Tôi có nên nghe lời chồng và mẹ chồng mà tiếp tục sinh con, dù điều này có thể cướp đi mạng sống của mình?

Tôi có nên nghe lời chồng và mẹ chồng mà tiếp tục sinh con, dù điều này có thể cướp đi mạng sống của mình?

Tôi năm nay vừa tròn 30 tuổi. Là một giáo viên mầm non, tôi luôn hết lòng yêu thương và chăm sóc các em bé. Nghề nghiệp của tôi tuy không kiếm được nhiều tiền, nhưng lại tạo cho tôi niềm vui và tôi thấy hạnh phúc vì điều đó. Tôi cưới chồng năm 24 tuổi. Chồng tôi là một người chỉn chu, cẩn thận và có đôi chút gia trưởng, độc đoán.

Cưới chồng được hơn 1 năm thì tôi có bầu. Khỏi phải nói tôi và chồng mình đã hạnh phúc thế nào khi biết được tin này. Là một người yêu trẻ, tôi lại càng hạnh phúc hơn khi sắp được tự tay chăm sóc chính con yêu của mình.

Suốt quãng thời gian mang bầu, chồng cưng tôi như cưng trứng mỏng. Anh không cho tôi làm bất cứ việc gì. Hàng ngày đi làm đều là anh đưa đón. Đến trước ngày dự sinh một tháng thì chồng bắt tôi nghỉ việc ở nhà cho yên tâm. Nghe lời chồng tôi ngoan ngoãn nghỉ ngơi ở nhà và không làm việc nặng gì.

Tôi có nên nghe lời chồng và mẹ chồng mà tiếp tục sinh con, dù điều này có thể cướp đi mạng sống của mình? - Ảnh 1.

Sau khi sinh con ra thì bất ngờ tôi bị băng huyết. (Ảnh minh họa)

Ngày nhập viện, tôi rất vui và cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi sắp được gặp mặt cục cưng đáng yêu của mình. Nhưng thật không ngờ, ngày sinh con hôm ấy lại là ngày tôi ngập trong máu và nước mắt. Khi vào phòng đẻ, tôi rất đau đớn nhưng vì muốn tốt cho con nên tôi vẫn cố hết sức để đẻ thường. Sau khi sinh con ra thì bất ngờ tôi bị băng huyết. Máu cứ thế chảy không ngừng và phải vất vả lắm các bác sĩ mới có thể cầm máu cho tôi.

Trước ngày ra viện, bác sĩ đỡ đẻ còn đến tận giường bệnh và nhắc nhở tôi và chồng, ông bảo vì tôi cơ địa dễ bị băng huyết, lần này có thể cứu được nhưng tuyệt đối không nên có con thêm nữa vì rất nguy hiểm.

Nghe bác sĩ nói thế, tôi rất buồn vì vốn dĩ tôi là một người yêu trẻ và chồng tôi cũng muốn có ít nhất 3 đứa con để cho các con có anh, có em. Tuy nhiên, những nỗi buồn ấy nhanh chóng qua đi khi chúng tôi toàn tâm toàn ý chăm sóc con trai mới sinh. Và những ngày sau đó, chồng tôi cũng không hề đề cập gì đến chuyện muốn sinh thêm con.

Tôi có nên nghe lời chồng và mẹ chồng mà tiếp tục sinh con, dù điều này có thể cướp đi mạng sống của mình? - Ảnh 2.

Có lẽ vì tôi không máu mủ, ruột già gì nên mẹ chồng và chồng tôi mới xem nhẹ sự sống chết của tôi như thế. (Ảnh minh họa)

Bẵng đi gần 5 năm thì chồng tôi đột ngột bàn với tôi, anh nói muốn có thêm một đứa con nữa, vì nhìn con trai tôi lúc nào cũng chơi một mình anh không an lòng. Tôi có nhắc lại lời bác sĩ đã nói trước đó và giải thích với anh rằng tôi cũng rất muốn sinh thêm con nhưng cũng không muốn mạo hiểm. Suốt những ngày sau đó, chồng tôi luôn có thái độ buồn bực và không vui. Không khí gia đình tôi trải qua thật nặng nề.

Tôi biết rất khó để khuyên chồng nên tôi gọi điện cho mẹ chồng để nhờ "cứu viện" vì nghĩ rằng là phụ nữ sẽ dễ hiểu nhau hơn. Ai ngờ, khi nghe xong chuyện mẹ chồng tôi không những không đồng ý mà còn khuyên tôi nên nghe theo lời của chồng. Bà còn bảo, nếu tôi không muốn sinh con nữa thì hãy tạo điều kiệu cho chồng tôi có thể đi kiếm một đứa con ở bên ngoài.

Từ hôm nói chuyện với mẹ chồng xong, tôi thấy buồn và thất vọng ghê gớm. Có lẽ vì tôi không máu mủ, ruột già gì nên mẹ chồng và chồng tôi mới xem nhẹ sự sống chết của tôi như thế. Tôi cũng không biết mình phải xử lý chuyện này như thế nào. Nếu không chịu sinh thêm thì rất có thể chồng tôi sẽ ngoại tình, nhưng nếu chập nhận mạo hiểm để sinh con, nhỡ may tôi có mệnh hệ gì thì ai sẽ là người chăm sóc các con đây? Rất mong các quý vị độc giả hãy giúp tôi biết con đường mà mình nên chọn. Tôi chân thành cảm ơn!


Giờ mới nhận ra nỗi đau bấy lâu nay của con

Giờ mới nhận ra nỗi đau bấy lâu nay của con

Chồng tôi là một người cực kì gia trưởng độc đoán. Hơn hai mười năm ở với nhau, số ngày tạm được gọi là hạnh phúc của tôi chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Chồng tôi là công chức bình thường, không hẳn quá giỏi giang nhưng lại rất sĩ diện. Việc của anh ấy là đi làm, về đến nhà là cơm nước phải sẵn sàng. Việc nhà cửa rồi nuôi dạy con tôi phải lo hết, trong khi tôi cũng đi làm hành chính 8 tiếng. Hễ việc gì chưa được chu toàn là anh ấy nhẹ thì càu nhàu, không gì quát tháo ỏm tỏi, hơn nữa thì đập đồ đập đạc, hoặc đánh vợ.


Giờ mới nhận ra nỗi đau bấy lâu nay của con
ảnh minh họa

Chúng tôi có hai đứa con, một gái một trai. Hai cháu đều rất ngoan và sợ bố. Hầu như chúng chưa bao giờ giờ tâm sự hay tỏ vẻ thân thiết với bố như những đứa trẻ con nhà khác.

Không chỉ chồng tôi mà cả gia đình chồng đều rất trọng nam khinh nữ. Có gì ông bà với các bác cũng chỉ cho thằng Trường, con trai tôi, còn cái Linh thì họ bảo “con gái cho làm gì cho phí” nên chẳng bao giờ cháu được đồng quà tấm bánh của họ nhà nội. Bây giờ lớn cháu không hỏi nữa chứ hồi bé cháu cứ hay thắc mắc “sao em được quà mà con không được” khiến tôi thấy lòng đau nhói.

Mọi chuyện bắt đầu khi con gái tôi học cấp 3, cháu vốn có năng khiếu nghệ thuật, vẽ rất đẹp và muốn thi vào trường Mỹ Thuật. Bố cháu biết thì làm ầm lên, mắng cháu là nhà này không có cái ngữ vẽ hươu vẽ vượn, bắt cháu phải thi ngành kế toán tài chính. Con bé không chịu, thế là bố nó đánh nó, chửi nó, bắt nó nghỉ học. Thấy tình hình căng thẳng quá, tôi phải khuyên con tạm giả vờ nghe lời bố còn tôi thì ngấm ngầm cho con tiền đi ôn thi vẽ.

Lúc đăng kí thi cháu đăng kí hai trường, nhưng bố cháu không biết. Trớ trêu thế nào mà nó đỗ Mỹ Thuật còn trường kia thì trượt. Sự việc lộ ra, chồng tôi kiên quyết không cho con đi học, bắt cháu đăng kí cao đẳng. Bình thường cháu ngoan và sợ bố là thế nhưng lần này con gái tôi kiên quyết phản kháng, trong lúc cãi nhau với bố, cháu đã nói láo rồi bỏ lên phòng. Gần 1 tháng sau đó tôi như sống trong địa ngục, chồng tôi liên tục chửi tôi, gây sự với tôi vì “không biết dạy con”.

Nhưng cuối cùng trước sự kiên trì của con, anh cũng đành để nó đi học. Tôi nghĩ thôi thì những gì tôi chịu đựng cũng bõ, dù sao con tôi cũng được thỏa ước mơ.

Suốt ba năm con gái học đại học, chồng tôi lúc nào cũng hậm hực với cháu nên tình thương dần vơi nhạt. Con tôi giờ lớn hơn, nó không cãi bố thì biết nó cãi thì tôi sẽ khổ nhưng tôi biết trong lòng cháu không phục. Rồi cuối năm thứ 3, cháu hay đi về muộn, tôi nghi cháu có bạn trai, nhưng gặng hỏi thì cháu chối. Cháu bảo sắp năm cuối nên bài vở bận.

Cho đến hôm qua, cháu tìm tôi và khóc, lúc đó mới vỡ lở ra là con gái tôi đã mang bầu. Tôi choáng váng, vừa giận con vừa thương con. Tôi cũng tự trách mình đã không quan tâm con hơn. Bạn trai cháu hơn cháu 2 tuổi, học khóa trên, đã ra trường được một năm và cũng mới đi làm. Hai đứa nó quen nhau đã lâu nhưng chính thức yêu nhau thì được hơn một năm nay. Bạn trai cháu cũng gọi điện cho tôi, bảo đã nói với bố mẹ và bên nhà ấy đồng ý xin cưới.

