"Tôi thà ăn Tết xa nhà cô đơn còn hơn về quê để hầu hạ nhà chồng" (P2)

"Tôi thà ăn Tết xa nhà cô đơn còn hơn về quê để hầu hạ nhà chồng" (P2)

Về nhà đúng dịp Tết, tất nhiên tôi sẽ phải đảm bảo trách nhiệm làm dâu làm con, chuẩn bị nấu nướng Tết từ trước, cho đến về quê chồng, mua theo cả đống quà cáp, chuẩn bị tiền mừng tuổi cho hết lượt nội ngoại. Mỗi cái Tết trôi qua, lại khoảng 1 nghìn USD bay khỏi túi của gia đình (mà chủ yếu là tôi).

Sự khó chịu đặc biệt tăng cao khi mà đến thăm nhà họ hàng, tôi lại bị ca thán bài: Tại sao không tranh thủ vừa học tiến sỹ vừa đẻ con, rồi rằng nhà anh chỉ có mình anh là con trai nên tôi phải đẻ sớm thêm đứa nữa và phải là con trai, nếu không đẻ thì không thể biết chuyện gì sẽ xảy ra. Tôi cũng thừa hiểu cái "chuyện gì" đó ở đây là việc mẹ con tôi có thể sẽ bị đuổi ra khỏi nhà vì không đẻ được con trai nối dõi cho nhà anh.

Và không chỉ có một người nói, tôi bị đẩy vào giữa toàn các bác chồng, cô chồng mắng mỏ liên tiếp chỉ toàn những câu với nội dung giống nhau. Tôi cắm mặt ngồi nghe, tôi liếc nhìn sang chồng tôi, vì với vai trò làm chồng, chắc chắn anh hiểu tại sao tôi chưa thể đẻ con lúc này, lẽ ra anh có thể nói vài câu bênh vực cho tôi, nhưng anh im lặng từ đầu đến cuối. Tôi cảm thấy mình cô đơn, chới với và buồn, người tôi nghĩ rằng ít nhất sẽ nói một câu nào đó bảo vệ tôi và động viên cho tôi đã không nói gì.

Thà ăn Tết xa nhà cô đơn còn hơn về quê đề hầu hạ nhà chồng (P2) - Ảnh 1.

Người tôi nghĩ rằng ít nhất sẽ nói một câu nào đó bảo vệ tôi và động viên cho tôi đã không nói gì.(Ảnh minh họa)

Không chỉ trước mặt họ hàng, đến khi về nhà tôi lại bị bố mẹ chồng mắng nhiếc thêm vài lần nữa vì việc đi học tiến sỹ để làm gì, rồi tôi cần phải đẻ thêm con càng sớm càng tốt và đặc biệt cần con trai. Sau cái Tết về nước thăm nhà đầu tiên, thực sự tôi cảm thấy mệt mỏi nhiều hơn vui vẻ.

Tết xa nhà thứ 2, tôi cũng vẫn đặt vé về nước và kịch bản tương tự lại tái diễn. Lại quần quật lo Tết cho nhà chồng, lại đi chào hỏi ngần ấy khuôn mặt và tất nhiên lại nghe lại ngần ấy câu chuyện.

Tôi có lí nhí nói lại với các bác rằng bây giờ tài chính của tôi đang khó khăn nên tôi chưa thể đẻ con được, y như rằng tôi lại bị ăn chửi thêm một trận khác về việc "Trời sinh voi, trời sinh cỏ", cứ đẻ đi rồi nuôi kiểu gì chẳng được.

Và rồi cuộc chửi rủa lại trở nên cao trào hơn khi có đến cả chị họ chồng, bác chồng, cô chồng cùng xúm vào nói tôi không ngớt lời. Họ bắt tôi phải hứa trong năm nay sẽ phải có bầu rồi đẻ luôn, học tiến sỹ được đến đâu thì học. Chồng tôi vẫn im lặng. Tôi thấy mình không có nơi nào để bám víu.

Trong lúc tâm lý bị dồn nén đến cực độ vì những màn mắng chửi, tôi đã cãi lại bằng một giọng cực kỳ bình tĩnh: "Thưa các bác các cô, cháu muốn nói rằng cháu là người có trách nhiệm với đứa con mà mình muốn đẻ ra. Nuôi con thành công nhân lao động phổ thông cũng là nuôi con, mà nuôi con thành nhạc sĩ tài năng, thành doanh nhân thành đạt cũng là nuôi con. Đứa con nào cũng là đứa con nhưng chất lượng nuôi sẽ tạo nên những con người khác nhau, nên chờ cháu thêm thời gian nữa cháu sẽ sinh con."

Ai cũng biết chắc chắn họ không chấp nhận lý lẽ của tôi, họ càng cao giọng hơn bảo tôi rằng dâu con không được phép cãi người lớn, người lớn bảo thì phải làm và phải nói rõ về việc khi nào định có thêm đứa con nữa, đặc biệt phải là con trai.

Rất nhiều người dồn tôi: "Trả lời đi, trả lời ngay khi nào có con, khi nào, không thể cứ im lặng như thế được." Tôi đã suýt khóc nhưng đã kiềm chế để không khóc, tôi nói lại trong giận dữ: "Tất cả các cô bác ở đây có ý tốt với cháu, cháu biết và thừa nhận điều đó. Nhưng việc đẻ con khi nào và đẻ con trai hay con gái còn tùy thuộc rất nhiều điều kiện và cháu muốn rằng điều đó sẽ thuộc phạm vi của gia đình cháu bàn bạc và quyết định chứ không cần đến các cô bác nói nhiều đến vậy. Cháu nghĩ rằng câu chuyện nên dừng lại ở đây, nếu không cháu sẽ không bao giờ đến nơi này nữa." Và tôi đứng lên đi về thẳng, chồng con và bố mẹ chồng tôi về sau.

Từng đi ra nước ngoài nhiều lần và làm việc với người nước ngoài, quả thực tôi vô cùng khó chịu với cái thói thích can thiệp vào đời tư của người khác như họ hàng nhà chồng vẫn làm. Hình như không ai biết rằng chồng tôi đi làm không đưa tiền cho tôi, không ai biết rằng tôi đang nợ ngân hàng ngập đầu, tiền làm ra bao nhiêu đang dồn vào đi trả nợ, rồi đóng học chính khóa, đóng học ngoại khóa cho con.

Thà ăn Tết xa nhà cô đơn còn hơn về quê đề hầu hạ nhà chồng (P2) - Ảnh 2.

Liệu có nên đi cùng người đó đến hết cuộc đời hay không? (Ảnh minh họa)

Không ai hỏi tôi những câu hỏi đó, không ai cần quan tâm rằng tâm tư suy nghĩ của tôi đang gặp rắc rối ở đâu mà tất cả những cái họ quan tâm chỉ là đẻ và đẻ như một cái máy đẻ cho phù hợp với quan điểm của nhà họ rằng phải có hai con và phải có con trai. Vậy những người chỉ có một con trên đời này hoặc thậm chí có cặp đôi không có con, họ không hạnh phúc sao?

Và ngay cả người mà tôi tin rằng ít nhất sẽ nói đỡ vài lời cho tôi, đã im lặng từ đầu đến cuối. Một người đàn ông đẩy mặc cho vợ đối chọi với hết thảy khó khăn của cuộc đời và rồi lại để yên cho người khác làm vợ mình tổn thương và chỉ im lặng, liệu có nên đi cùng người đó đến hết cuộc đời hay không? Câu hỏi đó tôi chưa trả lời được.

Vì thế nên Tết này, tôi đã quyết định không về nước nữa các bạn ạ. Tôi đi cách thành phố tôi học hơn 100 cây số dưới trời giá lạnh của Hàn Quốc tháng 1 để đến khu ký túc của một trường Hàn Quốc có nhiều người Việt Nam, ăn Tết cùng các bạn sinh viên dù tôi nhớ nhà đến quay quắt.

Việc nhớ nhà không tránh khỏi, nhưng ăn Tết xa nhà cũng các bạn sinh viên như thế này, tôi tự nhiên thấy vô cùng thanh thản bởi không những không phải sùng sục lên lo Tết cho nhà chồng, rồi nấu ăn hết bữa này bữa khác mà quan trọng nhất những nỗi bực dọc mà người khác gây ra cho tôi về việc phải đẻ con, sinh con không còn nữa.


Ở nhà nội trợ nuôi con hóa ra lại khiến tôi bê bết đến mức này

Ở nhà nội trợ nuôi con hóa ra lại khiến tôi bê bết đến mức này

Tôi lấy chồng vào năm 27 tuổi, lúc đấy tôi đang ở trên định cao sự nghiệp. Làm trưởng phòng một công ty tổ chức sự kiện có tiếng tại Hà Nội, một mức lương đáng mơ ước và cơ hội đi khắp mọi miền tổ quốc trong mỗi chuyến công tác. Sau khi lấy chồng được 5 tháng, tôi có bầu. Kể từ lúc tôi có bầu, chồng không cho tôi đi làm nữa vì sợ công việc của tôi phải đi lại nhiều sẽ ảnh hưởng đến con.

Thấy chồng nói có lý, tôi cũng tạm gác lại công việc của mình, tôi vẫn hy vọng sau khi sinh xong chờ con cứng cáp một chút thì tôi sẽ trở lại làm việc. Tuy nhiên, vì con tôi bị sinh non nên cháu khá yếu, vậy là tôi lại đành phải hi sinh thêm thời gian vì không yên tâm giao con của mình cho người khác.

Khi con trai đầu tròn 2 tuổi thì cũng là lúc tôi biết mình có mang bé thứ hai, công việc vì thế mà cứ dần xa tầm tay của tôi khi suốt ngày tôi không thể nghĩ đến việc gì khác ngoài cơm nước, giặt giũ, lau dọn nhà cửa và chăm con. Dù bận rộn như thế nhưng tôi chưa một lần lên tiếng kêu ca với chồng vì tôi nghĩ rằng anh hiểu những hi sinh, vất vả của tôi.

Ở nhà nội trợ nuôi con hóa ra lại khiến tôi bê bết đến mức này - Ảnh 1.

Dù bận rộn như thế nhưng tôi chưa một lần lên tiếng kêu ca với chồng vì tôi nghĩ rằng anh hiểu những hi sinh, vất vả của tôi. (Ảnh minh họa)

Thế nhưng, có lẽ tôi đã lầm, vì kể từ sau khi sinh con xong, chồng tôi dường như chỉ coi tôi như một cô osin hết lòng làm việc, chăm sóc nhà cửa, và tối thì ngủ với chủ. Những công to việc lớn trong nhà cần hai vợ chồng quyết định thì tuyệt nhiên chồng không bao giờ hỏi ý kiến tôi, có việc gì tôi muốn tham gia thì chồng tôi đều gạt đi và bảo "em biết gì mà nói", "đây không phải là việc của em",… Nghe những lời chồng nói tôi thực sự rất đau lòng.

Không chỉ như vậy, mỗi lần chồng đi làm về muộn hoặc không ăn cơm ở nhà, chỉ cần tôi tò mò xem anh đi đâu, với ai thì đều bị anh mắng mỏ, chì chiết. Câu cửa miệng của chồng tôi là: "Anh đi làm lo công việc chứ làm gì phải trai gái gì mà em suốt ngày điều tra. Nếu cứ ru rú ở nhà thì có mà chết đói cả lũ à?".

Không chỉ bị chồng khinh thường, tôi còn bị bố mẹ và anh em bên chồng coi khinh. Mẹ chồng nhiều lần kêu tôi là vô dụng, chỉ biết ăn bám chồng con và không làm việc gì nên hồn. Tôi thấy buồn, vì cũng một phận là phụ nữ, sao bà lại không hiểu được những hi sinh mà một người phụ nữ chấp nhận ở nhà chăm con phải chịu đựng.

Ở nhà nội trợ nuôi con hóa ra lại khiến tôi bê bết đến mức này - Ảnh 2.

Hôm vừa rồi, khi bố mẹ tôi lên chơi, mẹ chồng tôi lại tiếp tục bài ca con dâu vô dụng và không kiếm được tiền. (Ảnh minh họa)

Không chỉ mắng tôi, mẹ chồng và chồng còn khinh thường tôi ra mặt. Lúc nào có mặt em chồng hoặc hàng xóm sang chơi là bà lại so đo, tính toán nọ kia, bả tôi ăn bám. Lúc nào cũng kể con dâu nhà nọ, nhà kia đi làm kiếm được bao nhiêu tiền, còn con dâu nhà mình thì chỉ biết ăn không ngồi rồi.

Những lúc như thế, tôi thường cố nhịn để cho yên của yên nhà. Thế nhưng, hôm vừa rồi, khi bố mẹ tôi lên chơi, mẹ chồng tôi lại tiếp tục bài ca con dâu vô dụng và không kiếm được tiền. Điều này làm bố mẹ tôi rất buồn. Khi về mẹ tôi còn nói, bố mẹ cũng cho con ăn học bằng bạn, bằng bè, cũng thạc sĩ nọ, cử nhân kia, sao con không đi làm mà lại chấp nhận ở nhà để chịu nhục thế này.

Nghe lời mẹ nói, tôi như bừng tỉnh. Đúng là tôi không nên ở nhà, tôi phải đi làm. Đi làm không chỉ để kiếm tiền, để mẹ chồng và chồng hết khinh thường, mà còn để tôi có cơ hội giao lưu với mọi người, nếu cứ ở nhà hoài như thế này, chắc dần dần tôi sẽ "sống mòn" mất thôi.


Thà ăn Tết xa nhà cô đơn còn hơn về quê để hầu hạ nhà chồng (P2)

Thà ăn Tết xa nhà cô đơn còn hơn về quê để hầu hạ nhà chồng (P2)

Về nhà đúng dịp Tết, tất nhiên tôi sẽ phải đảm bảo trách nhiệm làm dâu làm con, chuẩn bị nấu nướng Tết từ trước, cho đến về quê chồng, mua theo cả đống quà cáp, chuẩn bị tiền mừng tuổi cho hết lượt nội ngoại. Mỗi cái Tết trôi qua, lại khoảng 1 nghìn USD bay khỏi túi của gia đình (mà chủ yếu là tôi).

Sự khó chịu đặc biệt tăng cao khi mà đến thăm nhà họ hàng, tôi lại bị ca thán bài: Tại sao không tranh thủ vừa học tiến sỹ vừa đẻ con, rồi rằng nhà anh chỉ có mình anh là con trai nên tôi phải đẻ sớm thêm đứa nữa và phải là con trai, nếu không đẻ thì không thể biết chuyện gì sẽ xảy ra. Tôi cũng thừa hiểu cái "chuyện gì" đó ở đây là việc mẹ con tôi có thể sẽ bị đuổi ra khỏi nhà vì không đẻ được con trai nối dõi cho nhà anh.

Và không chỉ có một người nói, tôi bị đẩy vào giữa toàn các bác chồng, cô chồng mắng mỏ liên tiếp chỉ toàn những câu với nội dung giống nhau. Tôi cắm mặt ngồi nghe, tôi liếc nhìn sang chồng tôi, vì với vai trò làm chồng, chắc chắn anh hiểu tại sao tôi chưa thể đẻ con lúc này, lẽ ra anh có thể nói vài câu bênh vực cho tôi, nhưng anh im lặng từ đầu đến cuối. Tôi cảm thấy mình cô đơn, chới với và buồn, người tôi nghĩ rằng ít nhất sẽ nói một câu nào đó bảo vệ tôi và động viên cho tôi đã không nói gì.

