Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyen-ngan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyen-ngan. Hiển thị tất cả bài đăng
Yêu nhau 8 năm trời, cuối cùng tôi mất người yêu và cả sự nghiệp vì một chiêu của người phụ nữ kia

Yêu nhau 8 năm trời, cuối cùng tôi mất người yêu và cả sự nghiệp vì một chiêu của người phụ nữ kia

Tôi năm nay 29 tuổi, cái tuổi mà đáng lẽ ra đã yên bề gia thất. Vậy mà đến giờ này tôi vẫn chẳng có ai. Thậm chí còn bị người đời dè bỉu vì những gì tôi đã làm.

Tôi đã trải qua một mối tình, mối tình mà tôi không thể quên được. Chúng tôi đến với nhau từ những ngày chập chững vào đại học. Ra trường, chúng tôi vẫn yêu nhau như thuở đầu. Tôi đã yêu anh được 8 năm trước khi chúng tôi chia tay. 8 năm là cả tuổi thanh xuân của một người con gái. Thế nhưng sau tất cả, tôi lại chẳng thể ở bên anh một cách đường đường chính chính.

Không phải do tôi phản bội, cũng không chắc anh đã cố tình có ai khác ngoài tôi. Tôi chỉ biết khi tôi và anh đang rục rịch xin cưới thì người yêu lỡ làm một cô gái có bầu sau khi đi tiệc sinh nhật của bạn và uống say. Khi đó, tôi đã dứt áo ra đi mặc cho anh cầu xin tôi đừng làm thế.

Yêu nhau 8 năm trời, cuối cùng tôi mất người yêu và cả sự nghiệp vì một chiêu của người phụ nữ kia - Ảnh 1.

Khi đó, tôi đã dứt áo ra đi mặc cho anh cầu xin tôi đừng làm thế. (Ảnh minh họa).

Cảm giác phải rũ bỏ tình yêu 8 năm trời, ở bên anh ta từ khi anh ta chẳng có gì, vậy mà cuối cùng người hưởng lại chẳng phải mình, nó thật chua xót. Nhất là tôi đã dành trọn 8 năm ấy chỉ để yêu anh mà chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày chúng tôi không thể ở bên nhau một cách đúng nghĩa.

Nhưng rồi chuyện tình cảm đâu thể nói bỏ là có thể bỏ được. Dù chia tay nhưng tôi vẫn đau đáu nhớ về anh. Ngày người yêu cũ kết hôn với cô gái khác, tôi khóc đến mức ngất đi. Từ lúc ấy, tôi đã căm thù cô ta và nghĩ mình thật dại dột khi bỏ anh.

Người ta nói tình cũ không rủ cũng tới. Sau khi kết hôn, anh vẫn liên tục nhắn tin cho tôi nói rằng anh chỉ yêu tôi và anh sống với cô gái kia chỉ vì hai chữ trách nhiệm. Thậm chí nhiều đêm anh còn đứng trước cửa nhà tôi khóc và xin tôi mở cửa chỉ để được nhìn thấy tôi.

Yêu nhau 8 năm trời, cuối cùng tôi mất người yêu và cả sự nghiệp vì một chiêu của người phụ nữ kia - Ảnh 2.

Kết quả là tôi vừa bị đuổi việc vì tư cách không đàng hoàng và còn bị đồng nghiệp chê cười. (Ảnh minh họa).

Những gì anh nói, anh làm khiến tôi không sao gạt anh khỏi đầu được. Tôi có tình cảm lại với anh và trở nên mất hết lí trí. Tôi không muốn mất anh thêm một lần nào nữa. Biết là anh đã có vợ con nhưng tôi luôn cho rằng tôi mới là người xứng đáng, cô gái kia rốt cuộc cũng chỉ là kẻ chen chân vào thôi.

