Phát hiện chồng ngoại tình nhờ tin nhắn của một người lạ

Phát hiện chồng ngoại tình nhờ tin nhắn của một người lạ

Tôi 33 tuổi là công chức ở một cơ quan nhà nước. Còn chồng là chủ một cửa hàng kinh doanh đồ nội thất. Công việc của tôi không hẳn là vất vả, bận rộn nhưng gần như nó chiếm toàn bộ thời gian của ngày. Điều này khiến chồng tôi không thích một chút nào.

Lúc đầu, buổi trưa chồng hay đến cơ quan đón tôi đi ăn, nhưng tôi quen đi ăn cùng đồng nghiệp ở căng tin để còn tranh thủ nghỉ trưa, nên đa phần là tôi từ chối. Tôi chỉ nghĩ đơn giản, làm như thế nào để tiện, nhanh nhất nhưng nào đâu biết, sự "lựa chọn êm đềm" của mình lại là nguyên nhân tích lũy sự nhàm chán, tạo cơ hội cho chồng lơ là, không quan tâm đến gia đình.

Cách đây không lâu, tôi nhận được tin nhắn của một ai đó báo tin chồng đi ăn cùng cô gái khác. Thực tình tôi tin chồng mình, hơn nữa cũng chẳng hay ho gì việc ra ngoài truy tìm các mối quan hệ của anh nên chỉ từ tốn hỏi thì anh trả lời chẳng chút do dự: "Anh trưa nay đi chuyển tiền, gặp chị khách hàng nên mời chị ấy đi ăn cùng". Dĩ nhiên, tôi tin chồng và bỏ qua chuyện này, nhưng cũng băn khoăn nhiều lắm về chủ nhân tin nhắn ấy.

Phát hiện chồng ngoại tình nhờ tin nhắn của một người lạ - Ảnh 1.

Ban đầu tôi nghĩ, chồng đã có quan hệ với vợ một người nào đó và anh ta gửi tin ngoại tình đến tôi. (Ảnh minh họa)

Khoảng 1 tuần sau, tôi lại nhận được tin từ số máy khác nói: "Chồng chị đang đi Hải Phòng cùng với bồ" kèm theo hàng loạt hình ảnh được họ chụp lại. Lúc thì ở trên đường, khi ở cây xăng, lúc lại ngồi trong quán nước. Và cuối cùng là hình ảnh chụp biển số xe của chồng để ở một nhà nghỉ dưới Hải Phòng. Tôi cố gắng liên lạc với chủ nhân số điện thoại ấy nhưng không được, và kể cả gọi cho chồng tôi cũng không có tín hiệu. Tôi quay cuồng, suy sụp. Cả ngày hôm đó không làm nổi việc gì vì ý nghĩ chồng đã ngoại tình.

Tối hôm đó về nhà, tôi thấy chồng mệt mỏi, phờ phạc và đầy bực dọc. Vừa nghe tôi nói muốn nói chuyện thì anh đã cáu loạn: "Anh đi lấy hàng mệt lắm. Có chuyện gì mai rồi tính". Nhưng khi tôi đưa điện thoại với những hình ảnh nhận được ra thì mặt anh biến sắc, rồi anh lao ra khỏi nhà phóng xe đi luôn. Tôi biết anh đi tìm chủ nhân của tin nhắn để trút giận.

Đêm ấy, chồng đi tận khuya mới về và tự giác ra phòng khách ngủ. Không biết tôi đã khóc bao lâu, bởi lòng tin trong tôi sụp đổ, trong mắt tôi anh luôn là người chồng có trách nhiệm, giỏi giang yêu thương vợ con. Vậy mà, chỉ trong phút chốc, tôi lại nhìn thấy bộ mặt khác của anh, ghê sợ và đáng khinh bỉ biết bao.

Ngày hôm sau tôi xin nghỉ một ngày. Tôi nằm ở nhà suy xét mọi điều. Tôi bắt đầu nhận ra rằng mình phải bình tĩnh. Ban đầu tôi nghĩ, chồng đã có quan hệ với vợ một người nào đó và anh ta gửi tin ngoại tình đến tôi. Nhưng bình tâm lại, tôi nghĩ nếu là chồng cô ta, chắc không để yên hai người vào nhà nghỉ rồi ngồi nhắn tin cho tôi. Mặt khác, nếu là vậy thì chồng tôi không thể về nhà mà không hề có vết tích đấm đá từ "cơn ghen của đàn ông".

Tôi nhắn lại cho số điện thoại kia rằng tôi tin chồng tôi. Ngay lập tức, người đó gọi điện cho tôi, đó là giọng một cô gái, sa sả mắng tôi một hồi vì chứng cứ trước mặt mà vẫn mù quáng, rằng chồng tôi đổ đốn từ lâu rồi, chồng tôi cặp với cô ta cách đây 9 tháng rồi.

Đến lúc này thì tôi hiểu đây chính là một cô nhân tình của chồng tôi. Và chính cô ta đang muốn mượn tay tôi để đánh ghen cô nhân tình mới của chồng, cũng là cách để dằn mặt anh.

Phát hiện chồng ngoại tình nhờ tin nhắn của một người lạ - Ảnh 2.

Chỉ trong phút chốc, tôi lại nhìn thấy bộ mặt khác của anh, ghê sợ và đáng khinh bỉ biết bao. (Ảnh minh họa)

Tôi mặc kệ, bỏ tất cả sang một bên vì chẳng muốn mình rơi vào cái vòng luẩn quẩn ấy nữa. Nhưng thực ra, cú đòn ấy đã giáng vào tâm hồn của tôi một cú sốc lớn. Tôi đã căm tức, khinh bỉ và căm phẫn rất lâu. Tôi mất niềm tin và chẳng thiết tha nói với chồng câu nào.

Chồng tôi giải thích xin lỗi liên tục nhưng khi biết tôi không tin nên anh cũng thôi biện bạch. Anh làm lành với tôi và tỏ ra hối lỗi vô cùng. Ngày nào cũng về sớm đón con, lo cơm nước, thỉnh thoảng đưa mẹ con tôi đi chơi… Nhìn thái độ gượng gạo của chồng tôi hiểu anh đã xấu hổ và ăn năn nhiều.

Lúc ấy tôi thấy rất thương mình và thương các con. Nhìn gia đình các đồng nghiệp yên ấm tôi biết mình rất bất hạnh. Nhưng tôi phải làm gì đây? Có nên bỏ qua cho chồng để gia đình được yên ấm không? Liệu, chồng tôi còn quan hệ với người mượn tay tôi ghen tuông hay cô gái đi cùng ảnh vào nhà nghỉ kia không? Thậm chí, có khi nào anh ta còn những cô nhân tình khác ngoài hai cô kia không? Tôi hoàn toàn không biết và cũng không dám chắc nó không xảy ra.

Tôi thấy chán nản vô cùng và không biết nên làm gì mọi người ạ.


Cười nghiêng ngả với muôn kiểu đặt tên mẹ chồng trong điện thoại của con dâu

Cười nghiêng ngả với muôn kiểu đặt tên mẹ chồng trong điện thoại của con dâu

Chắc chắn không cô con dâu nào muốn để lộ thông tin này đâu.


Bà mẹ gợi cảm theo cách con dâu nghĩ...
Bà mẹ gợi cảm theo cách con dâu nghĩ...

Việc lưu tên người gọi trong danh bạ thể hiện cá tính riêng của từng người. Mỗi người có một sở thích đặt tên khác nhau cho người thân. Có bao giờ bạn thắc mắc, những cô con dâu thường sẽ đặt tên thế nào cho mẹ chồng trong điện thoại không?

Nó sẽ là một cách bí mật thể hiện thái độ, tình cảm của con dâu dành cho mẹ chồng đấy.

Không phải chỉ có mẹ chồng, ngay cả con dâu cũng phân biệt rõ mẹ đẻ, mẹ chồng

Đây chính là bà mẹ chồng hào phóng nhất hành tinh.

Còn đây chắc là bà mẹ đang thiếu người bầu bạn.

Người đàn bà thép.

Nghe cách nói này tuy không hỗn láo nhưng có vẻ không mấy thiện cảm nhỉ?

Ngắn gọn, xúc tích nhưng cũng lạnh lùng

Lưu tên rất đúng mối quan hệ.

Cô con dâu này chắc chắn sợ nhất là bị mẹ chồng phát hiện điện thoại

Lưu tên không dấu cũng có nhiều cách để hiểu nhỉ? Tò mò hay Tô Mỡ?


Lạ nhỉ, xem ảnh hài mà ai cũng phải... bật cười

Lạ nhỉ, xem ảnh hài mà ai cũng phải... bật cười

Xem xong loạt ảnh hài hước dưới đây thì đố ai mà nhịn nổi ... cười.


Ủ uôi, người gì mà lại có “4 chân“ vậy ta?
Ủ uôi, người gì mà lại có “4 chân“ vậy ta?

Đang ở xứ "khổng lồ" hay xứ "tí hon" đây.

Haha, anh ở lại vui vẻ tôi đi trước nhé.

Này ông anh, cái "ô tàng hình" này dùng có tốt không?

Thôi dừng lại đi, hát gì mà như phá làng phá xóm vậy hả?

Hehe, mấy anh này xem ảnh "tự sướng" của mình nghiện rồi đây.

Sao chụp ảnh mà không tập trung gì hết vậy?

Kiếm "bữa nhậu" có vẻ khó lắm các thím ạ.

Ô hay, chụp ảnh thì cười lên cái xem nào.

