Bị mất đời trai, tôi có gì sai?

Bị mất đời trai, tôi có gì sai?

Dù không thiệt thòi như em nhưng mà dù sao tôi cũng thấy mình đã làm một việc đáng ân hận nhất!


Bị mất đời trai, tôi có gì sai?
ảnh minh họa

Sau khi chia sẻ câu chuyện bị bạn gái dụ dỗ làm “chuyện ấy”, tôi không hiểu sao mọi người không hề đồng cảm mà lại ném đá tôi tả tơi, cho rằng tôi chỉ là thằng đểu, kẻ biến thái, là một thằng gay chính hiệu.

Tôi không hiểu sao mọi người nói tôi gay, hay thậm chí là biến thái. Nếu tôi là gay thì tôi đã không yêu em, không có những cảm xúc, tình cảm khác giới của một thằng con trai cần có. Tôi không bình thường, tôi biến thái vì làm chuyện ấy rồi lại muốn “phủi tay”… Không! Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ từ bỏ em, càng chưa có ý nghĩ sẽ rũ bỏ trách nhiệm vì điều gì đó. Liệu có bao nhiêu người con trai “biến thái” đủ dũng khí chối từ khi bạn gái mình tự nguyện…

Là con trai thời hiện đại, có quan hệ tình dục là điều hết sức bình thường. Tôi cũng thế, điều đó đối với tôi hết sức bình thường. Tôi yêu em và nhiều khi bên em, tôi đã rất muốn, rất muốn, nhưng lý trí của tôi, cũng như sự ngọt ngào vừa tầm của em đã đủ sức mạnh để làm tôi dừng lại. Chỉ là tôi vẫn muốn giữ gìn cái nét truyền thống Á Đông, chỉ là tôi muốn giữ gìn để tình yêu được lâu bền, muốn không xảy ra bất cứ một điều gì làm em buồn, làm em hụt hẫng. Và bản thân tôi đã từng nghe chuyện nhiều bạn gái có ý định tự tử vì đã trao hết cho người yêu nhưng cuối cùng vẫn chia tay, hay cậu bạn tôi cũng đã từng mắc bệnh chỉ vì muốn thử cảm giác… Chính vì những câu chuyện như thế mà tôi cũng tự hứa sẽ không làm gì để người yêu tôi buồn.

Đến giờ tôi vẫn chưa đủ dũng khí để nói chuyện với em 

Nhưng… cái đêm hôm đó, vì em gợi ý, vì em chủ động và vì tôi không biến thái nên tôi mới hành động như vậy. Cái đêm hôm ấy, thực sự em quá khác ngày thường. Em ăn mặc mát mẻ, lúc đó, những ý tưởng đen tối trong đầu tôi không phải không được nhen nhóm. Tôi đã cố gắng từ chối, mắng em đùa… nhưng em lại giận hờn. Bản năng của một thằng con trai làm tôi điêu đứng, dưới sắc đẹp, bộ quần áo sexy và những hành động âu yếm của em. Và chính vì điều đó, tôi đã gục ngã.

Một phần khác trong con người tôi bắt đầu nghi ngờ và dấy lên những suy nghĩ không đáng có. Tôi không hiểu tại sao em lại thay đổi thế? Đáng lẽ một thằng con trai như tôi sẽ phải là người chủ động, nhưng người chủ động lại chính là em? Chỉ đơn thuần là vì em muốn có 1 ngày đặc biệt, chỉ vì em nghe bạn bè và tò mò, chỉ vì em muốn tình yêu của chúng tôi ràng buộc hơn… Tôi đã nghĩ rất nhiều nhưng đến giờ tôi vẫn chưa dám đứng trước em để nói lại cho rõ ràng. Tôi sợ em buồn, hụt hẫng, sợ em nghĩ ân hận và sợ em nghi ngờ tình yêu của tôi dành cho em.

Đã từng nghe mấy thằng bạn nói chuyện sau này lấy vợ phải còn nguyên, tôi cũng nghĩ vậy, một người con gái biết giữ gìn cũng chẳng dễ tìm và đó là người đáng được trân trọng. Nhưng giờ em chủ động khi tôi chưa chuẩn bị gì, tôi không hề sẵn sàng… nên tôi càng hoàng mang. Tôi bước ra khỏi căn phòng, tâm trí hỗn loạn… Bình thường em dịu dàng và hiền lành thế cơ mà.

Mọi người chỉ nghĩ con gái mới cần giữ gìn, sao con trai lại không? Có ai hiểu được cảm giác của tôi?


Anh từng ước mình là con gái…

Anh từng ước mình là con gái…

Hồi bé, anh từng ước mình là con gái, để được nũng nịu như cô em gái nhỏ, đòi mẹ mua bao nhiêu là váy diêm dúa…


Anh từng ước mình là con gái…
ảnh minh họa

Lúc 8 tuổi, anh vẫn ước giá như mình là con gái… Để chẳng bị mấy gã lớp trên bắt nạt, trấn lột hôm cái bút chì, hôm cái thước kẻ mà ấm ức chẳng làm được gì. Chỉ vì dáng nhỏ con! Hừm! Ước là con gái để như bạn Bống lớp anh, được chúng nó cho ăn chung kẹo dừa, kẹo mút…

Lớn hơn chút, anh vẫn ước được làm con gái. Để không bị tự ti với chiều cao khiêm tốn nhất nhì khối. Là con gái nhỏ nhỏ cũng đáng yêu, nhưng làm thằng con trai thì tủi thân lắm ấy. Chẳng dám viết thư cho cô bạn sao đỏ lớp bên. Hẳn bạn í chê mình…

Lên cấp 3, chiều cao của anh bỗng nhiên tăng vọt, anh không ước mình là con gái như xưa nữa. Tuy vẫn tự ái nhiều lắm vì là con trai mà không giỏi thể thao, không cơ bắp cuồn cuộn như thằng bạn. Đó là nỗi tủi nhục của thằng con trai. Vẫn nghĩ, phải chi làm con gái vẫn sướng hơn! Là con gái để chẳng phải làm việc gì nặng nhọc, chỉ cần câu “Ấy ơi giúp tớ cái này” là mấy tên thi nhau làm đỡ. Ai bảo con trai phải ga lăng, vẫn phải tươi cười dù mệt đến méo mặt!

