Vì một lý do "trời ơi đất hỡi", vợ chồng trẻ hủy đám cưới 800 triệu, trở thành kẻ thù và kiện nhau ra tòa

Vì một lý do "trời ơi đất hỡi", vợ chồng trẻ hủy đám cưới 800 triệu, trở thành kẻ thù và kiện nhau ra tòa

Chúng ta chắc ai cũng đều nghe một hoặc vài câu chuyện về những buổi thành hôn thảm họa, nhưng đây có thể là câu chuyện đau lòng nhất. Theo tờ New York Post, Amy Bzura và Brad Moss đã định sẽ kết hôn vào ngày 29 tháng 10 năm ngoái. Nhưng khi ngày trọng đại cận kề, "thảm họa" đã ập tới.

Chuyện bắt đầu căng thẳng vào buổi ăn tối, tập dợt cho khi lế thành hôn chính thức bắt đầu ở nhà hàng Blue Water Grill, Manhattan. Khi anh của Bzura là Adam, muốn được có "vài lời phát biểu thân tình" với đôi uyên ương. Adam thậm chí còn làm một video riêng cho đôi vợ chồng và muốn mọi người xem, nhưng cha của Brad là Robert Moss lại không đồng ý, rồi hai bên nhanh chóng to tiếng. Cha của Brad thậm chí còn đe dọa Adam nặng nề.

Vì một lý do trời ơi đất hỡi, vợ chồng trẻ hủy đám cưới 800 triệu, trở thành kẻ thù và kiện nhau ra tòa - Ảnh 1.

(Ảnh: Internet)

Nhưng đó chỉ là khúc dạo đầu của một chuỗi những thảm họa đi cùng sự việc này chỉ trong một đêm. Tiếp theo, khi mẹ của Moss là Wendy cãi cọ với Adam thì Michael – anh trai của Brad bước tới và đã đấm thẳng vào mặt của Adam. Rồi kế đó, Robert cũng lao vào tấn công Adam mặc cho cha của cô dâu là ông Bruce Bzura đã cố hết sức để ngăn cản. Theo ghi chép của Tòa Án Liên Bang Manhattan, Bruce kể rằng đêm đó tràn đầy "nước mắt và những tiếng la hét", và rồi mẹ của chú rể đã báo với toàn bộ khách khứa hai nhà rằng đám cưới này coi như chấm hết.

Sau đêm bi kịch đó, tai họa vẫn tiếp tục ập tới. Khi Robert Moss, cha của Brad và là chủ của Công ty Cung cấp đường ống dẫn Long Island, do không muốn gặp lại nhà Bzura nên đã đưa ra tối hậu thư với con mình, hoặc chia tay, hoặc tên của Brad sẽ không nằm trong di chúc của ông cũng như không được kế nghiệp của ông. Thậm chí có người nói rằng ông Moss đã đổi ổ khóa ở căn hộ của Amy và Brad để không cho cô vào dọn đồ cá nhân.

Rốt cuộc cả hai đã chia tay, nhưng mọi thứ vẫn chưa kết thúc ở đó, Brad nay lại đòi kiện vợ chưa cưới cũ của mình vì số tiền 125.000$ (gần 275 triệu đồng) mua nhẫn cầu hôn. Và đó không phải là vụ kiện duy nhất, đơn kiện tiếp theo là từ Bruce, ông muốn đòi lại số tiền 350.000$ (770 triệu đồng) mà gia đình đã chi để tố chức đám cưới. Ông nói ông chi trả cho hầu hết các chi phí cho đám cưới. Theo ghi nhận tới thời điểm này thì chưa bên nào nhận được số tiền mình mong muốn.

Vì một lý do trời ơi đất hỡi, vợ chồng trẻ hủy đám cưới 800 triệu, trở thành kẻ thù và kiện nhau ra tòa - Ảnh 2.

(Ảnh: Internet)

Cả Brad và Amy chia sẻ với báo chí là đang cố vượt qua sự việc này.

Còn chúng ta thì chắc hầu hết đều hi vọng rằng thảm họa này sẽ không bao giờ xảy ra với bất gia đình nào nữa.

(Nguồn: brides)


“Nhà rộng hay cho anh ở nhờ vài hôm nhé, vợ cũ!”

“Nhà rộng hay cho anh ở nhờ vài hôm nhé, vợ cũ!”

Liên và Minh kết hôn được 4 năm thì quyết định đường ai nấy đi. Người viết đơn không ai khác chính là Liên, không phải vì cô hết yêu cũng chẳng phải vì Minh ngoại tình, bồ bịch mà đơn giản anh ấy quá vô tâm, vô tư đã thế lại còn mê game không bỏ được.


“Nhà rộng hay cho anh ở nhờ vài hôm nhé, vợ cũ!”
ảnh minh họa

Từ hồi yêu nhau thấy bạn trai mê game, Liên đã tức đến mức sôi máu đến cãi nhau trận đòi chia tay rồi bỏ về. Khi đó Minh hứa sẽ bỏ game và chuyên tâm làm việc, thấy bạn trai nghiêm túc bỏ game thật Liên thấy mủi lòng nên quay lại. Rồi họ làm đám cưới và chuyển về chung sống với nhau.

Bố mẹ hai bên có điều kiện nên hùn vốn vào mua cho vợ chồng Minh 1 căn hộ chung cư. Năm đầu 2 đứa sống bên nhau rất vui vẻ tình cảm. Ngày Liên có bầu cô hạnh phúc vô cùng, cô tin Minh cũng sẽ rất yêu con. Nhưng từ đây gia đình cô lại xảy ra chuyện, Minh lén chơi lại game và bị Liên bắt gặp cô tức giận ném máy tính của chồng vỡ nát. Máy tính hỏng Minh chuyển qua dùng điện thoại cho tiện. Anh mê đến nỗi đi thang máy cũng dính mắt vào điện thoại về đến nhà là ôm điện thoại thậm chí đi vệ sinh cũng cầm máy đi theo. Anh có thể ngồi trong đó hàng giờ liền mà không biết chán.

Nghén ngẩm mệt mỏi, chồng lại vô tư vô tâm khiến Liên như phát điên, hễ mắng anh anh lại cười rồi gãi đầu rồi nói:”Anh sai rồi anh xin lỗi”. Được vài hôm lại đâu vào đấy, Liên mệt mỏi chán đến mức không buồn nói.

Có lần bảo Minh ở nhà trông con thì là anh mải mê ôm điện thoại chơi, đúng lúc Liên về thấy con suýt rơi xuống giường, cô tức quá ôm con về nhà ngoại luôn. Minh được cái hiền lành kiếm tiền cũng giỏi ai cũng khen chỉ duy nhất nhược điểm là mê game hơn cả mê vợ. Đã thế còn vô tư đến mức vô tâm, vợ nhắn tin nói: “Em yêu anh” thì Minh lại trả lời: “Anh đang đi ngoài đường nhé”. Liên kêu: “Em nhớ anh” thì anh bảo: “Anh nhậu say rồi”.

Bao năm Liên cố làm quen và nhẫn nhịn, nhưng 1 lần đỉnh điểm con ốm gọi chồng trăm cuộc chẳng thấy nghe thì ra là vào quán nét làm vài kèo điện tử với bạn bè rồi. Sau vụ đó Liên chính thức ly hôn trả chồng về cơ sở sản xuất dù cho chồng có van xin năn nỉ ỉ ôi thậm chí chống đối. Bố mẹ giận nên không cho Minh về ở cùng, kết quả anh phải đi thuê phòng để ở.

Cuộc sống thiếu vợ con, không ai cơm nước giặt giũ cho khiến Minh thấm thía ý nghĩa của gia đình. Nhiều lúc nhớ con quá, Minh lại lấy ảnh vợ con ra xem rồi hôn màn hình điện thoại. Từ ngày chia tay Liên thay luôn số cô tập trung kinh doanh để kiếm tiền nuôi con. Dù vẫn thương chồng nhưng cô không muốn sống cả đời với 1 người đàn ông có lớn mà không có khôn ấy.

Nhiều lúc nhớ con quá anh lén đến trường ôm hôn trò chuyện với con lúc rồi đi. Minh bỏ game không chơi nữa, nhưng Liên không tin và cũng không chấp nhận cho anh quay về. Đến 1 hôm, hôm đó tròn 2 tháng ly hôn thì ông chủ nhà đòi lại phòng để bán nhà. Ông ta cần bán gấp nên khiến bao người điêu đứng. Minh không biết đi đâu bèn đến gõ cửa nhà vợ cũ, thấy Minh mặt ngu ngu đứng trước cửa, Liên lạnh lùng hỏi:

– Đến đây làm gì?

– Chỗ anh ông chủ đang đòi phòng, nhà này rộng hay cho anh ở nhờ vài hôm nhé.

– Điên à, tôi với anh ly hôn rồi kiếm chỗ khác mà ở.

– Nể tình vợ chồng bao năm cho anh tá túc đi mà vợ, năn nỉ đó.

Thấy Minh khổ sở ỉ ôi mãi cuối cùng Liên tặc lưỡi cho vào nhà:

– Vợ ơi có gì ăn không chứ anh đói quá.

– Hay nhỉ, xin ngủ giờ còn xin ăn, bé bé cái mồm thôi thằng Min đang ngủ.

– Hì hì anh biết rồi.

Nói rồi Minh lục tủ lạnh để tìm cái ăn:

– Ôi toàn món mình thích, cơm vợ nấu là tuyệt nhất.

Liên đi vào phòng lấy cho chồng cũ cái chăn ném lên ghế sô pha rồi vào phòng đóng kín cửa lại. Nửa đêm cô dậy uống nước rồi xem Minh đã ngủ chưa? Lúc đi vào cô quên bấm khỏa cửa kết quả là 2 giờ sáng gió ở ban công lùa vào rất lạnh.

Minh mắt nhắm mắt mở đi vào phòng như quán tính, anh cũng quên béng mất rằng mình và vợ đã ly hôn. Minh leo lên giường ôm lấy vợ ngủ ngon lành rồi cái tay bắt đầu ngựa quen đường cũ, lần mò khắp người vợ rồi Minh hôn vợ, mắt thì nhắm nghiền còn môi và tay vẫn hoạt động:

– Này… anh làm cái gì đấy?

– Trả bài cho vợ.

– Bài vở gì ai cần trả.

– Bình thường vợ vẫn bắt anh trả bài mà, giờ nhớ hơi vợ quá.

