Chuyện đời đẫm nước mắt của người vợ nhiều năm bị chồng bạo hành

Chuyện đời đẫm nước mắt của người vợ nhiều năm bị chồng bạo hành

Dấu vết từ trận đòn mà chồng dùng bơm đánh chị Hoa. Ảnh: V.Hùng
Dấu vết từ trận đòn mà chồng dùng bơm đánh chị Hoa. Ảnh: V.Hùng

Rượu chè, cờ bạc phá nát cửa nhà

Chị Hồ Thị Hoa (36 tuổi) sinh ra trong một gia đình thuần nông nghèo khó tại xã Quỳnh Văn, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. Vì lẽ đó, chị Hoa chỉ theo học được hết lớp 5 rồi phải ở nhà phụ giúp bố mẹ công việc đồng áng. Chân lấm tay bùn nhưng chị Hoa được trời phú cho nhan sắc khiến nhiều thanh niên trong làng đem lòng thầm yêu trộm nhớ. Đầu năm 2008, chị Hoa gặp anh Lê Đôn Hải (SN 1987, người cùng xã). Mới quen nhau được vài ngày thì chị Hoa đi làm ăn xa và hai người mất liên lạc từ đó. Nghỉ Tết, chị trở về quê nhà sum họp cùng người thân. Lúc này, gia đình anh Hải bất ngờ tới để xin phép thưa chuyện cưới xin. Dù không biết mình có tình cảm hay không, nhưng chị Hoa vẫn gật đầu đồng ý lên xe hoa về nhà chồng.

Ngày cưới, nhìn cô dâu rạng ngời, ai cũng thầm mong chị Hoa sẽ được hạnh phúc với tổ ấm của riêng mình. Nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, mới về nhà chồng ngày thứ hai thì chị đã bị chồng đánh. Ngồi bên thềm cửa, đôi mắt đượm buồn, chị Hoa nhớ lại: “Lần đó, chỉ vì một chút mâu thuẫn cỏn con mà anh ấy đã đánh tôi. Lúc đó, tôi hoang mang lắm, bởi mới chân ướt chân ráo về làm dâu được vỏn vẹn 2 ngày. Nhưng rồi sợ quá, tôi phải bỏ về nhà bố mẹ đẻ. Không lâu sau, bố mẹ chồng cùng anh Hải tìm tới nhà xin lỗi để đón vợ về”.

Do ở quê nhà công việc khan hiếm, kinh tế lại khó khăn nên vợ chồng anh Hải quyết định vào TP Vinh để buôn rau. Dù công việc vất vả là vậy, nhưng nhờ đức tính chịu thương, chịu khó của hai vợ chồng nên kinh tế gia đình dần bớt khó khăn hơn. Năm 2009, chị Hoa sinh con gái đầu lòng. Vướng con nhỏ, nên chị tạm thời nghỉ công việc chạy chợ, một mình anh Hải phải làm thay công việc của cả hai người. Những tưởng có con, anh Hải sẽ chí thú làm ăn hơn, nhưng ngược lại anh ta bắt đầu sa chân vào những thói hư tật xấu như: Rượu chè, cờ bạc…

“Anh ấy chẳng lúc nào đưa cho tôi một xu để nuôi con. Con còn nhỏ, tôi đã phải đi làm thuê kiếm sống, thế mà tôi vẫn thường xuyên bị chồng đánh. Trước, thỉnh thoảng mới đánh nhưng từ khi dính vào cờ bạc, anh ấy đánh tôi nhiều hơn. Cứ hễ thua bạc, anh ấy lại chạy về đòi tiền vợ. Tôi không có đưa là anh ấy đánh”, chị Hoa nghẹn ngào chia sẻ. Chồng đắm chìm trong trò chơi đỏ đen khiến gánh nặng gia đình dồn hết lên vai chị.

Ly hôn để giải thoát bản thân

Nhìn các con còn nhỏ dại, chị Hoa không sao cầm được nước mắt khi tiếp tục câu chuyện về cuộc đời mình. Mặc dù đã nhiều tháng trôi qua, nhưng chị không sao quên được trận đòn mà người chồng trút xuống vào những ngày trước Tết Nguyên đán. Đó là vào ngày 6/2 vừa qua, khi chị vừa đi bốc sò thuê về thì nghe người dân bảo chồng đang dỡ nhà. Chị nhớ lại: “Tôi nghe nói thì không tin nhưng khi về thì thấy đúng là anh ấy đang cào hai mái ngói xuống. Khi đó là vào ngày 28 Tết, tôi chẳng biết làm thế nào nên dắt díu các con về nhà mẹ đẻ tá túc”. Từ đó đến nay, vì ám ảnh những trận đòn roi mà chị Hoa vẫn ở nhà mẹ đẻ. Trong khi đó, chồng chị chưa một lần đến thăm con hay nói chuyện với vợ.

Nói về cuộc sống hôn nhân của con gái, bà Nguyễn Thị Tứ (mẹ đẻ chị Hoa) ngân ngấn nước mắt: “Con gái tôi khổ quá. Lấy chồng cứ tưởng được hạnh phúc, nào ngờ nó bất hạnh quá. Suốt ngày nó bị chồng đánh đập mà không biết kêu ai”. Đến bây giờ, chị Hoa không thể nhớ hết mình bị chồng đánh bao nhiêu lần. Xin vợ tiền đi đánh bạc không có cũng đánh, con khóc cũng đè vợ ra bạo hành và nhiều khi chẳng có lý do gì mà “thích” là chồng lại “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay” với vợ. Có lần anh Hải đã dùng bơm xe đạp đánh tới tấp vào người chị Hoa khiến chị phải nhập viện cấp cứu. Sau vụ việc này, Công an xã đã lập biên bản, buộc anh Hải phải viết bản cam kết không đánh vợ nữa, đồng thời phạt hành chính với hành vi đánh đập phụ nữ, gây rối trật tự thôn xóm của anh Hải. Tuy nhiên, cam kết chưa ráo mực, Hải lại chứng nào tật nấy. Người chồng vũ phu tiếp tục đánh vợ ngất xỉu chỉ một tháng sau đó.

Mỗi lần nhắc đến những trận đòn của chồng, chị Hoa lại rùng mình. Đến bản thân của chị cũng không thể lý giải vì sao chị lại chịu đựng được nhiều năm như vậy. Mới đây, để giải thoát bản thân mình, chị Hoa đã quyết định gửi đơn lên TAND huyện Quỳnh Lưu để ly hôn với người chồng vũ phu. Chị nói trong nước mắt: “Trước đây, tôi nhịn nhục vì muốn con có cha. Thế nhưng, anh ấy không quan tâm đến các con và vẫn đánh đập nên tôi muốn ly hôn để được sống cuộc sống bình yên. Quá nhiều lần tôi kêu lên chính quyền địa phương nhưng rốt cuộc tôi vẫn không được bảo vệ. Ly hôn là cách duy nhất để tôi tự bảo vệ bản thân. Tôi không còn lựa chọn nào khác”.

Trao đổi với PV, ông Lê Văn Ba - Chủ tịch UBND xã Quỳnh Văn cho biết: “Chuyện anh Hải bạo hành vợ là có thật. Trước đây, đã nhiều lần Ban Công an, Hội Phụ nữ đến tận gia đình can thiệp, hòa giải việc anh Hải đánh đập chị Hoa. Tuy nhiên, hầu hết mới ở mức độ góp ý và một lần xã xử phạt hành chính”.


Nhấc điện thoại lên và gọi về cho bố mẹ đi, đừng để yêu thương đến quá muộn

Nhấc điện thoại lên và gọi về cho bố mẹ đi, đừng để yêu thương đến quá muộn

Có những cuộc điện thoại chẳng cần có người nghe, nhưng người gọi vẫn cảm thấy ấm lòng, ta gọi nó là "cuộc điện thoại tới thiên đường"...


Nhấc điện thoại lên và gọi về cho bố mẹ đi, đừng để yêu thương đến quá muộn
ảnh minh họa

Hôm nay tôi sẽ kể cho bạn nghe câu chuyện về một nhân vật "tôi" khác và một cô gái nhỏ cùng với cuộc điện thoại kì diệu.

Câu chuyện bắt đầu:

"Tôi có một sạp báo, nho nhỏ thôi, việc buôn bán buổi sáng thường khá nhẹ nhàng. Ngày đó, tôi đang nhàm chán lật xem một tờ báo để giết thời gian.

"Chú ơi, cháu muốn gọi điện." Bỗng một giọng nói rất nhẹ truyền tới khiến tôi ngẩng đầu. Là một cô gái nhỏ gầy, khoảng chừng 16, 17 tuổi. 

Tôi chỉ vào buồng điện thoại: "Tự cháu gọi đi, điện thoại đường dài thì gọi máy bên trái nhé."

Cô gái liếc xung quanh, rồi lo lắng nhìn tôi, dường như có chút căng thẳng, do dự một lúc, cuối cùng cô mới nhấc ống nghe lên. Tôi vừa thấy cảnh này là đã hiểu, hoặc đây là lần đầu tiên cô gái này sử dụng điện thoại, sợ mình làm trò hề, bị mọi người cười nhạo; hoặc là đang muốn tâm sự với người yêu, sợ người khác nghe được. Tôi đã gặp khá nhiều trường hợp giống vậy ở cái sạp báo tí hon của mình rồi.

Tôi biết điều quay sang chỗ khác, làm bộ như mình đang nghiêm túc đọc báo, không còn để ý gì đến cô gái nữa. Cô gái ấn một dãy số, vừa xong đã luống cuống buông ống nghe xuống, rồi lại lập tức cầm lên, một lần nữa hồi hộp ấn một dãy số khác... Cả quá trình tôi đều không liếc nhìn cô, mà cúi đầu tập trung vào tờ báo trên tay, vì tôi biết nếu tôi ngẩng đầu, cô gái nhỏ đó sẽ càng thêm bối rối.

"Mẹ ơi, mẹ, con với chị Linh Tử đến Thâm Quyến rồi. Con đang làm việc trong một nhà máy điện tử, lương cao lắm mẹ ạ. Cũng hay phải tăng ca, nhưng mà tiền tăng ca thì nhiều. Tháng vừa rồi con được tận 716 tệ, con gửi về để em trai đóng học phí, con còn mua phân bón cho bố, mua thuốc đưa ngoại nữa. Bữa ăn ở nhà máy bọn con thích cực, ngày nào cũng được ăn thịt lợn, có hôm còn có thịt gà nữa nhé! Con mua cho con một cái váy, màu đỏ, đẹp lắm, nhưng con không dám mặc, nhìn nổi quá! Tuần trước nhà máy tổ chức cho bọn con xem phim, chiếu phim ấy... chiếu... con không nhớ đâu, phim nước ngoài..."

Cô gái càng nói càng nhanh, nhưng sau đó, cô bắt đầu lau mắt và sụt sịt mũi, giọng nói cũng khàn khàn theo. "Mẹ ơi, con nhớ em trai, nhớ bố, con muốn về nhà, con nhớ mẹ, mẹ ơi, con nhớ mẹ, hu hu, con nhớ..." Giống như nã pháo hàng loạt, cô gái nói hết những lời cần nói chỉ bằng một hơi, sau đó buông ống nghe. Có lẽ vì quá căng thẳng, phải mất ba lần, cô mới đặt được ống nghe vào đúng chỗ. Cô gái ôm ngực, thở gấp, đợi bình tĩnh lại mới đưa đôi mắt đỏ hoe nhìn về phía tôi, rồi cúi đầu hỏi: "Chú ơi, của cháu mất bao nhiêu tiền ạ?" Nhìn dáng khẩn trương của cô gái, tôi có chút muốn cười, nhưng trong lòng cũng có chút xót xa.

Ngập ngừng một lúc, tôi mới mở miệng, thực ra ngay cả tôi cũng không biết rốt cuộc là tôi đang an ủi hay là thương hại cô gái ấy nữa: "Không cần căng thẳng thế đâu cháu gái, cứ bình tĩnh, thực ra cháu nói thêm chút nữa cũng không sao, chú lấy của cháu ít đi một chút tiền là được..." Tất nhiên là tôi đang cho rằng cô gái này lo nói dài quá nên mất nhiều tiền, bởi vậy mới nói một tràng không nghỉ chút nào như thế. Năm ấy, khi vừa rời khỏi cái thôn nhỏ trên núi của mình đến Thâm Quyến, lúc gọi điện về nhà, tôi cũng nhếch nhác như vậy.

Cô gái gật đầu: "Cảm ơn chú. Bao nhiêu ạ?" Tôi cúi đầu nhìn quầy, trời ơi, tôi phát hiện màn hình điện tử không hiện thông báo thu phí, điện thoại của cô gái hóa ra không gọi được! Tôi nghẹn lời, ngẩng đầu lên: "Xin lỗi cháu, cháu gọi lại đi, điện thoại vừa nãy không gọi được..."

Cô gái ngượng ngùng lau lau mắt: "Cháu biết mà, quê cháu không có sóng điện thoại đâu, cháu không còn mẹ, mẹ cháu, mẹ cháu mất 4 năm rồi... Nhưng cháu thật sự rất muốn, rất rất muốn được gọi điện thoại cho mẹ giống như những người khác..."

Tôi như chết lặng, cuối cùng mới bừng tỉnh. Kể từ đó, tôi hẹn với cô gái nhỏ cứ mỗi sáng thứ Bảy, cô gái có thể đến sạp báo của tôi để gọi điện thoại miễn phí. Đó là một cuộc điện thoại tới thiên đường, để cô gái ấy có thể kể hết mọi buồn vui cho người mẹ của mình."

Kết thúc câu chuyện, hình ảnh còn đọng lại rõ nhất trong tôi dĩ nhiên là cú điện thoại đường dài, rất dài ấy. Mẹ cô gái đang ở một nơi rất xa, cũng rất đẹp, đó là thiên đường. Nơi đó có sóng điện thoại hay không, tôi không rõ, nhưng tôi chắc rằng người mẹ nhất định đã nghe được những lời tâm sự của cô con gái, và bằng cách này hay cách khác, bà đã vỗ về, đã xoa dịu cô, khiến cô mạnh mẽ hơn.  

Rồi sau đó tôi lại nghĩ, đã bao lâu tôi không chủ động gọi về cho bố mẹ rồi nhỉ, có thể là một tuần, hai tuần, một tháng, hai tháng... Tôi cũng không nhớ nữa. Bố mẹ thường gọi cho tôi trước, đều đặn một tuần 2 lần, đều đặn đến mức tôi coi nó là thói quen, coi nó là nghiễm nhiên, và rằng tôi chẳng cần gọi về nhà đâu, vì kiểu gì thì hai người cũng liên lạc với tôi thôi mà. Bằng cách ấy, vô hình chung, tôi đã khiến sợi dây liên kết gia đình tôi thêm phần mỏng manh. Tôi may mắn hơn bao người, khi bố mẹ tôi còn khỏe, còn có thể nhấc điện thoại lên và hỏi han đứa con vô tâm là tôi. Trong khi ngoài kia, rất nhiều người, giống như cô gái nhỏ trong câu chuyện, không còn lấy một ai thân thuộc để chia sẻ, phải dựa vào những "cuộc điện thoại đến thiên đường" để tìm kiếm hơi ấm tình thân. Vậy nên, các bạn ạ, cuộc sống dù có bộn bề đến đâu, cũng chẳng nhẫn tâm cướp của chúng ta đôi ba phút rảnh rang, hãy nhấc điện thoại lên và gọi về nhà đi thôi, có thể chẳng cần nói gì cao sang, tình cảm, chỉ vài câu trần thuật kể về cuộc sống của bạn thôi, cũng đã khiến bố mẹ rất vui rồi. 

Đừng bao giờ để yêu thương đến quá muộn, bạn nhé!