Chúng tôi càng ngày càng công khai. Có đợt cả tháng anh chẳng về thăm nhà dù tôi nói anh phải về ít nhất là vì con. Tôi không biết bằng cách nào mà vợ anh đã có được những hình ảnh của chúng tôi. Và rồi cô ta bêu rếu tôi bằng cách tung hết những bức hình đó cho lãnh đạo của tôi. Kết quả là tôi vừa bị đuổi việc vì tư cách không đàng hoàng và còn bị đồng nghiệp, mọi người xỉ vả chê cười.

Ngay từ đầu tôi đã là kẻ đáng thương, tại sao bây giờ mọi người lại đổ lỗi cho tôi và cho rằng tôi là người đi phá vỡ hạnh phúc gia đình người khác? Trong khi cô ấy và anh chưa bao giờ có hạnh phúc. Anh đòi ly hôn thì cô ta không chịu. Tôi mong các bạn hãy có một cái nhìn khách quan nhất và cho tôi lời khuyên.


Mưa và nỗi nhớ

Mưa và nỗi nhớ

“Nếu như những vết thương không thể tự lành được, thì hãy để thời gian bào mòn đi những vết sẹo. Và nếu như chốn cũ còn chứa những luyến tiếc và thương nhớ, thì hãy tìm cho mình một nơi thật xa, để trốn chạy những ký ức vụn vỡ.”


Ảnh minh hoạ
Ảnh minh hoạ

Chuyến xe bus rời bến.
Phong biết điểm mình bắt đầu đi và điểm cuối cùng đến, nhưng anh ta không biết được chuyện gì sẽ xảy ra trên hành trình ấy. Anh ta đã đi đến điểm cuối của chuyến xe bus 01, nhưng có một điều gì ấy hối thúc trong lòng, đã khiến Phong quay lại. Một điều gì đấy đã ở lại phía sau, vẫn nhói trong lòng từng phút giây nghĩ đến.
Xe bus vòng qua bốt Hàng Đậu, cũng là khi cơn mưa chiều ập đến. Qua ô cửa kính trên xe, có một chàng trai đang thấy xuyến xao theo từng giọt mưa. Những tiếng mưa lộp độp, va mạnh vào cửa kính, khiến Phong thấy nhớ về một điều gì đấy xa xăm.
Cho đến khi chiếc xe dừng tại điểm Hàng Cót, để đón hai vị khách lên xe. Chàng trai cố gắng cầm chiếc ô để che cho cô gái khỏi bị ướt, từng cử chỉ tỉ mỉ, cẩn thận và pha chút luống cuống. Còn cô gái đang hạnh phúc bởi có một người chở che, bảo vệ. Phong bất chợt thấy nhớ một điều gì đấy, một điều gì đấy chưa rõ ràng hiện lên.
Mưa…
Gặp mưa giữa thành phố giữa lúc đang ngồi xe bus, đối với Phong là một món quà của sự may mắn. Anh thích nhìn thành phố qua ô cửa kính, để thấy được dòng người đang hối hả chạy trốn những cơn mưa, thấy được sự huyên náo, bon chen bấy lâu đã tan biến trong ít phút. Con người không còn xô bồ, không còn giành giật nhau từng đoạn đường nhỏ để chen chúc. Khi ấy Phong lắng nghe được rõ ràng hơn được cơn mưa, từng giọt khẽ chạm và tan biến.
Tiếng bài hát trong Radio của xe bus cất lên những giai điệu đầu tiên. Phong bị cuốn hút theo, nhưng chưa thể nhận ra đó là bài hát gì… Từng tiếng, từng tiếng cất lên nhẹ nhàng khiến anh ta dần nhận ra điều gì ấy, khó diễn tả. Phong reo nhè nhẹ trong lòng, “Đúng rồi, bài hát Dòng sông lơ đãng”. Phong chẳng làm chủ được nhịp đập mỗi lúc một thêm rộn lên của trái tim mình.
Từng âm thanh dội thẳng vào lồng ngực, Phong khẽ thả lỏng cơ thể, tựa lưng vào ghế nhìn phố dưới cơn mưa chiều...

