Ghen…

Ghen…

Trên đời này, nếu có cuộc thi coi ai ghen tuông dữ nhất thì chắc vợ tôi thể nào cũng lọt vào Top 10, nếu không muốn nói có thể cô ấy sẽ chiếm ngôi vô địch.


Ghen…
ảnh minh họa

“Thí dụ em, anh và cô Sương – thí dụ ngẫu nhiên thôi nghe, không có ý gì đâu! – cùng ngồi trên một chiếc đò nhỏ ra ngoài sông lớn và cả ba cùng không biết bơi. Tình cờ chiếc đò gặp sự cố, người lái đò nói đò chỉ còn có thể chở được một người. Muốn vào được bờ thì phải có hai người hy sinh nhảy xuống nước. Anh xử lý tình huống đó như thế nào?”

Người ra câu đố tình huống ác nghiệt đó lẽ dĩ nhiên là vợ tôi. Và cũng lẽ dĩ nhiên cô Sương – thư ký của tôi – bị đưa vào hoàn cảnh này hoàn toàn không phải là “thí dụ ngẫu nhiên thôi nghe” gì cả.

Tôi nhăn mặt, gạt phắt:

– Làm gì có chuyện đó xảy ra mà em thí dụ! Bậy bạ!

Vợ tôi vẫn cương quyết:

– Thì em chỉ thí dụ cho vui thôi. Trắc nghiệm mà. Anh cứ trả lời thử coi?

Suy nghĩ chỉ vài giây, tôi hùng hồn trả lời, tin mình sẽ được điểm cộng vì đã hy sinh nhường quyền sống cho vợ:

– Lẽ dĩ nhiên là anh với cô Sương sẽ nhảy xuống nước. Em phải sống!

Vợ tôi cúi mặt xuống, nghẹn ngào:

– Em… biết mà!

– Đúng rồi. Anh và cô Sương hy sinh cho em được sống, để em còn nuôi hai con…

Vợ tôi đột ngột quát to: – Tôi cực khổ một mình ở lại nuôi hai con, cho ông và con đó xuống hú hí dưới âm phủ hả?

Biết ngay mà! Có thể bạn không tin nhưng đó là một câu chuyện có thật 100% của hai vợ chồng tôi. Trên đời này, nếu có cuộc thi coi ai ghen tuông dữ nhất thì chắc vợ tôi thể nào cũng lọt vào Top 10, nếu không muốn nói có thể cô ấy sẽ chiếm ngôi vô địch.

***

Người ta thường nói các nhà văn là những người có óc tưởng tượng phong phú nhất. Tôi nghĩ trình độ tưởng tượng của họ chắc chắn không siêu bằng các bà vợ ghen.

Mười một giờ khuya, đang nằm bên nhau, điện thoại di động của tôi báo có tin nhắn. Vợ tôi chụp ngay lấy, mở đọc: “Nuoc My bi tan cong!”. Đó là ngày 11/9/2001, nước Mỹ bị khủng bố bằng mấy vụ đâm máy bay liều chết. Đến hôm sau thì cả thế giới mới tin có chuyện như vậy, chứ vào lúc mười một giờ khuya, trên giường tôi lúc ấy, thì tin nhắn đó đúng là… quá khó hiểu! Ai mà dám tấn công nước Mỹ?

Vợ tôi đọc đi đọc lại cái tin rồi đưa điện thoại cho tôi, trừng mắt hỏi:

– Con nào nhắn tin cho anh? Số điện thoại này là của ai?

Tôi đọc lại cái tin và không thể nhớ đó là số điện thoại của ai. Có thể là của một cộng tác viên nào đó. Chưa hiểu nội dung cụ thể của cái tin ấy là gì, tôi thật tình:

– Anh không nhớ số điện thoại này của ai. Để anh điện hỏi lại họ muốn nhắn gì…

Vợ tôi giật phắt cái điện thoại lại:

– Đừng hòng! Mấy người chơi mật mã để qua mắt tôi phải không? “Mỹ” là tên đứa con của mấy người, và “bị tấn công” là chắc bị bệnh gì nặng lắm phải nhập viện. Đúng không?

Câu chuyện cho thấy có những phát minh đầy tiện ích cho con người khi rơi vào tay “bọn xấu” lại có khả năng sát thương rất cao. Điện thoại di động chính là một thí dụ. Đã có không biết bao nhiêu câu chuyện dở khóc dở cười gây ra từ cái cục alô đó, và đây là câu chuyện thứ hai:

Một lần, tôi đang chạy lo giúp con của nhỏ em được vào học một trường chuyên trái tuyến. Một buổi trưa, cậu hiệu phó vốn là bạn nhậu nhắn tin cho tôi. Tôi đang trong toilet, chiếc điện thoại để đầu giường lập tức rơi ngay vào tay cô vợ ghen. Một tiếng hét thất thanh vang lên! “Em đang ở trường chờ anh” vì không bỏ dấu nên lập tức bị hiểu là “Em đang ở truồng chờ anh”!

mơ mộng

Nếu hai câu chuyện trên chưa cho bạn thấy óc tưởng tượng siêu đẳng của vợ tôi, thì đây, câu chuyện thứ ba:

Hè nào vợ tôi cũng yêu cầu được đưa đi chơi đây đó để đổi gió, hâm nóng tình yêu. Năm đó, chương trình là đi một dọc ba nơi: Nha Trang, Tuy Hòa, Quy Nhơn. Đến Tuy Hòa, anh bạn làm ở Báo Phú Yên từ lâu đã nghe đồn về tính ghen hạng nặng của vợ tôi, chơi ác, vừa gặp mặt hai đứa đã ồn ào hỏi: “Bình nước mắm năm lít loại đặc biệt tôi gửi tặng anh chị hồi Tết ăn được không?”. Câu này còn hiểm hơn câu: “Ủa, chị mới đổi kiểu tóc hả?” đã bị quá nhiều người xài thành nhàm. Vì trong thực tế, hồi Tết thằng này không có tặng tôi gì cả!

Vợ tôi tái mặt ngay tại chỗ, trong khi tôi phân bua:

– Ủa, hồi Tết ông có tặng tôi cái gì đâu?

– Nói giỡn gì kỳ vậy cha! Thằng bạn xấu vờ ngớ người ra: – Thôi chết rồi! Em nhớ lộn! Xin lỗi anh chị!

Nó vừa quay lưng, vợ tôi lập tức nổi cơn ghen đùng đùng:

– Bình nước mắm đó anh cho con nào rồi? Nói ngay! Con Tâm phải không?

Tôi hết hồn. Tâm là một cô bạn trong nhóm chơi cầu lông mỗi sáng với bọn tôi. Đã ly dị chồng, sống một mình, nhưng Tâm luôn vui vẻ với mọi người trong nhóm, đối với tôi thậm chí còn vui hơn với mọi người khác, bởi cô nàng thuộc loại thích đùa dai, biết vợ tôi hay ghen bậy nên thỉnh thoảng cứ vờ õng ẹo… Sao vợ tôi lại nghĩ ngay đến cô nàng nhỉ? Thì ra ngay sau khi tiếp nhận thông tin, bộ óc làm việc nhanh như điện của vợ tôi lập tức đưa ra hàng loạt khả năng và loại trừ dần. Tâm bị đưa lên sàn vì trong “danh sách khả nghi” quanh tôi, cô nàng là một con mụ sồn sồn, bởi “không ai tặng nước mắm cho mấy em nhí cả”. Tâm thích nấu ăn, thỉnh thoảng lại mời bạn bè về nhà ăn uống cho vui, thường tự hào khoe chỉ ăn được nước mắm loại thượng hạng…

Không hiểu đầu óc vợ tôi được cấu tạo thế nào mà có trí nhớ khác người, mọi dữ kiện thu nhận hàng ngày luôn được ghi nhận vào bộ nhớ hết sức lớp lang, để khi cần lại lập tức móc ra phục vụ cho bệnh ghen của mình hết sức hiệu quả!

Cho đến nay, mấy năm sau vụ đó, dù thằng bạn tôi đã mấy lần xin lỗi và thú nhận là “chỉ giỡn chơi để thử bệnh ghen của chị”, vụ việc vẫn không hề được vợ tôi xếp lại. Từ đó cứ gặp Tâm là tôi cảnh giác, không hề dám léng phéng chọc ghẹo lấy một tiếng…

***

Một bà vợ ghen như vậy lại gặp phải một ông chồng ham vui như tôi thì các bạn đủ biết cuộc sống của gia đình tôi luôn căng thẳng như thế nào! “Cái khó ló cái khôn”, lẽ dĩ nhiên khả năng ứng biến, đối phó của tôi cũng phải liên tục phát triển. Mọi chiêu thức đều được sử dụng, trong đó chính cái điện thoại di động đôi khi cũng giúp ích được rất nhiều.

Đang nhậu ngon trớn, lố quá giờ về trong khi bầu trời rất u ám? Chỉ việc chạy vào toilet vặn nước cho tuôn xối xả lên chiếc thau nhựa rồi gọi điện thoại giả như đang gặp trời mưa to ở đâu đó. Nhờ chính đám bạn thân, kể cả thủ trưởng, gọi điện, nhắn tin… bảo kê cho những cuộc vui đáng ngờ – nói chung mọi cuộc vui không có mặt vợ đều được xếp vào loại đáng ngờ hết! Máy luôn hết pin khi cần thiết (chiêu này nay đã bị phá sản khi hàng đêm vợ luôn sạc pin điện thoại cho tôi đủ dùng cho đến hết hôm sau), hoặc giả như để quên máy trong bàn làm việc cơ quan, hoặc họp phải cài chế độ rung sau đó quên luôn nên không nghe. Tất cả những tên phụ nữ đáng ngờ lưu trên danh bạ đều được đổi thành tên đàn ông, thí dụ Loan thành NLong, Duyên thành NDương… Bằng rất nhiều thủ thuật mà tôi cũng “sống được qua ngày”, tuy có khó khăn nhưng vẫn có mặt được trong nhiều cuộc vui “những bông hoa nhỏ” của bè bạn.

Thật tình thì tôi chẳng hề vi phạm chế độ một chồng một vợ, luôn là một người chồng người cha có trách nhiệm, có vui chơi em út gì thì cũng chỉ nhằm thay đổi không khí, thư giãn giải tỏa xì-trét, ăn bánh trả tiền chứ không hề để quan hệ dây dưa gây hậu quả nghiêm trọng… Vậy mà không hiểu sao vợ tôi cứ luôn đòi tôi phải có mặt ở bên nàng mỗi tối?

Một trong những người giúp đỡ tôi rất nhiều chính là sếp Lộc. Tôi thường nhậu tăng một ở nhà anh, sau đó kéo nhau chuồn đi nơi khác. Thỉnh thoảng vợ tôi cũng gọi cho anh Lộc để kiểm tra, không có mặt tôi thì anh luôn nói tôi vừa mới về tức thì, chắc sắp tới nhà, sau đó gọi ngay cho tôi để báo động. Được mấy lần như vậy, mọi chuyện có vẻ rất êm ái, cũng chẳng thấy vợ tôi có vẻ nghi ngờ gì.

Một hôm, hai vợ chồng đang nằm bên nhau coi tivi hết sức đầm ấm, vợ tôi bỗng móc điện thoại gọi cho anh Lộc hỏi chồng em còn đó không. Nàng mở loa khiến tôi nghe rõ mồn một giọng anh Lộc hồn nhiên trả lời nói tụi nó mới nhậu xong, vừa kéo nhau đi thăm thằng bạn nào đó đang nằm nhà thương… Đúng là tổ trác!

Đó là lần đầu tiên vợ tôi nhìn tôi bằng một ánh mắt rất khác lạ: –

Anh vẫn luôn lừa dối em bất cứ lúc nào có thể, phải không?

Không phải hung dữ ăn hiếp chồng, ánh mắt đó gần như chứa đầy một sự căm hận làm tôi phải nổi da gà. Tôi chỉ biết lắp bắp:

– Đâu có… Em đừng ghen nhảm… Chắc anh Lộc giỡn chơi chọc em thôi mà… Để anh gọi lại cho ảnh…

– Thôi khỏi, đủ rồi! – Giọng vợ lạnh tanh – Anh có của không biết giữ, rồi sẽ biết ghen là như thế nào!

Vợ rất yêu tôi, nên tôi tin đó lại chỉ là một chiêu răn đe của nàng. Những ngày hôm sau rồi nhiều ngày sau đó, thái độ của nàng vẫn không có gì đổi khác, vẫn dễ dàng nổi ghen và luôn kiểm soát chồng chặt chẽ, khiến tôi tiếp tục tìm cách đối phó không mệt mỏi, quên luôn ánh mắt khác lạ ấy.

Lễ tình nhân, nàng vẫn bắt tôi mời nàng đi ăn tay đôi ở nhà hàng để hâm nóng tình yêu, con cái gửi hết cho ngoại. Bữa tiệc có đốt nến thơm, có nhạc êm dịu. Kết thúc tiệc, đến thủ tục trao đổi quà theo truyền thống, nàng lấy trong chiếc ví ra một “chú dế” Nokia đời mới, nằm trong bao da đen hẳn hoi:

– Em quyết định đổi điện thoại mới cho anh, hy vọng “con dế” này sẽ không làm em buồn phiền. Cứ cầm điện thoại lên là anh nhớ tới em nhé?