Muốn vui vẻ hạnh phúc, hãy lấy việc ‘đối xử tử tế’ với người khác làm điểm xuất phát đi nh

Muốn vui vẻ hạnh phúc, hãy lấy việc ‘đối xử tử tế’ với người khác làm điểm xuất phát đi nh

Chúng ta có từng trải qua khổ đau mới hiểu được nỗi đau của người khác. Chúng ta có trải qua con đường đời gập ghềnh nhấp nhô như thế nào mới hiểu được người khác cũng trải qua như vậy.


Người có lập trường không giống nhau, ở vị trí và hoàn cảnh khác nhau thì sẽ rất khó để hiểu được đối phương (Ảnh minh hoạ)
Người có lập trường không giống nhau, ở vị trí và hoàn cảnh khác nhau thì sẽ rất khó để hiểu được đối phương (Ảnh minh hoạ)

Có một câu chuyện ngụ ngôn, kể rằng: Có một chú heo, một chú cừu và một chú bò sữa bị nhốt trong một chuồng. Có một lần người chủ bắt chú heo, heo liền lớn tiếng kêu thất thanh và chống cự mãnh liệt.

Cừu và bò sữa không thích tiếng kêu của chú heo nên giận giữ chỉ trích: “Ngươi thật là làm quá, ông chủ mỗi lần đến bắt chúng ta thì chúng ta cũng không kêu to ầm ĩ như ngươi”.

Chú heo nghe xong liền đáp lại: “Việc bắt các anh và bắt tôi là hai việc hoàn toàn khác nhau. Ông chủ bắt các anh chỉ là muốn lấy lông và sữa của các anh, nhưng ông ấy bắt tôi là muốn lấy mạng của tôi, các anh có hiểu không?”.

Cừu và bò sữa nghe xong đều lặng yên không nói được lời nào…

Câu chuyện ngụ ngôn tuy ngắn ngủi và đơn giản nhưng lại rất sâu sắc. Nó nói cho chúng ta biết rằng, người có lập trường không giống nhau, ở vị trí và hoàn cảnh khác nhau thì sẽ rất khó để hiểu được đối phương.

Nếu như chúng ta có thể đứng trên lập trường của người khác để nhìn nhận vấn đề thì có thể lý giải được người khác từ sâu trong nội tâm của mình.

Có một câu chuyện khác như thế này: Một vị bác sĩ sau khi nhận được cuộc điện thoại tiếp nhận một ca phẫu thuật gấp, liền vội vã chạy nhanh nhất đến bệnh viện và thay đổi trang phục.

Cha của bệnh nhân nam đã không kìm chế được bực tức mà trách: “Tại sao ông lại có thể đến muộn như vậy chứ? Chẳng lẽ ông không biết được rằng con trai tôi đang ở vào tình thế nguy hiểm sao? Ông đúng là người mà một chút trách nhiệm cũng không có!”.

Bác sĩ nhẹ nhàng cười nói: “Thật xin lỗi, vừa rồi tôi không trực ở bệnh viện, khi nhận được điện thoại tôi đã lập tức đến ngay. Xin ông bình tĩnh một chút!”.

Bình tĩnh? Nếu như người nằm trong phòng phẫu thuật là con trai của ông thì ông có thể bình tĩnh được không? Nếu như hiện tại con trai của ông chết rồi thì ông sẽ như thế nào đây?”, cha của bệnh nhân phẫn nộ nói.

Bác sĩ lại ôn tồn: “Được rồi. Tôi sẽ đọc thầm Kinh thánh. Hãy cùng cầu nguyện cho con trai của ông đi!”.

Cha của bệnh nhân lại tức giận nói: “Chỉ có người thờ ơ với sự sống chết của người khác mới có thể nói được những lời như vậy!”.

Có trải qua con đường đời gập ghềnh nhấp nhô như thế nào mới hiểu được người khác cũng trải qua như vậy (Ảnh minh hoạ)

Mấy tiếng sau, ca phẫu thuật thành công, bác sĩ từ trong phòng phẫu thuật đi ra vui vẻ nói với cha của bệnh nhân: “Cảm ơn trời đất, con trai của ông được cứu rồi!”.

Không chờ người đàn ông kia trả lời, vị bác sĩ vội vã rời đi và nói: “Nếu như có vấn đề gì, ông có thể hỏi y tá”.

Cha của nam bệnh nhân giận dữ bất bình nói với y tá: “Ông ta thật ngạo mạn! Ngay cả việc tôi muốn hỏi tình huống của con trai mình có mấy phút đồng hồ mà cũng không được!”.

Nữ y tá rớt nước mắt nói: “Con trai của bác sĩ hôm qua đã mất vì tai nạn giao thông, lúc chúng tôi gọi điện cho bác sĩ đến mổ cho con trai của ông là bác sĩ đang trên đường đến nhà tang lễ. Bây giờ đã cứu sống được con trai của ông rồi, bác sĩ phải vội vàng trở về để chôn cất cho con trai mình…”.

Cuộc sống của người khác phát sinh việc gì, họ đang trải qua khó khăn và trắc trở gì, đứng tại lập trường của mình, chúng ta cũng không biết được, những điều chúng ta nhìn thấy chỉ là bề ngoài mà thôi…

Chúng ta có từng trải qua khổ đau mới hiểu được nỗi đau của người khác. Chúng ta có trải qua con đường đời gập ghềnh nhấp nhô như thế nào mới hiểu được người khác cũng trải qua như vậy.

Bạn muốn là một người vui vẻ hạnh phúc thì hãy lấy việc “đối xử tử tế” với người khác làm điểm xuất phát đi nhé! (Ảnh minh hoạ)

Một người thực sự hiểu được tu dưỡng bản thân sẽ hiểu được “lời nói có lợi có hại”, hiểu được không nên nhìn nhận vấn đề từ một phía. Như vậy thì giữa con người với con người, việc làm tổn thương nhau sẽ giảm đi rất nhiều.

Có câu: “Hạnh phúc không phải được quyết định bởi tài phú, quyền lợi và dung mạo mà là được quyết định bởi mối quan hệ giữa bạn và những người xung quanh”.

Bạn muốn là một người vui vẻ hạnh phúc thì hãy lấy việc “đối xử tử tế” với người khác làm điểm xuất phát đi nhé!


Làm con nhưng không nhớ tuổi cha mẹ mình, đừng bỏ qua bài này!

Làm con nhưng không nhớ tuổi cha mẹ mình, đừng bỏ qua bài này!

Chúng ta cho rằng cha mẹ không cần chúng ta quan tâm, thực ra họ rất để ý sự quan tâm của con cái với mình. Lỗi của chúng ta là cho rằng cha mẹ mãi mãi sẽ không già.


Từ khi mới ra đời, cha mẹ đã nguyện hy sinh tất cả vì con
Từ khi mới ra đời, cha mẹ đã nguyện hy sinh tất cả vì con

Vài ngày trước, tôi viết cho mẹ của một người bạn một bức thư mời, trong đó yêu cầu giới thiệu đầy đủ ngày tháng năm sinh của bà. Vì vậy, tôi liền gọi điện thoại hỏi bạn mình. Bạn tôi nghe tôi hỏi vậy thì bỗng im lặng, sau đó áy náy nói.

Tớ không nhớ rõ lắm. Tớ chỉ nhớ ngày sinh nhật theo lịch âm là ngày 16/8, nhưng không nhớ rõ bà sinh năm bao nhiêu”.

Tôi lại hỏi nó:

“Cậu biết mẹ cậu bao nhiêu tuổi không? Tớ tính xem là năm bao nhiêu”.

“Hình như là 57, 58 tuổi, tớ cũng không rõ lắm. Đợi tớ tìm hộ khẩu rồi trả lời cậu”.

Đặt điện thoại xuống, tôi chẳng thể nào mà bình tĩnh. Tôi không ngờ làm một người con vậy mà chẳng nhớ nổi mẹ mình bao nhiêu tuổi. Bởi vì là một người có tính tò mò. Tôi cũng hỏi vài người bạn cùng công ty, nhưng kết quả lại khiến tôi hết sức kinh ngạc. 1/3 số người tôi hỏi đều không biết cha mẹ sinh ngày bao nhiêu. Một nửa không biết cha mẹ mình bao nhiêu tuổi. Khi tôi hỏi sao lại không nhớ ngày sinh và số tuổi của cha mẹ mình, người đồng sự của tôi không do dự nói:

Vậy thì sao chứ! Người nhà sao lại phải khách sáo thế chứ. Từ bé đến giờ cha mẹ đều tự mình đón sinh nhật cho nên không nhớ được ngày cha mẹ mình là điều đương nhiên”.

Cũng có đồng nghiệp xấu hổ nói:

“Bình thường bận rộn công tác cũng không hay quan tâm hay hiểu biết nhiều về bố mẹ mình”.

Tôi đem những câu hỏi giống như vậy hỏi hơn 100 vị phụ huynh. Thì cả 100 người mẹ đều nhớ rõ con mình sinh ngày tháng năm nào và bao nhiêu tuổi. Thậm chí có người còn nhớ rõ là sáng hay ban ngày, thời tiết ra sao. Điều khiến tôi cảm động nhất là có người mẹ mắc chứng bệnh mất trí nhớ tuổi già vẫn nhớ chính xác không sai lệch về ngày sinh nhật và tuổi của con gái bà.

Vậy nên, bố mẹ vẫn luôn luôn chú ý quá trình trưởng thành và phát triển của con cái, dù cho là những chuyện nhỏ nhặt nhất. Từ khi mới ra đời, cha mẹ đã nguyện hy sinh tất cả vì con. Khi con nhỏ lo sợ rằng chúng ta bị ngã, bị thương, bị đói, mắc bệnh. Lớn lên lại lo lắng chúng ta không có một tương lai tốt đẹp, cả đời chịu khổ chịu mệt vì chúng ta lo lắng.

Có bao giờ mẹ lại quên sinh nhật của bạn không?

Có bao giờ mẹ lại quên sinh nhật của bạn không? Trước khi đến sinh nhật bạn, cha mẹ đã nhắc nhở bạn từ trước đó rồi. Họ đã chuẩn bị đầy đủ quà cáp, bánh sinh nhật,… Mà sinh nhật của cha mẹ thì sao? Mẹ lại chuẩn bị bữa ăn thật phong phú đợi bạn về nhà. Thế nhưng, con cái có người lại tìm đủ mọi loại lý do để thoái thác.

Từ khi còn bé, chúng ta đã ỷ lại vào cha mẹ. Cha mẹ vẫn bảo hộ chúng ta trong vòng tay của mình. Thế nhưng khi lớn rồi, lại thường bỏ qua cảm xúc của cha mẹ. Lỗi lầm của chúng ta là coi sự chăm sóc của cha mẹ thành điều đương nhiên, không cần hồi báo cũng chẳng cần phải ghi nhớ. Mà trên thực tế, người chúng ta nên cảm ơn nhất lại chính là cha mẹ.

Hiếu kính nhất định phải trân trọng cha mẹ khi họ còn khỏe mạnh

Chúng ta cho rằng cha mẹ không cần chúng ta quan tâm, thực ra họ rất để ý sự quan tâm của con cái với mình. Lỗi của chúng ta là cho rằng cha mẹ mãi mãi sẽ không già. Thế nhưng khi ngoảnh đầu lại mới thấy tóc họ đã bạc, răng họ đã lung lay. Hóa ra, cha mẹ không phải thần tiên. Họ cũng đang già đi. Chúng ta không nên bỏ quên, bỏ qua.

Người xưa thường nhắc nhở rằng:

Tế bái tổ tiên có nhiều ra sao cũng không bằng trân trọng họ khi còn sống; đừng đợi đến khi làm rồi mới thấy hối hận, không bằng trước khi làm việc đã suy nghĩ trước sau đầy đủ”.

Hiếu kính nhất định phải trân trọng cha mẹ khi họ còn khỏe mạnh. Không chỉ chiếu cố những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống mà chúng ta còn cần quan tâm hơn về tình cảm của họ. Chớ nên đợi cha mẹ mất đi rồi mới cảm thấy ân hận, cả đời chẳng thể nào nguôi ngoai…


Đi một vòng lớn ta lại tìm thấy nhau

Đi một vòng lớn ta lại tìm thấy nhau

Con đường đến tình yêu luôn có muôn màu muôn vẻ, dài hay ngắn, quanh co hay thẳng tắp, không đến lượt chúng ta chọn lựa. Nhưng hãy tin rằng, định mệnh sẽ gắn kết những người có duyên phận, dù con đường họ đi đầy ắp những chông gai…


Đi một vòng lớn ta lại tìm thấy nhau
ảnh minh họa

Tình yêu thì đâu có sai hoặc đúng, bởi vì chỉ cần chưa thực sự buông tay, chỉ cần có sức mạnh bước tiếp về phía trước, sẽ có một ngày, đi một vòng lớn để rồi lại tìm thấy nhau.

Chiều thứ bảy, một mình ở Café Khoảng lặng, chọn ngay cho mình một bàn gần cửa sổ, bản nhạc không lời của Yiruma chầm chậm lan tỏa đến từng ngóc ngách của quán, mạnh mẽ, da diết khiến tim anh bồi hồi nhớ lại những chuyện đã qua, lẫn lộn với hiện tại như một cuốn phim ngắn được quay chậm lại. Bản nhạc đã từng là nhạc chờ của một người nào đó, là River flows in you.

“Nếu em có con đường riêng của mình, con đường đó ở trong em.
Nếu em có thể chịu đựng được,
Hãy đặt mọi thứ vào trọn trái tim em, ở đó…”

Đã lâu anh không đến đây, dễ cũng phải đến gần một năm rồi. Dư vị của cuộc tình đã qua làm anh không muốn nhìn lại. Anh nhớ lần cuối đến Khoảng lặng là một ngày đầu tháng 12, bầu trời Hà Nội u ám, xám xịt, những cơn gió lạnh tuy không khiến con người ta trải qua cảm giác tê tái nhưng cũng khiến ai đó khẽ rùng mình. Ngồi ở góc quen thuộc, đắm chìm trong những giai điệu quen thuộc, buông cái nhìn hờ hững pha chút hụt hẫng vào chỗ trống đối diện, gọi cho mình ly cà phê sữa.

– Lâu quá rồi không thấy anh đến quán, em nhớ khi trước anh thích cà phê đen không đường.

Giật mình nhìn cô bé phục vụ đang đứng trước mặt, đã lâu vậy mà vẫn còn người nhớ anh từng đến đây, cả thói quen trước kia của anh nữa. Ừ, thì anh cũng có thời gian là khách quen của Khoảng lặng mà.

– Thì thỉnh thoảng cũng phải thay đổi khẩu vị chứ, uống mãi một thứ cũng sẽ chán phải không em.

Cô bé nghe vậy mỉm cười tinh nghịch rồi mang cho anh một ly cà phê sữa nóng. Nhấp một ngụm cà phê, hơi nóng lan tỏa trong lồng ngực, xua tan cái cảm giác hanh hao khi mùa về. Ngắm nhìn dòng người qua lại trên phố, bất chợt anh thấy mình bao ngày qua chỉ biết vùi đầu trong công việc, đã lỡ mất những giây phút cảm nhận sự bình yên của cuộc sống. Tự nhiên ký ức mùa cũ ùa về, không vội vã, cũng chẳng ồn ào, chỉ đủ để anh nhớ rằng mình đã có thời gian hạnh phúc như thế. Nhưng hạnh phúc thì lại giống như chiếc bình pha lê lấp lánh vậy, càng rực rỡ bao nhiêu lại càng mỏng manh bấy nhiêu. Một khi đã vỡ thì chẳng thể nào hàn gắn lại được, cố nhặt những mảnh vụn chỉ tự là người ta thêm đau.

