Mất đi con gái, tôi như mất cả thế giới!

Mất đi con gái, tôi như mất cả thế giới!

Ông bố bật khóc, lúc này đây anh mới nhận ra rằng mình không chỉ mất đi con gái mà cả thế giới của anh cũng sụp đổ rồi.


Mất đi con gái, tôi như mất cả thế giới!
ảnh minh họa

Khi cô con gái 9 tuổi được đưa vào bệnh viện được chuẩn đoán mắc bệnh máu trắng, mẹ kế vì chuyện này mà đã gây sự với ông bố. Ông bố mỗi ngày đều đến bệnh viện tận tâm chăm sóc cô con gái. Cô bé muốn điều gì ông đều đáp ứng, để cô bé an tâm dưỡng bệnh. Hàng ngày cô bé đều viết nhật kí,ghi chép những tâm sự và tình hìnhsức khỏe của mình.

Ông bố đem tất cả tiền của tích lũy đều đem ra để điều trị cho cô bé, người mẹ kế không chịu nổi quyết định ra tối hậu thư với ông bố. “ Nếu như vẫn kiên quyết phải chữa bệnh cho con gái thì chúng ta sẽ ly hôn” . Người mẹ kế vô lương tâm này cũng vì ông bố không đồng ý mà bỏ đi.

Dù biết rằng cuộc chiến với căn bệnh không phải ngày một ngày hai, không chỉ có một lần chữa trị này mà sẽ còn nhất nhiều cuộc phẫu thuật với chi phi đắt đỏ đang chờ. Và dù có đổ bao nhiêu tiền đi nữa cũng chưa chắc cứu được cô bé khỏi cơn bạo bệnh. Nhưng ông bố vẫn quyết tâm thực hiện.

Mất đi người vợ, nay lại phải đón nhận thêm nỗi đau mất con thực sự là nỗi đau quá lớn. con bé còn quá trẻ, nó cần được sống tiếp. Nhưng lại nghĩ đến cô con gái bé bỏng ngày qua ngày chịu tổn thương dày vò của trị liệu, anh suy nghĩ rất lâu mới ra quyết định thuận theo tự nhiên để cô bé ra đi mà ít bị đau đớn nhất.

Con bé ngày càng tỉnh táo, vẫn viết nhật kí mỗi ngày. Con bé còn hỏi bố rằng: “Bố ơi, có khi nào bố bỏ lại một mình con không?

Ông bố suy nghĩ một hồi rồi trả lời cô bé: “Con yên tâm, bệnh của con nhất định sẽ khá lên

Cô bé nằm trong lòng bố mình từ từ vĩnh biệt thế giới này.

Sau khi cô bé mất, ông bố dọn dẹp đồ đạc của cô, mở ra từng trang nhật kí. Lật tới trang cuối cùng,trái tim của ông bố như bị bóp nghẹt.

Cô bé nói: “Con biết bố sẽ không tiếp tục bắt con phải chịu đau đớn nữa, nhưng con rất muốn bố biết rằng: Dù có đau đớn hơn nữa con vẫn muốn sống, vẫn muốn được bên cạnh bố, làm con của bố. Con rất yêu bố, bố ạ!

Ông bố bật khóc, lúc này đây anh mới nhận ra rằng mình không chỉ mất đi con gái mà cả thế giới của anh cũng sụp đổ rồi.


Hãy cho chị em biết như thế nào là... đàn ông

Hãy cho chị em biết như thế nào là... đàn ông

Anh em hãy đứng lên khẳng định vị của mình để cho chị em biết như thế nào gọi là... đàn ông.


Ối giời, làm như trên đời này có mỗi anh chị thôi ấy.
Ối giời, làm như trên đời này có mỗi anh chị thôi ấy.

Ngồi im không là xuống đất nằm đấy nhé.

Wow, các chú thấy ý tưởng của anh "bá đạo" không?

Các chú chạy đi đâu cho thoát được anh hả?

"Mạo hiểm" đôi khi cũng là một thú vui.