Tôi sững sờ nhìn nàng, không thể hiểu vì sao nàng lại tặng tôi một món quà… y chang cái đang nằm trong túi áo mà tôi đã mua để tặng nàng!

Cách đây ba hôm, biết không thể không tặng quà và sợ mua nhằm món nàng không ưa, tôi đã dò thử xem nàng đang thích gì. Đó chính là chiếc Nokia đen này! Chỉ cần vài giây là tôi đã hiểu. Vợ chồng tôi có một người bạn thân làm chủ một cửa hàng điện thoại, chúng tôi cần mua gì cứ việc gọi, anh sẽ cho người mang đến tận nhà. Việc tôi mua món quà này, chắc chắn vợ tôi đã biết. Nàng mỉm cười nói tiếp:

– Cứ cầm điện thoại lên là mình nhớ tới nhau nhé?

Ánh mắt nàng long lanh nhìn tôi đầy tình cảm tha thiết, làm tôi thấy dù mình có ham vui cỡ nào cũng vẫn là người yêu vợ nhất trên đời!

Sau ngày đó không lâu, một buổi sáng, vừa vào tới cơ quan, bỗng dưng điện thoại tôi báo có tin nhắn: “Anh nhớ em quá! Trưa nay mình gặp nhau chỗ cũ nhé?”. Tôi mỉm cười bỏ điện thoại vào túi:

– Thằng cha nào sáng sớm ba chớp ba nháng nhắn lộn máy! Hoạt động bí mật kiểu này chắc chết sớm!

Vài phút sau là tin nhắn thứ hai: “Sao không trả lời anh? Không nhớ anh sao? Ba ngày không gặp rồi! Mai anh phải đi Hà Nội sớm! Anh đang sung lắm. Rất cần được ôm em một cái”.

Bực mình, tôi nhắn lại: “Lộn số rồi ông bạn ơi!”. Gần như ngay lập tức, chuông điện thoại của tôi reng lên. Vẫn là số máy lạ vừa nhắn tin. Tôi bấm nhận cuộc gọi: “Alô! Minh nghe!”. Đầu dây bên kia lập tức cúp máy. Chắc anh chàng đã nhận ra đúng là mình lộn số!

Lúc mười giờ, điện thoại lại reng. Vẫn là số máy đó. Tôi “alô”, lại cúp. Bực mình, tôi bấm ngay lại. Chuông reo một lúc, bên kia mới nhận cuộc gọi, nhưng không nghe ai lên tiếng. Tôi cáu: “Sao ông bạn cứ bấm nhầm số hoài vậy? Coi kỹ lại đi nghe!”. Bên kia chẳng nói chẳng rằng, cúp máy.

Mười một giờ, có tiếng gõ cửa phòng. Sau tiếng “mời vào!” của tôi, là khuôn mặt vợ tôi hiện ra nơi khung cửa, hớt hải:

– Anh ơi, sáng nay mình cầm lộn điện thoại của nhau rồi! Hai cái điện thoại y chang nhau, để cạnh nhau trên bàn lúc ăn sáng!

Vợ tôi đổi điện thoại rồi mi nhẹ tôi lên má trước khi hấp tấp chạy đi:

– Em đi nhé. Chiều nhớ về sớm, hôm nay em có mời mẹ qua ăn cơm với mình.

Vợ đi rồi, tôi ngồi lại thẫn thờ nhìn chiếc điện thoại trong tay. Tôi bấm thử, thấy có mấy cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, toàn của người quen, trong đó có cả tin của NLong – đã được vợ tôi mở ra xem – hỏi sao lâu quá không thấy ghé quán, nhớ anh quá, chiều nay nhớ đến (những tin loại này đọc xong là tôi xóa ngay). Đúng đây là điện thoại của mình rồi! Còn hai cái tin nhắn và hai cú điện thoại vào máy của vợ tôi hồi sáng, thì sao? Tôi có của không biết giữ? Có một thằng cha “đang sung lắm” chờ nàng ở đâu đó để “ôm một cái”?

Tôi hốt hoảng tung cửa phòng, vừa chạy vừa hối hả bấm máy gọi vợ. Bên kia đầu dây: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau…”. Khủng hoảng hơn, tôi bấm đại theo trí nhớ số máy bí mật hồi sáng, nhưng gọi năm sáu cuộc vẫn không đúng! Chạy như điên ngoài đường một hồi, tôi vẫn không biết mình đang đi đâu. Sài Gòn có cả ngàn khách sạn lớn nhỏ, còn nếu điểm hẹn là một căn nhà thuê riêng cho “chuyện đó” thì càng như tìm kim đáy biển!

Sực tỉnh, tôi chạy như bay đến cơ quan của nàng, rồi tối tăm mặt mày khi nghe cô bạn thân làm cùng phòng thông báo chiều nay nàng xin nghỉ vì có việc riêng. Thấy mặt tôi tái xanh, cô bạn nàng lo lắng: “Anh bị sao vậy? Trúng gió hả? Ngồi xuống nghỉ chút đi…”. Cô bôi dầu cho tôi, rót nước cho tôi uống. Định thần lại, tôi chạy cầu may về nhà. Chỉ thấy có bà mẹ vợ vừa tới! Hoàn toàn không biết con gái của mình đang ngoại tình, bà túm lấy tôi, kể lể thôi rồi về cái sự nhớ thằng cháu ngoại. Tôi lảo đảo lên phòng, nằm vật xuống, đầu nghe ong ong. Trời ơi, giờ này vợ tôi đang…

Khoảng một tiếng sau, có tiếng bấm chuông, tiếng con Minô sủa mừng rỡ. Đúng kiểu bấm chuông của vợ tôi. Tôi chạy như bay xuống nhà, thấy nàng đang khệ nệ ôm cả đống bao hàng siêu thị vào bếp. Tôi lớn tiếng:

– Em đi đâu từ trưa tới giờ?

Vợ tôi trừng mắt:

– Đi siêu thị chớ đi đâu? Mua đồ đãi mẹ và vợ chồng con Tiên.

– Sao lại tắt máy?

– Máy hết pin.

– Sao em nói với cơ quan là nghỉ việc riêng?

– Vậy việc này là việc gì?

Thấy bà mẹ vợ chăm chú nhìn có vẻ căng thẳng, tôi lôi vợ lên phòng:

– Điện thoại của em đâu rồi?

– Đây!

Tôi chộp lấy cái điện thoại. Tất cả các tin nhắn hồi sáng đều đã bị xóa sạch!

Tôi gầm gừ:

– Mấy tin nhắn hồi sáng đâu rồi?

– Tin nhắn nào?

– Hồi sáng có thằng nào nhắn rủ em trưa nay đi chơi. Mấy cái tin đó đâu rồi?

– Đừng có ghen nhảm! Tin nào đâu? Nói bậy má nghe kỳ lắm nghe!

– Có tin nhắn đàng hoàng, hẹn đi “ôm một cái”! Còn gọi lại cho tôi, nghe giọng tôi thì cúp máy! Tôi bấm lại thì không trả lời!

Tay run lẩy bẩy, tôi bấm tìm danh sách các cuộc gọi. May quá, vẫn còn số máy hồi sáng. Tôi bấm gọi ngay. Lần này coi như hết chối! Chuông bên kia reng lên, cùng lúc tôi nghe tiếng chuông điện thoại reo từ trong… người nàng. Nàng tủm tỉm cười, móc trong người ra cái điện thoại cũ, giơ lên trước mặt tôi:

– Anh gọi cho số máy này chứ gì?

Thì ra vợ tôi đã dàn cảnh chơi cho tôi một vố nhớ đời bằng cái sim được khuyến mãi trước ngày Tình nhân! Chỉ cần mua hai cái điện thoại giống nhau, một màn cầm lộn điện thoại, hai cái tin nhắn, hai cú bấm máy… là đủ cho tôi biết mùi đau khổ của bệnh ghen là như thế nào.

Nhưng…có thật là…


Yêu em như… yêu trà đá

Yêu em như… yêu trà đá

Vũ:- Này, làm vợ hờ của anh nhé! – Vũ cười nhăn nhở. Beo:- Thôi đi! Thằng hâm kia! Về với vợ đi!


Yêu em như… yêu trà đá
ảnh minh họa

Vũ: – Vợ con quái gi! Anh vẫn còn zin….- Vũ cười phá lên, icon là hình cái mặt nhăn nhở.

Beo- Còn zin không liên quan gì đến chuyện anh chưa lấy vợ… Phắn!

***

Tính sơ cua thì đây là lần thứ 107 Vũ chat với Beo, cô nàng với cái nick name ngộ nghĩnh và cái avatar hình con khỉ ngoáy mông tít mù luôn làm Vũ bật cười mỗi khi nhớ đến. Mà kể cũng lạ, lần nào chat, Vũ cũng bị cô nàng chửi cho tơi bời khói lửa về cái tội cợt nhả, ấy thế mà vẫn chứng nào tật nấy, cứ thấy nick Beo sáng là ‘cái mông” Vũ lại nhấp nhổm không yên, tim gan thì lộn tùng phèo và đập bất chấp quy luật. Thế có gọi là yêu không nhỉ?

Nhớ lần đầu tiên Vũ gặp cô nàng trong buổi đi chơi cùng lũ bạn.

– Này, anh có biết tính Đạo Hàm không? Giúp em bài này với! – Beo nhăn nhó, chìa chìa tờ giấy chằng chịt những con số ra trước mặt Vũ, ánh mắt buồn thiu thỉu.

– Không biết!

– Điêu! Học đại học rồi mà không biết thật à?

– Thật! Học Đại học chứ có học cấp ba đâu mà hỏi!- Vũ cãi cùn, cái mặt vẫn dán chặt vào cái điện thoại.

– ơ…ơ… – Beo há mồm ngạc nhiên trước cái lí lẽ ngang như cua của anh chàng này.

Nhưng khi Beo vừa quay lưng bước đi, đôi vai cô nàng đã bị đập bốp một phát đau điếng và kéo giật lại. Đang tính quay lại sạc cho cái đứa vô duyên “không biết thương hoa tiếc nguyệt” nào đó một trận thì cái mặt Vũ lại nhăn nhở thò ra.

– Chỗ này bằng 2 nè. Bấm mãi máy tính điện thoại mới được! Đau cả tay!

Lại một lần nữa, Beo thộn mặt ra ngơ ngác trong khi Vũ tỉnh bơ bấm tanh tách cái bút bi và điền kết quả vào tờ giấy nháp, lại còn cẩn thận trình bày bước nào ra bước nấy đầy chuyên nghiệp.

Tính Vũ vẫn vậy, phải để cho người ta ghét, mới được việc…

—-oOo—-

Giữa tối mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, đang cuộn tròn trong chăn, luyện chưởng với bộ tiểu thuyết sướt mướt, điện thoại Beo rung bần bật bởi tin nhắn của Vũ.

“Trà Đá không em?”

Cái tin dở hơi kia không có gì đặc biệt, nhưng điều đặc biệt là lúc nhắn cái tin này, có một thàng dở hơi đã quần áo chỉnh tề, đợi sẵn dưới nhà để rước Beo đi uống…Trà Đá!

Vậy là một to như Gấu, một (còn lại) to hơn Gấu ( thiếu nước quấn theo cả cái chăn bông) rồng rắn ra quán Trà trong con hẻm sâu hút cuối đường. Trời mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, chẳng hiểu Vũ nghĩ gì mà lại chọn cái quán đúng tầm hút gió. Và đúng là Vũ gọi Trà Đá thật.

– Này! Anh có bị dở hơi không thế.

– Sao? Anh bình thường. Bố mẹ anh cũng bình thường. Các cụ hai bên nội ngoại đều không có tiểu sử bệnh dở hơi.

– Lạnh chết cha chết mẹ, lôi người ta đi uống Trà Đá- Beo nhận cốc trà có bỏ thêm đá từ tay bác chủ quán mà run run, đoạn tránh cả nụ cười tò mò của bác chủ.

– Thế rốt cuộc có uống không? – Vũ gườm gườm như đe dọa.

– Không! Có dở hơi đâu mà uống!

– Hỏi lại lần nữa, có uống không? – lần này thì giọng Vũ như quát.

– Không….

Beo ngồi im thin thít, mắt trợn tròn nhìn Vũ tu ừng ực hết cốc trà. Cả cốc của Beo nữa. Cái mặt nhăn nhở thường ngày của Vũ giờ lạnh tanh đến là sợ. Sau cuối, Vũ bắc loa tay, gọi vọng vào trong quán:

– U ơi, cho con thêm hai cái kem!- Đoạn quay sang Beo hí ha hí hửng- Beo không uống trà thì ăn kem vậy nhé!

Thề rằng lúc đó, nếu không có cái chai lavie làm vũ khí tự vệ, Beo đã xông vào cấu chí cho Vũ một trận tơi bời tại quán rồi.

—-oOo—-

– Này! Yêu anh nhé!

– Không! Mơ à?

– Sao không yêu?

-Cái mặt nhăn nhở như thằng dở hơi thế kia. Yêu làm sao được!

– Nhưng thằng dở hơi này yêu em!

– Nhưng em không muốn yêu một thằng dở hơi!– Beo xị mặt ra buồn bã.