Tôi thu hết can đảm để nói chuyện này với chồng, anh nổi cơn tam bành, gọi cả nhà nội sang. Họ ngồi trên sofa như những quan tòa còn mẹ con tôi ngồi thu lu dưới chiếu như phạm nhân. Chồng tôi mắng chửi đã đành, đằng này mẹ chồng và các bác cháu cũng hùa theo. Chửi chán, anh lao vào định đánh con, tôi đỡ cho cháu thì anh giáng cho tôi hai cái bạt tai.

Con gái tôi thấy thế, cháu gạt nước mắt đứng lên, chỉ thẳng vào mặt bố bảo: “Tôi không có người bố như ông”. Tôi sững người, định thần lại rồi chỉ kịp hét lên: “Linh, con không được nói láo”. Cháu òa khóc, bảo tôi: “Mẹ khổ đủ rồi” rồi cháu lên phòng lấy đồ rồi phóng xe máy đi trước mặt cả nhà.

Cháu đi đã hai hôm, có liên lạc về với tôi bảo con vẫn ổn nhưng con không muốn về. 2 hôm nay, tôi chưa được yên ổn một phút nào với người tôi gọi là chồng và họ hàng nhà anh ta. Họ gán cho tôi là “mẹ dạy con chửi bố, dạy con hỗn, dạy con trai gái”. Tôi cảm thấy rối bời quá, giờ không khí trong nhà nặng trĩu, tôi chịu mắng chịu chửi được nhưng chỉ lo cho đứa con gái dại dột đang bụng mang dạ chửa của mình. Tôi phải làm thế nào để giải quyết mọi việc cho êm xuôi đây?


Em tìm người khác mặc váy cưới cho em nhé

Em tìm người khác mặc váy cưới cho em nhé

Bình không phải là chàng trai đầu tiên tôi yêu nhưng Bình lại là chàng trai mang lại cho tôi niềm tin mãnh liệt nhất. Các cụ nói muôn đời chẳng sai, con gái yêu bằng tai, con trai yêu bằng mắt. Bình là gã dẻo mỏ thì cũng không hẳn, chân thành thì chẳng biết được bao nhiêu nhưng từng lời gã nói ra, cuốn hút và khiến cho các cô gái thấy đáng tin ghê lắm. Tôi không phải là trường hợp đầu tiên đã bị những lời nói ngọt như rót mật vào tai ấy mê hoặc đâu.


Em tìm người khác mặc váy cưới cho em nhé
ảnh minh họa

Tôi biết điều ấy. Nhưng tôi nghĩ con trai hay con gái đều có quyền tự do yêu đương, trước Bình, tôi cũng đã từng yêu rồi đấy thôi. Chẳng qua là cả hai thấy không hợp thì chia tay âu cũng là lẽ thường tình của đời, có gì đáng phải bàn cãi. Còn duyên thì tiếp, không duyên thì đường ai nấy đi.

Tôi yêu Bình được gần hai tháng nay rồi và tôi thấy bản thân mình thay đổi nhiều lắm. Ai cũng nói tôi dịu dàng, nữ tính, đáng yêu hơn hẳn. Thì chả thế, có người con gái nào đang say trong tình yêu mà không đáng yêu đâu cơ chứ. Những việc Bình làm, cách Bình thể hiện tình cảm với tôi làm cho tôi tin, Bình đang rất thật lòng với mình.

Bình là người có tiền nên tất cả những yêu cầu của tôi đều được Bình đáp ứng đầy đủ hết. Tôi sướng chẳng khác gì bà hoàng, được cung phụng, chiều chuộng, yêu thương, lại còn hứa hẹn, thề thốt, vẽ lên bức tranh gia đình với những đứa trẻ đáng yêu, có cô gái nào mà không mê, không thích, không ngả lòng. Tôi không ngờ, cái thú thích yêu bằng tai ấy của mình lại đẩy tôi đến cái kết không ngờ ấy…

Kỉ niệm 6 tháng hẹn hò, Bình đặt một bàn tiệc ở nhà hàng rất sang trọng. Sau những ly rượu nồng nàn, những nụ hôn ngọt ngào cùng chiếc nhẫn đắt tiền, tôi đã ngã vào lòng Bình. Xong xuôi, tôi ngượng ngùng mặc lại quần áo thì Bình nhanh hơn. Cầm chiếc áo ngực cài lại giúp tôi, Bình thì thầm:

– Anh chỉ có thể cho em tiền phá thai thôi còn áo cưới, em tìm người khác mặc cho em ấy!

Tôi ngơ ngác, mà không là sốc thì đúng hơn. Câu nói của Bình, tôi không phải là kẻ ngu mà không hiểu. Anh không muốn cưới tôi và không hề muốn chịu trách nhiệm nếu tôi có thai hay sao? Tôi nghĩ nhanh đến chuyện mình sẽ bị Bình chối bỏ nếu như nhất quyết đặt chữ trách nhiệm lên vai Bình. Nhưng lẽ nào, tôi chịu thua như vậy. Dù cho có bị bỏ thì cũng phải dạy cho anh một bài học thích đáng chứ. Lén đưa tay với lấy cái điện thoại dưới gối trong lúc Bình lúi húi mặc quần áo, tôi cố tỏ ra vẻ ấp úng:

– Anh nói gì, em không hiểu? Anh… Anh không yêu em ư?

– Anh yêu, yêu chứ. Yêu của anh chính là đưa được em lên giường ấy. Và khi xuống giường, chúng mình yêu, vẫn cứ tiếp tục yêu thôi chứ không thể đi quá xa hơn được. Em biết đấy, hôn nhân với anh là thứ gì đó rất xa xỉ. Tình yêu không đi liền với trách nhiệm được. Em phải tìm thằng nào yêu mà thích chịu trách nhiệm để bắt nó mặc áo cưới cho mình ấy!

– Anh thật là bỉ ổi! – Tôi hét lên

– Bỉ ổi gì chứ. Cũng là do mấy đứa con gái bọn em cả thôi. Mà bọn em ngu thật, ai cũng bị anh lừa theo kiểu này. Chào em, anh phải đi tìm tình yêu mới đây. – Bình cười hô hố, ra vẻ đắc ý lắm.

– Phải, các cô gái trước đó gặp anh bị anh lừa, họ không tìm được cách đáp trả nhưng tôi thì khác. Anh nghe nhé!

Tôi dứt lời thì mở lại đoạn ghi âm cuộc nói chuyện vừa rồi của tôi và Bình cho gã nghe, còn miễn phí thêm cho gã vài hình ảnh mà tôi lén chụp được trong lúc gã lúi húi mặc quần áo nữa. Bình điên lên, lao tới tôi đòi phá hỏng chiếc điện thoại. Nhưng biết trước Bình sẽ làm thế, tôi nhanh hơn, đạp thẳng chân cho gã một cái vào đúng nơi hiểm yếu.

Bình tái mặt, lăn ngay ra giường kêu la. Cảnh hay như thế, này, tôi không quay lại làm sao được. Nhìn nụ cười hả hê của tôi, Bình luôn miệng chửi rủa tôi là con khốn. Nhưng không sao, với những kẻ khốn nạn như Bình, cần có những người thủ đoạn hơn để trừng trị. Tôi sẽ đăng ngay những gì mình đang có trong tay lên để lột trần bộ mặt đê tiện của Bình. Gã không xứng đáng được yêu thêm bất cứ một cô gái nào nữa.

Còn tôi, sau chuyện này, bản thân cũng rút ra được bài học xương máu cho mình. Nỗi đau kia không biết khi nào mới có thể vơi đi nhưng con gái, cầm lên được thì cũng buông bỏ được. Con gái nên dùng trái tim để cảm nhận chứ đừng dùng lỗ tai để yêu. Con gái trong mọi chuyện tình yêu đều là người thiệt thòi nên con trai ạ, yêu hãy trân trọng con gái nhiều hơn nhé!


Dân làng thi nhau uống nước tiểu bò để chữa bệnh

Dân làng thi nhau uống nước tiểu bò để chữa bệnh

Đấng mày râu ở thành phố Udaipur, bang Rajasthan, Ấn Độ, thường dùng nước tiểu bò để tắm rửa và uống vì họ tin rằng thứ nước này có thể chữa được mụn, hen suyễn và vô vàn loại bệnh khác nữa.


Đàn ông ở thành phố Udaipur thường xuyên uống nước tiểu bò để chữa bệnh và giữ sức khỏe
Đàn ông ở thành phố Udaipur thường xuyên uống nước tiểu bò để chữa bệnh và giữ sức khỏe

Nhiều người còn nói rằng nhờ nước tiểu của bò mà họ được khỏe mạnh và chẳng bao giờ phải đến bác sĩ cả.

Hemant Paliwal, một người dân 36 tuổi, hoàn toàn tin vào những lợi ích kể trên và trong suốt bốn năm qua, mỗi ngày anh phải uống ít nhất một cốc nước tiểu bò. Không những thế, anh còn dùng nó để rửa mặt và tay mỗi sáng và tối.

Vào ngày cuối tuần, Hemant và bạn bè cùng làm trong chuồng bò thu thập nước tiểu từ 30 con bò và cùng nhau tắm trong đó.