Thà ăn Tết xa nhà cô đơn còn hơn về quê đề hầu hạ nhà chồng (P2) - Ảnh 1.

Người tôi nghĩ rằng ít nhất sẽ nói một câu nào đó bảo vệ tôi và động viên cho tôi đã không nói gì.(Ảnh minh họa)

Không chỉ trước mặt họ hàng, đến khi về nhà tôi lại bị bố mẹ chồng mắng nhiếc thêm vài lần nữa vì việc đi học tiến sỹ để làm gì, rồi tôi cần phải đẻ thêm con càng sớm càng tốt và đặc biệt cần con trai. Sau cái Tết về nước thăm nhà đầu tiên, thực sự tôi cảm thấy mệt mỏi nhiều hơn vui vẻ.

Tết xa nhà thứ 2, tôi cũng vẫn đặt vé về nước và kịch bản tương tự lại tái diễn. Lại quần quật lo Tết cho nhà chồng, lại đi chào hỏi ngần ấy khuôn mặt và tất nhiên lại nghe lại ngần ấy câu chuyện.

Tôi có lí nhí nói lại với các bác rằng bây giờ tài chính của tôi đang khó khăn nên tôi chưa thể đẻ con được, y như rằng tôi lại bị ăn chửi thêm một trận khác về việc "Trời sinh voi, trời sinh cỏ", cứ đẻ đi rồi nuôi kiểu gì chẳng được.

Và rồi cuộc chửi rủa lại trở nên cao trào hơn khi có đến cả chị họ chồng, bác chồng, cô chồng cùng xúm vào nói tôi không ngớt lời. Họ bắt tôi phải hứa trong năm nay sẽ phải có bầu rồi đẻ luôn, học tiến sỹ được đến đâu thì học. Chồng tôi vẫn im lặng. Tôi thấy mình không có nơi nào để bám víu.

Trong lúc tâm lý bị dồn nén đến cực độ vì những màn mắng chửi, tôi đã cãi lại bằng một giọng cực kỳ bình tĩnh: "Thưa các bác các cô, cháu muốn nói rằng cháu là người có trách nhiệm với đứa con mà mình muốn đẻ ra. Nuôi con thành công nhân lao động phổ thông cũng là nuôi con, mà nuôi con thành nhạc sĩ tài năng, thành doanh nhân thành đạt cũng là nuôi con. Đứa con nào cũng là đứa con nhưng chất lượng nuôi sẽ tạo nên những con người khác nhau, nên chờ cháu thêm thời gian nữa cháu sẽ sinh con."

Ai cũng biết chắc chắn họ không chấp nhận lý lẽ của tôi, họ càng cao giọng hơn bảo tôi rằng dâu con không được phép cãi người lớn, người lớn bảo thì phải làm và phải nói rõ về việc khi nào định có thêm đứa con nữa, đặc biệt phải là con trai.

Rất nhiều người dồn tôi: "Trả lời đi, trả lời ngay khi nào có con, khi nào, không thể cứ im lặng như thế được." Tôi đã suýt khóc nhưng đã kiềm chế để không khóc, tôi nói lại trong giận dữ: "Tất cả các cô bác ở đây có ý tốt với cháu, cháu biết và thừa nhận điều đó. Nhưng việc đẻ con khi nào và đẻ con trai hay con gái còn tùy thuộc rất nhiều điều kiện và cháu muốn rằng điều đó sẽ thuộc phạm vi của gia đình cháu bàn bạc và quyết định chứ không cần đến các cô bác nói nhiều đến vậy. Cháu nghĩ rằng câu chuyện nên dừng lại ở đây, nếu không cháu sẽ không bao giờ đến nơi này nữa." Và tôi đứng lên đi về thẳng, chồng con và bố mẹ chồng tôi về sau.

Từng đi ra nước ngoài nhiều lần và làm việc với người nước ngoài, quả thực tôi vô cùng khó chịu với cái thói thích can thiệp vào đời tư của người khác như họ hàng nhà chồng vẫn làm. Hình như không ai biết rằng chồng tôi đi làm không đưa tiền cho tôi, không ai biết rằng tôi đang nợ ngân hàng ngập đầu, tiền làm ra bao nhiêu đang dồn vào đi trả nợ, rồi đóng học chính khóa, đóng học ngoại khóa cho con.

Thà ăn Tết xa nhà cô đơn còn hơn về quê đề hầu hạ nhà chồng (P2) - Ảnh 2.

Liệu có nên đi cùng người đó đến hết cuộc đời hay không? (Ảnh minh họa)

Không ai hỏi tôi những câu hỏi đó, không ai cần quan tâm rằng tâm tư suy nghĩ của tôi đang gặp rắc rối ở đâu mà tất cả những cái họ quan tâm chỉ là đẻ và đẻ như một cái máy đẻ cho phù hợp với quan điểm của nhà họ rằng phải có hai con và phải có con trai. Vậy những người chỉ có một con trên đời này hoặc thậm chí có cặp đôi không có con, họ không hạnh phúc sao?

Và ngay cả người mà tôi tin rằng ít nhất sẽ nói đỡ vài lời cho tôi, đã im lặng từ đầu đến cuối. Một người đàn ông đẩy mặc cho vợ đối chọi với hết thảy khó khăn của cuộc đời và rồi lại để yên cho người khác làm vợ mình tổn thương và chỉ im lặng, liệu có nên đi cùng người đó đến hết cuộc đời hay không? Câu hỏi đó tôi chưa trả lời được.

Vì thế nên Tết này, tôi đã quyết định không về nước nữa các bạn ạ. Tôi đi cách thành phố tôi học hơn 100 cây số dưới trời giá lạnh của Hàn Quốc tháng 1 để đến khu ký túc của một trường Hàn Quốc có nhiều người Việt Nam, ăn Tết cùng các bạn sinh viên dù tôi nhớ nhà đến quay quắt.

Việc nhớ nhà không tránh khỏi, nhưng ăn Tết xa nhà cũng các bạn sinh viên như thế này, tôi tự nhiên thấy vô cùng thanh thản bởi không những không phải sùng sục lên lo Tết cho nhà chồng, rồi nấu ăn hết bữa này bữa khác mà quan trọng nhất những nỗi bực dọc mà người khác gây ra cho tôi về việc phải đẻ con, sinh con không còn nữa.


Giữa đêm Giao thừa tôi bị chồng tát chỉ vì khóc nhớ nhà nhớ mẹ

Giữa đêm Giao thừa tôi bị chồng tát chỉ vì khóc nhớ nhà nhớ mẹ

Chuyện là thế này. Tôi và chồng tôi yêu nhau được 2 năm thì quyết định tiến tới hôn nhân. Nhà tôi cách nhà chồng hơn 100km. Trước khi quyết định yêu và cưới chồng tôi, bố mẹ tôi phản đối ghê lắm, không phải vì tính cách con người anh như thế nào mà vì khoảng cách giữa 2 nhà quá xa nhau.

Bố mẹ tôi sợ rằng gả tôi đi rồi thì tôi sẽ ít có cơ hội về thăm gia đình hơn. Tuy nhiên, tôi vẫn thường an ủi bố mẹ và hứa sẽ về nhà thường xuyên. Hơn nữa, lúc đó tôi tin vào anh và tin vào sự lựa chọn của mình. Tôi nghĩ rằng anh sẽ không quá khó khăn về việc tôi về thăm nhà ngoại hay không.

Tháng 10 năm ngoái tôi và anh tổ chức đám cưới. Vì cưới xin vào đúng đợt cuối năm nên chúng tôi khá bận và quả thực là từ lúc cưới đến gần Tết tôi chẳng thể về thăm gia đình. Trước Tết tôi chỉ tranh thủ được một ngày về biếu quà cho bố mẹ, còn đâu lại phải đi làm và chuẩn bị Tết nhất cho nhà chồng.

Giữa đêm Giao thừa tôi bị chồng tát chỉ vì khóc nhớ nhà nhớ mẹ - Ảnh 1.

Có lẽ, bất cứ người phụ nữ nào năm đầu tiên về đón Tết ở nhà chồng cũng sẽ có cảm giác như tôi. (Ảnh minh họa)

Trước khi nghỉ Tết, chồng cũng bàn với tôi là đến sáng mùng 3 sẽ đưa tôi về thăm nhà ngoại và cho tôi ở lại chơi đến khi chuẩn bị đi làm mới phải trở lại Hà Nội. Tôi khá hài lòng về điều đó và cũng thầm cảm ơn vì sự tâm lý của chồng.

Hôm cuối năm, cả ngày tôi bận rộn với việc đi chợ, chuẩn bị đồ ăn và cơm cúng với mẹ chồng nên không có thời gian gọi điện hỏi thăm xem trong nhà đẻ chuẩn bị như thế nào. Bận rộn cả ngày trời, cho đến tận khi mâm cúng Giao thừa chuẩn bị xong cũng là lúc chuông đồng hồ báo thời khắc năm mới đã đến.

Tôi ở lại phòng khách đón Giao thừa cùng gia đình bên chồng đên khoảng 12h30 thì xin phép bố mẹ chồng và chồng về phòng nghỉ trước. Khi lên đến phòng nghỉ, lúc này tôi mới lấy điện thoại ra để gọi điện về nhà chúc Tết bố mẹ đẻ.

Có lẽ, bất cứ người phụ nữ nào năm đầu tiên về đón Tết ở nhà chồng cũng sẽ có cảm giác như tôi, một cảm giác chông chênh và cô đơn khủng khiếp. Lúc này, tôi chỉ mong nếu có thể thì sẽ chạy như bay về nhà và sà vào lòng mẹ. Kết thúc cuộc điện thoại, tôi ngồi bần thần một mình rồi bật khóc nức nở.

Giữa đêm Giao thừa tôi bị chồng tát chỉ vì khóc nhớ nhà nhớ mẹ - Ảnh 2.

Tôi ngồi đơ như một khúc gỗ, tất cả cảm xúc của tôi liền tan biến đi đâu hết. (Ảnh minh họa)

Vừa lúc ấy, chồng tôi cũng đã nói chuyện xong dưới nhà và bước vào phòng. Thấy tôi khóc, chồng tôi gặng hỏi, một lúc lâu tôi mới có thể bình tĩnh và trả lời anh rằng không có chuyện gì, chỉ là tôi nhớ nhà thôi.

Tôi cứ tưởng tượng rằng anh sẽ ôm tôi vào lòng và an ủi. Ai ngờ đâu, khi vừa kết thúc câu nói cũng là lúc tôi nhận được một cái bạt tai từ anh kèm lời nhiếc móc: "Nhớ, nhớ cái gì mà nhớ. Tôi đã hứa là sáng mùng 3 cho cô về nhà rồi mà còn ngồi đây khóc lóc cái nỗi gì. Cô định thế nào mà đêm Giao thừa đã khóc nức nở rồi. Ai không biết lại tưởng nhà tôi ức hiếp gì cô. Khôn hồn thì mau đi rửa mặt đi, nếu mẹ nhìn thấy thì không hay đâu."

Nghe xong những lời chồng nói, tôi ngồi đơ như một khúc gỗ, tất cả cảm xúc của tôi liền tan biến đi đâu hết. Tôi thật sự không hiểu chồng mình đang nghĩ gì và tại sao lại hành động như thế. Tôi trèo lên giường nằm ngủ nhưng nước mắt thì vẫn tuôn rơi lã chã. Sáng hôm sau chồng có xin lỗi tôi nhưng sự việc đó đã như một con dao cắm vào tim tôi mãi mãi không thể lành được.


Lý do con gái ế

Lý do con gái ế

Mẹ càu nhàu với con gái gần 30 tuổi:


Lý do con gái ế
ảnh minh họa

- Con gái chú Năm cưới rồi đó con. Em nó mới 22 thôi đó.

Cô con gái bĩu môi:

- Ôi 22 tuổi đã cưới có khác nào đi dự dạ tiệc mà bỏ về lúc tám rưỡi tối đâu hả mẹ?

Người mẹ nghe thế liền nghiêm giọng hỏi:

- Thế con thì sao? Con định chờ người ta bỏ về hết rồi vẫn nán lại dọn dẹp tàn cuộc đấy hả?

Xem Video: Lý do con gái ế

XEM VIDEO CLIP: -ut2ZMa98xc

Chồng bất ngờ trước điều ước sinh nhật vợ

Chồng bất ngờ trước điều ước sinh nhật vợ

Sinh nhật vợ, anh chồng hỏi:


Chồng bất ngờ trước điều ước sinh nhật vợ
ảnh minh họa

– Nếu có điều ước em sẽ ước gì?

Cô vợ liền đáp:
– Em ước được sống trên mặt trăng!

Ông chồng cười:

– À, để em được xinh đẹp như Hằng Nga phải không?

Cô vợ lắc đầu nguầy nguậy:

– Không, chỉ là khi lên đó trọng lượng của em chỉ còn 1/6 như bây giờ thôi.
– !!!


Chết đứng khi mẹ chồng mời người tình của chồng đến ăn Tết

Chết đứng khi mẹ chồng mời người tình của chồng đến ăn Tết

Cách đây 3 năm tôi là sinh viên một trường đại học có tiếng. Tôi học hành khá và lúc đó cũng đã có công ty nhận về làm khi ra trường.

Mọi chuyện bắt đầu từ khi quen chồng tôi. Ngày ấy anh rất sôi nổi trong các hoạt động ở trường. Hát hay, đàn giỏi, đẹp trai và giàu có. Tất cả chúng tôi đều ngưỡng mộ anh. Tôi không ngờ anh lại có tình cảm với tôi và tán tỉnh tôi.

Khi yêu nhau được 1 năm và cũng là năm cuối đại học thì chúng tôi vượt quá giới hạn. Sau lần ấy tôi có bầu, tôi đã suy sụp và lúc đó anh tỏ ra là một người vô cùng trách nhiệm. Bố mẹ anh không đồng ý cưới, anh đã tuyệt thực mấy ngày liền.

Hôm ấy mẹ chồng gọi tôi đến và nói nhà bà không thiếu tiền, tôi không cần phải đi làm nếu như kết hôn. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, bao nhiêu tiền ăn học bố mẹ cho tôi giờ thành công cốc. Nhưng nếu tôi không theo ý mẹ chồng thì con tôi sinh ra sẽ thiệt thòi vì không có cha. Hơn nữa quê tôi rất miệt thị việc làm mẹ đơn thân, tôi thì không sao nhưng bố mẹ tôi có sẽ không chịu được sự gièm pha của thiên hạ. Và tôi đã đồng ý với mẹ chồng không đi làm. Tôi đưa hồ sơ và tấm bằng đại học cho bà giữ từ đó.

Chết đứng khi mẹ chồng mời người tình của chồng đến ăn Tết - Ảnh 1.

Nếu tôi không theo ý mẹ chồng thì con tôi sinh ra sẽ thiệt thòi vì không có cha. (Ảnh minh họa)

Tôi sinh con một tay mẹ đẻ tôi chăm hết. Đến khi bà về tôi cũng chẳng có ai giúp đỡ. Mẹ chồng tôi mỗi khi thấy cháu ị ra là vội vàng bịt mũi chạy chứ chưa một lần thay tã cho con tôi. Còn chồng tôi thì ham chơi suốt ngày bạn bè tụ tập nên tôi cũng không được nhờ.