Tránh... tránh hết cho thuyền anh ra khơi nào.

Wow, chuối khổng lồ lại còn đi lại được.

Anh em cố gắng tập trung vào nhé.

Muốn tán tỉnh anh hả, nằm mơ đi nhé cưng.

Đưa điện thoại ra đây "tự sướng" xem nào.

Không được ra biển thì anh tắm ở đây vậy.

Ôi giời, tối qua lại không được ngủ hả?

Công sức luyện tập cả năm trời cuối cùng đã thành công.

Nhà có điều kiện sao phải ngại nhỉ?


Chọn người yêu em, đừng chọn người em yêu

Chọn người yêu em, đừng chọn người em yêu

Con gái ai chẳng có khát vọng riêng về hạnh phúc gia đình và người đàn ông yêu thương mình. Dẫu vậy thì trước lúc gặp được ai đó phù hợp ta vẫn vô tình mắc vào những cạm bẫy của tình yêu khiến trái tim bị tổn thương sâu nặng. Có nhà văn đã từng viết mấy câu về nhân duyên trong cuộc đời như này:


Chọn người yêu em, đừng chọn người em yêu
ảnh minh họa

"Đúng người, đúng thời điểm
Sai người, sai thời điểm
Đúng người, sai thời điểm
Sai người, đúng thời điểm"

Con gái dù có buồn khổ, tốn nhiều nước mắt đến mấy thì cuộc tình mà ta mang hết tất tâm can, tình cảm bản thân ra để cố gắng vun vén, níu kéo cho tình yêu ấy nhưng nó cũng đã kết thúc rồi. Đó coi như là trả xong duyên, cũng như hết phận với người ấy, may mắn hơn nữa đủ dũng cảm để dứt khoát chia tay, vì khi người ta đã không còn thuộc về mình nữa mà vẫn cứ cố giữ cũng chẳng có hạnh phúc. Sau cùng chịu tổn thương vẫn là con gái.

Đúng như thế

Con gái ý, khi yêu mù quáng lắm, biết kẻ đó sai lè, nhiều điểm xấu lại còn không chung tình cơ mà vẫn liều lĩnh yêu, vì hi vọng được yêu và sẽ bất chấp tất cả để yêu hết mình một lần trong đời. Thế đấy ngốc nghếch mà mấy ai có thể thoát khỏi được cái bẫy ngọt ngào ấy.

Còn nhớ câu chuyện của bà chị khi dại khờ bước chân vào mối tình với một người đàn ông không đáng tin cậy. Anh ta khi yêu luôn miệng thề non hẹn biển chung thủy son sắt với chị cho dù cuộc sống của cả hai vất vả đến đâu. Rồi thì "Một căn lều tranh hai trái tim vàng" cũng được. Chị yêu lắm, tin lắm cho đến một ngày phát hiện ta anh ta đang tán tỉnh, hò hẹn với cô gái khác. Trong cuộc tình ấy chị là kẻ thua cuộc khi mà chót làm người yêu nhiều hơn, hi sinh nhiều hơn. Khi nhắc lại chị vẫn hay nói với lũ em:

"Hạnh phúc hay không còn hơn nhau ở cái số, hiếm lắm mới tìm được anh chàng phù hợp và đôi bên yêu thương nắm tay nhau đến già. Còn thì nhớ rằng đừng tìm người em yêu suốt đời, hãy tìm người suốt đời yêu em. Vì…
Người mà em yêu suốt đời chỉ khiến em luôn phải đi tìm hạnh phúc.
Còn người suốt đời yêu em sẽ tự mình mang lại cho em hạnh phúc cả một đời."