Vẫn có khi anh mong làm con gái khủng khiếp. Để chẳng bị bố mẹ quản thúc như thể chẳng tin tưởng mình. Nào là sợ bạn xấu rủ rê, nào là sợ rượu chè, nghiện ngập, gái trai…

Nhiều khi anh chỉ ước mình là con gái 

Nhất là biết yêu rồi vẫn thấy, sao con trai khổ thế! Đời đời kiếp kiếp vẫn phải luyện “cưa” tán gái. Mà yêu nàng tha thiết vẫn chẳng được đáp lại mảy may. Giá làm con gái để được làm cao… Để có quyền lựa chọn, chỉ việc ngồi yên mà đầy “lính” xếp hàng… Rồi chẳng phải đau đầu, dốc ví tặng quà nàng mỗi năm bao nhiêu là dịp lễ, có khi vẫn là công cốc…

Yêu em rồi mới biết, làm con gái có dễ đâu. Bàn tay nhỏ nhắn của em phải làm đủ việc từ nấu cơm, rửa bát, quét nhà, vá may từ hồi tiểu học. Còn anh đã có mẹ, lớn lên có em gái nữa nên chẳng bao giờ phải động chân động tay đến.

Yêu em rồi mới biết, con gái luôn mang trong mình một nỗi tủi thân rằng mình không xinh xắn lắm. Vẫn có đó những cô bạn ngồi trong góc lớp mắt trực khóc vì 20/10 chẳng có bó hoa nào, vẫn có đó những cô bạn buồn lắm vì chẳng có cậu bạn nào ngỏ ý thời cắp sách… Anh mới thấy được đi tán vẫn sướng biết bao!

Yêu em rồi mới biết, con gái khổ lắm đó. Lúc nào cũng bị người đời dòm ngó nọ kia: Nào là làm con gái sao nghịch như quỷ sứ, con gái gì ăn to nói lớn… Ai bảo con gái không bị bố mẹ quản thúc, đi đến nơi về đến trốn, đi tối về khuya là con gái không ngoan.

Yêu em rồi mới biết, được tán nhiều đâu thích. Từ chối cũng đau đầu, loạn óc lắm đó. Con trai nào hiểu không yêu nhưng “ấy vẫn cực kì quan trọng với tớ”! Thật đấy! Con gái thực sự cần những cậu bạn trai, những “ông anh” tốt, điều đó còn quý giá hơn cả tình yêu!

Yêu em rồi mới biết, con trai cô đơn chỉ thoáng buồn rồi lại có bao niềm vui với tự do riêng có. Con gái cô đơn ảnh hướng đến bao nhiêu là thứ: tâm hồn, sức khỏe và nhan sắc nữa nhé! Bởi con gái vẫn nói mồm nhưng đâu đó đêm về có những giọt nước mắt lặng rơi.

Yêu em rồi mới biết, con gái phải chịu đựng rất nhiều. Là em đó, mặt tái xanh, ngất lên ngất xuống mỗi kì con gái. Con trai nào thấu hiểu…

Là con gái là bao nhiêu nỗi khổ. Rồi mai đây, khi em thực sự trưởng thành sẽ làm vợ, làm mẹ, bao nhiêu là vất vả. Anh sợ rồi, chẳng muốn làm con gái đâu. Chỉ mong được làm nam nhi chính hiệu. Để được bên em san sẻ, để yêu thương em, khỏa lấp thật nhiều những thiệt thòi con gái.

Giờ anh ước giá mỗi tháng có một ngày như 20/10, để nhắc anh nhớ những nỗi niềm con gái… để anh không vô tâm mà xao nhãng yêu thương em với những thú vô thường… để anh biết làm con trai không được để con gái cô đơn nhiều như thế…

Yêu em, cô gái của anh!


Đã bảo rồi, xem làm gì để rồi phải ‘cười lăn lộn’

Đã bảo rồi, xem làm gì để rồi phải ‘cười lăn lộn’

Đảm bảo khi xem xong những bức hình dưới đây sẽ khiến cho những người tò mò cũng phải "bò lăn" ra cười.


Ối giời ơi, sao chị lại “đè đầu cưỡi cổ“ em vậy?
Ối giời ơi, sao chị lại “đè đầu cưỡi cổ“ em vậy?

Đọc mãi mà vẫn chưa thuộc được trang sách nào đây.

Trả túi lại đây cho chị chứ cô em.

Các bác cho em hỏi đường đi về biển hướng nào đấy ạ?

Ối ối, các anh nhìn cho kĩ vào đi nhé.

Đã bảo là đừng có chụp ảnh em rồi cơ mà.

Nằm dưới này khỏi lo bị ai làm phiền.

Biển số xe của em đây nhé.

Hôm nay mình đi chơi ở đâu vậy mẹ?

Cứ vô tư mà ngủ không lo ai chiếm chỗ nhé.

Nóng quá vào đây tắm cái cho mát thôi mà.

Từ từ thôi ông anh, phải bảo vệ bọn em đằng sau nữa mà.

Chương trình tuyền hình thức tế ở khắp mọi nơi.

Làm việc đôi lúc phải có "mạo hiểm" chứ.

Wow, đến bao giờ mình mới đi được giày này nhỉ?


Bố bệnh liệt giường – các con đùn đẩy trách nhiệm cho người dưng

Bố bệnh liệt giường – các con đùn đẩy trách nhiệm cho người dưng

Tôi nuôi cụ ấy vì thấy xót xa cho cụ có lắm con nhiều cháu mà chẳng ai đoái hoài, chứ tôi có làm cái nghề này đâu mà lấy tiền ?”