Tôi biết thân phận kém cỏi nên chưa bao giờ ca thán một câu nào cả. Mẹ chồng xỉa xói hay nói nặng nhẹ tôi cũng im. Nhưng có một chuyện tôi chưa bao giờ nghĩ nó xảy ra. Cách đây 3 tháng tôi phát hiện chồng ngoại tình. Anh ngoại tình với con gái của một ông giám đốc công ty đối tác của bố chồng tôi. Qua tìm hiểu thì tôi biết cô người tình vô cùng khôn khéo và xinh đẹp. Còn tôi quanh năm suốt tháng ru rú trong nhà. Có tiền mua đồ nhưng cũng chẳng mặc đẹp vì có đi ra ngoài mấy đâu.

Tôi nói với mẹ chồng và bị bà nói cho 1 trận nên thân. Bà nói cô ta giúp chồng tôi thăng tiến, bà nói tôi phải biết tôi là kẻ thấp kém nghèo hèn nên cứ im đi mà sống. Tôi tự thấy mình quá nhu nhược, ghen nhưng vẫn phải niềm nở. Biết là chồng sẽ mặc bộ quần áo này đi gặp người tình nhưng vẫn phải là cho thẳng tắp. Biết là anh ta sẽ mang chai nước hoa đắt tiền chưa một lần tặng tôi cho cô gái kia nhưng vẫn phải bỏ sẵn vào túi của anh. Tôi thật ngu ngốc đúng không?

Tôi vẫn cứ sống trong sự đau khổ như thế. Nhưng tôi nghĩ thôi ít ra tôi vẫn là vai chính. Pháp luật công nhận tôi, nhà họ cũng phải cưới xin đàng hoàng mới có tôi. Nói đúng hơn tôi đang vin vào 2 chữ "danh phận" mà sống cho êm đẹp.

Chết đứng khi mẹ chồng mời người tình của chồng đến ăn Tết - Ảnh 2.

Chẳng lẽ tôi phải hồ hởi khi chồng dẫn người tình về nhà sao? (Ảnh minh họa)

Thế nhưng họ đã dồn tôi đến đường cùng. Hôm mùng 2 Tết mẹ chồng tôi nói tôi làm ít đồ ăn ngon vì có khách VIP đến nhà. Tôi nghe theo vội vào bếp hì hục làm. Lúc ấy bận nên không ra chào khách được nhưng tôi nghe họ cười nói vang nhà. Lát sau mẹ chồng vào giục tôi mang đồ ăn ra.

Khi tôi mang đồ ăn lên, xếp xong mâm cơm và ngẩng mặt lên thì tôi chết sững. Đó là người tình của chồng tôi, cô ta còn khoác tay chồng tôi trông họ rất tình tứ. Tôi còn chưa kịp nói gì thì mẹ chồng tôi vội nói: "Còn ngơ người ra đó làm gì, vào chuẩn bị hoa quả đi". Tôi thơ thẩn lên phòng chứ chẳng còn tâm trạng làm gì nữa.

Lát sau cô người tình về thì mẹ chồng giáo huấn tôi là người không biết hy sinh vì chồng, bà nhận chính bà là người mời cô ta đến chơi. Bà còn chì chiết tôi là người cản công danh của anh. Chẳng lẽ tôi phải hồ hởi khi chồng dẫn người tình về nhà sao? Chẳng lẽ tôi không là gì trong căn nhà này? Nhìn ra bên ngoài mọi người đang đi chơi Tết. Còn tôi chỉ loanh quanh với căn bếp và cái tạp dề. Tôi phải làm gì để cứu rỗi cuộc đời mình đây?


Con dâu ngoan hiền chống nạnh quát "không thèm nể nang" mẹ chồng nữa

Con dâu ngoan hiền chống nạnh quát "không thèm nể nang" mẹ chồng nữa

Là cha mẹ ai cũng muốn con cái mình thành đạt và có gia đình hạnh phúc. Tôi chỉ có độc đinh một cậu con trai nên tôi càng mong ước điều đó hơn. Đối với tôi, tiền tài, giàu sang cũng không bằng sự hạnh phúc, bình an của con trai.

Học hành giỏi giang, công việc thành đạt nhưng cái tôi lo nhất là mãi 30 tuổi con trai tôi cũng không dẫn một cô nào về ra mắt. Tôi hỏi thì nó nói đang yêu một cô bé nhỏ hơn nó 6 tuổi. Người yêu nó hiện đang làm ở khu công nghiệp nên ít về gặp. Tôi hỏi thêm thì nó nói người yêu nó tuy không đẹp lắm nghe nó nói thì cũng thuộc dạng ngoan hiền, lễ phép.

Tôi hối thúc con trai dẫn về nhà chơi nhưng nó cứ lần lữa. Đến tháng 7 năm nay thì nó báo tin động trời: cưới gấp vì người yêu nó đã mang thai. Mãi đến lúc tới nhà gái chơi tôi mới biết mặt con dâu. Đúng là nó không đẹp thật, đôi mắt quá sắc lại hay lia láu khiến vẻ hiền lành của nó có đôi phần giả tạo. Nhưng vì nó đang mang cháu nội trong bụng nên tôi hồ hởi đồng ý cưới ngay.

Vậy mà không ngờ, con dâu tương lai và ông bà thông gia đòi đủ thứ lễ lộc trong ngày cưới hỏi dù đang mang bầu. Không phải tôi khinh khi gì nó nhưng có ai mang bầu trước mà đòi thắp nhang lạy bàn thờ, đòi đốt đèn cưới không? Tôi phản đối cũng vì muốn tốt cho vợ chồng nó sau này. Thế mà nó nhăn nhó nói tôi chưa chi đã ra dáng mẹ chồng. Nó còn cố tình nói to để tôi nghe thấy. Bực mình lắm nhưng tôi bỏ qua cho không khí khỏi bị ảnh hưởng.

Con dâu ngoan hiền chống nạnh quát không thèm nể nang mẹ chồng nữa - Ảnh 1.

Cứ nghĩ con dâu ngoan hiền thì người làm mẹ chồng như tôi đỡ khổ. (Ảnh minh họa)

Về nhà tôi kể chuyện cho con trai nghe. Nó nói tính người yêu nó là vậy, thẳng thắn lắm. Nó sẽ nói lại để con bé biết điều cư xử hơn. Nó còn khẳng định người như thế không biết lừa dối, không phản bội, không để bụng và dễ sống. Ừ thì con trai nói sao tôi nghe vậy dù không thích con dâu tương lai chút nào.

Cưới về, con trai tôi bắt vợ nghỉ làm để dưỡng thai. Ở nhà với tôi chứ nó chẳng quét được cái sân. Không phải tôi khó tính nhưng dâu con mới về nhà chồng thì cũng phải biết điều một chút. Sáng nó ngủ bảnh mắt mới dậy rồi lấy xe đi ăn sáng tới 9 giờ về. Sau đó vào phòng nằm ườn tới giờ ăn cơm trưa. Ăn xong lại nằm ườn đợi giờ cơm chiều. Vậy mà tối con trai tôi đi làm về nó lại than mệt mỏi, khó chịu vì làm nhiều. Con trai tôi trách tôi bắt vợ nó làm nhiều việc chi để vợ nó dưỡng thai. Tôi im luôn vì không muốn con mình khó xử.

Con trai tôi đi nhậu với bạn tầm 8 giờ chưa về là nó nhăn nhó rồi gọi điện đủ kiểu. Chồng tôi thấy thế lên tiếng bảo nó để chồng chơi cho thoải mái thì nó nói lại ngay: "Bố hỏi mẹ thử bố đi nhậu thì mẹ có vui không mà bố nói con". Chồng tôi nghe con dâu nói kiểu ăn miếng trả miếng thế cũng nản nên lắc đầu vào phòng. Rồi thế nào tối đó vợ chồng nó cũng to tiếng với nhau. Vợ chồng tôi nghe hoài đến độ chỉ muốn đóng chặt cửa cho đỡ đến tai.

Con dâu ngoan hiền chống nạnh quát không thèm nể nang mẹ chồng nữa - Ảnh 2.

Hồi giờ mới thấy vợ chồng nó cãi nhau to thế, sợ ảnh hưởng đến cháu nên tôi chạy lên kêu con trai đi ngủ đi. (Ảnh minh họa)

Mới hôm qua đây, con dâu ngoan hiền của tôi còn làm một vố đau đớn hơn. Chẳng là dạo nào Tết nhất bạn bè mời nhiều nên con trai tôi hay nhậu bên ngoài. Tối qua nó về tới 11 giờ đêm. Như thường lệ, con dâu tôi vừa thấy mặt chồng là xỉa xói ngay. Mấy lần khác con trai tôi còn nhịn vợ bầu. Nhưng lần này hình như chịu hết nổi nên nó bật lại. Hồi giờ mới thấy vợ chồng nó cãi nhau to thế, sợ ảnh hưởng đến cháu nên tôi chạy lên kêu con trai đi ngủ đi.

Con trai tôi tức tối bỏ đi, con dâu tôi lại chạy theo cào rách cả áo chồng. Con trai tức quá mới giơ tay tát vợ một phát. Tôi cũng bực bội nên bảo con dâu bớt hung dữ đi, đợi chồng tỉnh táo hãy nói. Ngay tức thì nó chống nạnh rồi hét lên: "Bà mà còn lắm chuyện, xía vào vợ chồng tôi thì tôi cũng chẳng thèm nể nang bà nữa đâu đấy".

Con trai tôi và tôi đứng hình mấy giây mới hiểu ra vấn đề. Con trai tôi giận quá nên kéo tay dắt vợ đuổi ra khỏi cửa. Tôi cũng bỏ xuống nhà và kệ luôn. Giờ thì con dâu tôi ôm quần áo bỏ về ngoại rồi. Con trai tôi đòi bỏ vợ, qua Tết sẽ làm đơn. Nhưng qua Tết nó sinh con, dù sao cũng cháu mình. Giờ tôi có nên xuống nước tới nhà đón nó về không?


Đàn bà

Đàn bà

Mặt hơi xanh. Cổ dài ngẳng ra. Xương ức hõm xuống. Con bé đứng dựa hẳn vào cánh cổng lớn, rụt rè vê tà áo mỏng, ngập ngừng mãi vẫn không cất thành lời. Giọt nắng lọt qua tán hoa giấy rắc loang lổ lên mái tóc và bờ vai gầy bé bỏng. Đôi môi mắm lại và mi mắt chớp chớp mọng nước.


Đàn bà
ảnh minh họa

"Cô ơi! Đây có phải nhà... anh..." .

Nói chưa hết, con bé đã giật mình, y như vừa lỡ lời, muốn thu lại câu hỏi vừa thả ra gió mà bất lực. Tay nó nắm chặt lại tấm các vi dít, mà thoáng qua chị cũng biết là của chồng mình. Chị bắt gặp cái nhìn cầu cứu của con bé. Tội nghiệp! Đũng quần nó ướt đẫm, hình như là máu? Chị nhận ra tình cảnh lê lết của mình hai chục năm về trước cũng giống y hệt thế này. Bằng sự nhạy cảm của người đàn bà đã qua thời sinh nở, chị nghĩ con bé đang đến bước đường cùng. Chị bảo:

"Cháu có chuyện gì quan trọng phải không?".

"Dạ...". Vẫn e dè, con bé ngập ngừng.

"Cô cũng là người chân lấm tay bùn ở nhà quê ra phố. Cháu đừng ngại, có điều gì cứ nói. Cô sẽ giúp".

Con bé lưỡng lự:

"Cô là...".                                                                                                                                    

"Cô là ô sin nhà bác Nam Lê". Rất nhanh chóng, chị biết chị cần phải làm gì. Phải nói dối con bé. Nói dối một cách trôi chảy và tự nhiên. "Nhưng, về quan hệ dòng tộc, cô là em họ. Cùng làng ở ngoài Bắc vào đất Sài Gòn này giúp việc gia đình bác ấy mà".

"Thế ạ? Anh Nam Lê luôn tắt máy... Con không biết xoay xở thế nào" - mắt con bé lấp lánh.

"Bác Nam Lê nhận được công trình xây dựng thủy điện ở bên Lào. Bác gái thì sang bên Anh quốc thăm đứa con gái lớn đang học ở đó rồi. Có lẽ tháng sau mới về". Chị lại nói dối. Nói dối một cách trơn tru, nhẫn tâm với con bé ngây thơ, ngờ nghệch và khốn cùng. "Bác Nam Lê dặn, ở nhà xảy ra mọi việc đột xuất thì cô thay mặt bác ấy giải quyết".

"Cô ơi!... Con... con  không còn nơi nương tựa...".

Hai gối nó khuỵu dần. Người lả đi. Đổ sập xuống. May mà chị đỡ kịp. Chị dìu con bé vào đi văng. Máu đỏ dây ra cả mặt da màu huyết dụ làm chị lo sợ và lóng ngóng. Nó khóc thật sự. Khóc như mưa như gió. Khóc như khi manh áo cuối cùng vừa bị đánh mất thì ông Bụt hiện ra.  

2 Bây giờ thì con bé nằm kia. Cảm giác như nó chui gọn vào trong bộ quần áo ngủ của chị. Như con mèo con. Co ro trong căn phòng nhỏ tầng trệt dành cho người giúp việc.

Bây giờ thì nó đã ăn được nửa bát cháo tim gan, chị mua vội ngoài ngõ.

Bây giờ thì cái áo thun vàng, bộ đồ underwear hiệu Triumph màu đỏ và quần bò đũng đẫm máu... đang quay trong máy giặt.

Bây giờ thì, còn việc gì chị chưa kịp làm cho nó nhỉ? Nó chỉ bằng tuổi con chị. Có lẽ chỉ bằng tuổi thằng bé đang học ở Pháp. Không! Phải bằng tuổi đứa con gái lớn đang học ở Anh quốc. Vậy là, anh cũng đáng tuổi cha mẹ nó rồi.

Nó - con bé gặp chồng chị trong một buổi anh đọc thơ ở trường đại học X. Anh là doanh nghiệp xây dựng mà vẫn làm thơ. Thiên hạ lắm gã có tiền bạc, biệt thự, xe hơi, có quyền chức... vẫn phấn đấu làm nhà thơ. Cái loại thơ này bỏ tiền túi ra in chất đống ở góc nhà, quẳng hàng bao tải trong cốp xe, đi đến đâu tặng đấy, gặp ai cũng tặng. Tặng từ ông sếp trên cao ngất ngưởng trong nhà đầy tranh thuê sinh viên mỹ thuật chép và hầm rượu, không một quyển sách...; đến chị công nhân trộn vữa trong nhà chỉ toàn vật liệu làm vàng mã bán kiếm thêm tiền cho con ăn sáng.

