, Chu Thiến muốn trốn nhưng hai chân như nhũn ra, không thể động đậy.

Triệu Hi Thành đi vào, cửa ở phía sau lại ầm một tiếng rồi đóng sập lại.

Chương 12: Là đàn bà của Triệu Hi Thành tôi thì phải ở
Chu Thiến mở to mắt nhìn Triệu Hi Thành từng bước từng bước đến gần, hai mắt anh lóe ra ánh sáng ngoan lệ trong bóng đêm

Toàn thân cô không tự chủ được mà run lên. Không, cô không thể ngồi chờ chết được

Cô cố bước xuống giường, nhắm thời cơ chạy ra cửa phòng. Triệu Hi Thành duỗi tay đã ngăn được cô dừng lại, một tay đẩy cô về phía tường. Ầm, lưng của Chu Thiến bị đập vào tường đau đớn, còn chưa kịp phản ứng lại thì Triệu Hi Thành đã đến gần, một tay đè bả vai cô, tay kia gắt gao nắm chặt cằm cô. Triệu Hi Thành chăm chú nhìn cô, ánh mắt âm ngoan, tiếng nói ra như rít qua kẽ răng:

-         Tôi nói gì cô nên ngoan ngoãn làm theo, đừng có khiêu chiến với tôi, người khiêu chiến với tôi chưa bao giờ có kết cục tốt, cô nên nhớ kĩ điểm này.

Nghe xong lời của Triệu Hi Thành, Chu Thiến chỉ cảm thấy máu dồn hết lên não, lửa giận trong lòng không thể khống chế, trong nháy mắt cô quên cả sợ hại, dùng hết sức giãy khỏi tay Triệu Hi Thành, sau đó trừng mắt, lạnh lùng nói:

-         Anh coi vợ là gì? Là nô lệ của anh? Nếu không nghe lời anh sẽ có kết cục đáng sợ? Anh thì là cái gì? Anh như thế là rất giỏi sao? Theo ý tôi, anh chẳng có gì hay ho, bá đạo, vô sỉ vô đức! Chơi đùa đàn bà cũng đi một nhẽ, đằng này còn chơi cả bạn thân của vợ! Lấy người như anh là chuyện đáng buồn nhất trên đời!

-         Câm mồm!

Triệu Hi Thành hét lớn, tay giơ lên như sắp tát cô

Khí thế của Chu Thiến lập tức ỉu xìu, trong lòng vô cùng hối hận, nhất định cô động kinh mới nói những lời chọc giận anh ta. Giả nghĩa khí gì chứ, cái này chẳng phải tự mình chịu thiệt

Cô vội nhắm chặt mắt, chờ đợi cái tát kia buông xuống, dựa vào sự âm ngoan của Triệu Hi Thành, chắc mặt cô bị vạc đi một nửa là ít

Lòng Chu Thiến run lên, nhưng đợi hồi lâu, bàn tay đó chưa có hạ xuống. Cô cẩn thận khẽ mở mắt thì thấy tay Triệu Hi Thành đã hạ xuống từ bao giờ. Trong bóng đêm, ánh mắt anh sáng bừng

Qua một hồi, Triệu Hi Thành nói:

-         Thì ra trong lòng cô tôi là người như vậy…

Thật ngạc nhiên, dường như anh bình tĩnh lại chỉ trong nháy mắt

Chu Thiến nhìn anh, không dám nói tiếp, cô sợ vừa mở miệng lại khiến lửa giận trong anh bừng bừng.

Bởi vì cô rất muốn nói: “chỉ sợ không phải trong mắt tôi, có lẽ trừ người nhà anh ra thì ai cũng thấy anh là người chẳng ra gì”

Tay Triệu Hi Thành xoa má Chu Thiến, tóc gáy dựng lên trong nháy mắt.

Lúc này, ngoài cửa có tiếng Triệu Hi Tuấn:

-         Anh cả, chị dâu, hai người làm gì? Sao ầm ỹ thế? Ba không vui đâu?

Lòng Chu Thiến mừng như điên. Cứu tinh đến rồi! Cô vội chạy ra mở cửa nhưng Triệu Hi Thành ở đằng sau ôm ngang người cô. Chu Thiến vội hét lớn

Hi Tuấn nghe Chu Thiến kêu vội hỏi:

-         Sao thế?

Triệu Hi Thành phía sau lạnh lùng nói:

-         Bọn anh không sao. Ở đây không có chuyện của em, đi xuống nhà đi!

Chu Thiến sao có thể để cứu tinh bỏ đi, vội gọi:

-         Hi Tuấn… ưm…

Vừa kêu hai chữ đã lại bị Triệu Hi Thành bịt miệng

-         Chị dâu?

Giọng Triệu Hi Thành lạnh hơn:

-         Sao? Chuyện vợ chồng anh em cũng muốn quản?

Ngoài cửa, Triệu Hi Tuấn yên lặng hồi lâu rồi thoáng nghe tiếng bước chân anh bỏ đi.

Vị cứu tinh duy nhất đã rời đi mà Chu Thiến không biết làm thế nào

Triệu Hi Thành cúi đầu khẽ nói vào tai Chu Thiến:

-         Cô thật có bản lĩnh, mới ở chung cùng Hi Tuấn một ngày mà đã làm nó quan tâm cô như thế

Hơi thở nóng rực theo câu nói của anh phun ra cổ Chu Thiến khiến cô tê dại. Cô muốn giãy khỏi vòng ôm của anh nhưng lại càng bị anh ôm chặt hơn

Hơi thở Triệu Hi Thành dồn dập, ngực nóng bỏng kề sát lưng Chu Thiến, lồng ngực phập phồng kịch liệt

Chu Thiến không dám động đây, tim đập như nổi trống.

Triệu Hi Thành chậm rãi quay người cô lại, để cô đối mặt với anh

Trong bóng đêm, Triệu Hi Thành gắt gao kề sát cô, sau đó, nụ hôn lặng lẽ rơi xuống

Tay Triệu Hi Thành gắt gao ôm chặt cô, độ ấm từ lòng bàn tay xuyên thấu qua lớp áo ngủ, đốt nóng da thịt Chu Thiến.

Lúc đầu, Chu Thiến cố gắng chống cự, giãy dụa mãi đến khi kiệt sức, cô đành để mặc Triệu Hi Thành hôn mình

Nụ hôn của Triệu Hi Thành càng lúc càng cuồng nhiệt, mang theo sự bá đạo, thiêu đốt mọi thứ

Dần dần, người Chu Thiến càng lúc càng nóng như có gì đó trong máu thiêu đốt, cả người mềm nhũn vô lực, hoàn toàn phải dựa vào Triệu Hi Thành mới không ngã.

Cô không khỏi vươn tay ôm cổ Triệu Hi Thành, động tác này hoàn toàn là vô thức nhưng với Triệu Hi Thành lại là sự cổ vũ lớn, anh ôm cô càng chặt, môi càng nồng nhiệt, hơi thở càng nóng bỏng. Môi chạm môi, tiếng rên rỉ khiến người khác đỏ mắt

Chu Thiến bị hôn đến không biết phương hướng, mơ màng, đầu óc trống rỗng

Mãi đến khi tay anh bắt đầu dao động trên người cô, đến khi Triệu Hi Thành định cởi áo ngủ của cô, đến khi cô cũng kìm lòng không nổi mà rên rỉ mê hồn thì mới đột nhiên tỉnh táo lại

Chu Thiến dùng sức lực toàn thân đầy Triệu Hi Thành ra

Bất ngờ không kịp phòng bị, Triệu Hi Thành bị cô đẩy lùi mấy bước. Trong bóng đêm, không thấy rõ vẻ mặt của anh, chỉ nghe tiếng thở nặng nề

Cô vỗ vỗ ngực đang đập loạn, lớn tiếng nói:

-         Anh đừng chạm vào tôi! Nếu anh có nhu cầu, hoàn toàn có thể đi tìm người khác!