Muốn có ảnh đẹp thì phải chụp ở chỗ "độc".

Khi các thanh niên rảnh rỗi sinh nông nổi.

Có "ngon" thì nhào vô đây nào, tôi không sợ đâu nhé.

Chỉ là đang thử "siêu xe" mới phát minh thôi mà.


Đêm động phòng và những thằng bạn ‘tử tế’

Đêm động phòng và những thằng bạn ‘tử tế’

Bill luôn là một tay chơi khăm. Bây giờ đến lượt Bill sắp cưới, anh sợ sẽ bị trả đũa.


Đêm động phòng và những thằng bạn ‘tử tế’
ảnh minh họa

Bill luôn là một tay chơi khăm. Khi mỗi người trong số bạn bè của Bill kết hôn thì anh ta chắc chắn sẽ bày ra một trò để chơi họ.

Bây giờ đến lượt Bill sắp cưới, anh sợ sẽ bị trả đũa.

Đáng ngạc nhiên là lễ cưới diễn ra không có trở ngại gì. Không ai đứng lên trong lúc tạm nghỉ để đưa ra lý do tại sao cặp này không nên cưới nhau. Tiệc chiêu đãi cũng không bị phá đám bởi những người chạy không quần áo hoặc bom khói. Thậm chí chiếc xe hơi đi tuần trăng mật của họ chạy hoàn hảo.

Bill thầm cảm ơn những người bạn tử tế ấy.

Khi cặp vợ chồng đến khách sạn và vào phòng, Bill thậm chí kiểm tra có bánh bắp nướng trên giường không. Không có gì là bậy bạ cả, có vẻ như vậy.

Hài lòng rằng mình đã đi xa vô sự, cặp vợ chồng ngã xuống giường.

Khi thức dậy, hai người cảm thấy đói cồn cào, vì thế Bill gọi xuống phòng phục vụ và yêu cầu: "Tôi muốn đặt bữa sáng cho hai người.”

Vào ngay lúc ấy, một giọng nói quen thuộc, nhẹ nhàng cất lên từ dưới gầm giường: "Gọi thêm 5 suất nhé".


Điều chàng bảo "không có gì" nhưng nàng thấy trầm trọng còn hơn cả "tội" ngoại tình

Điều chàng bảo "không có gì" nhưng nàng thấy trầm trọng còn hơn cả "tội" ngoại tình

Tán tỉnh phụ nữ khác rồi nói là... bông đùa

Đàn ông khi bị bắt quả tang làm điều này thường chối bay chối biến cho rằng mình vô tội vì... chưa làm gì cả. Nhưng đâu cần phải lên giường mới là phản bội. Dấu hiệu bạn vẫn nhòm ngó người phụ nữ khác là đây chứ đâu? Vậy tình yêu anh ấy vẫn hay nói với bạn là thật hay giả? Có hàng loạt câu hỏi đặt ra để lòng tin của nàng lung lay rồi.

Điều chàng bảo không có gì nhưng nàng thấy trầm trọng còn hơn cả tội ngoại tình - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Có những cô bạn thân/em kết nghĩa chỉ để... tâm sự

Những cô bạn thân đến mức đi ăn uống, đi xem phim hoặc nói chuyện trên trời dưới bể và chàng bảo đơn thuần là... bạn. Hoặc những cô em kết nghĩa mà chàng phải bao bọc, chia sẻ, an ủi vì cô ấy đang buồn... Vô tình thời gian, tiền bạc của chàng đã được chia sẻ rất nhiều cho những kẻ thứ ba có mác đường hoàng mà khiến phụ nữ phải lộn mề. Dụng ý của chàng chỉ có vậy hay còn những mong đợi gì hơn? Mối quan hệ bạn bè giữa nam và nữ là có thật ư?

Kết bạn với người yêu cũ, comment trên MXH chẳng ảnh hưởng đến ai

Dù chàng có nói rằng, chẳng có gì, đơn thuần chỉ là người bạn cũ nhưng động cơ của bạn là gì? Nếu nàng cũng ngược lại làm những điều tương tự chàng có chịu được không? Đây rõ ràng là chàng vẫn còn quan tâm đến người cũ và tình cảm chưa thực sự chấm dứt như những gì anh ấy nói... chắc chắn đó là điều nàng nghĩ rồi.

Âm thầm xem phim đen vì đàn ông là thế

Vô tình nàng bắt gặp chàng đang xem phim sex hoặc lịch sử truy cập của chàng đầy những bộ phim dung tục. Đàn ông vẫn cho rằng chuyện đó là bình thường, nhưng với phụ nữ thì không. Chẳng lẽ đời sống gối chăn của bạn có vấn đề để chàng vẫn phải tìm niềm vui bằng những hành động có vẻ đen tối như thế. Và dù chàng chưa lên giường với ai thì việc này cũng chẳng khác chàng đang ngoại tình là mấy.

Đi vui vẻ ở bên ngoài mà không làm gì

Chàng cùng nhóm bạn đi karaoke có tiếp viên nữ hoặc dán mắt vào những tấm chân thon và những bộ ngực mời gọi... Chàng giải thích đó là bản năng của đàn ông, là chuyện bình thường nhưng với nàng một người đàn ông đường hoàng sẽ không làm điều này.

Điều chàng bảo không có gì nhưng nàng thấy trầm trọng còn hơn cả tội ngoại tình - Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Lén lút đăng kí hồ sơ hẹn hò trên mạng hoặc quét tìm kiếm ai đó bằng MXH để giải khuây

Chắc chắn một người đàn ông đang thực lòng yêu bạn sẽ không cần nhòm ngó thêm tới ai khác. Chàng vẫn biện hộ là cho vui nhưng thực lòng thì đây là một cú tát vào cảm xúc với người bạn đang yêu hiện tại. Có khi mối quan hệ này sẽ chấm dứt ngay lập tức nếu gặp phải một cô nàng có tính quyết đoán cao vì tội này tày đình có khi còn hơn cả ngoại tình rồi ấy chứ.


Bị đánh tơi bời vì nhờ em hàng xóm mua bầu

Bị đánh tơi bời vì nhờ em hàng xóm mua bầu

Thấy cậu bạn cùng phòng xuất hiện với bộ dạng thảm thương, Tý ngạc nhiên hỏi:


Bị đánh tơi bời vì nhờ em hàng xóm mua bầu
ảnh minh họa

- Tồ, cậu sao thế? Ai đánh cậu thảm đến mức này?

Tồ chỉ về phía nhà hàng xóm, thở dài nói:

- Sáng nay tớ lười đi chợ quá nên nhờ em Tũn nhà đối diện mua giúp mấy quả bầu về nấu canh.

Tý tròn mắt:

- Rồi sao cậu bị đánh chứ?

Tồ mếu máo:

- Lúc nãy vừa thấy Tũn đi chợ về, tớ liền chạy qua nhà kêu lớn: ’Tũn ơi, có bầu chưa? Anh lấy!’. Nào ngờ anh trai của em Tũn không biết từ đâu xông ra đánh cho tớ một trận tơi bời thế này.

- !!!


Tuyệt chiêu thăm dò chuyện học hành của mẹ

Tuyệt chiêu thăm dò chuyện học hành của mẹ

Cậu con trai gọi điện về than thở với mẹ:


Tuyệt chiêu thăm dò chuyện học hành của mẹ
ảnh minh họa

- Mẹ ơi, tháng này con phải học bài thi vất vả lắm nên tiêu tiền hơi nhiều. Mẹ có thể cho con xin thêm một ít được không ạ?

Người mẹ dịu dàng đáp:

- Dĩ nhiên rồi con trai cưng của mẹ! À mà, hồi tháng trước con có bỏ quên một quyển sách ở nhà, con có muốn mẹ gửi lên cùng luôn không?

Cậu con trai mừng rỡ:

- Ồ may quá, con cứ nghĩ là bị mất sách rồi. Mẹ gửi lên giúp con với nhé, đó là tài liệu ôn thi quan trọng lắm ạ.

Người mẹ gói quyển sách và đi đến bưu điện gửi cho cậu con trai. Khi bà trở về nhà, ông bố hỏi:

- Em gửi cho thằng bé bao nhiêu thế?

Người mẹ mỉm cười:

- Em gửi 1020 đô la.

- 1020 đô la? - ông bố há hốc mồm - Em điên rồi à? Sao lại gửi nhiều thế?

Người mẹ mỉm cười dịu dàng:

- Anh cứ an tâm. Em để tờ 20 đô la ở ngoài bìa sách, còn 1000 đô thì để đâu đó giữa quyển sách. Chỉ cần đợi vài ngày nữa thằng bé gọi về là chúng ta biết ngay tình hình học hành của con thế nào thôi.


Vừa chia tay người yêu "vấp" ngay định mệnh là trai Tây biết lấy lại nụ cười cho cô bạn thất tình mới quen

Vừa chia tay người yêu "vấp" ngay định mệnh là trai Tây biết lấy lại nụ cười cho cô bạn thất tình mới quen

Chàng trai vì để gặp người yêu mà sụt 20kg và nằm viện 4 lần

Cách đây ba năm, Phan Tâm (sinh năm 1993) tình cờ gặp Mauro Nicolo (sinh năm 1989) ở Đà Nẵng. Khi đó, Tâm đang là sinh viên và mới chia tay người yêu. Tâm kể lại: "Hôm đó, mới chia tay người yêu, tâm trạng buồn bực, mình lang thang thì gặp Mauro. Chúng mình trò chuyện. Rồi mình hát mấy bài tiếng Việt cho anh ấy nghe. Mình hát xong một bài anh ấy vỗ tay kêu hay. Nhưng sau này khi yêu nhau rồi Mauro mới thú nhận, hôm đó anh ấy không hiểu gì hết. Thấy mình buồn nên vỗ tay cho mình vui thôi".