– Điên à! Anh với tôi ly hôn rồi mà.

– Nhưng đấy là vợ bắt anh ly hôn chứ anh có muốn đâu.

Mặc kệ Liên ngăn cản Minh cứ thế ôm hôn rồi làm chuyện đó. Lâu rồi không gặp cái hơi ấm thân quen của chồng tự dưng Liên lại mềm lòng, cô cố chống cự nhưng trong lòng không thực sự bực bội.

– Nhẹ thôi con dậy bây giờ.

– Anh biết rồi. Vợ cho anh về nhà đi tao nhớ 2 mẹ con lắm, thời gian qua anh cũng không đánh điện tử nữa. Anh chuyển sang dùng cục gạch rồi.

– Thôi đi cái tật mê game thì có chết anh cũng không bỏ được. Tôi có ngu đầu mà tin anh lần nữa.

– Nếu vợ thấy anh đánh 1 ván thôi cho vợ chặt tay anh luôn, vợ ơi mình quay lại đi mà. Anh van xin em đấy.

– Xem xét.

– Hứa nhé.

– Đã bảo là để xem xét mà, mà anh xuống đi nặng quá rồi.

– Vợ thơm quá, anh thích ngửi mùi của em lắm vợ à. Thơm quá, nhớ quá, nhớ thật đấy.

Liên nhìn Minh phì cười, sau hôm đó cô cho Minh tá túc 1 thời gian. Thấy anh thay đổi chăm chỉ đi về đón con, tắm cho con rồi làm việc nhà. Sau cú sốc bị vợ đá ra khỏi nhà Minh dường như đã thay đổi hoàn toàn, Liên tủm tỉm nghĩ:

– Biết thế tôi ly hôn anh từ sớm có phải tốt không?


Bao nhiêu năm sống ở nhà chồng là bấy nhiêu năm tôi nhục nhã hối hận

Bao nhiêu năm sống ở nhà chồng là bấy nhiêu năm tôi nhục nhã hối hận

Em và anh quen nhau từ khi còn đi học, vì là đồng hương nên anh em quý mến và yêu nhau lúc nào không hay. Tình yêu sinh viên dại dội rồi em lỡ có bầu và phải nghỉ học để làm đám cưới, còn anh vẫn cố tốt nghiệp rồi ra trường.

Ngày cưới, mẹ em khóc hết nước mắt vì thương con dại dột, học hành không đến nơi đến chốn thì về nhà chồng khinh cho. Chưa kể, nghe nói mẹ chồng em vốn đã ướm sẵn một mối con nhà giàu trong làng, chỉ đợi anh đi học ra trường sẽ tán tỉnh cô gái kia để chồng em có thể hưởng được chút của hồi môn. Nhưng vì em có bầu nên mẹ chồng đành chấp nhận cưới em cho anh, vì thế nên quan hệ mẹ chồng nàng dâu của em không được mặn mà lắm.

Ra trường, nhà anh chạy cho anh được một chân cán bộ ở xã, còn em lúc này ở nhà buôn bán lặt vặt cũng có đồng ra đồng vào. Về phía nhà chồng em vẫn còn một em trai hiện đang đi học đại học. Ngay khi chồng em có việc làm, mẹ chồng đã tuyên bố rằng từ giờ chồng em phải thay bố mẹ nuôi em chồng ăn học. Chú em chồng này từ bé được nuông chiều nên để "nuôi" ăn học, vợ chồng em cũng tốn kha khá.

Bao nhiêu năm sống ở nhà chồng là bấy nhiêu năm tôi nhục nhã hối hận - Ảnh 1.

Chú em chồng này từ bé được nuông chiều nên để "nuôi" ăn học, vợ chồng em cũng tốn kha khá. (Ảnh minh họa)

4 tháng trước, chồng em nhận quyết định đi học nâng cao, kinh tế gia đình em bắt đầu rơi vào túng bí. Chi phí ăn học đắt đỏ, lương chuyển thành trợ cấp nên không đủ ăn, tháng nào em cũng phải tằn tiện số lương của mình để phụ thêm cho chồng. Có tháng lãi ít đành phải mượn tiền của bố mẹ đẻ vì không muốn chồng đói khát ở thành phố.

Chồng em đi học, mẹ chồng đã không giúp đỡ thì thôi, đằng này cứ gần đến cuối tháng lại sang nói vợ chồng liều liệu mà gửi tiền cho em chồng ăn học. Bà nói ông bà đã còng lưng nuôi chồng tôi học hành rồi có nghề nghiệp nên giờ phải nuôi chú em chồng.

Vì việc này mà em thường xuyên phải cắn răng bớt tiền sữa của con rồi chạy vạy về nhà mẹ đẻ mượn thêm để gửi cho đủ. Mẹ em thương con nhưng cũng chẳng dư dả mà cho con gái được nhiều.

Giữa tháng trước, con em bị ốm nên số tiền dành dụm phải lôi hết ra chữa bệnh cho con, chồng bận không thể về thăm con, cũng không phụ em được một đồng viện phí. Bà nội cũng không ngó ngàng đến cháu vì nói rằng đã lo tiền cho chồng em đi học hết rồi, giờ không có đồng nào trong nhà. Bà nói thế nhưng em biết bà có tiền tiết kiệm, lương ông bà về hưu không nhiều thì ít vẫn còn của ăn của để. Nhưng bà không muốn giúp vợ chồng em.

Như thường lệ, cuối tháng mẹ chồng sang nói em gửi tiền, em không thể xoay sở được nên bảo bà tháng này không có tiền, nhờ bố mẹ gửi cho em chồng, khi nào vợ chồng con có, con gửi lại sau. Bà không nghe một lời giải thích nào, và bảo đi làm ngày làm đêm lại bảo không có tiền, con ốm đi viện có bảo hiểm thì mất mấy đồng. Không có thì về nhờ bố mẹ đẻ ấy.

Nghĩ đến cảnh bao lâu nay phải mang vác việc nhà chồng, em uất ức nên đã nói hết rằng nào là chồng đi học không có tiền, một tay con nuôi cả chồng con lẫn em chồng, con đi làm vất vả, ông bà không đỡ đần được thì thôi, con đi lấy chồng mà vẫn phải về bấu víu bố mẹ đẻ, con thấy nhục lắm.

Bao nhiêu năm sống ở nhà chồng là bấy nhiêu năm tôi nhục nhã hối hận - Ảnh 2.

Em không thể chịu nổi cảnh nhục nhã ê trề này nữa. (Ảnh minh họa)

Em chưa cạn lời đã nhận ngay cái tát như trời giáng của mẹ chồng, bà mắng nhiếc em là loại con dâu mất dạy, bà nói: "Cũng tại mày về cái nhà này nên tao mới mất đi đứa con dâu vàng bạc kia, mới cáng đáng có tý đã kêu ca, mày đi làm đêm hay đi với giai tao còn chưa thèm nói, con dâu hỗn láo dám cãi mẹ chồng".

Rồi bà lu loa gọi cho chồng em nói rằng em hỗn láo, chửi cả nhà chồng, đưa con về nhà ngoại rồi tằng tịu với giai, có mỗi việc lo cho em chồng ăn học lúc về làm dâu đã hứa mà bây giờ không làm… Em không biết mẹ chồng nói những gì nữa mà khiến chồng gọi điện về mắng em đừng mất dạy, chồng đi vắng mấy hôm đã định làm loạn.

Không thể chịu nổi cảnh nhục nhã ê trề này, em thu dọn tất cả quần áo của cả 2 mẹ con rồi phóng một mạch về thẳng nhà mẹ đẻ. Em hối hận lắm vì đã lấy chồng rồi chịu đựng cuộc sống khốn khổ ở đó đến giờ các chị ạ, em quyết định rồi, em sẽ ly hôn.

Thà không có chồng còn hơn là có cả đống nợ của nhà chồng như vậy. Xin các chị hãy cho em lời động viên để có thêm tự tin rủ bõ gia đình vô trách nhiệm ấy.


Hẹn hò người thương nơi sân trường, nam sinh khóc thét cầm dép bỏ chạy khi thấy thứ này

Hẹn hò người thương nơi sân trường, nam sinh khóc thét cầm dép bỏ chạy khi thấy thứ này

"Người ấy" chưa kịp quay mặt lại chàng trai đã chạy xa cả cây số chỉ vì thứ nhạy cảm chết ngất lộ ra sau lớp áo dài.


Vô tư ngồi giữa sân trường, nữ sinh không hề hay biết vòng 3 đầy đặn của mình đã “phản chủ”.
Vô tư ngồi giữa sân trường, nữ sinh không hề hay biết vòng 3 đầy đặn của mình đã “phản chủ”.

Mẫu áo dài này khoét hơi quá đà rồi!

Còn bộ cánh nào có thể xuyên thấu hơn thế này không các chế?

Chỉ có thể trách vải quá mỏng mà thôi!

Nội y trắng cũng không thể giúp cô gái che hết phần nhạy cảm.

Quảng cáo lăn khử mùi Nivea Cười té ghế, bể bụng luôn

XEM VIDEO CLIP:

Các chị em chú ý, chỉ cần dính một chút nước thôi là lộ hết bên trong đấy!

Chọn màu thế này thì khó đỡ quá rồi!

Chỉ vén tà áo lên thôi là anh em xịt máu mũi vì điểm nhạy cảm bên trong.

Có lẽ nóng quá nên các cô gái mới phải xài chiêu này để hạ nhiệt.

Cơn gió và ánh sáng đã vô tình khiến 2 cô gái “lộ hàng”.

Khóc dở mếu dở với mốt “color block” của thiếu nữ.

Những tình huống dở khóc dở cười

XEM VIDEO CLIP:

Chẳng ai trốn mãi được nỗi buồn

Chẳng ai trốn mãi được nỗi buồn

Đôi lần chúng ta cảm thấy mình chán nản và tuyệt vọng trong những nỗi buồn, họ thường chọn chạy trốn hoặc vô cảm. Nhưng rồi càng chạy trốn càng ám ảnh mà thôi. Thay vì gồng mình trốn chạy thì hãy nhìn những nỗi buồn trong mình, đối diện với những gì mình đã chịu đựng.