– Uhm… – Vũ đáp với vẻ chưng hửng và rầu rĩ như đưa đám.

Nhưng chỉ được năm phút. Năm phút sau, Vũ lại hớn hở như thường, và nick yahoo của Beo lại bị Buzz liên tục:

– Này! Nếu anh… hết dở hơi thì em yêu anh nhé!

Cứ như thế hết ngày này sang ngày khác, Beo bị tra tấn bởi câu tỏ tình “dở hơi” của Vũ không biết bao nhiêu lần. Đôi lúc tự cười một mình, Beo cũng ngờ ngợ, hay mình yêu cái anh chàng dở hơi này thật!

Nhưng cái sự cợt nhả và những câu nói nửa đùa nửa thật của Vũ làm Beo thấy khó khăn trong việc đoán biết tình cảm anh chàng này.

—-oOo—-

Sở thích của Vũ là ngồi trà đá mỗi chiều dù có bận đến mấy đi nữa. Beo biết điều này nhưng cô vẫn thấy cái thói quen đó có phần kì cục ( thói quen gì mà như ông già- Beo nghĩ thế!)

– Này! Trà đá có gì ngon lành mà anh cứ suốt ngày lê la ngoài quán thế?

– Thích.

– Sao không thích cái gì lại thích Trà?- Beo vẫn không buông tha.

Liền sau câu hỏi hay ho, “chạm đúng mạch” đó, Vũ thảo nào cũng tua một bản trường ca bất hủ về Trà Đá cho Beo nghe. Từ tác dụng giảm cân cho đến việc lợi tiểu, từ tốt cho tim mạch đến điều hòa hệ bài tiết. Beo nghe mà cứ phải đấm vào lưng anh chàng này liên tục và bắt Vũ im mà cái loa mồm của anh chàng này cứ như không có nút Pause, sẵn sang hoạt động hết công suất.

– Sau này có thể bỏ trà đá để thích thứ khác- Vũ nhìn trời và nói với vẻ mơ màng.

– Ai?

– Người anh yêu.

—-oOo—-

Valentine. Ngay từ sáng sớm, Vũ đã nhắn cho Beo một cái tin cụt lủn:

-Tối nay đi chơi không?

-Không, có phải người yêu đâu mà đi chơi với nhau hôm nay. – Beo nhắn lại, tính trêu chọc Vũ.

-Uhm

Cái tin thứ hai của Vũ cũng cụt lủn không kém.Cứ tưởng anh chàng nghịch ngợm kia sẽ tiếp tục nhắn một cái tin nài nỉ và những câu lãng mạn tán tỉnh vừa sến vừa chuối như mọi hôm, nào ngờ sau cái tin nhắn với chũ “Uhm” ngắn ngủn đó, Beo không nhận thêm bất cứ tin nhắn nào.

Suốt cả tiết học mà tâm chí Beo cứ treo lơ lửng tận đẩu tận đâu, thi thoảng lại liếc nhìn màn hình chiếc máy điện thoại, bấm tí tách các phím số một cách vô thức và thở dài. Thái độ khác thường đó không qua nổi mắt nhở Hạnh ngồi kế bên:

– Bà bị trúng gió hay sao mà đờ người ra thế? Hay bị thằng nào cho leo cây rồi?

– Luyên thuyên! Vẫn khở mạnh, bình thường- Beo cố làm ra vẻ tươi tỉnh.

– Nói dối!- Nhỏ Hạnh cười hí hí- Nhìn cái mặt đơ đơ như cục bơ thế kia là đủ biết rồi.

Đúng thật là lúc đó cái mặt của Beo còn chảy dài hơn cả cục bơ. May mà trong lớp chỉ có nhỏ bạn tinh nghịch bên cạnh để ý thấy.

—-oOo—-

Có lẽ Vũ bận hoặc có lẽ Vũ phớt lờ Beo thật. Bẩy giờ tối, ngồi đờ đãn trước bàn trang điểm, Beo trộm nghĩ, bên cạnh anh chàng đẹp trai với hàng tá cô gái theo đuổi đó, mình liệu có ý nghĩa gì. Nghĩ vậy, nhưng bàn tay Beo vẫn vô thức tóm lấy điệnt hoại và hí hoáy soạn tin gửi cho Vũ:

– Anh đang đi chơi à? ( Chưa bao giờ Beo hỏi một cách dè dặt và lễ phép như vậy)

Năm phút sau, tin nhắn reply lại tức thì:

– Kinh! Hôm nay gọi anh cơ đấy!- Vũ cợt nhả.

– Uhm.

Beo gửi tin nhắn xong mà chỉ lo đằng sau chữ “Uhm” kia, lại là sự im lặng của Vũ. Nhưng may mắn thế nào, Vũ không tệ đến vậy:

– Trà đá không em?

– Không! Lạnh thế này ai đi uống trà đá!

Nhắn xong tin rồi, Beo mới biết là mình nói hớ và anh chàng dở hơi kia lại “Uhm” một cách cụt ngủn.. Nhưng lần này, tin nhắn vẫn được reply lại mà nội dung thì làm Beo suýt té từ ghế xuống sàn:

– Có anh rồi, không sợ lạnh đâu!

Kết quả là hai mươi phút sau, không phải vì có Vũ thì nhiệt độ ngoài trời sẽ đỡ lạnh mà vì cái câu nói Ngọt Ngào nhất trong ngày kia dẫn dụ Beo phăng phăng xông ra đường.

Valentine, trong khi các đôi khác tay trong tay ấm áp ở các các quán cà phê lãng mạn bên ánh nến dịu dàng hoặc chìm trong tiếng nhạc du dương hay vị ngọt lịm đến mê li của sô cô la béo ngậy thì Beo và Một thằng Dở Hơi Khác là Vũ lại ngồi thu lu ở quán trà đá cuối con hẻm nhỏ. Beo ngồi im lặng, không lanh chanh, chí chóe và tranh nhau nói với Vũ như mọi hôm. Vũ dễ dàng nhận ra sự khác thường đó:

– Lại đi uống trà đá thật à? – Beo dè dặt hỏi.

– Ừ.

– Cứ ngồi đây rồi về à?- Beo vẫn hỏi.

-Ừ.

Sau câu “Ừ” đầy nhiệt tình đó của Vũ, Beo không hỏi thêm điều gì nữa. Cốc trà đá trên tay Beo cầm lên rồi lại đặt xuống.

– Sao ngồi im thin thít vậy?

– Không sao? – Beo nói mà mặt cô cứ xị ra, nhìn tồi tội

– Rõ ràng là Có sao….Chuyện gì? Nói!- Vũ quát không to nhưng đủ làm Beo giật mình.

– Tủi thân…- Beo nói được hai từ đo ra thì cổ họng nghẹn lại, má bắt đầu ướt ướt và cô nàng bất chợt nấc lên nghèn nghẹn.

– Xời! Tưởng gì! Ế chỏng gọng ra, chẳng ma nào yêu nên tủi thân à?- Vũ cho hạt hướng dương lên mồm cắn lách chách rồi tỉnh queo đáp.

Câu nói không khác nào giọt nước làm tràn ly khiến Beo cúi gằm mặt khóc tức tưởi. Rồi đột ngột Beo đứng dậy và quay lưng toan chạy đi. Nhưng thình lình lình cánh tay Beo đã bị bàn tay Vũ tóm lại.

– Đi đâu? – Vũ quát, Lần này còn to hơn cả lần trước.

– Đi về! – Beo gạt nước mắt nói- Lúc nào cũng chỉ Trà Đá, lúc nào cũng chỉ coi người ta như trẻ con, lúc nào cũng bỡn cợt! Ừ thì Ế đấy, Ừ thì chẳng có ma nào thèm yêu đấy. Thế nên giờ này mới phải đứng giữa đường với một thằng dở hơi này đây!

Những tưởng câu nói của Beo sẽ làm Vũ tự ái, nào ngờ nghe câu đó anh chàng này chỉ nheo mắt lại và cười phá lên ha hả.

– Ai bảo không có ai yêu? – Vũ vẫn cuời cười, buông tay Beo ra rồi chỉ vào mình- Thế thằng này vứt cho ai hả?

– Nhưng…

– Không nhưng nhiếc gì hết cả- Vũ lại quát lớn, cái mặt vênh vênh, “tinh tướng ăn khoai nướng” như mặt con Rùa, đoạn nói tiếp- Đứng yên đấy!…Đã kịp Tỏ Tình xong đâu mà đòi đi!

-Ơ..ơ..

Vũ quay lưng chạy lại phía quán và hồ hởi nói với bác chủ hàng nước. lúc đó đang tròn xoe mắt nhìn hai đứa dở hơi lôi nhau ra giữa đường làm trò:

– U ơi! Cho con xin bó hoa và hộp quà con gửi ban nãy!

—-oOo—-

Hai năm rồi…

Vũ và Beo trải qua hai Valentine ngọt ngào cùng nhau nhưng lần kỉ niệm nào Beo cũng nằng nặc đòi Vũ đưa ra quán nước. Hai cốc Trà Đá, hai túi hướng dương, âm nhạc duy nhất là tiếng lách chách của vỏ hướng dương lạo xạo, và tiếng thì thầm của Vũ bên tai Beo mỗi lúc anh chàng ôm cô vào lòng:

– Ạnh yêu em.

– Yêu em hay yêu Trà Đá?

– Yêu em nhiều như yêu Trà Đá!

♥ Tình yêu đâu cần phải là những ánh nến lung linh, những món quà đắt tiền, những kỉ niệm tại những nơi sang trọng và lạ lẫm. Đôi khi hai trái tim đến với nhau chỉ bởi sức hút của…hai cốc Trà Đá, bạn tin không?


Tớ ngược đường ngược nắng để yêu cậu

Tớ ngược đường ngược nắng để yêu cậu

Yêu xa là những lúc bất chợt tớ cười 1 mình khi nghĩ về cậu,là nhớ thương chỉ qua lời nói và cảm nhận bằng trái tim.Yêu xa là khi tớ sống và yêu bằng kỉ niệm,là giữa khoảng trống không bận rộn,tớ lại thấy lòng quay quắt vì nhớ cậu.


Tớ ngược đường ngược nắng để yêu cậu
ảnh minh họa

Mình dừng lại cậu nhé!

Tin nhắn vừa được gửi đi khiến cho lòng tớ nhói đau,giọt nước mắt mặn đắng rơi dài trên má.Tớ khóc…bao lâu rồi,tớ chưa khóc vì 1 người con trai nhỉ?

Tớ đau…đau vì đang tự dối lòng mình,đau vì bất lực trước tình cảm của lòng mình.

Tin nhắn gửi đi,cậu chỉ im lặng không trả lời tớ.

Tớ cảm nhận được cậu cũng buồn giống tớ.

Điện thoại rung,là giai điệu bài hát quen thuộc “ I’ll love you till I die,deep as sea,Wide as sky,The beauty of our love paints rainbows ” tớ cài đặt riêng cho cậu.Đầu dây bên kia là giọng nói quen thuộc,trầm ấm của cậu:

– Cậu đang đùa với tớ đúng không?

– Là thật đấy cậu – Tớ trả lời

– Vậy cậu cho tớ biết lý do?

– Tớ không có lý do gì hết

– Vì cậu không còn yêu tớ nữa sao?

Tớ im lặng – Không yêu cậu – 3 từ đó không tồn tại trong lòng tớ.Có những lời chia tay không phải vì hết yêu…!Mà đơn giản chỉ vì không thể bên nhau được nữa.

Tớ từ chối mọi cuộc gặp của cậu,tớ sợ khi gặp cậu rồi,tớ sẽ lung lây quyết định của mình.

– Gặp mình nhé,mình sẽ đợi để được đi ăn trưa cùng cậu,tất nhiên mình vẫn cho rằng cậu sẽ không gặp mình.

– Biết vậy sao cậu vẫn đợi – Tớ trả lời

– Đôi khi người ta làm như vậy đó,ngớ ngẩn cậu nhỉ?.

Tớ không đến,cậu vẫn đợi.Kết quả là trưa đó cậu nhịn ăn,không phải vì tớ – vì cậu cảm thấy không đói.

– Mọi thứ mình nói đều thật – như trưa nay chờ đợi cậu – vì mình mong được gặp cậu.Tin nhắn cậu gửi cho tớ.

Tớ thấy lòng xốn xang.

Tớ nhớ cậu,tớ mong được gặp cậu,mong nhìn thấy nụ cười của cậu,sao lại cứ phải cố gắng kìm nén cảm xúc trong lòng như thế.

Tớ nhớ cậu

Nhớ buổi chiều định mệnh trên con đường Sơn Trà đầy nắng và gió.

Nhớ bàn tay cậu nắm chặt bàn tay tớ rồi cứ thế dắt tớ băng băng qua dòng người trên phố,ấm áp và bình yên lắm!

Nhớ nụ hôn cậu trao cho tớ dưới dàn hoa Jun thơm ngát,dưới căn nhà cổ kính với ban công thật thơ mộng.

Nhớ đêm trăng cậu nắm tay tớ dạo biển,nhớ ánh trăng sáng đẹp lung linh hắt xuống từng con sóng nhấp nhô …đó sẽ là ánh trăng đẹp nhất trong lòng tớ.

Nhớ đêm Đà Lạt đầy ngọt ngào.