Thật sự tình yêu có một cái gì rất khó nói. Tâm nghĩ cả hai yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên. Cảm giác lạ lạ, quen quen. Qua cách nói chuyện, cả Tâm và Mauro đều thấy đối phương là một con người đáng tin tưởng, nên cứ thế đến với nhau.

Vừa chia tay người yêu vấp ngay định mệnh là chàng trai Tây biết lấy lại nụ cười cho cô bạn thất tình mới quen - Ảnh 1.

"Thật sự tình yêu có một cái gì rất khó nói. Tâm nghĩ cả hai yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên".

Sau 3 tháng trò chuyện qua lại, hai người chính thức trở thành đôi. Cả hai xác định đây là mối quan hệ nghiêm túc nên quyết định dành thời gian tìm hiểu nhau nhiều hơn bằng cuộc sống trước hôn nhân. Tâm giấu gia đình chuyện này vì gia đình cô theo lối truyền thống. Hơn nữa cô là con gái một, bố mẹ không muốn cô lấy chồng xa, càng không đồng ý việc cô sống thử.

Vừa chia tay người yêu vấp ngay định mệnh là chàng trai Tây biết lấy lại nụ cười cho cô bạn thất tình mới quen - Ảnh 2.

Cuối cùng, vượt qua biết bao nhiêu khó khăn, Tâm và Mauro đã thực sự đến được với nhau.

Còn Mauro đã đi rất nhiều, nhưng Việt Nam là lần đầu tiên anh đặt chân đến. Nhưng vì yêu Tâm, Mauro quyết định làm việc ở Việt Nam. Vì muốn ở bên cô, anh chấp nhận nhập viện đến 4 lần và sụt 20kg. Tâm chia sẻ:

"Chồng mình không ăn cá, đồ biển, không ăn rau canh, nên đồ ăn của anh rất hạn chế. Anh toàn nấu cho 2 đứa ăn chứ mình chả biết nấu gì. Thế mà anh lại bị ngộ độc hoa quả. Lúc mới qua anh 90kg, sau mấy lần nhập viện sụt xuống còn hơn 70kg. Nhiều lần mình nói anh về nước làm việc, nhưng anh không nghe, anh bảo nhớ mình. Mỗi lần nhìn anh trong bệnh viện mình thấy thương lắm. Có lúc hai đứa gần như từ bỏ luôn, vì giận hờn, vì mình trẻ con. Nhiều lúc làm anh ấy chán nản mệt mỏi. Nhìn anh gầy rộc đi so với hồi trước mình thấy xót vô cùng. Hiếm có chàng nào hy sinh vì mình như thế".

Vừa chia tay người yêu vấp ngay định mệnh là chàng trai Tây biết lấy lại nụ cười cho cô bạn thất tình mới quen - Ảnh 3.

Tâm tâm sự, nhiều khi Mauro thẳng thắng quá nên làm Tâm khó xử nhưng cũng vì vậy mà cô yêu anh ấy hơn.

Mauro sống rất thật, thẳng tính. Tâm nhớ có lần vào nhà hàng Việt. Lúc đi vệ sinh trong lúc đợi thức ăn, Mauro có đi ngang qua nhà bếp và thấy nhà bếp bẩn, nồi niêu nấu cũng không sạch thế là anh ấy kêu không thanh toán tiền thức ăn nữa, chỉ trả tiền bia. Nhưng nhà hàng kia không chịu, bắt phải thanh toán cả hai. Rồi anh thanh toán nhưng anh mắng họ và bắt họ tự ăn. Lúc đó Tâm hơi khó xử. Nhưng chính sự thẳng thắn của anh khiến Tâm yêu anh nhiều hơn.

Vừa chia tay người yêu vấp ngay định mệnh là chàng trai Tây biết lấy lại nụ cười cho cô bạn thất tình mới quen - Ảnh 4.

Tâm từng từ chối lời đề nghị của Mauro về việc đòi chu cấp cho Tâm ăn học tại Ý.

Theo kế hoạch của hai người thì sau khi Tâm tốt nghiệp sẽ vào Sài Gòn 2 năm, sau đó làm đám cưới ở nhà rồi đi qua Ý. Trước đó Mauro đã có lời bảo Tâm học xong qua Ý, đi học tiếp anh sẽ chu cấp, nhưng Tâm không đồng ý vì nghĩ để đi làm, có ít vốn cho bản thân, không dựa dẫm vào anh. Nhưng sau lần nhập viện cuối cùng, Tâm quyết định qua Ý luôn.

Cô gái từ bỏ cái tôi và biết hi sinh cho người khác

Trước khi quen ông xã, Tâm tự nhận mình là một cô gái không bao giờ biết hai chữ "hi sinh" trong tình yêu. Tâm đỏng đảnh và rất khó chiều. Nhưng vì sự quan tâm chân thành của anh đã cảm hóa con người Tâm. Tâm không chỉ biết lo nghĩ cho đối phương mà còn biết chăm sóc cho người mình yêu nữa. Tâm tâm sự:

"Trước khi yêu Mauro, mình cũng đã trải qua 3 mối tình. Nhưng tất cả đều ở giới hạn nhất định. Chỉ có chồng mình là người đầu tiên cũng là người duy nhất mình chấp nhận sống trước hôn nhân. Đơn giản mình nghĩ khi đã cảm nhận được tình cảm chân thành từ người ấy, sống chân thành với nhau sẽ nhận được quả ngọt thôi".

Vừa chia tay người yêu vấp ngay định mệnh là chàng trai Tây biết lấy lại nụ cười cho cô bạn thất tình mới quen - Ảnh 5.

"Trước khi quen ông xã, Tâm tự nhận mình là một cô gái không bao giờ biết hai chữ "hi sinh" trong tình yêu".

Để đến được với nhau, cả hai đã cùng nhau vượt qua nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần. Tâm kể: "Tất cả đều rất khó khăn, từ rào cản ngôn ngữ, văn hóa, thực phẩm đến áp lực lớn nhất là từ gia đình. Nhiều khi minh ước chồng mình có thể cùng mình đi la cà vỉa hè ăn đồ nướng, ốc xào như nhiều bạn có bạn trai Tây khác. Rồi mình đã yếu đuối đến mức chạy trốn gia đình để không phải đối mặt, không phải lựa chọn giữa anh và gia đình".

Tâm nhớ lần bố mẹ nghe tin mình công khai tình yêu và quyết định đi Ý. Mẹ đã khóc rất nhiều và một mực bắt mình về. Rồi cậu dì, anh họ gọi điện liên tục. Lúc đó, cũng trong thời gian Tâm chuẩn bị tốt nghiệp. Quá căng thẳng, Tâm đã tắt máy và không nhận cuộc gọi nào từ gia đình. Nhưng Mauro đã bắt Tâm phải gọi điện về nhà, nói chuyện rõ ràng với bố mẹ. Anh an ủi cô: "I am here for you, don’t worry". Anh nói thêm, nếu từ bỏ anh, anh sẽ không bao giờ tha thứ cho Tâm và nắm tay Tâm.

Vừa chia tay người yêu vấp ngay định mệnh là chàng trai Tây biết lấy lại nụ cười cho cô bạn thất tình mới quen - Ảnh 6.

Tâm hạnh phúc trong ngày cưới bên chồng và gia đình chồng.

Thế là đủ để Tâm mạnh mẽ, chứng tỏ với mọi người tình yêu giữa hai đứa luôn đúng, không có gì phải xấu hổ cả. "Bố lúc đầu cũng không đồng ý, nhưng sau thời gian tiếp xúc, thì thấy anh hiền, nói gì làm nấy, nên đồng ý chiều lòng con gái. Và thật may là mình đã quyết định theo anh. Mình đã không phụ lòng anh và cũng không làm bố mẹ lo lắng. Hiện mình đang sống rất tốt và hạnh phúc. Mình nghĩ điều đó là món quà ý nghĩa mình gửi tặng cho bố mẹ"- Tâm vui vẻ chia sẻ.

Ngoài sóng gió đối mặt với gia đình, chọn gia đình hay chọn anh, cả hai còn trải qua giai đoạn người thứ 3 chen chân nữa. Tâm kể:

"Lúc đó mình thật sự stress vì các báo cáo ở trường. 2 đứa thường cãi nhau giận nhau, đến mức mình bỏ đến nhà chị họ vài ngày. Quảng thời gian đó anh có lên mạng, rồi nói chuyện với một bạn gái ở Sài Gòn. Khoảng nửa tháng sau thì mình phát hiện, mình có đọc hết tất cả các tin nhắn của 2 người, cũng không có gì là nghiêm trọng cả. Cô kia cũng biết mình qua lời anh kể.

Vừa chia tay người yêu vấp ngay định mệnh là chàng trai Tây biết lấy lại nụ cười cho cô bạn thất tình mới quen - Ảnh 7.

"Ngoài sóng gió đối mặt với gia đình, chọn gia đình hay chọn anh, cả hai còn trải qua giai đoạn người thứ 3 chen chân nữa".