Anh đã kiên nhẫn chờ đợi một lời giải thích, nhưng thứ anh nhận được chỉ là sự im lặng, một cái nhìn hờ hững đến khó hiểu. Anh biết Linh yêu anh, yêu hơn tất cả những gì cô gái này có. Nhưng anh lại không thể lý giải được vì sao Linh rời xa anh.

– Mình không hợp nhau.

Chỉ một câu nói như thế, Linh đã buông tay thật mạnh, chỉ cách đám cưới của hai người đúng hai tuần. Anh nhớ khi đó cũng là ở Khoảng lặng. Thế nên, suốt một năm qua anh không đủ dũng cảm để trở về nơi này, nơi đầy ắp kỉ niệm của hai người. Anh muốn trốn tránh tất cả. Anh đã căm ghét, đã thù hận, thậm chí muốn nhào nát những ký ức về người con gái đó nếu có thể. Nhưng anh không làm được, anh bất lực nhìn người mình yêu rời xa. Linh đi. Anh muốn níu kéo nhưng rồi lại đi về phía không có cô. Là người đi ngang phố, hay phố không mùa nữa? Phố tan tầm, gió đông se lạnh phả vào anh hơi thở của nỗi đau làm ngực anh nhói lên từng cơn sóng dữ, thổi bay mảnh khăn len đang cố giữ lại chút hơi ấm trên người.

Hẳn là cuộc sống luôn đẩy con người ta vào những khoảnh khắc buộc phải chọn lựa một cách tàn nhẫn. Buông tay người mình yêu, điều này vượt quá sức chịu đựng của Linh. Nhưng cô không còn sự lựa chọn nào khác.

Linh đã từng mạnh mẽ tuyên bố rằng “Em sẽ không bao giờ để anh rời xa em”. Anh khẽ cười khẩy khi nhớ lại câu nói đó. Phải, cô đã từng nói thế. Phải, cô đã từng là tình đầu của anh, đã từng là cuộc sống của anh. Nhưng tất cả chỉ có thể gọi là đã từng mà thôi!

Anh vẫn nhớ cô, da diết và cồn cào như những ngày cô còn yêu anh.

Thật ra, sau khi chia tay, nếu như cô không thỉnh thoảng xuất hiện trước anh thì mọi chuyện có lẽ đã khác. Nhưng cô vẫn xuất hiện, không ồn ào, không cuồng nhiệt mà đôi khi lặng thầm đến khó tin. Cô cứ đến rồi đi, mặc kệ anh dường như chưa thể thích ứng với một cuộc sống không có cô bên cạnh. Người ta xa nhau chưa hẳn vì hết yêu mà là vì người ta không tìm được lý do để giải thích cho hành động của mình. Tại sao cô cứ đến rồi lại bỏ mặc anh để cho tim anh không thôi thổn thức. Rồi một ngày cô thực sự biến mất khỏi cuộc đời anh. Những tin nhắn được gửi đi mà không một lời hồi đáp, những cuộc gọi chỉ là những tiếng tút tút dài vô vọng. Hết rồi, thực sự là hết rồi. Khóe mắt anh chợt cay cay.

– Anh đến sớm hơn em nghĩ.

Giọng nói của Vy vang lên kéo ngược anh trở về với hiện tại. Vy là bạn thân của Linh, cũng là bạn của anh. Ngày trước, ba người vẫn thường gặp nhau ở Khoảng lặng. Cũng kể từ khi anh và Linh chia tay, hai người ít gặp nhau hơn nhưng không có nghĩa là tình bạn của họ không còn nữa.

– Em uống gì?

– Cho em đen đá

– Hiếm có cô gái nào tính cách mạnh mẽ như em, cẩn thận không có anh nào dám rước đâu cô bé à. Anh nghĩ em nên uống nước trái cây sẽ tốt hơn cho cái cổ họng củ em.

Lâm cố ý trêu chọc Vy, mỗi khi gặp nhau anh thường đùa như thế. Cô ta lườm nguýt một cái khiến anh không dám tiếp tục hành động châm chọc của mình. Lại im lặng như chờ đợi một điều gì đó sắp đến.

– Anh Lâm, hôm nay em gặp anh là muốn đưa cho anh một vật.

Vừa nói Vy vừa mở túi xách lấy ra một bì thư đã ngả màu, không đề tên người gửi cũng như người nhận để trước mặt anh. Anh ngạc nhiên, nhíu mày rồi nhìn Vy tỏ vẻ khó hiểu.

– Không biết em làm như thế này có đúng không nhưng trái tim buộc em phải làm thế. Hôm qua em tìm thấy vật này trong ngăn tủ của Linh. Có lẽ là để trong ngăn kéo nên trước khi rời đi nó đã quên mất không mang theo. Còn đây là lá thư nó viết nhưng rồi lại không dám gửi. Giờ em trao lại cho anh. Đọc xong rồi anh sẽ hiểu lý do vì sao nó lại làm thế.

Nghe Vy nhắc đến tên cô, hai mắt anh đột nhiên trùng xuống, nụ cười trên môi anh chợt tắt, gương mặt anh tối sầm lại. Đã lâu rồi không ai nhắc đến tên người con gái đó trước mặt anh.

Anh đang cố gắng để quên cô, nhưng làm sao anh quên được, chỉ là tạm xếp cô vào ngăn cũ ký ức rồi thi thoảng tìm lại khi nhớ cô nhiều hơn. Về đến nhà, anh lạnh lùng đặt bì thư trên bàn. Anh rất muốn biết lý do tại sao cô lại rời xa anh nhưng anh không đủ can đảm để đối mặt với sự thật đó. Anh sợ, sợ một điều gì đó như vô hình. Anh phải làm thế nào đây? Rồi anh chạy ào vào nhà tắm, nước lạnh dường như cũng không xua tan sự bức bối trong lòng. Hít một hơi thật mạnh, anh lấy hết dũng cảm mở lá thư đó ra. Là một tờ kiểm tra sức khỏe, đập vào mắt anh là dòng chữ: vô sinh. Chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh hoang mang tìm kiếm trong phong bì thư, những nét chữ đã nhạt nhòa. Có cảm giác như lúc viết lá thư này, cô không kiềm chế được cảm xúc mà đã khóc rất nhiều. Anh chợt thấy đau đớn như có ai đó đang nắm chặt trái tim mình lại.

“Anh Lâm

Hà Nội những ngày này đang co ro trong cái lạnh của mùa đông, gió lạnh len lỏi qua từng lớp áo mà em cố mặc để giữ ấm cho mình. Chiếc găng tay hình con thỏ bông to sụ dường như cũng không đủ để làm ấm đôi tay lạnh như băng của em. Ngày trước khi cầm tay em, anh thường ngạc nhiên hỏi tại sao tay em lúc nào cũng lạnh rồi bảo em nắm chặt tay anh thì sẽ không còn lạnh nữa. Nhưng giờ đây, em đang lạnh lắm, chẳng còn anh bên cạnh, nỗi nhớ anh cứ trở nên quay quắt. Cảm giác như em đang trải qua mùa đông lạnh lẽo nhất. Nhưng em không thể lại gần bên anh

Anh biết không, những ngày tháng bên anh thật sự là những ngày tháng hạnh phúc nhất trong cuộc đời em. Những tưởng em đã chối bỏ được quá khứ, nhưng không anh à, em làm sao có thể quên được mình không còn có thể trao cho anh những gì trinh nguyên nhất, lại càng không thể cướp đi niềm hạnh phúc của anh. Em xin lỗi, em sai rồi. Nếu em nói với anh tất cả sự thật thì có lẽ anh đã không yêu em nhiều như thế. Để rồi giờ đây, cả hai không phải trải qua những ngày tháng hiện tại.

Hôm qua em trở lại Khoảng lặng. Một nỗi buồn xâm kín trong lòng em. Quán quen vẫn còn đó mà sao em cảm thấy xa lạ vậy. Chắc bởi vì không có anh.

Em biết, những ngày qua anh kiếm tìm em. Em đã cố gắng để quên anh, để anh bớt đau đớn hơn nhưng em lại ích kỉ, vẫn muốn đến gần anh, chỉ cần lặng lẽ nhìn anh ở một góc khuất nào đó, thế là đủ rồi.

Em cứ muốn ôm chặt Hà Nội, như cái cách anh đã từng ôm em vào lòng. Nhưng mà đến cuối cùng, em vẫn phải đi, nếu không đến một lúc nào đó vì không chịu nổi sự xa cách này mà em lại chạy đến bên anh mất. Có lẽ Hà Nội không dành cho em, và anh cũng vậy.

Hãy sống thật tốt anh nhé. Có chăng, là quên em đi và yêu một người mới thật nồng nàn. Tạm biệt Hà Nội.

Tạm biệt anh”.

Anh nằm vật xuống giường, thẫn thờ nhìn vào một khoảng không vô định. Không biết từ lúc nào, lá thư trên tay đã bị anh vò nát.

Bất giác, anh đưa mắt nhìn qua khung cửa sổ, thời gian cứ vô tình trôi đi, căn gác nhỏ lặng im, nằm nghe những cơn gió mùa đông buốt lạnh. Những ngày tháng sau đó, anh bất lực tìm cô trên dòng người tấp nập. Có những khi anh chạy ào ra khỏi nhà rồi gào thét tên cô trong vô vọng. Cứ thế, anh lạc lõng, chênh vênh giữa lưng chừng hoài niệm và hiện tại, giữa trái tim còn phảng phất hơi thở của tình yêu. Anh đang sống với ký ức, anh đang cố gặm nhấm nỗi đau. Những kí ức, những ngọt ngào, những yêu thương tưởng như đã là quá khứ. Mọi thứ tưởng như đã bị thời gian xóa nhòa bỗng chốc lại trở lại ngỡ như ngày hôm qua.

Ba tháng sau cái chiều thứ bảy đó, anh chuyển công tác vào thành phố Hồ Chí Minh. Chỉ có một lý do, vì anh biết, cô vẫn còn yêu anh như ngày nào.

Tháng ba, Sài Gòn đón anh bằng một chiều nắng vàng và gió nhạt trong cái đổ lửa giữa lòng thành phố. Anh cảm thấy thật lạ, vừa mấy tiếng trước thôi anh còn co ro trong cái lạnh của Hà Nội những ngày cuối đông thế mà giờ đây, nắng nóng của đất trời phương Nam như muốn thiêu đốt tất cả. Nhờ mối quan hệ rộng của mình, anh đã nhanh chóng tìm được chỗ ở mới. Đó chỉ là căn hộ chung cư bình thường với hai dãy nhà san sát nhau. Bước chậm rãi về phía căn phòng mang số 225, tra chìa khóa vào ổ khóa, anh mở cửa bước vào phòng. Vậy là từ nay, anh sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống mà hình ảnh của Linh sẽ không còn ám ảnh anh cùng ký ức về một Hà Nội buồn nữa. Nghĩ như vậy, anh mỉm cười. Cẩn thận sắp xếp đồ đạc cá nhân, sau đó anh chìm vào giấc ngủ sau một chuyến đi dài.

Sáng hôm sau, anh dậy sớm chuẩn bị đến công ty nhận công việc mới. Vừa mở cửa thì một bóng người bước xuống cầu thang. Nếu cô gái ấy không mặc chiếc váy mà xanh bạc hà thì có lẽ đã không thu hút sự chú ý của anh. Cốc nhẹ một cái lên trán.

– Lâm à, mày điên rồi.

Phải rồi, cô rất thích mặc váy màu xanh bạc hà. Cũng chỉ vì anh nói thích nhìn cô trong những chiếc váy màu đó, nó mang đến sự tươi mới, tạo cho người đối diện một cảm giác dễ chịu. Chỉ kịp nhìn được người con gái đó từ phía sau, nhưng sao anh thấy dáng người đó quen thuộc quá vậy, chỉ khác Linh duy nhất một điểm, là cô ấy tóc ngắn ngang vai.

Một ngày,

Hai ngày,

Rồi một tháng sau.

Vẫn là cô gái đó, vẫn là những chiếc váy suông, nhưng anh bao giờ cũng chậm chân hơn cô ta một bước. Dù anh có ra khỏi nhà sớm hơn thì cô ta cũng bước xuống cầu thang sớm hơn anh rồi hòa lẫn vào dòng người tấp nập. Dường như sống giữa thành phố hơn 8 triệu dân này, anh vẫn không ngừng nhớ về Linh.

Công việc hoàn thành xong sớm hơn dự kiến, cả phòng hẹn nhau đi ăn uống để chúc mừng thành công của dự án nhưng anh hơi mệt nên khéo léo từ chối. Cũng phải, đã hai đêm anh thức trắng bên máy tính để cố gắng làm cho bản thiết kế. Anh trở về nhà sớm hơn mọi khi, lại là dáng người quen thuộc ở bãi gửi xe. Vẫn là váy suông màu xanh bạc hà. Linh cảm của anh chưa bao giờ sai. Là Linh. Cô giật mình nhìn anh rồi toan bỏ chạy. Nhưng anh đã kịp kéo tay cô lại, ôm cô vào lòng. Cô càng cố thoát ra khỏi vòng tay anh thì anh lại càng ôm cô thật chặt. Dường như anh không muốn mất cô một lần nữa.

– Tại sao lại tìm em? Tại sao không tránh xa em? – Linh dửng dưng, nhìn sâu vào đôi mắt màu café sữa của anh.

Không để anh kịp nói thêm một lời nào, Linh vùng vẫy thoát khỏi cái ôm của anh. Anh sững sờ nhìn theo bóng hình người con gái đó. Cô rảo bước thật nhanh, đầu óc càng trở nên rối bời, hơn một năm trước, cô cũng đã tàn nhẫn quay người bỏ đi với anh như vậy, để anh một mình đứng chơ vơ thất vọng nhìn theo bóng cô. Cô lúc nào cũng thế, cứ xuất hiện rồi lại bỏ anh lại phía sau. Anh nghe như có gì đó rơi vỡ, bất lực đặt tay lên tim mình

Linh biết, cô đâu có xứng đáng với tình tình yêu chân thành anh dành cho cô. Cô là tình đầu của anh, là người con gái anh yêu thương nhất. Nhưng trước khi đến với anh, cô đã từng yêu say đắm một người, lãng mạn và nồng nhiệt. Linh đã trót dại trao cho anh ta những gì trong trắng nhất. Những tưởng hai người sẽ có một happy ending thì vào cái ngày cô thông báo với cậu ta mình đã mang thai, người đó ngay lập tức yêu cầu cô bỏ cái thai đó đi. Do hai người còn là sinh viên nên cô không còn sự lựa chọn nào khác. Rồi hai người chia tay. Lúc mới yêu anh, quá khứ vẫn còn ám ảnh cô rất nhiều rồi tình yêu của anh đã cảm hóa được trái tim lạnh giá của cô. Nhưng lúc nào cô cũng sống trong sợ hãi, sợ một ngày anh tìm ra quá khứ đầy nhơ nhuốc của cô. Tất cả như mơ hồ. Trong những ngày bận rộn chuẩn bị cho đám cưới, một người bạn khuyên cô nên đi khám sức khỏe tiền hôn nhân bởi vì giới trẻ thường làm thế để có những chuẩn bị tốt nhất cho cuộc sống hai người sau này. Và rồi Linh kinh hãi khi nhận ra mình không thể có con. Cô đã đủ va vấp để hiểu rằng tình yêu không chỉ có màu hồng. Cô không có đủ can đảm để đến trước mặt anh xin anh tha thứ, cũng chẳng đủ dũng cảm để tiếp tục theo đuổi tình yêu của mình. Anh sẽ ra sao nếu biết cô đã từng là đứa con gái như thế? Nghĩ đến tất cả những điều đó, cách tốt nhất là phải rời xa vòng tay của anh.