Nhưng, anh không thuộc loại nhà thơ rởm đời này. Anh là nghệ sĩ thật sự. Anh có đẳng cấp thơ toàn quốc. Anh xây ngôi nhà tình yêu không chỉ bằng cát sỏi, sắt đá xi măng mà cả bằng hồn thơ và sự lãng mạn cần có của một nghệ sĩ. Chị cảm anh, yêu anh bắt đầu từ những bài thơ nồng nàn hoa phượng cháy tặng chị từ thời sinh viên. Anh mài đũng quần, hoa mắt với bản vẽ công trình ở Đại học Xây dựng, còn chị đang mơ mộng với các vần thơ đồng quê của E xê nhin, thơ tình đắm say của Xuân Diệu và mênh mông vũ trụ của Huy Cận... ở Văn khoa. Anh là niềm tự hào của chị, là tình yêu của chị. Vậy mà anh đã phụ tình chị.

"Má ơi!...".

Con bé rên khe khẽ, kêu má nó. Lúc ngủ êm ái, lúc mê, lúc đau. Âm thanh nhỏ và chìm tõm vào đêm tối.

"Con buốt lắm..., má ơi!".

Lại tiếng kêu đau như xé ruột. Chị lần đến bên con bé. Trán nóng hầm hập. Sốt quá. Có lẽ nạo hút thai bị sót rồi.

Chị thay đồ. Chị mở ga ra, đánh ô tô ra ngoài. Chị quay lại dìu con bé.

Đường phố khuya khoắt. Người và xe thưa thớt. Chị vẫn hình dung ra gương mặt con bé nằm còng queo ở ghế sau. Môi mắm chặt, không chịu nổi đau thì kêu. Lúc nó hôn chồng chị thì sao không kêu đau? Con bé gồng mình, chảy nước mắt, cẳng chân co lại và khép chặt đùi, thỉnh thoảng lại kêu: "Con khổ quá cô ơi". Lúc dạng háng ra ôm chồng chị, sao nó không kêu khổ? Con bé - tình địch của chị. Con bé cùng đường lê lết gục ngay cổng nhà chị. Con bé vô tình hay cố ý là bệnh nhân bất đắc dĩ của chị. Con bé đánh cắp tình yêu của chị, nhưng chị đang phải chăm sóc hầu hạ. Sao lại ngẫu nhiên thế này? Sao lại trớ trêu bẽ bàng như vậy?  

3 Trong phòng phụ sản.

Bà y tá già không chồng đang trong cơn ngái ngủ bị dựng dậy, gắt gỏng.

"Tụt quần ra để còn tiêm vào đùi".

"..."

"Mặt non choẹt thế này mà đã đú đởn. Bụng kễnh ra thì lại lén lút đến phòng mạch tư nhân. Nó nạo hút tầm bậy tầm bạ bị sót, đau đớn mới mò đến đây".

"..."

Sao bà ta cứ mắng sa sả thế nhỉ? Ngồi ghế chờ ở bên ngoài, chị cảm thấy như mình bị xúc phạm và ngượng ngùng. Khổ thân con bé, nó ngây thơ bảo:

"Dạ... hổng phải. Con mắc cỡ nên đi lén đến...".

"Mắc cỡ? Thế cái lúc dạng háng ra cho trai... có mắc cỡ không?".

Con bé im lặng chịu trận. Chắc thế. Chắc cũng ngượng nữa.

"Tên?".

 "Mót ạ".

"Cái gì?" - Bà y tá già quát to.

"À quên. Thưa... con tên là Mai ạ". Con bé sẽ sợ dúm người lại cho mà xem. Chị đoán vậy.

"Lúc thì Mót, lúc thì Mai. Biết ghi bệnh án thế nào?".

"Lúc ở nhà ba con đặt tên là Chín Mót. Chả là má con đẻ tám trai. Má thèm con gái, cứ cố mãi rồi cũng tòi thêm con. Khi lên thành phố học, con đổi thành Mót thành Mai".

Bà ta dịu giọng:

"Họ? Đã khai thì khai cho đầy đủ chứ".

"Dạ. Trần Thị Hoàng Mai".

"Hoàng Mai có nghĩa là mai vàng. Phú quý, sang trọng, no đủ đây. Lại đến nông nỗi này. Nghề nghiệp?".

"Con đang sinh viên năm thứ nhất?"

"Tuổi?".

"Mười tám ạ".

"Trẻ thế này mà đã phải nạo hút thì có mà tịt đẻ. Khốn khổ. Có người muốn giữ thì trời không cho". Chị nghe rõ tiếng thở dài của bà ta. Hình như cũng không phải loại người quá tệ. "Có thai tuần thứ mấy?".

"Dạ con hổng biết".

"Hổng biết! Ngủ với nhau lần cuối bao giờ?".

"Hai tuần trước ạ".

"Trước nữa?".

"Một ngày ạ".

"Trước nữa?".

"Cũng một ngày ạ?".

"Mất kinh lúc nào?".

"Tháng trước. À... tháng trước nữa. Hổng phải. Hình như...".

Con bé hoang mang, bắt đầu nói lung tung. Chị hình dung cái mặt nó méo xệch đi.

 "Làm con người ta ễnh bụng ra rồi bỏ của chạy lấy người. Dại cho chết".

Con bé sụt sịt. Anh bác sĩ trẻ có vẻ không hài lòng.

"Thôi mà, chị".

"Tôi phải kiểm tra lại coi có đúng tên ghi trong bệnh án không. Nhiều đứa trơ trẽn nói dối như cuội. Tên một đằng khai một nẻo, tôi là chúa ghét".

Bà y tá già còn cố lẩm bẩm với thêm một vài câu gì đó nghe không rõ. Chị rủa thầm trong bụng.

Tiếng máy hút thai chạy ro ro. Tiếng panh, kéo loảng xoảng trên khay i nốc. Ớn lạnh. Ghê người. Bỗng chốc bụng chị cũng trồi lên. Có cảm giác như có trăm ngàn lưỡi kéo cắt và mũi kim đâm trong dạ con.                                                 

4 Chị đã kịp cất bức ảnh chị chụp chung với anh, bức ảnh cả nhà chụp lúc hai thằng con chưa đi nước ngoài học. Con bé sẽ không hề biết bóng dáng chị là bà chủ căn biệt thự này.

Và lạy trời! Con bé đã tai qua nạn khỏi. Da thịt đã hồng hào trở lại. Mặt mũi tươi tỉnh. Lúc này, chị cũng chột dạ. Giá không may, cái đêm khủng khiếp ấy, con bé có mệnh hệ gì xấu ở ngay tại ngôi nhà mình thì chị biết giải thích, thanh minh với ai. Chị hỏi:

"Bây giờ cháu tính sao?".

Con bé bối rối:

"Con cũng hổng biết tính thế nào. Con nợ tiền mấy tháng, chủ nhà hổng cho ở nữa rồi. Tiền học phí kỳ hai cũng chưa có để đóng nữa. Tiền ăn tuần này là nhuận bút mấy bài thơ con in ở báo Sinh viên. Mà thơ thì cũng in lúc chắc lúc lép. Chắc con phải bỏ học về quê quá".

"Cái bác Nam Lê này hư đốn thật. Tình ái... rồi ngủ với con gái người ta đến có thai mà vô trách nhiệm".

"Cô đừng trách anh ấy. Anh có nói, anh nuôi con ăn học hết đại học, anh xin việc cho. Nhưng con hổng nhận. Con biểu: "Em cám ơn anh. Anh giúp em làm thơ là nhất rồi. Anh là nhà thơ nổi tiếng yêu em, em cực kỳ hạnh phúc. Thật quá sức tưởng tượng rồi. Em con nhà nghèo, lợi dụng lòng tốt của anh là hổng có được. Em đi gia sư cũng đủ tiền ăn học".

"Tự trọng và nghị lực thế là tốt. Cô tin. Nhưng, sao lại dám đến gõ cổng nhà này. Cháu không nghĩ là sẽ gặp bác gái à?".

"Con liều thân, cô ơi. Không một xu dính túi, trước còn trông vào đi gia sư. Nhưng, vài tuần nay cái thằng nhóc con cứ đòi yêu con. Học trò đòi yêu cô giáo, kỳ cục thấy mồ. Con bỏ".

"Khổ thân cháu".

"Vả lại, anh Nam Lê cũng biểu, chờ khi vợ anh đi Anh quốc thăm con trai, ảnh sẽ đưa con đi du lịch Thái Lan. Con nghĩ thời gian này vợ anh ấy đã lên máy bay rồi. Vậy mà, trúng phóc, cô ạ".

"Cô thì không có gan đàn bà như cháu đâu".

"Thì anh Nam Lê cứ tắt điện thoại hoài. Con nghĩ anh ấy phụ tình. Con đi phòng mạch tư nhân bỏ phắt cái thai. Bỏ xong, tự dưng thấy tủi thân quá, cô à. Người ta lường gạt mình dễ dàng vậy cà. Chả lẽ chịu. Con tính tìm đến nhà anh ấy quậy cho một trận tơi bời rồi ra sao thì ra. May con gặp cô".

"Thì cô là người nhà mà. Ngày xưa, cô và bác Nam Lê học chung một lớp...".

"Hóa ra anh ấy chưa đến mức tệ bỏ con. Người làm thơ bao giờ cũng tốt vậy, cô ạ".

Con bé nói một thôi một hồi. Nói như chưa bao giờ được nói, được tâm sự cởi mở, chia sẻ. Lòng nó đã thanh thản. Còn chị, buốt giá tận sâu thẳm tâm can.

"Cô biết cháu đã cùng đường. Cô sẽ tìm thuê phòng trọ cho cháu.  Hoặc nếu cháu muốn, cô sẽ thu xếp cho cháu ở lại nhà này, vừa giúp việc vừa có chỗ ở, vừa đi học".

"Ấy chết. Hổng có được, cô ơi. Vợ anh Nam Lê về, chị ấy biết có mà chôn sống con. Cũng đâu còn mặt mũi nào mà nhìn chị ấy. Con chỉ xin trú vài hôm rồi đi học và tìm nhà trọ, cô à".

"Cháu tính thế cũng phải. Cô sẽ đi tìm phòng trọ cho cháu. Nhưng, dứt khoát phải chờ bằng được bác Nam Lê về, cháu mới ra khỏi cái nhà này. Cháu mà đi, ông ấy về đuổi việc cô đó".

"Dạ".

Con bé "dạ" thật dễ thương. Mười tám tuổi đầu, như con chim ra ràng bị mưa chan bão dập. Y như chị hơn hai mươi năm về trước.

Dạo ấy, anh chưa gặp chị. Hắn chạy làng. Chị vác cái bụng lùm lùm tìm đến nhà hắn thì gục ngay ở cổng. Bà mẹ hắn nhai trầu bõm bẽm dìu thân xác chị tã tượi vào trong nhà. Nhà mái ngói âm dương âm u u âm âm, sặc mùi thuốc đông y. Dao cầu. Cân đĩa. Máng nghiền. Các ô ngăn kéo đựng thuốc rế cây, củ quả, ghi nắn nót: đỗ trọng, đại hồi, phục linh, đương quy, hà thủ ô...

Mẹ hắn gọi chồng:

"Ông ơi! Hình như con bé nó động thai".

Bố hắn mặc áo the khăn xếp, ngấm mùi thuốc bắc, bảo:

"Để tôi xem...".

Bắt mạch. Kê đơn. Sai

người nhà sắc thuốc. Chị uống. Về nhà. Rồi nửa đêm về sáng, chị sổ thai...

Thật khó mà yêu thương được lần thứ hai với người mà mình đã hết yêu thương. Chị dứt tình với hắn. Hơn hai mươi năm rồi mà chị chẳng thể quên. Cứ nghĩ đến cái mùi thuốc Đông y ấy là chị lại nôn khan. Cái ngày lê lết đó cứ ám ảnh mãi không thôi.

5 Ba ngày sau.

Bạn chị đến chơi. Con bé đang hí hoáy lau cầu thang dẫn lên tầng trên. Nó mặc quần soọc trắng của chị. Cái áo thun màu mỡ gà cũng của chị nốt. Hai đùi nó trắng nuột nà. Ngực căng nhức áo chỉ muốn tuột chỉ. Cặp vú vẫn đang mưng to. Đôi mắt con bé ngời ngời sáng. Cổ tròn trịa, da mịn màng và cái cằm hơi xẻ gợi cảm. Bạn chị thì thào:

"Con bé vú nẩy mông to. Tướng mạo "Hồng diện đa dâm thủy. Trường túc bất chi lao" thế này nên ông Nam Lê nhà mày chết là phải".

"Ừ, "Mi trường hộ tố mao" nữa chứ. Kể ra thì con bé cũng đẹp, cũng đáng thương thật".

Chị thấy nhói buốt trong lòng. Da chị đã bắt đầu khô. Tóc bắt đầu xơ. Đuôi mắt có nhiều đường chân chim. Vú đã bắt đầu nhão... Chị cảm thấy mình đang thua trận. Tình địch lợi thế hơn hẳn chị. Nhưng, còn hai đứa con, kết quả tình yêu của anh. Còn ký ức nồng nàn. Còn những bài thơ tình anh tặng chị...

"Mày cũng đừng quá đau đớn. Chồng mình còn có con bé trẻ đẹp yêu, chứng tỏ chồng mình có đai có đẳng".

Chị bảo bạn:

"Mày không đùa đấy chứ?".

"Thật. Tao nói thật lòng. Thế tao hỏi mày: Bây giờ chỉ có một sự lựa chọn: Hoặc lão chồng doanh nghiệp giàu có, làm thơ hay lại lãng mạn trót có nhân tình như chồng mày bây giờ; hoặc thằng chồng cù lần, nghèo rớt mùng tơi, mặc quần ông bô suốt ngày lau nhà, chổng mông thổi bếp than tổ ong phù phù... mà chung tình, hầu vợ. Mày chọn thằng nào?".

"Tất nhiên là tao chọn chồng tao bây giờ".

Bạn chị cười nghiêng ngả:

"Té ra, trong nhiều cái tệ, nàng chọn cái bớt tệ hơn".

Bỗng nhiên, bạn chị không cười nữa. Như chợt nhớ ra điều gì ai oán.

"Phận đàn bà chúng mình thì lúc nào cũng thiệt thòi, cũng khốn khổ...".

Vẫn chưa thấy lối thoát, chưa thấy ánh sáng leo lét cuối đường hầm, bạn chị hỏi:

"Thế mày định cho con bé ở luôn nhà này làm ô sin à? Hay chờ ông Nam Lê về rồi nhường phắt chồng cho nó?".

Chị bảo:

"Tao đang nẫu ruột lên, chưa biết giải quyết thế nào?".

"Tống cổ con bé ra khỏi đường. Dắt tay nó về miền Tây giao cho ba má nó. Hoặc ra lên tận giảng đường nó học, làm toáng lên".

"Không ổn. Làm thế tội nó".

Bạn chị gân cổ lên: "Loại gái cướp chồng mình, mà lại tha? Thế còn lão kia, mày định thế nào?".

Chị trầm ngâm nghĩ:

"Cũng chưa biết làm sao. Hai đứa con mình biết được thì... chúng nó còn coi bố ra gì".

"Cắt đất. Ra tòa. Không tha thứ gì hết. Anh đi đường anh, tôi đi đường tôi. Tình nghĩa đôi ta có thế thôi".