Anh kể, "Tôi bị bệnh phổi cấp tính và thường xuyên bị ốm và ho. Tôi còn bị mụn trứng cá nữa nhưng tất cả đã biến mất trong vòng một tuần khi tôi dùng nước tiểu bò. Kể từ đó mà không ngày nào mà tôi không uống nó".

Bò được coi là con vật thiêng liêng trong đạo Hindu và bất kỳ sản phẩm nào từ bò đều được tin rằng có công năng chữa trị. Từ trước đến nay, nước tiểu bò vẫn được dùng như một phương thuốc chữa bệnh đau khớp và làm thuốc khử trùng.

Bò là con vật thiêng liêng trong đạo Hindu

Giờ đây, các công ty cũng đã bắt đầu tung ra các sản phẩm làm từ nước tiểu bò để kiếm lời. Thế nhưng Hemant và bạn bè thì kiên quyết cho rằng không gì sánh bằng nước tiểu tự nhiên.

Nhiều sản phẩm từ nước tiểu bò được bày bán

Yogesh Paliwal, 32 tuổi, nói: "Nước tiểu bò giờ đã được bày bán ở nhiều siêu thị nhưng chúng tôi có dư dả nước tiểu bò ở ngay trong làng nên không cần mua. Tôi uống nước tiểu bò "tươi" ngay khi vừa thu thập được. Những gì nó mang lại là không thể tin nổi, nó đã chữa hẳn bệnh hen suyễn của tôi".

Dù nhiều người đã và đang dùng nước tiểu, theo Yogesh, đàn bà con gái thường không muốn thừa nhận vì ngượng và sợ xã hội kỳ thị.


Những người châu Á ‘bá đạo’ nhất năm 2016

Những người châu Á ‘bá đạo’ nhất năm 2016

Những người châu Á hài hước luôn biết cách khiến cho những người xung quanh phải "há hốc mồm".


Hành động “kì cục“ trong đám cưới.
Hành động “kì cục“ trong đám cưới.

"Mốt" mới là phải da trắng mà mặt nâu nè.

Titanic phiên bản thuyền mắc cạn.

Chúng tôi là những chú "thỏ xinh xinh".

Chắc hẳn "võ công" của vị huynh đài này cao siêu lắm.

Những pha ngã xe đạp hài hước nhất thế giới

XEM VIDEO CLIP:

Màn rước dâu bá đạo chỉ có ở châu Á.

Wow, "Cáo chín đuôi" hiện hình rồi kìa mấy thím.

Mặc kệ cuộc đời chị vẫn cứ ngủ ngon.

Hậu trường chụp ảnh cưới siêu hài hước 2015

XEM VIDEO CLIP:

Đủ "quyến rũ" để đi dự tiệc chưa nhỉ?

Hai thanh niên FA có "thâm niên" dẫn "gấu" đi chơi.

Anh em tốt phải biết giúp đỡ nhau lúc khó khăn.

Chị đang cưỡi "mây" băng băng trên đường.

Alo! Chờ chị tí nhé, chị đang trên "xe" đến đây.

Cuối cùng thì anh cũng kiếm được "gấu" rồi.

Giờ thì hết "soi" máy của anh rồi nhé.


“Tối hậu thư” trước Tết của bạn gái khiến chàng trai đánh rơi cả cốc café uống dở

“Tối hậu thư” trước Tết của bạn gái khiến chàng trai đánh rơi cả cốc café uống dở

Yêu nhau 4 năm, công việc đã ổn định, sang năm Xuân cũng bước sang tuổi 27, nhưng cho tới bây giờ tuyệt nhiên chẳng thấy Tuấn nhắc gì tới chuyện kết hôn. Mẹ cô đã thở vắn than dài với con gái rồi: “Thôi, nếu nó không định tính chuyện xa xôi thì mình phải tự liệu cho bản thân thôi con ạ, con gái có thì…”.

Hiện Tuấn đối xử với cô chẳng có chỗ nào để chê, nhưng Xuân nghĩ mẹ mình nói đúng. Bản thân cô cũng mong ngóng được mặt áo cưới từ rất lâu rồi. Cô tin là một người đàn ông đã 30 tuổi, bạn bè xung quanh hầu như đã kết hôn, lại không có một chút ý niệm vào về điều đó. Chỉ có một khả năng, là anh chưa muốn kết hôn, còn muốn tự do thêm, hoặc giả khả năng xấu chính là anh không muốn cưới cô làm vợ.

Dù là khả năng nào thì cũng không phải chuyện vui vẻ gì với cô. Lạc quan mà nói có thể Tuấn còn yêu tự do, chưa muốn ràng buộc bởi hôn nhân. Nhưng anh có nghĩ tới Xuân 27 tuổi rồi, anh vẫn còn muốn cô chờ ư? Chờ tới bao giờ không đáng sợ bằng việc chờ có đem lại kết quả như ý muốn hay không. Nhỡ đâu 1,2 năm nữa anh phải lòng người con gái khác, tình cảm với cô phai nhạt, và anh muốn chia tay, vậy cô phải làm thế nào?

Chẳng mấy là đến Tết rồi, chớp mắt lại sẽ thêm 1 năm, tuổi xuân của cô thì cứ trôi đi nhanh chóng chẳng thương tiếc cô chút nào. Mẹ cô nói đúng, cô phải suy nghĩ cho bản thân mình thôi, dành 4 năm cho tình yêu với Tuấn là đủ rồi.

“Tối hậu thư” trước Tết của bạn gái khiến chàng trai đánh rơi cả cốc café uống dở - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Cuối tuần, Xuân hẹn gặp Tuấn ở quán café quen của 2 người. Uống một ngụm lớn café để xua đi những lo lắng, chộn rộn trong lòng, cô nhìn thẳng người yêu nhấn mạnh từng chữ: “Anh này, nếu Tết này anh không đến nhà em hỏi cưới là ra giêng em đi lấy chồng đấy!”.

Tuấn đang bưng li café lên miệng uống, nghe được câu nói của Xuân thì giật bắn mình đến đánh rơi cả cốc café trên tay. Chiếc cốc vỡ tan tành, café cũng bắn tung tóe khắp nơi. Mãi sau Tuấn mới hoàn hồn, vội vàng xác nhận lại: “Em nói gì, nói lại xem nào?”. “Như anh đã nghe thấy đấy!”, Xuân thở dài.

Tuấn im lặng một lúc rồi trần tình: “Sao em lại đường đột thế? Em không tin anh phải không? Anh yêu em thật lòng mà, và luôn nghĩ em là người vợ tương lai của mình”. “Vậy sao không biến điều đó thành sự thực đi”, Xuân vặn lại. Một cô gái phải đi giục giã người yêu chuyện đám cưới thật chẳng hay ho gì. Cũng chính vì thế, nên trong 4 năm yêu nhau chưa 1 lần Xuân đề cập kể cả là ý nhị bóng gió với bạn trai về vấn đề này. Hôm nay cô đã mở lời thì cô sẽ nói cho rõ ràng một lần với Tuấn, lần đầu và cũng là lần cuối.

Tuấn nhăn nhó: “Em biết đấy, đàn ông ai chẳng muốn có sự nghiệp rồi mới tính chuyện thành gia lập thất. Anh cũng là muốn cho em tự hào, muốn sau này con mình sinh ra được có điều kiện tốt…”. Xuân nghe thế thì cắt ngang lời Tuấn: “Được rồi, anh cứ suy nghĩ kĩ lời em nói đi, anh có quyền chọn lựa, chứ em không bắt ép anh. Em cho anh 1 tuần suy nghĩ”. Rồi Xuân chào tạm biệt Tuấn và nhanh chóng ra về.

Cả tuần sau đó, Xuân không liên lạc với Tuấn. Anh có gọi điện nhưng cô bảo khi nào Tuấn suy nghĩ xong thì 2 người sẽ nói chuyện lại. Hết 1 tuần, Xuân lại hẹn Tuấn ra quán café để muốn nghe câu trả lời của anh. Tuấn tha thiết nói với người yêu: “Em chờ anh thêm 2 năm được không? Anh muốn phấn đấu lên chức phó phòng đã. Em chờ anh nhé, anh hứa tới lúc ấy sẽ cho em một đám cưới thật hoành tráng”. Xuân chán nản cúi đầu, lát sau cô ngẩng lên, cười buồn: “Không cần đâu, ra giêng em sẽ lấy chồng. Tạm biệt anh!”.

Tuấn nhìn theo bóng lưng dần khuất của Xuân, trong lòng thấy bực bội vô cùng. Được rồi, anh sẽ chờ xem, cô có lấy chồng thật không. Cô lấy được ai, hay chỉ là hù dọa anh? Không phải cô vơ bừa một gã ất ơ nào đó để trả thù anh đấy chứ? Nếu là như thế thì cô quá nông nổi và ngu dại rồi!

Sau buổi gặp ấy, Tuấn không gặp lại Xuân mà cô cũng chẳng gọi cho anh lấy 1 lần. Nửa tháng sau, Tuấn vô cùng bất ngờ khi Xuân công khai trên facebook cá nhân tình yêu mới của mình – là anh chàng bạn học hồi Đại học, vẻ ngoài khá bảnh bao và hiện tại có công việc khá tốt. Tuấn hoang mang hỏi dò người bạn của cô thì được biết, anh chàng này thầm thích Xuân cỡ cũng 1 năm nay, nhưng vì Xuân đang yêu Tuấn nên 2 người ấy chỉ dừng ở mức bạn bè.