Bố bệnh liệt giường – các con đùn đẩy trách nhiệm cho người dưng
ảnh minh họa

Chuyện xảy ra ở hành lang một bệnh viện. Cô con dâu nhăn mặt nói với chồng: “Ở nhà đủ thứ phải lo, làm sao mà vô trong đây hầu ba được? Anh nói cô Năm hay cô Bảy ở không thì chia nhau vô chăm sóc ba “.

Anh con trai chưa kịp trả lời thì có lẽ cô Năm hay cô Bảy gì đó đã cong môi phản đối: ” Tui cũng có đủ thứ chuyện để lo chứ bộ, quên tui đi”.

Một cậu con trai khác cau cau lông mày: “Nói chung là ai cũng bận hết, với lại ba mắc bệnh lây nhiễm, vô hầu ba rồi lỡ bị lây thì làm sao ? “.

Cô con dâu trưởng phán một câu: “Thôi khỏi bàn tán gì hết, mướn người nuôi là xong chuyện“

Tất nhiên sau đó, sự việc xảy ra đúng như hoạch định của họ. Một phụ nữ khỏe mạnh, có dáng vẻ nông dân đang nuôi một người bệnh nằm giường bên cạnh ông cụ đã chủ động đề nghị nuôi bệnh cho ông cụ luôn. Công việc tỉ mỉ, cần sự chu đáo, từ việc cho uống sữa, uống thuốc đến thay quần áo, lau người (ông cụ đã mất hết cảm giác vệ sinh), nhưng chị vẫn làm với sự chăm chút, không để lộ bất cứ thái độ ghê tởm nào, lại còn có vẻ hiền hậu, dịu dàng như con đối với cha mẹ.

Trong lúc ấy, có lẽ yên tâm vì cha đã có người chăm sóc, đám con trai, con gái, dâu, rể hơn một chục người của ông cụ thỉnh thoảng mới lượn qua như một luồng gió nhẹ. Tiếc thay, sự chăm chút của chị phụ nữ không kéo dài bao lâu, chỉ hơn một tuần sau là ông cụ đã qua đời. Con cái, cháu chắt ông kéo vào mới đông chứ. Họ khóc lóc khá ồn ào nhưng vẫn bình tĩnh chỉ huy việc khâm liệm ông cụ, và ở hành lang lại xảy ra một cuộc cãi vã xem người nào phải chi nhiều nhất cho đám tang ?…

Anh con trai trưởng cầm một xấp tiền đến trả cho chị phụ nữ đã nuôi bệnh cha mình. Hai mắt đỏ hoe, chị trả lời: ”Tôi nuôi cụ ấy vì thấy xót xa cho cụ có lắm con nhiều cháu mà chẳng ai đoái hoài, chứ tôi có làm cái nghề này đâu mà lấy tiền ?”.

Xem Video: Rớt nước mắt: Con trai tàn tật chăm mẹ ốm liệt giường

XEM VIDEO CLIP: eT1V9G5Jni8

Đám người đang khóc mếu, cãi nhau… đột nhiên im bặt. Rồi từng người một lẻn ra ngoài…


Nước mắt chảy xuôi

Nước mắt chảy xuôi

Bà ngồi co ro bên này đường, chờ cho cửa hàng phía đối diện tắt điện, đóng sập cánh cửa sắt nặng nề xuống mới chống tay vào gối đứng dậy, khó nhọc bước qua đường. Cánh cửa này có mái hiên rộng, chủ nhà dễ tính, lỡ bà có ngủ quên dậy muộn thì người ta cũng chỉ nhẹ nhàng gọi bà dậy, kêu bà đi chỗ khác để mở hàng chứ không quát mắng xối xả, đốt vía như những chỗ khác. Vậy nên, mấy tháng nay rồi, dù đi xin ở xa hay gần, bà đều trở về dưới mái hiên này để tá túc.


Nước mắt chảy xuôi
ảnh minh họa

Ngồi xuống mái hiên bà bắt đầu thở dốc. Chẳng hiểu sao mấy hôm nay bà thấy cơ thể mệt mỏi, rệu rã quá. Cũng chẳng trách được. Bà đã ngoài tám mươi. Nhiều người ở tuổi này có khi đã nằm liệt một chỗ, con cái phải hầu hạ, phục dịch. Bà còn lê la khắp các phố để xin ăn được coi như trời còn thương mà cho sức khỏe. Đôi khi bà mằm nghĩ ngẩn ngơ, có khi trời thương bà, biết bà có ốm nằm liệt giường liệt chiếu thì cũng chẳng có ai ngó ngàng tới nên ban cho bà sức khỏe.

Nhưng mà bà cũng mệt lắm rồi. Cơn tức ngực kéo đến làm bà khó thở. Bà lôi trong mấy cái bao cũ mấy tờ báo cùng vài tấm bìa cát tông làm gối, quay mặt vào phía cánh cửa. Ác thay trời lại lất phất mưa. Bà khó nhọc ngồi dậy, lôi ra cái áo mưa cũ quấn quanh người. Mưa làm chân tay bà tê nhức. Bà không ngủ được. Bà lần tìm trong nải một tấm ảnh cũ, ngồi khom khom quay lưng lại phía đường để nước mưa không tạt được vào tấm ảnh. Bà nhìn tấm ảnh, lẩm bẩm như trò chuyện với một người bạn.

– May mà ông ốm một trận rồi đi luôn. Đi nhẹ nhàng thanh thản chứ không cũng lại phải lê lết ngoài đường giống tôi. Mà chân ông yếu thế, đi làm sao được.

Bà đưa bàn tay vuốt vuốt khuôn mặt trong tấm ảnh. Giọng đã bắt đầu nghẹn nước:

– Mà ông có thương tôi, sao không cho tôi đi cùng ông với ông ơi…

Mưa bắt đầu nặng hạt. Bà quấn tấm áo mưa chặt vào cơ thể, dí sát người vào cánh của mái hiên. Tiếng mưa tạt vào tấm áo mưa lộp… bộp… lộp… bộp nghe lạnh buốt và tê tái.