Sài Gòn vồn vã, vồ vập. Từ ngày đặt chân đến thành phố này, cô cố tránh né thực tại, phủ nhận cảm xúc, kết bạn với cô đơn, chuyện yêu đương nằm bên lề cuộc sống. Là những đêm cô ôm gối khóc thầm, là mỗi buổi sáng thức dậy, cô phải phủ một lớp phấn dày để che đi quầng thâm quanh mắt, là những khi lang thang một mình nơi góc phố. Chưa bao giờ cô hết yêu anh. Ai đó đã nói rằng thời gian là liều thuốc hữu hiệu nhất để chữa lành nỗi đau. Nhưng cô lại là người đang tự làm đau chính mình. Rồi thời gian cũng sẽ cho cô câu trả lời ai là người cô yêu thương thực sự.

Một buổi sáng cuối tuần, Linh như con mèo lười làm bạn với chiếc giường thân thiết.

– Reng… Reng..

Chuông cửa vang lên. Không biết ai lại tìm cô vào giờ này. Cô nhắm mắt vươn tay mở cửa. Lúc mở mắt ra là anh đang đứng trước cửa căn phòng số 227. Anh đứng ở đó, trước mặt cô, bằng da bằng thịt chứ không phải là ảo giác. Dường như Sài Gòn quá nhỏ bé nên anh lại một lần nữa tìm được cô.

– Tại sao lại bỏ đi?

– Anh…

Chỉ một câu hỏi lạnh lùng của anh đã khiến cô bối rối. Không hiểu sao cô lại biết địa chỉ nhà của cô. Không thể nào! Hôm trước cô đã trốn anh rất kỹ, làm sao anh có thể tìm được. Nhìn anh ở khoảng cách gần như thế này, tim cô đập liên hồi khiến cô không thể kiểm soát được.

– Nhưng em… em không xứng đáng. – Cô nói lý nhí trong cổ họng

– Tại sao em chỉ vì tờ giấy khám sức khỏe kia mà rời xa anh. Anh có bắt em phải làm vậy không? Không có con thì đã sao? Không có con thì em và anh không thể hạnh phúc sao?

Chưa để cô nói hết câu, anh đã hét lên những lời như thế, những lời nói như vết sắc đâm thẳng vào tim cô. Cô im lặng. Một giọt nước mắt trong vắt và nóng hổi rơi xuống.

Anh đã đặt lên môi cô một nụ hôn, một nụ hôn xen lẫn nước mắt. Rồi anh nhẹ nhàng nắm tay cô, thì thầm vào tai cô.

– Không sao cả, vì anh yêu em.

Vài giây lặng thinh đủ để cô biết anh vừa nói gì. Nhìn cô, anh thấy trong lòng nhẹ tênh. Bởi vì hôm nay, anh biết rằng, tình yêu của anh và cô chưa bao giờ kết thúc. Chỉ là tình yêu cũng giống như cuộc sống này, đôi khi cần chút khoảng lặng.

– Chúng ta vẫn có thể tiếp tục được sao? Anh không quan tâm đến quá khứ của em sao?

Anh cốc mạnh một cái lên trán cô.

– Ngốc à, hứa với là đừng bao giờ rời xa anh nữa, được không?

Cô khẽ gật đầu rồi gục vào lòng anh.

Tình yêu cũng có khi là chia sẻ, là thứ tha và chấp nhận, là gạt bỏ quá khứ, là sẵn sàng mở lòng đón nhận yêu thương. Vì con tim họ còn yêu và chung một nhịp đập, thế nên anh đứng đó chở che cho cô.

Con đường đến tình yêu luôn có muôn màu muôn vẻ, dài hay ngắn, quanh co hay thẳng tắp, không đến lượt chúng ta chọn lựa. Nhưng hãy tin rằng, định mệnh sẽ gắn kết những người có duyên phận, dù con đường họ đi đầy ắp những chông gai…

Khi còn có thể thì cứ yêu, khi còn rung động thì cứ mở cửa trái tim mình, khi còn tuổi trẻ thì đừng lãng phí dù chỉ một mối tình. Mỗi ngày trôi đi, tình yêu lại phủ đầy trên thế gian này. Tại sao phải chần chừ, hãy cứ yêu đi, bởi vì, đi một vòng lớn cuối cùng họ cũng tìm thấy nhau.


Ngăn bàn kỳ diệu

Ngăn bàn kỳ diệu

Mối tình đầu của nó có lẽ cũng nhẹ nhàng bay bổng như loài hoa ấy, có nỗi buồn và nước mắt nhưng rồi sau này khi đến một chân trời nào đó chắc sẽ có một tình yêu khác sẽ đến với nó thôi.


Ngăn bàn kỳ diệu
ảnh minh họa

“Pi thân yêu, đã rất lâu rồi Ka không hồi âm lại cho Pi được vì nhà Ka có chuyện không được vui lắm, chẳng có lòng dạ nào để tâm đến những chuyện xung quanh nữa. Với lại mấy hôm nay Ka lại còn phải nghỉ học vì ốm, đừng giận Ka nhé…!”

Đọc đến đó tôi thấy mắt cái Hồng rưng rưng như thể sắp khóc, mấy hôm nay tên Ka này đúng là có vấn đề thật mà, nó buồn vì đã trách nhầm người ta vô tâm lại còn tuyên bố nếu mấy hôm nữa không thấy gì thì sẽ chấm dứt luôn nữa chứ. Đọc xong lá thư nó ngồi ngẫm nghĩ một hồi rồi lấy tờ giấy viết thư để riêng trong cặp ra, đó là những tờ giấy nhỏ xinh mà nó tự cắt và trang trí lấy chỉ để dành viết thư cho tên Ka đó. Hồng cặm cụi nắn nót từng dòng chữ, chúng tôi ngồi xa ra không được nhìn xem nó viết gì trong đó. Sau khi viết xong, Hồng kí tên Pi ở cuối bức thư rồi gấp lại thành hình trái tim, trước khi nó nhét vào ngăn bàn tôi và cái Mỹ chạy ra ngoài xem có ai không, thấy ổn mới quay lại nháy mắt với cái Hồng. Xong rồi ba đứa ra về vừa đúng lúc bác bảo vệ lên khóa cửa lớp, chắc chắn bức thư đã an toàn và hy vọng là chiều mai sẽ nhận được hồi âm.

Tôi với Hồng và Mỹ là bộ bạ bạn thân học cùng nhau từ hồi lớp 1, ba đứa rất gắn bó. Có lẽ các cụ nói không ngoa: “Bạn mình mà có làm sao thì mình cũng hao hao là vậy”, công nhận là ba đứa chúng tôi đều “hao hao” giống nhau về cả ngoại hình lẫn tính cách. Mấy đứa xinh xinh trong lớp ít khi chơi thân với bọn tôi, chúng nó kêu ba đứa chúng tôi xấu gái. Cả ba đứa đều có làn da sạm đen vì nắng gió, cái Mỹ thì béo lùn, tóc xoăn tít, mỗi lần nó cười thì phô cả răng lẫn lợi ra mà tiếng cười thì cứ kêu khồng khộc như xe chết máy. Tôi thì gầy nhom, có bộ răng trắng nhưng hơi vâu nên ít khi cười, tôi rất thích hát múa nhưng đội văn nghệ của lớp không muốn tôi tham gia vì sợ làm xấu đội hình của bọn nó. Riêng cái Hồng thì có vẻ khá hơn, nó cũng đen nhưng mà không béo, cũng chẳng gầy. Tóc nó thẳng mượt, mắt đen láy trông có duyên lắm mỗi tội mặt nó đầy mụn trứng cá, nó cũng hát hay nhưng không bao giờ tham gia các hoạt động văn nghệ của lớp.

Ba đứa xấu xí chúng tôi chơi thân với nhau trở thành bộ ba đối lập với bọn cái Mai Anh, Vy, Chi là ba đứa xinh nhất lớp mà cũng gần như nhất trường luôn. Ba đứa chúng tôi sống rất hòa bình, học hành không đến nỗi nào chẳng bao giờ gây gổ với ai thế mà bọn kia lại cứ gán cho chúng tôi là bộ ba vô duyên, bộ ba khủng bố…Tức nhất là chúng nó luôn tìm cách gây chuyện với chúng tôi. Có một lần cái Mai Anh nhận được thư của một anh lớp trên, đó là anh Khang ở lớp 11D ai cũng biết đó là hotboy của trường, anh bạn đó không những cực kì đẹp trai mà còn học giỏi và hát hay nữa. Ngày hôm đó lớp của Khang cũng đi học buổi chiều và trong một giờ ra chơi có một anh mang thư với một bông hồng đi đến lớp tôi, tìm Mai Anh nói là của Khang gửi… Biết đó là thông điệp tình yêu của anh hotboy lớp trên dành cho Mai Anh cả lớp tôi túm tụm lại hò hét và đòi cái Mai Anh kể cho nghe nội dung bức thư nói gì. Cái Hồng cũng tí tởn xúm vào, nó ở gần cái Mai Anh nhất chẳng biết thế nào mà bỗng nó bị cái Mai Anh cốc vào trán và bảo:

– Đúng là cái đồ xưng xỉa, cả đời không biết thư tình là gì cứ xồn xồn lên làm người ta bực cả người.

Cả buổi học hôm ấy trông cái Hồng buồn lắm, tan học ba đứa cùng đạp xe về nó không nói, không rằng một câu gì. Tôi và cái Mỹ khuyên nó mãi mà nó chả nghe, đến đồi Bồ Công Anh nó bắt cả hai đứa xuống xe, chúng tôi vứt xe đạp ngay dưới chân đồi và chạy lên. Đứng giữa ngọn đồi nó hét để xả xì troét, mỗi lần tức tối chuyện gì chúng tôi đều làm như vậy. Đợi nó nguôi ngoai chúng tôi mới đến khuyên nó đi về, Mỹ đặt tay lên vai nó bảo:

– Về đi thôi Hồng ơi trời tối rồi, cậu chấp mấy con đó làm gì cho bực ra, bọn nó có vấn đề đấy!

Hồng liền gạt phắt tay của Mỹ ra, rồi nó hùng hổ tuyên bố.

– Cậu im đi, tớ nhất định sẽ cho bọn nó biết tay. Nó thì đã là cái gì chứ, từ mai tớ cũng sẽ có thư của hotboy!

Hai đứa tôi tròn mắt nhìn nhau chả hiểu gì.

Ở trường tôi có rất nhiều mối tình “thư ngăn bàn”, bởi ngày đó trường còn nghèo nàn không có đủ lớp cho cả trường học cùng một ca nên phải chia học sinh ra thành một nửa học ca sáng và nửa còn lại học ca chiều. Thường thì khối 10 như chúng tôi luôn phải học ca chiều còn các anh chị khối trên thì học buổi sáng. Tìm bạn qua thư ngăn bàn rất dễ, chỉ cần giả vờ quên một quyển vở, một quyển sách hay bất cứ một món đồ gì đó thật ấn tượng thì đối phương sẽ giữ giùm và sẽ để lại vài lời nhắn gửi, thường người để quên là con gái và người nhắn lại là con trai. Thế rồi hai người cứ nhắn qua nhắn lại thấy tâm đầu ý hợp thì vào một buổi tan trường nào đó chàng và nàng hẹn gặp nhau ở đâu đấy quanh trường nếu tiếp tục thấy hợp thì tiến xa hơn nữa còn không thì thôi. Mối tình thời công nghệ thông tin chưa phát triển là như thế, bằng những bức thư và những bài thơ…

Chúng tôi học lớp 10B và khối buổi sáng cũng chung phòng học với chúng tôi là 12B, lớp này nổi tiếng toàn trường vì toàn những anh đẹp trai, tài năng. Kế hoạch của cái Hồng là nó muốn cho bọn cái Mai Anh thấy nó không thua kém gì bọn nó, hơn nữa nó muốn chứng tỏ rằng dù nó không xinh nhưng vẫn thừa sức để có bạn trai hotboy. Cả ba đứa chúng tôi đều ghét trò mèo vờn chuột, câu cưa nhưng lần này cái Hồng đã đổi ý định. Nó tự tin sẽ câu được một anh chàng không đến nỗi nào ở 12B. Qua kiểm tra, từ việc phân tích các vết mực và hình vẽ lình tinh trên bàn, phân tích nét chữ trên giấy nháp bỏ dưới ngăn bàn… nó kết luận người ngồi cùng chỗ nó ban sáng chắc chắn là con trai. Người này chữ hơi xấu nhưng chúng tôi lại tin những tên như thế mới đẹp mã, nghe thật chẳng liên quan gì đến câu nói “nét chữ nết người” gì ở đây cả.

Nói về chuyện gây ấn tượng cho người khác bằng thư từ thì cái Hồng là nhất, nó văn hay chữ đẹp nên mấy anh cùng xóm vẫn hay đến nhờ nó viết thư tỏ tình hộ. Hồng dành cả một ngày chủ nhật để nghĩ ra một bức thư cực kì hoành tráng, bức thư đó với mục đích là để cho người cùng bàn đọc nhưng không phải là dành cho người ấy. Tôi với cái Mỹ cũng chẳng hiểu vì sao lại thế, cái Hồng cũng chỉ bảo đó là nghệ thuật câu cưa gì gì đấy. Nó bịa ra câu chuyện là được một anh cực kỳ đẹp trai, tài giỏi là anh trai ruột của bạn viết thư tán tỉnh nhưng nó không thích nên viết thư lại để từ chối tình yêu. Trong thư nó tỏ ra là một cô bé xinh tươi, chăm ngoan, học giỏi và đảm đang…nhưng chưa muốn yêu, ai đọc được bức thư đó chắc chắn không thể không thấy ấn tượng và tò mò. Viết xong bức thư đầy nghệ thuật ấy nó kẹp vào trong quyển ghi môn Địa Lý vì đó là quyển vở nó ghi chép bài đầy đủ và sạch đẹp nhất nhưng mà thầy giáo chẳng bao giờ kiểm tra cả. Nó không muốn ai biết tên thật của mình nên đã dùng nhãn vở khác dán đè lên chỗ nhãn vở cũ, phần họ và tên nó ghi là Pi, phần môn học ghi là: Vòng quanh thế giới… thật là quá ấn tượng.

Hồng còn sang nhờ cả ông nội nó xem ngày giúp, ngày nào là ngày đẹp trong tháng để khởi đầu những việc trọng đại. Sau khi chọn được ngày nó mới tiến hành kế hoạch, mà chả hiểu cái ngày hôm đó đẹp kiểu gì mà nó bị thầy giáo nhắc nhở mấy lần liền vì cái tội lơ mơ rồi ngủ gật, rồi còn bị điểm 4 môn Sinh học phần vẽ sơ đồ sinh học mà lại là môn mà nó luôn gọi là “dễ ợt”. Kế hoạch đã dược ấn định thì vẫn phải thực hiện, đến cuối buổi học mấy đứa tôi vẫn vờ cắm cúi chép nốt bài tập, đợi cho cả lớp về hết ba đứa mới túm tụm lại thực hiện kế hoạch. Chỉ đơn giản là để quyển vở trong ngăn bàn thôi nhưng cũng phải phòng trước nhiều tình huống không may có thể xảy ra. Chẳng hạn như hôm nay người đó không đi học thì sao? Hoặc hôm nay người đó đến muộn và quyển vở bị người khác phát hiện? hoặc đó cũng có thể là một người vô tâm nhất quả Đất nhìn thấy quyển vở mà không thèm cầm lên xem mà có khi vứt luôn vào sọt rác thì sao? Đó là những điều không thể lường trước được, bàn mãi một hồi cái Hồng vẫn tống quyển vở vào dưới ngăn bàn và nói.