"...Tình nghĩa đôi ta có thế thôi!". Bạn chị - một người đàn bà đáo để. Bạn chị - một người đàn bà tuyệt vời. Bạn chị tình cờ thấy chồng mình dắt gái vào nhà, lại trai trên gái dưới mới lộn ruột chứ. "Xin lỗi... tôi xin lỗi. Hai người cứ tự nhiên". Nàng bình tĩnh khép cửa lại rồi lạnh lùng đi. Chồng nàng và cô bạn tình hoảng hốt mặc quần áo, chạy xuống phòng khách, quỳ trước mặt nàng xin. "Cả hai đứng dậy. Người tử tế không bao giờ biết quỳ. Anh đánh ô tô đưa cô ấy về đi, khi nào hết ngượng với tôi thì hãy quay trở về".

Hai ngày sau, nàng điện thoại cho chồng: "Hết ngượng chưa? Em đang chờ ở nhà". "Anh xin em. Ngượng chưa hết, nên anh chưa dám về với em". Nàng nhã nhặn: "Ừ. Thôi anh ạ. Đừng về nữa. Tôi đã có thằng trai nhảy, bằng tuổi con trai lớn của anh rồi. Anh về, đâm ngượng thêm". Rồi cúp máy. Chồng nàng tức điên người, lao xe ô tô với tốc độ 120 km về nhà, sầm sầm lao lên tầng hai, chuẩn bị ăn sống nuốt tươi vợ. Chàng trai trẻ mặc quần sịp, cởi trần nằm ngáy khò khò trên giường... đập vào mắt thằng chồng đang cơn ghen tột đỉnh. "A. Con vợ lăng loàn. Chồng đi vắng đưa trai về nằm ngay trên cái giường đã từng ân ái với chồng". Chàng trai trẻ giật mình thức dậy, chẳng biết nguồn cơn ra làm sao. Chồng nàng quát tiếp:  "A. Con đàn bà lừa dối, trơ trẽn...".

Chồng nàng giơ tay định tát vợ thì chàng trai trẻ bẻ quặt bàn tay anh ta ra đằng sau. "Ông không được đánh dì tôi". Chồng nàng ngơ ngác nhìn chàng trai, anh bắt gặp hình ảnh trẻ trung của mình hai mươi năm về trước. Nàng nhẹ nhàng bảo: "Thôi, anh bình tĩnh để em trình bày. Em đã tìm được đứa con rơi của anh 10 năm rồi đó". Chồng nàng bảo: "Cô diễn cái trò gì đấy?". "Em đang làm ơn làm phúc cho anh lần cuối cùng đấy". Nàng quay sang chàng trai trẻ: "Xin lỗi cháu, dì đã phải mượn từ "trai nhảy" chọc tức để bố cháu quay về. Cháu ơi. Cháu lấy cái ảnh chụp mẹ cháu và bố mặc đồ tắm biển ôm nhau bên cái phao ra mà nhận nhau". Chồng nàng càng ngơ ngác, ngạc nhiên. Nàng lại bảo: "Thôi nhé, tình nghĩa đôi ta chỉ thế thôi. Em đi đến trường đón con gái rồi đi luôn. Đừng tìm em nữa". Rồi nàng xách va li ra khỏi nhà.

"Nhưng không có cách nào khác giải quyết à? Mày ghê gớm thật!".

"Chứ sao. Hắn cạch gái đến già nhé. Ngoan ngoãn, tránh xa chuyện bồ bịch rồi. Hắn đón đứa con trai bỏ rơi ấy về nuôi, vì mẹ nó mất năm ngoái. Hai bố con cứ năn nỉ mẹ con tao quay về. Nhưng, đừng hòng. Hắn sẽ cứ ám ảnh tội lỗi đến hết đời...". 

Chị dựa hẳn lưng vào đi văng, hai tay dang rộng đặt trên thành ghế, mặt ngửa lên nhìn trần nhà có cái quạt đang quay tít. Đúng là đàn bà dễ có mấy tay... Bạn chị có thể làm thế được. Còn chị?

6 Bây giờ thì anh về thật. Anh về đúng vào ngày chủ nhật.

Nước da đen sạm vì cháy nắng. Nhớ chị quá, chỉ thiếu ôm chầm lấy hôn. Nhưng, anh đã kịp nhìn thấy con bé đang gập người lau sàn phòng khách. Anh bàng hoàng không tin ở mắt mình. Anh bối rối. Anh đần mặt ra.

Là người tình đầu tiên của người đàn ông phỏng có ý nghĩa gì, khi chị luôn muốn làm người tình - người vợ cuối cùng của chồng. Huống hồ là con bé này còn không được làm người đầu tiên của anh. Ranh con. Vắt mũi chưa sạch. Chị nhã nhặn bảo anh:

"Mình ạ. Em mới kiếm được con bé giúp việc". Đã chuẩn bị trước cho tình huống này, chị nói nhỏ vừa đủ cho anh nghe. "Con bé học năm thứ nhất Văn khoa, nó thông minh, chăm chỉ, chịu khó ra phết. Một buổi đi học, một buổi giúp nhà mình. Cửa nhà rộng rãi, em cho con bé ăn ngủ ở đây luôn, mình ạ".

Anh chống chế một cách yếu ớt:

"Sao em không hỏi anh một tiếng?".

"Chuyện nhỏ mà, anh".

Chị đóng cánh cổng rồi quay mặt vào trong nhà kêu con bé:

"Hoàng Mai ơi! Bác Nam Lê về rồi nè. Cháu ra giúp bác ấy một tay đưa đồ lên tầng hai đi".

Con bé dạ ran trước khi ngẩng mặt lên.

Nó đứng chết trân.

Cán chổi lau nhà rời khỏi tay rơi đánh cạch một tiếng khô khốc. 


19 bức ảnh khiến bạn nhìn thôi đã muốn “nổ con mắt”

19 bức ảnh khiến bạn nhìn thôi đã muốn “nổ con mắt”

Sự xuất hiện của những "kẻ thị phi" này chính là lí do khiến cho các bức ảnh này mất đi sự hoàn hảo ban đầu, làm bạn vừa nhìn đã phải điên tiết.


 Trái chuối này thẳng quá mức cần thiết rồi đấy.
Trái chuối này thẳng quá mức cần thiết rồi đấy.

Nhiều loại trái cây, thức ăn sở hữu vẻ ngoài vô cùng hoàn hảo, đến mức khiến bạn phải say đắm nhìn ngắm. Tuy nhiên sự xuất hiện của rất nhiều “kẻ không mời mà đến” lại phá hỏng chúng, khiến bạn “bực bội” ngay từ cái nhìn đầu tiên. Dưới đây là 19 khoảnh khắc nhìn mà cay con mắt của các loại thức ăn, đặc biệt là trái cây.

Trái dâu chín đang mơn mởn bỗng chốc trở thành trái dâu đầy lông lá.

Khi những quả cam được gắn “mông giả”.

Phía sau chiếc bánh có gì sai sai thì phải.

Kiểu gọt dưa hấu này “độc” nhưng nhìn chẳng “đã” tí nào.

Ước gì miếng hotdog đừng phẳng như vậy.

Phải chi đừng có lớp vỏ quả đào xung quanh thì đẹp biết mấy.

Ai lại thích ăn bánh kiểu gà quay thế này.

Tìm đâu những hột lựu mọng nước đến thế cơ chứ.

Miếng thịt chiên dài nhất thế giới là đây.

Ăn gần hết quả táo mới phát hiện hạt của chúng nảy mầm được ngần này rồi.

Nửa quả bưởi trông như chậu cây cho một “mầm hoa” mới.

Ăn xoài phải cẩn thận kẻo cắn nhầm mầm bạn nhé.

Phải chi có thể cầm kéo cắt một phát cho phần mầm này đứt ra.

Sao không xếp cho những miếng bánh này chồng khít lên nhau nhỉ.

Quả chanh dài nhất vũ trụ là đây.

Cà chua mà bóc vỏ hết trông cứ ngồ ngộ thế nào ấy.

Ăn bơ phải cẩn thận coi chừng bị mầm đâm vào miệng nhé.

Ai lại nỡ lòng cắt đi miếng bánh đang hoàn hảo thế này cơ chứ.


Muốn chồng cun cút tận tụy với vợ thì phải biết “rót mật” vào tai thế này này

Muốn chồng cun cút tận tụy với vợ thì phải biết “rót mật” vào tai thế này này

Người ta thường nói "đàn ông yêu bằng mắt, đàn bà yêu bằng tai", không biết có phải thế không mà hầu như tất thảy các bà vợ thường quên béng đi luôn việc cần nói năng dịu dàng với chồng. Chỉ lo giữ chồng bằng cách chăm sóc nhà cửa, con cái thật tốt, nhỉnh hơn chút là biết cách làm đẹp cho bản thân nhưng cái miệng thì cứ oang oang, sang sảng khiến chồng nản đứt hơi.

Trong khi câu thần chú muôn đời là "mật ngọt chết ruồi" thì chẳng mấy chị em nào nhớ cả. Bạn la hét, thị uy có thể khiến chồng sợ đấy, làm thay đổi các ông được tí đấy nhưng chớ vội giương giương tự đắc vì biết đâu trong lòng các ông chồng đầy bực tức, chỉ trực chờ ngày nổ bom. Ruồi có thể giết bằng mật ngọt, nhưng sao cứ phải đập bôm bốp bằng tay để đau chính mình phải không chị em ơi.

Muốn chồng cun cút tận tụy với vợ thì phải biết “rót mật” vào tai thế này này - Ảnh 1.

(Ảnh: Internet)

Để trị chồng, làm chồng tự nguyện tận tụy với vợ không hề khó đâu, cứ rót những câu ngọt ngào thế này vào tai anh ấy thì hái sao lên trời anh cũng làm cho vợ chứ đừng nói mấy việc con con.

"Ở bên anh em rất hạnh phúc"

Đây giống như một lời khen quý giá được gửi đến chồng bạn, chứng tỏ những nỗ lực xây dựng tình cảm, gia đình của anh ấy được bạn ghi nhận. Và chắc chắn rằng những ông chồng sẽ cố gắng cày cuốc hơn nữa, bảo vệ vun vén tổ ấm của mình hơn nữa sua khi được nghe câu thủ thỉ này. Không chỉ chồng thích nghe câu này đâu, hãy tưởng tượng khi chồng nói với bạn như vậy thì cảm giác thế nào, sướng rụng tim chứ chả đùa đúng chứ.

"Em tin tưởng vào quyết định của anh"

Cuộc sống này sẽ không tránh nổi những lúc khó khăn cần đưa ra quyết định, lời nói tin tưởng ấy như tiếp thêm động lực giúp chàng của bạn vững tin hơn và cần có trách nhiệm hơn đối với cả bản thân và vợ mình. Hơn nữa, đó giống như một thông điệp khẳng định "em yêu anh" vô cùng mãnh liệt, làm cho chàng thấy giá trị của mình vô cùng cao cả trong mắt bạn đời. Khi gặp bất trắc, anh ấy sẽ nghĩ đến sự tin tưởng từ người vợ tào khang mà không nản chí, cố gắng nhiều hơn trong cuộc sống này.

"Em muốn anh"

Muốn chồng cun cút tận tụy với vợ thì phải biết “rót mật” vào tai thế này này - Ảnh 2.

(Ảnh: Internet)

Câu nói này tuy ngắn gọn nhưng nóng bỏng hơn cả việc bạn mặc một chiếc đầm bó sát và lượn lờ trước mặt chàng đấy. Đôi khi sự táo bạo và chủ động sẽ giúp tăng gia vị cho cuộc hôn nhân tẻ nhạt. Thử một ngày nhắn tin này với chồng xem, chắc chắn anh ấy sẽ bứt rứt, nhung nhớ chỉ muốn chạy ù về nhà với bạn ngay thôi.

"Em đánh giá cao những gì anh làm"

Đàn ông giống như trẻ con vậy, dù không nói ra bằng lời nhưng vẫn thích nhận được lời khen. Khi anh ấy đã làm tốt một việc gì hoặc cố gắng làm tốt thì đừng quá keo kiệt mà không gửi đến anh ấy một lời khích lệ nhé phụ nữ ơi. Những lời khen ấy có ảnh hưởng vô cùng tích cực đến suy nghĩ và tâm lí của chàng, chắc chắn lần sau các anh chồng cũng sẽ cố gắng hơn trong mọi việc vì ai chẳng thích được khen cơ chứ?

"Em xin lỗi, em sai rồi" (chỉ nói trong trường hợp bạn sai thật sự)

Muốn chồng cun cút tận tụy với vợ thì phải biết “rót mật” vào tai thế này này - Ảnh 3.

(Ảnh: Internet)

Phụ nữ thường mắc bệnh ương bướng, dù biết rành rành mình làm sai nhưng thay vì nói câu xin lỗi họ thường chọn cách im lặng cho qua. Đàn ông dù bao dung đến mấy cũng dễ tức xì khói với kiểu im lặng đồng nghĩa với xin lỗi này. Một khi đã thiếu sót và nhận ra lỗi lầm của mình, hãy thừa nhận khuyết điểm một cách thẳng thắn, đó là cách hành xử của phụ nữ thông mình và khiến bạn được đánh giá cao hơn trong mắt bạn đời đấy.

(Tổng hợp)


Dâu mới “vỡ nợ” vì truyền thống mừng tuổi ở nhà chồng “bèo nhất cũng 200 nghìn”

Dâu mới “vỡ nợ” vì truyền thống mừng tuổi ở nhà chồng “bèo nhất cũng 200 nghìn”

Mới về nhà Đức làm dâu được hơn một tháng, Cẩm vẫn còn là dâu mới cứng cựa. Ở nhà toàn “ăn sẵn” mẹ làm, giờ tự tay phải đứng ra lo liệu cái Tết cho nhà chồng, nhiều lúc nghĩ mà Cẩm toát mồ hôi hột. Nhưng may sao có mẹ chồng nhiệt tình đứng bên cạnh hỗ trợ, cuối cùng cô cũng chuẩn bị được một cái Tết tươm tươm.

Còn mỗi vấn đề mừng tuổi cho các cháu và người nhà trong họ, Cẩm hỏi chồng thì Đức thản nhiên đáp: “Mọi năm anh làm thế nào thì năm nay em cứ làm thế, không kẻo mọi người lại đàm tiếu vợ anh keo kiệt, tiết kiệm nọ kia. Cả năm mới có ngày Tết em ạ, thôi cũng không cần tính toán quá”. Cẩm lập cập hỏi chồng: “Vậy mọi năm anh mừng thế nào?”.

Đức bắt đầu liệt kê cụ thể cho vợ để cô cứ thế mà làm theo: “Ông bà nội ngoại, mỗi người 2 triệu, bố mẹ mỗi người 2 triệu, 4 đứa cháu ruột (con của anh trai và chị gái Đức) mỗi đứa 1 triệu, còn lại cháu chắt họ hàng, con chú con bác con anh con chị thì đứa 500 nghìn, đứa 300 nghìn, nhưng bèo nhất cũng là phải 200 nghìn. Đấy, anh toàn làm thế!”. Cẩm nghe xong mà tí nữa thì ngất xỉu. Sơ sơ như Đức kể thì cũng nguyên tiền mừng tuổi của anh cũng cỡ 20 triệu rồi còn gì!