Triệu Hi Thành đột nhiên bước đên, một tay ôm ngang người Chu Thiến.

Chu Thiến hét lớn, quát:

-         Buông ra, thả tôi xuống!

Hai tay đấm thùm thụp lên người anh

Triệu Hi Thành cả giận nói:

-         Nếu cô còn kêu nữa tôi lập tức cùng cô! Cô cũng biết cô không cản được tôi rồi. Ai cũng không cản nổi tôi

Cơ bắp Triệu Hi Thành banh ra, hiểu nhiên anh đang cực lực khắc chế cơn giận của mình

Triệu Hi Thành không phải đang nói đùa, anh ta nói thật

Chu Thiến vốn luôn thức thời, lập tức im bặt

Cũng không biết anh mở cửa như thế nào, Triệu Hi Thành ôm cô ra khỏi phòng, trở về phòng ngủ rồi vứt cô lên giường lớn.

Đọc thêm »
Con Dâu Nhà Giàu Chương 11 - 15

Con Dâu Nhà Giàu Chương 11 - 15

Chương 11: Nấm càng đẹp thì độc tính càng cao
 
Thời gian sau đó, Chu Thiến đều cố công tìm tỏi. Nhưng mãi đến khi Triệu Hi Thành trở về, đừng nói là tỏi, ngay cả thủy tiên cũng không có lấy một cây.

Nghĩ cũng đúng, đại thiếu gia nhà họ Triệu ghét tỏi như thế, nhà họ Triệu làm gì có thể xuất hiện tỏi được? Đáng chết chính là, khu vực này Chu Thiến hoàn toàn không quen thuộc, ngay cả chợ đi đằng nào cô cũng không biết. Hỏi thăm đám người hầu, bọn họ đều mỉm cười lịch sự nói:

-         Thiếu phu nhân muốn mua gì sai chúng tôi đi mua là được

Nhất thời cô không nói nên lời, chẳng lẽ bảo tôi muốn đi mua tỏi mà đại thiếu gia nhà các người ghét nhất sao? Cô nôn nóng như kiến bò trên chảo nóng, không có tỏi, đêm nay sao cô có thể bình an mà sống?

Cùng Triệu Hi Thành trở về là một người đàn ông trung niên cao lớn, cả người mặc âu phục, nhìn qua rất phong độ. Hai mai tóc hoa râm, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc bén có sự uy nghiêm của những người luôn đứng từ cao nhìn xuống.

Triệu phu nhân lập tức tươi cười chạy ra đón, ngay sau đó cũng có mấy người hầu đi theo

Triệu phu nhân đón lấy cặp tài liệu trong tay ông, đưa cho người hầu bên cạnh, đỡ ông ngồi xuống sô pha rồi lại cầm tách trà từ tay người hầu khác đưa cho ông nói:

-         Hồng trà ông thích nhất đó

Tất cả những động tác đó rất thuần thục, tự nhiên

Triệu Hi Thành đi đến bên Chu Thiến, cau mày nói:

-         Cô còn thất thần cái gì?

Anh ta đưa cặp tài liệu cho Chu Thiến, ý bảo cô cầm. Cô đưa cặp cho người hầu ở bên, trong lòng tức giận: đưa thẳng cho người hầu không được à mà phải qua tôi, chẳng lẽ muốn biểu hiện địa vị trong nhà sao?

Nhưng giờ Chu Thiến nhận tiền lương của bọn họ, Triệu Hi Thành chính là ông chủ của cô, phục vụ ông chủ… nên làm, nên làm!

Triệu Hi Thành ngồi xuống ghế sô pha nhìn Chu Thiến, trong mắt không có sự sắc bén, lạnh lùng như bình thường nhưng lại ẩn chứa một ý tứ khó hiểu khiến lòng Chu Thiến hoảng sợ, da đầu run lên, không khỏi cúi đầu

Nhưng tầm mắt của Triệu Hi Thành vẫn bao phủ cô, dường như một loại áp lực vô hình khiến cô không thở nổi.

May Triệu phu nhân đúng lúc giải cứu Chu Thiến, bà ngoắc cô nói:

-         Thiệu Lâm, lại đây gặp cha con

Chu Thiến chạy nhanh tới, ngọt ngào gọi một tiếng “cha”, Triệu lão gia tử gật gật đầu, bộ dáng kiệm lời nhưng sắc mặt rất ôn hòa

Cô không nhịn được quay đầu nhìn về phía Triệu Hi Thành, lúc này Hi Tuấn đang ở bên cạnh anh nói gì đó mà Triệu Hi Thành nghe xong lại nhìn về phía cô, khóe miệng cười dịu dàng.

Trong nháy mắt đó, khuôn mặt lạnh lùng của anh được nụ cười này nhuộm thêm một lớp ánh sáng thản nhiên, tựa như đóa hoa đột nhiên nở rộ trong giá lạnh, đẹp kinh hồn.

Mặt Chu Thiến rất kém cỏi, nhanh chóng bị thiêu đốt, cô vội cúi đầu, che dấu vẻ quẫn bách của mình. Cái này không thể trách cô, chỉ đổ thừa tại anh ta rất yêu nghiệt, bất tri bất giác cũng có thể dụ hoặc người khác

Bên tai tựa hồ nghe tiếng ai đó cười khẽ.

Bữa cơm chiều vì có thêm Triệu lão gia tử mà yên tĩnh hơn rất nhiều. Mọi người đều vùi đầu ăn cơm, quán triệt nguyên tắc “ăn thì không nói chuyện”

Trong lúc này chỉ có Hi Tuấn cẩn thận nói chuyện hoãn đi làm ở công ty, đại lão gia đảo mắt qua nhìn, Hi Tuấn im bặt không nói gì nữa cũng chẳng có ý phản đối

Thì ra trong nhà này, Triệu lão gia chính là hoàng đế, ai cũng là thuộc hạ kiếm cơm ăn dưới trướng của ông nên ai cũng phải nghe lời ông.

Sau khi ăn xong, Triệu Hi Thành bị lão gia tử gọi vào thư phòng còn Hi Tuấn không biết chạy đi đâu. Chu Thiến và Triệu phu nhân xem tivi, hàn huyên một chút, lòng Chu Thiến vẫn như lửa đốt, càng muộn cô càng sốt ruột đã vậy còn phải lấy tinh thần ứng đối với Triệu phu nhân. Cũng may không lâu sau bà kêu mệt, nói muốn về phòng. Mà lúc này Triệu Hi Thành còn chưa ra khỏi thư phòng, Chu Thiến nhẹ nhàng thở phào, lập tức trở về tầng 3.

Tầng 3 có một phòng khách, một phòng đọc sách. Phòng trẻ con bố trí rất đáng yêu, trên tường có treo ảnh một bé trai đang cười có thể thấy là Triệu phu nhân rất chờ mong có cháu trai

Phòng ngủ rất lớn, một mặt tường là cửa sổ thủy tinh lớn, có thể nhìn rõ bầu trời đêm đẹp như nhung, những ánh sao như những viên ngọc lấp lánh tỏa sáng.