– Người tính không bằng trời tính, cũng còn tùy duyên số nữa nhưng thôi kệ. Hôm nay là ngày đẹp biết đâu đấy…

Chúng tôi đạp xe về nhà, trời đã tối mịt. Chắc cả đêm nay sẽ chẳng có đứa nào ngủ được vì hồi hộp mất. Chẳng biết là ngày mai sẽ thế nào, cái Hồng liệu có nhận được thư không? Chúng tôi mong trời mau sáng rồi lại mong đến giờ đi học, chiều hôm đó cái Hồng qua gọi chúng tôi đi học sớm vì sợ đi muộn có đứa khác nó sẽ phát hiện ra thư ngăn bàn của nó và đọc mất. Trên đường đi nó hì hục đạp xe liên tục không nói một câu gì, cái Mỹ bảo tôi.

– Chắc sau vụ thư từ này cả bọn sẽ không bao giờ nằm sổ đen vì cái tội đi học muộn nữa, mà tớ không biết là Hồng hôm nay đã ăn trưa chưa nhỉ?

Nói xong rồi nó lại đưa tay lên bịp mồm, cười khồng khộc. Khi chúng tôi đến lớp đúng là chưa có ai đến cả,cái Hồng bước đến chỗ ngồi của nó mà trống ngực cứ đập thình thịch. Mỹ bảo tôi là nghe được cả tiếng tim cái Hồng đang đập, nếu dưới ngăn bàn kia không có gì thì có khi nó lăn lùng ra khóc được mất. Sau một phút lấy lại bình tĩnh Hồng đưa tay quờ dưới ngăn bàn, mặt nó bỗng tái đi. Không có gì dưới ngăn bàn cả, nó rúc cả hai con mắt vào xem cũng thấy trống không. Tôi và Mỹ lao tới, gõ gõ đập đập vào cái bàn đáng ghét nhưng chẳng có gì cả. Quyển vở cũng mất, lá thư kẹp trong đó cũng mất và chẳng có lá thư nào để lại trong ngăn bàn… Trông mặt cái Hồng như dở khóc dở cười, chí ít thì nó đang tiếc cái quyển vở ghi của nó. Quá thất vọng định ngồi phịch xuống ghế và bò ra bàn khóc một tí thì cái Mỹ bỗng ngăn cái Hồng lại, nó chỉ tay xuống chỗ ngồi của Hồng. Có một mẩu giấy gấp tư được đặt ở đó.

Hồng cầm ngay lên mà chưa dám mở vội, tim nó lại đập loạn trở lại. Nếu may mắn đó là của một anh chàng rất dễ thương ở 12B thì chẳng biết là có chuyện gì xảy ra tiếp theo nữa nhưng chắc chắn sẽ rất thú vị. Mỹ giục Hồng mau mở tờ giấy ra xem không tí nữa bọn cùng lớp nó lại kéo đến, Hồng hít thở thật mạnh, mở mẩu giấy ra, đúng là lời nhắn gửi lại của người cùng bàn nhưng chả hiểu tại sao hắn lại để nó trên ghế nữa.

– Đang bị cô giáo phạt học lại chương trình Địa Lý 10, thấy vở này ghi đầy đủ sạch đẹp nên cho mượn dăm hôm nhé!

Ra đây là một tên đại lười học nhưng mà có vẻ vui tính và thật thà, theo cảm giác của cái Hồng chắc người này cũng rất đẹp trai và hơi nghịch nghịch nữa. Nó định tìm hiểu đối tượng thêm chút nữa nếu được thì sẽ tiếp tục kế hoạch, không thì sẽ cho nghỉ. Cả buổi học hôm đó trông cái Hồng lại cứ luống cuống, bối rối chắc nó đang đầu đầu nghĩ đến chuyện viết thư hồi âm lại cho người kia. Đúng là chẳng biết nói thế nào, không muốn tỏ ra mình đanh đá quá người ta lại nghĩ mình kiêu, mà tỏ ra dịu dàng quá người ta lại nghi mình có âm mưu… Ba đứa tôi ngồi cách xa nhau nên chỉ có thể trao đổi bằng thư máy bay phi cho nhau suốt cả mấy tiết học. Có bao nhiêu lời hay ý đẹp mấy đứa đều đem ra bàn hết nhưng không thấy có cái ý nào ưng ý cả. Hết buổi học chúng tôi lại vờ cố gắng làm nốt bài tập để đợi bọn trong lớp về hết, cái Hồng xé một tờ giấy nháp ra viết hồi âm lại, nó viết.

– Mai có tiết Địa trời ơi!

Và không gấp gì cả cứ thế để nguyên tờ giấy vào trong ngăn bàn. Tôi và cái Mỹ phục cách này của nó quá ấn tượng mà lại không lộ liễu. Hôm sau cả ba đứa lại hì hục đạp xe đến trường sớm, bước vào lớp cả ba chạy xô đến chỗ cái Hồng tìm thư của người kia. Lần này mẩu giấy được nhét trong một cái khe dưới ngăn bàn, người học buổi sáng nhắn lại là.

– Pi cố gắng chép tạm vào vở nào khác nha, mai trả liền nay quên mang theo rồi.

Chúng tôi bị ngất ngây bởi câu trả lời này vì cảm giác của chúng tôi về người kia hình như đúng rồi, mấy đứa ngồi xuống mơ màng về chàng hoàng tử kia, Hồng nói sau vài giây mơ màng.

– Ôi một anh chàng siêu đẹp trai, siêu dễ thương mong sao anh ấy không bị cô giáo Địa phạt thêm nữa…

Hôm đó mấy đứa lại về muộn hơn, Hồng lấy một tờ giấy trông tử tế hơn viết lại mấy dòng nhắn gửi cho người kia.

– Hình như trong đó có bức thư, mong nó còn nguyên vẹn!

Bức thư mà nó viết cho một người trong tưởng tượng kia quả là rất đáng lo ngại, cả cái lớp buổi sáng mà truyền tay nhau đọc thì chắc cái Hồng sẽ trở nên nổi tiếng mất. Hôm sau đến lớp, cái Hồng đã bớt hồi hộp hơn, trống ngực không còn đánh thình thịch trước ngăn bàn như mọi khi nữa. Quyển vở của nó được xếp ngay ngắn giữa ngăn bàn, bức thư nó viết cho người tưởng tượng để người cùng chỗ đọc cũng còn được gấp nguyên vẹn trong đó. Một mẩu giấy nhắn kẹp giữa trang vở, người kia nhắn lại.

– Cảm ơn Pi nhé, bức thư không bị ai đọc cả, cũng xem lướt qua trang đầu nhưng mà không có thói quen đọc thư người khác nên thôi. Chúc học tốt!

Ký tên là Ka ở cuối thư, cái Hồng dám chắc rằng cả 12B không có ai tên là Ka cả, nhưng mà nó cũng làm gì lấy tên thật. Trong tiết học nó thỉnh thoảng lại lôi mẩu giấy của tên Ka kia ra đọc và cười tủm tỉm, trong chuyện này nó là người cầm câu nhưng có vẻ như nó đã bị cắn câu trước rồi. Nó còn dặn tôi và cái Mỹ là đừng có nói gì với ai, nó không muốn cả cả lớp biết nhất là bọn cái Mai Anh lại lời ra tiếng vào… tôi và cái Mỹ chỉ biết lắc đầu nhìn nhau chẳng hiểu gì. Thế mà mới đầu nó ý định của nó là định cho cả lớp biết về việc nó cũng đang có một anh lớp trên tán tỉnh. Hôm đó tan học là chúng tôi về luôn, cái Hồng tung tăng cười suốt dọc đường về. Mỹ hỏi nó là đã nhắn lại gì cho người kia chưa? Nó bảo là nhắn rồi, từ lúc đang học nó đã nghĩ ra và nhét vào trong ngăn bàn lúc ra chơi rồi, không ai biết cả. Nó bảo nó viết lại là.

– Cám ơn, không có gì!

Cái Mỹ lại bảo, viết ngắn thế liệu người ta có nhắn lại không thì nó lại tự tin chắc chắn người kia sẽ nhắn lại. Hồng lại bảo chắc chắn sẽ nhắn lại thôi. Đúng là từ ngày có thư ngăn bàn Hồng chăm chỉ đến lớp sớm hẳn, hôm sau đến người kia để lại một bức thư khác cũng ngắn ngủi nhưng đọc như đã thân quen.

– Buổi học hôm nay chán quá Pi à!

Cái Hồng đọc rồi ngẫm nghĩ lúc, viết thư hồi âm lại luôn hỏi vì sao người kia lại chán. Lúc ra chơi nó lại xé mẩu giấy nó viết lúc đầu tiết đi, viết bức khác bảo người kia đừng có chán nản nữa, cuộc sống còn nhiều niềm vui… sau đó nó lại xé đi. Đến cuối tiết nó vẫn chưa về vì không biết hồi âm như thế nào. Thấy nó ngồi vò đầu bứt tóc, cái Mỹ sốt ruột bảo.

– Trời ơi, cậu thật là, đã thân thân nhau rồi thì cần gì phải tìm cách gây ấn tượng nữa. Cứ chân thành là đủ.

Tôi bỗng chợt thấy hâm mộ chuyên gia tình yêu Hoàn Mỹ của chúng tôi quá, nói rất hay, khuyên cũng rất đúng. Cái Hồng liền viết hai chữ “Cố lên!”, trên một mặt giấy rất to rồi vẽ một cái mặt cười vào đấy, kí tên Pi. Những ngày sau đó Hồng và tên Ka kia vẫn tiếp tục thư từ cho nhau, hai đứa tâm sự về chuyện học hành và ước mơ linh tinh các thứ. Ka hơn Hồng hai tuổi, yêu thích thể thao và hát hò đúng ý của Hồng nhưng hình như có vẻ đó là một chàng trai có nhiều tâm sự, có nhiều bạn nhưng không có bạn thân để bộc bạch lòng mình… Những suy luận đó đều là dựa theo sự phân tích của cái Mỹ dựa trên tất cả các loại sách tâm lí, tư vấn tình yêu mà nó đã chắt lọc và đọc được ở trong những đống giấy báo vụn cũ mà mẹ nó đi gom mua được để bán cùng đống sắt vụn, nhựa vụn khác. Chuyện thư từ của cái Hồng vẫn cứ tiếp tục đều đều sau một tháng rồi lại hai tháng trôi qua.

Những lá thư ngày một đẹp hơn, dài hơn tình cảm của hai người kia cũng trở nên thắm thiết hơn. Rồi có một hôm ngoài bức thư Hồng còn nhận được một bông hồng dưới ngăn bàn, thật là một món quà ngất ngây. Sợ cả lớp nhìn thấy nó liền giấu vội bông hồng vào chiếc cặp sách to đùng, thế mà tôi và cái Mỹ cứ ngỡ nó sẽ mang ra để khoe với cả lớp luôn. Giờ ra chơi Hồng chạy đi lên quả đồi phía sau trường hái lấy vài bông hoa Bồ Công Anh chưa nở và nó đã gửi tới tên Ka cùng với một lá thư. Với Hồng, Bồ Công Anh là biểu tượng của sự dịu dàng, thanh thoát và tự do… chắc nó muốn chuyện của chúng nó được tự nhiên, không muốn đối phương can thiệp quá sâu vào đời tư của nhau… cái Mỹ bảo tôi thế. Chuyện của nó với tên Ka ngày càng đậm sâu, đôi lúc chỉ cần để một chiếc lá cây dưới ngăn bàn cũng hiểu nhau muốn để lại thông điệp gì, cái này nhất định đúng là tình yêu không thể bàn cãi.

Từ ngày có thư ngăn bàn trông cái Hồng cũng xinh hơn, nói nhiều cười nhiều hơn, và học hành cũng hăng hái hơn. Có lần nó làm cả lớp sửng sốt với quả đầu mới trông điệu đà hơn hẳn, rồi nó đêm ngày tìm cách trị mụn cho da mịn màng hơn, nó sợ nhỡ đâu có một ngày bất ngờ anh Ka nào đó đến tìm nó thì sao. Cái Mỹ cứ thỉnh thoảng nhìn sang nó cười khùng khục rồi quay sang thì thầm với tôi.
– Đấy đây gọi là tình yêu đích thực, giờ chẳng biết ai câu ai nữa…

Càng ngày chúng tôi càng tò mò về Ka, rất muốn biết đó rốt cục là người trông như thế nào, trong khi tôi và Mỹ rất tò mò thì cái Hồng lại có vẻ bình tĩnh hơn. Bởi nó đã tưởng tượng ra được muôn vàn điều tốt đẹp về tên Ka ấy rồi. Có những hôm không nhận được thư hồi âm của Ka trông Hồng đau khổ đến chết được. Mấy lần tôi và cái Mỹ rủ cái Hồng đi sớm hơn lúc mà khối buổi sáng chưa tan học để xem Ka là thằng nào nhưng nó cứ chần chừ mãi. Vì quá tò mò nên tôi và Mỹ quyết định sẽ tự đi điều tra vào một ngày đẹp trời nào đó… Rồi cơ hội như trời cho cũng đã đến, trong một tiết sinh hoạt thầy giáo chủ nhiệm thông báo cả hai lớp chung phòng học sẽ cùng đi lao động dọn dẹp, sửa sang lại phòng học chung để chuẩn bị cho kỳ nghỉ hè.

Nghe tin đó cái Hồng giật thót tim, có mấy đứa con gái đặc biệt là bọn cái Mai Anh thì vui lắm, hí hửng lắm chả là chúng nó cũng quen mấy anh ở 12B rồi, cả năm thư từ hẹn hò mà chẳng được gì thế mà vẫn không chịu từ bỏ. Sau mấy tháng mong đợi thế mà không hiểu vì sao cái Hồng định trốn buổi lao động đấy, nó ngại lắm, tôi và Mỹ khuyên nó mãi nó mới chịu từ bỏ cái ý định đó. Sáng chủ nhật hôm ấy cái Hồng loay hoay mãi trước gương, chỉ là đi lao động thôi làm gì chả bị bẩn nên tôi với cái Mỹ ăn mặc rất tềnh toàng, còn cái Hồng thì cố quay ra quay vào với đống quần áo của nó và cả chị gái và em gái nó nữa. Tóc thì hết buộc rồi lại bện, dậy từ 5 giờ sáng đến bảy giờ nó mới xong được. Nó mặc cái áo kẻ ca rô bạc màu của chị nó rồi cái quần bò cũng bạc màu cũng của chị nó, tóc buộc cao lên đi giữa hai đứa chúng tôi nhìn nó lại càng xinh, càng nổi trội.

Cả buổi lao động hôm ấy cái Hồng cứ cắm cúi làm, không ngẩng mặt lên nhìn ai, mặc cho có mấy tên có trêu chọc đôi câu. Thỉnh thoảng nó mới ngẩng lên nhìn chỗ ngồi của nó, chỉ có mấy chị 12B túm tụm nói chuyện, chẳng biết Ka là ai cả. mà tên Ka này cũng lạ, hắn không tò mò gì về Hồng hết sao mà chẳng thấy để lại kí hiệu gì. Đến cuối buổi lao động thầy giáo giao cho anh Huy lớp trưởng 12B điểm danh cả hai lớp xem ai vắng mặt. Bọn con gái lớp tôi đứng tim vì sự xuất hiện của anh ấy, đội trưởng đội bóng chuyển của trường, siêu đẹp trai siêu thông minh và dí dỏm mà nghe nói cả ba năm học qua chưa hề dính nghi án tình ái gì ở trong trường. Chắc chắn cái Hồng đang thầm cầu mong anh ấy chính là Ka, nhưng không biết làm thế nào để xác minh cả. Điểm danh xong lớp tôi anh ấy lật qua lật lại danh sách tên của lớp tôi và bỗng buột miệng hỏi.

– Làm gì có ai là Pi ở trong này nhỉ?