Dâu mới “vỡ nợ” vì truyền thống mừng tuổi ở nhà chồng “bèo nhất cũng 200 nghìn” - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

“Thế… có bao nhiêu tiền thưởng anh mang đi mừng tuổi hết à?”, Cẩm líu lưỡi hỏi chồng. Đức cười xòa: “Tiền thưởng Tết là để tiêu Tết chứ để làm gì. Anh lĩnh tiền về thì mua ít quần áo, mua cây đào cây quất, còn lại để mừng tuổi cho mọi người thôi”. “Nhưng năm nay mình còn sắm Tết nữa đấy anh ạ, anh xem danh sách em sắm sửa này, thêm quà cáp biếu xén các nơi, sơ sơ cũng mất hơn 20 triệu rồi. Em còn chưa dám mua áo quần, giày dép gì cho bản thân em nữa đấy”, Cẩm nhăn nhó.

“Ôi dào, thì coi như tiền thưởng Tết của em để mua sắm, còn của anh để mừng tuổi đi!”, Đức phẩy tay. Cẩm nhăn nhó: “Nhưng tiền thưởng Tết của em được có 15 triệu thôi, mà của anh được có hơn chục triệu phải không?”. “Thì lấy tiền tiết kiệm bù ra chứ sao nữa! Thôi không bàn vấn đề này nữa, anh quyết định rồi, chuyện tiền mừng tuổi mấy năm nay anh toàn làm như thế giờ có vợ vào cũng không được thay đổi gì hết! Toàn anh em họ hàng với con cháu trong nhà, đi đâu mà thiệt!”, Đức không muốn nói nhiều thêm, dứt khoát bảo vợ.

Thấy thái độ kiên quyết của chồng, Cẩm biết không thể lay chuyển nổi nên cũng không nài nỉ thêm, nhưng trong lòng thì cô khóc thầm không biết bao nhiêu lần. Tiền thưởng của cả hai vợ chồng tiêu Tết còn chả đủ, phải lạm vào tiền tiết kiệm thế này thì sang năm khi có con nhỏ bao nhiêu thứ cần chi tiêu, cô phải làm thế nào? Hơn nữa, cô cảm thấy mức tiền mừng tuổi như thế là khá nhiều so với tình hình kinh tế của vợ chồng cô. Trước đây Đức còn độc thân chẳng phải lo lắng gì thì anh có thể “xõa tay” như thế được chứ giờ đã có gia đình, chẳng lẽ anh không cần nghĩ nên tiết kiệm để có khoản chi dùng những việc đột xuất và nuôi con sao?

Tối 30, Đức bảo Cẩm mở két lấy thêm cho anh 10 triệu “thêm vào để anh mừng tuổi với anh giữ tiêu vặt lúc cần”. Cẩm xót đứt ruột nhưng không muốn vì chuyện đó mà vợ chồng căng thẳng với nhau, cả cái Tết không được vui vẻ, cũng không muốn mọi người nói cô vừa về làm dâu đã cấm đoán, quản lí chồng nọ kia, vì thế cô đành làm theo lời chồng.

Mấy ngày Tết, nhìn chồng phóng tay mừng tuổi cho mọi người mà Cẩm thì biết lén thở dài trong lòng. Đã thế, có một bác gái trong họ còn nửa đùa nửa thật trêu: “Năm nay có vợ mà không mừng tuổi hơn năm ngoái à? Cứ tưởng hai người phải hơn một người chứ!”. Cẩm cười mà như mếu. Nếu 500 nghìn với một đứa cháu trong họ mà bác ấy còn chê ít thì cô cũng không hiểu bác ấy nghĩ thế nào, vợ chồng cô đâu phải là đại gia!

Nhìn thảm cảnh mình “vỡ nợ” vì mừng tuổi ở nhà chồng mà Cẩm không tài nào vui cho nổi suốt mấy ngày Tết. Cứ nghĩ đến sang năm, nếu lúc ấy vợ chồng cô vừa sinh con, Đức lại vẫn khăng khăng giữ mức mừng tuổi như thế này, thì lúc ấy cô phải làm thế nào đây?


Mưu đồ vượt qua cái Tết của gã bạn trai “bắt cá hai tay”

Mưu đồ vượt qua cái Tết của gã bạn trai “bắt cá hai tay”

Tối 27 tháng Chạp, nàng và mấy người bạn tổ chức tiệc tất niên chia tay nhau trước khi về quê ăn Tết. Cả nam cả nữ cũng gần chục người. Nàng đã thông báo với bạn trai từ hôm trước, lúc ấy chàng ậm ừ không nói gì. Thế mà tối hôm sau, lúc nàng đang tưng bừng nâng ly với hội bạn thì chàng gọi hối liên tục, mới có 9 giờ tối mà một mực bắt nàng phải về ngay lập tức.

“Con gái con đứa mà rượu chè nhậu nhẹt, lại còn đi uống với đàn ông thế hả? Tôi biết thừa rồi, cô còn định đi tăng hai với chúng nó, xong vào quán karaoke ôm ấp, hôn hít trêu ghẹo nhau chứ gì? Rồi sáng tỉnh dậy lại phát hiện mình đang ở trong khách sạn với trai lạ thì vui nhỉ!, chàng bỗng dưng nổi cơn lôi đình. Nàng nóng mặt, nói lại vài câu rồi cúp máy. Trước nay chàng đâu có vô lí như vậy, không hiểu sao hôm nay ăn phải cái gì nữa.

Nàng nghĩ bụng, kệ chàng, khi nào về sẽ nói chuyện lại sau, chứ chẳng có lí gì nàng lại bỏ về giữa chừng cả.

Thế nhưng hôm ấy, tàn cuộc về tới nhà, muốn gọi cho chàng mà điện thoại của chàng đã ở chế độ không liên lạc được. Chiều hôm sau, 28 Tết, dự định của hai người là chàng đưa nàng ra bến xe để bắt xe về quê, nhưng khi nàng thu dọn xong xuôi hành lí mà vẫn không gọi được cho chàng. Nàng phóng qua nhà trọ của chàng thì được tin, chàng đã về quê từ trưa rồi. Chán nản, nàng tự một mình đón xe về.

Mưu đồ hòng suôn sẻ vượt qua cái Tết của gã bạn trai “bắt cá hai tay” - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Về quê, nàng vẫn không tài nào gọi được cho chàng. Đến lúc này nàng thấy lo lo, lẽ nào chàng định cứ thế im lặng mãi sao? Nàng thở dài chán nản, giá kể hôm đấy nàng mềm mỏng với chàng hơn thì có lẽ chàng cũng không giận tới mức ấy. Hơn nữa, chàng có yêu thì chàng mới ghen chứ, không phải sao?

Đúng chiều 30 Tết, nàng bỗng nhận được tin nhắn của chàng: “Đừng có gọi cho anh làm gì, cũng đừng nhắn tin nữa. Anh muốn yên tĩnh mấy ngày Tết để suy nghĩ lại về chuyện của chúng ta. Em nói em yêu anh nhưng em không hề để ý đến cảm nhận của anh, em muốn làm gì vẫn khăng khăng làm bằng được khiến anh rất buồn, thấy mình chẳng là gì đối với em cả, còn không bằng một cuộc vui bên ngoài của em. Lúc nào lên lại thành phố anh sẽ gọi cho em sau, khi ấy mình sẽ nói chuyện lại”.

Nàng vội gọi lại cho chàng thì nghe một câu thoại không mấy vui vẻ: “Thuê bao quý khách gọi tạm thời không liên lạc được…”. Vậy là chàng định “chiến tranh lạnh” với nàng cả Tết này ư? Đã ở xa nhau mỗi đứa 1 quê rồi, giờ lại còn không được nói chuyện với nhau nữa thì nàng sẽ phải làm sao với nỗi nhớ chàng bây giờ?

Cả Tết nàng làm gì cũng chẳng thấy vui. Nàng nhớ chàng quay quắt, không biết giờ này chàng đang làm gì, có nhớ nàng hay không, chỉ muốn phi thật nhanh vượt qua 200km để đến bên chàng mà thôi. Nàng đếm từng ngày từng ngày trôi qua dài thườn thượt, mong tới lúc đi làm lại để lên thành phố gặp chàng. Nàng sẽ xin lỗi chàng vì đã để chàng phải lo lắng, nếu chàng không thích nàng đi tiệc tùng với bạn bè thì nàng sẽ tiết chế, chỉ tham gia khi thật cần thiết mà thôi.

Ngóng trông mãi cũng tới ngày đi làm lại, nàng hồi hộp và háo hức xách vali lên thành phố. Chàng đã vừa nhắn tin cho nàng rồi, hẹn tối gặp nhau ở quán café quen của 2 người. Nàng vui lắm, vậy là có tín hiệu tốt phải không? Chàng đã nguôi giận và nhất định là không để bụng chuyện cũ nữa đâu!

Nhìn thấy chàng, nàng cứ ngỡ như là cả thế kỉ rồi chưa gặp nhau vậy. Bao nhớ nhung dồn nén, nàng lao vào ôm chàng một cái thật chặt mà nước mắt tuôn rơi lã chã. Chàng cười dịu dàng, vỗ nhẹ vai nàng dỗ dành cho nàng nín khóc. Nhưng nàng lại càng khóc to hơn: “Sao anh nỡ đối xử với em như thế? Có chuyện gì thì cũng phải nói cho rõ ràng chứ. Mọi chuyện đều có thể bàn bạc thương lượng và em sẽ sửa đổi mà!”.

Chàng siết chặt vòng ôm, trìu mến vuốt tóc nàng: “Được rồi, là anh sai, lần sau có giận cũng sẽ không làm như thế nữa. Vì anh cảm thấy bị coi thường, lại nghĩ tới cảnh em đi ăn uống, hát hò với mấy gã đàn ông khác nên nổi cơn ghen mà thôi. Đừng khóc nữa, nín đi, anh cũng có chỗ sai, anh sẽ sửa…”. Nàng vừa ngạc nhiên vừa vui sướng, hóa ra chàng bao dung và hiểu chuyện thế này, báo hại nàng cứ lo lắng rồi suy nghĩ nhiều. Vậy là tốt rồi, nàng có thể yên tâm rồi. Nàng dụi đầu vào ngực chàng, hít hà mùi hương yêu dấu quen thuộc, trong lòng ngập tràn yêu thương, ngọt ngào.

Nàng đâu có biết trong lòng gã bạn trai bắt cá hai tay đang nở nụ cười đắc thắng: “Vậy là kế hoạch nhằm vượt qua cái Tết mà không bị em nào nghi ngờ đã thành công mỹ mãn. Khổ lắm, có một người yêu ở quê, thêm một người yêu trên thành phố, mỗi lần về bên em này lại cứ phải “tính kế” em kia như thế đấy! May mà mình thông minh nhanh trí…”.


Chân dung bí ẩn của người phụ nữ giàu nhất Việt Nam

Chân dung bí ẩn của người phụ nữ giàu nhất Việt Nam

Bà Phạm Thu Hương được biết đến là một trong những người sáng lập Vingroup - tập đoàn kinh tế tư nhân hàng đầu Việt Nam - và giữ vai trò là Phó chủ tịch thường trực thứ hai.

Bà Hương sinh ngày 14/6/1969 tại Hà Nội. Bà có bằng Cử nhân luật quốc tế tại Ukraina. Nữ doanh nhân này cũng là vợ của ông Phạm Nhật Vượng - tỷ phú đôla đầu tiên và cũng là duy nhất Việt Nam được tạp chí uy tín Forbes công nhận thời điểm này.

Nữ tướng quyền lực của Vingroup

Bà Hương là một trong số ít người đầu tiên sát cánh cùng tỷ phú Phạm Nhật Vượng ngày đầu khởi nghiệp. Năm 1993, vợ chồng bà Hương cùng một số bạn bè là sinh viên mới tốt nghiệp chuyển từ Matxcơva đến Kharkov lập nghiệp. Công việc đầu tiên của vợ chồng bà là xây dựng trung tâm thương mại đầu tiên cho người Việt.

Việc kinh doanh lớn mạnh, vợ chồng bà thành lập nhà hàng đầu tiên của người Việt tại Kharkov có tên là Thăng Long. Bà Hương được giao trọng trách đầu tiên với vai trò là giám đốc.

Chân dung bí ẩn của người phụ nữ giàu nhất Việt Nam - Ảnh 1.

Bà Phạm Thu Hương là người sát cánh cùng chồng từ khi khởi nghiệp đến lúc hiện tại - Đồ họa: Phượng Nguyễn.

Ngoài việc quản lý mọi công việc của nhà hàng với khoảng 40 nhân viên, bà còn trực tiếp thiết kế trang trí và tuyển chọn các loại nguyên liệu, món ăn. Điều này vốn rất khó khăn với một người chưa từng có kinh nghiệm quản lý nhà hàng.

Công việc ngày càng phát đạt sau khi vợ chồng bà xây dựng thương hiệu mì ăn liền Mivina. Sau đó là việc liên tiếp là mở trường mẫu giáo, mở rộng nhà hàng, xây thêm các nhà máy mới và thành lập Tập đoàn Technocom. Với từng bước tiến, bà Hương luôn theo sát và là cánh tay đắc lực của chồng.

Khi Technocom chuyển đại bản doanh về Việt Nam và đổi tên thành Vingroup, bà Hương được bầu làm Phó chủ tịch thường trực thứ hai (em gái là Phạm Thúy Hằng giữ vai trò Phó chủ tịch thường trực thứ nhất). Với việc quy mô tập đoàn Vingroup không ngừng lớn mạnh và ông Phạm Nhật Vượng trở thành tỷ phú đôla đầu tiên của Việt Nam, bà Hương cũng trở thành người phụ nữ giàu nhất trên sàn chứng khoán Việt Nam nhiều năm liền.

Gia sản đáng nể

Bà Phạm Thu Hương và em gái Phạm Thúy Hằng đang là hai người phụ nữ có khối tài sản lớn nhất trên sàn chứng khoán Việt Nam nhiều năm liền.

Tính đến hết năm 2016, tổng tài sản của bà là 4.724 tỷ đồng. Tài sản của bà Hương cao gần gấp đôi người phụ nữ giàu thứ 3 là bà Trương Thị Lệ Khanh (Thủy sản Vĩnh Hoàn) hiện có 2.634 tỷ đồng.

Kể từ năm 2010, khi Công ty cổ phần Vinpearl và Công ty cổ phần Vincom chuẩn bị sáp nhập thành Tập đoàn Vingroup sau này, bà Hương đã có 2.341 tỷ đồng quy đổi theo giá cổ phiếu trên sàn chứng khoán. Bà đứng vị trí thứ 6 trong số những người giàu nhất Việt Nam.

Năm 2011, khi Vingroup ra đời sau thương vụ M&A lớn chưa từng có tại Việt Nam, bà Hương chính thức trở thành một trong nữ tướng quan trọng của tập đoàn này với khối tài sản 2.891 tỷ đồng. Nữ doanh nhân này cũng vươn lên trở thành người giàu thứ ba Việt Nam (chỉ đứng sau chồng là ông Phạm Nhật Vượng và ông Đoàn Nguyên Đức).

Các năm sau đó, tài sản của bà liên tục tăng với 2.963 tỷ đồng (2012), 3.436 tỷ đồng (2013), 3.481 tỷ đồng (2014), 4.196 tỷ đồng (2015)…

Bà Phạm Thu Hương cũng liên tiếp là người phụ nữ giàu nhất Việt Nam trên sàn chứng khoán và góp mặt trong top 3 những người giàu nhất Việt Nam.