Con gái ý mà, trải qua dăm ba cuộc tình, lúc nào cũng đặt tin tưởng đôi bên trao cho nhau tình cảm nồng thắm không thể chia ly, nhưng đếm đi, đếm lại thì số lượng may mắn như thế trên cuộc đời này ít quá, kiếm mãi chẳng ra, chỉ thấy kẻ yêu nhiều hơn là kẻ thiệt. Loanh quanh một vòng, vài người đến rồi lại ra đi, bao mối tình dang dở, tổn thương chồng chất. Đừng quên khi chọn một anh chàng đồng hành cùng ta suốt quãng đời đời còn lại hãy chọn một yêu mình nhiều hơn chính mình. Anh ta sẽ vì hạnh phúc của cô gái mà cố gắng không ngừng để cả hai có một cuộc sống đầy đủ hơn. Luôn luôn chăm sóc vô điều kiện, chẳng nề hà bất cứ khó khăn nào. Là điểm tựa vững chắc chắn lấy sóng gió cuộc đời, bảo vệ và chiều chuộng. Hạnh phúc rất giản đơn nếu ta đủ sáng suốt và can đảm đứng về phía chàng trai thích hợp.


Chim ưng và Cáo

Chim ưng và Cáo

Chim ưng và Cáo quyết định sống với nhau như bạn bè và thoả thuận ở gần nhau cho tình bạn thêm bền chặt nhờ tình láng giềng. Chim ưng xây tổ trên ngọn cây cao còn Cáo đào hang đẻ con ngay trong những bụi cây dưới đất.


Chim ưng và Cáo
ảnh minh họa

Nhưng có một lần, cáo đi kiếm mồi, chim ưng đang đói bay sà xuống bụi cây vồ lấy các con cáo con và cùng với các con chim ưng con của mình ăn thịt chúng.

Cáo về nhà, biết được điều gì đã xảy ra và rất đau đớn: đau vì các con của mình đã chết không bằng đau vì không trả được thù, vì các con thú rừng không tài nào bắt được chim ưng. Nó chỉ còn biết đứng từ xa mà cất tiếng nguyền rủa kẻ vong tình bội nghĩa kia. Kẻ sức yếu, thế cô thì có thể làm được gì hơn?

Nhưng rồi cũng đến lúc chim ưng phải trả giá cho tình bạn bị nó chà đạp. Một người nào đó đem dê ra đồng để hiến tế. Chim ưng bay đến con vật bị hiến và tha đi bộ lòng bốc khói của nó. Và khi nó chỉ vừa mới tha về đến tổ, một cơn gió mạnh ập đến, những dây bện tổ cũ kỹ mỏng mảnh bốc lửa cháy sáng rực. Những con chim ưng con bị cháy xém rơi xuống đất. Chúng chưa thể bay lên được. Thế là Cáo chạy ra ăn thịt chúng ngay trước mắt chim ưng.

Truyện ngụ ngôn này cho thấy kẻ phản bạn dù có thoát được sự trả thù của người bị xúc phạm nhưng cũng không tránh khỏi được sự trừng phạt của Thượng đế.


Ảnh hài sức mạnh kinh người của Superman

Ảnh hài sức mạnh kinh người của Superman

Anh ấy chỉ bằng một cú chặt tay có thể xẻ đôi trái đất, một mẩu móng chân bắn ra của anh ấy có thể làm thủng mái nhà.


Ảnh hài sức mạnh kinh người của Superman
ảnh minh họa


Những hình ảnh hài hước chỉ có ở Nhật Bản

Những hình ảnh hài hước chỉ có ở Nhật Bản

Đất nước Nhật Bản là nơi quái dị và lạ lùng nhất trên thế giời, dưới đây là một số hình ảnh chỉ có ở đấy.


Những hình ảnh hài hước chỉ có ở Nhật Bản
ảnh minh họa

Một mình ôm hai cô em thế này cơ mà

Mỗi tầng một cốc thế này mới đủ uống chứ

Vừa ngủ dậy là chạy ra đây luôn

Bên trong có đảo ngược như bên ngoài không nhỉ?

Các bác cứ từ từ để ’gấu’ em lên đã

’Siêu xe’ độc nhất vô nhị trên thế giới

Những hình ảnh này chỉ có ở đất nước Nhật Bản

Chúng em chỉ hóa trang thôi mà

Có gì đâu mà vẻ mặt ’hoảng hốt’ vậy ông anh?