Tuấn xem trên trang cá nhân của anh chàng đó, anh chàng đăng ảnh tình cảm của anh ta và Xuân, có người hỏi khi nào cưới thì anh ta hớn hở đáp rằng “ra giêng”. Ra thế, hóa ra là Xuân “đá” anh để quay sang yêu gã ta đây! Lại còn gấp gáp cưới nhau như vậy, liệu có phải đã “cắm sừng” anh từ lâu rồi không, và giờ đang muốn cưới chạy bầu?

Tuấn gọi cho Xuân, nổi giận nói ra những suy đoán của mình. Xuân im lặng một lát rồi cười nhạt: “Dù chúng ta chia tay nhưng tôi vẫn còn giữ những suy nghĩ tốt đẹp về anh, tuy vậy giờ tôi đổi ý rồi. Tôi cũng nói để anh biết, tình yêu không đo bằng độ dài năm tháng đâu, tôi và anh bên nhau 4 năm, nhưng chắc gì anh đã yêu tôi hơn anh ấy, minh chứng rõ ràng là anh ấy có thể cho tôi một đám cưới, còn anh thì không. Về chuyện tình của chúng tôi, không nhọc anh quan tâm, chúng tôi đủ hiểu và thương nhau để đến với nhau”.

Nghe những tiếng tút dài từ đầu dây bên kia vọng đến mà Tuấn bần thần cả người. Anh không hiểu trong lòng mình bây giờ là cảm giác gì. Tất cả trước mắt như nhòe đi, chỉ còn câu nói của Xuân văng vẳng: “Tết này không anh đến hỏi cưới là ra giêng em đi lấy chồng đấy!”…


Người chồng bất hạnh chịu hậu quả đau thương từ thói ghen tuông vô lối của vợ

Người chồng bất hạnh chịu hậu quả đau thương từ thói ghen tuông vô lối của vợ

Đối với Minh chuyện này không còn xa lại gì kể từ khi anh đón Loan về làm vợ. Thay vì cái vẻ dịu hiền, nết na mà lúc còn yêu, Minh hết lời ca ngợi. Giờ đây, Loan đã trở thành một người phụ nữ khác. Cô chanh chua, ích kỷ, hẹp hòi và ghen tuông vô lối. Suốt ngày, Loan mang khuôn mặt nhăn nhó và cáu gắt bất kể chuyện gì không vừa lòng.
Nhiều lúc, Minh thấy mệt mỏi và áp lực trong chính ngôi nhà của mình. Cũng vì cái thói ghen tuông ngớ ngẩn của Loan mà hai người nhiều lần cãi vã nhau. Loan tức giận đùng bỏ về nhà ngoại còn Minh lại đau đầu, ôm nhục đi xin lỗi. Sau nhiều lần như thế, Minh cũng chẳng thèm đôi co với vợ. Vì muốn gia đình được ấm êm nên Minh cũng tự hứa sẽ không làm gì quá đáng với vợ để cô ấy phải ghen vô lý nữa.

Cho đến một lần công ty họp giao ban để bổ sung nhân sự mới. Người được cử vào chỗ Minh đảm nhận công việc là Vui, phụ trách mảng tài chính cho công ty. Vui lớn hơn Minh hai tuổi nên cả hai đều xưng hô chị em thân mật với nhau. Chị Vui lại là nhân viên mới, còn bỡ ngỡ trong công việc nên Minh đã nhiệt tình giúp đỡ rất nhiều. Gần một năm làm chung, cả hai xem nhau như chị em trong nhà.

Người chồng bất hạnh mất cả công việc lẫn uy tín vì thói ghen tuông vô lối của vợ

Ảnh minh họa

Thế rồi không hiểu tại sao cái tin chồng thân thiết với một người phụ nữ khác lọt vào tai Loan khiến cô tức tối và bắt đầu lên kế hoạch đánh ghen. Trong một lần nhận được tin báo Minh và chị Vui vào một tiệm cơm để ăn trưa, Loan đã cùng vài người bạn đến làm ầm một trận. Loan nhiếc móc, hậm hực chồng: “Anh là cái loại mèo mả gà đồng, phản bội vợ con không biết xấu hổ”. Mình còn chưa kịp giải thích cho vợ hiểu thì Loan đã quay sang tát bôm bốp vào mặt chị Vui rồi hét toáng lên: “Cái ngữ đàn bà gì đã vừa già vừa xấu mà còn bày đặt bu bám trai đã có vợ không biết nhục”. Khiến chị Vui vừa bị đau lại chẳng thể thanh minh được gì cho mình.

Một lúc sau, Loan còn kéo chồng xồng xộc về nhà còn để đám bạn lại xử trí với chị Vui. Sau ngày ấy, Minh cảm giác như cuộc sống của mình rơi xuống vực thẳm. Anh đã bao lần tìm cách thanh minh sự trong sạch của mình nhưng đều vô ích. Minh vô tình phải chịu tai tiếng mà không có cách nào thoát ra.

Để cố gắng làm lành với Loan, Minh đã chủ động chuyển sang bộ phận khác để tránh giáp mặt với chị Vui. Minh biết mình và chị Vui không hề có lỗi gì trong chuyện này nhưng chỉ có cách ấy mới khiến Loan không hậm hực và đánh ghen thêm một lần nữa. Thế nhưng cơn ghen mù quáng trong Loan chưa bao giờ nguôi. Cô lại nghĩ ra cách độc ác hơn để Minh và chị Vui không còn đường rút lui.

Trong một lần vừa đến công ty, Minh bất ngờ nhận được cuộc gọi gấp của ban giám đốc công ty. Anh hấp tấp chạy lên thì bất ngờ cũng gặp chị Vui ở đó và đau khổ hơn là khi giám đốc chìa ra một lá đơn tố cáo anh và chị Vui dan díu tình cảm với nhau. Minh thất vọng tràn trề khi biết đích danh người tố cáo không ai khác chính là Loan. Bản thân anh dù có nằm mơ cũng chẳng thể nghĩ vợ mình lại nghĩ ra cách trả thù độc ác này để dằn mặt chồng và chị Vui.

Minh thất thểu về nhà sau khi nhận quyết định buộc thôi việc của giám đốc. Anh chỉ muốn chạy thật nhanh vào nhà và hỏi rõ lý do vợ lại đối xử với mình như thế. Nhưng vừa định cất lời, Minh lại nhận ngay một tràng mỉa mai từ Loan: “Đẹp mặt nhỉ! Đó là cái giá mà anh đáng phải nhận khi dám phản bội mẹ con tôi”. Minh không nhịn được nữa hét lớn: “Cô hồ đồ vừa vừa thôi. Tôi và Vui chỉ là chị em thân thiết với nhau. Giờ tôi bị đuổi việc rồi, cô hả dạ chưa? Cô ghen tuông cũng phải đúng người đúng tội chứ!”

Mặt Loan tím tái khi nghe chồng nói. Cô cuống cuồng xin lỗi nhưng giờ thì đã quá muộn rồi. Trước đây, khi Minh tìm mọi cách để thanh minh thì Loan không thèm nghe. Giờ đây, khi chồng rơi vào ngõ cụt, bị đuổi việc do chính cái trò đánh ghen ngớ ngẩn thì cô mới tỉnh ngộ thì cũng đã muộn.

Minh vội vàng lên phòng rồi thu xếp áp quần ra khỏi nhà mặc cho Loan rối rít xin lỗi, thừa nhận mình làm sai. Thế nhưng đối với Minh bây giờ, mọi thứ đều vô nghĩa. Bao năm qua, anh đã cố gắng chịu nhịn nhục để cho gia đình được yên ấm và cũng vì thương yêu vợ. Nhưng rồi càng cố nhịn bao nhiêu thì có ngày, Minh cũng phải đầu hàng vì thói ghen tuông ngớ ngẩn ấy.

Anh không thể chịu đựng một cô vợ như thế. Anh cũng có lòng tự trọng của một thằng đàn ông và không thể im lặng mãi để vợ tác oai tác quái như vậy mãi được. Minh kéo va li ra khỏi nhà. Anh không thèm nhìn lại đằng sau, Loan đang rơi nước mắt. Những giọt nước mắt ân hận muộn màng.

Tiêu chuẩn chọn vợ đơn giản mà không hề dễ dàng của người đàn ông độc thân

Tiêu chuẩn chọn vợ đơn giản mà không hề dễ dàng của người đàn ông độc thân

Hãy để một người đàn ông độc thân là một năm nhà văn giúp bạn tìm câu trả lời cho câu hỏi quan trọng nhất.

"Tôi phải thú nhận rằng tôi quen rất nhiều cô gái. Tôi hẹn hò, sex, đi chơi,... với họ. Tôi thấy không có gì sai trái trong việc tận hưởng cuộc sống của mình: sex và yêu đương. Nhưng suy cho cùng thì những điều này đều không có ý nghĩa. Bạn luôn tự nói với bản thân rằng tất cả mọi người đều là duy nhất, nhưng nếu tất cả mọi người đều đặc biệt thì đâu còn tồn tại sự khác biệt?

Quay lại vấn đề, tôi bắt đầu đặt câu hỏi có hay không tình yêu lớn nhất của cuộc đời tôi. Và tôi quyết định dành nhiều thời gian để tìm ra người ấy. Tôi hẹn hò, tiệc tùng và đi chơi với nhiều cô gái. Tôi có hối hận không? Có đôi khi. Tôi không hối hận khi đáp ứng tất cả các cô gái, nhưng tôi nghĩ rằng tôi cần một cái gì đó mà hiện tại tôi không biết là gì.