Bà cũng đã từng có một mái nhà. Một mái nhà bình dị đơn sơ nhưng ấm áp, hạnh phúc. Nghĩ đến căn nhà cũ bà nén tiếng thở dài tức nghẹ trong lồng ngực. Cất tấm ảnh vào sâu trong đáy, ôm vào lòng, khép chặt tấm áo mưa cho khỏi ướt, bà quay người lại đối diện với màn mưa. Đôi mắt già nua ướt nhoèn, mờ mịt những hồi ức cũ.

Ông bà cưới nhau được chục năm mới sinh được đứa con gái nêu yêu chiều nó lắm. Hôm bà sinh con ở trạm xá, ông mừng tới nỗi ôm con khóc tu tu như một đứ trẻ trước bao cặp mắt lạ lùng của mọi người.

Ông chăm con từng li từng tí, theo dõi từng ngày lớn lên của con. Đi học, những hôm mưa gió. Ông cõng nó trên lưng. Nó lớn lên một chúc, ông tằn tiện mua cho con cái xe đạp mi ni.Máy chục năm trời, ông không dám mua một cái áo mới, ai cho gì mặc nấy để khi nó vừa thành thiếu nữ, ông dành dụm đủ để xây một căn nhà ngói nhỏ ba gian. Ông bảo bà:

– Nó là con gái, ở nhà lụp sụp quá, bạn bè đến chơi, nó mặc cảm.

Mưa càng lúc càng nặng hạt hơn. Trong mưa, bà thấy khuôn mặt ông bừng sang hạnh phúc. Bà không thể nhầm được. Đó là khuôn mặt ông trong đám cưới con gái. Nhà rể ở ngay xóm trên. Lúc lấy con gái bà, nó hãy còn là một chàng trai mới lớn, hiền lành, chân chất và khỏe mạnh. Đám cưới con gái, khuôn mặt ông rạng rỡ mà mắt lại rưng rưng. Ông nói, con gái đi lấy chồng, ông mừng lắm. Nhưng ông cũng buồn vì phải xa con. Vẫn biết nó lớn thì phải rời xa vòng tay ông, phải lấy chồng mà sao ông vẫn thấy hụt hẫng. Bà cưới bảo ông chưa già đã lẩn thẩn. Nó lấy chồng ngay xóm trên, cách có độ mươi phút đi bộ mà ông cứ như thể gả con gái đi lấy chồng ở tận đẩu tận đâu. Ông cũng cười bảo không biết tại sao ông lại yếu mềm hơn cả bà.

Cơn họ kéo đến như muốn xé toang lồng ngực. Bà chống tay vào cửa, ho rũ rượi rồi đưa tay đấm nhẹ vào ngực. Cơn ho dứt, bà thở dốc. Lúc bà ngước lên, bong ông trong mưa đã biến mất. Bà lẩm bẩm:

– Cũng may là ông đi trước khi mở đường qua nhà. Chứ không thì…

Ông ốm một trận rồi đi. Nhẹ nhàng như không còn vương vấn điều gì trên cõi đời này nữa. Bà thui thủi một mình. Thấy thế, đứa con gái bàn với bà:

– Nhà chồng con tới ba anh em trai, chật chội lắm. Hay u cho bọn con về đây ở, cũng là để sớm hôm đỡ đần u…

Bà mừng rỡ đồng ý ngay. Ăn nhiều chứ ở hết bao nhiêu. Bà già rồi, thui thủi một mình cũng cô quạnh. Bà cũng muốn được quay quần với con cháu. Bà chỉ có mỗi đứa con gái, được sống cùng vợ chồng con cái nó thì còn già bằng. Có gì chúng nó chăm sóc bà, bà lại đỡ đần vợ chồng nó chuyện cơm nước, con cái. Chúng nó ở với bà, chắc nơi chin suối ông cũng mát mẻ, thanh thản.

Bà chỉ có mỗi một đứa con gái. Bà không bù trì, vun đắp cho nó thì để cho ai. Bà chết đi cũng có mang theo được đâu. Vậy mà đứa con gái bà mang nặng đẻ đau lại bàn mưu cùng chồng đẩy bà ra đường.

Bà già rồi, chỉ quanh quẩn ở nhà cơm nước và chăm mấy đứa cháu, có biết gì đến chyện đất cát mà hàng xóm xì xào bàn tán đâu. Con gái và con rể thì thụt những gì, bà cũng chẳng biết. Chỉ thấy một buổi nhập nhoạng tối, đứa con gái chìa trước mặt bà tờ giấy:

U kí vào đây đi. Chỗ cuối tờ giấy này để xác nhận diện tích đất nhà mình. Ít nữa họ xây đường qua đây họ còn đến bù u ạ.

Bà nghe ờ ờ, cạc cạc. Mắt kém, lại tin tưởng con, cộng với việc bà ngại mấy thứ liên quan đến giấy tờ nên ký luôn mà không đọc lại. Mãi đến khi người ta đến lấy nhà, chồng cho vợ chồng con gái bà một đống tiền, số tiền mà cả đời hai ông bà chưa cũng chưa từng nhìn thấy thì bà mới biết chúng nó lừa bà ký giấy để bán nhà. Nhưng nước mắt chảy xuôi, bà nghĩ cái nhà đấy cuối cùng cũng để cho chúng nó, đất đang sốt, chúng nó bán cũng là hợp lý.