– Ngày mai mình phải vào HCM rồi – Cậu lại nhắn tin cho tớ.

Nghe đến đó tớ thấy tim mình thắt lại.Tớ phải gặp cậu.

Cậu ôm chặt tớ vào lòng,nhẹ nhàng bên tai tớ:

– Mình rất sợ phải mất cậu đó,cậu hiểu không?

– Cậu đang thử mình phải không,cảm giác của mình mấy ngày nay chắc cậu vui lắm phải không?

Tớ nhìn cậu cười,thật sự tớ không có cách nào để rời xa cậu được cả.

Tớ biết,trong tình yêu,mọi phép thử đều không có giá trị,đáp án nằm ở cả 1 quá trình chứ không phải trong vài khoảnh khắc.Bởi tình yêu là chuyện của trái tim chứ không phải là của lý trí.

– Cậu à,nếu 1 ngày nào đó chúng ta giận nhau thì sao cậu nhỉ?

Cậu bệu má tớ cười tươi,nụ cười như chứa cả hình bóng của tớ trong đó,mọi phiền não ngày qua tan biến

– Thời gian mình bên cậu còn không có thì làm sao có thời gian giận nhau được hả cậu?

Cậu chưa từng nói yêu tớ nhưng tớ cảm nhận được tình cảm cậu dành cho tớ,sao tớ cứ dối lòng nhỉ?.

Như bao nhiêu người con gái khác,tớ vẫn muốn nghe câu nói ‘anh yêu em’ từ người tớ yêu thương.Nhưng cậu thì chưa khi nào nói câu đó với tớ cả.Đôi lúc tớ cũng thấy buồn thật,nhưng hôm nay không còn quan trọng nữa rồi.Tớ sẽ không ngớ ngẩn để hỏi cậu những câu như thế nữa.Trong lòng mỗi người chúng ta luôn có 1 vị trí mãi mãi là duy nhất mà chẳng ai có quyền hỏi lý do vì sao hay tìm mọi cách để giải đáp.Tớ chỉ mong – sau này sẽ không có ai có thể thay thế được vị trí của tớ trong lòng cậu – đó là điều hạnh phúc với tớ.

Cậu thì thầm vào tai tớ:

– Nếu có người con trai – người đàn ông cọ chân cho cậu,thì cậu phải tin,mình đang được yêu thương -rất nhiều.

Với tớ,niềm hạnh phúc đó thật ngọt ngào.Tớ tin,mình đã được cậu yêu thương rất nhiều.

Tớ ước,thời gian tớ ở bên cậu có thể dài thêm chút nữa.Tớ thích cái ôm từ đằng sau của cậu,ấm áp,trân trọng,tin cậy.

Đã có lúc tớ từng ước,tớ đủ can đảm để bên cậu 1 ngày trọn vẹn,1 ngày duy nhất,chỉ 1 ngày thôi,tớ không muốn suy nghĩ gì nữa hết,chỉ 1 ngày thôi,tớ sống cho cảm xúc của riêng mình.

******

– Cậu ngồi đợi tớ lâu không? Nó hỏi

– Cũng không lâu lắm.

– Cậu có thất vọng không khi tớ không ra đón cậu

– Cũng có hơi buồn 1 chút,vẫn cứ hi vọng là cậu sẽ đến đón tớ.

Đó là lần cậu bất ngờ vào thăm tớ…chỉ vì cậu nhớ tớ…khoảng cách gần 1000 km không làm khó cậu.

– Mình hẹn hò cậu nhỉ? Cậu hỏi tớ

– Cậu muốn hẹn hò thế nào?

Cậu nắm tay tớ rời khỏi quán café khi đường phố đã lên đèn.Có đôi lần tớ nghĩ,cuộc sống đôi khi chỉ cần 1 mối quan hệ không rõ ràng,không phải anh em,không phải bạn bè,chẳng phải người yêu,không ràng buộc mà tự nguyện.Tớ không cần biết cậu có yêu tớ hay không,tớ chỉ cần cậu nắm tay và cho tớ dựa vào bờ vai ấm áp khi tớ cần là đủ.Tớ vui vì tớ đang hạnh phúc,vì tớ đang có cậu bên cạnh,thật gần.

Tớ yêu cậu – 1 tình yêu xa với nhiều nỗi nhớ,với nhiều sự chờ đợi,khát khao.Tớ yêu giây phút ngắn ngủi bên cậu,yêu cách cậu hẹn hò.

Yêu xa là những lúc bất chợt tớ cười 1 mình khi nghĩ về cậu,là nhớ thương chỉ qua lời nói và cảm nhận bằng trái tim.Yêu xa là khi tớ sống và yêu bằng kỉ niệm,là giữa khoảng trống không bận rộn,tớ lại thấy lòng quay quắt vì nhớ cậu.

Cậu là chàng trai khiến trái tim tớ mỗi ngày đều muốn yêu cậu thêm một chút nữa,không ồn ào,không nồng nhiệt,bình yên qua ngày như một cơn gió mát lành.

Trên con đường này,có những người lặng lẽ bước qua nhau và cũng có những người ở lại rất lâu.Dường như tất cả gặp nhau cũng là do duyên phận.Tớ và cậu cũng thế.Nếu tớ tin chắc chắn mình sẽ hạnh phúc thì tớ đã có hạnh phúc rồi,cậu nhỉ?

Hãy giữ tớ – chỉ bằng 1 cái ôm đằng sau rất nhẹ thôi – cậu nhé.


Buổi đấu giá

Buổi đấu giá

Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông.


Buổi đấu giá
ảnh minh họa

Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của các họa sỹ nổi tiếng. Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã truyền lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất tự hào về con trai của mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông.

Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu chuyện xảy ra…

Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con mình.

Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người.

Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh.

Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai tay cầm một bọc lớn.

Chàng trai nói “Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng cho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu.”

Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con. Nước mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai “Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này.”

Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm nghệ thuật mà người cha đã sưu tầm được qua thời gian. Cuối cùng thì buổi bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác phẩm nổi tiếng. Toà nhà bán đấu giá đầy người. Người điều khiển đứng lên và nói “Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu tiên sẽ là bức chân dung này…”

Có người la lên “Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?”

Người điều khiển nói “Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức này trước!”

Người điều khiển bắt đầu “Ai sẽ mua với giá $100?”

Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp “Ai sẽ mua với giá $50?”

Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi “Có ai mua với giá $40?”

Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi “Không ai muốn trả giá cho bức tranh này sao?” Một người đàn ông già đứng lên “Anh có thể bán với giá $10 được không? Anh thấy đấy, $10 là tất cả những gì tôi có. Tôi là hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó. Tôi đã thấy thằng bé lớn lên và tôi thật sự yêu quý nó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậy anh có đồng ý không?”

Người điều khiển nói “$10 lần thứ nhất, lần thứ nhì, bán!”

Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau “Chúng ta có thể bắt đầu thật sự được rồi!” Người điều khiển nói “Xin cảm ơn mọi người đã đến. Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quý ở đây. Bữa nay chúng ta sẽ dừng tại đây!”

Đám đông nổi giận “Anh nói là hết đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ các tác phẩm nổi tiếng kia mà?” Người điều khiển nói “Tôi xin lỗi nhưng buổi bán đấu giá đã chấm dứt. Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ đây:

NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC
BỨC TRANH CÒN LẠI! Và đó là lời cuối cùng!”


Những món đồ khiến bạn ‘độn thổ’ khi dùng

Những món đồ khiến bạn ‘độn thổ’ khi dùng

Dù hàng hiệu tiền triệu hay hàng chợ tiền lẻ, bạn chắc chắn cũng rất ái ngại khi diện nó ra đường.


Những món đồ khiến bạn ‘độn thổ’ khi dùng
ảnh minh họa

Tủm tỉm khi xem, thòm thèm khi ngắm

Nếu không say đắm xin đừng có mua!

(Đấy là lời rao mỹ miều của chủ cửa hàng dành cho chiếc túi độc nhất vô nhị này)

Còn cái này có thể đựng được nhiều hơn hai quả táo

Nhìn qua cứ tưởng hở hang

Nhưng mà soi kỹ thì không có gì!

Nhìn đằng trước, liếc đằng sau

Tưởng là hoành tráng hóa ra bị lừa

Ăn mặc sang chảnh, cách điệu lung tung

Chụp ảnh khoe mình tập gym

Nhưng nhiều anh nhìn cứ tưởng áo xinh

Chiếc áo ngực nở "soái ca"

Cho chàng sống "ảo tung chảo" trên phây (Facebook)

Con cua 8 cẳng 2 càng

Nếu cứ làng nhàng là nàng cắn luôn!

Nhìn qua cứ tưởng con voi

Nhưng thấy cái vòi nàng đã hiểu ra!


Đừng làm mẹ sề đầu bù tóc rối, hãy là đàn bà chịu chơi

Đừng làm mẹ sề đầu bù tóc rối, hãy là đàn bà chịu chơi

Thói thường, đàn bà có chồng rồi ở cái xứ thiên đường này là cứ phải lo nghĩ cho chồng, cho con, ăn chả dám ăn ngon, mặc chả dám mặc đẹp, có trót đi chơi một lát vẫn phải nơm nớp lo nghĩ ở nhà chồng ăn gì, con ai chăm. Chứ mà có ai ăn diện, sắm sửa vào bản thân nhiều quá, dành thời gian cho những sở thích cá nhân quá, có nhỡ vắng nhà để chồng phải trông con, người ta lại bảo “không có khí chất làm vợ, làm mẹ”.

Ấy thế nhưng, chị là một người nhìn bên ngoài chả có tí tố chất làm vợ, làm mẹ như thế, mà chồng chị vẫn yêu thương nhất mực, con cái vẫn lớn khôn như ai, và bản thân chị thì lúc nào cũng phơi phới, rạng rỡ hơn cả gái đôi mươi, mặc dù chị đã băm dăm nhát rồi. Chị có thể  bỏ chồng bỏ con ở nhà để đi mua sắm xuyên quốc gia, đi du lịch đó đây cùng nhóm bạn mấy ngày trời. Chẳng quần áo hàng hiệu, mĩ phẩm đắt tiền nào mà chị không biết. Nguyên đồ của chị cũng phải chất chật cứng vài ba cái tủ. Chẳng nơi ăn uống ngon, nơi nghe nhạc hay nào mà chị chưa từng ghé qua ở thành phố này. Ai cũng nói chị sành. Chị cứ như một quý bà độc thân sành điệu, nào phải người vợ một nách 2 con, thêm chồng và gia đình nhà chồng!

chịu chơi

Ảnh minh họa

Chị bảo, đàn bà là phải chịu chơi! Nếu không thiệt mình, mà cũng thiệt chồng. Việc nhà, hay nói đúng hơn là quán xuyến việc nhà xưa nay không thể nằm ngoài bàn tay của phụ nữ. Nhưng có rất nhiều cách, không làm được thì thuê người giúp việc, đâu nhất thiết phải tự tay mình làm. Đôi khi người chồng người ta chẳng cần mình phải làm hoàn hảo điểm 10 đâu, làm đủ, làm vừa tầm 7,8 điểm là ổn, đừng có úi xùi quá là được.
Thử hỏi xem, người đàn ông nào thích vợ chăm chăm cắm cúi, cặm cụi vào sàn nhà với cái bếp, ừ thì nhà sạch đẹp, cơm ngon lành đấy nhưng người ngợm vợ lại chẳng được sạch đẹp, ngon lành như thế. Nhất là các chị em sinh xong, nếu không có thời gian chăm sóc mình, lấy lại vẻ đẹp như lúc trước thì thực sự nhan sắc cứ gọi là xuống dốc không phanh. Lúc ấy, đàn ông họ có nghĩ tới cái hi sinh của mình không, hay là chỉ nhìn thấy cái xấu xí, luộm thuộm của mình, và sự tươi non, mơn mởn của các em gái bên ngoài. Biết bao những cuộc ngoại tình nổ ra từ đó. À cũng có đàn ông tốt, nhưng có lẽ là rất hiếm.

Xưa nay chỉ thấy chồng chán vợ lôi thôi xuề xòa để chạy theo các em xinh tươi, ngon lành cành đào chứ có chán vợ đẹp, tỏa hương mà vẫn chăm lo việc nhà để chạy theo cô hàng xóm hôi hám, tóc tai rối bù nhưng lúc nào cũng tươm tất cơm nước, nhà cửa đâu! Thế mới nói, đàn bà nên chịu chơi một tí, sành điệu một tí, biết làm đẹp một tí, đàn ông chỉ có thích trở lên, đời nào chê trách được!

Chị cũng bảo, phụ nữ nên độc lập kinh tế. Lúc ấy, cái sự chịu chơi của mình nó được đẩy lên một đẳng cấp khác. Không phải ăn bám chồng, tiêu đồng tiền của chồng. Tiêu những khoản tiền mình kiếm được, chẳng ai nói được gì, thậm chí xã hội còn coi trọng mà chồng mình cũng nể, thấy mình hấp dẫn hơn rất nhiều. Đành rằng mấy cô nàng yếu ớt, lúc nào cũng ưa dựa dẫm, cần bờ vai che chở sẽ khiến đàn ông mủi lòng và mong muốn được bảo bọc, nhưng đó chỉ là lúc ban đầu mà thôi, chứ cứ ngày dài tháng rộng mà tiếp diễn như thế, đảm bảo chàng nào cũng ngán rồi chạy mất dép!