Sau đó tôi lại vui vẻ. Rồi tôi lại muốn thoát khỏi cuộc sống phóng túng đó nên tôi đã quyết định kết thúc những mối quan hệ tuyệt vời tôi đang có. Tôi chấp nhận lối sống điên rồ của một chàng thanh niên ngu ngốc tuổi đôi mươi. Cuộc sống của tôi thật tuyệt vời. Không, cuộc sống của tôi chỉ hoàn hảo, cho đến khi tôi khôn ngoan hơn.

Tiêu chuẩn chọn vợ đơn giản mà không đơn giản của người đàn ông độc thân - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Đối với nhiều người đàn ông, chỉ cần sex là đủ. Dù không phải là tất cả nhưng số đông đàn ông nghĩ vậy, nhưng họ thậm chí không tìm hiểu bạn đời của mình nhiều bởi bản thân họ cũng không biết là mình cần gì, muốn gì. Bạn có thể nói rằng một mối quan hệ thì sex là chủ yếu và tôi đồng ý. Tôi thường xuyên chia sẻ quan điểm này, tôi luôn tìm kiếm tình yêu của đời mình. Nhưng tôi cho rằng mình chưa đủ kinh nghiệm khi nghĩ cỏ ở chỗ khác có thể xanh hơn và tôi luôn cố gắng tìm kiếm.

Tôi đã không đủ khôn ngoan để hiểu rằng tôi đã có tất cả mọi thứ tôi cần. Tình yêu lớn của đời tôi ở rất gần, nhưng tôi lại không hề để tâm đến nó. Không ai trong chúng tôi để tâm. Chúng tôi đã tìm thấy nhau, nhưng chúng tôi không đủ chín chắn, hoặc không đủ khôn ngoan, không nhường nhịn nhau. Câu chuyện của chúng tôi không phải là duy nhất, có thể, có nhiều độc giả cũng rơi vào tình trạng này. Mối quan hệ này là bài học kinh nghiệm của tôi. Mười năm cuối cùng của cuộc đời, tôi đã học được một bài học lớn.

Và tôi đã học thêm một điều quan trọng nữa: đó là sự khác nhau giữa người tôi hẹn hò và người tôi sẽ kết hôn. Nó không phải là phản ứng hóa học, nó không phải lực hấp dẫn. Nó không phụ thuộc vào một sự nghiệp thành công, hay một niềm tin tôn giáo chung. Hầu hết mọi người xem những điều này là nền tảng cho một mối quan hệ. Nhưng chỉ trong ngày đầu tiên bạn bị tiếng sét ái tình đánh trúng. Bạn biết hai người cần nhiều điều hơn nữa để có thể cùng nhau đi đến cuối đời.

Người vợ tương lai của tôi sẽ không để niềm tin, suy đoán của mình chi phối, để nhìn thế giới một cách khách quan. Bạn có thể nói điều đó không quan trọng, nhưng sau đó bạn sẽ nhận ra mình đã sai. Bạn không thể nhận ra điều này khi còn độc thân. Tuy nhiên, bạn sẽ nhận ra nó khi bắt đầu có người yêu. Bây giờ bạn có hai ý kiến thay cho một, và chúng có thể hoàn toàn trái ngược nhau. Sau đó các bạn sẽ tranh luận, giận hờn, nói những điều không nên nói và sau cùng là chia tay.

Vợ tương lai của tôi phải nhìn thấy và chấp nhận những điều khác biệt. Tôi kiếm tìm một người vợ thông minh, chu đáo - người có thể nhìn thế giới không phải là màu đen, hoặc màu trắng mà là nhiều màu xám. Khi bạn tìm thấy người phụ nữ - người có thể giúp bạn nhìn thấy bản chất nhiều mặt của một thực tại luôn thay đổi thì lúc đó bạn nhận ra rằng: bạn chỉ tìm thấy được sự thay đổi thực sự trong mối quan hệ lúc làm việc, chia sẻ với tình yêu lớn nhất của cuộc đời".

Nguồn: Brightside


Muốn cưới lúc nào cũng được nhưng tuyệt đối tránh xa mấy ngày này kẻo chẳng ai đến dự

Muốn cưới lúc nào cũng được nhưng tuyệt đối tránh xa mấy ngày này kẻo chẳng ai đến dự

Kết hôn là chuyện hết sức hệ trọng của một đời người, dù là đàn ông hay phụ nữ. Trong ngày này, bên cạnh sự có mặt của gia đình thì sự hiện diện của bạn bè, đồng nghiệp... luôn đóng vai trò cực kì quan trọng đối với hai nhân vật chính. Ai cũng muốn hôn lễ của mình luôn đông vui, đầy đủ khách được mời tham dự, chẳng ai muốn đám cưới "vắng như chùa Bà Đanh" đâu.

Những cặp đôi từng kết hôn, những nhà tổ chức đám cưới đều cho rằng tổ chức hôn lễ vào mấy ngày sau đây là một điều thất sách. Bạn biết là ngày nào không? Đó là những ngày lễ lạc như Giáng sinh, 30/4, 2/9... Bạn cần một lời thuyết phục hả? Hãy đọc kỹ nhé.

Chi phí đắt đỏ

Đám cưới rất tốn kém và đám cưới diễn ra vào những ngày lễ, những ngày cao điểm sẽ còn tốn kém hơn nữa. Khi bạn tổ chức hôn lễ vào những ngày lễ, bạn không chỉ "cạnh tranh" với những cặp đôi cũng tổ chức vào ngày này mà còn cả những ai tổ chức ăn uống, vui chơi nữa. Vào dịp lễ - những ngày cao điểm của ngành dịch vụ - chắc chắn bạn sẽ phải trả một khoảng tiền nhiều hơn cho hôn lễ của mình.

Muốn cưới lúc nào cũng được nhưng tuyệt đối tránh xa mấy ngày này kẻo chẳng ai đến dự - Ảnh 1.

Ai cũng muốn hôn lễ của mình luôn đông vui, đầy đủ khách được mời tham dự, hãy tránh xa những ngày lễ khi tổ chức đám cưới nhé (Ảnh: Internet)

Thiếu quan tâm đến quan khách

Khi mời khách tham dự lễ cưới của mình, bạn đã kín đáo đề nghị họ gạt kế hoạch của họ sang một bên để đến chúc mừng bạn. Nếu đó là thứ Bảy hay Chủ nhật bình thường thì chẳng có vấn đề gì, nhưng nếu là dịp lễ, khi họ có ý định về quê hay du lịch đâu đó, bạn đã yêu cầu họ phải đề cao hôn lễ của bạn hơn cả điều họ đã dự tính từ lâu trước đó.

Hãy đối mặt với vấn đề: Chúng ta đều chỉ có những ngày lễ hiếm hoi trong năm để nghỉ ngơi, du lịch. Nếu khách chịu từ bỏ kế hoạch để chung vui với bạn: hãy hết sức biết ơn vì sự quan tâm của họ dành cho bạn. Nếu khách giảm bớt thời gian du lịch để trở về kịp đám cưới bạn, họ sẽ dự tiệc cưới trong tâm thế hối hả, cũng căng thẳng chẳng kém chủ nhân hôn lễ.

Chưa kể, khi tổ chức hôn lễ vào dịp lễ, bạn nghĩ rằng khách sẽ có thời gian rảnh để tham dự. Nhưng đó là với những ai làm giờ văn phòng, còn những ai làm dịch vụ, làm theo ca thì lễ lại là ngày cao điểm của họ, việc xin nghỉ hay đổi ca làm rất khó khăn.

Vì thế nếu có ý định tổ chức đám cưới vào dịp lễ, bạn hãy suy nghĩ lại.

Rất stress

Lên kế hoạch, tổ chức đám cưới luôn gây căng thẳng cho cô dâu và chú rể. Và nếu bạn lên kế hoạch đám cưới vào dịp lễ sẽ còn căng thẳng hơn nhiều lần. Ai ai cũng bận rộn, từ đó sẽ dẫn đến nơi cung cấp dịch vụ không được hoàn hảo lắm, từ đó khiến hôn lễ của bạn không được như mong đợi. Chưa kể, không phải dịch vụ nào cũng hoạt động kể cả ngày lễ. Hãy cố gắng tổ chức hôn lễ vào dịp thấp điểm, khi đó những dịch vụ hôn lễ sẽ có thể dành sự chú ý nhiều hơn cho bạn.

Ngày kỷ niệm của bạn sẽ trở nên nhạt nhòa

Ý tưởng kỷ niệm ngày cưới - cũng là ngày lễ, dịp bạn được nghỉ nhiều ngày - ở một nơi lãng mạn hay dưới cây thông Noel thật tuyệt vời phải không? Nhưng nếu bạn có ý định làm một bữa tiệc trong khi khách bạn dự định mời lại có kế hoạch đi du lịch, về quê rồi thì sao? Xem chừng lại cũng chỉ có hai bạn tự kỷ niệm với nhau thôi nhé.

(Nguồn: elitedaily)


Truyện cười: Bi hài quyết lấy con gái sếp

Truyện cười: Bi hài quyết lấy con gái sếp

Bất chấp xấu xí, nhiều chàng chưa vợ trong cơ quan bắt dầu có ý tấn công.


Truyện cười: Bi hài quyết lấy con gái sếp
ảnh minh họa

Buổi họp giao ban, sếp giới thiệu: Cơ quan có nhân viên mới tinh, mời cô Cau đứng dậy cho mọi người nhận diện. Xin nói rõ luôn, cô Cau chính là con gái tôi…

Tiếng vỗ tay rầm rập. Trăm ánh mắt dồn về phía cô gái để rồi thất vọng tràn trề. Có người không kìm được thốt lên: Con sếp gì mà xấu quắc như Thị Nở.