Hai vợ chồng đứa con gái mua một miếng đất ở trong xóm, xây một căn nhà hai tầng khang trang. Nhưng rồi từ lúc có tiền, tình tình thằng con rể bắt đầu thay đổi. Nó ham mê rượu chè, bồ bịch. Lúc đầu bà còn ngại “rể khách” nên nói nhẹ nhàng, bóng gió, sau dần những lời đồn thổi càng nhiều, vợ chồng nó suốt ngày đánh chửi nhau, bà góp ý thẳng thắn với con rể. Nó không nghe, một lần uống rượu say còn đánh bà gãy tay, bị đưa lên xã phạt tiền. Sau vụ đó, nó càng hằm hè với bà hơn. Vợ nó- con gái bà cũng vào hùa với chồng, trách móc bà làm vợ chồng nó mất tiền, làm nhà nó xấu mặt với hàng xóm. Những lời bóng gió xa xôi về việc bà ở nhờ tăng dần. Những bữa cơm chúng nó cố tình ăn trước không gọi bà ngày một nhiều. Tủi thân, bà quyết định gửi ông lên chùa rồi bỏ làng đi lang thang trong một đêm mưa gió, bắt đầu những ngày vất vưởng xin ăn.

Bà xách theo một cái bị nhỏ, một tấm áo mưa và tấm ảnh của ông. Hàng ngày bà lê la khắp các phố xin ăn. Tối đến lại về cái mái hiên này ngủ nhờ. Bà cứ trông ngóng, mòn mỏi hi vọng sự ra đi của bà sẽ khiến vợ chồng đứa con gái hối hận mà nghĩ lại đi tìm bà. Nhưng một năm, hai năm rồi năm năm lê la khắp phố xá rồi mà chưa một lần bà nghe phong thanh gì về tin tức chúng đi tìm bà. Cũng có lần, bà lén về làng, đứng trước cửa nhà vợ chồng nó, thấy hai đứa nó vẫn vui vẻ, không một chút áy náy, bà lại lặng lẽ ra đi.

Mưa như trút nước. Bà cảm thấy cơ thể rệu rã, không còn chút sức lực nào nữa. Bóng ông lại hiện ra trong mưa, mỉm cười hiền hòa nhìn bà. Ông đưa tay về phía bà. Bà biết thời khắc này cuối cùng cũng đến. Bà cố chút sức lực cuối cùng, lê người về phía khoảng giữa mái hiên bà trú với căn nhà bên cạnh. Nhà người ta là nhà làm ăn tử tế, bà không muốn chết trước cửa của cửa hàng, không muốn cái chết của mình phiền hà đến họ.

Ông bước đến gần bà, cúi xuống. Bà run run đưa cánh tay lên. Thanh thản, nhẹ nhàng, bà theo ông. Mọi oán hận, trách móc của cuộc đời bà bỏ lại phía sau, nơi kiếp người trên dương thế.

Sáng sớm, người ta phát hiện xác một cụ già nằm ở khoảng trống giữa hai căn nhà. Bà chết trong một tấm áo mưa trùm kín người. Nhưng trên môi còn phảng phất một nụ cười.


Kiên quyết không cho con gái lấy chồng ở nhà không có tục thờ cúng

Kiên quyết không cho con gái lấy chồng ở nhà không có tục thờ cúng

Bà Thái mẹ Ngân thường xuyên lấy câu chuyện của em gái bà ra để làm gương. "Dì Mai xinh đẹp, hiền lành, giỏi giang, thế nhưng lấy phải một gia đình "không có tôn ti trật tự", con cái, bố mẹ coi nhau như người dưng, không biết kính trên nhường dưới là gì. Thậm chí cháu nội còn đánh cả bà" - bà Thái ngao ngán.

Biết tính bố mẹ và bản thân Ngân cũng thấy việc chọn chồng quan trọng nhưng gia đình chồng cũng không thể xem nhẹ nên cô cũng thường xuyên hỏi Hải về gia đình anh. Và mặc dù mới yêu Hải hơn 1 năm nhưng cô cũng đã tranh thủ về thăm nhà anh hai lần. Lần nào Ngân cũng để ý nhưng cũng không thấy có gì đáng phàn nàn cả. Hai em gái anh cũng lễ phép với bố mẹ. Hàng xóm cũng rất thân thiện.

lấy chồng

Ảnh minh họa

Nhưng lần về gần đây nhất khiến Ngân có nhiều suy nghĩ. Hôm đấy đúng ngày rằm tháng giêng. Ngân nghĩ bụng, thôi mình mua ít hoa quả mang về biếu hai bác thắp hương rằm. Hải thấy người yêu mua hoa quả nên anh cũng không ý kiến gì. Nhưng rồi, khi nghe lời bác gái nói, mắt Ngân chợt nhoè đi, sống mũi cay cay. Bà bảo: "Nhà bác có thắp hương rằm đâu cháu. Đấy, cháu không thấy nhà bác không có ban thờ à?". Ngân ngớ người, đúng thật, giờ cô mới sực tỉnh. Cô hoàn toàn không để ý. Đúng là nhà anh không có dấu hiệu của hương khói. Anh là con trai một. Nhà anh mấy đời độc đinh mà nhỉ? Nếu ở quê Ngân thì mấy nhà có con trai độc đinh, lại mấy đời liền thì hẳn sẽ có cái bàn thờ rất to. Ngày rằm hương khói nghi ngút. Tự nhiên, Ngân thấy lòng trống rỗng và hơi buồn. Rồi cô tự trách mình, sao bao lần ghé thăm mà không để ý. Tại sao Hải không kể với mình để rồi cô phải tẽn tò trước mặt bố mẹ anh?

Lần này về, chắc chắn Ngân không dám tâm sự chuyện này với bố mẹ. Vì cô biết rõ tính của hai người. Chắc chắn mẹ cô sẽ điên cuồng phản đối. Nhưng Ngân rất yêu Hải. Bản thân anh là một người đàn ông tốt, thông minh lại dễ nhìn nữa. Hải cũng rất yêu Ngân nên không thể vì gia đình mà cô bỏ anh được.