Khiến cho Chu Thiến không còn gì để nói là phòng tắm ở trong phòng ngủ, ánh sáng từ đèn màu cam ái muội, một bồn tắm cực kì lớn, đáng xẩu hổ nhất là bốn vách tường toàn gương là gương…

Không biết như thế nào, trong đầu Chu Thiến lại xuất hiện một hình ảnh, cả phòng đầy hơi nước, sương mù lượn lờ, dưới ánh đèn màu cam, cả người anh lộ ra vẻ gợi cảm mơ hồ, trong gương soi rõ dáng người hoàn mỹ không một mảnh vải của anh…

Cả người Chu Thiến nóng lên, trong gương cũng soi rõ vẻ mặt đỏ hồng của cô. Chu Thiến hận không thể đập đầu tự tử. Cô đang nghĩ cái gì thế này, thật xấu hổ… Tuy rằng trông anh ta rất đẹp trai nhưng cũng như nấm vậy, càng đẹp thì càng là nấm độc.

Giống như đêm đó… ánh mắt âm ngoan của anh ta lập tức hiện lên trong đầu Chu Thiến, cô không khỏi rùng mình. Không được! Cô tuyệt đối không thể ở cùng một phòng với Triệu Hi Thành.

Cũng may tầng 3 còn có phòng khách. Chu Thiến chọn một phòng cách phòng ngủ của chủ xa nhất, khóa trái cửa lại.

Cô không biết Triệu Hi Thành có thể vào hay không, dựa vào tính cách của anh ta thì là chuyện có thể lắm. Nhưng còn cha mẹ anh ta nữa, hẳn Triệu Hi Thành sẽ không làm càn quá đi…

Chu Thiến tắm giặt bằng tốc độ nhanh nhất rồi thay quần áo ngủ Triệu phu nhân chuẩn bị sẵn…

Mẹ nó! Chu Thiến không nhịn được mà chửi. Thế này thì mặc với không mặc khác gì nhau

Đây là bộ áo ngủ bằng lụa màu hồng, vải trong suốt, chỉ thêu mấy đóa hoa trước ngực và vùng tam giác như ẩn như hiện… cái này không phải là để câu dẫn người sao?

Nhưng quần áo của cô chưa mang đến, đêm nay đành phải tạm chấp nhận, mai lấy quần áo rồi tính

Cô tắt đèn, nằm xuống giường nhưng thần kinh không hề buông lỏng, luôn dỏng tay lắng nghe động tĩnh bên ngoài

Chỉ chốc lát, đã nghe được tiếng bước chân người lên tầng

Tim cô đập dồn. Trong bóng đêm, Chu Thiến mở to mắt

Sau đó là tiếng Triệu Hi Thành đi vào phòng ngủ, bước chân rất nhẹ, không cẩn thận thì hầu như không nghe được

Sau đó là tiếng mở cửa lách cách, cũng rất nhẹ, dường như sợ đánh thức ai đó

Lúc này tim cô nhảy lên đến cổ họng, giờ này Triệu Hi Thành chắc chắn đã phát hiện Chu Thiến không ở trong phòng……

Đột nhiên ầm một tiếng! Đó là tiếng sập cửa cực lớn, Chu Thiến ngồi bật dậy, nhìn chằm chằm ra cửa

Chỉ nghe tiếng bước chân nặng nề kia nhanh chóng tới gần, càng lúc càng gần, biểu hiện rõ sự tức giận của chủ nhân của tiếng bước chân

Sự khủng hoảng nặng nề như sợ chỉ vô hình siết chặt tim Chu Thiến, Chu Thiến sống chết nắm chặt lấy chăn, co người lại, mồ hôi lạnh từ thái dương ứa ra

Chu Thiến có sự sợ hãi với Triệu Hi Thành, cảm giác đó ăn sâu trong linh hồn cô mà cô nghĩ đến chết cũng không quên được ánh mắt lạnh lùng như tu la của Triệu Hi Thành khi xé rách quần áo của cô đêm đó.

Tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng

Chu Thiến cảm thấy rất khó tin, nhiều phòng như vậy, sao anh ta biết cô ở đây?

Bên ngoài vang lên giọng nói của Triệu Hi Thành:

-         Mở cửa

Giọng nói cố ý đè thấp, lạnh lùng nhưng vẫn bộc lộ được sự phẫn nộ và mất kiên nhẫn của anh.

Cô hơi yên lòng, vẫn may anh ta không dám làm càn ở đây

Chu Thiến lau mồ hôi lạnh, sợ sệt đáp lời:

-         Tôi không mở! Về sau tôi ngủ lại phòng này. Giọng nói có hơi run run

Vừa dứt lời, liền nghe được ầm một tiếng

Cửa phòng bị Triệu Hi Thành một cước đạp tung

Triệu Hi Thành đứng ở cửa, sắc mặt lạnh lùng, hai mắt tràn ngập lửa giận nhìn cô chằm chằm

Chu Thiến hoảng sợ nhìn Triệu Hi Thành, trên lưng toát mồ hôi lạnh, Chu Thiến muốn trốn nhưng hai chân như nhũn ra, không thể động đậy.

Triệu Hi Thành đi vào, cửa ở phía sau lại ầm một tiếng rồi đóng sập lại.

Chương 12: Là đàn bà của Triệu Hi Thành tôi thì phải ở
Chu Thiến mở to mắt nhìn Triệu Hi Thành từng bước từng bước đến gần, hai mắt anh lóe ra ánh sáng ngoan lệ trong bóng đêm

Toàn thân cô không tự chủ được mà run lên. Không, cô không thể ngồi chờ chết được

Cô cố bước xuống giường, nhắm thời cơ chạy ra cửa phòng. Triệu Hi Thành duỗi tay đã ngăn được cô dừng lại, một tay đẩy cô về phía tường. Ầm, lưng của Chu Thiến bị đập vào tường đau đớn, còn chưa kịp phản ứng lại thì Triệu Hi Thành đã đến gần, một tay đè bả vai cô, tay kia gắt gao nắm chặt cằm cô. Triệu Hi Thành chăm chú nhìn cô, ánh mắt âm ngoan, tiếng nói ra như rít qua kẽ răng:

-         Tôi nói gì cô nên ngoan ngoãn làm theo, đừng có khiêu chiến với tôi, người khiêu chiến với tôi chưa bao giờ có kết cục tốt, cô nên nhớ kĩ điểm này.

Nghe xong lời của Triệu Hi Thành, Chu Thiến chỉ cảm thấy máu dồn hết lên não, lửa giận trong lòng không thể khống chế, trong nháy mắt cô quên cả sợ hại, dùng hết sức giãy khỏi tay Triệu Hi Thành, sau đó trừng mắt, lạnh lùng nói:

-         Anh coi vợ là gì? Là nô lệ của anh? Nếu không nghe lời anh sẽ có kết cục đáng sợ? Anh thì là cái gì? Anh như thế là rất giỏi sao? Theo ý tôi, anh chẳng có gì hay ho, bá đạo, vô sỉ vô đức! Chơi đùa đàn bà cũng đi một nhẽ, đằng này còn chơi cả bạn thân của vợ! Lấy người như anh là chuyện đáng buồn nhất trên đời!