***

Giọt nước mắt đầu tiên.
Phong không nghĩ rằng, anh ta lại có thể khóc trên xe bus được. Cũng may trên xe không đông người như những giờ cao điểm nên anh ta cứ mặc kệ tất cả, thả trôi mình theo dòng cảm xúc. Anh ta nhớ về một chiều mưa giữa mùa hạ cùng Lam trên chiếc xe đạp, khi đó hai người không trốn tránh mưa bằng áo hay ô hoặc là một chỗ trú chân.
“Anh có sợ mưa không?” Lam khẽ hỏi Phong.
“Có chứ…”
“Sao anh vẫn đồng ý chở em đi dưới mưa?”
Phong quay đầu lại và nói:
“Ngốc thế… Bởi em thích mưa, nên anh có sợ sẽ vẫn chở em đi”.
Lam ngả người vào lưng của Phong, cô cười và nói.
“Anh mới là đồ ngốc ấy…”
Phong ngước mặt lên, để cho những giọt mưa khẽ táp mạnh vào khuôn mặt. Phong nghĩ, có lẽ Lam nói đúng, anh mới là kẻ ngốc.
Mỗi khi cô ấy cần anh, dù khoảng cách là bao xa đi chăng nữa, Phong cũng tới ngay có thể. Giữa đêm khuya, anh ta hốt hoảng bởi tiếng em khóc trong điện thoại. Đến khi anh biết được lý do, cô ấy sợ con gián vừa bò tới. Lúc ấy, anh ta chỉ biết cười. Rồi Phong phải chiều theo ý của Lam, chở cô ấy đi dạo mỗi khi cơn mưa chiều ập tới. Lang thang những góc phố để tìm được một quán mà cô ấy thấy ưng ý, quán phải rộng rãi, phong cảnh đẹp và bánh trái phải ngon… Anh ta không thể nhớ được hết những lần muốn từ chối, nhưng dần dà anh học cách làm quen, làm quen để thấy yêu thương cô ấy nhiều hơn.
Lam hỏi Phong hàng trăm câu hỏi và cũng là hàng trăm lần với những chủ đề quen thuộc. Liệu tình yêu có là mãi mãi… và câu hỏi nhiều nhất anh được nghe mỗi ngày, tại sao Phong lại yêu cô ấy? Dù có trả lời hay không trả lời, thì câu hỏi ấy vẫn cất lên.
Đã có một ngày anh đi tìm lý do tại sao anh yêu Lam. Thế nhưng ngày mà anh có câu trả lời lại chính là ngày mà không có cô bên cạnh. Cô thích mưa, bởi anh ghét mưa nên anh yêu cô. Một câu trả lời chẳng có tính logic, nhưng trong tình yêu thì làm sao có được sự logic. Cũng như trong tình yêu đã biến anh thành một kẻ ngốc, ngốc đến độ anh làm tất cả vì cô. Và mỗi lời hứa, anh cũng đều cố gắng thực hiện.
Ngày ra trường, Phong phải rời xa thành phố, anh tự dưng thấy sợ cái khoảng cách xa xôi… Anh bắt đầu thấy sợ cuộc sống cơm, áo, gạo, tiền. Anh phải trở về nhà, liệu rằng một người như cô có chấp nhận không? Liệu rằng gia đình em có chấp nhận không? Một vài lần Phong bóng gió về chuyện ấy và Lam chưa lần nào nói khác.
“Tại sao anh không chọn ở thành phố này, nơi những góc phố với những chiều mưa.”
Anh hoang mang về câu trả lời ấy.
Càng gần ngày tốt nghiệp, gia đình anh lại giục về nhà gấp. Bố mẹ anh đã chuẩn bị sẵn đám cưới với một người bạn cùng học phổ thông với anh. Anh từ chối bằng mọi cách. Có điều, cuộc sống không phải lúc nào cũng dễ dàng. Mỗi người có thể đọc hàng trăm cuốn sách, để được nghe những lời khuyên. Nhưng khi đối diện với câu chuyện thực tại, không phải ai cũng có thể vượt qua được. Không phải ai cũng có thể dễ dàng buông bỏ, để có một lựa chọn chính xác được.
***