Chị tâm sự thật lòng, chị luôn cho rằng, đàn bà chỉ cần độc lập kinh tế và chịu chơi, hay nói đúng hơn là làm đẹp, biết cách hưởng thụ cuộc sống, biết cách làm mình vui vẻ, biết cách trau dồi để bản thân tiến bộ, dựa trên nền tảng kinh tế của mình, bên cạnh trách nhiệm làm vợ, làm mẹ thì chẳng đàn ông nào nỡ rời bỏ. Sao phải nghĩ các cách giữ chồng làm chi cho mệt óc! Bản thân mình tốt chính là cách giữ chồng tốt nhất, và để cho chồng tự động yêu, tự động sợ mất mình, cái cách giữ đó mới được bền, được dài lâu!

Cuộc sống muôn màu, cho dù người chồng có nhỡ bị cái lạ nào cuốn hút thì khi đứng giữa sự lựa chọn, người vợ như thế vẫn có rất nhiều ưu thế. Nếu người chồng không vượt qua được si mê nhất thời, họ đánh mất vợ, yên tâm đi, sẽ có rất nhiều đàn ông khác cần. Lấy chồng nghĩa là cùng chồng xây dựng 1 gia đình mới, chứ đâu có nghĩa là bán mình cho chồng và nhà chồng. Vì thế, phụ nữ hãy cứ sống là chính mình, cho bản thân mình, để cuộc sống thêm phần ý nghĩa, để nếu có chuyện gì xảy, sẽ không quá sốc tới mức ngã quỵ, sẽ không có cảnh tay trắng ôm con chẳng biết nương tựa vào ai. Đó mới là điều quan trọng nhất!


Ghen…

Ghen…

Trên đời này, nếu có cuộc thi coi ai ghen tuông dữ nhất thì chắc vợ tôi thể nào cũng lọt vào Top 10, nếu không muốn nói có thể cô ấy sẽ chiếm ngôi vô địch.


Ghen…
ảnh minh họa

“Thí dụ em, anh và cô Sương – thí dụ ngẫu nhiên thôi nghe, không có ý gì đâu! – cùng ngồi trên một chiếc đò nhỏ ra ngoài sông lớn và cả ba cùng không biết bơi. Tình cờ chiếc đò gặp sự cố, người lái đò nói đò chỉ còn có thể chở được một người. Muốn vào được bờ thì phải có hai người hy sinh nhảy xuống nước. Anh xử lý tình huống đó như thế nào?”

Người ra câu đố tình huống ác nghiệt đó lẽ dĩ nhiên là vợ tôi. Và cũng lẽ dĩ nhiên cô Sương – thư ký của tôi – bị đưa vào hoàn cảnh này hoàn toàn không phải là “thí dụ ngẫu nhiên thôi nghe” gì cả.

Tôi nhăn mặt, gạt phắt:

– Làm gì có chuyện đó xảy ra mà em thí dụ! Bậy bạ!

Vợ tôi vẫn cương quyết:

– Thì em chỉ thí dụ cho vui thôi. Trắc nghiệm mà. Anh cứ trả lời thử coi?

Suy nghĩ chỉ vài giây, tôi hùng hồn trả lời, tin mình sẽ được điểm cộng vì đã hy sinh nhường quyền sống cho vợ:

– Lẽ dĩ nhiên là anh với cô Sương sẽ nhảy xuống nước. Em phải sống!

Vợ tôi cúi mặt xuống, nghẹn ngào:

– Em… biết mà!

– Đúng rồi. Anh và cô Sương hy sinh cho em được sống, để em còn nuôi hai con…

Vợ tôi đột ngột quát to: – Tôi cực khổ một mình ở lại nuôi hai con, cho ông và con đó xuống hú hí dưới âm phủ hả?

Biết ngay mà! Có thể bạn không tin nhưng đó là một câu chuyện có thật 100% của hai vợ chồng tôi. Trên đời này, nếu có cuộc thi coi ai ghen tuông dữ nhất thì chắc vợ tôi thể nào cũng lọt vào Top 10, nếu không muốn nói có thể cô ấy sẽ chiếm ngôi vô địch.

***

Người ta thường nói các nhà văn là những người có óc tưởng tượng phong phú nhất. Tôi nghĩ trình độ tưởng tượng của họ chắc chắn không siêu bằng các bà vợ ghen.

Mười một giờ khuya, đang nằm bên nhau, điện thoại di động của tôi báo có tin nhắn. Vợ tôi chụp ngay lấy, mở đọc: “Nuoc My bi tan cong!”. Đó là ngày 11/9/2001, nước Mỹ bị khủng bố bằng mấy vụ đâm máy bay liều chết. Đến hôm sau thì cả thế giới mới tin có chuyện như vậy, chứ vào lúc mười một giờ khuya, trên giường tôi lúc ấy, thì tin nhắn đó đúng là… quá khó hiểu! Ai mà dám tấn công nước Mỹ?

Vợ tôi đọc đi đọc lại cái tin rồi đưa điện thoại cho tôi, trừng mắt hỏi:

– Con nào nhắn tin cho anh? Số điện thoại này là của ai?

Tôi đọc lại cái tin và không thể nhớ đó là số điện thoại của ai. Có thể là của một cộng tác viên nào đó. Chưa hiểu nội dung cụ thể của cái tin ấy là gì, tôi thật tình:

– Anh không nhớ số điện thoại này của ai. Để anh điện hỏi lại họ muốn nhắn gì…

Vợ tôi giật phắt cái điện thoại lại:

– Đừng hòng! Mấy người chơi mật mã để qua mắt tôi phải không? “Mỹ” là tên đứa con của mấy người, và “bị tấn công” là chắc bị bệnh gì nặng lắm phải nhập viện. Đúng không?

Câu chuyện cho thấy có những phát minh đầy tiện ích cho con người khi rơi vào tay “bọn xấu” lại có khả năng sát thương rất cao. Điện thoại di động chính là một thí dụ. Đã có không biết bao nhiêu câu chuyện dở khóc dở cười gây ra từ cái cục alô đó, và đây là câu chuyện thứ hai:

Một lần, tôi đang chạy lo giúp con của nhỏ em được vào học một trường chuyên trái tuyến. Một buổi trưa, cậu hiệu phó vốn là bạn nhậu nhắn tin cho tôi. Tôi đang trong toilet, chiếc điện thoại để đầu giường lập tức rơi ngay vào tay cô vợ ghen. Một tiếng hét thất thanh vang lên! “Em đang ở trường chờ anh” vì không bỏ dấu nên lập tức bị hiểu là “Em đang ở truồng chờ anh”!

mơ mộng

Nếu hai câu chuyện trên chưa cho bạn thấy óc tưởng tượng siêu đẳng của vợ tôi, thì đây, câu chuyện thứ ba:

Hè nào vợ tôi cũng yêu cầu được đưa đi chơi đây đó để đổi gió, hâm nóng tình yêu. Năm đó, chương trình là đi một dọc ba nơi: Nha Trang, Tuy Hòa, Quy Nhơn. Đến Tuy Hòa, anh bạn làm ở Báo Phú Yên từ lâu đã nghe đồn về tính ghen hạng nặng của vợ tôi, chơi ác, vừa gặp mặt hai đứa đã ồn ào hỏi: “Bình nước mắm năm lít loại đặc biệt tôi gửi tặng anh chị hồi Tết ăn được không?”. Câu này còn hiểm hơn câu: “Ủa, chị mới đổi kiểu tóc hả?” đã bị quá nhiều người xài thành nhàm. Vì trong thực tế, hồi Tết thằng này không có tặng tôi gì cả!

Vợ tôi tái mặt ngay tại chỗ, trong khi tôi phân bua:

– Ủa, hồi Tết ông có tặng tôi cái gì đâu?

– Nói giỡn gì kỳ vậy cha! Thằng bạn xấu vờ ngớ người ra: – Thôi chết rồi! Em nhớ lộn! Xin lỗi anh chị!

Nó vừa quay lưng, vợ tôi lập tức nổi cơn ghen đùng đùng:

– Bình nước mắm đó anh cho con nào rồi? Nói ngay! Con Tâm phải không?

Tôi hết hồn. Tâm là một cô bạn trong nhóm chơi cầu lông mỗi sáng với bọn tôi. Đã ly dị chồng, sống một mình, nhưng Tâm luôn vui vẻ với mọi người trong nhóm, đối với tôi thậm chí còn vui hơn với mọi người khác, bởi cô nàng thuộc loại thích đùa dai, biết vợ tôi hay ghen bậy nên thỉnh thoảng cứ vờ õng ẹo… Sao vợ tôi lại nghĩ ngay đến cô nàng nhỉ? Thì ra ngay sau khi tiếp nhận thông tin, bộ óc làm việc nhanh như điện của vợ tôi lập tức đưa ra hàng loạt khả năng và loại trừ dần. Tâm bị đưa lên sàn vì trong “danh sách khả nghi” quanh tôi, cô nàng là một con mụ sồn sồn, bởi “không ai tặng nước mắm cho mấy em nhí cả”. Tâm thích nấu ăn, thỉnh thoảng lại mời bạn bè về nhà ăn uống cho vui, thường tự hào khoe chỉ ăn được nước mắm loại thượng hạng…

Không hiểu đầu óc vợ tôi được cấu tạo thế nào mà có trí nhớ khác người, mọi dữ kiện thu nhận hàng ngày luôn được ghi nhận vào bộ nhớ hết sức lớp lang, để khi cần lại lập tức móc ra phục vụ cho bệnh ghen của mình hết sức hiệu quả!

Cho đến nay, mấy năm sau vụ đó, dù thằng bạn tôi đã mấy lần xin lỗi và thú nhận là “chỉ giỡn chơi để thử bệnh ghen của chị”, vụ việc vẫn không hề được vợ tôi xếp lại. Từ đó cứ gặp Tâm là tôi cảnh giác, không hề dám léng phéng chọc ghẹo lấy một tiếng…

***

Một bà vợ ghen như vậy lại gặp phải một ông chồng ham vui như tôi thì các bạn đủ biết cuộc sống của gia đình tôi luôn căng thẳng như thế nào! “Cái khó ló cái khôn”, lẽ dĩ nhiên khả năng ứng biến, đối phó của tôi cũng phải liên tục phát triển. Mọi chiêu thức đều được sử dụng, trong đó chính cái điện thoại di động đôi khi cũng giúp ích được rất nhiều.

Đang nhậu ngon trớn, lố quá giờ về trong khi bầu trời rất u ám? Chỉ việc chạy vào toilet vặn nước cho tuôn xối xả lên chiếc thau nhựa rồi gọi điện thoại giả như đang gặp trời mưa to ở đâu đó. Nhờ chính đám bạn thân, kể cả thủ trưởng, gọi điện, nhắn tin… bảo kê cho những cuộc vui đáng ngờ – nói chung mọi cuộc vui không có mặt vợ đều được xếp vào loại đáng ngờ hết! Máy luôn hết pin khi cần thiết (chiêu này nay đã bị phá sản khi hàng đêm vợ luôn sạc pin điện thoại cho tôi đủ dùng cho đến hết hôm sau), hoặc giả như để quên máy trong bàn làm việc cơ quan, hoặc họp phải cài chế độ rung sau đó quên luôn nên không nghe. Tất cả những tên phụ nữ đáng ngờ lưu trên danh bạ đều được đổi thành tên đàn ông, thí dụ Loan thành NLong, Duyên thành NDương… Bằng rất nhiều thủ thuật mà tôi cũng “sống được qua ngày”, tuy có khó khăn nhưng vẫn có mặt được trong nhiều cuộc vui “những bông hoa nhỏ” của bè bạn.

Thật tình thì tôi chẳng hề vi phạm chế độ một chồng một vợ, luôn là một người chồng người cha có trách nhiệm, có vui chơi em út gì thì cũng chỉ nhằm thay đổi không khí, thư giãn giải tỏa xì-trét, ăn bánh trả tiền chứ không hề để quan hệ dây dưa gây hậu quả nghiêm trọng… Vậy mà không hiểu sao vợ tôi cứ luôn đòi tôi phải có mặt ở bên nàng mỗi tối?

Một trong những người giúp đỡ tôi rất nhiều chính là sếp Lộc. Tôi thường nhậu tăng một ở nhà anh, sau đó kéo nhau chuồn đi nơi khác. Thỉnh thoảng vợ tôi cũng gọi cho anh Lộc để kiểm tra, không có mặt tôi thì anh luôn nói tôi vừa mới về tức thì, chắc sắp tới nhà, sau đó gọi ngay cho tôi để báo động. Được mấy lần như vậy, mọi chuyện có vẻ rất êm ái, cũng chẳng thấy vợ tôi có vẻ nghi ngờ gì.

Một hôm, hai vợ chồng đang nằm bên nhau coi tivi hết sức đầm ấm, vợ tôi bỗng móc điện thoại gọi cho anh Lộc hỏi chồng em còn đó không. Nàng mở loa khiến tôi nghe rõ mồn một giọng anh Lộc hồn nhiên trả lời nói tụi nó mới nhậu xong, vừa kéo nhau đi thăm thằng bạn nào đó đang nằm nhà thương… Đúng là tổ trác!