Ảnh minh hoạ
Ảnh minh hoạ

Thụy thấy mình nặng trĩu trong âm thanh cùng những bộn bề chốn này. Thành phố huyên náo nhộn nhịp trên những ngả đường bất tận dòng sáng xe cộ ngược xuôi, nàng thêm chán ghét cả những ánh đèn neon trang hoàng rực sáng lấp lánh sắc màu ở những quán hàng hai bên đường hay trên cả những cao ốc rải rác phía xa xa. Nàng phóng xe nhanh như để thoát khỏi dòng sáng ồn ào đó, ánh mắt nàng bơ phờ mệt mỏi nhìn vào khoảng không nhộn nhịp phố phường ồn ào. Chỉ một phút ngắn ngủi thôi, nàng muốn hét lên để vơi đi những điều nàng chịu đựng, niềm đau và nỗi buồn vây kín nàng mỗi ngày.

Chỉ biết vào một ngày gió Bấc thổi qua ánh đèn thành phố từng hơi lạnh căm. Thụy ngập ngừng trong lòng cố kìm nén mình không khóc. Giữa họ lúc ấy như chẳng còn gì để nói với nhau mà chỉ còn khoảng không lạnh giá. Sau những lần anh xa cách cô trong lạnh lùng, nỗi cô đơn mang tên tình yêu kia đã quá lâu được chấm dứt. Thụy biết anh đã có người con gái khác, nàng âm thầm chịu đựng tiếp tục giữ gìn và hi vọng anh sẽ thay đổi, nàng im lặng như không biết. Nhưng giờ lời chia tay của anh đã nên câu.

- Anh xin lỗi! Chúng mình không hợp nhau!
Thụy yêu người con trai ấy. Nhưng giờ anh chẳng cần tình yêu của nàng nữa. Người con trai ấy lạnh lùng hững hờ rời đi. Để mình nàng ngồi lại nghẹn ngào kìm nén nỗi đau trong phố đêm giá lạnh.
Ngày cứ thế trôi đi, Thụy cũng dần qua những ngày buồn, đã thôi ngập ngừng hàng giờ trước điện thoại để đợi tin nhắn từ anh. Thụy chỉ biết lao đầu vào công việc, những lần rảnh rỗi nàng lại xem những bộ phim tình cảm, đọc những bộ ngôn tình dày cộp, đọc như để trốn chạy những nỗi buồn về anh. Cho đến hôm nay chẳng hiểu sao nàng lại thấy nặng trĩu, nỗi đau như ùa về khi tin nhắn từ anh bất chợt gửi cho nàng kể từ khi bỏ lại nàng trong cô độc.
- Mình quay lại như trước được không?
- Gặp anh được không?

Sau khi thả mình trong làn nước nóng, Thụy buông mình mệt mỏi xuống giường, cảm thấy giờ là một đống rối bời cùng cơn đau nào đó âm ỉ trong lòng. Thành phố sao nàng thấy mình ngột ngạt tù túng quá, nàng cầm cuốn ngôn tình đang đọc dở mà tâm trí quay cuồng khiến nàng không thể tập trung. Tiếng huyên náo phố phường gõ đều đặn vào ô cửa như điệp khúc ngày dài dai dẳng vào tai nàng. Một ý nghĩ chợt thoáng qua, Thụy thở vào không khí một làn hơi thật mạnh, lấy trong cặp chiếc laptop rồi lên mạng kiếm tìm.
Rồi một ngày sau khi đơn xin nghỉ phép được chấp thuận, Thụy sắp xếp những vật dụng các nhân vào túi xách. Nàng bỏ lại đôi cao gót ở góc nhà, lòng thấy thoải mái khi thoát khỏi những trang phục cứng ngắc mà nàng mang hằng ngày. Đôi giày thể thao cùng bộ quần áo du lịch thoải mái, nhịp tim nàng khẽ rung nhịp hồi hộp trên chiếc xe chuyển bánh. Nàng bỏ lại thành phố những nỗi buồn quanh quẩn và nhìn cảnh vật trôi đi bên ngoài cửa sổ. Trong một khoảnh khắc nữa thôi, Sapa, nơi những bước chân khao khát yên bình tìm đến sẽ chào đón nàng.
Thụy sẽ nhớ mãi cảm giác khi quên đi những mỏi mệt sau hơn nửa ngày trên chuyến xe dài dẵng, đôi chân lạ lẫm đi trên con đường lạ đôi mắt ngơ ngác tò mò nhìn khoảng mây mờ ảo trên con hè đường gạch đỏ. Chiếc áo lông dày đeo chiếc balo đi trong bầu không khí buốt lạnh. Nàng thích thú đưa tay nghịch những làn mây bay chậm chạm. Khuôn mặt ủ rũ và mệt mỏi biến mất, chỉ còn giây phút hồi hộp hứng khởi nhìn cuộc sống trôi qua trên miền lạ, những chiếc gùi gánh thuốc và hàng thổ cẩm đi trong làn sương vào khu chợ đang tấp nập không khí vào cuối chiều. Những dãy núi cuộn trong màn sương đang mỗi lúc dày đặc bay qua ánh sáng bếp than hồng đượm tình cờ bên đường.
Thụy đến khách sạn đã đặt sẵn, buông mình xuống nệm thở nhẹ nhàng. Không có những âm thanh ồn ã dội ào xung quanh hay những ánh đèn trang trí sắc màu rực rỡ. Nàng quay sang nhìn qua ô cửa khách sạn, thấy bóng núi duyên dáng trong đêm xa xa cùng ánh đèn phố huyện hất lên màn sương từ phía dưới. Sau cả chặng đường dài dẵng mỏi mệt, nàng cuộn mình trong chiếc chăn bông ấm áp ngủ thiếp đi, hơi thở nhẹ trong bình yên.
Sapa và những làn mây cao gần với cuộc sống con người nhất, bình minh vẫn lười biếng trong làn sương khói phía bên kia những dãy núi. Trên những ngả đèn phố huyện tảng sáng, tiếng sáo tiếng khèn đâu đó vọng lại xa vắng, Thụy thấy lòng bình yên thư thái. Nàng chẳng thiết gần những thiết bị điện tử mà suốt ngày dạo chơi trên khoảng sương sớm trên con đường gạch đỏ, tay đeo chiếc vòng lưu niệm thổ cẩm sắc màu, ăn những món ăn đặc sản bên bếp than hồng. Những buổi hoàng hôn nằm yên bình đọc cuốn tiểu thuyết mang theo, thoáng thấy phảng phất nỗi buồn ngày cũ. Thụy đến bên cửa sổ nhìn những dãy núi xa xa, có thể bên kia làn mây mờ ảo, nơi cao nhất phía bên phía Tây sườn núi nơi mặt trời đang nghỉ yên sẽ có những trải nghiệm nàng chưa từng biết.

Thụy đi trên con đường mòn trên núi, ngắm nhìn mọi cảnh vật rõ ràng hơn. Nàng cảm nhận mùi cỏ cháy từ những đống lửa trên nương sau mùa thu hoạch. Thụy vẫn đi trên con đường dốc, lòng lắng lại buồn đau ngày cũ, cảm nhận bao điều quanh mình. Nàng đã thấy nơi cao nhất trên những dẻo cao rồi quyết định leo đến đó, bước chân đi không mỏi. Nàng không còn cảm thấy lạnh như lúc đầu nữa, sương giăng trên mắt đất rồi ôm những ngọn núi, màu cỏ gianh vàng đượm hai bên đường. Thụy thở phào khi lên đến nơi, nàng đặt chiếc balo nhỏ đi đường, nàng ngồi xuống vùng cỏ khô, cầm phích nước nóng nhìn xung quanh. Nàng không hề biết mình khi đặt chân tới đây. Thụy ngẩn người trong tầm nhìn từ trên cao. Màn sương tan biến dần trong ngày chỉ còn thoáng mỏng manh bay vào không trung để nhìn thấy rõ rệt những mái nhà nhỏ san sát nhau bên những thuở ruộng bậc thang chờ ngày thu hoạch. Nàng ngửi thấy mùi khói thơm ngọt từ những đống lửa đốt nương chậm rãi, bầy gia súc vô tư đi về những ngôi nhà thở vào những cơn gió cuôn trên núi âm thanh nghe ấm áp. Cảnh vật lặng lẽ chuyển động chậm rãi khiến nàng chỉ im lặng nhìn ngắm mọi vật đang trôi đi dưới tầm nhìn của mình. Một cơn gió lạnh run rẩy từng cây cỏ ngã vào nàng, thấy hơi lạnh lạnh bên mình, nàng choàng khăn len ngẩn ngơ nghĩ về nàng hiện tại.

Đôi lần chúng ta cảm thấy mình chán nản và tuyệt vọng trong những nỗi buồn, họ thường chọn chạy trốn hoặc vô cảm. Nhưng rồi càng chạy trốn càng ám ảnh mà thôi. Thay vì gồng mình trốn chạy thì hãy nhìn những nỗi buồn trong mình, đối diện với những gì mình đã chịu đựng.
Con đường mòn thoải trở về phố huyện, nàng nhẹ lướt nhanh tai nghe tiếng sáo tình cờ từ phía sau đâu đó vọng lại. Nàng vu vơ hát, nàng nhớ những kỷ niệm đẹp của nàng từ nhỏ, nhớ những điều hạnh phúc từ sinh nhật mình trong vòng tay bố và mẹ, thấy ấm lòng khi những ngày lớn khôn mà mẹ vẫn là người duy nhất ôm nàng vào lòng nói nàng luôn mạnh mẽ. Những tháng ngày buồn khi cố phải quên anh nhận ra mọi người xung quanh quan tâm nàng, những điều mà bây giờ nàng mới nhận ra từ khoảng thời gian dài chỉ mải buồn về anh mà nàng quên mất. Nàng nhớ họ, rất nhớ.
Thụy vốn không hề biết điều gì sẽ đến với nàng trên chuyến đi ngày hôm đó. Chỉ biết rằng ngày nàng trở về thành phố, chiếc di động lỡ cuộc gọi từ anh cùng những tin nhắn dài dẵng kể những lời không hay về cô gái đó và những lời so sánh nàng và cô. Anh muốn làm cho Thụy nghĩ rằng, nàng mới là người thực sự tốt nhất anh chọn. Thụy nhấn nút xóa đi tất cả nhật ký cuộc gọi và tin nhắn của anh, nàng biết mình cần làm một việc.
Nơi quán café ngay ngày trở về, nàng cảm thấy mình khá hơn. Thụy đi trong những con đường thành phố thân quen tới chỗ hẹn, nơi đây họ đã nhiều lần hẹn hò nhau. Nàng bình thản ngồi đối diện anh. Chàng trai nhìn nàng bằng cặp mắt như sắp khóc. Anh đã xin lỗi rất nhiều. Thụy nắm tay anh rồi đứng dậy.
- Em tha thứ cho anh! Giờ mọi chuyện cũng đã kết thúc rồi! Anh hãy đi đi và đừng day dứt nữa!
- Chúc anh hạnh phúc!
Thụy định rời đi, người con trai ấy lại nắm tay nàng. Anh nấc nghẹn rồi nói.
- Đừng! Giờ anh chỉ yêu mình yêu! Anh xin lỗi đã làm em đau sau từng ấy thời gian!
Thụy buông tay, rồi nàng nói nghẹn ngào.
- Cảm ơn anh vì đã nói lời quay lại. Em nghĩ mình sẽ cứ thế mà tội nghiệp hơn khi sống buồn tẻ trong những ngày phải quên anh. Trốn mình trong ngôn tình và phim sến để chạy trốn những nỗi buồn. Em sẽ mãi như vậy nếu anh không quay lại để làm em nhận ra mình không cần phải buồn khi quan tâm đến anh nữa! Và em còn nhận ra anh không hề yêu em, anh chỉ yêu mỗi bản thân mình!