-         Câm mồm!

Triệu Hi Thành hét lớn, tay giơ lên như sắp tát cô

Khí thế của Chu Thiến lập tức ỉu xìu, trong lòng vô cùng hối hận, nhất định cô động kinh mới nói những lời chọc giận anh ta. Giả nghĩa khí gì chứ, cái này chẳng phải tự mình chịu thiệt

Cô vội nhắm chặt mắt, chờ đợi cái tát kia buông xuống, dựa vào sự âm ngoan của Triệu Hi Thành, chắc mặt cô bị vạc đi một nửa là ít

Lòng Chu Thiến run lên, nhưng đợi hồi lâu, bàn tay đó chưa có hạ xuống. Cô cẩn thận khẽ mở mắt thì thấy tay Triệu Hi Thành đã hạ xuống từ bao giờ. Trong bóng đêm, ánh mắt anh sáng bừng

Qua một hồi, Triệu Hi Thành nói:

-         Thì ra trong lòng cô tôi là người như vậy…

Thật ngạc nhiên, dường như anh bình tĩnh lại chỉ trong nháy mắt

Chu Thiến nhìn anh, không dám nói tiếp, cô sợ vừa mở miệng lại khiến lửa giận trong anh bừng bừng.

Bởi vì cô rất muốn nói: “chỉ sợ không phải trong mắt tôi, có lẽ trừ người nhà anh ra thì ai cũng thấy anh là người chẳng ra gì”

Tay Triệu Hi Thành xoa má Chu Thiến, tóc gáy dựng lên trong nháy mắt.

Lúc này, ngoài cửa có tiếng Triệu Hi Tuấn:

-         Anh cả, chị dâu, hai người làm gì? Sao ầm ỹ thế? Ba không vui đâu?

Lòng Chu Thiến mừng như điên. Cứu tinh đến rồi! Cô vội chạy ra mở cửa nhưng Triệu Hi Thành ở đằng sau ôm ngang người cô. Chu Thiến vội hét lớn

Hi Tuấn nghe Chu Thiến kêu vội hỏi:

-         Sao thế?

Triệu Hi Thành phía sau lạnh lùng nói:

-         Bọn anh không sao. Ở đây không có chuyện của em, đi xuống nhà đi!

Chu Thiến sao có thể để cứu tinh bỏ đi, vội gọi:

-         Hi Tuấn… ưm…

Vừa kêu hai chữ đã lại bị Triệu Hi Thành bịt miệng

-         Chị dâu?

Giọng Triệu Hi Thành lạnh hơn:

-         Sao? Chuyện vợ chồng anh em cũng muốn quản?

Ngoài cửa, Triệu Hi Tuấn yên lặng hồi lâu rồi thoáng nghe tiếng bước chân anh bỏ đi.

Vị cứu tinh duy nhất đã rời đi mà Chu Thiến không biết làm thế nào

Triệu Hi Thành cúi đầu khẽ nói vào tai Chu Thiến:

-         Cô thật có bản lĩnh, mới ở chung cùng Hi Tuấn một ngày mà đã làm nó quan tâm cô như thế

Hơi thở nóng rực theo câu nói của anh phun ra cổ Chu Thiến khiến cô tê dại. Cô muốn giãy khỏi vòng ôm của anh nhưng lại càng bị anh ôm chặt hơn

Hơi thở Triệu Hi Thành dồn dập, ngực nóng bỏng kề sát lưng Chu Thiến, lồng ngực phập phồng kịch liệt

Chu Thiến không dám động đây, tim đập như nổi trống.

Triệu Hi Thành chậm rãi quay người cô lại, để cô đối mặt với anh

Trong bóng đêm, Triệu Hi Thành gắt gao kề sát cô, sau đó, nụ hôn lặng lẽ rơi xuống

Tay Triệu Hi Thành gắt gao ôm chặt cô, độ ấm từ lòng bàn tay xuyên thấu qua lớp áo ngủ, đốt nóng da thịt Chu Thiến.

Lúc đầu, Chu Thiến cố gắng chống cự, giãy dụa mãi đến khi kiệt sức, cô đành để mặc Triệu Hi Thành hôn mình

Nụ hôn của Triệu Hi Thành càng lúc càng cuồng nhiệt, mang theo sự bá đạo, thiêu đốt mọi thứ

Dần dần, người Chu Thiến càng lúc càng nóng như có gì đó trong máu thiêu đốt, cả người mềm nhũn vô lực, hoàn toàn phải dựa vào Triệu Hi Thành mới không ngã.

Cô không khỏi vươn tay ôm cổ Triệu Hi Thành, động tác này hoàn toàn là vô thức nhưng với Triệu Hi Thành lại là sự cổ vũ lớn, anh ôm cô càng chặt, môi càng nồng nhiệt, hơi thở càng nóng bỏng. Môi chạm môi, tiếng rên rỉ khiến người khác đỏ mắt

Chu Thiến bị hôn đến không biết phương hướng, mơ màng, đầu óc trống rỗng

Mãi đến khi tay anh bắt đầu dao động trên người cô, đến khi Triệu Hi Thành định cởi áo ngủ của cô, đến khi cô cũng kìm lòng không nổi mà rên rỉ mê hồn thì mới đột nhiên tỉnh táo lại

Chu Thiến dùng sức lực toàn thân đầy Triệu Hi Thành ra

Bất ngờ không kịp phòng bị, Triệu Hi Thành bị cô đẩy lùi mấy bước. Trong bóng đêm, không thấy rõ vẻ mặt của anh, chỉ nghe tiếng thở nặng nề

Cô vỗ vỗ ngực đang đập loạn, lớn tiếng nói:

-         Anh đừng chạm vào tôi! Nếu anh có nhu cầu, hoàn toàn có thể đi tìm người khác!

Triệu Hi Thành đột nhiên bước đên, một tay ôm ngang người Chu Thiến.

Chu Thiến hét lớn, quát:

-         Buông ra, thả tôi xuống!

Hai tay đấm thùm thụp lên người anh

Triệu Hi Thành cả giận nói:

-         Nếu cô còn kêu nữa tôi lập tức cùng cô! Cô cũng biết cô không cản được tôi rồi. Ai cũng không cản nổi tôi

Cơ bắp Triệu Hi Thành banh ra, hiểu nhiên anh đang cực lực khắc chế cơn giận của mình

Triệu Hi Thành không phải đang nói đùa, anh ta nói thật

Chu Thiến vốn luôn thức thời, lập tức im bặt

Cũng không biết anh mở cửa như thế nào, Triệu Hi Thành ôm cô ra khỏi phòng, trở về phòng ngủ rồi vứt cô lên giường lớn.

Đọc thêm »
Con Dâu Nhà Giàu Chương 6 - 10

Con Dâu Nhà Giàu Chương 6 - 10

Chương 6: Sự dịu dàng bất ngờ

Tay Triệu Hi Thành ẩm ướt khiến cô không thoải mái, nháy mắt cả người nổi da gà. Chu Thiến gạt tay Triệu Hi Thành ra, lùi về phía sau vài bước, gượng cười nói:

-         Trời nóng nực, đừng có dựa gần như thế.

Anh ta cười:

-         Điều hòa nhiệt độ trong nhà luôn ổn định 24 độ, sao mà nóng được?

Chu Thiến vô cùng chăm chú theo dõi anh, thần kinh căng ra, cảm giác mình như con mồi sắp bị sói ăn thịt.