Hồng nghe xong mà mặt đỏ bừng lên, tôi đứng cạnh mà lại nghe tiếng tim nó đập thình thịch từng hổi một. Cái Mỹ cứ huých khủy tay vào nạng sườn nó thì thọt.

– Này, kìa kí hiệu thử xem đúng đối tượng không?

Cái Hồng vẫn mặt đỏ bừng, không dám nhìn mặt anh Huy kia. Xong buổi lao động ra về cái Hồng mời hai đứa tôi và cái Mỹ đi ăn kem, mấy đứa mua kem que đá mang lên đồi Bồ Công Anh ăn, cái Hồng chạy lên giữa đồi hò hét sung sướng.

– Trời ơi, đúng là anh ấy, đúng là anh ấy rồi, đúng là duyên số…

– Cậu có chắc là anh ta không, nhỡ đâu là người khác thì sao? – Mỹ vừa làm nó cụt hứng.

– Sao chẳng phải? Nếu không thì anh ấy đâu biết Pi?

– Bọn con trai nó không giống bọn con gái chúng mình đâu, cái gì cũng giấu cho nhau. Tụi nó thì một thằng yêu cả lớp biết, thư từ có khi đọc cùng, viết chung hết ấy chứ! Cũng phải xem lại, như bên mình cũng có ba đứa mình cùng biết chuyện tình này đó thôi. – Mỹ làm Hồng thất vọng lần hai.

– Linh cảm mách bảo tớ đó chính là anh ấy! – Hồng tự tin khẳng định.

Phần vì tò mò, phần vì không muốn cô bạn thân yêu nhầm người nên cái Mỹ quyết định đích thân đi điều tra. Rồi có một hôm nó bảo đi muộn nhưng thực chất là đi sớm hơn tôi và Hồng. Giờ ra chơi nó gọi tôi ra sân trông mặt có vẻ nghiêm trọng lắm, nó hỏi tôi.

– Cậu có biết ai ngồi chỗ của Hồng lúc sáng không?

Tôi bảo dĩ nhiên là không, nó quay đưa mắt nhìn xung quanh xem có ai đang tới không rồi mới thì thầm vào tai tôi.

– Là anh Nam gù!

Tôi giật mình hỏi xem nó có nhìn nhầm không thì Mỹ khẳng định chắc chắn nó không hề nhìn nhầm, nó đã chui qua hàng rào sau trường để lên lớp và nó đứng thật lâu quan sát qua cửa sổ và không thể nhầm vào đâu được. Cả trường đều biết Nam gù, anh đấy bị tật ở chân nên đi lại cứ cà nhắc, lúi cúi, mặt mũi cũng không được sáng sủa cho lắm. Ở trong lớp, trường thì tỏ ra hiền, chăm học nên được nhiều thầy cô thương lắm nhưng ra ngoài cổng trường thì ương ương, lao láo nên bọn học sinh chúng tôi chẳng ai ưa cả. Sợ cái Hồng buồn và thất vọng nên hai đứa tôi chẳng ai dám nói với nó, chúng tôi định lựa chọn một dịp thích hợp để nói.

Chúng tôi đi vào lớp, mặc dù rất ảo não những vẫn cố gắng cười. Thế mà vào trong lớp lại trông thấy mặt cái Hồng đờ đẫn ra, còn thảm hại hơn cả mặt tôi lúc nãy, hỏi ra mới biết câu chuyện oái oăm. Nó vừa mới mở thư ngăn bàn của Ka ra đọc và được biết là hôm nọ Ka không hề đi lao động. Tôi với cái Mỹ nhìn nhau và đều hiểu nên không hề thấy ngạc nhiên vì nhất định những người có sức khỏe không được tốt như Nam gù sẽ được miễn lao động và trực nhật.

Cả ngày hôm đó trông cái Hồng cứ ỉu xìu, chắc nó thất vọng vì anh Huy đẹp trai không phải là Ka nhưng tôi biết chắc nó sẽ còn ngất đi khi biết Ka chính là Nam gù. Nó tạm không viết thư lại cho tên Ka đó nữa, được vài hôm nó liền gọi hai đứa tôi qua chất vấn vì nó nghi ngờ chúng tôi biết được một điều gì đó. Cuối cùng Mỹ nói thật cho nó biết rằng người ngồi cùng chỗ nó lớp buổi sáng là ai, hai đứa tôi tưởng nó sẽ khóc òa rồi kêu giời kêu đất lên ai ngờ nó rất bình tĩnh. Nó ngồi im chục phút rồi mới lên tiếng:

– Thôi không sao, tớ sẽ viết thư từ chối tình cảm của Ka nói rằng tớ đã có người yêu rồi và người tớ yêu chính là anh trai của bạn tớ, người tớ đã từ chối tình cảm lần trước. Ka sẽ từ bỏ thôi, Nam gù là Nam gù còn Ka là Ka tớ không ghét Ka vì Nam gù, dẫu sao thời gian qua cũng rất đẹp. Tình yêu dành cho tất cả mọi người, không nên nói thẳng ra Ka sẽ buồn. Nếu Ka biết Pi không thích mình và nghỉ chơi chỉ vì biết anh ta vừa thọt vừa xấu thì Ka sẽ rất đau khổ và tự ti, tớ hiểu mà qua thư tớ biết Ka là một người rất nhạy cảm và tình cảm thậm chí có cái gì đó luôn mặc cảm… nhưng giờ Ka đã yêu Pi mất rồi, tớ không thể đáp lại tình yêu ấy…

Chúng tôi chạy lại ôm chầm lấy bạn mình, Hồng nói hay quá, tình yêu dành cho tất cả mọi người, tôi và Mỹ chợt biết ra một điều là tuy chúng tôi chưa hoàn hảo nhưng chúng tôi vẫn xứng đáng được yêu. Hồng cũng 16 tuổi như chúng tôi nhưng so với hai đứa thì gần đây nó đã lớn hơn rất nhiều trong suy nghĩ. Nếu ai cũng nghĩ về chúng tôi như kiểu chúng tôi nghĩ về Nam gù thì những người như chúng tôi sẽ chẳng bao giờ dám nghĩ đến tình yêu cả. Như đã quyết định Hồng viết một bức thư dài để từ chối và chấm dứt tình yêu ngăn bàn với Ka, nói thêm rằng nó đã bị chuyển chỗ và sẽ không bao giờ nhận thư ngăn bàn của Ka nữa. Thực ra bó vẫn thích Ka nhưng nghĩ đến chuyện Ka là Nam gù thì nó không thể chấp nhận nổi, nó đã lỡ xây dựng hình tượng Ka quá hoàn hảo trong lòng rồi. Hơn nữa tính cách Nam gù hoàn toàn đối lập với Ka mà Hồng thì lại mong cả trong thư lần ngoài đời người ấy phải là một. Ngay sau lá thư ấy Ka có hồi âm lại trách Hồng sao lại vô tâm thế làm điều đó ngay trong khi Ka đang sắp thi tốt nghiệp, sắp ra trường và cần lời động viên nhất thì nó lại làm người ta đau khổ. Hồng hồi âm với lời xin lỗi chân thành và chúc Ka luôn học tốt, đừng vì nó mà ảnh hưởng đến chuyện tương lai. Ka sau đó không hồi âm lại nữa.

Thế là chuyện tình thư ngăn bàn của Pi và Ka cũng kết thúc sau bốn tháng, mấy ngày đầu cái Hồng rấtbuồn và trách bản thân mình, nhưng những bài kiểm tra và kì thi cuối kỳ bận rộn cũng cuốn đi hết. Mấy tuần sau lại thấy nó cười trở lại, thỉnh thoảng nó cũng buồn lắm và khi buồn nó lại làm thơ, trước nó cũng toàn làm những bài thơ rất hay gửi tặng Ka.

Mối tình đầu của nó có lẽ cũng nhẹ nhàng bay bổng như loài hoa ấy, có nỗi buồn và nước mắt nhưng rồi sau này khi đến một chân trời nào đó chắc sẽ có một tình yêu khác sẽ đến với nó thôi.

“Chiếc ngăn bàn kì diệu
Chứa đầy bao yêu thương
Nơi gìn giữ lời nhắn gửi
Tuổi học trò chẳng mấy qua mau…”

Cuối năm học Hồng được tham gia vào đội văn nghệ của lớp, nó biểu diễn đơn ca bài Chia tay nhé trường yêu trong buổi gặp gỡ, chia tay các anh chị khối 12. Hồng hát đầy cảm xúc khiến bao nhiêu người rơi nước mắt, nó hát xong thì đại diện các anh chị khối 12 lên cảm ơn nó trong sự nghẹn ngào, xúc động. Tôi và cái Mỹ thì nhìn và nghe không cảm xúc, hai đứa đang chán học muốn đi làm kiếm tiền với bố mẹ hơn.

Sau buổi văn nghệ chúng tôi ra về, đến nhà xe trong khi cái Hồng đang lúi cúi dắt xe ra thì có người đi đến sau lưng nó nói.

– Chào Pi!

Hồng giật mình quay lại, một nam sinh đẹp trai trong chiếc áo sơ mi trắng thanh lịch, nụ cười tươi, đôi mắt sáng như biết nói đang cầm bó hoa Bồ Công Anh chưa nở đưa ra trước mặt Hồng. Nó run run đưa tay ra nhận.

– Anh… anh anh là Huy 12B ạ.

– Cũng là Ka, cảm ơn Pi rất nhiều vì đã luôn động viên và giúp đỡ Ka khi Ka cần nhất. Ở lại học tốt nhé.

Xong rồi anh Huy siêu đẹp trai đó đi thẳng, chính thức từ hôm nay anh và các bạn khối 12 không còn là học sinh của trường nữa. Họ sẽ đi về phương trời nào ai biết được.

Hồng đứng lặng như chết điếng người, linh cảm của nó ngay từ đầu đã chính xác mà nhưng vì Ka đã nói dối là không đi lao động vào hôm đó (chắc là vì ngại) và cũng vì Hồng đã nhìn thấy Nam gù ngồi chỗ nó (chắc là ngồi tạm hay vừa bị đổi chỗ) nên nó không tin vào linh cảm của mình nữa. Hồng ao ước thời gian có thể quay ngược trở lại, vì giờ nó có giải thích cũng đã muộn màng rồi. Nó ôm chặt bó hoa Bồ Công Anh vừa được tặng trong tay mà nước mắt tuôn rơi, trên đường về đến nhà thì nó bỗng khóc òa, nó không thể kiềm chế nổi nữa.

Chúng tôi dừng xe lại và chạy lên đồi Bồ Công Anh gần đường về nhà, tháng 5 nhiều bông hoa đã nở tung, Hồng vẫn còn khóc trong đám hoa, những bông hoa Bồ Công Anh nhẹ tênh, trắng xóa bay lên trong chiều gió, nó sẽ bay đến những miền đất mới sinh sôi nảy nở tạo thành những đồi hoa mới… Loài hoa này còn là biểu tượng của sự vấn vương vì nó nó cứ mãi lơ lửng trong gió như chẳng muốn rời xa… những bông hoa Bồ Công Anh cứ nhẹ nhàng bay trong gió, Hồng cũng nín khóc dần quên dần.

Mối tình đầu của nó có lẽ cũng nhẹ nhàng bay bổng như loài hoa ấy, có nỗi buồn và nước mắt nhưng rồi sau này khi đến một chân trời nào đó chắc sẽ có một tình yêu khác sẽ đến với nó thôi. Năm tháng qua đi, Hồng càng ngày càng xinh tươi hơn, học tốt hơn nó vẫn luôn nhớ về Ka và đôi lúc vẫn tự trách mình vì sự hiểu lầm mà đã để mất một tình yêu đẹp vừa chớm nở. Nó gọi mối tình đầu bằng tên loài hoa nó thích là mối tình Bồ Công Anh, nhẹ nhàng và mong manh, không được bền lâu nhưng không thể nào quên được.


10 kỷ lục kỳ lạ nhất thế giới

10 kỷ lục kỳ lạ nhất thế giới

Nhiều người, thậm chí là một chú vẹt đã xác lập những kỷ lục kỳ lạ nhất thế giới, khiến không ít người phải trầm trồ, thán phục.


10 kỷ lục kỳ lạ nhất thế giới
ảnh minh họa

Georges Christen đến từ Luxembourg, Bỉ đã lập một trong những kỷ lục kỳ lạ nhất thế giới khi dùng răng nâng một chiếc bàn có một cô gái ngồi ở trên di chuyển trên quãng đường dài 11,5m trong thời gian 7,5 giây. Kỷ lục được lập tháng 7.2004.

Elaine Davidson, người Brazil đang nắm giữ kỷ lục thế giới bấm khuyên nhiều nhất với hơn 4.000 chiếc khuyên chi chít cơ thể, trong đó chủ yếu là ở trên mặt.

Một chú vẹt có tên Zac đã lập kỷ lục khó tin với việc mở được 35 hộp soda trong vòng 1 phút.

Mark Temperato ở Lakeville, New York, Mỹ lập kỷ lục thế giới khi sở hữu dàn trống "siêu khủng" gồm 340 chiếc. Anh là thành viên của một ban nhạc có tên gọi "Jesus the Soul Solution".

Mostafa Ismail ở Ai Cập xác lập kỷ lục người có bắp tay "khủng" nhất thế giới với vồng bắp tay bên trái đạt 64,77 cm và vòng bắp tay bên phải là 63,5 cm.

John Evans, 54 tuổi, sống ở Anh nắm giữ những kỷ lục đáng kinh ngạc về sức mạnh của đầu trong việc giữ thăng bằng khi giữ thăng bằng 548 quả bóng với trọng lượng 151 kg. Ông cũng có khả năng giữ thăng bằng một ô tô trên đầu.

Stephen Clarke ở một resort của Harrah, Atlantic City lập kỷ lục thế giới khắc 1 tấn đèn lồng bí ngô nhanh nhất trong 3 giờ 33 phút 49 giây khiến nhiều người không khỏi kinh ngạc.

Thaneshwar Guragai nắm giữ kỷ lục xoay bóng rổ bằng bàn chải đánh răng ngậm trong miệng lâu nhất với thời gian 22,41 giây.

Gary Bashaw Jr. lập kỷ lục Guiness ở hạng mục người pha sữa bằng mũi nhanh nhất khi pha được 53 ml sữa và bột chocolate trong một chương trình truyền hình ở Los Angeles, Mỹ năm 1999.

Nhà thiết kế Nhật Bản Kazuhiro Watanabe nắm giữ kỷ lục khó tin khi để kiểu tóc ấn tượng này. Chiều cao mái tóc được ghi nhận là 1,1m.


Đôi khi, hãy để tình yêu có thời gian để thở

Đôi khi, hãy để tình yêu có thời gian để thở

Nếu có thể hãy để tình yêu một khoảng lặng, để cho nó có thời gian để thở và cảm nhận. Chứ vội quá, cuốn theo cuộc sống quá phức tạp này có lẽ sẽ chẳng biết đi đến đâu nữa. Giữa dòng người vội vã về sau cơn mưa, có mấy ai đang nghĩ tới những yêu thương của mình?


Đôi khi, hãy để tình yêu có thời gian để thở
ảnh minh họa

Sài Gòn những ngày mưa…

Tôi dừng chân bên quán nước quen thuộc, gọi ly café sữa theo thói quen và gặm nhấm nỗi buồn một mình giữa chiều mưa như trút nước.

“Con uống café sữa à? Vẫn nhiều sữa, đá mịn phải không?”