Giọt nước mắt thứ hai của Phong rơi.
Anh không nghĩ việc nói lời chia tay lại khó khăn đến mức vậy, có lẽ nó còn khó khăn hơn gấp nghìn lần việc nói lời yêu. Phong không biết được rằng làm sao để giấu đi được đôi mắt vẫn còn yêu thương, để nói lời chia tay. Nhiều lần anh cố gắng cất tiếng, nhưng những tiếng đó vẫn mãi nằm nơi cổ họng.
Những ngày gần tốt nghiệp, Phong thấy cảm giác thật nặng nề mỗi khi đối diện với Lam. Có lẽ tại anh đã quá đắn đo với suy nghĩ nói lời chia tay, nên anh có cảm giác giữa hai người có một khoảng cách xa lạ, đến lạ lùng.
Trước khi Lam đi tình nguyện, anh và cô đã cùng rong ruổi khắp các con đường để kỷ niệm năm năm ngày yêu nhau. Cô vẫn nũng nịu và bướng bỉnh với giọng tinh nghịch.
“Anh sẽ hát tặng em chứ?”
“Giọng của anh thì hát được bài nào chứ? Em bỏ ý định đấy đi.”
Im lặng. Phong nghĩ Lam sẽ từ bỏ ý định điên rồ, bởi cô ấy biết anh là một kẻ không biết hát.
“Giọng anh trầm, da diết, sao anh không thử hát bài “Dòng sông lơ đãng”, bài hát mà anh hay nghe ý.”
“Thích nghe hát là một chuyện, còn hát được hay không là chuyện khác chứ?”
“Không hay em cũng nghe, chuyện gì anh cũng làm cho em được, chẳng nhẽ chuyện nhỏ nhặt này lại không”.
Phong cau mày:
“Được rồi”.
“Anh phải hứa cơ?” Lam đưa tay lên với tư thế chuẩn bị móc ngoặc, làm tin cho lời hứa khiến Phong không thể không cười. Vốn dĩ anh là một kẻ ngốc, cứ điều gì hứa với Lam, anh đều cố gắng thực hiện. Nên cô ấy tin vào những lời anh hứa.
“Bài hát ấy buồn lắm, nên anh sẽ chỉ hát vào ngày kỷ niệm mười năm yêu nhau, anh hứa.”
Cô ấy cười, đầy vui vẻ và hạnh phúc. Ấy vậy mà sau khi đi tình nguyện về, cô ấy như thay đổi thành một người khác, khiến Phong không còn nhận ra.
***

Xe bus chuẩn bị tới bến Yên Nghĩa.
Hình như Phong đã bỏ lỡ một chặng đường nào, quên xuống. Anh thẫn thờ ngồi đợi tới cuối bến. Cảm giác hụt hẫng, thẫn thờ này giống như ngày mà Lam nói chia tay.
“Mình chia tay, anh nhé”.
Dù chính Phong cũng muốn nói câu ấy, nhưng khi nghe Lam nói, anh cảm thấy như một vết cứa chạy dài khắp cơ thể, đau nhói, tê tái.
“Tại sao chứ?” Phong nói những tiếng đau khổ.
“Bởi vì gia đình em không chấp nhận anh.”
Trời mưa, Phong nhìn cô, anh muốn quay mặt đi để giấu những giọt lệ sắp chực chờ rơi.
“Còn những lời hứa, anh chưa thực hiện thì sao?”
“Đồ ngốc, đến khi này anh vẫn còn nghĩ em sẽ tin những lời hứa sao?”
Lam quay mặt bước đi, Phong nhìn theo cô cho tới khuất dạng. Không một lần cô ấy ngoảnh đầu lại nhìn. Cảm giác trong anh đau buốt thấu, đôi chân cứ nặng nề không thể bước. Mưa cứ thế táp vô mặt, nhưng anh không cảm nhận được điều gì khác, ngoài sự đau đớn mà trái tim đang đập vô thức.
***