Khi mẹ vắng nhà, bố trở thành người mẹ thương con

Em vẫn nhìn thấy hết đấy nhé

Quà của bác nào vào nhận nhanh cái coi

Chiếc xe chỉ có thể tìm thấy ở Nhật Bản


Món quà bất ngờ của cô con gái dành cho người cha dượng của mình

Món quà bất ngờ của cô con gái dành cho người cha dượng của mình

Mặc dù không phải máu mủ nhưng người đàn ông này đã đối xử với con gái của vợ hết sức chu đáo và phần thưởng của ông là một món quà bất ngờ và đầy hạnh phúc.


Món quà bất ngờ của cô con gái dành cho người cha dượng của mình
ảnh minh họa

Trong suy nghĩ của mọi người thì “ Khác máu tanh lòng” đây là điều đương nhiên. Vậy mà vị cha dượng bao dung này lại đối xử với con gái của vợ hết sức tuyệt vời và phần thưởng của ông là một món quà bất ngờ và đầy hạnh phúc.

Đại đa số đàn ông đều có ham mê đối với xe . Chiếc xe thuộc hãng nào, số lượng bao nhiêu, giá cả ra sao … Đặc biệt còn có người coi xe như người tình bé nhỏ mà nâng niu. Vì vậy mà họ không tiếc tiền đầu tư tậu cho mình những chiếc xe mới coong và sành điệu.

Ở Cafornia , Mỹ, có một cô bé tên là Kristin Russell, bố dượng của cô bé Dave Russell sau khi lấy mẹ của cô bé đã bán đi chiếc xe yêu quý của mình để chi trả cho tiền tổ chức hôn lễ.

Chiếc Posche 914 của của ông đã có từ rất lâu. Ban đầu ông muốn dành số tiền này để tu sửa lại toàn bộ chiếc xe. Nhưng vì tổ chức hôn lễ với mẹ của Kristin , mà ông bắt buộc phải bán nó đi mặc dù lòng không muốn.

Dù cho không phải là bố đẻ của Kristin , Dave vẫn đối xử với cô hết sức tốt, chăm sóc cô như con đẻ. Ông cùng con gái chơi búp bê, kể chuyện cho cô bé nghe, mỗi lần có cuộc thi ông đều đến dự, luôn dành cho cô sự ủng hộ và cổ vũ nhiệt thành nhất.

Kristin luôn ghi nhớ tất cả những điều đó. Cô cũng thực sự coi ông như cha đẻ. Đợi đến khi trưởng thành , cô đã làm một hành động khiến mọi người hết sức kinh ngạc dành cho người cha của mình .

Cô dành hơn 2 năm để tìm lại chiếc xe, sau đó tìm được một chiếc xe giống y như chiếc cũ tại Arizona. Sau khi tu sửa cô đã gửi đến cho người cha của mình vào đúng ngày lễ của cha ( Ở Mỹ ngày lễ của cha vào chủ nhật thứ 3 của tháng 6).

Khi nhận được chiếc xe này Dave không biết là xe của ai. Đợi đến khi biết được tâm ý của cô con gái, ông hết sức kinh ngạc và cảm động. Kristin hết sức cảm động nói:

Bố của con là người tuyệt vời nhất!

Tình cảm của hai người hết sức sâu đậm, khiến mọi người khỏi nghĩ đến câu nói: “Công sinh không bằng công dưỡng


Hạnh Phúc

Hạnh Phúc

Trước đây những bức tranh tôi vẽ đời thường có màu xám - màu của sự trống trải cô đơn, màu được pha trộn bởi màu trắng nhạt nhòa và màu đen bi lụy. Đối với cậu sinh viên nghèo như tôi thì nhìn đời màu xám không còn là lạ lẫm. Và rồi tôi thường hay tự hỏi hạnh phúc màu gì? Nó có như nước mắt, rơi trên mắt ai thì trong suốt như pha lê còn rơi trên mắt mình lại nhập nhòe không thấy rõ?