Đó là lần đầu tiên vợ tôi nhìn tôi bằng một ánh mắt rất khác lạ: –

Anh vẫn luôn lừa dối em bất cứ lúc nào có thể, phải không?

Không phải hung dữ ăn hiếp chồng, ánh mắt đó gần như chứa đầy một sự căm hận làm tôi phải nổi da gà. Tôi chỉ biết lắp bắp:

– Đâu có… Em đừng ghen nhảm… Chắc anh Lộc giỡn chơi chọc em thôi mà… Để anh gọi lại cho ảnh…

– Thôi khỏi, đủ rồi! – Giọng vợ lạnh tanh – Anh có của không biết giữ, rồi sẽ biết ghen là như thế nào!

Vợ rất yêu tôi, nên tôi tin đó lại chỉ là một chiêu răn đe của nàng. Những ngày hôm sau rồi nhiều ngày sau đó, thái độ của nàng vẫn không có gì đổi khác, vẫn dễ dàng nổi ghen và luôn kiểm soát chồng chặt chẽ, khiến tôi tiếp tục tìm cách đối phó không mệt mỏi, quên luôn ánh mắt khác lạ ấy.

Lễ tình nhân, nàng vẫn bắt tôi mời nàng đi ăn tay đôi ở nhà hàng để hâm nóng tình yêu, con cái gửi hết cho ngoại. Bữa tiệc có đốt nến thơm, có nhạc êm dịu. Kết thúc tiệc, đến thủ tục trao đổi quà theo truyền thống, nàng lấy trong chiếc ví ra một “chú dế” Nokia đời mới, nằm trong bao da đen hẳn hoi:

– Em quyết định đổi điện thoại mới cho anh, hy vọng “con dế” này sẽ không làm em buồn phiền. Cứ cầm điện thoại lên là anh nhớ tới em nhé?

Tôi sững sờ nhìn nàng, không thể hiểu vì sao nàng lại tặng tôi một món quà… y chang cái đang nằm trong túi áo mà tôi đã mua để tặng nàng!

Cách đây ba hôm, biết không thể không tặng quà và sợ mua nhằm món nàng không ưa, tôi đã dò thử xem nàng đang thích gì. Đó chính là chiếc Nokia đen này! Chỉ cần vài giây là tôi đã hiểu. Vợ chồng tôi có một người bạn thân làm chủ một cửa hàng điện thoại, chúng tôi cần mua gì cứ việc gọi, anh sẽ cho người mang đến tận nhà. Việc tôi mua món quà này, chắc chắn vợ tôi đã biết. Nàng mỉm cười nói tiếp:

– Cứ cầm điện thoại lên là mình nhớ tới nhau nhé?

Ánh mắt nàng long lanh nhìn tôi đầy tình cảm tha thiết, làm tôi thấy dù mình có ham vui cỡ nào cũng vẫn là người yêu vợ nhất trên đời!

Sau ngày đó không lâu, một buổi sáng, vừa vào tới cơ quan, bỗng dưng điện thoại tôi báo có tin nhắn: “Anh nhớ em quá! Trưa nay mình gặp nhau chỗ cũ nhé?”. Tôi mỉm cười bỏ điện thoại vào túi:

– Thằng cha nào sáng sớm ba chớp ba nháng nhắn lộn máy! Hoạt động bí mật kiểu này chắc chết sớm!

Vài phút sau là tin nhắn thứ hai: “Sao không trả lời anh? Không nhớ anh sao? Ba ngày không gặp rồi! Mai anh phải đi Hà Nội sớm! Anh đang sung lắm. Rất cần được ôm em một cái”.

Bực mình, tôi nhắn lại: “Lộn số rồi ông bạn ơi!”. Gần như ngay lập tức, chuông điện thoại của tôi reng lên. Vẫn là số máy lạ vừa nhắn tin. Tôi bấm nhận cuộc gọi: “Alô! Minh nghe!”. Đầu dây bên kia lập tức cúp máy. Chắc anh chàng đã nhận ra đúng là mình lộn số!

Lúc mười giờ, điện thoại lại reng. Vẫn là số máy đó. Tôi “alô”, lại cúp. Bực mình, tôi bấm ngay lại. Chuông reo một lúc, bên kia mới nhận cuộc gọi, nhưng không nghe ai lên tiếng. Tôi cáu: “Sao ông bạn cứ bấm nhầm số hoài vậy? Coi kỹ lại đi nghe!”. Bên kia chẳng nói chẳng rằng, cúp máy.

Mười một giờ, có tiếng gõ cửa phòng. Sau tiếng “mời vào!” của tôi, là khuôn mặt vợ tôi hiện ra nơi khung cửa, hớt hải:

– Anh ơi, sáng nay mình cầm lộn điện thoại của nhau rồi! Hai cái điện thoại y chang nhau, để cạnh nhau trên bàn lúc ăn sáng!

Vợ tôi đổi điện thoại rồi mi nhẹ tôi lên má trước khi hấp tấp chạy đi:

– Em đi nhé. Chiều nhớ về sớm, hôm nay em có mời mẹ qua ăn cơm với mình.

Vợ đi rồi, tôi ngồi lại thẫn thờ nhìn chiếc điện thoại trong tay. Tôi bấm thử, thấy có mấy cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, toàn của người quen, trong đó có cả tin của NLong – đã được vợ tôi mở ra xem – hỏi sao lâu quá không thấy ghé quán, nhớ anh quá, chiều nay nhớ đến (những tin loại này đọc xong là tôi xóa ngay). Đúng đây là điện thoại của mình rồi! Còn hai cái tin nhắn và hai cú điện thoại vào máy của vợ tôi hồi sáng, thì sao? Tôi có của không biết giữ? Có một thằng cha “đang sung lắm” chờ nàng ở đâu đó để “ôm một cái”?

Tôi hốt hoảng tung cửa phòng, vừa chạy vừa hối hả bấm máy gọi vợ. Bên kia đầu dây: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau…”. Khủng hoảng hơn, tôi bấm đại theo trí nhớ số máy bí mật hồi sáng, nhưng gọi năm sáu cuộc vẫn không đúng! Chạy như điên ngoài đường một hồi, tôi vẫn không biết mình đang đi đâu. Sài Gòn có cả ngàn khách sạn lớn nhỏ, còn nếu điểm hẹn là một căn nhà thuê riêng cho “chuyện đó” thì càng như tìm kim đáy biển!

Sực tỉnh, tôi chạy như bay đến cơ quan của nàng, rồi tối tăm mặt mày khi nghe cô bạn thân làm cùng phòng thông báo chiều nay nàng xin nghỉ vì có việc riêng. Thấy mặt tôi tái xanh, cô bạn nàng lo lắng: “Anh bị sao vậy? Trúng gió hả? Ngồi xuống nghỉ chút đi…”. Cô bôi dầu cho tôi, rót nước cho tôi uống. Định thần lại, tôi chạy cầu may về nhà. Chỉ thấy có bà mẹ vợ vừa tới! Hoàn toàn không biết con gái của mình đang ngoại tình, bà túm lấy tôi, kể lể thôi rồi về cái sự nhớ thằng cháu ngoại. Tôi lảo đảo lên phòng, nằm vật xuống, đầu nghe ong ong. Trời ơi, giờ này vợ tôi đang…

Khoảng một tiếng sau, có tiếng bấm chuông, tiếng con Minô sủa mừng rỡ. Đúng kiểu bấm chuông của vợ tôi. Tôi chạy như bay xuống nhà, thấy nàng đang khệ nệ ôm cả đống bao hàng siêu thị vào bếp. Tôi lớn tiếng:

– Em đi đâu từ trưa tới giờ?

Vợ tôi trừng mắt:

– Đi siêu thị chớ đi đâu? Mua đồ đãi mẹ và vợ chồng con Tiên.

– Sao lại tắt máy?

– Máy hết pin.

– Sao em nói với cơ quan là nghỉ việc riêng?

– Vậy việc này là việc gì?

Thấy bà mẹ vợ chăm chú nhìn có vẻ căng thẳng, tôi lôi vợ lên phòng:

– Điện thoại của em đâu rồi?

– Đây!

Tôi chộp lấy cái điện thoại. Tất cả các tin nhắn hồi sáng đều đã bị xóa sạch!

Tôi gầm gừ:

– Mấy tin nhắn hồi sáng đâu rồi?

– Tin nhắn nào?

– Hồi sáng có thằng nào nhắn rủ em trưa nay đi chơi. Mấy cái tin đó đâu rồi?

– Đừng có ghen nhảm! Tin nào đâu? Nói bậy má nghe kỳ lắm nghe!

– Có tin nhắn đàng hoàng, hẹn đi “ôm một cái”! Còn gọi lại cho tôi, nghe giọng tôi thì cúp máy! Tôi bấm lại thì không trả lời!

Tay run lẩy bẩy, tôi bấm tìm danh sách các cuộc gọi. May quá, vẫn còn số máy hồi sáng. Tôi bấm gọi ngay. Lần này coi như hết chối! Chuông bên kia reng lên, cùng lúc tôi nghe tiếng chuông điện thoại reo từ trong… người nàng. Nàng tủm tỉm cười, móc trong người ra cái điện thoại cũ, giơ lên trước mặt tôi:

– Anh gọi cho số máy này chứ gì?

Thì ra vợ tôi đã dàn cảnh chơi cho tôi một vố nhớ đời bằng cái sim được khuyến mãi trước ngày Tình nhân! Chỉ cần mua hai cái điện thoại giống nhau, một màn cầm lộn điện thoại, hai cái tin nhắn, hai cú bấm máy… là đủ cho tôi biết mùi đau khổ của bệnh ghen là như thế nào.

Nhưng…có thật là…


Yêu em như… yêu trà đá

Yêu em như… yêu trà đá

Vũ:- Này, làm vợ hờ của anh nhé! – Vũ cười nhăn nhở. Beo:- Thôi đi! Thằng hâm kia! Về với vợ đi!


Yêu em như… yêu trà đá
ảnh minh họa

Vũ: – Vợ con quái gi! Anh vẫn còn zin….- Vũ cười phá lên, icon là hình cái mặt nhăn nhở.

Beo- Còn zin không liên quan gì đến chuyện anh chưa lấy vợ… Phắn!

***

Tính sơ cua thì đây là lần thứ 107 Vũ chat với Beo, cô nàng với cái nick name ngộ nghĩnh và cái avatar hình con khỉ ngoáy mông tít mù luôn làm Vũ bật cười mỗi khi nhớ đến. Mà kể cũng lạ, lần nào chat, Vũ cũng bị cô nàng chửi cho tơi bời khói lửa về cái tội cợt nhả, ấy thế mà vẫn chứng nào tật nấy, cứ thấy nick Beo sáng là ‘cái mông” Vũ lại nhấp nhổm không yên, tim gan thì lộn tùng phèo và đập bất chấp quy luật. Thế có gọi là yêu không nhỉ?

Nhớ lần đầu tiên Vũ gặp cô nàng trong buổi đi chơi cùng lũ bạn.

– Này, anh có biết tính Đạo Hàm không? Giúp em bài này với! – Beo nhăn nhó, chìa chìa tờ giấy chằng chịt những con số ra trước mặt Vũ, ánh mắt buồn thiu thỉu.

– Không biết!

– Điêu! Học đại học rồi mà không biết thật à?

– Thật! Học Đại học chứ có học cấp ba đâu mà hỏi!- Vũ cãi cùn, cái mặt vẫn dán chặt vào cái điện thoại.

– ơ…ơ… – Beo há mồm ngạc nhiên trước cái lí lẽ ngang như cua của anh chàng này.

Nhưng khi Beo vừa quay lưng bước đi, đôi vai cô nàng đã bị đập bốp một phát đau điếng và kéo giật lại. Đang tính quay lại sạc cho cái đứa vô duyên “không biết thương hoa tiếc nguyệt” nào đó một trận thì cái mặt Vũ lại nhăn nhở thò ra.

– Chỗ này bằng 2 nè. Bấm mãi máy tính điện thoại mới được! Đau cả tay!

Lại một lần nữa, Beo thộn mặt ra ngơ ngác trong khi Vũ tỉnh bơ bấm tanh tách cái bút bi và điền kết quả vào tờ giấy nháp, lại còn cẩn thận trình bày bước nào ra bước nấy đầy chuyên nghiệp.

Tính Vũ vẫn vậy, phải để cho người ta ghét, mới được việc…

—-oOo—-

Giữa tối mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, đang cuộn tròn trong chăn, luyện chưởng với bộ tiểu thuyết sướt mướt, điện thoại Beo rung bần bật bởi tin nhắn của Vũ.

“Trà Đá không em?”

Cái tin dở hơi kia không có gì đặc biệt, nhưng điều đặc biệt là lúc nhắn cái tin này, có một thàng dở hơi đã quần áo chỉnh tề, đợi sẵn dưới nhà để rước Beo đi uống…Trà Đá!

Vậy là một to như Gấu, một (còn lại) to hơn Gấu ( thiếu nước quấn theo cả cái chăn bông) rồng rắn ra quán Trà trong con hẻm sâu hút cuối đường. Trời mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, chẳng hiểu Vũ nghĩ gì mà lại chọn cái quán đúng tầm hút gió. Và đúng là Vũ gọi Trà Đá thật.

– Này! Anh có bị dở hơi không thế.