Tôi cố tình sán lại gần cô Cau ngắm nghía cho thỏa chí, trai chưa vợ được phép háu gái. Công nhận cô ta xấu thật, da đen, mũi tẹt, mông to, chân ngắn… Tuy nhiên cái mác con gái Sếp thì không ai bằng.

Bất chấp xấu xí, nhiều chàng chưa vợ trong cơ quan bắt dầu có ý tấn công. Một chiến dịch ngầm chuyển động, gì thì gì có bố vợ là Sếp vẫn nhất.

Đời này hậu duệ là số 1, tiền tệ chỉ là số 2. Chí Phèo yêu Thị Nở có bát cháo hành, còn ta yêu con gái Sếp thì sẽ được nhiều thứ lắm. Cái chức trưởng phòng đối ngoại, đi nước ngoài như đi chợ mà tôi mơ ước sẽ rơi vào tay ngay nếu là con rể Sếp.

Đêm nằm suy nghĩ: Cứ yêu đi, cứ cưới đi, khi nào có chức to rồi thì bỏ vợ lấy người khác đã chết ai. Có chức là có tiền, có tiền thì cặp ngay một em chân dài tới nách chứ thiệt gì.

Chậm chân sẽ có kẻ hốt liền, con gái có bố làm quan là mục tiêu đấu súng. Đám trai chưa vợ trong cơ quan đã bắt đầu hành động rồi, ruồi muỗi vo ve quanh miếng đường phèn. Tôi tự tin chiến thắng vì đẹp trai nhất hội độc thân.

Chiến dịch cưa con gái Sếp bắt đầu, chỉ nói 1 câu “anh thích em”, thế là cô ta mò tới nhà tôi liền. Ôi giời ơi, sao cưa gái dễ thế này chứ. Nàng kéo tôi ra trước gương nói: Anh yêu ơi, chúng mình đi bên nhau anh có sợ “bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu” không? Tôi không trả lời mà ôm hôn ngay lập tức, nàng hửng ứng nhiệt tình.

Hôn nhau một lúc thì nàng gợi ý mời “chén” luôn, máu dê nổi lên tôi làm liền. Đời trai cô đơn bao năm thấy gái dù xấu hơn Thị Nở cũng khó kìm chế.

Phút chia tay nàng nhắc nhở: Anh có biết thằng người Hàn Quốc tên là Chơi Xong Dông mới bị giết vì tội chạy làng gái không. Lừa con gái Sếp thì tội gì, hiểu rồi chứ!

Tôi gật đầu vui vẻ: OK em, chúng mình sẽ cưới nhau ngay tuần sau. Chỉ cần bố em cho anh cái ghế trưởng phòng đối ngoại là lãi to rồi.

Đám cưới chúng tôi diễn ra hoàng tráng, có ai không đi ăn cưới con Sếp chứ.

Tan cuộc, nàng lấy một nửa tiền mừng cưới đưa cho Sếp. Nàng véo tai tôi:

- Đây là cát xê của Sếp. Hồi mới vào cơ quan em có nhờ Sếp nhận mình là con gái cho tới khi lấy được chồng…


Lấy chồng hơn 10 năm nhưng chưa một lần tôi "mở miệng" đòi hỏi chồng cho về ngoại ăn Tết

Lấy chồng hơn 10 năm nhưng chưa một lần tôi "mở miệng" đòi hỏi chồng cho về ngoại ăn Tết

Lời đầu tiên tôi xin tự giới thiệu, tôi là một người phụ nữ đã ngoài 35 tuổi, sinh được 2 người con có cả trai và gái. Vì sao tôi phải nhân mạnh điều này, bởi vì những gì tôi chia sẻ dưới đây chắc chắn sẽ khiến rất nhiều chị em cảm thấy "chướng tai, gai mắt" và "bất phục", nhưng những gì tôi chia sẻ là những điều thật tâm, đúc kết từ chính kinh nghiệm của bản thân mình.

Dạo gần đây, tôi thấy mọi người "sôi sục" về chuyện một người phụ nữ, một người vợ không được về quê ăn Tết cùng gia đình mình. Kèm theo đó là một loạt các diễn đàn của chị em "nổ ra" để "bày mưu, tính kế" làm sao năm nay có thể về quê ăn Tết. Rồi lại đọc đến câu chuyện "Chồng gào lên chửi tôi ngu, điên... khi tôi đề nghị năm nay về ngoại ăn Tết" của bạn Quế Anh nên tôi quyết định viết đôi lời.

Tôi nói thật cái việc bàn mưu tính kế để được về ngoại ăn tết rồi sẽ chẳng đi đến đâu, vì vậy chị em tốt nhất là không nên nghĩ nhiều làm gì cho đau đầu. Vì sao ư? Bạn thử nghĩ đi, truyền thồng của Việt Nam ta là cưới chồng thì phải theo chồng, về nhà chồng ăn Tết là cái chuyện "tất lẽ, dĩ ngẫu" rồi mà sao còn phải đấu tranh làm gì? Nếu muốn ở nhà ăn Tết với bố mẹ đẻ thì tôi khuyên tốt nhất là chị em không nên đi lấy chồng làm gì.

Không phải cứ về nhà ăn Tết cùng gia đình mới là người con có hiếu - Ảnh 1.

Cái việc bàn mưu tính kế để được về ngoại ăn tết rồi sẽ chẳng đi đến đâu. (Ảnh minh họa)

Và nếu, bạn là người phụ nữ đã có gia đình. Đặc biệt nếu bạn có con trai, bạn hãy thử đặt suy nghĩ của mình vào suy nghĩ của một người mẹ chồng mà xem, liệu bạn có thể chấp nhận được việc để con dâu và con trai về ngoại ăn Tết hay không? Tôi tin rằng, đến lúc đó bạn cũng sẽ chẳng dễ dàng để đồng ý chuyện này đâu.

Các chị em cứ bảo thương mẹ, thương cha nên muốn về cùng ăn Tết. Nhưng nói thật, nếu về quê mà cơm lành, canh ngọt thì chẳng sao, chứ như nhiều chị em chia sẻ, cố gắng cãi nhau với chồng, mặt nặng, mày nhẹ đến nỗi quê anh anh về, quê tôi tôi về thì đứng trên cương vị một người đã có con, tôi tin chắc không bố mẹ nào mong muốn như thế cả.

Tôi nói như thế, không phải muốn nói rằng chị em không cần quan tâm đến gia đình bên ngoại, mà tôi khuyên chị em nên cân nhắc nặng – nhẹ giữa việc về ngoại ăn Tết với hạnh phúc gia đình. Không phải cứ phải về nhà đón Tết cùng gia đình mới là người con có hiếu.

Không phải cứ về nhà ăn Tết cùng gia đình mới là người con có hiếu - Ảnh 2.

Hãy hiếu thảo theo cách khôn ngoan nhất, đừng làm gì để Tết nhất mất vui. (Ảnh minh họa)

Thay vì một mực đòi về quê ăn Tết cùng bố mẹ, các bạn có thể chọn nhiều cách để bày tỏ tấm lòng của mình. Bạn có thể tranh thủ vài ngày trước mua quà về chúc Tết bố mẹ. Đến Tết, khi bên nhà nội ổn thỏa rồi, thì chiều mùng 2 hoặc sáng mùng 3 mới nên xin phép, để cùng chồng và con về chúc Tết nhà ngoại. Nếu bạn khéo léo, tôi tin chẳng có bố mẹ chồng hay ông chồng nào có thể từ chối việc này.

Như bản thân tôi đây, cưới chồng đến nay cũng được hơn 10 năm có lẻ, chưa một lần nào tôi dám mở miệng đòi hỏi chồng cho về nhà ngoại ăn Tết, dù rằng nhà bố mẹ đẻ tôi cũng chỉ cách nhà chừng 40km.

Tôi viết những lời này ra, không phải là để lên mặt dạy đời hay gì cả, tôi chỉ muốn gửi lời khuyên đến chị em, hãy sáng suốt để lựa chọn cho mình quyết định sáng suốt nhất. Hãy hiếu thảo theo cách khôn ngoan nhất, đừng làm gì để Tết nhất mất vui.


Ôm anh yêu thật chặt, dân mạng khóc thét khi thấy vết tích “núi đôi” thiếu nữ

Ôm anh yêu thật chặt, dân mạng khóc thét khi thấy vết tích “núi đôi” thiếu nữ

Từ trường hợp của thiếu nữ nhiều mồ hôi này, đừng bao giờ ngồi áp sát vào người khác nhé!


Sát quá em ơi, mồ hôi gì mà đầm đìa như nước thế kia?
Sát quá em ơi, mồ hôi gì mà đầm đìa như nước thế kia?

Hành trang không bao giờ quên của cuộc đời sinh viên

Đã là bạn suốt đời là bạn – Đừng như sông lúc cạn lúc đầy

Không buông đâu, bắt mãi mới được nó mà! Tao nguyện sống chết cùng nó mà Sen ơi!

Chỉ một cái nắm tay thôi cũng đã hiểu được họ đến với nhau không phải vì tiền

Chết cười với cô gái bị gió bay tốc váy

XEM VIDEO CLIP:

Em à, ốm là phải hít khí trời thanh cao em ạ!

Ai mua sịp không, tôi bán sịp đây!

"Chết cười" với những cách chăm con "bá đạo" của bố khi mẹ vắng nhà

XEM VIDEO CLIP:

Chỉ có anh em là không bao giờ bỏ nhau

Cụ ông cao hứng quá rồi đấy!