Hạnh Phúc
ảnh minh họa

Một tối đầu đông, cái rét mới căm căm vào da thịt, tôi đạp xe từ trường về nhà, quãng đường dài gần ba mươi cây số không phẳng phiu gì, đi qua hai cây cầu cong cong như hai con tôm, gió ngược, thật chẳng khác nào leo núi. Đói, mệt, hoa mắt. Bánh xe đạp tôi uể oải lăn trên con đường sâu hun hút, bất ngờ một khoảng sáng rọi vào người tôi, chớp mắt ập đến hất tung tôi và chiếc xe cà tàng bay xa. Đầu óc tôi choáng váng, máu từ đầu, tay, chân chảy ra ướt nhèm cả quần áo thì mới thấy đau. Cái chân phải tê dại, giần giật liên hồi. Tôi bàng hoàng biết mình đã bị tai nạn. Đau đớn và sợ hãi vồ vập lấy tôi. Em, người đâm xe vào tôi cũng hoảng sợ đến phát khóc. Em chạy lại chỗ tôi khóc lóc hỏi tôi có bị làm sao không. Tôi nghe thấy tiếng em mà tôi không thể nào nói được. Máu chảy láng xuống đường đã trả lời tất cả. Tôi ngất lịm đi lúc nào không biết...

Tôi hôn mê ba ngày trong bệnh viện. Một giấc ngủ dài, không êm ả, mang lại phiền lụy cho bố mẹ và những người quanh tôi.

Tôi thức dậy, thấy quang cảnh bệnh viện và người con gái xa lạ ngồi bên cạnh mình. Người con gái có đôi mắt long lanh như hồ mùa thu, chiếc mũi nhỏ xinh xinh trên làn môi lượn những viền nét mềm mại. Đó là em, lần đầu tiên em xuất hiện trước mắt tôi như một thiên thần. Em nhìn tôi gật đầu, thở phào nhẹ nhõm:

- Ơn trời! Anh tỉnh lại rồi... anh mà làm sao thì em chết mất...

- Bố mẹ tôi đâu? - Tôi thều thào.

- Mẹ anh đi gọi bác sỹ đến tiếp đạm và thay băng cho anh rồi.

Tôi chợt nhìn lại mình. Những vết băng, khâu chằng chịt, chân phải bó bột bị nẹp cứng đơ. Nhắc đến vết thương, nhớ tới nó thì những cảm giác đau điếng lại dồn dập ập đến. Tôi nhăn nhó, sái mặt.

Em nghẹn ngào xin lỗi tôi, kể lại cho tôi vụ tai nạn ba hôm trước. Em mới biết đi xe máy một thời gian, tránh cái ổ gà bị quạng tay lái. Còn tôi chắc đang mơ ngủ nên đi dềnh ra đường. Rồi cái gì đến cũng đã đến. Nghe em - thiên thần sám hối, tôi không trách em. Số tôi lúc nào mà chẳng đen đủi. Chỉ khổ cho bố mẹ lại lo lắng, chạy vạy vì tôi. Đúng là mệt mỏi với đời!

Hôm sau em lại đến thăm tôi. Em nói chuyện tự nhiên hơn, không còn ái ngại như hôm trước. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy em cười. Một nụ cười trong trẻo như tia nắng sớm mai chiếu qua ô cửa sổ, dịu dàng mang bình yên đến cho những tâm tư còn khủng hoảng trong tôi. Đó cũng là lần đầu tiên có một nụ cười của người con gái khiến ánh mắt tôi như ngây dại, lúc chợt tỉnh, tôi vờ lảng mặt đi nhưng vẫn còn xao xuyến. Trước lúc ra về, tôi còn bắt gặp nụ cười em một lần nữa, em bảo: Mai tan học, em sẽ lại ghé thăm tôi nữa. Nhưng, trong đầu tôi lúc ấy luôn chắc chắn một điều: Em đến vì những vết thương em vô tình gây lên trên cơ thể tôi mà thôi.