– Sao? Anh bình thường. Bố mẹ anh cũng bình thường. Các cụ hai bên nội ngoại đều không có tiểu sử bệnh dở hơi.

– Lạnh chết cha chết mẹ, lôi người ta đi uống Trà Đá- Beo nhận cốc trà có bỏ thêm đá từ tay bác chủ quán mà run run, đoạn tránh cả nụ cười tò mò của bác chủ.

– Thế rốt cuộc có uống không? – Vũ gườm gườm như đe dọa.

– Không! Có dở hơi đâu mà uống!

– Hỏi lại lần nữa, có uống không? – lần này thì giọng Vũ như quát.

– Không….

Beo ngồi im thin thít, mắt trợn tròn nhìn Vũ tu ừng ực hết cốc trà. Cả cốc của Beo nữa. Cái mặt nhăn nhở thường ngày của Vũ giờ lạnh tanh đến là sợ. Sau cuối, Vũ bắc loa tay, gọi vọng vào trong quán:

– U ơi, cho con thêm hai cái kem!- Đoạn quay sang Beo hí ha hí hửng- Beo không uống trà thì ăn kem vậy nhé!

Thề rằng lúc đó, nếu không có cái chai lavie làm vũ khí tự vệ, Beo đã xông vào cấu chí cho Vũ một trận tơi bời tại quán rồi.

—-oOo—-

– Này! Yêu anh nhé!

– Không! Mơ à?

– Sao không yêu?

-Cái mặt nhăn nhở như thằng dở hơi thế kia. Yêu làm sao được!

– Nhưng thằng dở hơi này yêu em!

– Nhưng em không muốn yêu một thằng dở hơi!– Beo xị mặt ra buồn bã.

– Uhm… – Vũ đáp với vẻ chưng hửng và rầu rĩ như đưa đám.

Nhưng chỉ được năm phút. Năm phút sau, Vũ lại hớn hở như thường, và nick yahoo của Beo lại bị Buzz liên tục:

– Này! Nếu anh… hết dở hơi thì em yêu anh nhé!

Cứ như thế hết ngày này sang ngày khác, Beo bị tra tấn bởi câu tỏ tình “dở hơi” của Vũ không biết bao nhiêu lần. Đôi lúc tự cười một mình, Beo cũng ngờ ngợ, hay mình yêu cái anh chàng dở hơi này thật!

Nhưng cái sự cợt nhả và những câu nói nửa đùa nửa thật của Vũ làm Beo thấy khó khăn trong việc đoán biết tình cảm anh chàng này.

—-oOo—-

Sở thích của Vũ là ngồi trà đá mỗi chiều dù có bận đến mấy đi nữa. Beo biết điều này nhưng cô vẫn thấy cái thói quen đó có phần kì cục ( thói quen gì mà như ông già- Beo nghĩ thế!)

– Này! Trà đá có gì ngon lành mà anh cứ suốt ngày lê la ngoài quán thế?

– Thích.

– Sao không thích cái gì lại thích Trà?- Beo vẫn không buông tha.

Liền sau câu hỏi hay ho, “chạm đúng mạch” đó, Vũ thảo nào cũng tua một bản trường ca bất hủ về Trà Đá cho Beo nghe. Từ tác dụng giảm cân cho đến việc lợi tiểu, từ tốt cho tim mạch đến điều hòa hệ bài tiết. Beo nghe mà cứ phải đấm vào lưng anh chàng này liên tục và bắt Vũ im mà cái loa mồm của anh chàng này cứ như không có nút Pause, sẵn sang hoạt động hết công suất.

– Sau này có thể bỏ trà đá để thích thứ khác- Vũ nhìn trời và nói với vẻ mơ màng.

– Ai?

– Người anh yêu.

—-oOo—-

Valentine. Ngay từ sáng sớm, Vũ đã nhắn cho Beo một cái tin cụt lủn:

-Tối nay đi chơi không?

-Không, có phải người yêu đâu mà đi chơi với nhau hôm nay. – Beo nhắn lại, tính trêu chọc Vũ.

-Uhm

Cái tin thứ hai của Vũ cũng cụt lủn không kém.Cứ tưởng anh chàng nghịch ngợm kia sẽ tiếp tục nhắn một cái tin nài nỉ và những câu lãng mạn tán tỉnh vừa sến vừa chuối như mọi hôm, nào ngờ sau cái tin nhắn với chũ “Uhm” ngắn ngủn đó, Beo không nhận thêm bất cứ tin nhắn nào.

Suốt cả tiết học mà tâm chí Beo cứ treo lơ lửng tận đẩu tận đâu, thi thoảng lại liếc nhìn màn hình chiếc máy điện thoại, bấm tí tách các phím số một cách vô thức và thở dài. Thái độ khác thường đó không qua nổi mắt nhở Hạnh ngồi kế bên:

– Bà bị trúng gió hay sao mà đờ người ra thế? Hay bị thằng nào cho leo cây rồi?

– Luyên thuyên! Vẫn khở mạnh, bình thường- Beo cố làm ra vẻ tươi tỉnh.

– Nói dối!- Nhỏ Hạnh cười hí hí- Nhìn cái mặt đơ đơ như cục bơ thế kia là đủ biết rồi.

Đúng thật là lúc đó cái mặt của Beo còn chảy dài hơn cả cục bơ. May mà trong lớp chỉ có nhỏ bạn tinh nghịch bên cạnh để ý thấy.

—-oOo—-

Có lẽ Vũ bận hoặc có lẽ Vũ phớt lờ Beo thật. Bẩy giờ tối, ngồi đờ đãn trước bàn trang điểm, Beo trộm nghĩ, bên cạnh anh chàng đẹp trai với hàng tá cô gái theo đuổi đó, mình liệu có ý nghĩa gì. Nghĩ vậy, nhưng bàn tay Beo vẫn vô thức tóm lấy điệnt hoại và hí hoáy soạn tin gửi cho Vũ:

– Anh đang đi chơi à? ( Chưa bao giờ Beo hỏi một cách dè dặt và lễ phép như vậy)

Năm phút sau, tin nhắn reply lại tức thì:

– Kinh! Hôm nay gọi anh cơ đấy!- Vũ cợt nhả.

– Uhm.

Beo gửi tin nhắn xong mà chỉ lo đằng sau chữ “Uhm” kia, lại là sự im lặng của Vũ. Nhưng may mắn thế nào, Vũ không tệ đến vậy:

– Trà đá không em?

– Không! Lạnh thế này ai đi uống trà đá!

Nhắn xong tin rồi, Beo mới biết là mình nói hớ và anh chàng dở hơi kia lại “Uhm” một cách cụt ngủn.. Nhưng lần này, tin nhắn vẫn được reply lại mà nội dung thì làm Beo suýt té từ ghế xuống sàn:

– Có anh rồi, không sợ lạnh đâu!

Kết quả là hai mươi phút sau, không phải vì có Vũ thì nhiệt độ ngoài trời sẽ đỡ lạnh mà vì cái câu nói Ngọt Ngào nhất trong ngày kia dẫn dụ Beo phăng phăng xông ra đường.

Valentine, trong khi các đôi khác tay trong tay ấm áp ở các các quán cà phê lãng mạn bên ánh nến dịu dàng hoặc chìm trong tiếng nhạc du dương hay vị ngọt lịm đến mê li của sô cô la béo ngậy thì Beo và Một thằng Dở Hơi Khác là Vũ lại ngồi thu lu ở quán trà đá cuối con hẻm nhỏ. Beo ngồi im lặng, không lanh chanh, chí chóe và tranh nhau nói với Vũ như mọi hôm. Vũ dễ dàng nhận ra sự khác thường đó:

– Lại đi uống trà đá thật à? – Beo dè dặt hỏi.

– Ừ.

– Cứ ngồi đây rồi về à?- Beo vẫn hỏi.

-Ừ.

Sau câu “Ừ” đầy nhiệt tình đó của Vũ, Beo không hỏi thêm điều gì nữa. Cốc trà đá trên tay Beo cầm lên rồi lại đặt xuống.

– Sao ngồi im thin thít vậy?

– Không sao? – Beo nói mà mặt cô cứ xị ra, nhìn tồi tội

– Rõ ràng là Có sao….Chuyện gì? Nói!- Vũ quát không to nhưng đủ làm Beo giật mình.

– Tủi thân…- Beo nói được hai từ đo ra thì cổ họng nghẹn lại, má bắt đầu ướt ướt và cô nàng bất chợt nấc lên nghèn nghẹn.

– Xời! Tưởng gì! Ế chỏng gọng ra, chẳng ma nào yêu nên tủi thân à?- Vũ cho hạt hướng dương lên mồm cắn lách chách rồi tỉnh queo đáp.

Câu nói không khác nào giọt nước làm tràn ly khiến Beo cúi gằm mặt khóc tức tưởi. Rồi đột ngột Beo đứng dậy và quay lưng toan chạy đi. Nhưng thình lình lình cánh tay Beo đã bị bàn tay Vũ tóm lại.

– Đi đâu? – Vũ quát, Lần này còn to hơn cả lần trước.

– Đi về! – Beo gạt nước mắt nói- Lúc nào cũng chỉ Trà Đá, lúc nào cũng chỉ coi người ta như trẻ con, lúc nào cũng bỡn cợt! Ừ thì Ế đấy, Ừ thì chẳng có ma nào thèm yêu đấy. Thế nên giờ này mới phải đứng giữa đường với một thằng dở hơi này đây!

Những tưởng câu nói của Beo sẽ làm Vũ tự ái, nào ngờ nghe câu đó anh chàng này chỉ nheo mắt lại và cười phá lên ha hả.

– Ai bảo không có ai yêu? – Vũ vẫn cuời cười, buông tay Beo ra rồi chỉ vào mình- Thế thằng này vứt cho ai hả?

– Nhưng…

– Không nhưng nhiếc gì hết cả- Vũ lại quát lớn, cái mặt vênh vênh, “tinh tướng ăn khoai nướng” như mặt con Rùa, đoạn nói tiếp- Đứng yên đấy!…Đã kịp Tỏ Tình xong đâu mà đòi đi!

-Ơ..ơ..

Vũ quay lưng chạy lại phía quán và hồ hởi nói với bác chủ hàng nước. lúc đó đang tròn xoe mắt nhìn hai đứa dở hơi lôi nhau ra giữa đường làm trò:

– U ơi! Cho con xin bó hoa và hộp quà con gửi ban nãy!

—-oOo—-

Hai năm rồi…

Vũ và Beo trải qua hai Valentine ngọt ngào cùng nhau nhưng lần kỉ niệm nào Beo cũng nằng nặc đòi Vũ đưa ra quán nước. Hai cốc Trà Đá, hai túi hướng dương, âm nhạc duy nhất là tiếng lách chách của vỏ hướng dương lạo xạo, và tiếng thì thầm của Vũ bên tai Beo mỗi lúc anh chàng ôm cô vào lòng:

– Ạnh yêu em.

– Yêu em hay yêu Trà Đá?

– Yêu em nhiều như yêu Trà Đá!

♥ Tình yêu đâu cần phải là những ánh nến lung linh, những món quà đắt tiền, những kỉ niệm tại những nơi sang trọng và lạ lẫm. Đôi khi hai trái tim đến với nhau chỉ bởi sức hút của…hai cốc Trà Đá, bạn tin không?


Tớ ngược đường ngược nắng để yêu cậu

Tớ ngược đường ngược nắng để yêu cậu

Yêu xa là những lúc bất chợt tớ cười 1 mình khi nghĩ về cậu,là nhớ thương chỉ qua lời nói và cảm nhận bằng trái tim.Yêu xa là khi tớ sống và yêu bằng kỉ niệm,là giữa khoảng trống không bận rộn,tớ lại thấy lòng quay quắt vì nhớ cậu.


Tớ ngược đường ngược nắng để yêu cậu
ảnh minh họa

Mình dừng lại cậu nhé!

Tin nhắn vừa được gửi đi khiến cho lòng tớ nhói đau,giọt nước mắt mặn đắng rơi dài trên má.Tớ khóc…bao lâu rồi,tớ chưa khóc vì 1 người con trai nhỉ?

Tớ đau…đau vì đang tự dối lòng mình,đau vì bất lực trước tình cảm của lòng mình.

Tin nhắn gửi đi,cậu chỉ im lặng không trả lời tớ.

Tớ cảm nhận được cậu cũng buồn giống tớ.

Điện thoại rung,là giai điệu bài hát quen thuộc “ I’ll love you till I die,deep as sea,Wide as sky,The beauty of our love paints rainbows ” tớ cài đặt riêng cho cậu.Đầu dây bên kia là giọng nói quen thuộc,trầm ấm của cậu:

– Cậu đang đùa với tớ đúng không?

– Là thật đấy cậu – Tớ trả lời

– Vậy cậu cho tớ biết lý do?

– Tớ không có lý do gì hết

– Vì cậu không còn yêu tớ nữa sao?

Tớ im lặng – Không yêu cậu – 3 từ đó không tồn tại trong lòng tớ.Có những lời chia tay không phải vì hết yêu…!Mà đơn giản chỉ vì không thể bên nhau được nữa.

Tớ từ chối mọi cuộc gặp của cậu,tớ sợ khi gặp cậu rồi,tớ sẽ lung lây quyết định của mình.