Điều đặc biệt, bà Phạm Thu Hương là người trực tiếp tham gia sâu vào công tác điều hành của Vingroup. Đây là sự khác biệt lớn của bà so với vợ của những đại gia khác tại Việt Nam.

Nếu như bà Lê Thị Ngọc Diệp (vợ ông Trịnh Văn Quyết - FLC Group), bà Vũ Thị Hiền (vợ ông Trần Đình Long - Hòa Phát) - hai tỷ phú trong top 10 người giàu sàn chứng khoán - chưa từng được biết đến có đóng vai trò quản trị nào tại doanh nghiệp thì bà Hương đang là Phó chủ tịch thường trực thứ hai HĐQT tập đoàn Vingroup.

Theo một lãnh đạo giấu tên tại Vingroup, bà Hương là người có nhiều quyết định quan trọng, nhiều lần thay mặt chồng gửi thông điệp đến toàn thể nhân viên, cũng là người phụ nữ cứng rắn trong mắt nhiều nhân viên tập đoàn.

Và chân dung bí ẩn

Sớm có tên trong danh sách người giàu, bà Phạm Thu Hương luôn rất kín tiếng và chưa một lần xuất hiện trước công chúng. Bà cũng chưa một lần trả lời báo chí. Hình ảnh của bà như thế nào, cuộc sống ra sao luôn là sự tò mò với truyền thông.

Một nhân vật cấp cao của Vingroup giấu tên tiết lộ đó là cách mà lãnh đạo của họ chọn. Bà Hương chọn một cuộc sống bình thường và thoải mái nhất so với khối tài sản của mình đang có. Bà tập trung hỗ trợ ông Phạm Nhật Vượng trong việc điều hành công ty. Nhân viên cũng chỉ biết đến vai trò trong công việc với bà. Ngoài ra, không hề có bất cứ điều gì về cuộc sống cá nhân được tiết lộ, càng không có điều gì làm ảnh hưởng đến công việc.


Thà ăn Tết xa nhà cô đơn còn hơn về quê đề hầu hạ nhà chồng (P1)

Thà ăn Tết xa nhà cô đơn còn hơn về quê đề hầu hạ nhà chồng (P1)

Tôi là một người con gái Hà Nội lấy chồng xa. Cuộc sống vợ chồng tôi nhìn ngoài rất bình yên bởi tôi có công việc tốt tại một công ty truyền thông lớn ở Hà Nội còn chồng tôi cũng làm kỹ sư tại một tập đoàn lớn. Cuộc sống vợ chồng có thể coi là ổn trừ một việc, cũng có thể coi nó là nhỏ hay lớn tùy suy nghĩ từng người như tôi kể ra dưới đây.

Chúng tôi lấy nhau năm 2008, hơn 8 năm lấy nhau cho đến hiện tại, dù tôi biết thu nhập của anh mỗi năm không dưới 300 triệu (tôi có quen kế toán công ty anh nên lấy được bảng lương của anh) nhưng mỗi tháng anh chỉ đưa cho tôi đúng 3 triệu tiền ăn của anh, ngoài ra Tết nhất được thêm đôi triệu.

Dù sau này chúng tôi có đẻ một cháu gái, nhưng anh cũng không bao giờ đưa tôi thêm tiền. Những tháng có nhiều đám cưới hỏi, anh còn bớt tiền đưa cho tôi mà tôi cũng không có cách nào đòi được tiền.

Khoản tiền còn lại anh không bao giờ đưa cho tôi, và tôi cũng không bao giờ biết số tiền đó đi đâu nhưng mỗi khi bố mẹ ốm anh lại hỏi tiền của tôi. Nếu tôi không đưa hai vợ chồng rất bực dọc khó chịu rồi anh lại nói tôi làm dâu nhà anh mà không hoàn thành trách nhiệm làm dâu, làm con.

Thà ăn Tết xa nhà cô đơn còn hơn về quê đề hầu hạ nhà chồng (P1) - Ảnh 1.

Cuộc sống mâu thuẫn tiền bạc như vậy cứ kéo dài suốt năm này qua năm khác. (Ảnh minh họa)

Chúng tôi đã cãi nhau, chửi nhau rất nhiều lần, nhưng vì nhà tôi có kinh tế nên mẹ tôi thường giấu giếm cho tiền tôi để tôi lo cho nhà chồng yên chuyện. Mỗi lần cầm tiền của mẹ mà nước mắt tôi cứ chảy vì tôi đến gần 30 tuổi đầu rồi mà phải lấy tiền của mẹ dưỡng già đi lo cho nhà chồng.

Dù mâu thuẫn về tiền bạc như vậy nhưng mẹ tôi chưa bao giờ cho tôi ly hôn bởi nhà tôi đã có chị gái ly hôn chồng. Mẹ tôi không muốn mang tiếng với hàng xóm, họ hàng rằng nhà có hai chị em rồi chả hai đứa tình duyên đều không ra gì. Cuộc sống mâu thuẫn tiền bạc như vậy cứ kéo dài suốt năm này qua năm khác mà tôi cũng không có cách nào giải tỏa được.

Tôi vẫn sống với chồng, đêm đến thỉnh thoảng vẫn ngủ với nhau, vẫn cùng nhau đưa con đi chơi nhưng thẳm sâu trong thâm tâm tôi, tôi vẫn luôn nghĩ rằng người đàn ông này có yêu mình không và yêu mình đến mức độ nào?

Nếu bây giờ tôi bệnh tật, không còn tác dụng về con cái và tiền bạc cho anh ấy nữa, liệu anh ấy có còn yêu tôi không? Hay anh có trả tôi về cho mẹ tôi chăm như mẹ tôi thường cảnh báo tôi hay không?

Mẹ tôi dù không tiếc tiền cho tôi mang đi lo cho nhà chồng, nhưng mẹ tôi cũng luôn nhắc nhở tôi rằng thực ra người ta cũng không trân trọng mình lắm đâu, và tôi luôn cần phải giữ sức khỏe để không bao giờ tự đẩy mình vào thế yếu, không thể kiếm được tiền và chăm sóc cho bản thân, cho mình và cho con.

Vì thế nên tôi cũng chưa thể nghĩ đến một mốc thời gian chính xác cho việc sinh con thứ 2 bởi hiện tại tôi đang đứng tên ngân hàng vay nợ mua nhà (chồng tôi không chịu đứng tên vay). Số tiền nợ không hề nhỏ nên tôi muốn bớt khó khăn tài chính rồi mới sinh tiếp con.

Thà ăn Tết xa nhà cô đơn còn hơn về quê đề hầu hạ nhà chồng (P1) - Ảnh 2.

Năm đầu tiên và năm thứ hai xa nhà, tôi mua vé máy bay về thăm nhà ăn Tết âm lịch, và sự khó chịu của tôi lại dâng lên mỗi dịp này. (Ảnh minh họa)

Cuộc sống của tôi bất ngờ thay đổi khi vào năm 2014, sau nhiều tháng nỗ lực, tôi xin được học bổng đi học tiến sỹ ở Hàn Quốc. Tôi cũng xót con định không đi nhưng mẹ tôi rất muốn tôi đi. Hơn ai hết, mẹ tôi hiểu rằng tôi lấy chồng rất vất vả trong suốt nhiều năm qua, mẹ tôi bảo tôi rằng cả đời tôi chắc chỉ có những năm ở Hàn Quốc được sống cuộc sống dành cho riêng mình. Mẹ muốn tôi được sống cho chính mình chứ biết bao nhiêu năm hy sinh rồi có lẽ cũng đi xuống nấm mồ như nhau thôi, không cần phải khổ quá làm gì.

Và tôi lại thêm lần nữa xót xa cho mẹ tôi khi mẹ tôi phải đi vận động từ chồng tôi cho đến bố mẹ chồng và từng người họ hàng có tiếng nói bên chồng để họ đồng ý cho tôi đi học tiến sỹ.

Có những khi tôi nghĩ nếu người được học bổng tiến sỹ là chồng tôi, chắc chắn mẹ chồng và chồng sẽ quyết định việc đi chứ tôi và mẹ vợ, anh ấy sẽ chẳng được thăm hỏi đến một lời. Sự bất công trong cán cân quan hệ nhà chồng nhà vợ chắc sẽ chẳng bao giờ kết thúc.

Trong lúc đi học tiến sỹ, tôi vẫn gửi tiền về cho mẹ tôi nuôi con và trả nợ ngân hàng, tôi cũng đi làm thêm nữa. Và chồng tôi, tất nhiên, vẫn chỉ đưa cho mẹ tôi số tiền 3 triệu/tháng không hơn như anh đã làm suốt bao nhiêu năm qua.

Sau nhiều sự thuyết phục, cuối cùng tôi cũng được lên đường đi Hàn Quốc học tiến sỹ, để được sống cho chính mình, được hưởng thụ cuộc sống theo đúng lời của mẹ tôi. Công việc học của chương trình tiến sỹ trôi qua khá nhanh, thoáng qua một cái tôi đã xong đã học sang đến năm thứ 3 của chương trình 5 năm. Năm đầu tiên và năm thứ hai xa nhà, tôi mua vé máy bay về thăm nhà ăn Tết, và sự khó chịu của tôi lại dâng lên mỗi dịp này.


Cay đắng đêm giao thừa vợ bị chồng đuổi ra khỏi nhà vì… một lí do không thể ngờ nổi

Cay đắng đêm giao thừa vợ bị chồng đuổi ra khỏi nhà vì… một lí do không thể ngờ nổi

Tết đến, đối với một người vợ có chồng ngoại tình như Thủy, chỉ càng khiến cô cảm thấy nặng nề và tủi thân hơn gấp bội. Nhìn nhà người ta vợ chồng quây quần, cùng nhau sắm Tết, dọn dẹp, trang hoàng nhà cửa, cô chỉ còn biết cắn răng nuốt nước mắt vào trong. Có chuẩn bị Tết thì cũng là vì con, chứ cô chẳng còn tâm trạng nào cả.

Trước Tết hơn một tháng, cô phát hiện Chiến – chồng mình có người phụ nữ khác bên ngoài. Cô đưa ra cho Chiến hai sự lựa chọn, vợ hoặc bồ, thì anh nói hãy cho anh thêm thời gian, bởi chuyện tình cảm không thể nói dứt là dứt ngay được. Năm hết Tết đến tới nơi rồi, lại không muốn gia đình tan vỡ, vì thế Thủy nén đau chấp nhận.

Nhưng khổ nỗi thời gian mà Chiến cần có vẻ không hề ngắn chút nào khi mà sau đó cả tháng trời Thủy vẫn phát hiện Chiến và cô nàng kia có liên lạc với nhau. 29 Tết Chiến còn đưa cô ta đi sắm Tết nữa cơ mà! Thủy chất vấn thì Chiến nói cô ta nhờ vả chả lẽ lại không đi, dẫu không còn yêu thì cũng là bạn. Thủy thấy cái lí do ấy thật nực cười hết sức, nhưng cô vẫn nhịn cho qua để cửa nhà êm ấm đón Tết, có chuyện gì để ra giêng giải quyết sau.

Chiều 30 Tết, Chiến có việc ra ngoài bỏ quên điện thoại ở nhà. Nhờ thế mà Thủy đã đọc được tin nhắn cô ả đó nhắn tới cho anh: Giao thừa năm nay anh có ở bên em được không? Thật là buồn khi nghĩ tới cảnh anh sum vầy bên vợ con, còn em thì lẻ loi cô đơn một mình mà nhớ về anh. Tình yêu của em ơi, biết đến bao giờ chúng ta mới có thể đường hoàng nắm tay nhau ngẩng cao đầu với đời?”.

Cay đắng đêm giao thừa vợ bị chồng đuổi ra khỏi nhà vì… một lí do không thể ngờ nổi - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Thủy đọc mà nóng mặt, không kìm được liền lấy ngay máy của Chiến nhắn lại cho cô ả: “Em ơi, chị là vợ anh Chiến. Em có thấy xấu hổ và tội lỗi không khi đi nhắn tin yêu đương tình cảm với một người đàn ông đã có gia đình? Em có biết em đang là kẻ phá vỡ hạnh phúc gia đình chị không, sao em có thể trơ trẽn tới mức như thế? Nếu em còn cố tình chen vào nhà chị, thì chị sẽ không để yên đâu”.

Cô nàng không nhắn tin lại nữa, Thủy gọi lại nhưng cô ta không nghe máy. Bực mình, cô vứt điện thoại đấy, đưa con gái sang gửi bà ngoại rồi về dọn dẹp nhà cửa. Đến tối Chiến về, vừa vào nhà đã vồ ngay lấy điện thoại xem chăm chú, sau đó liền lao vào bếp nơi Thủy đang chuẩn bị mâm cơm cúng giao thừa, quát lớn: “Cô làm gì vậy hả? Ai cho cô nhắn tin cho cô ấy, để cô ấy phải khóc suốt từ chiều tới giờ? Cô nói ai trơ trẽn hả? Cô sẽ không để cô ấy yên? Được lắm, dám động đến cô ấy thì tôi sẽ không để cô yên trước tiên!”. Nói xong Chiến lôi mạnh Thủy từ trong bếp ra, kéo cô tới trước tủ quần áo rồi hằm hè: “Thu dọn quần áo đi, bước ra khỏi đây ngay đêm nay!”.

Thủy gần như không tin vào tai mình nữa. Chiến đang đuổi cô đi ư? Ngay đêm giao thừa? “Đây là nhà tôi, cô đang ở nhờ nhà tôi đấy, tôi hoàn toàn có quyền đuổi cô đi nếu cô không biết điều!”, Chiến thấy vẻ kinh ngạc tột độ của Thủy thì “tốt bụng” giải thích. Đây là căn nhà bố mẹ chồng Thủy mua để hai vợ chồng cô ở, trên giấy tờ không có tên cô, vì thế nói đây là nhà của Chiến cũng không hề sai. Nhưng cô là vợ anh ta cơ mà, cô được cưới xin đàng hoàng về chứ có phải cô bỏ nhà đi rồi đến xin ăn nhờ ở đậu nhà anh ta đâu cơ chứ!

Thấy vẻ không cam tâm của Thủy, Chiến nóng nảy mở tủ vơ quần áo của cô vo tròn nhét vào túi, dúi vào tay Thủy rồi lôi xềnh xệch cô ra cửa, đẩy mạnh cô ra ngoài, đóng sầm cửa lại, còn vứt lại một câu: “Tết năm nay hai mẹ con cô ăn Tết ở nhà mẹ đẻ đi, không cần về đây đâu!”.

Nhìn túi quần áo nhăn nhúm thành một đống bị vứt chỏng chơ dưới chân, lại nhìn cánh cửa đóng kín trước mặt, Thủy cắn chặt môi đến bật máu. Đêm 30 Tết, có người vợ nào bị chồng đuổi ra khỏi nhà như cô không? Lại còn vì một lí do thật không thể tin nổi: nhắn tin mắng mỏ nhân tình của anh ta? Vậy mà cô lại đang rơi vào hoàn cảnh như thế đấy!