Hạnh phúc màu hoàng hôn - 1

Em hiện lên trên trang vẽ tự nhiên và chân thực, như bao giấc mơ của tôi (Ảnh minh họa)

Hàng ngày, em vào bệnh viện thăm tôi, đút cho tôi từng thìa cháo lúc mẹ tôi đi vắng. Em nắm tay an ủi tôi, dìu tôi tập đi những bước đầu chập chững.

Ngày qua ngày em kề cận chăm nom cho tôi. Từng ánh mắt, nụ cười của em như cơn mưa tưới tắm lên cái tâm hồn khô hạn, cằn cỗi của tôi.

Tự bao giờ bóng hình em đã len lỏi vào trái tim tôi. Bên em, tôi thấy lòng rạo rực và ấm áp hơn bao giờ hết. Tôi đã rung động? Hay đã yêu em?

Tôi bắt gặp nụ cười của em trong những giấc mơ, mỗi sáng thức dậy tôi chờ đợi em đến để nhìn thấy nụ cười của em thật và gần hơn. Những hôm em bận không đến được, tôi thấy nhớ nhung vô cùng.

Vắng em, tôi vẽ tranh, nhìn về khung cửa sổ và mường tượng ra dáng hình em ngồi đó. Bức tranh lần này thật đặc biệt với tôi, tôi vẽ bằng trái tim, thả cảm xúc trôi theo đầu bút. Từ mái tóc, làn mi, đến nụ cười thánh thiện của em tôi đều rất nhớ. Em hiện lên trên trang vẽ tự nhiên và chân thực, như bao giấc mơ của tôi.

Mấy hôm sau, em xem tập tranh vẽ của tôi, thấy có em. Em trầm trồ ngạc nhiên:

- Ôi! Sao đẹp và giống thế. Anh vẽ giỏi quá!

- Tặng em đó!

- Thật à! Cảm ơn anh! - Em reo lên. - Anh làm họa sĩ được đấy!

- Trước anh cũng định thi mỹ thuật mà nghề đó bấp bênh lắm. Nghe lời bố mẹ, anh học kỹ thuật sau này làm công nhân thôi!

Thấy em rạng rỡ ngắm nghía bức tranh ấy, trong lòng tôi rất vui. Tôi cứ băn khoăn không dám nói ra câu mà tôi ấp ủ mấy ngày nay. Cuối cùng, tôi cũng lấy hết can đảm để hỏi em:

- Em có ngươi yêu chưa?

Em nhìn tôi, hồn nhiên trả lời:

- Em có rồi anh à!

Tôi lặng người đi. Hụt hẫng. Tiếc nuối nghèn nghẹn nơi cổ họng, cảm giác như hi vọng nhen nhóm trong tâm hồn bao lâu nay rơi vào vực thẳm…

Em nhìn thấy ánh mắt khác lạ của tôi, chắc em cũng đoán ra cái gì đó. Em khẽ nói:

- Anh là anh trai của em nhé!

- Ừ! Em gái...

Tôi nhắm mắt giả vờ ngủ, quay mặt về phía giường không có em. Nằm nghe những tiếng thở dài của chính mình...

***

Ra viện, tôi đi được bằng đôi chân của mình mặc dù các bước chân vẫn còn ngượng nghịu và lệch lạc. Tôi học lại kỳ cuối đại học, kỳ mà trong thời gian tôi ở bệnh viện đã bảo lưu. Tôi trở về cuộc sống sinh viên nghèo như trước kia, chỉ khác ở chỗ biết rung động đầu đời, thầm thương trộm nhớ một người - là em.

Em xin số điện thoại của tôi, thường xuyên đến nhà tôi chơi. Em coi nhà tôi như gia đình, có bố, có mẹ và anh. Tôi có thêm một người bạn, một người em gái, lẩn khuất trong tâm hồn là một tình yêu... đơn phương!

Bên cạnh tôi, em vô tư và hồn nhiên, em chia sẻ với tôi những buồn vui, em kể cho tôi chuyện tình yêu của em, nó thật đẹp và lãng mạn - cái mà tôi khó có thể mang đến cho em được. Tôi lắng nghe em kể chuyện, tôi cười gượng, bông đùa vài câu vu vơ rồi cố dằn lòng chôn giấu tình yêu trong tôi.