“Nếu như những vết thương không thể tự lành được, thì hãy để thời gian bào mòn đi những vết sẹo. Và nếu như chốn cũ còn chứa những luyến tiếc và thương nhớ, thì hãy tìm cho mình một nơi thật xa, để trốn chạy những ký ức vụn vỡ.” - Lam đọc những dòng viết trong nhật ký cách đây năm năm, cô tự cười một mình, không hiểu sao mình lại có thể viết được những dòng ấy. Cô đang cố gắng dọn dẹp căn phòng, tìm những thứ cần thiết cho chuyến nghỉ dài đợt này.
“Chị đi bao lâu?”
Nhỏ Liên đã hỏi cô nhiều lần, dường như câu trả lời của Lam chưa đủ để thuyết phục nên đã gặp trực tiếp rồi, Liên vẫn hỏi cô qua facebook. Có lẽ cô cũng thấy hụt hẫng khi chưa biết được có quay lại gặp Liên hay không. Ở giữa thành phố xa lạ này, hai chị em nương tựa vào nhau, cũng là người thân duy nhất mỗi khi ốm đau, buồn vui.
“Chị sẽ quay trở lại, sớm thôi”.
Lam nhắn tin lại và vội vàng thu dọn hành lý để kịp giờ bay.
Cũng may đoạn đường ra sân bay không tắc đường, vừa kịp tới sân bay, một cơn mưa rào ập tới. Lam ngắm nhìn cơn mưa tới, cô thích Sài gòn bởi nó có những cơn mưa bất chợt đến, chợt đi… Cô có thể để nước mắt lăn dài giữa cơn mưa mà không ai biết đến. Cô có thể lang thang góc phố, ngồi nhâm nhi café và nghe những tình khúc da diết về mưa.
Mỗi khi lang thang dưới cơn mưa, Lam lại thèm cảm giác được một ai đó chở, còn cô sẽ nũng nịu ở phía sau. Nhưng sau năm năm, cô cũng quen khá nhiều chàng trai, nhưng chưa ai khiến cô thấy có cảm giác yêu.
Cô đã từng yêu một người, đã từng dại khờ tin rằng tình yêu của cô đã từng có, sẽ không bao giờ có điều gì ngăn cách để phải nói rời xa. Cô đã từng tin rằng, khi hai người yêu nhau, họ sẽ phá tan mọi khoảng cách để chọn lấy việc nắm tay nhau đi qua giông bão. Và chẳng có lý do gì có thể khiến họ phải nói chia tay, khi cả hai còn yêu.
Hà Nội là nơi đã chất chứa nhiều khúc tình ca trong trái tim của cô. Nơi ấy, có một kẻ ngốc yêu cô. Cô khẽ mỉm cười khi nghĩ về những lời hứa vẫn còn nguyên. Cô sợ rằng, nếu còn ở nơi đấy thì kẻ ngốc kia sẽ tìm đủ mọi cách để thực hiện lời hứa. Vậy nên, ở một nơi xa lạ lại là một điều hay.
Chuyến bay cất cánh, cô ngồi ngay bên cạnh một bà mẹ trẻ và đứa con. Nhìn cái cách mà người mẹ trẻ âu yếm, rồi nhìn đứa trẻ thơ cười đùa tíu tít… Cô bất giác rơi nước mắt. Để giấu đi những giọt nước mắt cô đã quay sang nhìn ra ổ cửa, nơi những đám mây vờn quanh.
Cô có phải phụ nữ hay không? Cô tự dằn vặt với câu hỏi ấy. Bởi lẽ thiên chức được làm một người mẹ cô cũng không có. Ngày mà cô đi tình nguyện vào năm cuối sinh viên, cơn đau đến dữ dội và bạn bè cô phải đưa vào bệnh viện. Cô đã thiếp đi một khoảng thời gian cho đến lúc tỉnh dậy.