– Gặp mình nhé,mình sẽ đợi để được đi ăn trưa cùng cậu,tất nhiên mình vẫn cho rằng cậu sẽ không gặp mình.

– Biết vậy sao cậu vẫn đợi – Tớ trả lời

– Đôi khi người ta làm như vậy đó,ngớ ngẩn cậu nhỉ?.

Tớ không đến,cậu vẫn đợi.Kết quả là trưa đó cậu nhịn ăn,không phải vì tớ – vì cậu cảm thấy không đói.

– Mọi thứ mình nói đều thật – như trưa nay chờ đợi cậu – vì mình mong được gặp cậu.Tin nhắn cậu gửi cho tớ.

Tớ thấy lòng xốn xang.

Tớ nhớ cậu,tớ mong được gặp cậu,mong nhìn thấy nụ cười của cậu,sao lại cứ phải cố gắng kìm nén cảm xúc trong lòng như thế.

Tớ nhớ cậu

Nhớ buổi chiều định mệnh trên con đường Sơn Trà đầy nắng và gió.

Nhớ bàn tay cậu nắm chặt bàn tay tớ rồi cứ thế dắt tớ băng băng qua dòng người trên phố,ấm áp và bình yên lắm!

Nhớ nụ hôn cậu trao cho tớ dưới dàn hoa Jun thơm ngát,dưới căn nhà cổ kính với ban công thật thơ mộng.

Nhớ đêm trăng cậu nắm tay tớ dạo biển,nhớ ánh trăng sáng đẹp lung linh hắt xuống từng con sóng nhấp nhô …đó sẽ là ánh trăng đẹp nhất trong lòng tớ.

Nhớ đêm Đà Lạt đầy ngọt ngào.

– Ngày mai mình phải vào HCM rồi – Cậu lại nhắn tin cho tớ.

Nghe đến đó tớ thấy tim mình thắt lại.Tớ phải gặp cậu.

Cậu ôm chặt tớ vào lòng,nhẹ nhàng bên tai tớ:

– Mình rất sợ phải mất cậu đó,cậu hiểu không?

– Cậu đang thử mình phải không,cảm giác của mình mấy ngày nay chắc cậu vui lắm phải không?

Tớ nhìn cậu cười,thật sự tớ không có cách nào để rời xa cậu được cả.

Tớ biết,trong tình yêu,mọi phép thử đều không có giá trị,đáp án nằm ở cả 1 quá trình chứ không phải trong vài khoảnh khắc.Bởi tình yêu là chuyện của trái tim chứ không phải là của lý trí.

– Cậu à,nếu 1 ngày nào đó chúng ta giận nhau thì sao cậu nhỉ?

Cậu bệu má tớ cười tươi,nụ cười như chứa cả hình bóng của tớ trong đó,mọi phiền não ngày qua tan biến

– Thời gian mình bên cậu còn không có thì làm sao có thời gian giận nhau được hả cậu?

Cậu chưa từng nói yêu tớ nhưng tớ cảm nhận được tình cảm cậu dành cho tớ,sao tớ cứ dối lòng nhỉ?.

Như bao nhiêu người con gái khác,tớ vẫn muốn nghe câu nói ‘anh yêu em’ từ người tớ yêu thương.Nhưng cậu thì chưa khi nào nói câu đó với tớ cả.Đôi lúc tớ cũng thấy buồn thật,nhưng hôm nay không còn quan trọng nữa rồi.Tớ sẽ không ngớ ngẩn để hỏi cậu những câu như thế nữa.Trong lòng mỗi người chúng ta luôn có 1 vị trí mãi mãi là duy nhất mà chẳng ai có quyền hỏi lý do vì sao hay tìm mọi cách để giải đáp.Tớ chỉ mong – sau này sẽ không có ai có thể thay thế được vị trí của tớ trong lòng cậu – đó là điều hạnh phúc với tớ.

Cậu thì thầm vào tai tớ:

– Nếu có người con trai – người đàn ông cọ chân cho cậu,thì cậu phải tin,mình đang được yêu thương -rất nhiều.

Với tớ,niềm hạnh phúc đó thật ngọt ngào.Tớ tin,mình đã được cậu yêu thương rất nhiều.

Tớ ước,thời gian tớ ở bên cậu có thể dài thêm chút nữa.Tớ thích cái ôm từ đằng sau của cậu,ấm áp,trân trọng,tin cậy.

Đã có lúc tớ từng ước,tớ đủ can đảm để bên cậu 1 ngày trọn vẹn,1 ngày duy nhất,chỉ 1 ngày thôi,tớ không muốn suy nghĩ gì nữa hết,chỉ 1 ngày thôi,tớ sống cho cảm xúc của riêng mình.

******

– Cậu ngồi đợi tớ lâu không? Nó hỏi

– Cũng không lâu lắm.

– Cậu có thất vọng không khi tớ không ra đón cậu

– Cũng có hơi buồn 1 chút,vẫn cứ hi vọng là cậu sẽ đến đón tớ.

Đó là lần cậu bất ngờ vào thăm tớ…chỉ vì cậu nhớ tớ…khoảng cách gần 1000 km không làm khó cậu.

– Mình hẹn hò cậu nhỉ? Cậu hỏi tớ

– Cậu muốn hẹn hò thế nào?

Cậu nắm tay tớ rời khỏi quán café khi đường phố đã lên đèn.Có đôi lần tớ nghĩ,cuộc sống đôi khi chỉ cần 1 mối quan hệ không rõ ràng,không phải anh em,không phải bạn bè,chẳng phải người yêu,không ràng buộc mà tự nguyện.Tớ không cần biết cậu có yêu tớ hay không,tớ chỉ cần cậu nắm tay và cho tớ dựa vào bờ vai ấm áp khi tớ cần là đủ.Tớ vui vì tớ đang hạnh phúc,vì tớ đang có cậu bên cạnh,thật gần.

Tớ yêu cậu – 1 tình yêu xa với nhiều nỗi nhớ,với nhiều sự chờ đợi,khát khao.Tớ yêu giây phút ngắn ngủi bên cậu,yêu cách cậu hẹn hò.

Yêu xa là những lúc bất chợt tớ cười 1 mình khi nghĩ về cậu,là nhớ thương chỉ qua lời nói và cảm nhận bằng trái tim.Yêu xa là khi tớ sống và yêu bằng kỉ niệm,là giữa khoảng trống không bận rộn,tớ lại thấy lòng quay quắt vì nhớ cậu.

Cậu là chàng trai khiến trái tim tớ mỗi ngày đều muốn yêu cậu thêm một chút nữa,không ồn ào,không nồng nhiệt,bình yên qua ngày như một cơn gió mát lành.

Trên con đường này,có những người lặng lẽ bước qua nhau và cũng có những người ở lại rất lâu.Dường như tất cả gặp nhau cũng là do duyên phận.Tớ và cậu cũng thế.Nếu tớ tin chắc chắn mình sẽ hạnh phúc thì tớ đã có hạnh phúc rồi,cậu nhỉ?

Hãy giữ tớ – chỉ bằng 1 cái ôm đằng sau rất nhẹ thôi – cậu nhé.


Buổi đấu giá

Buổi đấu giá

Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông.


Buổi đấu giá
ảnh minh họa

Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của các họa sỹ nổi tiếng. Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã truyền lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất tự hào về con trai của mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông.

Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu chuyện xảy ra…

Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con mình.

Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người.

Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh.

Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai tay cầm một bọc lớn.

Chàng trai nói “Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng cho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu.”

Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con. Nước mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai “Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này.”

Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm nghệ thuật mà người cha đã sưu tầm được qua thời gian. Cuối cùng thì buổi bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác phẩm nổi tiếng. Toà nhà bán đấu giá đầy người. Người điều khiển đứng lên và nói “Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu tiên sẽ là bức chân dung này…”

Có người la lên “Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?”

Người điều khiển nói “Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức này trước!”

Người điều khiển bắt đầu “Ai sẽ mua với giá $100?”

Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp “Ai sẽ mua với giá $50?”

Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi “Có ai mua với giá $40?”

Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi “Không ai muốn trả giá cho bức tranh này sao?” Một người đàn ông già đứng lên “Anh có thể bán với giá $10 được không? Anh thấy đấy, $10 là tất cả những gì tôi có. Tôi là hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó. Tôi đã thấy thằng bé lớn lên và tôi thật sự yêu quý nó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậy anh có đồng ý không?”

Người điều khiển nói “$10 lần thứ nhất, lần thứ nhì, bán!”

Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau “Chúng ta có thể bắt đầu thật sự được rồi!” Người điều khiển nói “Xin cảm ơn mọi người đã đến. Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quý ở đây. Bữa nay chúng ta sẽ dừng tại đây!”

Đám đông nổi giận “Anh nói là hết đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ các tác phẩm nổi tiếng kia mà?” Người điều khiển nói “Tôi xin lỗi nhưng buổi bán đấu giá đã chấm dứt. Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ đây:

NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC
BỨC TRANH CÒN LẠI! Và đó là lời cuối cùng!”


Nếu bạn chưa có ý tưởng chụp ảnh cưới sao cho hấp dẫn, hãy xem bộ ảnh này

Nếu bạn chưa có ý tưởng chụp ảnh cưới sao cho hấp dẫn, hãy xem bộ ảnh này

Bất kỳ cặp đôi sắp cưới nào cũng muốn có 1 bộ ảnh cưới độc đáo, tuyệt vời. Chính vì vậy, các nhiếp ảnh gia luôn tìm tòi và sáng tạo ra những ý tưởng chụp ảnh cưới thật hấp dẫn. Và mới đây, trên khắp các trang mạng đang rầm rộ truyền nhau chia sẻ những bức hình cưới vô cùng dễ thương của một nhiếp ảnh gia người Thái. Anh chàng sử dụng những kĩ xảo lồng ghép dễ thương, hài hước khiến cho những bức ảnh cưới của các cặp đôi cô dâu chú rể trở nên vô cùng sống động và bắt mắt.

 - Ảnh 1.

Cụ thể, bằng kỹ xảo "thu nhỏ", cô dâu chú rể như đang lạc vào một vùng đất cổ tích khác. Ở đó, họ biến thành những nhân vật đang chiến đấu cùng siêu nhân, hay chỉ đơn giản là hai người lùn tí hon đang khám phá thế giới cùng nhau, xung quanh là những chiếc ô tô đồ chơi hay chiếc bút chì to lớn...

 - Ảnh 2.

 - Ảnh 3.
Cả 2 cùng thu nhỏ và khám phá thế giới...

 - Ảnh 4.

 - Ảnh 5.
Hoặc 1 trong 2 thu nhỏ để tạo dáng cùng nhau.

 - Ảnh 6.
Những vật dụng đồ chơi được tận dụng hết mức.

Bộ ảnh nhanh chóng nhận được sự yêu thích cũng như quan tâm của đông đảo dân mạng với hơn 51.000 lượt chia sẻ, cùng hàng chục ngàn lượt thích cũng như bình luận, nhận xét của các bạn trẻ. Rất nhiều người tỏ ra vô cùng thích thú với bộ ảnh cực chất và độc đáo này và liên tục comment ở dưới về cách thức liên hệ, đặt chụp... Chắc có lẽ, sau bộ ảnh này, anh chàng nhiếp ảnh gia sẽ kiếm bộn.

 - Ảnh 7.
Lượt thích và share kỷ lục của bộ ảnh.

Còn bạn? Bạn có thích sở hữu một bộ ảnh cực chất và dễ thương như thế này không?

 - Ảnh 8.

 - Ảnh 9.

 - Ảnh 10.

 - Ảnh 11.

 - Ảnh 12.

 - Ảnh 13.

 - Ảnh 14.

 - Ảnh 15.

 - Ảnh 16.

 - Ảnh 17.

 - Ảnh 18.

 - Ảnh 19.

 - Ảnh 20.

 - Ảnh 21.

 - Ảnh 22.

 - Ảnh 23.

 - Ảnh 24.


Những món đồ khiến bạn ‘độn thổ’ khi dùng

Những món đồ khiến bạn ‘độn thổ’ khi dùng

Dù hàng hiệu tiền triệu hay hàng chợ tiền lẻ, bạn chắc chắn cũng rất ái ngại khi diện nó ra đường.


Những món đồ khiến bạn ‘độn thổ’ khi dùng
ảnh minh họa

Tủm tỉm khi xem, thòm thèm khi ngắm

Nếu không say đắm xin đừng có mua!

(Đấy là lời rao mỹ miều của chủ cửa hàng dành cho chiếc túi độc nhất vô nhị này)

Còn cái này có thể đựng được nhiều hơn hai quả táo

Nhìn qua cứ tưởng hở hang

Nhưng mà soi kỹ thì không có gì!

Nhìn đằng trước, liếc đằng sau

Tưởng là hoành tráng hóa ra bị lừa

Ăn mặc sang chảnh, cách điệu lung tung

Chụp ảnh khoe mình tập gym

Nhưng nhiều anh nhìn cứ tưởng áo xinh

Chiếc áo ngực nở "soái ca"

Cho chàng sống "ảo tung chảo" trên phây (Facebook)

Con cua 8 cẳng 2 càng

Nếu cứ làng nhàng là nàng cắn luôn!

Nhìn qua cứ tưởng con voi

Nhưng thấy cái vòi nàng đã hiểu ra!