Người con trai câm lặng buông tay để nàng đi, Thụy đi nhanh xuống đường. Nàng đeo chiếc kính tối màu, lau đi những giọt nước mắt rồi hòa mình vào dòng người trên phố.

Có lẽ những ngày tuổi trẻ qua ta, ta sẽ nhận ra điều làm mình hạnh phúc không nhất thiết phải là yêu khi ta cứ cố níu giữ thậm chí là mang bóng hình người ấy trong tim thành ám ảnh. Hãy dũng cảm đối diện với nỗi buồn trong lòng và đừng chạy trốn nó. Rồi bạn sẽ nhận ra hóa ra tất cả những nỗi đau từ tình yêu chỉ cần nhẹ nhàng bước qua, chỉ là ta trốn chạy.

Hãy bình yên, thở nhẹ nhàng nhìn những điều đã qua, hãy nhớ những điều hạnh phúc làm ta cười trong quá khứ vì đó mới là thứ đáng trân trọng. Khi buồn phiền, hãy nhớ những lúc ta cười hồn nhiên nhất. Tình yêu sẽ còn ở quanh chúng ta.


Thầm thương soái ca đầu ngõ 2 năm, ngay khi gặp lại suýt vỡ tim khi nhìn khuôn mặt chàng

Thầm thương soái ca đầu ngõ 2 năm, ngay khi gặp lại suýt vỡ tim khi nhìn khuôn mặt chàng

Sau bao nhiêu năm không gặp lại người tình trong mộng, cô gái ngã ngửa khi nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng này.


Trước anh đẹp trai lắm, nhưng giờ đỡ hơn nhiều rồi.
Trước anh đẹp trai lắm, nhưng giờ đỡ hơn nhiều rồi.

Tăng cân một chút thôi cũng đủ khiến một người thay đổi đến như thế này.

Dậy thì thất bại rồi. 

Đây thật sự là cùng một người ư?

Cũng giống nhau mà, chỉ là già hơn thôi đúng không?

Đúng là thời gian có sức mạnh thay đổi được mọi thứ.

Chắc anh này vừa đi phẫu thuật thẩm mỹ về.

Đây là minh chứng rõ ràng của ảnh tự sướng và ảnh được tag.

Clip vui nhộn cười bể bụng

XEM VIDEO CLIP:

Mọc thêm chút ít râu ria thôi mà.

Quá phũ phàng cho cậu bé bên trái.

Mất niềm tin vào cuộc sống quá. 

Ông cha ta thường nói “sông có khúc, người có lúc” cấm có sai bao giờ. 

Mới đổi kiểu tóc ngầu chưa?

Những trò đùa cực vui

XEM VIDEO CLIP:

Đàn bà có chồng gửi "gái ế": Kết hôn sẽ "được" rất nhiều, nhưng cũng nhận cả nỗi cô đơn

Đàn bà có chồng gửi "gái ế": Kết hôn sẽ "được" rất nhiều, nhưng cũng nhận cả nỗi cô đơn

Bài viết là tâm sự thật của một người đàn bà có chồng....

"Dù sao thì cậu cũng đã có chồng..."

Tôi thường xuyên được nghe câu này mỗi lần đi cà phê tán gẫu cùng hội bạn. Phải nói là hễ cứ gặp nhau là họ - những người phụ nữ lập gia đình - lại kể cho tôi nghe về những nỗi buồn, những rắc rối trong cuộc sống. Điều khiến họ buồn nhất đó là những lúc mọi thứ đều quay lưng lại thì bên cạnh lại chẳng có lấy một bờ vai vững chãi để dựa dẫm. Họ chỉ có thể tự mình đối mặt, xoay xở. Và vô hình chung, trong mắt họ, tôi - một phụ nữ đã có chồng - trở thành kẻ may mắn, đáng ghen tỵ khi có trong tay mọi thứ.

Đúng vậy, có chồng đồng nghĩa với việc bên cạnh lúc nào cũng có người sẵn sàng bảo vệ, chở che. Tuy nhiên đó chỉ là trên lý thuyết. Còn thực tế thì có lẽ chỉ những người đã kết hôn mới hiểu...

Lấy nhau về rồi, những tin nhắn, cuộc gọi trong giờ làm việc sẽ không còn chứa đựng sự háo hức dành cho nhau nữa. Thậm chí nhiều khi từ 8h sáng đến 6h chiều, hai vợ chồng - những kẻ trước đám cưới còn là một cặp uyên ương lãng mạn - còn chẳng thèm nhắn nhủ gì cho nhau.

Lấy nhau về rồi, chủ đề trò chuyện của hai bên chủ yếu chỉ xoay quanh lịch trình hàng ngày của mỗi người, phân công nhiệm vụ đón con, chuyện chi tiêu trong gia đình, các loại hóa đơn cần chi trả... Những nỗi buồn vu vơ và "nên thơ" trước đây hai đứa thường than thở cho nhau nghe hầu như chẳng còn "đất dụng võ" bởi chúng quá nhỏ bé so với thực tế phũ phàng.

Đàn bà có chồng gửi gái ế: Kết hôn sẽ được rất nhiều, nhưng cũng nhận cả nỗi cô đơn - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Chưa hết, trước khi kết hôn, "chuyện ấy" với nhiều đôi có thể là một thế giới kỳ bí khiến họ khao khát muốn khám phá mỗi ngày. Thế nhưng kết hôn xong thì mọi thứ cũng bớt đi màu hồng và sức quyến rũ. Những đêm ân ái không còn nhiều mật ngọt, mà thậm chí đôi lúc còn khiến người ta kiệt sức khi chuyển hóa từ niềm vui sang nghĩa vụ.

Nói đến đây, nhiều người vẫn cho rằng tôi chẳng qua là một kẻ không an phận, không biết quý trọng thực tại. Rõ ràng tôi đang được trải nghiệm những điều họ mong nhưng không được, đặc biệt là sự ổn định - điều mà người phụ nữ nào cũng nghĩ mình cần trong cuộc sống. Thế thì tôi còn kêu ca nỗi gì? Chỉ có bản thân tôi mới biết bên cạnh trạng thái ổn định đó còn có nhiều và rất nhiều nỗi cô đơn. Hai thứ đó dù không hề loại trừ nhau nhưng lại rất dễ xảy ra xung đột.

Sẽ có người thắc mắc rằng tại sao bên cạnh đã có chồng và con cái rồi mà tôi vẫn cô đơn? Đương nhiên rồi, nếu chỉ cần có ai đó ở bên cạnh là đủ để người ta cảm thấy hạnh phúc, vậy thì các cặp đôi đã không đưa nhau ra tòa. Nhiều khi việc ở gần nhau quá, và ở bên nhau lâu hơn mức bình thường lại chính là nguyên nhân tạo nên khoảng cách

Nỗi cô đơn đối với một người có gia đình cũng thường dâng lên vào những thời điểm rất lạ: ngay khi hai vợ chồng vừa chính thức về một nhà, khi đang cùng nhau tận hưởng một chuyến đi, khi đối mặt với những vấn đề chung hoặc riêng nhưng không tìm thấy sự đồng điệu trong suy nghĩ.

Hai người, ai cũng mệt mỏi và bận rộn với một phần cuộc sống riêng tư nhưng vẫn phải cố gắng vì "phần chung" nữa. Ai cũng có những nỗi niềm cần được chia sẻ, xoa dịu và tìm cách giải quyết. Chỉ có điều, mặc dù bạn có thể nói với chồng/vợ của mình mọi thứ về cuộc sống xung quanh nhưng nếu vấn đề đó liên quan đến chính anh/cô ấy thì liệu có dễ mở lời? Và dù có nói ra được thì cũng rất ít cặp đôi có thể bình tĩnh và cùng tìm ra cách giải quyết.

Về phần mình, thỉnh thoảng, khi trông thấy những cặp vợ chồng khác hạnh phúc hơn, tôi lại có chút ghen tỵ. Tôi tự hỏi liệu tôi và chồng có đang lừa dối nhau và lừa dối chính mình về cuộc hôn nhân này? Hay chúng tôi đang đi sai hướng mà không nhận ra?

Cứ thế, những nỗi cô đơn cứ xuất hiện và ở lì trong cuộc hôn nhân bởi chúng ta không thể giải quyết triệt để. Và đó chính là kẽ hở để "kẻ thứ ba" xen vào. Đó là một người xa lạ, mới mẻ nên chúng ta càng dễ sa ngã. Đứng trước họ họ, ta không cần nghĩ quá nhiều về trách nhiệm, lại có thể tâm sự đủ điều. Trong những trường hợp như vậy, những người đã quá mệt mỏi, cần được sưởi ấm, an ủi chắc chắn sẽ ngã lòng. Chỉ những ai bản lĩnh mới có thể dừng lại và bình tĩnh suy xét. Liệu sa đà vào một mối quan hệ mang tính thời điểm như vậy, mình sẽ được gì và mất gì? Liệu mình từ bỏ người bạn đời hiện tại để cam kết với người mới kia, những nỗi cô đơn trong lòng sẽ thực sự được khỏa lấp?