Hẳn là Chiến vô cùng si mê cô nàng kia, nên chỉ một câu mắng của cô đã khiến anh ta nổi trận lôi đình. Thủy cười cay đắng, thôi như thế này cũng tốt. Để cô biết, anh ta chẳng còn chút tình nghĩa nào với cô đâu, chẳng qua anh ta còn e ngại điều tiếng nên chưa muốn chủ động ly hôn mà thôi. Được thôi, nếu anh ta chưa dám, vậy thì cô sẽ là người đưa đơn…


Uống thuốc ngủ để chống buồn ngủ

Uống thuốc ngủ để chống buồn ngủ

Một người phụ nữ tìm đến bác sĩ than:


Uống thuốc ngủ để chống buồn ngủ
ảnh minh họa

- Dạo này tôi ngủ rất nhiều, uống thuốc rồi nhưng tình hình ngày càng tệ hơn.

Bác sĩ hỏi:

- Cô đã uống thuốc gì rồi?

- Thuốc ngủ. - người phụ nữ đáp.

Bác sĩ kêu lên:

- Ôi trời, cô đã ngủ nhiều rồi còn uống thuốc ngủ làm gì chứ?

Người phụ nữ hoang mang:

- Ơ, bị cảm thì uống thuốc cảm, bị ho thì uống thuốc ho, thế tôi bị bệnh ngủ nhiều thì uống thuốc ngủ là đúng rồi còn gì!

- !!!


Tôi sợ hàng xóm còn hơn cả con dâu sợ mẹ chồng

Tôi sợ hàng xóm còn hơn cả con dâu sợ mẹ chồng

Tôi mới dọn đến khu này chưa được một năm. Lúc mới đến thì thấy mọi người đoàn kết và hoà đồng lắm, thấy mấy anh con trai trong khu chăm chỉ làm ăn nên tôi cũng mừng. Hy vọng chồng mình cũng như họ, có chí tiến thủ còn lo cho vợ con.

Nhà tôi thì năm nào cũng thế, đón giao thừa xong là đi ngủ vì sáng mai còn dậy sớm lo cơm nước cho mùng 1. Vậy mà khi vợ chồng con cái mới lên giường còn chưa ấm chỗ thì cả khu kéo đến nhà chúng tôi chúc tụng. Rồi ngồi được một lúc thì mấy ông ấy kéo chồng tôi đi luôn.

Từ lúc anh đi tôi nằm thao thức mãi không ngủ được, 3 giờ sáng dậy đi tìm chồng thì mới biết anh đang ngồi uống rượu với các ông hàng xóm. Lúc ấy tôi tức lắm, cũng nói khéo cho chồng về rồi thế mà họ xua tôi như xua muỗi. Cuối cùng cả đêm tôi trằn trọc có ngủ được đâu. Mới qua giao thừa mà chồng đã chén nọ chén kia với hàng xóm rồi.

Tôi sợ hàng xóm còn hơn cả con dâu sợ mẹ chồng - Ảnh 1.

3 giờ sáng dậy đi tìm chồng thì mới biết anh đang ngồi uống rượu với các ông hàng xóm. (Ảnh minh họa)

Nhà tôi 2 đứa đều lớn cả nên hàng xóm sang chẳng ai mừng tuổi cho con xu nào. Ấy vậy mà cả khu họ kéo đến nhà tôi chơi rồi bế con sang như quân đoàn. Thôi thì con nhỏ nên tôi mừng tuổi. Mà khổ, đã mừng thì đứa nào cũng phải có nên tôi đành bấm bụng mà chi tiền.

Chẳng biết khu này có phải là khu nhậu nhẹt không mà các ông con trai trong mấy ngày Tết là ngồi chén chú chén anh lai rai cả ngày. Đã vậy họ còn lôi kéo chồng tôi, tính anh cả nể lại mới chuyển đến nên không dám cô lập. Tối nào anh về tôi cũng thấy chân nam đá chân chiêu.

Ấy là chưa kể nhà bên cạnh nhà tôi mới sắm dàn karaoke rồi chẳng kể đêm hay ngày họ cứ hát rống lên. Cách âm thì chẳng có, nhà tôi ngủ mà nghe oang oang.

Tôi sợ hàng xóm còn hơn cả con dâu sợ mẹ chồng - Ảnh 2.

Quả thật từ lúc nghe chuyện đến giờ tôi ấm ức lắm. (Ảnh minh họa)

Sáng nay tôi đi mua quần áo ở một shop gần nhà. Lúc tôi vào thì gặp chị hàng xóm mua xong đang ra về, chị ấy niềm nở lắm nên tôi cũng chào hỏi cười nói như không có chuyện gì. Vậy mà lúc mua hàng tôi mới nghe chị chủ cửa hàng xóm chị ấy chê tôi ki bo, mừng tuổi con cháu nhà chị ấy ít. Tôi cũng chẳng biết thanh minh thế nào nữa. Dù gì đó cũng là tiền mừng tuổi chứ có phải cái gì to tát đâu sao mà giống như đang kinh doanh cái Tết của con vậy.

Quả thật từ lúc nghe chuyện đến giờ tôi ấm ức lắm. Tôi cũng không phải người sống không biết điều, nhà họ mang cho con tôi cái gì tôi đều tìm cách để trả lại tấm lòng của họ. Tết họ không mừng con tôi đồng nào thì thôi giờ còn quay ra nói xấu tôi nữa. Giờ tôi mới thấy hàng xóm nhà mình cũng vật chất quá. Không lẽ bây giờ gia đình chúng tôi nên cô lập lại, chẳng quan hệ thân quen với ai cho khỏi phải rầy rà?


Tết đầu tiên của đôi vợ chồng mê phượt: "Nếu có ý định 'xách balo lên' thì chúng mình sẽ rủ gia đình cùng đi!"

Tết đầu tiên của đôi vợ chồng mê phượt: "Nếu có ý định 'xách balo lên' thì chúng mình sẽ rủ gia đình cùng đi!"

Cặp vợ chồng mê phượt Nguyễn Sơn Tùng (1988) và Lê Minh Trang (1993)

Quen nhau trong một buổi dạ tiệc cuối năm nhưng phải đúng một năm sau đó, Sơn Tùng và Minh Trang mới có cơ hội trò chuyện và gây được ấn tượng rõ nét với người còn lại. Thời điểm đó, Tùng vừa trải qua chuyện buồn tình cảm và Trang đã bất ngờ xuất hiện, trở thành "quân sư" tình cảm cho anh chàng. "Lần đầu tiên đấy hai đứa nói chuyện qua Facebook từ 11 giờ đêm hôm trước đến 3-4 giờ sáng hôm sau, không nhớ nói những gì mà nhiều thế...", Trang nhớ lại.

Thời gian trôi qua, chẳng biết từ lúc nào chàng trai sinh năm 1988 đã "cảm nắng" vị "quân sư" kém mình 5 tuổi. Vào ngày lễ Tình nhân năm 2013, Tùng và Trang chính thức thành một đôi sau khi chàng tặng nàng món quà là một đoạn clip ghi lại câu chuyện hết sức... hư cấu và hài hước về cả hai.

Yêu nhau rồi, Trang và Tùng khám phá được thêm rất nhiều điểm thú vị về người kia. Trong mắt Trang, anh người yêu hơn mình 5 tuổi là một "soái ca" với tính cách quyết đoán, chu đáo, biết quan tâm và cũng rất hài hước. Đặc biệt, trước mọi vấn đề, anh luôn giữ được bình tĩnh để tìm cách giải quyết thấu đáo. Bởi vậy Trang rất yên tâm và tin tưởng người yêu.

Tết đầu tiên của đôi vợ chồng mê phượt: Nếu có ý định xách balo lên thì chúng mình sẽ rủ gia đình cùng đi! - Ảnh 3.

Còn về phần Tùng, anh chàng chỉ "chốt" một câu đơn giản: "Chẳng biết có phải định mệnh gì không nhưng thời gian qua, cùng nhau nắm tay đi hết chỗ này chỗ kia, lên rừng xuống biển, "lội" từ vui sang buồn rồi buồn sang cười, anh mới thấy chúng mình yêu nhau là quyết định đúng đắn nhất của cả hai!".

Cùng có chung sở thích đi du lịch và chụp ảnh nên Tùng và Trang thỉnh thoảng lại "đưa nhau đi trốn" mỗi khi có cơ hội. Sapa, Móng Cái, Đà Nẵng, Hội An, Mù Căng Chải, Hà Giang, Thái Lan, Hồ Chí Minh, Côn Đảo,... là những địa danh cặp đôi từng đặt chân đến. Trang không nhận mình là phượt thủ mà đơn giản chỉ là thích đưa nhau đi chơi bằng xe máy, một xế - một ôm có những trải nghiệm khó quên và cảm nhận sâu sắc về thiên nhiên, về con người và cả những kỉ niệm khó quên sau mỗi chuyến đi.

Tết đầu tiên của đôi vợ chồng mê phượt: Nếu có ý định xách balo lên thì chúng mình sẽ rủ gia đình cùng đi! - Ảnh 4.

Một vài địa danh mà Tùng và Trang đã cùng đi qua.

Và sau gần 4 năm gắn bó với biết bao kỷ niệm vui buồn, câu chuyện tình yêu của Tùng và Trang mới đây đã bước sang một trang hoàn toàn mới khi cả hai chính thức về chung một nhà.

Xin chào Minh Trang! Kết hôn đến nay đã được một thời gian, bạn cảm nhận thế nào về cuộc sống hôn nhân? Trước và sau khi kết hôn, tình cảm và cách thể hiện tình cảm của hai vợ chồng bạn có chuyển biến gì đặc biệt?

- Về cơ bản thì từ khi mới yêu đến tận bây giờ, tình cảm của chúng mình vẫn thế: không có quá nhiều "tình tiết" gay cấn nhưng lúc nào hai đứa cũng vui vẻ hạnh phúc từ những điều nhỏ nhặt. Còn tất nhiên, khi đã quyết định chuyển về chung sống với nhau, tình yêu lúc này chuyển thành một điều gì đó ý nghĩa và sâu sắc hơn. Tự bản thân cả hai đều cảm thấy gắn bó và trân trọng nhau hơn.

Tết đầu tiên của đôi vợ chồng mê phượt: Nếu có ý định xách balo lên thì chúng mình sẽ rủ gia đình cùng đi! - Ảnh 5.

Trong vai trò dâu mới, bạn cảm thấy mối quan hệ giữa bạn với gia đình nhà chồng và đặc biệt là mẹ chồng thế nào?

Có thể nói, mẹ chồng mình là người đi ngược lại toàn bộ những định nghĩa tiêu cực về khái niệm "mẹ chồng - nàng dâu" từ xưa đến nay và là niềm tự hào trong mỗi câu chuyện về cuộc sống sau khi kết hôn của mình và bạn bè mình. Mình cảm thấy vô cùng may mắn có cả bố chồng, mẹ chồng, chị chồng đều hiền lành, vui vẻ và tâm lý. Mới về làm dâu được hai tháng nhưng mình được mẹ chỉ dạy rất nhiều điều, đặc biệt là cách chăm sóc và yêu thương chồng con, đối nhân xử thế với mọi người. Mình còn trẻ con và vụng về nên chỉ sợ làm mẹ buồn, mẹ lo. Bây giờ và sau này chỉ biết tự dặn lòng và cố gắng đối xử thật tốt, yêu thương chân thành với bố mẹ giống như là bố mẹ đẻ.

Tết đầu tiên làm dâu trong hình dung của bạn ra sao và thực tế thế nào? Bạn có sợ và thấy nhớ nhà bố mẹ đẻ?

- Tết đầu tiên ở nhà chồng đương nhiên cô dâu mới nào cũng có nhiều tâm trạng. Đúng là mình vừa thấy lo vừa thấy hơi buồn. Lo vì sợ chưa quen với nề nếp gia đình mới, chưa thể chu toàn được mọi việc và buồn vì nhớ nhà. Mình đã trải qua 23 cái giao thừa cùng bố mẹ đẻ rồi nên thỉnh thoảng lại ước được quay về hồi chưa lấy chồng. Cứ mỗi lần nghe bài hát "Bao giờ lấy chồng" của Bích Phương là mình lại thấy bồi hồi, tủi thân vì nhớ nhà. Tuy nhiên bên cạnh đó, mình cũng khá háo hức và vui vì năm nay được đón Tết với những điều mới mẻ: gia đình mới, tình yêu mới và theo một cách mới.

Tết đầu tiên của đôi vợ chồng mê phượt: Nếu có ý định xách balo lên thì chúng mình sẽ rủ gia đình cùng đi! - Ảnh 6.

Trang cho rằng mình thực sự may mắn khi được gia đình nhà chồng và đặc biệt là mẹ chồng yêu thương hết mực.

Với nhiều bạn trẻ hiện đại, ngày Tết ngày càng mất đi ý nghĩa, không được như xưa. Bạn nghĩ sao về điều này?

- Phải nói là từ bé đến giờ, mình chưa bao giờ chán Tết. Có thể các bạn ấy kỳ vọng hơi nhiều về cái Tết như Tết phải có cái này cái kia nên cảm thấy Tết mất dần ý nghĩa. Bản thân mình cho rằng Tết xưa có cái hay của Tết xưa, Tết nay lại hay một kiểu khác, chúng ta khó có thể so sánh. Thứ nữa, Tết với mình là khoảng thời gian để nghỉ ngơi sau một năm chăm chỉ làm việc và cũng là dịp để sum họp gia đình. Tết nào mình cũng có được những điều đó nên mình luôn thích Tết.

Được biết hai vợ chồng bạn đều là những người theo chủ nghĩa xê dịch, thích đi du lịch, đi phượt. Các bạn cũng từng cùng nhau đi đến rất nhiều nơi. Vậy Tết này hai bạn có kế hoạch gì nhỉ?

- Tết này chúng mình sẽ ở bên nhau và ở bên gia đình. Nếu có... nổi hứng mà quyết định 'xách balo lên' thì chúng mình cũng sẽ rủ cả gia đình cùng đi.

Điều Trang mong nhất trong năm mới?

- Năm nào cũng vậy, điều mình mong nhất đó là sức khỏe và bình an đến với những người thân yêu. Chỉ vậy là đủ rồi!

Xin cảm ơn Trang về cuộc trò chuyện. Chúc bạn cùng gia đình một năm mới an yên, hạnh phúc!

Tết đầu tiên của đôi vợ chồng mê phượt: Nếu có ý định xách balo lên thì chúng mình sẽ rủ gia đình cùng đi! - Ảnh 7.

Tết này, cặp đôi dành trọn vẹn thời gian ở bên gia đình. Nếu bỗng dưng... nổi hứng xách balo lên và đi thì họ sẽ rủ người thân đi cùng để cả nhà được ở bên nhau.

Tết đầu tiên của đôi vợ chồng mê phượt: Nếu có ý định xách balo lên thì chúng mình sẽ rủ gia đình cùng đi! - Ảnh 8.

Cùng ngắm thêm những hình ảnh của cặp đôi mê phượt.

Tết đầu tiên của đôi vợ chồng mê phượt: Nếu có ý định xách balo lên thì chúng mình sẽ rủ gia đình cùng đi! - Ảnh 9.
Tết đầu tiên của đôi vợ chồng mê phượt: Nếu có ý định xách balo lên thì chúng mình sẽ rủ gia đình cùng đi! - Ảnh 10.

Trang và Tùng rạng rỡ trong ngày trọng đại.nhất cuộc đời.


Loading...