Ui, may không chết!

Làm gì thì cũng phải đẹp, thật là đẹp mới đúng!

Đây là lý do chúng nó hay gọi bạn thân là cờ hó!


Ông chồng tay hòm chìa khóa và người vợ thông minh

Ông chồng tay hòm chìa khóa và người vợ thông minh

Ngay từ khi mới cưới về anh đã dành quyền giữ toàn bộ tiền cưới rồi dần lấn sân giữ luôn tiền lương của tôi. Để giữ hòa khí trong gia đình và cũng muốn tiết kiệm nên tôi chấp nhận đưa tiền cho anh giữ để bản thân được rảnh rỗi đỡ khỏi đau đầu chuyện tiền nong hay ăn hoang phá hại như mấy đứa bạn tôi thường bị chồng kêu ca.


Ông chồng tay hòm chìa khóa và người vợ thông minh
ảnh minh họa

Sở dĩ anh muốn giữ tài chính trong gia đình là do có sự tác động của bố anh, có lần tôi nghe thấy người hàng xóm kể là ngày xưa bố anh ấy kiếm được rất nhiều tiền rồi đưa về cho vợ cất giữ nhưng bà ấy lại mang đi cho trai nên ông rất căm hận đã đuổi bà ra khỏi nhà và lấy bà hai, từ đó ông bố giữ hết tiền bạc bà này khổ lắm chẳng sung sướng gì đâu.

Nhưng khi có con rồi tôi mới thực sự cảm thấy khó chịu khi trong nhà có quá nhiều khoản tiền phát sinh mà suốt ngày ngửa tay xin tiền của mình làm ra. Từ mua cái bỉm hay băng vệ sinh tôi cũng phải xòe tay xin tiền, còn việc chi tiêu hàng ngày anh phát cho tôi 300 nghìn mỗi ngày chỉ được tiêu trong bằng ấy thôi nếu vượt quá thì tự móc tiền túi ra mà trả. Mà tiền túi làm gì còn đồng nào khi mà lương hàng tháng được 10 triệu anh thu mất 9 triệu còn dư một triệu dành cho đình đám và xăng xe.

Nhiều lần mẹ ốm muốn gửi ít tiền về biếu bà mà tôi cũng phải ngửa tay xin tiền chồng lúc đầu anh vui vẻ đưa cho những lần sau thì anh càu nhàu bảo:

– Sao mẹ em hay ốm thế, một năm mấy lần thì tiền đâu mà biếu chứ.

– Anh không đưa thì tháng sau em sẽ không đưa tiền lương cho anh nữa.

– Nếu em không đưa lương thì tiền ai lấy giữ chẳng tiết kiệm mua nhà cửa gì hết.

Đấy lần nào anh cũng dở cái giọng nói giận dỗi khiến tôi đành nhún nhường cho quỹ tiền gia đình khỏi chia năm xẻ bảy. Mà anh giữ tiền cũng chẳng sung sướng gì khi mà bạn bè rủ đi chơi cũng chẳng dám đi vì sợ tốn tiền, cả năm chỉ có tham dự mấy bữa tiệc tập thể của công ty cho hòa đồng với mọi người. Chính vì vậy tôi vẫn tin tưởng để anh giữ tiền, nhưng người đàn ông thì tiêu gì mấy còn phụ nữ toàn phải chi tiêu những việc không tên kể ra cả ngày cũng chẳng hết nên tôi thấy chật trội với khoản tiền ít ỏi để lại chi tiêu mỗi tháng.

Vốn là người có năng lực nhất của công ty mà 5 năm gắn bó mang về cho họ bao nhiêu dự án mà lương của tôi vẫn dậm chân tại chỗ, nên tôi quyết định chuyển công ty khác có mức thu nhập cao hơn hi vọng sẽ cải thiện tình hình gia đình. Sau nhiều ngày kiếm việc tôi đã quyết định làm cho một công ty trả với mức lương 20 triệu một tháng. Lần này rút kinh nghiệm tôi không nói thực số lương của mình mà vẫn đưa cho anh số tiền như mọi tháng.

Anh thấy nghi ngờ khi tôi chuyển công ty mới mà vẫn mức lương như ở công ty cũ nên bắt tôi phải lấy in sao kê hàng tháng của thẻ ATM về đưa cho anh. Thế là tôi phải nhờ đến phòng kế toán trả lương hàng tháng 10 triệu vào tài khoản, còn 10 triệu gửi vào tài khoản của hai nhân viên có mức lương thấp hơn. Tôi chấp nhận mỗi tháng cho họ mấy chục nghìn để lấy chỗ đi lại cho dễ dàng.

Từ đó tôi có tiền để chi tiêu những việc riêng của mình thật sảng khoái còn việc chung tất nhiên là phải lấy của chồng, đồng thời có một khoản tiết kiệm riêng bí mật mà chồng không thể biết được.
Sau 5 năm tiết kiệm tôi thấy cũng được kha khá tiền nên tôi bàn với chồng:

– Chúng mình đã ở trọ đến 7 năm mệt mỏi trật trội lắm rồi, vợ chồng mình mua nhà đi anh.

– Tiền đâu mà mua nhà.

– Thì tiền hàng tháng em góp với anh và tiền lương của anh hàng tháng tổng lại cũng được đến hơn tỷ rồi đấy.

– Em đang mơ giữa ban ngày à? Tổng tài sản của gia đình mình hiện tại chỉ khoảng 500 triệu thôi.
– Hả vậy tiền đâu hết?

– Anh có phải là kẻ hoang phí đâu tiết kiệm hết mức có thể, hàng tháng chi cho gia đình cũng mất hơn 10 triệu rồi.

Tôi đưa cho anh một quyển sổ tiết kiệm rồi bảo:

– Vậy anh hãy cầm số tiền này để mà mua tạm căn nhà trung cư nhỏ để ở cũng được.

– Em làm gì mà kiếm tiền nhanh vậy, những 1 tỷ cơ đấy, hay em ngủ với thằng đại gia nào.

– Anh đừng nghĩ đàn bà chỉ biết bám vào mấy thằng đại gia lắm tiền thì mới tồn tại được, em cấm anh không được có ý nghĩ xấu xa về vợ mình như vậy. Tiền anh giữ chỉ có hụt đi còn tiền em là tiền biết đẻ trứng. Em đã không đưa hết lương cho anh để chứng minh cho anh rằng phụ nữ giữ tiền tốt hơn đàn ông nhiều, còn trường hợp của mẹ anh chỉ là một con sâu bỏ rầu nồi canh thôi.

– Vậy em đã làm gì để tiền biết đẻ trứng?

– Em chọn ngân hàng nào có lãi suất cao nhất để gửi, rồi ai cần tiền gấp em cho vay lấy lãi rồi buôn bán những mặt hàng quần áo giầy dép hay sản phẩm tươi ngon ở dưới quê nhà mình mang đến bán cho mười mấy nghìn công nhân những người không có thời gian mua sắm nhưng rất thích mua theo phong trào và mua của những người đáng tin cậy.

– Anh thật không ngờ em giỏi giang vậy, cho anh xin lỗi đã xúc phạm em, đây là toàn bộ số tiền tiết kiệm của gia đình mình em mới thực sự xứng đáng là bà chủ tay hòm chìa khóa trong gia đình mình.
Từ đó trở đi anh không còn coi thường vợ và cũng chẳng dám giành quyền giữ tiền nữa mà rất tin tưởng vợ mỗi khi giao lương hàng tháng cho tôi giữ.


Mưu kế của cô thư ký cố tình đòi gặp mặt, hướng dẫn vợ sếp chuyện phòng the

Mưu kế của cô thư ký cố tình đòi gặp mặt, hướng dẫn vợ sếp chuyện phòng the

Dạo dần đây, mỗi lần làm "chuyện ấy" với Quân, Linh lại bắt gặp ánh mắt khó chịu của anh. Không phải là cô không biết suy nghĩ của Quân, cô đã cố gắng nhưng vẫn không thể đem lại cảm giác vui thích cho chồng. Trong suy nghĩ của Quân, Linh là một cô vợ không khéo léo chuyện phòng the, Quân đã từng mở hẳn clip dạy cách người ta làm tình cho vợ xem, nhưng Linh mãi không khá lên được.

Hôm đó, Quân ngồi trong văn phòng thở dài não nề, cô thư ký tươi trẻ ở bên cạnh cúi sát người mơn trớn ngậm vành tai anh và bảo: "Sếp của em sao lại buồn bã thế này? Vợ của anh không chiều chuộng anh bằng em đúng không?". Quân quay sang nhìn Thúy - cô thư ký xinh đẹp mà anh mới tuyển vào công ty, anh không do dự kéo cô ngồi vào lòng và bảo: "Mỗi lần ở bên cạnh vợ, anh luôn nghĩ đến em. Em đưa anh lên thiên đường bao nhiêu thì cô ấy đá anh xuống địa ngục bấy nhiêu, khi anh đang nổi hứng thì y như rằng động tác của cô ấy lại lóng ngóng, vụng về...".

Nhìn khuôn mặt chán chường của Quân lúc mường tượng về cô vợ vụng về chuyện phòng the, Thúy lại cười khúc khích. Cũng nhờ lợi thế biết chiều chuộng đàn ông trên giường nên cô mới có cơ hội chen chân vào hôn nhân của sếp. Thúy nghe mọi người trong công ty bảo, Quân đã từng đổi rất nhiều thư ký rồi, nhưng không hiểu sao đến lượt Thúy thì anh lại giữ khư khư bên cạnh, thậm chí còn tăng lương thưởng này nọ. Nhiều người đồn đoán chắc cô khéo ăn nói nên mới được lòng sếp. Thực chất nguyên nhân chỉ có một, bởi vì cô hơn những ả thư ký kia là giỏi kĩ năng giường chiếu.