“Lam tỉnh dậy rồi…” Tiếng của Hân, bạn thân của cô reo lên.
Hân vội vàng chạy đi gặp bác sĩ.
“Bác rất xin lỗi, cháu phải cắt đi buồng trứng, nếu muốn có cơ hội sống”.
Nước mắt của cô nhoè đi, mọi hình ảnh dần tan biến. Câu nói ấy cứ ám ảnh mãi không rời cô, sau nhiều năm…
Cô không dám gặp anh, trong cô dường như có điều gì ấy nhói buốt mỗi khi nghĩ tới đôi mắt ấy. Lam suy sụp, cô không nghĩ cuộc sống lại bất công với cô đến vậy. Không có con, rồi đây người ta nghĩ sao về điều ấy, một hành trang tới bến bờ hạnh phúc được xây nên bằng tình yêu. Cuối con đường là hạnh phúc bên gia đình, cô không có điều ấy.
Lam định nói với người yêu, nhưng cô nghĩ rồi anh sẽ lại khuyên cô nên chiến đấu với cuộc sống và luôn có anh ở bên. Nếu như vậy thì thực sự là một điều ích kỷ do chính cô tạo ra. Cô không muốn điều ấy.
Và cuối cùng, cô cũng đã tự trả lời được những câu hỏi ngốc nghếch mà cô hay hỏi anh. Đôi khi không phải lời chia tay nói ra khi họ không còn yêu nhau, mà lời chia tay được nói khi họ còn yêu nhau quá nhiều. Cô chọn rời thành phố, đến một nơi xa lạ cho vết thương được thời gian tự bào mòn.
Cô nghe thấy tiếng mưa ở đâu đấy, tiếng mưa của một thời xa vắng. Cô bất giác thấy thèm âm thanh cất lên từ chiếc Radio cũ mèm, một giai điệu thổn thức, đung đưa từng nhịp đập của trái tim.
***

Hai người đàn ông ngồi lặng thinh trong góc quán café Đợi. Đôi khi họ có nhiều chuyện để nói không ngừng và đôi khi cũng bởi họ có quá nhiều chuyện, nên chọn cách im lặng.
“Thực sự tao không thể hiểu được câu chuyện của mày và Lam. Nó quá khó hiểu và ngu ngốc.”
Tuấn lên tiếng đầu tiên.
“Có những chuyện trong cuộc sống này vốn dĩ đã khó hiểu. Mỗi con người đều có những chuyện riêng mà chính họ đều cất giấu một nỗi nhớ sâu thẳm.”
Phong thanh minh cho cậu bạn thân, hai người họ đã chơi thân với nhau từ phổ thông cho tới đại học. Dù bây giờ khoảng cách đã khá xa nhau, nhưng Phong vẫn thường ghé thăm quán café của Tuấn. Ngồi đó hàng giờ để luyên thuyên câu chuyện với Tuấn, cũng có khi chỉ để ngồi nhâm nhi café trong sự im lặng.
“Mày cần tao giúp điều gì. Chưa khi nào mày nhờ tao bất cứ việc gì… và tao cũng không thể nghĩ sẽ giúp mày được việc gì đâu.” Tuấn cười và nói với Phong.
“Tao nhờ mày rủ Lam tới quán uống cafe và cho tao mượn góc phòng kia, để ngồi đấy...”
“Mày điên à mày… Chuyện gì qua thì cho qua luôn đi, níu kéo làm gì. Đôi khi buông bỏ bớt sẽ an yên và tìm thấy hạnh phúc đấy.”
Tuấn cắt lời Phong và nói bằng giọng bực tức, suốt những tháng ngày Phong yêu Lam, Tuấn đều chứng kiến. Và cậu ta cũng không thể hiểu được sao hai người họ đã rời xa nhau, còn luyến tiếc điều gì.
Nhìn Phong ủ rũ, im lặng… Tuấn đành dịu giọng.
“Lam đã ở trong miền Nam xa xôi, còn mày cũng đã ổn định với công việc ở quê. Hai người bây giờ đã khác, đều trưởng thành, còn luyến tiếc quá khứ làm gì nữa. Tao xin lỗi không thể giúp được mày.”
Phong nhìn vào khoảng không vô định và cất lên những tiếng khó khăn.
“Cô ấy đã về… Mày nghĩ cho tao lý do để mời cô ấy tới đây được không?”
Tuấn thở dài:
“Được rồi… tao cũng chẳng hiểu vì lý do gì mà mày biết. Đừng nói với tao mày vẫn theo dõi mạng xã hội của cô ấy. Tao đã nói bao nhiêu lần, còn làm vậy thì mày sẽ mãi mãi đau khổ thôi.”
“Còn những lời hứa… và quan trọng tao muốn gặp cô ấy một lần để thoát khỏi nỗi nhớ, quên đi tất cả.”
Tuấn cười, cậu ta không thể hiểu được người bạn đang ngồi đối diện.
“Tao không chắc chắn sẽ giúp được mày, bởi cô ấy biết tao là bạn mày và cũng có thể cô ấy đã quên hết chuyện cũ...”
Phong vẫn buồn rầu nhìn vào khoảng không vô định, khiến Tuấn chẳng muốn nói gì thêm nhiều.
“Được rồi… tao sẽ giúp mày.”