Những điều Ngân sợ rồi cũng thành hiện thực. Bố mẹ Ngân đã đồng ý về nhà bạn trai của con chơi. Nhưng rồi bố mẹ Ngân sớm nhận ra những điều khác thường ở nhà Hải. "Nhà gì mà không có bàn thờ. Ngày giỗ, lễ tết không có nén nhang. Như thế là thất đức con ạ. Sau này đời con đời cháu không có lộc đâu. Mẹ không thể đồng ý con về làm dâu nhà đó" - bà Thái mẹ của Ngân vừa gạt nước mắt vừa kiên quyết bảo con gái sau lần bà đến thăm nhà bạn trai của con gái.

Bà Thái kể, hôm đến chơi nhà, sau khi dạo qua một vòng quanh nhà, bà cũng có thắc mắc và hỏi mẹ Hải thì có nghe nói rằng, lúc bấy giờ khó khăn, chạy ăn từng bữa nên không còn nghĩ gì đến thờ cúng tín ngưỡng. Gần 40 năm nay, gia đình bà không có ban thờ. Thỉnh thoảng các ngày giỗ, lễ tết hai vợ chồng bà về quê thăm nom họ hàng. Ở quê giờ chỉ còn mấy bà cô em bố Hải. Các cô đều có chồng con và theo nội nước nhà chồng. "Về làm dâu nhà tôi thì nhàn bà ạ, con gái bà chẳng lo vất vả hương khói, cỗ bàn. Cứ đến ngày lễ tết tôi lại đi chơi các con, họ hàng, không phải vướng bận gì" - mẹ của Hải còn động viên bà như thế.

Mẹ Ngân chua chát bảo con gái: "Ai cũng phải có tổ có tông, có ông bà bố mẹ. Lúc già thì chăm sóc, lúc chết đi thì hương khói. Mỗi người có thể theo một tín ngưỡng riêng chứ không thể sống theo kiểu vô đạo thế được. Mẹ không thể gả con vào một gia đình không có trên dưới, không có tín ngưỡng, trật tự như thế". Ngân chỉ biết ngồi khóc thút thít. Cô cũng không biết phải thanh minh ra sao, không biết phải thuyết phục mẹ thế nào. Bố thì cũng ngồi trầm ngâm mấy ngày rồi.

"Nếu con vẫn nhất quyết lấy Hải thì con tự khăn gói một mình ra đi, bố mẹ mất bao công nuôi dạy con nên người nên không bao giờ tự nguyện đưa con đến cho một gia đình không gia giáo, không tôn ti trật tự như thế" - lời mẹ Ngân cứ sang sảng mấy ngày liền, khiến Ngân hoang mang, mệt mỏi.


Những bức ảnh hài không chịu được

Những bức ảnh hài không chịu được

Những bức ảnh thú vị được thu thập trên mạng xã hội khiến bạn không nhịn được cười.


Bạn chó rất ngây thơ xếp hàng để đợi tới phiên mình.
Bạn chó rất ngây thơ xếp hàng để đợi tới phiên mình.

Đau khổ tột cùng khi giở trang kỷ yếu.

Xem World Cup đúng nghĩa world + cup.

Thoạt nhìn thấy có gì đó sai sai.

Rõ ràng là ông ấy đang dắt chó đi dạo phải không?

Bộ cánh của mình ăn khớp với tường nhà vệ sinh ghê!

Mình đang đi nghỉ ở một nơi thật đẹp...

Mẹ mình nghĩ rằng bà ấy đang sạc điện thoại đúng cách.

Có điều gì đó không bình thường ở chiếc xe này nhỉ???

Trốn học không đơn giản.

Chú vịt này ngỡ mình đang là hồng hạc.


Kiên quyết không cho con gái lấy chồng nhà không có tục thờ cúng

Kiên quyết không cho con gái lấy chồng nhà không có tục thờ cúng

Bà Thái mẹ Ngân thường xuyên lấy câu chuyện của em gái bà ra để làm gương. "Dì Mai xinh đẹp, hiền lành, giỏi giang, thế nhưng lấy phải một gia đình "không có tôn ti trật tự", con cái, bố mẹ coi nhau như người dưng, không biết kính trên nhường dưới là gì. Thậm chí cháu nội còn đánh cả bà" - bà Thái ngao ngán.

Biết tính bố mẹ và bản thân Ngân cũng thấy việc chọn chồng quan trọng nhưng gia đình chồng cũng không thể xem nhẹ nên cô cũng thường xuyên hỏi Hải về gia đình anh. Và mặc dù mới yêu Hải hơn 1 năm nhưng cô cũng đã tranh thủ về thăm nhà anh hai lần. Lần nào Ngân cũng để ý nhưng cũng không thấy có gì đáng phàn nàn cả. Hai em gái anh cũng lễ phép với bố mẹ. Hàng xóm cũng rất thân thiện.

lấy chồng

Ảnh minh họa

Nhưng lần về gần đây nhất khiến Ngân có nhiều suy nghĩ. Hôm đấy đúng ngày rằm tháng giêng. Ngân nghĩ bụng, thôi mình mua ít hoa quả mang về biếu hai bác thắp hương rằm. Hải thấy người yêu mua hoa quả nên anh cũng không ý kiến gì. Nhưng rồi, khi nghe lời bác gái nói, mắt Ngân chợt nhoè đi, sống mũi cay cay. Bà bảo: "Nhà bác có thắp hương rằm đâu cháu. Đấy, cháu không thấy nhà bác không có ban thờ à?". Ngân ngớ người, đúng thật, giờ cô mới sực tỉnh. Cô hoàn toàn không để ý. Đúng là nhà anh không có dấu hiệu của hương khói. Anh là con trai một. Nhà anh mấy đời độc đinh mà nhỉ? Nếu ở quê Ngân thì mấy nhà có con trai độc đinh, lại mấy đời liền thì hẳn sẽ có cái bàn thờ rất to. Ngày rằm hương khói nghi ngút. Tự nhiên, Ngân thấy lòng trống rỗng và hơi buồn. Rồi cô tự trách mình, sao bao lần ghé thăm mà không để ý. Tại sao Hải không kể với mình để rồi cô phải tẽn tò trước mặt bố mẹ anh?