Nhưng đọc thấy anh nói mệt mỏi, muốn từ bỏ, tâm sự với cô này, nói chuyện vui vẻ với cô ta, mình cảm giác lúc đó thật sự rất đau. Lần đầu tiên mình cảm giác đau như vậy vì một người, ngực tức không thể thở được, cảm giác cái gì đó nghẹn ngào, vượt ra khỏi tầm tay. Anh một mực nói không có gì, chỉ là bạn tậm sự nhưng mình không thể chấp nhận được.

Hôm đó chúng mình cãi nhau lớn, mình bỏ ra ngoài lang thang suy nghĩ, và quyết định dừng lại. Tối khuya mình quay về để chuẩn bị tất cả thì thấy anh ngồi chờ trước cửa chạy ra ôm mình rồi khóc và xin lỗi. Cả tối đó chúng mình ngồi nói chuyện với nhau rõ ràng hơn, để hiểu nhau hơn, và mọi chuyện được giải quyết. Và mình hiểu rằng tình yêu phải có sự quan tâm và chia sẽ thì mới bền lâu".

Vừa chia tay người yêu vấp ngay định mệnh là chàng trai Tây biết lấy lại nụ cười cho cô bạn thất tình mới quen - Ảnh 8.

Chuyện tình của Tâm và Mauro sóng gió đến mức, ngày cầu hôn cũng xảy ra xích mích.

Ngày cầu hôn, không giống với cặp đôi khác, Tâm và Mauro xảy ra xích mích. Tối đó hai người cãi nhau, sáng ra Tâm không nói một lời còn anh bỏ ra ngoài. Lúc về, Mauro mang theo một chiếc nhẫn rất đẹp nhưng khổ nỗi không vừa tay Tâm. Tâm vừa giận vừa thương, vừa cảm động nên cả hai cùng đi đổi. Nhưng chiều hôm ấy, Mauro lại thấy chỗ mua nhẫn trừ 2 lần tiền trong thẻ. Thế rồi hai người lại cùng nhau ra quán hỏi, thì quán bảo không biết. Khi hỏi lại ngân hàng thì họ báo là do lỗi. "Lúc đó, mình cảm giác sao mọi thứ chẳng được suôn sẻ. Việc gì cũng bị vướng mắc. Mình đã rất buồn"- Tâm kể.

Và hạnh phúc nở hoa trên đất Ý

Tình yêu vượt bao trở ngại cũng có ngày nở hoa. Sau khi tốt nghiệp, hoàn thành xong thủ tục giấy tờ, Tâm theo chồng qua Ý. Những ngày đầu ở Ý, Tâm thấy buồn, nhớ nhà, nhớ đồ ăn, khủng hoảng ngôn ngữ không thể giao tiếp được. Thậm chí Tâm khóc nhiều và muốn về lại Việt Nam. Lúc đó, Mauro luôn bên cạnh, anh cố gắng đưa Tâm đi du lịch khắp nơi để bớt buồn. Anh cố tìm bằng được cửa hàng châu Á cho cô để quên nỗi nhớ nhà. Mauro còn nhờ bạn bè ở Việt Nam mua đồ gửi sang để nấu cho Tâm ăn.

Vừa chia tay người yêu vấp ngay định mệnh là chàng trai Tây biết lấy lại nụ cười cho cô bạn thất tình mới quen - Ảnh 9.

Cuối cùng, tình yêu của Tâm và Mauro cũng kết thành "quả ngọt" mang tên Katie.

Tâm kể: "Lúc mình sinh Katie được 4 tháng, mình sống cùng với ba mẹ chồng. Ông bà cũng rất tâm lý. Có lần mình buột miệng nói với cháu gái con chị chồng, là mình nhớ mẹ. Thế là cô bé ấy đi nói với mẹ chồng. Và bà đã ôm mình, vuốt lưng và nói chờ Katie lớn rồi về. Bà bảo mình đừng buồn, mẹ con ở nhà chắc cũng sẽ nhớ con lắm. Nghe bà nói vậy, lúc đó mình đã muốn khóc thật to nhưng may kìm chế lại. Còn ba chồng thì ngày đó cứ hỏi mình là con thích ăn gì, muốn ăn ở đâu để ông đưa đi. Lúc đó, Mauro đi công tác xa, cũng may có sự quan tâm giúp đỡ của ba mẹ chồng, nên mình đã vượt qua được những ngày tháng đầu bỡ ngỡ đó".

Vừa chia tay người yêu vấp ngay định mệnh là chàng trai Tây biết lấy lại nụ cười cho cô bạn thất tình mới quen - Ảnh 10.

Mauro và cô con gái bé bổng.

Là một cô gái hiện đại, Tâm hiểu người phụ nữ hạnh phúc là người vừa có thể chăm con, lo cho gia đình nhưng vẫn phải có đam mê và theo đuổi con đường riêng cho mình. Tâm cho biết:

"Trước khi quen Mauro, mình học quản trị kinh doanh, nên sau khi sinh con, mình quyết định bán hàng online. Một phần vì đam mê, một phần lấy đó làm động để tiếp tục phần đấu. Tại từ khi qua Ý, mình chỉ ăn ngủ đi chơi, học tiếng, cuộc sống cứ thế tiếp diễn hằng ngày, không đích đến, không mục tiêu khá chán nản. Thế nên mình quyết định kinh doanh. Việc này Mauro không ủng hộ lắm vì từ khi buôn bán, mình trờ nên khùng tính, hay bị stress và dành ít thời gian cho anh hơn. Nhưng mình hi vọng lâu dài công việc ổn định, mình sẽ cân bằng được công việc và gia đình".

Vừa chia tay người yêu vấp ngay định mệnh là chàng trai Tây biết lấy lại nụ cười cho cô bạn thất tình mới quen - Ảnh 11.

Gia đình nhỏ vô cùng hạnh phúc của Tâm và Mauro cùng cô con gái bé bỏng.

Hiện thiên thần nhí Katie của hai người đã được 9 tháng, mỗi lần Tâm hỏi Mauro vì sao yêu cô. Anh đều tủm tỉm và trả lời không biết. Nhưng Tâm cảm nhận được tình yêu chân thành của anh dành cho mình từ ánh mắt của anh. Tâm bảo: "Mình như liều "thuốc phiện" đối với anh ấy vậy. Bởi mỗi câu mình nói ra nhiều khi rất bình thường nhưng anh lại cười rất sảng khoái, còn bảo mình dễ thương, vui tính".


Là do vợ chồng con hết duyên phận chứ chẳng phải do mẹ đâu!

Là do vợ chồng con hết duyên phận chứ chẳng phải do mẹ đâu!

Gửi mẹ chồng cũ…

Gọi là mẹ chồng cũ vì giờ con chẳng còn là dâu con gì nữa rồi. Dù gì cũng từng là người một nhà với nhau nên con vẫn gọi mẹ một tiếng là mẹ.

Đến bây giờ, khi đã li hôn con trai mẹ gần 4 năm, con vẫn còn nhớ những ngày tháng chìm trong nước mắt của cuộc hôn nhân cũ. Nhưng mãi đến khi nhận được đòn giáng quá mạnh từ mẹ mà con mới đủ can đảm bước ra.

Giờ nghĩ lại con chẳng còn giận hờn, hận thù gì mẹ cả. Con chỉ cảm thấy mọi thứ đã được an bài một cách trọn vẹn rồi. Đôi lúc con cũng thầm cảm ơn mẹ, nhờ mẹ mà con có được cuộc sống bình yên, thanh thản như hôm nay.

Mẹ còn nhớ không ngày cưới của tụi con, thay vì chọn ga giường đỏ tân hôn thì mẹ nhất định trang trí phòng con toàn màu trắng. Con tỏ vẻ không ưng bụng thì mẹ nói sẵng: "Ai biết cô còn trinh không? Mua màu đỏ để cô che lấp sự thật à? Tôi đây không phải dễ qua mặt nhé".

Là do vợ chồng con hết duyên phận chứ chẳng phải do mẹ đâu! - Ảnh 1.

Vợ chồng con chẳng còn duyên phận chứ không phải do mẹ. (Ảnh minh họa)

Con sốc vì bị xúc phạm đến đỏ mặt và đã có suy nghĩ không cưới nữa. Chồng con lúc ấy lại theo năn nỉ nên con mềm lòng nghe theo. Và cũng may cho con là đêm ấy, khi mẹ bật cửa xông vào kiểm tra thì vết máu trên ga giường còn chưa kịp khô lại. Nhưng thôi, chuyện đó cũng là chuyện thường tình, ai chẳng muốn con trai mình lấy vợ còn trinh nguyên. Con sốc nhưng không giận mẹ.

Sống chung với nhau 2 năm mà con khóc cạn nước mắt. Từ một nhân viên ngân hàng có tới vài trăm triệu trong thẻ tiết kiệm trở thành một con ngốc tay trắng khi ra khỏi nhà. Khi nào cần tiền sửa nhà, cho con gái mua xe ga, mua đất thì mẹ lại ngon ngọt. Đủ những danh xưng mỹ miều và mẹ sẽ dành hết việc nhà.

Ấy mà rút xong tiền rồi thì mẹ lại trở về với bản chất thật. Lại hạch sách, mắng nhiếc, xúc phạm con mỗi khi không vừa ý chuyện gì. Nhưng con vẫn nghĩ rằng đấy cũng là điều hiển nhiên thôi. Con đã chấp nhận lấy chồng thì phải chấp nhận mẹ chồng, nhà chồng dù có thế nào đi nữa. Vì gia đình mà chấp nhận bỏ qua hết.