Anh ta lại tiến sát lại, đột nhiên ôm thắt lưng Chu Thiến, cánh tay cường tráng không cho người ta chống đối. Chu Thiến mở to mắt, sợ tới hét lớn.

Triệu Hi Thành dùng tay nhẹ nhàng bưng miệng cô lại, khóe môi cười, trong mắt đầy ý trêu đùa nói:

-         Đừng lo lắng như thế, chúng ta dù sao cũng là vợ chồng, có một số việc không thể tránh được.

Chu Thiến liều chết giãy dụa, đầu lắc loạn, thành công tránh khỏi bàn tay che miệng của Triệu Hi Thành. Nhưng tay kia lại ôm chặt eo cô, hai tay chặt chẽ giam cầm cô, khiến cô dán chặt vào lồng ngực nóng bỏng của anh. Chu Thiến càng giãy dụa, Triệu Hi Thành càng dùng sức. Cả người Triệu Hi Thành toát ra khí thế vô cùng, trong mắt có sự hung ác của đàn sói đói. Sau đó, Triệu Hi Thành cúi xuống, hung hăng bịt kín môi Chu Thiến.

Triệu Hi Thành điên cuồng cọ xát môi cô, dường như vẫn chưa đủ, bắt đầu xâm nhập vào bên trong, anh cứng rắn ép cô hé mở, thành công đoạt đất, không chút nào ngừng càn quét trong miệng cô.

Đầu Chu Thiến nổ tung, sự nhục nhã dâng đầy trong lòng. Cô giãy dụa, không chịu để yên, hai tay sống chết đánh Triệu Hi Thành, nhưng đổi lại chỉ càng khiến anh mạnh mẽ áp chế, điên cuồng phóng túng

Chu Thiến hoảng sợ mở bừng hai mắt, cô nghĩ lúc này sắc mặt mình nhất định trắng bệch dọa người. Lực lượng hai bên chênh lệch, chẳng lẽ đêm nay cô phải chịu nhục sao?

Dưới tình thế cấp bách, Chu Thiến cái khó ló cái khôn, hung hăng cắn thẳng vào đầu lưỡi Triệu Hi Thành, mùi máu tươi dâng lên.

Triệu Hi Thành hét lớn một tiếng, bất đắc dĩ buông Chu Thiến ra, một tia máu đỏ sẫm trào ra từ khóe miệng anh, dưới ánh đèn, đôi mắt Triệu Hi Thành lóe ra ánh sáng quái dị, khóe miệng lại cười tà mị tựa như con yêu tinh thấy máu.

Chu Thiến vội lùi về phía sau, sự nhục nhã và phẫn nộ vô hạn khiến cô liều lĩnh mắng:

-         Vợ chồng con mẹ nó! Tôi căn bản không phải vợ anh, tôi không biết anh! Với tôi mà nói anh chỉ là người xa lạ! Anh đừng gặp tôi nữa! Đi mà tìm đàn bà khác! Đi mà tìm Văn Phương

Nói xong, Chu Thiến chạy thẳng lên lầu, cô định chạy nhanh về phòng ngủ rồi khóa cửa nhốt Triệu Hi Thành ở ngoài.

Phía sau truyền đến tiếng chạy lên lầu dồn dập, Triệu Hi Thành chạy nhanh đuổi theo Chu Thiến, sau đó ôm ngang người cô lên. Chu Thiến hét một tiếng. trong lòng tràn ngập nỗi sợ hãi!

Triệu Hi Thành khẽ cười bên tai Chu Thiến:

-         Thì ra em thật sự nhìn ra anh và Văn Phương có quan hệ. Mất trí nhớ rồi em thông minh hơn! Phản ứng bây giờ của em anh có thể hiểu là ghen không?

Cái này đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ, vì sao anh ta có thể vô sỉ tự kỉ đến mức độ này? Nhưng giờ cô không cười nổi bởi vì Triệu Hi Thành ôm cô vào phòng rồi vứt cô lên giường. Giây sau, anh ta đã đè lên người cô

Chu Thiến rơi vào sự hoảng sợ và tuyệt vọng đến cùng cực.

Triệu Hi Thành nhào lên người Chu Thiến, cúi đầu hôn cô, bàn tay tiến vào trong quần áo cô, vuốt ve nơi mềm mại trước ngực cô.

Chu Thiến giãy dụa nhưng anh như một hòn núi lớn đè lên người cô khiến cô không thể nhúc nhích.

Chu Thiến cảm thấy sự nhục nhã lớn nhất từ trước đến nay, nỗi nhục nhã đâm sâu vào lòng cô, cô dùng hết sức lực tát Triệu Hi Thành một cái

-         Bốp!

Một tiếng trong trẻo vang lên rốt cuộc cũng khiến Triệu Hi Thành dừng lại. Chu Thiến giận dữ khôn cùng trừng mắt, quát lớn:

-         Chẳng phải anh nói anh không ép tôi làm chuyện này sao? Giờ tôi nói cho anh, tôi không muốn! Tôi không muốn! Sau này chỉ cần anh không chạm đến tôi, tôi mặc kệ bên ngoài anh có bao nhiêu tình nhân, tôi không quan tâm! Tôi không cần!

Sự phẫn nộ khiến người cô run lên.

-         Em không quan tâm?…

Triệu Hi Thành nghiến răng nghiến lợi lặp lại những lời này, cả người tản mát ra hơi thở lạnh như băng.

Chu Thiến không ý thức được đại họa sắp đổ xuống, vẫn không biết sống chết gào lớn:

-         Đúng thế! Tôi mặc kệ! Anh chỉ là người xa lạ với tôi! Tôi không cho anh chạm vào người tôi, sự đụng chạm của anh khiến tôi thấy ghê tởm.

Dưới ánh trăng sáng, khuôn mặt Triệu Hi Thành nửa sáng nửa tối nhưng Chu Thiến có thể thấy rõ lửa giận hừng hực cháy trong mắt Triệu Hi Thành.

Triệu Hi Thành nhìn Chu Thiến, ánh mắt như một con dã thú đang nổi cơn thịnh nộ, lạnh lùng, hung ác khiến tim Chu Thiến thắt lại. Cô lặng lẽ rụt người về phía sau. Triệu Hi Thành cười lạnh:

-         Bất kể là trước hay sau khi mất trí nhớ em đều không thèm nhìn tôi! Tôi đụng chạm làm em thấy ghê tởm sao? Vậy về sau em nên tập cho quen, tôi sẽ cho em biết, không nhìn tôi, chống đối tôi có kết quả gì?

Triệu Hi Thành đứng thẳng dậy, thô bạo xé rách quần áo Chu Thiến. Quần áo mùa hè mỏng manh dưới cơn phẫn nộ của Triệu Hi Thành mà biến thành đống vải vụn. Chu Thiến bị lột trần trước mặt Triệu Hi Thành.

Chu Thiến cuộn người lại, hai tay giữ chặt trước ngực. Triệu Hi Thành nghiêng người đè lên người cô, gầm nhẹ rồi ép lên ngực cô, hôn như mưa xuống da thịt Chu Thiến.

Chu Thiến bất lực, rơi vào nỗi tuyệt vọng khôn cùng, cảm xúc hoàn toàn bị vỡ vụn. Chu Thiến khóc lớn.