Sau nhiều năm kết hôn, cuối cùng tôi cũng hiểu được rằng cô đơn là một trạng thái hết sức bình thường, ngay cả khi xung quanh tôi có rất nhiều người song hành, quan tâm. Dù tôi vẫn không hài lòng khi được những người bạn độc thân kia phán theo kiểu: "Sướng mà không biết hưởng!" nhưng cũng không còn cảm thấy những nỗi buồn của người đã có gia đình trở nên đáng sợ và đáng ghét nữa. Phải có những lúc chênh vênh mới có trạng thái cân bằng. Phải có những khi đơn độc mới thấm thía cảm giác hai vợ chồng đồng tâm.

Kết hôn quả thật sẽ "được" nhiều hơn mất. Đương nhiên "được" là được cả những nỗi cô đơn, thậm chí những cảm xúc tiêu cực sau kết hôn còn phức tạp và khó hóa giải hơn cả khi còn độc thân. Tuy nhiên, tôi cho rằng kết hôn vẫn là một trải nghiệm mà bạn nên thử.

Theo Elle


Sự thật đắng chát đằng sau lòng bao dung của vợ với cuộc tình vụng trộm của tôi (P1)

Sự thật đắng chát đằng sau lòng bao dung của vợ với cuộc tình vụng trộm của tôi (P1)

Hai năm trước tôi có mối quan hệ ngoài luồng với một người nữ đồng nghiệp. Người đời đã có câu "con thầy vợ bạn, gái cơ quan" là những thứ không nên dây vào, thế mà tôi lại dính. Thằng bạn chí cốt của tôi biết chuyện, nó khuyên tôi "Vợ đẹp con khôn thế kia đừng có dây vào bồ bịch kẻo tan cửa nát nhà...".

Tôi không phải là người đàn ông có tính trăng hoa, cũng rất hài lòng về cuộc sống gia đình, thế mà có ai ngờ, trong một chuyến du lịch của công ty, tôi và M nảy sinh tình cảm. Đầu tiên chúng tôi chung đội thi đấu, lúc kéo co tôi bị trật chân, M được phân công chăm sóc tôi để những người khác thi đấu tiếp.

Từ lần tiếp xúc ấy, chúng tôi trò chuyện. Ban đầu chỉ là dăm ba câu xã giao, nhưng dần dần M cởi mở. M kể cho tôi về hoàn cảnh của em, chồng làm xây dựng hay phải đi xa, con trai ở nhà bà nội cho gần trường, cuối tuần mới đón về. Lúc đó tôi còn trêu: "Sướng nhất em, thảnh thơi như gái 18 vậy."

Ngờ đâu những câu chuyện bâng quơ lại dần đưa chúng tôi đến với nhau, chỉ chưa đầy 3 tháng sau, chúng tôi đã trở thành nhân tình. Ban đầu tôi cảm thấy có lỗi với vợ lắm nên ân cần với cô ấy hơn. Nhưng lâu dần, việc ngoại tình vụng trộm thành thói quen, tôi cũng coi đó là điều nghiễm nhiên, miễn sao mình vẫn đủ trách nhiệm với vợ con là được.

Sự thật đắng chát đằng sau lòng bao dung của vợ với cuộc tình vụng trộm của tôi (P1) - Ảnh 1.

Tôi thấy mình khốn nạn, vợ tôi gầy tọp đi, khắc khổ. (Ảnh minh họa)

Ban đầu tôi và M gặp nhau tuần 2 lần, chúng tôi không trao đổi điện thoại, tin nhắn, chỉ nhấm nháy nhau lúc vô tình gặp ở cơ quan, về sau cứ theo lịch mà làm. Mọi chuyện nhờ thế mà kín như bưng.

Nhưng sau một dạo, M có vẻ càng ngày càng tình cảm, cô ấy còn bạo dạn dắt tôi về nhà cơm nước và tất nhiên là cả chuyện sau đó. M chăm sóc tôi chu đáo và tôi bỗng thấy ngọn lửa yêu đương trong mình bùng cháy. M bắt đầu gọi điện cho tôi, để kín chuyện, tôi mua thêm một chiếc điện thoại, để ở chỗ làm, thỉnh thoảng nhắn tin với nhau. Chúng tôi giao hẹn tối về nhà không liên lạc.

Lẽ ra chuyện êm xuôi nếu như M nghe tôi, thế mà một đêm, em liều mình nhắn tin vào điện thoại chính của tôi, nói lời nhớ nhung và cô đơn. Tôi đọc được chột dạ xóa ngay và lập tức yêu cầu cô ấy không được làm thế.

Nhưng M vòi vĩnh, cuối cùng để chiều người tình, tôi mang chiếc điện thoại dự bị về nhà, thỉnh thoảng nhắn tin cho M đỡ trống trải. Tôi cất chiếc điện thoại bí mật thật kín vào một khe tường, sau cái tủ và che rèm. Đây là chỗ mà không một ai ngó đến. Sự việc trót lọt suốt nửa năm, cho đến một ngày kia vợ tôi thử váy để hôm sau đi đám cưới đứa bạn, em đeo thử đôi khuyên tai mới mua, lúc tháo ra một chiếc rơi xuống lăn vào khe tường…

Sự thật đắng chát đằng sau lòng bao dung của vợ với cuộc tình vụng trộm của tôi (P1) - Ảnh 2.

Cuối cùng sau hơn 4 tháng ròng rã, vợ tôi cũng không còn đay nghiến mỗi khi nhìn tôi nữa. (Ảnh minh họa)

Mọi việc bại lộ, dù tin nhắn trong máy xóa gần hết nhưng vợ tôi vốn thông minh, em hiểu hết. Gia đình tôi chao đảo. Tôi thề sống thề chết sẽ kết thúc mối quan hệ. Dù rất nồng nàn với M nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ sẽ bỏ vợ bỏ con. Tôi thấy mình khốn nạn, vợ tôi gầy tọp đi, khắc khổ. Tuy hận chồng nhưng cô ấy vẫn giúp tôi giấu các con.

Tôi hẹn gặp M, nói muốn kết thúc vì cả hai đều có gia đình và không thể đánh đổi được. Ai ngờ M khóc như mưa, nói yêu tôi. Tôi cảm thấy khó xử, sau một thời gian qua lại tôi cũng có chút tình cảm với người đàn bà này. Cuối cùng M khóc dữ quá, tôi đành bảo để qua giai đoạn này đã rồi lại nối lại tình cảm. Hiện giờ tuyệt đối không liên lạc gì nữa, bung bét lên là hỏng hết.

Tôi lại trở thành người đàn ông mẫn cán của gia đình, tôi chăm sóc vợ cẩn thận, mặc kệ những khi cô ấy hay nói mát, nói kháy. Phương châm của tôi là mình có lỗi nên tôi chấp nhận phải mất thời gian vợ tôi mới nguôi ngoai được. Cuối cùng sau hơn 4 tháng ròng rã, gia đình chúng tôi bắt đầu vào nếp trở lại, vợ tôi cũng không còn đay nghiến mỗi khi nhìn tôi nữa.

Đây cũng là lúc M liên lạc lại và cũng chỉ ít lâu sau tôi phát hiện ra một sự thật động trời…


Chỉ còn là ký ức

Chỉ còn là ký ức

Chữ nhưng bóp nát trái tim tôi hoang hoải, anh là người đàn ông đã có vợ, là người dù đã từng yêu và quan tâm nhiều như thế nào đi chăng nữa cũng không còn thuộc về tôi, Cận không còn là của tôi. Bên kia con phố, thật gần mà cũng thật vời vợi xa xôi…


Ảnh minh hoạ
Ảnh minh hoạ

Hội nghị kết thúc vừa đúng 11h. Nó trở về phòng tần ngần đứng bên cửa sổ từ tầng 11 ngắm nhìn dòng người và xe cộ tấp nập đi lại phía đưới kia. Bỗng điện thoại báo có tin nhắn:
"Nếu có một dịp đi công tác ở Hà Nội tình cờ biết anh cũng có mặt ở đó em có gặp anh không?"
Là tin nhắn từ số máy của Cận, người đàn ông mà nhiều năm trước nó đã mất cả tuổi thanh xuân của mình để yêu và chờ đợi, người mà nó đã nghĩ nhất định sau khi tốt nghiệp tôi sẽ đi bất kì nơi đâu để được bên cạnh và chăm sóc cho anh. Đó là hồi tôi còn học đại học ở Hà Nội còn anh thì đã chuyển vào Sài Gòn khi mà tôi chỉ vừa mới thi xong học kỳ hai của năm học thứ nhất.
Có khi nào từ hai phương trời xa xôi chúng tôi có thể gặp nhau mà không hẹn trước? Nghĩ thế tôi bấm máy nhắn lại:
“Sao lại không chứ, nếu có một dịp như thế em nhất định sẽ gặp”.
Và ngay lập tức nhận lại tin nhắn hồi đáp:
“Anh đang ở Hà Nội, anh ước gì em cũng đang ở đây”.

Giây phút ấy trái tim tôi run lên đập liên hồi, không hiện hữu cùng tôi ở tầng thứ 11 nữa, dường như nó đã bay vút lên, lên tận tầng cao nhất của tòa nhà nơi tôi đang đứng. Tôi nhanh tay nhắn lại:
“Em cũng đang ở đây, em cũng đang đi công tác ở Hà Nội.”
Và cái tin nhắn anh hồi đáp khiến chân tôi muốn sụp xuống:
“Anh ở khách sạn Eden trên phố Yết Kiêu, phòng 501”.
Điều đó có nghĩa là anh đang ở cách tôi thật gần, phía bên kia con phố, chỉ một đoạn đường thật ngắn thôi là tôi có thể gặp Cận mà tôi từng yêu, một Cận không còn là nỗi nhớ trong những đêm tôi triền miên mất ngủ. Nhưng, chữ nhưng bóp nát trái tim tôi hoang hoải, anh là người đàn ông đã có vợ, là người dù đã từng yêu và quan tâm nhiều như thế nào đi chăng nữa cũng không còn thuộc về tôi, Cận không còn là của tôi. Bên kia con phố, thật gần mà cũng thật vời vợi xa xôi…
"Đi ăn trưa với anh nhé, lâu không ra Hà Nội đi một mình anh cũng thấy ngại.”
Tôi nhắn lại vẻn vẹn một chữ "vâng."
"Em qua đây đợi anh một chút nhé, anh đang dở tí việc."
Không nhắn tin hồi đáp trở lại, tôi đi báo cáo xếp xin phép không dự cơm hội nghị vì bận chút việc riêng, xếp dễ dàng đồng ý. Tôi vội đi đến chỗ của anh.