Chỉ đến khi mẹ trực tiếp dẫn một cô gái khác vào nhà giới thiệu với chồng con thì con mới giật mình. Cô ấy đâu phải xa lạ gì, chính là tình cũ của chồng con, người mà mẹ tiếc đứt ruột khi cô ấy sang nước ngoài du học.

Nhìn cô ấy ngồi ngang nhiên trong phòng khách và mẹ bắt con phải mang nước cho cô ấy uống mà con khóc biết bao nhiêu lần. Những ngày sau đó, mẹ tạo điều kiện cho chồng con và cô ấy đi chung với nhau. Con ghen, giận hờn cũng chẳng được gì nên lại quyết định nhịn nhục để sống vì con trai chưa tròn một tuổi.

Là do vợ chồng con hết duyên phận chứ chẳng phải do mẹ đâu! - Ảnh 2.

Chỉ đến khi mẹ trực tiếp dẫn một cô gái khác vào nhà giới thiệu với chồng con thì con mới giật mình. (Ảnh minh họa)

Rồi cái ngày mẹ tuyên bố xanh rờn: “Nó đã có bầu với thằng T, mày liệu sao thì liệu”. Con chấp nhận bồng thằng bé - cũng là cháu nội mẹ - ra khỏi nhà lúc 5 giờ chiều. Mẹ biết không, con ra đi mà không có một đồng trong tay, đến tiền taxi cũng là hàng xóm thương cảm mà cho. Mà không hiểu sao con lại bình tĩnh đến lạ thường, một giọt nước mắt cũng chẳng rơi được.

Thôi, thế là giải thoát. Ban đầu con cũng hận mẹ lắm. Nhưng rồi thời gian khiến con trưởng thành hơn. Con mong mẹ sẽ sống bình yên, vui vẻ với cô con dâu mới hơn khi sống với con. Con lại nghĩ chắc do con với chồng hết duyên phận chứ chẳng phải do mẹ đâu.

Và giờ, sau 4 năm, con lại gây dựng được cuộc sống sung túc như ngày nào. Con có nhà riêng, có công việc ổn định. Cuộc sống của con bình yên đến lạ với cậu con trai bé bỏng. Cũng lâu lắm rồi mẹ và chồng cũ của con chưa từng đến thăm con trai nên con cũng chẳng biết mọi người sống thế nào.

Vậy nên hôm qua, nghe một hàng xóm cũ kể cô con dâu mới của mẹ hỗn láo với mẹ mà con bất ngờ. Nghe đâu cô ấy còn đuổi cả mẹ ra khỏi nhà vì sổ đỏ đã sang tên cô ấy làm chủ. Cuộc sống không êm đềm khiến mẹ già đi trông thấy. Càng nghe con càng thương cảm với mẹ nhiều hơn. Mong mẹ hãy sống thật tốt vì giờ con thật sự đã buông bỏ được hết quá khứ rồi.


Tôi đã chờ đợi đêm tân hôn cả đời để được làm đàn bà, nhưng giờ thì tôi đã hối hận

Tôi đã chờ đợi đêm tân hôn cả đời để được làm đàn bà, nhưng giờ thì tôi đã hối hận

“Tôi tin rằng tình yêu đích thực sẽ phải có sự chờ đợi. Tôi cam kết với bản thân, gia đình, bạn bè và người bạn đời tương lai, những đứa con tương lai sẽ không quan hệ tình dục cho đến khi kết hôn”. Ở tuổi lên 10, tôi đã cùng vài bạn gái nữa cùng nhau đọc lời thề giữ gìn trinh tiết cho đến khi kết hôn.

Vâng, một cô bé 10 tuổi khi đó vẫn còn chơi búp bê, chơi gia đình cùng vài người bạn tưởng tượng. Tôi vẫn giả định mình là nàng tiên cá mỗi khi tắm. Tôi vẫn nghĩ bọn con trai thật không ra gì. Tôi khi đó vẫn chưa dậy thì (mãi đến tận 4 năm sau đó tôi mới có kinh nguyệt). Và quan trọng hơn hết, tôi vẫn chưa ý thức rõ lắm về chuyện tình dục.

Chúng tôi khi đó được dạy rằng tình dục chỉ dành cho những ai đã kết hôn. Tình dục ngoài hôn nhân là một sự tội lỗi, dơ bẩn. Tôi phải có trách nhiệm với người chồng tương lai phải giữ gìn sự trong trắng cho anh ấy. Có thể chồng tôi sẽ không giữ gìn lần đầu tiên ấy cho tôi nhưng tôi được dạy phải tha thứ cho những hành vi của anh trong quá khứ. Tôi phải trao cho anh ấy toàn bộ, cả cơ thể và tâm hồn mình.

Tôi đã chờ đợi đêm tân hôn cả đời để được làm đàn bà, nhưng giờ thì tôi đã hối hận - Ảnh 1.

Tôi phải có trách nhiệm với người chồng tương lai phải giữ gìn sự trong trắng cho anh ấy (Ảnh: Internet)

Tôi còn được dạy rằng một khi kết hôn, tôi có bổn phận phải đáp ứng nhu cầu tình dục của chồng. Tôi được nghe đi nghe lại rằng nếu tôi giữ gìn trinh trắng, cuộc hôn nhân của tôi sẽ gặp may mắn, thuận lợi, còn nếu không thì sẽ chia tay, ly hôn.

Tôi tin hoàn toàn. Một đứa con gái vẫn còn non nớt và xung quanh lại có rất nhiều người tin thì dĩ nhiên, con bé cũng phải tin.

Trong hơn 1 thập kỷ, tôi giữ gìn trinh tiết như một niềm vinh dự. Tôi còn thích thú chia sẻ về quan điểm đó cho nhiều cô gái khác. Nó gần như trở thành “bản sắc” của tôi vào những năm tháng thiếu niên.

Cho đến khi tôi gặp bạn trai - chồng của tôi hiện tại, tôi đã nói ngay với anh ấy rằng tôi giữ gìn sự trong trắng của mình cho đến khi kết hôn. Anh ấy đồng ý vì đó là cơ thể tôi, sự lựa chọn của tôi, anh ấy tôn trọng và vẫn yêu tôi, không thay đổi.

Chúng tôi yêu nhau 6 năm rồi mới kết hôn. Suốt thời gian đó, mỗi khi có hành động nào đó mang hơi hướm tình dục, cảm giác tội lỗi tràn ngập tâm trí tôi. Tôi tự hỏi đâu là giới hạn, liệu anh ấy có được chạm vào ngực tôi không, chúng tôi khỏa thân trước mặt nhau thì có sao không? Tuy nhiên, một sự pha trộn giữa tự hào, sợ hãi và tội lỗi đã giúp tôi giữ gìn trinh tiết cho đến khi kết hôn.

Và cuối cùng thì tôi đã trở thành đàn bà vào đêm tân hôn. Tôi đã dành trọn vẹn cho chồng mình, hệt như lời hứa vào lúc 10 tuổi. Trong bộ đồ lót trắng, tôi đã cùng chồng nếm mùi vị trái đắng lần đầu tiên trong đời.

Tôi đã chờ đợi đêm tân hôn cả đời để được làm đàn bà, nhưng giờ thì tôi đã hối hận - Ảnh 2.

Và cuối cùng thì tôi đã trở thành đàn bà vào đêm tân hôn. Tôi đã dành trọn vẹn cho chồng mình, hệt như lời hứa vào lúc 10 tuổi (Ảnh: Internet)

Lần đầu rất đau. Tôi biết điều đó. Mọi người đều bảo tôi sẽ chẳng dễ chịu vào lần đầu tiên đâu nhưng họ lại chẳng nói với tôi rằng tôi sẽ vào nhà tắm ngay sau đó và khóc một mình vì những lý do mà tôi cũng chẳng hiểu nữa. Họ cũng chẳng bảo với tôi rằng tôi sẽ cảm thấy sai trái, tội lỗi và cảm thấy tình dục khá dơ bẩn dù mình đã kết hôn, giữ đúng lời hứa.

Tôi không còn trinh trắng, nghĩ là tôi không còn đặc biệt nữa, tôi tự nghĩ như thế. Suốt bao nhiêu năm qua, trinh tiết như một phần quan trọng trong tính cách của tôi và tôi không hề biết mình sẽ thế nào nếu như không còn nó nữa.

Tôi tránh mặt chồng. Tôi cố gắng không hôn anh quá nhiều hoặc quá mãnh liệt vì tôi sợ tôi và anh sẽ quan hệ. Tôi sợ giờ đi ngủ và tôi biết, anh rất muốn cùng tôi thăng hoa.

Khi anh nhập cuộc, tôi buộc phải chấp nhận. Tôi không muốn gì hơn là khiến anh hạnh phúc bởi tôi yêu anh rất nhiều và tôi còn được dạy phải đáp ứng nhu cầu tình dục của chồng. Nhưng tôi ghét tình dục. Đôi khi tôi khóc một mình cho đến khi ngủ thiếp đi vì tôi chỉ muốn mình phải thích nó, tôi cảm thấy không công bằng. Tôi đã giữ lời hứa, cam kết nhưng đâu là cuộc hôn nhân hạnh phúc như tôi đã hứa?

Rồi tôi mặc kệ cảm giác, suy nghĩ của mình suốt 2 năm sau đó cho đến một ngày, tôi không thể chịu được nữa. Tôi nói với chồng mình tất cả. Anh ấy khá ngạc nhiên khi tôi để anh chạm vào người dù tôi không muốn. Anh bắt tôi hứa rằng sẽ không bao giờ làm việc mà mình không muốn nữa.