Sự nhục nhã này là cô tự tìm, nếu cô không tham hư vinh, nếu không vì hưởng thụ vinh hoa phú quý, nếu khi tỉnh lại biết chuyện rồi trốn đến một nơi khác… hôm nay cô đã không bị nhục nhã thế này.

Cô càng nghĩ càng đau lòng, càng nghĩ càng hối hận, cuối cùng tất cả chỉ có thể hóa thành nước mắt trào dâng.

Chu Thiến vừa khóc vừa mắng:

-         Anh là đồ điên! Anh là đồ trứng thối!

Nước mắt Chu Thiến như mưa, cả người run rẩy, dần dần, Triệu Hi Thành dừng động tác lại.

Mà Chu Thiến vẫn tiếp tục khóc, nước mắt rơi không ngừng.

Triệu Hi Thành dựa vào người Chu Thiến, thở phì phò, hơi thở nóng rực phun lên người khiến Chu Thiến có cảm giác tê dại.

Một lát sau, anh thở dài một hơi, ngẩng đầu lên, nói:

-         Được rồi, đừng nói nữa, để người ta nghe được còn tưởng anh đang cưỡng gian em

Chu Thiến tức giận khóc càng lớn:

-         Đúng thế còn gì, anh đang cưỡng gian tôi… òa òa…

Triệu Hi Thành khẽ cười, nhẹ nhàng ôm lấy cô rồi dịu dàng lau nước mắt cho cô, khẽ nói:

-         Được rồi, đừng khóc, chẳng phải anh chưa làm gì đấy sao?

Chu Thiến bị sự dịu dàng bất thình lình làm cho choáng váng, nhất thời quên khóc, mở to mắt nhìn Triệu Hi Thành.

Triệu Hi Thành nhìn cô, trong mắt lóe sáng. Anh đột nhiên hôn xuống đôi mặt cô, nụ hôn nhẹ như lông chim, sau đó, nhẹ nhàng liếm sạch những giọt nước mắt của cô

Cả người Chu Thiến khẽ run lên, theo bản năng né tránh anh

Triệu Hi Thành ôm chặt cô, nhẹ quát:

-         Đừng động đậy

Giọng nói ấm ách.

Triệu Hi Thành nắm chặt tay cô, ép cô sờ về nơi cứng rắn như sắt của anh, khàn khàn nói:

-         Ở đây lửa nóng vẫn còn, nếu em không muốn xảy ra chuyện gì thì ngoan ngoãn đừng cử động.
Phiên ngoại của Triệu Hi Thành.

Triệu Hi Thành nhìn người con gái trong lòng.

Cô mở to mắt nhìn anh, đôi mắt bị nước mắt khiến cho trong suốt, lóe ra ánh sáng như ngọc. Ánh mắt tinh thuần trong suốt, ba phần kinh ngạc, bẩy phần cảnh giác dường như con vật nhỏ bị thương khiến người ta không tự chủ được mà sinh lòng thương tiếc.

Bên gò mà cô còn mấy giọt nước mắt trong suốt khiến da dẻ càng trắng như bạch ngọc. Cổ họng anh căng thẳng, như ma nhập, cẩn thận liếm những giọt nước mắt trên mặt cô.

Cả người cô run lên, trong mắt là sự hoảng sợ vô cùng. Lòng anh cứng lại, có sự thương tiếc vô cùng, có cả sự áy náy, chua xót. Xem ra, anh đã khiến cô sợ hãi.

Thân thể cô bất an giãy dụa trong lòng anh, cơ thể trần trụi ấm áp, mịn màng tỏa ra mùi hương thản nhiên khiến cho lửa dục anh vốn chưa tắt càng thêm nóng cháy.

Anh có khát vọng tràn ngập với cơ thể cô, cơ thể cô là dòng suối mát lạnh, trong lành nhất, có thể dập tắt lửa dục hừng hực trong người anh. Anh chỉ cần xoay người qua là có thể thỏa mãn bản thân mà cô căn bản không có sức chống cự.

Nhưng nhìn đôi mắt hoảng sợ, nhìn cô khóc nức nở, người run run như đứa trẻ sơ sinh bất lực lại khiến anh không nỡ làm tổn thương cô.

Anh – Triệu Hi Thành là kẻ nổi tiếng là ngoan tâm thủ lạt trên giới thương trường. Anh có thể vì lợi ích của Triệu thị mà không từ thủ đoạn đẩy đối phương vào chỗ chết. Chỉ cần là đối thủ của anh đều sẽ nghiến răng, nghiến lợi, hận anh thấu xương.

Người như vậy sao biết cái gì gọi là nhân từ? Cái gì gọi là mềm lòng?

Nhưng hôm nay anh lại có sự tiếc thương với cô gái này, lại không đành lòng làm tổn thương cô. Ngay cả bản thân anh cũng thấy kinh dị!

Cô tuy là vợ anh nhưng bọn họ lấy nhau chỉ là kết hợp lợi ích hai nhà, mà cô là đại tiểu thư của Tống thị cũng xứng với thân phận anh. Bọn họ vốn không có tình cảm. Kết hôn hơn năm cũng không từng can thiệp chuyện riêng của nhau, không quan tâm đến nhau. Khi anh biết cô vốn yêu một người khác, xuất phát từ sự tôn nghiêm của đàn ông mà cũng từng tức giận nhưng không để trong lòng. Thậm chí khi bạn thân nhất của cô là Văn Phương chủ động anh cũng chẳng hề do dự mà đón nhận, hoàn toàn không nghĩ đến cảm giác của cô. Đàn bà trong mắt anh chỉ là đồ chơi trên giường, chẳng có địa vị gì trong lòng nên anh cũng sẽ chẳng phí tâm tư mà nghĩ về một người phụ nữ.

Nhưng hôm nay anh làm sao thế này?

Người con gái trong lòng vẫn còn đang bất an vặn vẹo, Triệu Hi Thành bất đắc dĩ phải cầm tay cô đặt lên nơi nóng rực khiến anh phát cuồng, cảnh cáo cô nói:

-         Ở đây lửa nóng vẫn còn, nếu em không muốn xảy ra chuyện gì thì ngoan ngoãn đừng cử động.

Đầu tiên, cô sửng sốt hồi lâu sau đó như bị đánh mà rút vội tay về. Dưới ánh trăng, mặt cô đỏ bừng như sắp chảy máu, cuối cùng cũng không dám lộn xộn thêm. Cô chu đôi môi nhỏ nhắn hồng nhuận căm tức lườm anh. Bộ dáng đó vừa đáng yêu lại vừa cá tính khiến tâm tình anh tốt hơn nhiều.

Bóng đêm đã sâu, ánh trăng rải khắp phòng.

Khuôn mặt cô dưới ánh trăng tỏa ra ánh sáng nhu hòa, da dẻ trắng như ngọc, sáng bóng. Lông mi dài cong vút, đôi mắt trong suốt. Vì sao anh chưa bao giờ phát hiện, thì ra cô đẹp đến vậy?

Sau khi mất trí nhớ cô luôn khiến anh bị mê hoặc. Cô không còn là người lạnh lùng như băng giá mà là người tràn ngập tinh thần, luôn phấn chấn vui vẻ, nụ cười tỏa nắng của cô thường xuyên khiến anh hoa mắt, không tự chủ được mà bị nhấn chìm trong đó.

Anh nhìn cô, trong lòng dâng lên cảm giác dịu dàng chưa từng có. Khóe miệng gợn cười, có lẽ, anh nên một lần nữa tìm hiểu vợ của mình.