Khách sạn Eden nằm khép mình trên một con phố ngay gần trung tâm, kiến trúc mộc mạc và bình dị của nó lại khá nổi bật trên một đoạn đường dài toàn những nhà cao tầng chót vót. Tôi lặng lẽ ngồi ngắm những đồ vật trang khắc hình hai chữ Eden một cách sáng tạo và đẹp mắt lúc chờ anh tại quầy lễ tân. Tôi không nghĩ anh lại chưa có mặt ở đó khi mà tôi đã đến.
“Em lên phòng chờ anh một chút đi, anh vẫn chưa xong việc mà chiều nay lại cần gấp quá rồi.”

Phòng của anh ở trên tầng 5, tôi hỏi cô nhân viên lễ tân về việc lên phòng người bạn, cô niềm nở chỉ cho tôi lối đi bằng thang máy, nhưng tôi lại chọn cách đi bộ, bởi trái tim tôi đang run lên, tôi không đủ bình tĩnh được nữa. Với tôi Cận chỉ có thể là bạn một cách vô tư khi gặp nhau một cách xã giao chỗ đông người. Còn chốn riêng tư, dù sao đi nữa tôi cũng đã yêu anh cả mấy năm trời.
Bước thật chậm từng bước trên những bậc cầu thang bằng gỗ, tiếng cốc cốc của gót giày nện vào gỗ vang lên như tiếng đập của nhịp tim trong lồng ngực, tôi hít một hơi thật sâu khi đứng trước cửa phòng anh. Tôi không đủ can đảm bấm chuông nữa mà bấm điện thoại, tôi đặt tay nơi ngực mình bên trong có trái tim hiện hữu, có tiếng chuông và anh xuất hiện ở cửa, tôi giữ bình tĩnh bằng một nụ cười, anh mời tôi vào phòng, lấy nước mời tôi và tiếp tục công việc sau khi dặn tôi là hãy chờ anh một chút.
Anh chăm chú vào màn hình máy tính, dường như không chút phân tâm vì sự có mặt của tôi. Tôi im lặng, tay cầm cốc nước và ngồi ngắm anh. Vẫn là vầng trán rộng, đôi mắt thông minh đằng sau cặp kính cận, anh có hơi béo ra, có lẽ vợ anh đã chăm sóc anh thật tốt, ý nghĩ ấy khiến tôi khẽ mỉm cười.
- Em cười gì thế?
Tôi giật mình vì câu hỏi của anh.
Ngước mắt lên tôi bắt gặp ánh mắt anh hiền lành ấm áp, ánh mắt của anh sinh viên mới ra trường đã đưa tôi đi qua những lơ ngơ ngày đầu của cô sinh viên năm thứ nhất. Kỷ niệm tràn về khắc khoải, bóp nghẹt trái tim hạnh phúc rồi khổ đau rồi chát đắng, không muốn khóc, nước mắt tự nhiên lăn dài...
- Anh xin lỗi, anh có lỗi nhiều lắm vì đã bỏ em ở lại, em lấy chồng đi, đừng một mình nữa, anh khổ tâm lắm!
Như chỉ chờ anh nói thế, bao nhiêu hờn tủi trong tôi vỡ òa, tôi khóc to thành tiếng. Anh siết tôi vào lòng thật chặt, cái ôm ấm áp ngày xưa giờ sao thấy nghẹn ngào, chiếc hôn ngày xưa giờ sao thấy chát đắng, có lẽ nào ta không còn yêu? Lý do là gì chứ?
Anh bảo tôi chọn quán vì dẫu sao tôi cũng mới xa Hà Nội chưa lâu bằng anh nên có thể tôi biết hơn anh một chút, tôi bảo anh đến Quán ăn ngon, vì món ăn ở đó, vì kiến trúc và cả cung cách phục vụ nữa.
Quán ăn ngon ngày thứ bảy đông chật khách, cô nhân viên sau khi xin tên mời khách ngồi chờ, cả tôi và anh im lặng trong giây phút ấy, đi bên anh giờ đây tôi không còn cảm giác ngập tràn hạnh phúc như ngày xưa nữa, dù anh từng là người mà tôi đã giành cho tình yêu sâu thẳm, dù chúng tôi đã có những tháng ngày bên nhau quấn quýt như thế nào đi chăng nữa thì giờ đây mọi thứ đã không còn ý nghĩa gì, phải chăng vì anh là người đã có gia đình?

Cái ý nghĩ anh không còn là người đàn ông của mình cứ xoáy sâu vào tim tôi. Tôi gọi món cho tôi: Phở cuốn, chả cá, chè long nhãn và nước ngọt. Anh loay hoay khá lâu và cuối cùng gọi cơm rang cùng với chai nước khoáng.

Tôi luôn đánh giá những người đàn ông đi ra khỏi nhà mà vẫn gọi cơm là cực kỳ chung thủy, thậm chí dường như họ còn đang rất nhớ vợ và mong trở về nhà. Điều đó là rất tốt nhưng lại không hề hay ho với một người tình cũ như tôi, đĩa cơm rang giản đơn và khô khốc trước mặt được anh ăn một cách khó nhọc, dường như hơi khó nuốt, tôi thấy mỗi miếng cơm anh lại húp một thìa canh xì xụp.
Phút chốc trong mắt tôi, Cận của cái thời say mê và lãng mạn chợt đi qua, anh trở về khuôn mẫu của một người đã có gia đình khô khan và nhạt nhẽo, tôi định đút cho anh miếng phở cuốn, nhưng bàn tay tôi nặng trĩu và gượng ép, tôi im lặng ngồi ăn với những ý nghĩ miên man:
“Có một ngày
Em không yêu anh
Em sẽ có cái cười
Bằng ánh sáng của nụ hôn khác
Có nỗi buồn
Bằng màu mưa khác
Những buồn vui anh chưa có được bao giờ
Có một ngày
Ngày em không yêu anh”
Bỗng chốc những vần thơ của một tác giả tôi yêu thích chợt ùa về, ừ thì có lẽ, trả anh về với vợ con anh thôi, còn ta, dù sao đi nữa cũng chỉ là một ký ức nhạt nhòa.


"Đàn ông không thể làm đàn bà đau đớn nếu không có sự cho phép của đàn bà"

"Đàn ông không thể làm đàn bà đau đớn nếu không có sự cho phép của đàn bà"

Bài viết có 14k like và hàng ngàn lượt share chưa đến một ngày về định luật đơn giản trong tình yêu mà phụ nữ dường như cố tình không hiểu.

Không ít người sau khi chia tay vẫn tưởng mình là người chủ động nhưng thực ra chẳng qua người đàn ông của bạn "nhân ái" mà cho bạn có quyền được nói ra mà thôi. Không ít người sau khi cuộc tình chấm hết vẫn khóc thương cho người đàn ông của mình vì này vì nọ mà phải rời xa bạn dù anh ta không muốn. Nhưng sự thực chỉ có thể là tình yêu không đủ lớn.

Bởi thế Trịnh Huyền Trang - cô gái có những phát ngôn về tình yêu mà bài viết nào cũng có con số hàng chục ngàn like này khiến nhiều người gật gù đã "thức tỉnh" phụ nữ bằng định lý đơn giản dễ hiểu: "Đàn ông yêu thì tìm cách, hết yêu thì tìm lý do":

Khi đàn ông muốn chia tay, sẽ có rất nhiều lý do hợp lý để nói với bạn.

Có thể anh ta cần thời gian suy nghĩ lại chuyện tình cảm này.

Hoặc anh ta cần thời gian để ổn định công việc hiện tại.

Hoặc gia đình anh ta ngăn cản, anh ta sẽ thu xếp rồi sẽ quay lại sau.

Tất cả lý do khi kết thúc, chung quy chỉ là lý do.

Anh muốn tốt cho em, anh muốn em hạnh phúc, anh không muốn ngăn cản tương lai của em. Tất cả đều chỉ là nguỵ biện, vì một người đàn ông thật tâm yêu một người phụ nữ, sẽ không dễ dàng buông tay và đẩy người phụ nữ ấy vào vòng tay người khác.

Bất kể lí do khi chia tay cho dù ngọt ngào đến đâu, xuôi tai cỡ nào, chung quy vẫn chỉ là anh ta muốn rời xa bạn, đấy mới là quan trọng.

Yêu thì tìm cách, hết yêu thì có trăm ngàn lí do.

Đừng tin và dựa vào lí do khi anh ta rời đi mà chờ đợi, vì một người yêu bạn, bạn rời xa anh ta một giây, chính là một giây đau khổ.

Còn một người rời xa bạn lâu như thế, một là với anh ta bạn không là gì, hai là anh ta không coi bạn quan trọng như bạn đã nghĩ.

Một người yêu bạn, dù cho bất kể lí do gì họ cũng sẽ nỗ lực ở bên bạn.

Một người không yêu bạn, dù cho bạn có cố gắng cỡ nào họ cũng sẽ tìm lí do để rời xa bạn.

Yêu và hết yêu, chỉ khác nhau ở chỗ.

TÌM CÁCH & TÌM LÝ DO.

Bài viết có lượng share, like lớn của Huyền Trang

Định luật đơn giản về tình yêu phụ nữ nào cũng nên biết: Đàn ông yêu thì tìm cách, hết yêu thì tìm lý do - Ảnh 2.

Tác giả bài viết Trịnh Huyền Tran: "Một người yêu bạn, dù cho bất kể lí do gì họ cũng sẽ nỗ lực ở bên bạn".

Dưới đây là cuộc trò chuyện với Huyền Trang:

- Yêu thì tìm cách, hết yêu thì tìm lý do, định luật đơn giản ấy mà nhiều khi phụ nữ vẫn cố tình không chịu hiểu. Cuối cùng họ có thể bị "đá" hoặc "phản bội" hoặc "lừa dối" một cách rất nghệ thuật nhưng vẫn là phụ nữ lại vẫn thương xót người đàn ông mình yêu dù đau đớn họ là người chịu... Làm thế nào để phụ nữ có thể tỉnh ra?

Không đau thì không tỉnh, không phũ thì không rời. Phụ nữ thường đợi đến khi thật sự đau đớn quá mức chịu đựng mới có thể tỉnh ngộ. Và phải chờ đến khi đàn ông phũ phàng quay lưng thì mới chịu chấp nhận sự thật mà rời đi.