Cô bán nước cũng quen với gu uống café của tôi. Phải nói là ngoài trà đá, cafe sữa là thứ làm người ta dễ nghiện nhất. Ít ra thì với một người mới cãi nhau với bạn gái thì không gì ngọt mát bằng tự xoa dịu lòng mình bằng một ly cafe sữa…

Quán vắng khách và hầu như chỉ có tôi một mình. Chiều nào cũng vậy, thay vì tận dụng khoảng thời gian nghỉ trưa ngắn ngủi để chợp mắt, tôi lân la xuống quán cafe vỉa hè này. Nói vỉa hè cho lớn chứ quán nhỏ xíu, lọt thỏm giữa một con hẻm hai người đi không đủ lọt. Vậy mà cũng 2 năm trời rồi, bất kể nắng hay mưa, chiều nào cũng có cô hàng nước và thằng nhân viên văn phòng ngồi nói chuyện. Cũng không biết bao giờ tôi xem đó là quãng thời gian mình thư giãn thật sự, được tâm sự và kể cho cô bán nước nghe những buồn vui khi đi làm, những vặt vãnh cuộc sống.

Đơn giản vì cô luôn lắng nghe tôi. Ở một vị trí của một người đồng cảm.

Tôi thích café sữa cô làm, bao giờ cô cũng pha vừa đủ ngọt, đá thật mịn cho tôi, vì quen nên lâu dần ly café chỉ là cái cớ để tôi xuống trò chuyện cùng cô. Ở con người đó, có nỗi cô đơn của tuổi già, chẳng bao giờ cô nói ra cả. Cô hay khoe về con trai mình, về đứa cháu nhỏ dễ thương ở nhà, vậy mà đến khi hỏi đến cô lại ậm ừ cho qua chuyện. Chiều, cái quán nhỏ xập xệ trong mưa Sài Gòn. Cái quay quắt của những cơn gió rát buốt thổi tung hàng lá của những cây cổ thụ già, chỉ có những tiếng xe vội vã trong mưa và hai con người ngột ngạt trong những nghĩ suy về cuộc sống…

Tôi xem cô như hình ảnh của mẹ mình ở quê, lam lũ, chịu thương chịu khó. Nhiều khi pha một ly nước cũng cẩn thận gói gém cho người ta dễ cầm đem đi, trong khi mình thì đang khâu vội cái áo cũ, lý do là “Để tiết kiệm cho thằng con nó mua cái tivi, nó thích tivi mới lắm, mấy năm rồi xem tivi nhỏ dễ hư mắt…”

Trong khi “thằng con” cô nói đã một vợ một con. Hồi đầu còn thắc mắc chuyện người ta làm gì, tại sao lại như vậy,…cho đến khi vô tình gọi điện thoại về quê cho mẹ, bất giác tôi nhận ra cô nhìn tôi chăm chú từ rất lâu. Cô hỏi:

“Con vẫn hay nói chuyện với mẹ như thế hả? Hai mẹ con vui quá he”.

“Dạ, con xa nhà, một năm mới về quê một lần nên con hay tâm sự với mẹ lắm, vui buồn gì con cũng gọi, nhiều khi chẳng có gì nói nhưng con vẫn gọi để nghe thấy tiếng mẹ…”

“Chẳng bù cho thằng con cô. Ba mươi tuổi đầu rồi mà đến một câu cũng không nói chuyện với mẹ, đi làm về là nằm ngủ tới sáng. Bảnh mắt ra là nó đi rồi…”

Cái giọng cô run run theo tiếng mưa. Có gì đó nghẹn ngào nơi cuống họng.

“Hồi xưa nó hoạt bát lắm, y như con bây giờ. Từ ngày chia tay nhỏ bạn gái, nó im lặng mãi. Hỏi gì cũng không nói, ít tâm sự với mẹ mà con sinh tật nhậu nhẹt nhiều…”

“Thế anh chị quen nhau bao lâu hả cô?” – Tôi hỏi.

“Gần 10 năm, từ hồi còn chở nhau đi học đại học, vậy mà giờ chia tay. Tội nghiệp con bé cứ hay nói với cô ở đâu cũng có hình bóng của anh ấy, không thể nào nó quên được, nó khóc nhiều lắm…”

Tôi cảm giác như đó là tâm trạng chung của bất kì ai trước những sự đổ vỡ. Cái còn sót lại trong tình yêu và là nỗi buồn không thể nào bôi xóa được chính là đi qua hay được cầm nắm lại những nơi, những gì đã từng rất thân thuộc…Vốn dĩ cái thứ tôi đang uống cũng là sở thích của bạn gái tôi…Giá mà em cũng hiểu tôi nhớ em đến chừng nào.

Những ngày tôi bận rộn trong vô vàn công việc cũng là lúc tôi xảy ra nhiều mâu thuẫn với bạn gái mình. Tôi có thể trở nên cáu gắt và bực dọc nếu ai đó làm tôi không vui, và chuyện nói lời chia tay thật sự với tôi không hề đơn giản nhưng tôi đã làm…Chỉ cảm thấy mọi thứ đã đi quá xa tầm với. Bỏ xuống liệu có dễ dàng như cầm lên một ly nước và khoảng trống đó ai sẽ lấp đầy cho tôi giữa những bộn bề hiện tại…

Cô bảo ngày trước cô tin vào tình yêu, chỉ cần cả hai cùng biết nghĩ cho nhau thì giữ nhau rất dễ. Nhưng cô rốt cuộc đã đổ vỡ tình cảm với người chồng cô yêu thương nhất và giờ đây là con trai cô cũng lỡ làng duyên phận. Cô thấy tôi buồn, cô cũng buồn. Cô nói rằng cũng không nên quá tin vào lời hứa và những giọt nước mắt, đôi khi thời gian đó ta có thể rất suy sụp trước tình cảm không như mong đợi nhưng thời gian sẽ nhòa lấp tất cả, và mọi thứ sẽ đâu lại vào đấy. Bằng chứng là cô bạn gái của anh sau mấy tháng cũng cưới chồng và sinh con trai kháu khỉnh. Cô gái đó cũng hạnh phúc với gia đình hiện tại, chỉ có những lời tiếc thương năm xưa là không thể nào làm anh quên được, đến giờ vẫn còn đau đáu buồn…

Có lẽ tôi với cô ở hai thế hệ khác nhau, tình yêu thời cô là những chuẩn mực khác, với thế hệ tôi lại cũng rất khác, chỉ có điểm chung là cũng có hạnh phúc, cũng có khổ đau, chỉ khác nhau ở hoàn cảnh. Cô nói cô vui với cuộc sống hiện tại, thoải mái tự do, được làm những gì mình thích, kiếm tiền trang trải cuộc sống của gia đình nhỏ, dù thiếu vắng bóng dáng người cha nhưng cô và các con mình vẫn có thể sống được, đủ ăn, đủ mặc. Điều đó là hạnh phúc lớn nhất của cô. Nhưng cô ơi, trời mưa trút nước thế này, vẫn tự tay cô lấy vải bìa che cái tủ nước, một tay cô đẩy chiếc xe đạp cà tàng về cái góc hẻm cũ kĩ chật hẹp, có bao giờ cô để lộ ra cái vẻ mệt mỏi trong đôi mắt đã gần 60 không cô? Người đàn bà dù có mạnh mẽ, lạnh lùng thế nào cũng cần hơi ấm của một người đàn ông chứ. Vậy mà cũng chục năm hơn rồi.

Nghĩ tới những chật hẹp trong cuộc sống, tôi lại nghĩ về em. Mối tình tôi đặt nhiều hy vọng nhất về một tương lai xa. Vậy mà có chuyện quyết định quên hoặc không quên tôi lại không làm được. Tôi ghét người ta uống cafe đắng, chẳng biết tại sao nhiều người lại thích cafe đen như vậy. Cũng chẳng ai trả lời cho tôi câu hỏi đó. Chỉ biết là nhớ hồi xưa đi uống nước em cứ hay gọi cafe sữa, anh thì lại kêu chè, người ta cứ để lộn bên, thế là hai đứa cười ha hả, thấm thoát cũng 6 năm trời yêu nhau đủ thứ chuyện vui buồn…

Tình yêu và nỗi nhớ luôn đi kèm với nhau, thế nên chẳng ai nói chia tay mà không thấy nhớ cả. Hai cô cháu kể nhau nghe về chuyện đời, chuyện người. Cô thương tôi như đứa con nhỏ còn tôi quý cô như người mẹ, người cô của mình. Trong cái nhìn của thế hệ tôi cho là xưa ấy vẫn có gì đó rất mới mẻ. Cô kể hồi xưa thích nhau chờ một tuần để đi chơi một lần là vui lắm, cứ giả vờ kiếm cớ giận để thấy người ta cuống cuồng. Tự nhiên thấy nhớ bạn gái, cô ấy cũng hay hờn giận những chuyện không đâu, nhưng được cái dễ quên dễ cười, cái đó thương không sao nói hết…

Mưa Sài Gòn mùa này như xả hết cơn giận của đất trời, chỉ tội cô ngồi nhìn mưa mà quán vắng tanh vắng teo chỉ có thằng mối ruột. Trong cái màn mưa lộn xộn cảm xúc ấy, tôi bốc máy ra nhắn tỉ tê vài dòng:

“Em này, chiều anh ra rước em đi về nhé.”

Rồi cô ấy cũng sẽ giận chút thôi. Nhưng chắc không đến nỗi bỏ tôi và đi lấy chồng sau đó sinh một đứa con trai kháu khỉnh đâu. Nghĩ tới đó tôi cảm thấy mắc cười.

Nếu có thể hãy để tình yêu một khoảng lặng, để cho nó có thời gian để thở và cảm nhận. Chứ vội quá, cuốn theo cuộc sống quá phức tạp này có lẽ sẽ chẳng biết đi đến đâu nữa. Ngọt ngào hay đắng cay cũng là do bản thân mình lựa chọn, quan trọng là sáng suốt và mạnh mẽ để tận hưởng cái thi vị đó của tình cảm. Mà hơn ai hết, tôi thấy giữa dòng người vội vã về sau cơn mưa, có mấy ai đang nghĩ tới những yêu thương của mình, họ thì chỉ lo chạy nhanh để về kẻo ướt, còn tôi thì đang nhớ tới một người. Không biết trời đang mưa thế này, em đang ở đâu, làm gì?

Có khề khà ngồi cafe giống như anh không? Hay lại đang nhìn trời mưa mà càm ràm:

“Ơ cái anh này, sao mà lâu đến đón mình quá”…


“Để em về, chồng em đang đợi”

“Để em về, chồng em đang đợi”

Dung vùng dậy thoát khỏi vòng tay người tình cũ. Cô phải về, chồng cô đang đợi…


“Để em về, chồng em đang đợi”
ảnh minh họa

Dung tần ngần đứng trước cửa khách sạn. Cô ngước lên nhìn, trong lòng cuộn lên bao nỗi lo sợ. Dung đấu tranh tư tưởng dữ dội. Đã gần 10 năm rồi cô vẫn khao khát được nhìn thấy gương mặt của người đàn ông đấy. Dung thấy mình vẫn như thủa nào, thấy mình vẫn là cô gái tuổi đôi mươi, khao khát vòng tay của người đàn ông mà từ khi biết rung động tới giờ cô chưa yêu ai thêm được nữa. Kể cả chồng cô!

Hít một hơi thở thật sâu, Dung quyết định bước vào khách sạn. Cô bỏ lại sau lưng một người chồng yêu cô hết mực, một gia đình bao năm qua gọi là yên ấm. Dung muốn bước vào khách sạn đó, như một cô gái trẻ trung đi hẹn hò cùng người đàn ông mà cô yêu. Dung biết mình đang có tội rất lớn nhưng tình yêu cho cô cái sức mạnh biến mình thành người hư hỏng như thế. Dung tự nhủ với lòng mình chỉ một đêm nay thôi, một đêm để cô thỏa lòng mong ước với tình yêu tuổi trẻ mà đến giờ tôi vẫn khắc cốt ghi tâm.

Người đàn ông đợi Dung trong khách sạn là mối tình đầu của cô. Đó là người mà tới giờ đã hơn 10 năm trôi qua Dung không làm sao tìm cách xóa bỏ được. Cô đã yên ấm bên chồng, bên con, một sự yên ấm bên ngoài dù trong lòng bão tố nhưng ít ra cô ấy cũng có một nơi chốn để đi về. Còn người đàn ông đó, cũng ngần ấy thời gian, anh vẫn cô độc, vẫn hoài niệm về quá khứ. Sự chung thủy mù quáng ấy của cô làm cho Dung càng không thể nào quên được.

Hơn 10 năm trước, Dung là một cô gái ngoài đôi mươi. Tình yêu của Dung và người ấy đẹp như những bài thơ. Hai người yêu nhau và cũng mơ mộng về một tương lai không xa. Nhưng rồi tình yêu đó đã trở thành nỗi đau với cả Dung và người ấy. Một kẻ thứ ba xen vào khiến Dung và người ấy không còn bên nhau. Dung có bầu nhưng đớn đau thay đó lại không phải là với người đàn ông cô ấy. Người đã bày ra màn kịch để đẩy Dung vào một sự đã rồi, để khiến Dung mang bầu chính là chồng cô bây giờ.

Thái là bạn của cả Dung và người ấy. Thái biết rõ mối tình của hai người họ nhưng Thái cũng yêu Dung. Anh ôm mối tình câm lặng đó còn lâu hơn cả tình yêu mà Dung và người ấy có với nhau. Cho đến một ngày, tình cảm không kìm nén được khiến Thái làm cái việc mà chính bản thân anh cũng không nghĩ mình có gan để làm. Sau lần đó, người ấy quyết định ra đi, Dung lên xe hoa với Thái mà trong lòng đau đáu nghĩ về một người mình đã yêu trong đời.

Gần 10 năm qua, Dung đã có với chồng đứa con đáng yêu, xinh xắn. Cuộc sống hôn nhân của Dung quá êm đềm. Êm đềm cũng đúng thôi bởi vì nó chưa bao giờ là niềm trăn trở với Dung. Cô không hề thấy bất mãn, cũng không thấy bực mình trước mọi việc chồng làm. Bởi thế mà không khí gia đình lúc nào cũng hòa thuận. Thái hiểu được sai lầm của mình nên càng cố bù đắp cho Dung. Còn Dung, cô đón nhận mọi thứ trong sự ơ hờ, không ghét bỏ nhưng cũng chẳng mặn nồng.

Ngày hôm nay, khi Dung nhận được dòng tin nhắn của người ấy, cô đã trỗi dậy tâm hồn của một người con gái của 10 năm trước. Trong bỗng chốc Dung quên mất việc mình là một cô gái có chồng, là mẹ của hai đứa trẻ. Với Dung lúc này, cô vẫn là một cô gái mộng mơ yêu đương, ôm ấp mối tình đầu trong ngần vô giá. Dung muốn được chạy đến bên người mình yêu, ôm lấy anh và khóc nức nở cho những tủi hờn mà cả hai cùng phải gánh chịu. Dung đã nghĩ rất nhiều và rồi chính cái khao khát ấy khiến Dung giũ bỏ mọi rào cản để bước vào căn phòng khách sạn.

Người ấy vẫn như xưa, chỉ có sự từng trải và gương mặt đầy những ưu tư là khác. Hơi ấm, vòng tay vẫn chặt như ngày nào. Dung cứ thế ôm lấy người ấy mà khóc nức nở. Cả hai bên không nói được lời nào, cổ họng cứ nghẹn đắng. Gần 1 tiếng trôi qua, Dung vẫn cứ nằm trong vòng tay của người ấy mà khóc ướt đẫm vai:

– “Sao anh còn chưa lập gia đình?”

– “Anh chưa muốn khi chưa thể quên em”

– “Nhưng em không xứng đáng để anh làm thế. Anh hãy quên em đi mà tìm hạnh phúc mới”.

– “Anh cũng muốn làm thế nhưng sao không thể. Hãy dành cho anh đêm nay, có thể sau đêm nay anh sẽ ra đi mãi mãi, sẽ quên hết chuyện năm xưa để bắt đầu một cuộc sống mới. Anh muốn được một lần bên em”.