Em hay nũng nịu tôi lắm, em bảo có mỗi một người anh trai là tôi nên phải chiều em chứ. Em bắt tôi vẽ tranh, vẽ hình em. Tôi vẽ. Em mang ảnh người yêu đến bảo tôi vẽ hộ chân dung người yêu em. Tôi cũng vẽ. Em không biết rằng, có những bức tranh vẽ tôi và em nắm tay nhau đi trên một con đường, hay em tựa đầu vào vai tôi để ngắm hoàng hôn, tôi đã giấu nhẹm đi, để những đêm nhớ em tôi giở ra xem một mình. Chỉ cần được bên em, nhìn em cười là tôi sẵn sàng làm tất cả. Tôi mơ hồ đợi chờ... Tôi chúc em hạnh phúc. Đôi khi những tình cảm mâu thuẫn nhau một cách lạ lùng không thể hiểu nổi!

***

Hoàng hôn, bên dòng sông quê nước chảy hiền hòa, tôi lang thang hóng gió. Tôi lựa một hòn đá mỏng ném xiên về phía mặt sông. Hòn đá bay vù vù, nhảy cóc những năm bước trên mặt nước, rất thú vị. Tôi nhặt một hòn đá khác đang định ném thì nghe thấy tiếng em từ trên đường gọi tôi. Em chạy lại chỗ tôi, nét mặt hân hoan, em vừa nói vừa cười:

- Anh ở đây à! Em tìm anh mãi đấy !

- Có chuyện gì mà vui thế nhóc?

- Tháng sau em lấy chồng anh à!

- Thật à? Em đang học dở năm hai mà? - Tôi sửng sốt.

Còn em thì đỏ mặt xấu hổ, ngại ngùng nói:

- Em có thai với anh ấy rồi... Gia đình anh ấy bàn với gia đình em, bảo là tháng sau phải cưới ngay. Em bỏ học thôi, sau này con em lớn một tí sẽ theo gia đình anh ấy ra nước ngoài.

- Ừ...

Miệng tôi đắng ngắt, tôi muốn chạy đến một chỗ nào đó thật xa để tuôn ra những giọt nước mắt kìm hãm bấy lâu nay, mà chân tôi bủn rủn có gì đó níu giữ không bước được. Tôi quay mặt vào dòng sông để trốn tránh ánh mắt em, tôi ném hòn đá trên tay xuống nước. Hòn đá chìm nghỉm. Tôi nhắm mắt, hít thật sâu để ngăn cho giọt nước mắt không rơi. Những đợi chờ... vô vọng. Ngày này rồi cũng đã đến.

- Anh sao thế?

- Anh không sao... tự nhiên váng đầu...

- Để em dìu anh về nhé! - Em vịn vào vai tôi.

- Anh đứng một lát...

Trong thâm tâm tôi bị giằng co bởi những câu hỏi, lí trí đang chất vấn tâm hồn:

"Em vô tư, trong sáng lắm em có hiểu được tình yêu và nỗi đau của mày không? Mày thật nhu nhược? Cái lạnh lùng của mày đâu mất rồi? Em gái mày đi lấy chồng mày phải vui mới phải? An phận mà về đi!".

Đứng lặng khoảng một lúc, tôi theo em về nhà. Về đến nhà, tôi kêu mệt lên giường trùm chăn, chẳng buồn ăn. Em lo lắng cho tôi, ngồi hỏi han đến chập tối mới về. Em đi rồi, trong khoảng tối góc chăn, nước mắt tôi mới trào ra, những giọt nước mắt lặng thầm suốt đêm hôm ấy...

Những ngày hôm sau em bận bịu chuẩn bị đám cưới nên ít qua nhà tôi. Cũng tốt! Cho nỗi lòng tôi nguôi ngoai dần...

Cho đến một ngày...