Chương 7: Lần đầu đến nhà họ Triệu


Sáng sớm, tiếng chim hót ríu ríu và hương hoa nồng nàn đánh thức Chu Thiến.

Mở mắt ra đã thấy một vòm ngực rắn chắc, cánh tay cường tráng nhẹ nhàng ôm lấy người cô, chóp mũi là hơi thở của người đàn ông đó quấn quanh.

Đầu óc của Chu Thiến đột nhiên trống rỗng rồi dần dần tỉnh táo lại.

Chu Thiến đang khỏa thân nằm trong lòng Triệu Hi Thành cũng như mình. Cô lại dám ngủ! Cô dám ngủ trong lòng sói đói.

Cô vội kéo chăn bao quanh người, ánh mắt tức tối lườm người con đang ngủ.

Triệu Hi Thành đang ngủ bình yên, dường như không còn chút nào vẻ lạnh lùng thường nhật. Đôi mi dày, môi khẽ nhếch, nhìn qua không hiểu sao cô lại có cảm giác… đáng yêu…

Đáng yêu? Sao cô có thể dùng từ này để hình dung về một con sói! Đã nghe ai nói đến sói đáng yêu chưa? Chu Thiến lạnh người, da gà nổi hết lên.

Huống chi, hôm qua cô còn suýt bị Triệu Hi Thành cưỡng gian! Nhưng may sau đó anh đã dừng lại. Nhất định là vì cô khóc rất thảm thiết nên nếu để ai biết sẽ không tốt cho thanh danh của anh ta. Loại người như anh ta hẳn là để ý đến danh dự, uy tín nhất.

Vẫn nên nhân lúc anh ta chưa tỉnh mà mặc quần áo, nếu không ai biết được thú tính của anh ta lại trỗi dậy?

Chu Thiến rón ra rón rén định bò xuống dường như một góc chăn bị Triệu Hi Thành đè lên, cô lại không dám trần truồng đi lại nên đành cẩn thận kéo chăn.

Đột nhiên, Triệu Hi Thành xoay người, Chu Thiến chỉ cảm thấy trời rung đất chuyển, sau đó bị anh đè lên.

Triệu Hi Thành ngẩng đầu nhẹ nhàng cười, đôi mắt hẹp dài đầy ý trêu tức:

-         Buổi sáng tốt lành, vợ thân yêu, sáng sớm tinh mơ định đi đâu?

Có lẽ là vừa tỉnh lại, giọng nói có chút khàn khàn nhưng nói thật là rất gợi cảm.

May mà trên người Chu Thiến quấn chăn bằng không cô sợ đến chết nhưng như thế cũng không có nghĩa là an toàn… Chu Thiến không dám động đậy, cảnh giác nhìn Triệu Hi Thành.

Triệu Hi Thành hừ một tiếng, trong mắt tràn ngập sự tức giận:

-         Không cần nhìn tôi như thế, nếu tôi dùng sức mạnh thì tối qua cô đã chẳng thoát.

Chu Thiến nói:

-         Vậy anh mau dậy đi, tôi muốn mặc quần áo

Mắt Triệu Hi Thành lóe sáng:

-         Đã cầu Triệu Hi Thành tôi thì phải cho tôi chút lợi ích

Nói rồi cúi đầu hôn Chu Thiến.

Lòng Chu Thiến căng thẳng, trong đầu chợt nhớ đến bộ dáng dữ tợn của anh khi xé rách quần áo cô, cả người không tự chủ được mà run lên khe khẽ.

Nhưng anh cũng không thô bạo như tối qua, nhẹ nhàng hôn, vô cùng dịu dàng

Chu Thiến vẫn cắn chặt răng không cho Triệu Hi Thành tiến sâu, trong lòng có một cảm giác ngứa ngáy buồn buồn như có chiếc lông chim cọ xát.

Triệu Hi Thành thở hổn hển ngẩng đầu, ánh mắt mê ly.

Tim Chu Thiến đập mạnh, lửa cháy bừng trên mặt. Vì che giấu sự xấu hổ này, trước mặt Triệu Hi Thành, Chu Thiến ra sức cọ môi, cau mày nói:

-         Sáng sớm ra còn chưa đánh răng, anh không ngại bẩn!

Mặt Triệu Hi Thành lập tức trầm xuống nói:

-         Nhìn cô đã thấy mất hứng

Sau đó, Triệu Hi Thành đứng dậy, xuống giường, không hề xấu hổ mà phơi bày cơ thể trước mặt cô.

Ánh mặt trời bên ngoài xuyên qua cửa kính, chiếu lên người anh khiến da dẻ màu nâu rắn chắc như phủ thêm tầng ánh sáng vàng nhạt.

Tuy rằng Chu Thiến tự nhắc nhở mình phi lễ chớ nhìn phi lễ chớ nhìn nhưng mắt như dính chặt vào người anh, không thể di chuyển, đây đúng là bức tranh mỹ nam sống động, đầy hương sắc.

Khuôn mặt vô cùng tuấn tú, bả vai rộng, cơ bắp rắn chắc, bụng phẳng, eo thon, chân dài săn chắc, còn cả chỗ giữa bắp đùi hùng dũng… Chu Thiến không nhìn được nữa, mặt đỏ bừng, dùng chăn bịt mắt, trái tim đập loạn. Quá biến thái, quá vô sỉ, dám dùng mỹ sắc dụ cô.

Bên tai truyền đến tiếng cười mị hoặc của Triệu Hi Thành:

-         Chỗ cô nhìn được có thấy hài lòng không? Nếu cô thích, tôi rất vui phối hợp cùng

Trong lòng Chu Thiến có sự xao động khiến cô vô cùng xấu hổ, sống chết đè nén cảm xúc, lớn tiếng nói:

-         Cuồng khỏa thân, mau mặc quần áo vào

-         Giờ chưa mặc được, phải đi tắm cái đã

Sau đó nghe được tiếng bước chân rất nhỏ của Triệu Hi Thành rồi đến tiếng mở cửa phòng tắm

Đồ biến thái này hẳn là đã vào! Chu Thiến kéo chăn xuống, cẩn thận mở mắt đã thấy Triệu Hi Thành đứng trước phòng tắm, vật lớn ở bụng dưới nhẹ run lên khiến tim cô đập loạn, không thở nổi. Triệu Hi Thành nhướng mày nhìn Chu Thiến cười tà mị để lộ ra hàm răng trắng bóng khiến cô đầu váng mắt hoa. Triệu Hi Thành nói:

-         Có muốn tắm cùng không? Chúng ta tắm uyên ương

Giọng nói vô cùng mê hoặc.

Chu Thiến cầm chiếc gối sau lưng, dùng hết sức ném về phía Triệu Hi Thành kêu lớn:

-         Cuồng dâm, đi chết đi.

Triệu Hi Thành né được đòn tập kích của Chu Thiến, cười lớn rồi vào nhà tắm

Chu Thiến vội vàng xuống giường, tìm quần áo mặc

Quần áo của Tống Thiệu Lâm chỉ có ba màu đen, trắng, xám, dường như đang để tang cho ai vậy. Mặc vào khác gì bà mẹ chồng. Chu Thiến vất vả lắm mới tìm được bộ quần áo vừa mắt.

Đó là bộ váy màu trắng, trông đơn giản nhưng chất liệu tốt, cắt may khéo léo khiến đường cong tuyệt diệu trên người cô lộ rõ.