Chúng tôi ngừng quan hệ. Nghe lời anh, tôi đến gặp bác sĩ. Đó là bước đầu tiên trên hành trình chữa lành vết thương tâm lý của tôi.

Chờ đợi đêm tân hôn không khiến tôi có cuộc hôn nhân hạnh phúc mãi mãi. Thay vào đó, nó đã kiểm soát tôi trong hơn một thập kỉ và đưa tôi đến bác sĩ tâm lý. Tôi hoàn toàn xấu hổ về cơ thể mình và khả năng phòng the của chính mình, nó khiến tôi nghĩ rằng mình đã mất phẩm giá.

Tôi thường xuyên phải nhắc nhở bản thân, “yêu” với chồng là vì tôi có nhu cầu tình dục chứ không phải để thỏa mãn nhu cầu của anh ấy.

Nếu có thể trở lại, tôi chắc rằng mình sẽ không đợi đến đêm tân hôn. Tôi sẽ cùng bạn trai quan hệ khi cả hai cảm thấy sẵn sàng. Nhưng tiếc rằng tôi không thể quay trở lại.

Thế nên tôi chỉ muốn chia sẻ kinh nghiệm của mình, rằng nếu bạn muốn đêm tân hôn là lần đầu tiên trong đời, hãy chắc chắn rằng đó là do bạn muốn chứ không phải bị ai đó ép buộc. Đây là cơ thể của bạn, chuyện tình dục là của bạn.

(Nguồn: thoughtcatalog)


Chỉ vì “nựng” chồng trước mặt em chồng mà giờ tôi phải lãnh hậu quả nghiêm trọng

Chỉ vì “nựng” chồng trước mặt em chồng mà giờ tôi phải lãnh hậu quả nghiêm trọng

Tôi tuy là con gái nhưng nóng tính không ai bằng. Cứ chuyện gì không rõ ràng, minh bạch, chạm đến "máu" tôi là tôi không kìm chế được cảm xúc. Tôi hay bộc lộ cảm xúc một cách thái quá.

Lớn lên, tôi cũng hẹn hò vài ba mối tình. Được một thời gian, anh chàng nào cũng chạy "mất dép" vì tình khí nóng nảy của tôi. Thế rồi, tôi cũng yêu được một anh chàng, có thể nói là khả năng chịu đựng của anh ta khá cao. Mỗi lúc tôi "xù lông", người yêu tôi lại nhún nhường làm hòa, làm trò hài hước khiến tôi không thể nhịn được cười. Lũ bạn tôi còn hay khen tôi chọn người yêu sao mà khéo thế.

Dù vậy, lắm lúc tôi nóng lên, tính bất cần của tôi lại bộc phát. Thế nhưng nghĩ lại, nếu tôi còn không chấp nhận anh thì không còn ai có thể chịu đựng được tôi. Vậy nên, từ trong thâm tâm tôi luôn cố gắng trân trọng anh. Qua một vài người bạn của anh, tôi biết mẹ anh rất ghê gớm. Tôi được "cảnh cáo" từ trước rằng trước mặt mẹ anh, tôi phải tỏ ra là con dâu ngoan người vợ đảm.

Chỉ vì “nựng” chồng trước mặt em chồng mà giờ tôi phải lãnh hậu quả nghiêm trọng - Ảnh 1.

Chỉ có hai vợ chồng trẻ sống với nhau nên cuộc sống rất thoải mái, cũng ít xảy ra cãi vã. (Ảnh minh họa)

Ngày đầu tôi về ra mắt, gia đình anh mời thêm vài cô chú. Tôi cố lắm mới giữ được hình tượng ngoan hiền, dịu dàng. Ăn cơm xong, mình tôi phải vật lộn với ba mâm cơm. Bình thường, tôi không phải hỗn hào gì, nhưng quan niệm hôn nhân của tôi rất bình đẳng. Nghĩa là, vợ chồng phải cùng nhau san sẻ công việc. Nội trợ không phải việc của riêng phụ nữ. Nhưng thôi, ngày về ra mắt nên tôi cũng cố nín nhịn. Dù sao thì lâu dài, tôi cũng không xác định sẽ sống chung với mẹ chồng.

Đám cưới xong xuôi, chúng tôi về lại thành phố. Công việc bận bịu nên chúng tôi cũng chẳng có thời gian về quê thăm bố mẹ chồng nhiều. Chỉ có hai vợ chồng trẻ sống với nhau nên cuộc sống rất thoải mái, cũng ít xảy ra cãi vã.

Thế rồi, em gái chồng tôi lên chơi một tuần dịp nghỉ hè. Tôi vui vẻ nhận lời, chỉ nghĩ đơn giản rằng em chồng tôi còn trẻ nên có lẽ sống thoáng. Tôi và chồng vẫn đi làm cả ngày, chỉ có tối về ăn cơm cùng em chồng tôi. Khi ăn, chúng tôi vui vẻ chuyện trò đủ thứ trên đời. Bữa tối hôm ấy, không nhớ do chồng tôi nói đùa câu gì. Tôi quen tay tát nhẹ anh một cái vào má. Tôi tát nhẹ, gọi là tát đùa thôi. Bình thường, chúng tôi vẫn hay làm thế rồi cười phá lên cùng nhau. Ấy thế mà, em gái chồng tôi bỗng mặt lạnh đi, không cảm xúc.

Chỉ vì “nựng” chồng trước mặt em chồng mà giờ tôi phải lãnh hậu quả nghiêm trọng - Ảnh 2.

Hôm sau, em chồng tôi về quê mà không nói với vợ chồng tôi câu nào. (Ảnh minh họa)

Tôi phân công việc trong nhà như sau: Chồng tôi rửa bát, tôi giặt quần áo. Theo thói quen, cứ ăn cơm xong là chồng tôi thu dọn bát đĩa rồi đi rửa. Em chồng tôi lấy thế làm khó chịu. Tôi không hiểu có chuyện gì xảy ra, gặng hỏi thì em chồng tôi vẫn lặng thinh. Tôi không kìm chế được nên nói có chút to tiếng, rằng có chuyện gì thì em chồng tôi phải nói ra mới giải quyết được. Cứ im lặng thế này thì tôi biết đường nào mà lần.

Nào ngờ, em chồng tôi chẳng nói chẳng rằng, bỏ về phòng. Hôm sau, em chồng tôi về quê mà không nói với vợ chồng tôi câu nào. Ngay tối đấy, mẹ chồng tôi gọi điện thoại cho tôi. Khi tôi vừa nhấc máy thì đã nghe thấy tiếng mẹ chồng nói rất giận dữ. Mẹ chồng nói tôi ghê gớm, bắt nạt chồng, lại còn đánh chồng. Tôi muốn nói cho mẹ chồng hiểu mà bà nhất định không nghe. Mẹ chồng tôi tiếp lời, coi tôi là người không biết coi trọng anh em nhà chồng.

Tôi cứ ú ớ không nói lên lời. Mẹ chồng mắng tôi xong thì tắt máy. Tôi không biết em gái chồng tôi đã kể cho mẹ chồng tôi những gì mà khiến mẹ chồng mắng tôi thậm tệ như vậy. Tôi không biết do mình vô tư quá hay do em chồng còn trẻ con nên không hiểu chuyện? Giờ tôi cũng chẳng biết nói thế nào cho mẹ chồng tin mình.


Chị và gánh hàng rau

Chị và gánh hàng rau

Huyền và Trung quen nhau được gần hai, ba tháng gì đó, cũng hai, ba tháng qua, chị đã phải đi bộ bao nhiêu cây số để đến chợ, có những khi bận chở Huyền đi ăn kem, đi uống nước, chị đành gánh hàng không về tới tận nhà. Đến tối mịt, Trung mới về nhà. Chị vẫn hỏi han Trung hẹn hò ra sao, không hề có chút tức giận. Đôi khi Huyền giận dỗi, chị còn bày cho Trung viết thư xin lỗi thế nào.


Chị và gánh hàng rau
ảnh minh họa

Trung ngước mắt nhìn lên bầu trời đầy những cơn mưa, mùa mưa kéo qua nơi đây, dường như, trong tim Trung còn những rung động và cả nỗi đau nguyên vẹn như chưa từng có thời gian phôi phai đi...

Hằng ngày, Trung vẫn đi trên con đường ấy, con đường nhỏ đi vào hẻm vắng, rồi cách xa làng bản, con đường ấy nối dài là cánh đồng bát ngát xanh, những đêm mạ non mới lên lổm chổm, nằm trong phòng mà Trung còn nghe rõ mồn một cái mùi mạ thơm ngào ngạt hòa quyện vào gió chảy tuôn vào hai cánh mũi, mùi thơm như cốm ngày xưa Trung hay ăn. Nay, cốm không còn thơm mùi mạ nữa, ngọt lịm hơn, bắt mắt hơn, nhưng không ngọt ngào hương vị của khi trước.

Trung sinh ra và lớn lên tại một làng nhỏ, ngoại ô thủ đô Hà Nội. Cái nơi quanh năm ruộng đồng, quanh năm tiếng trẻ con còn ngây thơ, chưa đượm phải cái công nghệ hiện đại, dường như còn giữ được nguyên chân quê của vùng ngoại ô. Rồi cũng nơi đó, hằng năm khi bão đến, từng người, từng nhà lo lắng giữ đê. Rồi khi đê được đầu tư xây lên vững chắc, mọi làng nhà ven đê như Trung yên tâm hẳn lên. Cái nơi ngoại ô mất cả gần hai mươi mấy cây số để ra trung tâm thủ đô như còn giữ nguyên được cảnh lúa kín đồng, cảnh ngày gặt lúa, những cánh diều vút bay trong trời gió...