***

Một tuần sau, giữa đêm lạnh, tôi nhận được cuộc điện thoại của em gọi đến. Tiếng em khóc, nấc nghẹn:

- Anh ấy mất vì tai nạn giao thông rồi... Em muốn chết... con em cũng sẽ chết.

Tôi bàng hoàng nhưng cố bình tĩnh để an ủi em:

- Em ở đâu đấy? Em phải sống để sinh con ra chứ? Về nhà với bố mẹ đi em!

Em không nói gì nữa, chỉ nghe thấy tiếng khóc nức nở, tiếng hơi thở em phả vào điện thoại, tiếng gió rít, tiếng còi tàu... Tôi hoảng hốt, vơ vội chiếc đèn pin, ra bờ sông tìm em.

Tôi nhìn thấy em ngồi ủ rũ trên một tảng đá nhỏ, mấp mé bờ sông, tôi chạy đến bên em, việc đầu tiên tôi làm là nắm lấy tay em, tôi sợ sẽ vuột mất em xuống dòng sông mãi mãi.

- Về đi em... mọi chuyện sẽ qua thôi mà! Em phải sống vì bố mẹ, vì con em...

- Em sẽ chết... sao anh ấy bỏ em mà đi?

Em vùng vẫy khỏi tay tôi, lao về phía dòng sông. Tôi kéo em lại và ghì chặt em vào lòng. Em gào lên: "Anh tôi buông tay em ra". Tôi càng ghì chặt hơn. Em cắn vào tay tôi rớm máu.

- Hãy khóc... và làm những gì em muốn. Nhưng xin đừng chết... Anh yêu em mà! - Tôi cũng bật khóc.

Nước mắt em ướt nhèm áo tôi. Tôi ôm chặt lấy em và khóc cùng em. Thật lâu... thật lâu, quên cả thời gian. Đúng hơn là cho thời gian xóa nhòa tất cả. Dù gì đi chăng nữa tôi sẽ luôn ở bên em, đón lấy em và những nỗi đau của em trong vòng tay này.

Chỉ mong ký ức buồn sớm phôi phai rồi chìm sâu vào quên lãng...

***

Thấm thoát sáu năm đi qua, hoàng hôn, vẫn bờ sông ấy, cát bụi đã nhuốm màu thời gian còn dòng sông vẫn lững lờ trôi về hướng mặt trời. Em nắm tay tôi, dựa đầu vào vai tôi, đứng trên một thảm cỏ xanh mướt mượt mà. Bé Na và bé Bi chạy lon ton đuổi bắt nhau vòng quanh chúng tôi, miệng bi bô những câu hát đồng dao ngọng nghịu. Hai đứa mệt quá, sà vào ôm chân tôi. Bé Na ngô nghê hỏi tôi:

- Bố ơi! Chân này của bố khác chân kia, có cái gì lồi ra đây này.

Em quay sang nhìn tôi, nhìn con chan chứa yêu thương, miệng nở một nụ cười. Tôi nắm tay em chặt hơn, vui vẻ trả lời con:

- Đó là dấu tích hạnh phúc mẹ con mang đến cho bố đấy!

Bé Bi đứng mỏi chân, rớn người với lấy tay tôi:

- Bố của con, bố bế con lên, con đi tàu vũ trụ.

- Bố của chị cơ! Bố ơi! Con cũng muốn đi tàu vũ trụ. - Bé Na nũng nịu.

- Bố của cả hai con... Hai con là thiên thần của bố mẹ.

Tôi dang hai tay bế hai đứa lên, xoay vòng nhanh dần, chúng la hét vì vui sướng... Tôi yêu những giây phút này, yêu tiếng cười những đứa trẻ, yêu ánh mắt dịu dàng của em.

Tôi nhớ trước đây tôi có vẽ bức tranh cùng em ngắm hoàng hôn, nhưng hiện tại tươi sáng, bình yên hơn quá khứ. Có lẽ tôi về phải vẽ thêm vào bức tranh ấy hai thiên thần bé nhỏ của tôi, rồi tô vào khung trời ảo vọng kia màu của yêu thương và hạnh phúc.