Cách khiến phụ nữ tỉnh, chính là không có cách nào, người xưa có câu lấy độc trị độc, hẳn có thể áp dụng trong tình yêu. Đau quá thì tự khắc buông, mệt quá thì tự khắc tỉnh. Đàn ông là người khiến phụ nữ trầm luân cũng chỉ có họ mới có thể khiến phụ nữ tỉnh mộng. Đàn ông như con dao hai lưỡi, có thể đưa phụ nữ lên trời cũng có thể đưa phụ nữ xuống địa ngục. Muốn thoát khỏi mộng chỉ có cách tìm người dắt vào để mà đưa ra thôi.

- Phụ nữ Việt dường như vẫn thường huyễn hoặc mình bằng những bao biện và rồi chỉ buông tay khi không thể giữ lâu hơn được nữa. Làm sao để có một tình yêu chủ động và ít gây đau đớn nhất đây?

Muốn giữ thế chủ động trong tình cảm thì đầu tiên phải có khả năng điều khiển được xúc cảm của chính mình. Tôi nghĩ, phụ nữ thường chết ở chỗ, tình cảm và cảm xúc của phụ nữ như một vòi nước mở ra rồi thì ào ạt xối xả tuôn ra mà không thể ngưng lại. Nên muốn có một tình yêu chủ động, thì đầu tiên phải nắm giữ được cảm xúc và tình cảm của chính mình, ngay cả bản thân mình còn không điều khiển được, thì việc chịu đau đớn hẳn là điều tất nhiên. Không điều khiển được suy nghĩ bản thân thì mới đi bao biện và vùi lấp sai lầm của người khác. Người phụ nữ tự chủ và nắm giữ được bản thân, thì khi mà cảm thấy cố gắng bị lãng quên thì họ sẽ thôi nỗ lực chứ không phải cố chấp tiếp tục để rồi đau đớn quá mới chịu buông tay.

- Thời gian vừa qua không ít câu chuyện mà người vợ tào khang một thuở gắn bó với thời cơ hàn rồi cuối cùng đổi lại đến lúc bước lên bục vinh quang anh ấy lại nắm tay người con gái lộng lẫy khác. Gái có công chồng vẫn phụ là câu nói ngược người ta truyền tai nhau những ngày qua, hy sinh, nhẫn nhịn, cam chịu... những điều cha mẹ dạy con gái thời xưa xem ra không còn hợp nữa rồi...

Ông bà thời xưa dạy không có sai, sai ở chỗ là không phải bất kể ai cũng có thể áp dụng vào những điều dăn dạy xưa cũ. Mọi lí lẽ đều chỉ có thể áp dụng tuỳ trường hợp chứ không phải toàn bộ.

Tôi nghĩ, sau câu truyện gây tranh cãi vừa rồi, sẽ là một bài học cho rất nhiều những người phụ nữ HY SINH QUÊN MÌNH. Là một bài học cho đi không đồng nghĩa với việc nhận lại. Không phải mình chứ trung trinh thì đối phương sẽ chung tình. Và cũng không phải mình cứ hi sinh và đối phương sẽ hiểu mình. Bởi ngay cả bản thân mình còn không yêu nổi mình thì đừng mong đợi ai sẽ yêu cả, tôi chỉ muốn hỏi, tất cả những người phụ nữ nỗ lực và hi sinh hết thảy dành cho người đàn ông của mình, đã bao giờ họ tự soi gương và nhìn lại bản thân mình bao giờ chưa.

Chính bản thân họ còn quên rằng họ cũng cần được chăm sóc, cần được quan tâm, thì liệu ai sẽ nhớ đến họ đây. Không phải đàn ông phụ họ, mà là họ phụ chính bản thân mình.

- Nhưng có phải ngày nay chúng ta nên tự hoặc dạy con gái mình cách "phũ" với đàn ông thay bằng sự hy sinh hay không, vì sau những tha thứ, hy sinh, cam chịu... cuối cùng người đau đớn vẫn thường là đàn bà?

Phũ, thế nào là phũ, phũ thế nào, không yêu thì làm sao phũ, phũ với người mình không yêu thì làm gì, mà phũ với người mình yêu, quay đi quay lại, bản thân vẫn là người khổ thân. Phũ với người mình không yêu, vô nghĩa. Phũ với người mình yêu, thì bản thân cũng đau lòng.

Đàn ông không thể làm đàn bà đau đớn nếu như không có sự cho phép của đàn bà. Họ tình nguyện vị tha sau những lỗi lầm, họ tình nguyện huyễn hoặc bản thân rằng đối phương sẽ thay đổi, là họ tình nguyện để đối phương bước vào cuộc đời họ.

Định luật đơn giản về tình yêu phụ nữ nào cũng nên biết: Đàn ông yêu thì tìm cách, hết yêu thì tìm lý do - Ảnh 3.

"Đàn ông không thể làm đàn bà đau đớn nếu như không có sự cho phép của đàn bà"

Khi mà phụ nữ chấp nhận ở bên một người đàn ông đồng nghĩa với việc họ đã cấp quyền cho đàn ông có thể làm tổn thương họ, khác nhau ở chỗ người đàn ông kia yêu họ bao nhiêu, và muốn khiến họ hạnh phúc hay đau khổ mà thôi.

Chung quy, đàn bà không phũ được với người mà họ thật lòng yêu, đàn bà sẽ phũ, nhưng với người mà họ không yêu.


Bác sĩ ‘đứng hình’ trước quyết định của sản phụ

Bác sĩ ‘đứng hình’ trước quyết định của sản phụ

Trước lúc Mary được đưa vào phòng sinh, bác sĩ hỏi cô:


Bác sĩ ‘đứng hình’ trước quyết định của sản phụ
ảnh minh họa

- Chị có muốn để bố đứa bé cùng vào với mình không?

- Để làm gì ạ? - Mary tròn mắt.

Bác sĩ cười đáp:

- Anh ấy có thể ở bên cạnh động viên chị. Hơn nữa nếu cả bố và mẹ cùng tham gia vào quá trình đón con chào đời cũng rất tốt cho bé.

Mary khẽ lắc đầu:

- Chắc là không đâu bác sĩ ạ. Anh ấy và chồng tôi không hợp nhau cho lắm.

- !?!


Bom trong tủ quần áo

Bom trong tủ quần áo

Chồng đi công tác xa về. Cửa mở. Vợ ăn mặc lỏng lẻo chạy ra ôm lấy cổ chồng, kêu lên:


Bom trong tủ quần áo
ảnh minh họa

- Chúng ta hãy chạy ngay khỏi đây đi anh.

Người chồng ngạc nhiên:

- Sao thế em yêu?

- Người ta vừa thông báo rằng trong nhà mình có kẻ nào đó đặt bom. - Cô vợ vừa thở hổn hển vừa nói.

Chồng đáp.

- Khoan đã nào em yêu. Để anh vào xem có bom ở trong tủ áo không đã.

- !?!


Từ chối chàng bốc vác thuê, 10 năm sau gặp lại, tôi choáng váng khi biết anh giờ đã là đại gia

Từ chối chàng bốc vác thuê, 10 năm sau gặp lại, tôi choáng váng khi biết anh giờ đã là đại gia

Tôi đang có một cuộc hôn nhân không hạnh phúc với một người chồng giàu có nhưng trăng hoa. Không biết bao nhiêu lần tôi khóc cạn nước mắt khi bắt gặp những tin nhắn mùi mẫn yêu đương của chồng với gái lạ. Tôi sinh non cu Bin cũng ngay ngày bắt tại trận chồng mình đang lên giường với cô thư kí. Có thể nói tôi đang phải trả giá quá đắt cho những mưu toan trước đây của chính mình.

Nhà tôi nghèo lắm, nghèo nhất xã. Nên ngay từ nhỏ tôi đã mơ đến cảnh Lọ Lem gặp hoàng tử. Tôi muốn sau này có cuộc sống sung túc, đầy đủ nhất. Suy nghĩ đó ám ảnh tôi mãi đến khi học đại học.

Năm cuối khóa, tôi mới bắt đầu quen một chàng trai. Anh ấy cao tráo, da ngăm đen khỏe khoắn và nói chuyện hài hước. Anh ấy nói anh làm xây dựng, suốt ngày tiếp xúc với nắng bụi nên da mới đen thế này. Lúc đó tôi cũng chưa yêu anh ấy đâu, chỉ thấy thích thích. Anh ấy đối với tôi cũng thật lòng. Lúc nào tôi cần, gọi điện là anh ấy có mặt ngay. Rồi mấy ngày lễ còn mua quà đắt tiền tặng tôi. Nói chung tính tình cũng được, ngoại trừ việc tôi phân vân là không biết gia cảnh anh ấy thế nào.

Từ chối chàng bốc vác thuê, 10 năm sau gặp lại, tôi choáng váng khi biết anh giờ đã là đại gia - Ảnh 1.

Tôi tới gần và nhận ra anh đang mặc bộ quần áo bẩn thỉu, lếch thếch vác trên vai bao xi măng. (Ảnh minh họa)

Ngày tốt nghiệp đại học, anh ấy có đến và tặng tôi bó hoa lớn. Ngày hôm sau, để làm anh bất ngờ, tôi tìm đến tận khu xây dựng mà anh nói anh đang làm quản lí ở đó. Tôi nghĩ rằng làm quản lí thì thời gian cũng thư thả, định bụng mời anh đi cà phê cảm ơn anh một tiếng vì đã chăm sóc tôi thời gian qua.

Tới nơi, tôi hỏi người ta: "Anh T làm quản lí công trường". Ai cũng thắc mắc ngạc nhiên. Sau đó họ nói chỉ có một T làm bốc vác thuê đang làm bên kia. Tôi tới gần và nhận ra anh đang mặc bộ quần áo bẩn thỉu, lếch thếch vác trên vai bao xi măng. Mọi thứ trong tôi vỡ vụn. Tôi bỏ về, chỉ nhắn cho anh 1 tin: "Anh làm tôi thất vọng quá". Ngày hôm sau anh mới nhắn lại: "Em sẽ phải hối hận". Tôi đọc rồi xóa tin nhắn ngay vì không muốn bận tâm nhiều đến anh nữa.