Những lời người ấy nói làm trái tim Dung thổn thức. Trong giây lát cô lại muốn thêm một lần nữa vứt bỏ gánh nặng là một người đàn bà có chồng để trọn vẹn bên người mình yêu một đêm. Dung khẽ nhắm đôi mắt mơ màng, chờ đợi một nụ hôn. Khi người ấy khẽ hôn, Dung lăn dài nước mắt. Chỉ một chút liều lĩnh nữa thôi, Dung chính thức trở thành người đàn bà phản bội chồng.

Dung vùng đứng dậy, nước mắt cô rơi lã chã:

– “Em xin lỗi. Em đã sai rồi. Có thể năm xưa anh Thái là người phạm sai lầm nhưng anh ấy đã dùng 10 năm qua để chuộc lỗi. Là tại em! Tại em đã không quên được anh để đón nhận anh ấy. 10 năm qua em vẫn cứ sống bên chồng với nỗi oán trách dù em biết anh ấy yêu và quá tốt với em. Năm xưa em đã phạm sai lầm và khiến anh đau khổ. Giờ em không thể lại sai lầm thêm một lần nữa để khiến chồng khổ đau. Hãy quên em đi”

Dung lao ra khỏi khách sạn với nỗi lòng nặng trĩu. Nhưng cô vừa trút bỏ được rồi, cô trút bỏ được quá khứ để sống cho hiện tại. Ai cũng có thể phạm sai lầm nhưng hãy nhìn vào con người và hạnh động của họ trong hiện tại để mà thứ tha và đón nhận. Dung mở cửa bước vào ngôi nhà của mình, trong đó, Thái vẫn ngồi chờ cô ở phòng khách. Thấy vợ về, anh đứng bật dậy với niềm vui hân hoan trên mặt:

– “Em đã về rồi ư? Anh đợi em mãi”

Dung ôm lấy chồng: “Vâng, em đã về rồi đây”


Khổ sở vì những tiếng động từ cuộc ân ái hàng đêm của hàng xóm

Khổ sở vì những tiếng động từ cuộc ân ái hàng đêm của hàng xóm

Phòng trọ sát vách nhà Nga vừa có một cặp tình nhân trẻ chuyển đến ở, có phải vợ chồng như họ nói không Nga cũng chẳng rõ. Cả gã đàn ông và cô nàng ấy đều đi làm ca, từ giữa chiều đến nửa đêm mới về. Vì thế, vô hình chung, giờ giấc sinh hoạt, ngủ nghỉ của họ khác hẳn với nhà Nga. Sáng ra, gia đình cô bắt đầu 1 ngày mới thì lại là lúc họ say ngủ, còn khi nhà cô đã say giấc nồng, thì với họ lúc ấy mới là thời gian thư giãn sau 1 ngày làm việc. Giá kể họ tế nhị, biết ý hơn thì có lẽ cũng sẽ chẳng có gì đáng nói.
Lần đầu tiên gặp cảnh tượng kinh hoàng ấy là đêm thứ 2 sau khi đôi tình nhân đó chuyển đến. Hơn 12 giờ đêm, Nga đang say ngủ thì bị đánh thức bởi những âm thanh lạ lùng ngay sát vách. Để rồi cô giật thót, kinh hoảng khi nhận ra, trời ơi, đó là những tiếng rên rỉ, những tiếng thở gấp, cả tiếng va chạm cót két trong một cuộc ân ái!

Ngay lúc ấy, Nga nghĩ hình như có ai đang xem phim sex quanh đâu đây. Vội vàng nhìn lại thì thấy chồng đang ngáy khò khò bên cạnh, cô thở phào yên tâm. Những âm thanh kia vẫn không hề ngừng lại, thậm chí ngày một lớn hơn. Trong đêm khuya tĩnh mịch càng rõ ràng hơn bao giờ hết, khiến Nga nổi hết cả gai ốc. Nào chỉ có thể, còn cả những tiếng chửi bậy, những câu nói dâm đãng khiến Nga xấu hổ đỏ cả mặt. Sau một tràng la hét chói tai thì những tiếng ồn ào ấy cũng kết thúc. Tiếp đến, tiếng cười đùa nói chuyện vang lên, lúc này Nga mới biết, chủ nhân của đám âm thanh gây sốc vừa rồi chính là cặp đôi trẻ mới chuyển tới sát vách nhà cô. Và rủi thay, giường ngủ nhà cô lại kê sát tường, nên vô ý cô đã nghe trọn tất cả, rõ mồn một.

ân ái

Ảnh minh họa

Sáng ra cô đi làm thì hàng xóm ấy chưa ngủ dậy, khi cô lên giường rồi thì nhà họ mới về, vì thế số lần gặp nhau ít ỏi vô cùng, nên cô cũng chẳng có cơ hội nhìn xem họ có ngượng ngùng không khi chuyện riêng tư lại gần như muốn phát tán ra cho cả khu trọ nghe như vậy. Tất nhiên đã là chuyện riêng tư thì họ làm gì là quyền của họ, nhưng khổ nỗi đây lại là một khu trọ bình dân, nhà nọ sát vách nhà kia, vách tường vô cùng mỏng manh và cách âm kém đến tệ hại. Cuộc sống tập thể như vậy, thiết nghĩ họ cũng nên chú ý một chút, dù họ không xấu hổ thì hàng xóm cũng thấy phiền phức vì ồn ào.

Nga cứ nghĩ đêm đó có khi là một đêm “xuất thần” của cặp đôi trẻ mà thôi. Nhưng nào ngờ, đều đều tuần 5 buổi cô phải chịu đựng màn tra tấn tinh thần ấy giữa đêm khuya. Bực quá Nga kê lại giường, cách xa bức tường chung của 2 nhà càng xa càng tốt nhưng rõ ràng giải pháp đó chẳng mang lại hiệu quả gì.

Nga phải tạ ơn trời vì chồng cô và con trai ngủ rất say, không bị ảnh hưởng bởi những tiếng động tai quái ấy. Cô kể lại cho chồng nghe, có lần giữa đêm anh dậy đi vệ sinh cũng nghe thấy thì bực lắm, định nửa đêm sang gõ cửa hàng xóm nhưng cô lại can. Có đêm cô còn phải đeo tai nghe nghe nhạc để hy vọng át đi những tiếng ồn ào ấy mới ngủ yên nổi.

Từ ngày cặp đôi ấy chuyển đến, Nga thường xuyên ngủ không được ngon. Đến công ty còn bị đồng nghiệp cười tủm tỉm trêu ghẹo: “Dạo này phờ phạc thiếu ngủ thế? Chồng có bài thuốc tăng lực nào quý hả, chia sẻ cho chị em cùng hưởng với đi”. Đến khi cô mếu méo kể lại đầu đuôi, rằng cô chỉ là nghe được tiếng chứ đâu được miếng nào, thì ai cũng sôi sục bất bình thay cho cô.

Mấy hôm trước, chồng Nga đi công tác, cô bèn gọi cô em gái họ đang là sinh viên tới nhà ở cùng cho đỡ vắng vẻ. Cô không lường được là nửa đêm, những tiếng động tai quái ấy lại vang lên. Cô em sinh viên năm nhất ngây thơ chỉ biết học chẳng biết gì của cô cũng tỉnh cả ngủ, thắc mắc hỏi: “Tiếng gì thế chị?”. Nga nóng mặt thật sự rồi, hùng hổ chạy sang gõ cửa nhà hàng xóm.

“2 em ơi, có gì thì nhẹ nhàng tí, cách âm ở đây kém lắm”, Nga cố mềm mỏng nói. Ngờ đâu cái cô nhận lại là tiếng cười hô hố vọng ra từ cánh cửa vẫn đóng kín: “Đang lúc sướng còn kìm lại thì sướng làm sao được hả chị?”. Nga giận run, chỉ muốn lao vào xé xác đôi tình nhân càn rỡ, mặt dày kia.

Ngày hôm sau, Nga tìm mấy nhà hàng xóm khác than vãn, kể khổ, chẳng ngờ họ cũng chung nỗi niềm tâm sự. Mấy gia đình quyết định lên khiếu nại với bác chủ nhà, đề nghị bác cưỡng chế di dời đôi tình nhân kia ra khỏi xóm trọ, tiền đền bù hợp đồng mấy nhà các cô sẽ chia nhau chịu cho bác. Từ sau khi nhà hàng xóm đáng giận ấy chuyển đi, niềm hạnh phúc nhỏ bé là đêm đêm được ngủ ngon của cô cũng mới tìm lại được!


Hãy đọc hết câu chuyện này, bạn sẽ biết giá trị của bản thân nằm ở đâu

Hãy đọc hết câu chuyện này, bạn sẽ biết giá trị của bản thân nằm ở đâu

Mỗi người, ai cũng có một giá trị riêng biệt, không ai giống ai, cũng không ai muốn bản thân mình giống người khác. Chính vì vậy, đừng quá xem trọng lời nói của người khác mà đánh mất chính mình.


Chàng thanh niên được người đàn ông giao cho nhiệm vụ đi bán chiếc nhẫn, bị nhiều người cười nhạo (Ảnh minh họa).
Chàng thanh niên được người đàn ông giao cho nhiệm vụ đi bán chiếc nhẫn, bị nhiều người cười nhạo (Ảnh minh họa).

Ngày nọ, một chàng thanh niên đến gặp một người đàn ông đã có tuổi và nói với ông:

– Cháu đang rất cần lời khuyên, vì cháu đang bị dày vò bởi cảm giác vô dụng và không còn muốn sống nữa. Và mọi người nói rằng cháu là một kẻ thất bại, là một kẻ ngốc. Hãy giúp cháu!

Người đàn ông liếc nhìn chàng thanh niên và trả lời vội vã: “Hãy tha thứ cho ta. Ta đang rất bận và không thể giúp cậu. Ta có việc khẩn cấp đặc biệt cần giải quyết”. Nói đến đây, ông dừng lại, suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp: “Nhưng nếu cậu đồng ý giúp ta một việc, ta sẽ có thể làm được gì đó cho cậu”.

– Tất … tất nhiên rồi thưa ngài! – anh thanh niên lẩm bẩm.

– Tốt! – người đàn ông nói và lấy ra một chiếc nhẫn nhỏ với một viên ngọc tuyệt đẹp đang được đeo trên ngón tay của mình và nói: “Hãy dùng ngựa của ta và đi ra chợ lớn! Ta cần bán chiếc nhẫn này gấp để trả nợ. Cậu hãy bán nó với một mức giá phù hợp và ta không muốn bán nó với giá thấp hơn một đồng tiền vàng! Cậu đi ngay bây giờ đi và hãy trở lại khi xong việc”.

Chàng thanh niên cầm chiếc nhẫn và phi ngựa đi. Khi đến chợ lớn, cậu đã đem chiếc nhẫn đến gặp rất nhiều thương nhân khác nhau để có thể bán cho họ. Nhưng khi nghe cậu yêu cầu giá của chiếc nhẫn không được dưới một đồng tiền vàng, họ đều lắc đầu. Một số thương nhân còn cười lớn như thể cậu vừa gây ra chuyện gì nực cười, những người khác chỉ đơn giản là quay đi. Chỉ có một thương gia giải thích cho cậu rằng, giá một đồng tiền vàng là quá cao so với một chiếc nhẫn như vậy, nó chỉ có giá tương đương với một đồng bạc hoặc đồng.

Khi nghe những lời này, chàng trai trẻ trở nên rất khó chịu. Dù đã gặp hàng trăm thương nhân nhưng cuối cùng cậu đành dắt ngựa ra về. Cảm thấy hoàn toàn thất vọng trước sự thất bại của mình, chàng thanh niên quay lại gặp người đàn ông kia.

– Cháu đã không thể thực hiện yêu cầu của ông. Họ đều chỉ trả một vài đồng bạc. Họ nói rằng chiếc nhẫn này không có nhiều giá trị.

– Đó là một điểm rất quan trọng đấy chàng trai của tôi! – người đàn ông trả lời. – Trước khi cố gắng bán một chiếc nhẫn, cậu nên tìm hiểu giá trị thực sự của nó. Và không ai có thể trả lời cho cậu điều này chính xác hơn những người trực tiếp làm ra trang sức. Cậu hãy đi gặp một người như thế và hỏi ông ấy xem giá trị của chiếc nhẫn này.

Chàng trai trẻ tuổi một lần nữa phi ngựa đi và tìm gặp một người thợ kim hoàn. Sau khi kiểm tra bằng kính lúp và ngắm nghía kỹ lưỡng, người thợ quay sang nói với chàng thanh niên:

– Hiện giờ tôi không thể mua chiếc nhẫn này với giá hơn 58 đồng tiền vàng. Nhưng một thời gian sau, tôi sẽ mua nó với giá 70 đồng tiền vàng.

– 70 đồng tiền vàng? – chàng thanh niên kêu lên kinh ngạc. Anh cười, cảm ơn người thợ kim hoàn và vội vã quay lại gặp người đàn ông già kia.

Khi nghe lại câu chuyện của chàng trai, ông nói: “Hãy nhớ rằng, cậu giống như chiếc nhẫn này. Quý giá và độc đáo! Chỉ có những chuyên gia thực sự mới có thể đánh giá đúng giá trị đích thực của cậu. Vậy tại sao cậu lại lãng phí thời gian của cậu và để tâm đến những kẻ ngu ngốc kia?”


Thất kinh khi ngắm nhìn dung nhan cự li gần của thiếu nữ váy hồng tung tăng trên phố

Thất kinh khi ngắm nhìn dung nhan cự li gần của thiếu nữ váy hồng tung tăng trên phố

Thấy em gái xinh quay lưng trên phố, nhiều thanh niên đã mỏi mắt trông theo nhưng đây là cái kết không thể tẽn tò hơn.


 Nhiều chàng trai đang cố gắng nhoài người để nhìn tận mắt cô gái nóng bỏng này
Nhiều chàng trai đang cố gắng nhoài người để nhìn tận mắt cô gái nóng bỏng này

Ôi za! Lại còn tung tóc nữa chứ… Quyến rũ phải biết

Ôi giời làng nước ơi!

Một nụ cười luôn hé, thế giới vẫn quay cuồng…

1 mét vuông 500 thằng chó ăn cắp

Cẩn thận đừng có hớ hênh

Váng đầu, lại còn nhún…

Cô gái nào đã từng được tặng cái này một lần, giơ tay!

Huhu.. em biết cuộc đời em sang ngục tối từ đây rồi

Pet yêu đừng nhìn chị thế chứ cưng, cho xuống đế dép bép phát giờ!

Rảnh rỗi sinh nông nổi

Thanh lý giá rẻ, fix mạnh cho bạn nào nhiệt tình

Có mấy con này ăn cùng mì tôm ngậy phải biết 

Phận dâu trăm họ

Biết nói gì với tấm hình này đây!

Thanh niên nên giữ gìn sức khỏe

Thợ cắt tóc bá đạo nhất hành tinh


8 khoảnh khắc hài hước không thể nhịn cười

8 khoảnh khắc hài hước không thể nhịn cười

Nhiều khi bạn chụp một tấm ảnh nhưng vô tình ghi lại khoảnh khắc xấu hổ của người khác.


8 khoảnh khắc hài hước không thể nhịn cười
ảnh minh họa

Khoảng khắc là điều quan trọng nhất khi chụp ảnh

Làm người mãi hơi chán nhỉ?

Biết đâu bất ngờ, đôi ta lại tìm đến nhau..

Kết quả của đánh trượt bóng là...vỡ bóng

Tạo sự khác biệt đơn giản chỉ là ngáp

Người bạn tốt...

Xe đạp ơi, đã xa rồi còn đâu...

Không biết mình bị bệnh gì, thi thoảng hay toát mồ hôi ấm


Loading...