Lần này về, chắc chắn Ngân không dám tâm sự chuyện này với bố mẹ. Vì cô biết rõ tính của hai người. Chắc chắn mẹ cô sẽ điên cuồng phản đối. Nhưng Ngân rất yêu Hải. Bản thân anh là một người đàn ông tốt, thông minh lại dễ nhìn nữa. Hải cũng rất yêu Ngân nên không thể vì gia đình mà cô bỏ anh được.

Những điều Ngân sợ rồi cũng thành hiện thực. Bố mẹ Ngân đã đồng ý về nhà bạn trai của con chơi. Nhưng rồi bố mẹ Ngân sớm nhận ra những điều khác thường ở nhà Hải. "Nhà gì mà không có bàn thờ. Ngày giỗ, lễ tết không có nén nhang. Như thế là thất đức con ạ. Sau này đời con đời cháu không có lộc đâu. Mẹ không thể đồng ý con về làm dâu nhà đó" - bà Thái mẹ của Ngân vừa gạt nước mắt vừa kiên quyết bảo con gái sau lần bà đến thăm nhà bạn trai của con gái.

Bà Thái kể, hôm đến chơi nhà, sau khi dạo qua một vòng quanh nhà, bà cũng có thắc mắc và hỏi mẹ Hải thì có nghe nói rằng, lúc bấy giờ khó khăn, chạy ăn từng bữa nên không còn nghĩ gì đến thờ cúng tín ngưỡng. Gần 40 năm nay, gia đình bà không có ban thờ. Thỉnh thoảng các ngày giỗ, lễ tết hai vợ chồng bà về quê thăm nom họ hàng. Ở quê giờ chỉ còn mấy bà cô em bố Hải. Các cô đều có chồng con và theo nội nước nhà chồng. "Về làm dâu nhà tôi thì nhàn bà ạ, con gái bà chẳng lo vất vả hương khói, cỗ bàn. Cứ đến ngày lễ tết tôi lại đi chơi các con, họ hàng, không phải vướng bận gì" - mẹ của Hải còn động viên bà như thế.

Mẹ Ngân chua chát bảo con gái: "Ai cũng phải có tổ có tông, có ông bà bố mẹ. Lúc già thì chăm sóc, lúc chết đi thì hương khói. Mỗi người có thể theo một tín ngưỡng riêng chứ không thể sống theo kiểu vô đạo thế được. Mẹ không thể gả con vào một gia đình không có trên dưới, không có tín ngưỡng, trật tự như thế". Ngân chỉ biết ngồi khóc thút thít. Cô cũng không biết phải thanh minh ra sao, không biết phải thuyết phục mẹ thế nào. Bố thì cũng ngồi trầm ngâm mấy ngày rồi.

"Nếu con vẫn nhất quyết lấy Hải thì con tự khăn gói một mình ra đi, bố mẹ mất bao công nuôi dạy con nên người nên không bao giờ tự nguyện đưa con đến cho một gia đình không gia giáo, không tôn ti trật tự như thế" - lời mẹ Ngân cứ sang sảng mấy ngày liền, khiến Ngân hoang mang, mệt mỏi.


Hãy cẩn thận, trong cơ thể mọi phụ nữ đều có "chất ngoại tình"!

Hãy cẩn thận, trong cơ thể mọi phụ nữ đều có "chất ngoại tình"!

Đại học Texas, Mỹ, sau khi nghiên cứu đã đưa ra kết luận rằng những phụ nữ có lượng hormone oestradiol trong cơ thể cao thường tự tin về sức hấp dẫn của mình, dễ yếu lòng, thay đổi và ngoại tình nhiều hơn người có lượng hormone này ở mức thấp. Theo Kristina Durante, nhà tâm lý học tiến hóa tại đại học Texas thì hành vi này có thể nhằm mục đích tăng cao cơ hội sinh sản. Nghiên cứu trước đó cũng đã cho thấy rằng phụ nữ có lượng oestradiol cao có nhiều con hơn so với những người có lượng nội tiết tố sinh dục này ở mức thấp.

Không chỉ thế, còn có nghiên cứu cho thấy phụ nữ có lượng oestradiol cao cũng được đàn ông đánh giá là hấp dẫn hơn. Một bên kéo, một bên co, hormone oestradiol, như vậy, có thể coi là một “chất ngoại tình” quá nguy hiểm!

phụ nữ ngoại tình
(Ảnh: Internet)

Nhưng oestradiol là gì, từ đâu mà có, tại sao lại có?

Thật ra, oestradiol, còn gọi là estradiol, E2, hay 17-beta (o)estradiol thuộc nhóm estrogen, là loại nội tiết tố sinh dục có trong cơ thể của mọi phụ nữ, sinh ra từ buồng trứng, với lượng tăng giảm theo chu kỳ rụng trứng (cao nhất khi rụng trứng và thấp nhất khi có kinh nguyệt). Để đánh giá tác động của biến động diễn ra theo chu kỳ mỗi tháng này, Durante và đồng sự của mình đã đo lượng hormone của 52 nữ sinh viên đại học, có độ tuổi trung bình là 19 tuổi 4 tháng, vào hai thời điểm trong chu kỳ. Các nhà nghiên cứu cũng yêu cầu các sinh viên này tự đánh giá mức độ hấp dẫn của bản thân, và hoàn thành bảng khảo sát đánh giá xu hướng, khả năng thay lòng, lừa dối người yêu hiện tại. 