Những ngày bình yên không lo nghĩ cái ăn cái mặt của Trung qua đi, khi bố tự nhiên bị đột quỵ, trụ cột gia đình nay phải nằm một chỗ do liệt đi đôi chân, bố chẳng thể ra đồng chăm lo nữa. Mọi gánh nặng còng lên đôi vai của mẹ và chị lớn. Chị tạm gác lại việc học trên đại học sư phạm về chăm lo cho gia đình, đôi tay chị mềm mại nay chai sần đi bởi những việc nông cực nhọc. Nhưng nhất quyết bố, mẹ và cả chị không cho Trung chạm ngón tay, chị cứ bảo: "Mày cứ cố học đi! Cực bao nhiêu tau chịu!" .

Chị lên vài líp rau sau nhà, gieo vào đó cải ngọt, cải xanh, rau muống và hành ngò. Ngày nào ngoài đồng về, chị và mẹ thay phiên nhau tưới. Có khi Trung từ trường về, thay chị và mẹ tưới cho rau. Càng ngày, rau lên mướt như công người ngày chăm lo. Nhu cầu nhà ăn không hết, chị tính cắt rau gánh ra phố bán. Rau sạch chắc nhiều người mua, cũng phụ được đồng ra đồng vào cho nhà. Hằng ngày, chị ngồi sau lưng của Trung, gánh theo gánh rau, hai chị em vượt đoạn đường dài rôm rả trò chuyện, cái nắng gay gắt và cực nhọc cũng trôi theo từng giọt mồ hôi. Trung bỏ chị tại chợ, chị dúi vào tay Trung vài chục:

- Cầm theo! Có ai rủ nước nôi thì cũng có tiền!

- Ơ nhưng nhà mình...

- Mày đừng lo nhiều quá! Ráng mà học! Con trai trong nhà, tương lai vào cả mày đấy! tau lo được!

Không chờ Trung nói thêm, chị kéo nón lá lên, cất tiếng rau lanh lảnh:

- Rau đây! Rau sạch đây! Rau đây!

Bóng chị khuất trong đám đông, Trung nhìn theo mà những tờ tiền trong tay bị bóp chặt, nước mắt Trung chực trên mi, Trung đạp xe đi mất hút...

Những líp rau ngày càng được gieo trồng nhiều hơn, những cây bị nhổ đi bán, thay vào đó là hạt giống cho cây mới đâm chồi. Tiền bán rau cũng giúp được phần nào cho nhà cửa. Chị gầy hơn trước, làn da mịn màng nay đã không còn đẹp như xưa, nỗi cơ cực hằn trên đôi mắt mẹ và chị. Còn bố, khi thấy dáng chị gánh rau đi ra khỏi cổng, bố lại khóc tấm tức như con nít. Còn mẹ, những khi đêm khuya thấy chị còn chong mắt khâu lại những vết rách của chiếc áo sơ mi chị hay mặc tránh nắng, mẹ dụi đi nước mắt rồi bỏ vào phòng...

Nhiều đêm, Trung nằm trên cái gác nhỏ, mà nghe tiếng chị giặt đồ ngoài cầu ao. Dáng chị nhỏ nhắn, sinh viên sư phạm bỏ lỡ ước mơ thành cô giáo dạy văn, về lại nhà thay bố việc đồng áng, phụ giúp mẹ nuôi bố, nuôi đứa em đi học. Trung còn nhớ ngày bé, khi có ai hiếp đáp Trung, Trung toàn về mách chị, chưa bao giờ chị để Trung chịu thiệt thòi với người. Chị từng bảo: " Nhà mình có đủ ăn đủ mặc thôi em à, không giàu có như ai đâu. Em gắng mà học, không phụ bố mẹ cực nhọc, em nhé!" Nhớ đến đó, mắt Trung như nhòa đi trong nước mắt. Trong cơn ngủ chập chờn, Trung còn thoáng thấy dáng chị gém góc màn cho Trung...

Rồi Trung có bạn gái. Bạn gái Trung là dân thủ đô, học cùng lớp, xinh đẹp và khá giả. Ai cũng bảo Trung may mắn lắm mới có được người yêu như thế. Trung cũng cảm thấy mình may mắn quá khi quen được Huyền. Huyền bảo Trung, khi nào đi học, Trung qua đèo Huyền đi học cùng. Dĩ nhiên, Trung mừng lắm, cái cảm giác được chở người yêu xinh như mộng từ căn biệt thự tại đường thành phố lớn, mà Huyền cũng chẳng nói năng gì về chiếc xe đạp theo Trung ba năm nay. Huyền ngồi sau hát giọng ngọt lịm, đôi khi choàng tay ôm khiến cho bao chàng trai phải ghanh tỵ, Huyền cũng không ngại nói Trung là bạn trai, hay những khi tan học chờ Trung trước cửa lớp khiến đông đảo mày râu cũng như kẹp nơ phải ồ lên thích thú khi Huyền cười, choàng tay Trung trong cái ngượng chín mặt của Trung. Nhưng cũng vì Huyền, thay vì chở chị ra tận chợ, Trung đành bỏ chị cách chợ bốn, năm cây số để vòng lại chở Huyền cho kịp giờ. Đó là ý kiến của chị: "Mày qua chở bạn mà đi học cho kịp giờ. Bỏ chị đây được rồi. Chị gánh rau ra chợ, biết đâu dọc đường có người lại hỏi mua." Rồi chị nhảy thót xuống ba-ga xe đạp, cái dáng nhỏ gánh rau đi trong làn xe cộ, tiếng rao xa dần...Trung lo Huyền chờ, không nghĩ ngợi thêm, cậu quay đầu xe đạp lại vội vã đạp nhanh đi...

Huyền và Trung quen nhau được gần hai, ba tháng gì đó, cũng hai, ba tháng qua, chị đã phải đi bộ bao nhiêu cây số để đến chợ, có những khi bận chở Huyền đi ăn kem, đi uống nước, chị đành gánh hàng không về tới tận nhà. Đến tối mịt, Trung mới về nhà. Chị vẫn hỏi han Trung hẹn hò ra sao, không hề có chút tức giận. Đôi khi Huyền giận dỗi, chị còn bày cho Trung viết thư xin lỗi thế nào. Văn chương chị tuôn ra hay và mượt mà lắm! Sinh viên sư phạm văn mà lại, nghĩ đến đó, nụ cười chị tắt hẳn, còn lại cái cười sượng ngắt đi. Chị giấu nhẹm đi chuyện phải đi bộ bốn, năm cây để ra chợ cho mẹ đỡ mắng Trung. Chị còn ráng nhịn chi tiêu cá nhân cho Trung thêm tiền bỏ túi, lý do của chị: " có người yêu rồi! Có thêm đồng trong túi cho anh đỡ mất mặt! Tau không cần xài đến nó! Anh giữ mà xài! Mà đừng có bảo mẹ là tau cho anh, mẹ lại lo."

Trung cảm thấy mình hạnh phúc, khi có người yêu vừa đẹp, vừa giàu lại không chê Trung với chiếc xe đạp cà tàng rít thắng như tàu lửa này. Có lẽ Trung hi vọng quá nhiều, khi mọi chuyện vỡ lẽ, Trung lại càng thất vọng nhiều bấy nhiêu...

Chủ nhật, Trung được nghỉ, Huyền bận không đi chơi. Trung chở chị ra chợ rồi gánh phụ chị đi bán. Chị cứ giục: "Anh ra ngoài chờ tau. Nhỡ lại gặp bạn anh thì mất mặt anh lắm!" Trung cười: "Gớm, nhà mình nghèo, mình bán rau, chứ có cướp giật ai đâu mà mất mặt." Rồi chị cũng cười, vỗ lưng: " À, thằng này khá!" Trung học theo chị rao: "Rau đây! Rau sạch đây!" Nhưng giọng Trung khản đặc, chẳng lảnh lót như chị, chị phát cười lên sặc sụa. Hai chị em vừa đi vừa cười, vừa rao, cũng bán được kha khá cho những người quen mà ngày trước chị bán đã quen với rau sạch không thuốc của nhà Trung. Nhưng cho đến khi...

Trung bất chợt giật mình gặp Huyền và đám bạn nhà giàu của Huyền tại chợ. Bất giác một đứa tri hô lên:

- Á! Trung! Bồ của con Huyền bán rau kìa tụi bây!

Trung cuối mặt, tay nắm chặt cái gánh trên vai, chị vội kêu Trung đưa đây, khẽ bảo nho nhỏ Trung: " Anh cứ bảo là gánh phụ tau thôi, không quen biết tau, nhanh đi!" Trung vẫn im lặng, chị thúc tay vào hông Trung lần nữa, nhưng Trung như bị tạc tượng, không nói gì thêm. Huyền đánh vào mặt Trung một cái nhìn lạnh lùng, quay sang bảo tụi bạn:

- Ối dào! Tau quen nó để cho vui, xây dựng hình tượng người đẹp yêu sinh viên nghèo thôi. Chứ nghèo như nó, ai thèm vào. Xe đạp rởm mà tưởng SHi. Thế mà nó chẳng biết nhục tụi mày nhỉ.