Sau đó tôi đi làm và 4 năm sau kết hôn với chàng phó giám đốc nhân sự một công ty may mặc xuất khẩu. Chồng tôi hơn tôi 15 tuổi và từng có một đời vợ, một con trai. Nhưng lúc đó, tôi dường như bị căn nhà nằm ở trung tâm thành phố làm mờ mắt nên chẳng thấy gì nữa. Sau này, tôi mới biết đó là quyết định sai lầm nhất cuộc đời mình.

Sinh con xong, tôi nghỉ làm hẳn để trông con. Hàng ngày chồng phát cho tôi hai trăm ngàn chợ búa, cơm nước, sữa cho con. Tôi chưa từng nghĩ lấy chồng giám đốc mà còn thê thảm hơn cả chồng công nhân thế này.

Khi con được hơn 5 tuổi, tôi gởi bé đi làm lại. Tôi xin vào công ty xây dựng làm thư kí. Làm được mấy tháng thì sếp gọi tôi cùng đi kí kết hợp đồng với một đối tác tiềm năng. Và mọi người có biết tôi đã gặp ai không? Anh chàng người yêu cũ bốc vác thuê năm nào tôi từ chối.

Từ chối chàng bốc vác thuê, 10 năm sau gặp lại, tôi choáng váng khi biết anh giờ đã là đại gia - Ảnh 2.

Nói chuyện với người yêu cũ mà người tôi toát hết mồ hôi. (Ảnh minh họa)

Khi thấy anh ấy đi cùng hai người nữa vào nhà hàng, tôi đã rất ngạc nhiên. Tôi còn tự hỏi anh ấy vào nơi sang trọng như vậy để làm gì? Cho đến khi anh ấy chìa tay bắt tay tôi, tôi vẫn không thể tin được sự thật. Thấy tôi thất thần, sếp hỏi tôi sao vậy. Lúc này tôi mới hoàn hồn lại.

Ngồi nói chuyện với người yêu cũ mà người tôi toát hết mồ hôi. Anh ấy thì vẫn tỏ ra rất bình thường như không hề quen biết tôi. Đến lúc đi về, tôi vẫn tự nhéo mình xem tôi có nằm mơ không? Sếp tôi kể cách đây 10 năm, anh ấy chỉ là nhân viên bốc xếp. Sau đó vì bị người yêu chê nghèo anh ấy mới mạnh dạn vay mượn dốc vốn đầu tư làm chủ thầu công trình. Cứ thế đến bây giờ thì làm chủ công ty xây dựng hạng vừa và đang có tiềm năng phát triển tốt. Sếp tôi còn cười bảo: "Đúng là sức mạnh tình yêu có khác, nếu cô kia không chê anh ta nghèo chắc anh ta chẳng có ngày hôm nay. Nghe đâu cũng vì hận đàn bà nên chưa cưới vợ".

Tôi nghe mà sững sờ. Đều tại tôi cả. Có lẽ anh ấy yêu tôi nhiều lắm nên mới có quyết tâm như vậy, bây giờ anh ấy vẫn chưa lấy vợ, có phải vẫn còn yêu tôi không? Giờ tôi có nên gặp lại anh ấy để nói lời xin lỗi?


Hành động của mẹ chồng quanh năm ốm yếu khiến con dâu trước khi ly hôn phải rơi nước mắt

Hành động của mẹ chồng quanh năm ốm yếu khiến con dâu trước khi ly hôn phải rơi nước mắt

Năm ngoái, chị phát hiện chồng có bồ. Ban đầu anh ta xin lỗi, hứa hẹn sẽ thay đổi, nhưng lần tiếp theo chị bắt gặp họ còn qua lại với nhau thì anh ta thản nhiên nói, không thể quên được vì trót dành tình cảm cho cô ta rồi. Dùng dằng níu kéo một thời gian, cho tới tháng trước thì anh ta chính thức viết đơn ly hôn bắt chị kí để anh ta còn nhanh chóng rước bồ về nhà, vì cô ả đó đã có thai.

Chị hiểu, trong hoàn cảnh này chẳng còn cách nào khác ngoài ly hôn. Thôi thì cố gắng chị cũng cố gắng rồi, chẳng còn gì hối hận nữa, chỉ tiếc không giữ được gia đình trọn vẹn cho con mà thôi. Ngôi nhà chị đang ở đứng tên của bố chồng đã mất, trong thời gian kết hôn cũng không có tài sản gì chung đáng giá, tiền bạc chị làm ra sau khi cưới nhau đều để dành nuôi con và chi tiêu cho gia đình, thuốc thang cho mẹ chồng, vì thế, khi ly hôn thì chị ra đi tay trắng.

Tối hôm ấy, đêm cuối cùng chị ngủ lại căn nhà đó, chồng chị qua đêm ở chỗ nhân tình, còn mẹ chồng thì mệt nên đã đi nghỉ từ sớm. Chị lặng lẽ ngắm nhìn lại từng góc nhỏ ngôi nhà mình từng sống 6 năm qua. Nghĩ đến tổ ấm mình kì công xây dựng, những con người mình từng đối xử hết lòng hết dạ, vậy mà cái nhận lại chỉ là ê chề và tủi hổ, lòng chị đau như cắt. Nhưng chị xác định, ngày mai, khi chị xách vali hành lí cùng con bước ra khỏi ngôi nhà này, chị phải bỏ lại hết tất cả những đau thương ấy để xây dựng một cuộc sống mới cho 2 mẹ con.

Hành động của mẹ chồng quanh năm ốm yếu khiến con dâu trước khi ly hôn phải rơm rớm nước mắt - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Đêm đã khuya, nằm ôm con đã say giấc nồng mà mãi chị không ngủ được. Bỗng có tiếng gõ cửa khe khẽ: “Con ngủ chưa?”. Là giọng của mẹ chồng chị. Chị khe khẽ trở dậy, mở cửa vội vàng hỏi: “Mẹ có chuyện gì thế? Mẹ khó chịu ở đâu à?”. “Không, mẹ muốn nói chuyện với con một lát thôi”, bà nhẹ kéo chị ra ngoài phòng khách.

“Mẹ xin lỗi con…”, bà nhìn chị, thở dài, giọng nói nghẹn ngào như muốn khóc. Chị hiểu bà muốn xin lỗi vì điều gì. Vì bà là mẹ mà không ngăn cản được việc làm sai trái của con trai, để chị lâm vào bước đường bị chồng ruồng rẫy, để cháu bà không có được gia đình toàn vẹn. Nhưng chị vốn có trách bà đâu. Từ khi chị về làm dâu, bà đã quanh năm ốm yếu, vô hình chung bà không còn tiếng nói trong nhà, thậm chí là với cả đứa con trai mình dứt ruột sinh ra.

“Con không trách mẹ đâu, thôi thì cứ coi như bọn con hết duyên hết nợ…”, chị cố gắng mỉm cười. “Ừ, con nghĩ được thế mẹ cũng yên lòng. Con sẽ tìm được hạnh phúc khác xứng đáng hơn, nhất định là như vậy… Mẹ có cái này cho con, con cầm lấy mà nuôi con. Mẹ sức khỏe thế này, con đi khỏi đây rồi mẹ cũng chẳng biết lúc nào mới đi thăm cháu được…”, nói rồi bà dúi vào tay chị một bọc giấy. Chị mở ra xem, là 3 cọc tiền toàn mệnh giá 500 nghìn, áng chừng mỗi cọc trị giá tầm 50 triệu!

“Mẹ, đây nghĩa là sao hả mẹ?”, chị giật mình kinh hãi, cuống quýt hỏi lại mẹ chồng. Bà cười hiền: “Đây là số tiền tiết kiệm của bố mẹ từ trước khi ông ấy mất, vẫn để đấy chưa dùng tới. Con nhận đi, coi như mẹ cho cháu mẹ, chứ mẹ biết, mẹ con con đi khỏi đây thì bố nó có vợ mới, cũng khó mà chăm lo đến được. Đừng từ chối, con không cầm thì lòng mẹ áy náy không yên. Con về nhà này bao năm, lúc nào cũng quan tâm chăm sóc mẹ, hết lòng vì chồng vì con nhưng nhà này chẳng cho con được cái gì, giờ thằng Long lại đối xử với con như vậy, mẹ thấy có lỗi với con lắm. Mẹ chỉ có thể dùng cách này để bù đắp được ít nhiều cho con mà thôi”.

“Nhưng mẹ ơi…”, chị không biết nói gì trước sự việc quá bất ngờ này. “Đừng lo, mẹ vẫn còn 1 ít phòng thân mà, không phải bận tâm đến mẹ đâu. Hơn nữa, thằng Long nó ngang ngược đến đâu thì nó cũng không để mẹ phải khổ đâu, con yên tâm”, bà cười trấn an chị. “Thôi, đi ngủ sớm đi, mai còn chuyển hành lí. Con có ở gần đây thì thi thoảng ghé qua thăm mẹ, cho cháu qua nữa nhé…”, bà nhỏ giọng nói với chị rồi chậm rãi đi vào phòng mình, đóng cửa lại.

Chị nhìn theo bóng lưng gầy yếu, hơi còng của mẹ chồng mà rơi nước mắt. Có tấm lòng này của mẹ chồng, ngày mai chị ra đi cũng nhẹ nhàng và thanh thản hơn nhiều rồi.


Ảnh chế hài hước sự cố trao nhầm giải thưởng tại Oscar 2017

Ảnh chế hài hước sự cố trao nhầm giải thưởng tại Oscar 2017

Sự cố trao nhầm giải thưởng 'Phim hay nhất' tại Oscar 2017 nhanh chóng trở thành nguồn cảm hứng cho các nhà chế ảnh thiên tài trên mạng xã hội.


'La La Land' được xướng tên ở hạng mục 'Phim xuất sắc nhất'.
'La La Land' được xướng tên ở hạng mục 'Phim xuất sắc nhất'.

Thế nhưng cuối cùng phần thắng lại thuộc về ’Moonlight’.

Sự nhầm lẫn ’nhẹ’ khiến nhiều người liên tưởng đến sự cố trao nhầm vương miện tại Hoa hậu hoàn vũ 2015.

Sự thật phiếu kết quả: ’ La La Land không chiến thắng’.

Phim ’Moonlight’ giành chiến thắng trong phút chót.

Đoạt tượng vàng Oscar từ tay ’La La Land’.

Tâm trạng của 2 đoàn làm phim sau sự cố hy hữu này.

Đây mới thực sự là ’’Phim xuất sắc nhất’ .


Loading...