Chu Thiến nhìn bóng dáng xinh đẹp trong gương, da như tuyết, mặt như hoa, dáng người yểu điệu, tóc dài như mực khiến người ta có cảm giác sở sở động lòng người. Nhất là đôi mắt vô cùng linh động, đầy sức sống, kết hợp lại tạo nên vẻ mê hoặc khó nói.

Chu Thiến nói với gương:

-         Tống Thiệu Lâm, tôi thừa nhận cô xinh đẹp, giàu có hơn tôi nhưng tôi trẻ hơn cô, tự do hơn cô. Hơn nữa, cô còn có ông chồng biến thái như thế, tôi sắp không trụ nổi nữa. Cô mau tỉnh lại đi, nếu không khiến vợ chồng hai người li hôn cũng đừng trách tôi.

Nhưng những lời này Chu Thiến cũng chỉ thuận miệng nói mà thôi. Đây dù sao cũng là cuộc sống của cô ấy, Chu Thiến không tiện can dự. Tuy rằng Tống Thiệu Lâm hại cô rất thảm nhưng Tống Thiệu Lâm cũng bị hại, hơn nữa rất đáng thương. Bị bạn thân nhất và chồng phản bội. Ai! Chu Thiến vẫn cố nhịn chờ Tống Thiệu Lâm tỉnh lại rồi nói

Nhưng, trong lúc đó…

Lúc này, cửa phòng tắm mở ra, Triệu Hi Thành quấn khăn tắm quanh người bước ra, cả người bao phủ trong làn hơi nước, bọt nước trên người chiếu ra ánh sáng mê người. Triệu Hi Thành nhìn Chu Thiến thì giật mình, ánh mắt bừng sáng.

Chu Thiến thầm nuốt nước miếng, cảm thấy vô cùng khinh bỉ chính mình: Rất không có tiền đồ, luôn bị sắc đẹp của Triệu Hi Thành mê hoặc. Không được, vì sự trong sạch của bản thân, cô phải học cách miễn nhiễm với mị lực của anh

Chu Thiến bộc lộ khí thế đặc công bị bắt không nhìn sự dụ hoặc của địch, kiên định nói:

-         Triệu Hi Thành, tôi muốn chia phòng ngủ với anh. Từ đêm nay tôi sẽ đến phòng khách ngủ.

Triệu Hi Thành trừng mắt nhìn cô, lập tức biến sắc, đôi mắt đen lộ ra ánh sáng lạnh như băng, ngay cả bọt nước trên người cũng như ngưng kết lại thành băng

-         Cô thử chuyển xem! Bất kể cô chuyển đến đâu tôi cũng có thể bắt cô trở về, không gì có thể cản được tôi

Khi nói chuyện cả người Triệu Hi Thành toát ra khí phách khiến tim Chu Thiến run rẩy.

Nhưng vì sự an toàn và trong sạch của mình, đêm qua Triệu Hi Thành buông tha cô nhưng dù sao anh ta cũng là đàn ông, là chồng của cơ thể này, anh ta có thể nhịn được bao lâu? Ai biết lúc nào anh ta lại nổi cơn thú tính.

Cô nhất định phải kiên trì đến cùng.

Chu Thiến không chút yếu thế nhìn thẳng vào mắt Triệu Hi Thành, khẩn thiết nói:

-         Tuy rằng anh là chồng tôi nhưng nói thật với tôi mà nói anh cũng chỉ là một người xa lạ. Sao tôi có thể chung chăn chung gối với một người xa lạ, anh phải cho tôi thời gian.

Triệu Hi Thành nói:

-          Không được, không thương lượng!

Chu Thiến không khỏi bốc hỏa, anh ta làm loạn cùng phụ nữ khác ở ngoài mà còn có mặt mũi làm như thế với vợ. Chu Thiến trầm mặt:

-         Tôi không phải thương lượng với anh, tóm lại đêm nay tôi sẽ ra phòng khách

Chu Thiến mím miệng, quật cường nhìn Triệu Hi Thành.

Chỉ cần là người gần gũi với Chu Thiến đều biết, khi cô lộ ra vẻ mặt này có nghĩa là cô đã hạ quyết tâm, chín trâu cũng không kéo lại được.

Trong mắt Triệu Hi Thành lại lộ ra vẻ ngoan lệ như sói, Triệu Hi Thành trừng mắt nhìn Chu Thiến, Chu Thiến cũng không khách khí trừng mắt nhìn lại. Thật ra cô cũng chỉ là miệng cọp gan thỏ mà thôi, ánh mắt của Triệu Hi Thành khiến bàn tay giấu sau lưng Chu Thiến run lên nhè nhẹ.

Một lát sau, Triệu Hi Thành quay đầu nói:

-          Chuyện này chờ buổi tối trở về nói sau, giờ chúng ta phải về nhà tổ

Hai người ăn điểm tâm rồi lên đường.

Triệu Hi Thành lái một chiếc xe thể thao rất đẹp từ gara ra. Lên xe, xe chậm rãi lên đường.

Dọc đường đi, Chu Thiến nhìn cảnh vật bên ngoài đang lùi dần về phía sau, trong xe là bầu không khí yên tĩnh đến khó thở.

Xe đi qua con đường lớn rồi đến một ngôi nhà cửa sắt cao ba mét, hai bên tường cao vô cùng khí phái.

Xe đến gần, cửa sắt tự động mở, Triệu Hi Thành lái xe thẳng vào trong.

Chu Thiến nghĩ nhà tổ hẳn phải là ngôi nhà cổ kính nhưng trước mắt cô lại là một tòa nhà ba tầng rộng lớn theo phong cách châu Âu.

Hai bên đường xe chạy là hai thảm cỏ xanh mượt, Chu Thiến mở to mắt tò mò nhìn quanh

-         Trước có sân tennis, sau nhà là vườn hoa và bể bơi.

Triệu Hi Thành bên cạnh vốn đang yên lặng đột nhiên mở miệng nói.

-         Bể bơi!

Chu Thiến quay đầu lại, mắt sáng bừng. Trước kia Chu Thiến rất thích bơi lội, bạn bè cô đều nói cô xuống nước sẽ thành mỹ nhân ngư. Ha ha, tuy rằng hai chữ “mỹ nhân” còn cần châm chước nhưng “ngư” là rất chính xác

Ai ngờ Triệu Hi Thành lườm cô một cái:

-         Cô vui cái gì? Cô căn bản chính là con vịt lên cạn, thấy nước đã run.

Chu Thiến nhất thời ảm đạm, trong lòng hung hăng mắng Tống Thiệu Lâm thật vô dụng. Bơi cũng không biết, cướp mất lạc thú của cô

Xe dừng lại, bên ngoài có người hầu mặc áo trắng quần đen mở cửa cho cô, mỉm cười nói với hai người:

-         Cậu chủ, cô chủ, hai người đã về. Phu nhân chờ hai người đã lâu.

Triệu Hi Thành ném chìa khóa xe cho người hầu, chẳng buồn liếc mắt đi thẳng vào cửa lớn. Chu Thiến ở đằng sau lườm anh một cái, tỏ vẻ gì thế không biết? Chẳng phải nhà anh cũng là làm dịch vụ sao? Nghĩ mình hơn người chắc.

Chu Thiến mỉm cười với người hầu xem như chào hỏi rồi theo Triệu Hi Thành đi vào.


Đọc thêm »