Huyền cùng đám bạn hùa nhau cười lên. Trung như chết lặng theo những lời nói như cắt rồi xát muối và cát vào tim Trung. Chị bỏ gánh xuống, quát:

- Nhà tôi nghèo! Chúng tôi bán rau! Bán rau thì sao? Chúng tôi bán rau chứ không bán rẻ đạo đức như các cô!

Một đứa tát vào mặt chị, chị ngã xuống, mím chặt môi, tránh cái bật khóc,Trung như giật mình thoát khỏi cơn mê mụ mị tình yêu, chạy tới ôm chị, hét lên:

- Bỏ bàn tay nhơ nhướp của các người ra khỏi chị tôi!

Nói đoạn, Trung hùng hổ cầm cây đòn gánh lên, mắt trợn, tay nổi gân, có vẻ cũng sợ Trung làm điều gì dại dột, chúng nó bảo nhau:

- Mình chấp làm gì thứ hàng rau! Đi chơi tiếp tụi mày! Con Huyền nhắn tin cho bồ đánh xe tới chở cả bọn đi nào!

Bóng chúng khuất đi, Trung còn thấy dáng Huyền nghe điện thoại, vẻ cười và cách nói chuyện vô cùng ngọt, ỏng ẹo, Trung đỡ chị lên, gánh hàng rau và bảo:

- Mình bán tiếp thôi...

***

Trung trốn hẳn trong phòng, ngày nào cũng nhìn ra cái ô cửa sổ nhỏ, nơi cánh đồng bát ngát và con kênh nhỏ, cái cầu ao ngày xưa hay cùng chị chơi bán hàng, cái cầu ao mà Trung đi bắt ốc về, đầu tóc lấm lem, chị bắt Trung cúi người, dội từng ca nước mát lên, xoa nhẹ đầu Trung. Rồi những khi Trung ốm, chị rửa gừng, giã ra cũng ngay cây cầu ao đó. Đó cũng là nơi đêm trăng thanh mát, thay vì nhắn tin, chị đã dạy Trung cách viết thư cho Huyền. Nghĩ đến Huyền, bao nhiêu tổn thương còn trong lòng làm Trung thắt cả cuống phổi, khó thở vô cùng...

- Trung này! Anh còn buồn chuyện đó à?

Chị bưng lên bát canh cà bung thơm ngát,đặt trên bàn học. Chị ngồi cạnh Trung, đôi mắt huyền đen của chị nhìn đăm chiêu ra cửa như Trung, nhưng Trung chẳng biết chị nghĩ gì trong lúc này. Chị nhẹ bảo:

- Tình đầu dang dở nhưng khó quên. Đó cũng là hành trang trong tình trường cho anh. Đừng vì vẻ ngoài mà yêu nhanh vội, rồi đau khổ cũng là mình anh à! Chị chỉ biết khuyên anh nhiêu đó thôi! Nghĩ lại bản thân anh còn bố mẹ, đừng buồn nữa mà lo học. Chị dang dở học hành, chị gắng lo cho anh đi học, anh đừng làm gì phụ lòng nhà mình, anh à!

Trung ôm chầm lấy chị, khóc nức nở...chị xoa đầu Trung nhẹ nhàng, như ngày xưa Trung bị đánh chạy về ôm chị khóc, chị cũng ôm Trung, xoa đầu như thế này...

***

Trung được du học Nhật Bản do trường chọn đi. Trung mừng lắm, chị cũng mừng lắm, mẹ thì mừng đến khóc, còn bố chỉ bập bẹ nói: "được...được...". Nhưng sau đó là nỗi lo của chị và mẹ. Làm sao có đủ tiền cho Trung chi xài bên đó? Nhưng chị bảo Trung: "chú cứ đi học, chị lo được cho chú!"

Tiếng chị chắc, đinh ninh như đinh đóng cột, ngày chị gói ghém ít tiền, mua cho Trung vài bộ đồ mới, Trung khoác lên người bộ đồ còn thơm mùi vải, Trung mủi lòng khi nhìn áo sơ mi của chị chằng chịt vết vá, trên vài sờn đi mỏng dính, nhưng miệng chị cười tươi: "Bảnh trai phết!" Còn mẹ thì cười nụ: "Hệt bố mày hồi trẻ."

Ngày tiễn Trung lên máy bay, mẹ còn bận cấy lúa ngoài đồng, chỉ có chị tiễn Trung được. Chị mặc chiếc áo dài mà hồi còn mạnh, bố dẫn chị đi may, chờ ngày đầu tiên chị nhận lớp đi dạy chị sẽ mặc. Nhưng cái ngày ấy không bao giờ đến với chị nữa. Chị vẫn đẹp, vẫn xinh, nét dịu dàng của chị cùng chiếc áo dài màu cánh sen tô bật lên sự trẻ trung và dáng vẻ của chị, tuy đôi tay chị chai sần, mặt chị đen đi, dáng chị gầy còm hơn, nhưng với Trung, chị và mẹ là hai người phụ nữ đẹp nhất trong cuộc đời!

- Khăn tay này, tau thêu. Anh cầm theo, nhớ nhà thì mang ra.

Chiếc khăn tay thêu tên bố Tuấn, mẹ Nhung, chị Như, và Trung. Kèm theo bốn hoa hồng đỏ chói lọi quấn chặt vào nhau. Trung ôm chầm lấy chị khóc, chị cũng khóc, sau bao năm, Trung thấy chị khóc, giọt nước mắt nhọc nhằn rơi trên đôi mi cong của chị: " Chú lo học hành, rồi lo cho gia đình" rồi chị lém lỉnh:

- Chú lo về sớm, chị còn đi lấy chồng.

- Thế có ai dạm hỏi chưa?

- Chú khinh chị quá đấy!

Tiếng cô phát thanh trong trẻo đọc tên tuyến bay, Trung kéo vali, quay lại nhìn chị trong bộ áo dài hồng, dù chưa bao giờ thực hiện được ước mơ, nhưng chị đã là cô giáo trong lòng Trung, cô giáo dạy Trung phải sống thế nào, dạy Trung đứng dậy khi gục ngã...

***

Sau hai năm du học, Trung vui khi cầm tấm bằng về, trên máy bay, Trung tưởng tượng mình sẽ được đi làm tại công ty danh tiếng, có tiền về cho chị học tiếp, mua cho bố chiếc xe lăn, mua cho mẹ khúc vải gấm may bộ đồ đẹp, sửa sang nhà cửa. Trung vui lắm! Sau bao năm cố gắng, Trung nay công thành danh toại, ngẩng cao đầu với mọi người trong xóm làng được rồi.

Ôi, con đường này, con đường chị vẫn dắt Trung chạy thả diều, chạy theo bố ra đồng, mùi mạ non này, hai năm rồi, Trung nhớ da diết. Ôi, từng cây dừa cao vút, những cây cam ngày Trung đi, còn nhỏ tý, nay đã chi chít quả, những đứa bé còn chạy đồng chăn trâu, nay khăn quàng đỏ chói cắp sách đi học trường làng. Trung đứng trước cổng dâm bụt, nhìn ngôi nhà gỗ bao năm sống cùng nó, hít một hơi trong lành, Trung chạy thẳng vào nhà. Mẹ đang đút cơm cho bố, Trung hét lên:

- Bố! Mẹ! Con về rồi!

- Ơ...Thằng Trung...

Mắt mẹ rưng rưng, mẹ bỏ chén cơm xuống, chạy tới ôm lấy Trung. Bố nằm trên giường khóc, miệng ú ớ: " con...con..lại...lại..."

- Con về rồi! Từ nay, con đi làm, không để nhà mình thiếu thốn đâu ạ, bố yên tâm, con thay bố lo lắng được rồi ạ!

Bố gật gật, mắt khóc òa lên, bố lắp bắp: "cái...cái...Như..."

Trung giật mình, sao chị không ra đón Trung? Trung hỏi mẹ.

- Chị Như đâu rồi hở mẹ? Chị đi bán chưa về hở mẹ?

- Như nó...

Mẹ khóc lên, tiếng khóc mẹ như làm Trung lo lắng, Trung lay mẹ:

- Chị Như đâu hả mẹ? Chị Như đi lấy chồng rồi hả mẹ?

Mẹ nấc từng tiếng, không nói thêm được tiếng nào, mẹ dụi mắt vào vạt áo, chỉ lên bàn thờ...

Hình chị tươi cười sau khung ảnh, khói nhang nghi ngút, nải chuối còn xanh ngắt được đặt cạnh bên, Trung buông tay, chiếc giỏ rơi xuống đất...

Như bất thần, Trung gào lên, quỳ mọp xuống, tiếng thét như xé lòng đi: "Chị Như!"

Thì ra, trong một lần gánh rau đi bán, chị đã bị chiếc xe máy chạy ẩu tông phải,chị ngã xuống, máu chị ướt đẫm trán, những lá rau xanh cũng vương máu, trong lúc hấp hối, chị dặn:

- Mẹ đừng cho...thằng Trung...nó biết. Cứ để nó yên tâm học hành...

Rồi chị đi, đi trong nỗi lo về thằng em xa xứ có đủ đầy không khi chị không lo được nữa...

Mộ chị nằm cạnh cầu ao ngày bé chị em hay ngồi chơi, mộ chị nằm cạnh con kênh xanh ngát chị múc tắm cho Trung ngày xưa, mộ chị, nằm cạnh những líp rau đã héo mòn đi khi không có bàn tay chị chăm lo và tưới tiêu. Gánh hàng rau ngày nào nay nằm im cạnh mộ, còn sót vài lá rau khô ngắt trong đó...