Kết quả cho thấy những người có lượng oestradiol cao tự tin hơn, dễ lừa dối hơn - dù chỉ là việc tán tỉnh thoáng qua hay thật sự ngoại tình; tuy vậy, họ vẫn hướng đến những mối quan hệ lâu dài chứ không cho thấy sự quan tâm đặc biệt nào hơn dành cho những cuộc tình một đêm. Theo các chuyên gia, xu hướng này có thể đã có từ thời xa xưa, khi phụ nữ phải phụ thuộc vào đàn ông trong những nhu cầu về thức ăn, nơi ở, và nhiều loại tài nguyên khác. Và tuy rằng phụ nữ hiện đại đã độc lập hơn rất nhiều nhưng xu hướng này vẫn duy trì trong bản năng sinh học.

Độc lập với nghiên cứu của đại học Texas, nhà tâm lý học Grażyna Jasieńska từ đại học Jagiellonian, Krakow, Ba Lan cho rằng lượng hormone đặc biệt oestradiol sẽ giảm khi người phụ nữ giảm cân, vận động thể thao đều đặn, và cũng giảm theo tuổi tác. Nghiên cứu trên chỉ được thực hiện với phụ nữ trẻ, nên sẽ cần thêm những nghiên cứu khác nữa thì mới có thể biết được xu hướng ấy liệu có kéo dài và thay đổi gì hay không. Và tất nhiên, thái độ và hành vi tình dục còn chịu ảnh hưởng rất nhiều từ môi trường và sự giáo dục chứ không phải hoàn toàn là quyết định của bản năng xa xưa!

Theo newscientist


Ông bố tạo dáng ‘gợi cảm’ dằn mặt con gái

Ông bố tạo dáng ‘gợi cảm’ dằn mặt con gái

Thay vì cấm con gái chụp ảnh gợi cảm đăng lên mạng, ông bố này lại có cách "dằn mặt" con cực hài hước.


Vòng hoa, hình xăm, vòng cổ, áo hai dây... với bố, chẳng có gì là khó! 
Vòng hoa, hình xăm, vòng cổ, áo hai dây... với bố, chẳng có gì là khó! 

Mới đây, diễn viên hài Mỹ, Chris Martin đã khiến dân mạng thế giới xôn xao với cách "dằn mặt" con gái cực bá đạo.

Thay vì cấm con gái chụp ảnh gợi cảm đăng lên mạng, ông đã bắt chước con gái ăn mặc, tạo dáng chụp ảnh "tự sướng" và đăng lên Instagram. Ông cho rằng, đây sẽ là cách tốt nhất để trị lối "sống ảo" của cô con gái.

Con tưởng mỗi con mới biết nghiêng đầu tạo dáng chụp ảnh "tự sướng" trước gương sao?

Vẽ mắt mèo à? Có gì xinh đẹp đâu mà phải khoe?

Mốt hở eo cơ đấy? Hãy xem bố đây!

Có mỗi tựa lưng vào ghế mà con gái cũng chụp ảnh đăng Facebook được sao?

Bố "không có cổ" nên để tay vào miệng vậy!

Trước đây, một cặp bố mẹ khác cũng "bắt chước" con gái và bạn trai chụp ảnh tình tứ

"Cứ tưởng bọn trẻ mới biết ngầu à? Quên đi nhé!"


Đừng khẽ cãi nhau là nói chia tay, hãy nghĩ đến ngày được "hái quả" như thế này

Đừng khẽ cãi nhau là nói chia tay, hãy nghĩ đến ngày được "hái quả" như thế này

Copyright 2008 - 2016 – Công ty Cổ phần VCCorp
Tầng 17, 19, 20, 21 Toà nhà Center Building - Hapulico Complex, Số 1 Nguyễn Huy Tưởng, Thanh Xuân, Hà Nội.
Giấy phép số 1083/GP-STTTT do Sở Thông tin và Truyền thông Hà Nội cấp ngày 16 tháng 4 năm 2014

Ban biên tập aFamily:
Hà Nội: Tầng 20, Tòa nhà Center Building - Hapulico Complex, Số 1 Nguyễn Huy Tưởng, Thanh Xuân, Hà Nội.
Email: info@afamily.vn | Điện thoại: 04.73077979, máy lẻ 62367
VPĐD tại TP.HCM: Tầng 4, Tòa nhà 123 Võ Văn Tần, Phường 6, Quận 3, Tp. Hồ Chí Minh
Điện thoại: 08.73077979, máy lẻ 217
Chính sách bảo mật

Vccorp.vn - Công ty cổ phần truyền thông Việt Nam
Cư dân mạng đau đầu tìm sự thật cho bức ảnh 1 chú rể – 2 cô dâu đang gây bão

Cư dân mạng đau đầu tìm sự thật cho bức ảnh 1 chú rể – 2 cô dâu đang gây bão

Cư dân mạng đau đầu tìm sự thật cho bức ảnh 1 chú rể – 2 cô dâu đang gây bã


Cư dân mạng đang vô cùng hoang mang về đám cưới 1 chú rể – 2 cô dâu này và mong muốn tìm sự thật
Cư dân mạng đang vô cùng hoang mang về đám cưới 1 chú rể – 2 cô dâu này và mong muốn tìm sự thật

Mày tính lòe anh đúng không? Này thì lòe này!

Đây là rắn sống nhé, mốt nong tai bằng rắn đang rất thịnh hành ở nước ngoài

Đội vợ lên đầu, sống lâu trăm tuổi

Đâu phải cô gái nào cũng có được diễm phúc như thế này :D

Đây là vẻ mặt của người đàn ông khi cô gái của họ tuyên bố lái xe

Cảnh tượng 4 năm mới có 1 lần

Trốn bố đi biển đi chị em ơi!

Hãy nhắm mắt và thật tĩnh tâm ăn bánh mì nhé! Chúc các bạn ngon miệng

Mui trần đi trong gió 

Một khi đã hết yêu

Con người ta sẽ biến thành quỷ ác

Best Friendzone chính hiệu

Khoa học thế giới đã ghi nhận đây là sản phẩm chuyện tình đầy tai tiếng giữa mèo và dơi

Cái thằng bố tranh cả ti giả của con =)))