Mưu kế của cô thư ký cố tình đòi gặp mặt, hướng dẫn vợ sếp chuyện phòng the - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Thúy dựa sát vào người Quân để anh hít hà hương thơm trên người, cô nhỏ nhẹ bảo: "Anh dẫn em về gặp vợ của anh đi, em sẽ bày cô ấy vài chiêu, biết đâu kĩ năng giường chiếu của vợ anh khá hơn thì sao?". Quân nhìn Thúy ái ngại, anh đâu có ngu đến nỗi để vợ biết chuyện anh "chán cơm thèm phở", dẫu vậy không muốn làm phật lòng người đẹp, anh liền chống chế: "Vợ anh đa nghi lắm, hơn nữa giáo viên giỏi mà gặp trò dốt như cô ấy thì bày trăm ngàn lần cũng chẳng khá hơn đâu". Thúy có thể nhận ra Quân lo sợ nếu dẫn cô về sẽ phơi bày chuyện anh phản bội vợ, tuy nhiên nếu Thúy đã muốn làm chuyện gì thì ai cản nổi cô đây?

Thúy khéo léo đưa đẩy một hồi, Quân liền đổi ý: "Thôi được. Tối nay anh sẽ dẫn em về gặp cô ấy, em nhớ là nói chuyện cẩn thận, đừng để cô ấy nghi ngờ". Thúy cười sung sướng, mọi chuyện quả nhiên nằm trong dự đoán của cô.

Tối hôm ấy, Linh nhìn đồng hồ biết chồng sắp về nên dọn đồ ăn thơm lừng ra để trên bàn. Đến khi nghe tiếng cửa mở rồi thấy chồng dắt về nhà một cô gái xinh đẹp, cảm giác đề phòng xen lẫn bất an thoáng hiện trên nét mặt Linh. Quân hồ hởi bảo: "Cô ấy là thư ký anh mới tuyển vào công ty, em và cô ấy làm quen với nhau nhé, cùng là phụ nữ với nhau nên sẽ có nhiều chuyện để tâm sự, anh đi tắm trước đây".

Quân vừa lẩn vào phòng thì Thúy đã tỏ vẻ thân thiết tiến lại gần bảo: "Em nghe anh Quân nói là kĩ năng làm tình của chị kém lắm đúng không? Anh ấy dẫn em về để hướng dẫn chị nè". Câu nói đó như một cú tát vào mặt khiến Linh bẽ bàng. Linh không ngờ thư ký của chồng lại dám xúc phạm cô như vậy.

Thúy vô cùng hài lòng với khuôn mặt tái mét của vợ sếp, đây là điều mà cô đã mong mỏi từ khi bước chân vào công ty. Quân đã dặn đi dặn lại đừng nói điều gì khiến vợ anh nghi ngờ, nhưng cô đâu có ngu đến nỗi an phận làm kẻ thứ 3 mãi cơ chứ, đây là cơ hội ngàn năm có một để phá nát hôn nhân của sếp và cướp anh về tay, làm sao cô lại bỏ lỡ cho được? Thúy tự nhiên ngồi xuống ghế như bà chủ của căn nhà này, cô nhìn xung quanh nhìn cách bài trí trong phòng rồi lắc đầu bình phẩm: "Cách bài trí quá đơn điệu, một màu chán ngắt, em có thể đoán là chị chiều chồng cũng y như vậy, hèn gì anh ấy cứ luôn miệng bảo không muốn về nhà, cứ ép em...". Thúy cố tình bỏ lửng câu rồi tỏ vẻ xấu hổ khiến Linh tan nát hết cả cõi lòng vì biết chồng tằng tịu với thư ký.

Mưu kế của cô thư ký cố tình đòi gặp mặt, hướng dẫn vợ sếp chuyện phòng the - Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Cho dù Linh hiền lành đến mấy nhưng cũng không thể ả đàn bà này làm loạn trong chính căn nhà của vợ chồng cô, thế là cô kéo tay Linh và bảo: "Cô biến ra khỏi nhà tôi ngay, mục đích cô đến đây làm gì? Để chia rẽ tình cảm của vợ chồng tôi sao?". Thúy và Linh cứ giằng co mãi cho đến khi nghe tiếng bước chân của Quân, Thúy liền đưa tay tự tát vào má mình một cái thật đau, sau đó cố tình nặn ra những nước mắt giả dối gào lên: "Sao chị lại đuổi khách về? Em chỉ muốn hướng dẫn kĩ năng giường chiếu cho chị, tại sao chị lại hành xử thô bạo như vậy?". Quân vừa nhìn đã thấy nước da trắng sứ của Thúy in hẳn 5 dấu bàn tay, cô tình nhân tội nghiệp khóc lóc rất đáng thương, anh liền tối sầm mặt.

Nhìn khuôn mặt tức giận của chồng, Linh giải bày: "Em không làm gì cả, chính cô ấy tự tát vào mặt đấy, cô ấy muốn chia rẽ tình cảm vợ chồng mình". Quân không tin vào những lời vợ nói, anh chỉ trích: "Khi biết chuyện anh và em không hòa hợp chuyện chăn gối, chính Thúy là người đã đề nghị anh để cô ấy giúp em thông thạo kĩ năng giường chiếu, một người có thể nghĩ cho người khác như vậy làm sao có thể chia rẽ hôn nhân của hai chúng ta?". Linh chết lặng, nếu Thúy có thể nghĩ cho người khác như vậy thì những lời cô ta vừa nói là gì? Chẳng lẽ là cô nghe lầm sao? Khi nhìn sang khuôn mặt đẫm nước mắt của Thúy, dấu vết 5 ngón tay vẫn chưa phai nhòa, điều đó đủ để chứng minh cô thư ký này cáo già đến mức nào.

Thúy cảm thấy diễn trò vẫn chưa đủ, còn òa lên khóc nức nở: "Vợ của anh nói đã biết chuyện của hai chúng mình, cô ấy cấm em xuất hiện trước mặt anh, còn bắt em phải nghỉ việc ngay trong ngày mai. Em cảm thấy quá nhục nhã và xấu hổ, không còn mặt mũi nào để tiếp tục làm thư ký của anh nữa". Lời nói dối trắng trợn của Thúy khiến Linh muốn trợn mắt há mồm, cái quái quỷ gì xảy ra thế này? Hồ ly tinh này quả nhiên là cao tay, có phải để cho cô tức chết thì cô ả mới hài lòng? Quân không do dự bạt tai vợ, cú tát này là để trả thù cho cô tình nhân đang đứng bên cạnh, anh bực bội nói: "Nếu em đã biết rồi thì anh cũng không muốn giấu, cô ấy đúng là cô bồ nhí mà anh đang cưng chiều, nếu em đã biết sao còn dám tát cô ấy, còn uy hiếp cô ấy, em tự cho mình cái quyền ấy từ bao giờ?".

Quân nói xong lập tức vào phòng thu xếp hành lý rồi nắm tay Thúy bước nhanh ra cửa như thể đây là ổ dịch bệnh đang lan tràn. Cái tát đau điếng của chồng khiến một bên má của Linh vẫn còn tê dại, cô khóc uất nghẹn, từ bao giờ cô lại trở nên đáng ghét trong mắt chồng như vậy? Anh không thèm tin vào những lời cô nói, mà quả quyết tin vào những dối trá của ả hồ ly kia. Nhìn bàn đồ ăn vẫn còn nghi ngút khói, Linh cảm thấy lòng đau như cắt, cô run rẩy ngồi bệch xuống sàn nhà, từ khi bắt gặp ánh mắt chán nản của chồng khi làm tình với cô trên giường, Linh đã dự cảm được vị trí của cô trong tim anh sẽ có người thay thế, nhưng có nằm mơ cô cũng không ngờ mọi chuyện lại xảy ra nhanh như vậy...


Top 15 bức ảnh CƯỜI ‘dữ dội’ nhất năm 2016

Top 15 bức ảnh CƯỜI ‘dữ dội’ nhất năm 2016

Dưới đây là chọn lọc ra 15 bức ảnh hài hước khiến người xem CƯỜI "dữ dội" nhất trong năm 2016.


Anh ơi, anh có sao không vậy?
Anh ơi, anh có sao không vậy?

Xin lỗi, mình chỉ là bạn thôi nhé.

Nhiếp ảnh gia "hi sinh" vì nghệ thuật.

Hãy tưởng tượng chúng ta đang phơi nắng ở bãi biển.

Hai đứa mà có mỗi "quả chuối" biết chia sao giờ.

Cá này đột biến sao ta.

Những Hình Ảnh Buồn cười + Hài Hước Vô Đối

XEM VIDEO CLIP:

"Đắng lòng" khi nhận hàng đặt mua qua mạng.

Còn ai nữa lên đây luôn đi nào.

chết cười với những chú chó và những chú mèo tinh nghịch nhất hành tinh

XEM VIDEO CLIP:

Để xem rồi ai sẽ về đích trước nhé.

Wow, mình đang nhìn thấy cái gì thế này?

Bắt quả tang ngủ trong giờ làm việc nhé.

Ồ, cô ấy không sợ "đen da" sao?

Đúng là hình ảnh chỉ có ở Dubai.

Bọn anh đưa em về nhà rồi đây.

Hăn "8 múi" luôn chứ 6 múi không là gì nhé.


Loading...