***

Quán café Đợi, 10 giờ 07 phút.
Lam băn khoăn về việc có đến gặp Tuấn hay không? Tự dưng một người bạn, đúng hơn là bạn của người yêu cũ mời đến uống café, thì chắc hẳn sẽ có vấn đề. Cô muốn quên đi tất cả, không để những vết thương giày vò nữa. Nhưng không hiểu sao cô đã đến quán, để gặp Tuấn. Đúng hơn, cô muốn gặp muốn người đã từng đam mê với công việc pha chế và ước mơ đến cháy bỏng, mở một quán café.
Từng giọt café rơi, Lam hồi hộp chờ đợi Tuấn sẽ nhắc đến Phong. Nhưng cả buổi nói chuyện Tuấn không hề nhắc tới Phong, như thể hai người họ chưa từng quen biết. Vậy là mọi lý do nghĩ ra để lảng tránh nếu như Tuấn nhắc về Phong đều không xảy ra. Cô tự cười một mình, bởi thấy mình hoang tưởng quá. Tuấn vẫn vậy, luôn nhiệt huyết trong việc nhắc tới café và những triết lý đi kèm. Cậu ta dự định sẽ mở một quán café ở Sài Gòn và nhờ cô tư vấn.
Khi ly café đã cạn được một nửa, tiếng nhạc trong quán bất giác phá tan không gian tĩnh lặng. Lam nghe thấy tiếng guitar đang dạo đầu một bài nhạc rất quen, mà cô chưa thể nhớ tên. Hai người đang nói chuyện bị cuốn vào tiếng nhạc. Tuấn thì đang không hiểu Phong, một thằng ngoại đạo về âm nhạc lại có thể chơi guitar. Một thằng mà cậu ta đã quen lại có thể hát và chơi nhạc.
Hai người, hai tâm trạng khác nhau. Nhưng giống nhau là chưa hiểu được chuyện gì đang diễn ra.
“Từng ngón tay khép như nụ hoa trắng
Bỏ lại hàng cây ngơ ngác sau lưng
Và nỗi đau rơi trong lòng đêm vắng
Nỗi đau ta nhận riêng mình”
Lam run rẩy, Phong đang hát, một thoáng ý nghĩ trong đầu của cô.
“Ai đang hát đấy Tuấn?”
Tuấn lắc đầu:
“Tiếng radio thôi, mình hay nghe bài này”
Cô chưa thể tin đây là tiếng nhạc radio, bởi bài hát này cô đã nghe nhiều ca sĩ hát. Nên tất nhiên lời giải thích của Tuấn khiến cô không thể tin. Và rõ ràng đây là một người đang hát live.
“Bạn đổi bài hát khác được không?”
Tuấn lắc đầu.
Lam nhìn xung quanh để tìm nơi phát ra tiếng nhạc. Khi phát hiện ra âm thanh được phát phía sau cánh cửa đóng kín, Lam bước tới và nói với Tuấn.
“Mình có thể vào đây chứ?”
Tuấn lắc đầu.
“Tại sao?” Lam nhìn Tuấn bằng ánh mắt van lơn.
Tuấn đã hứa với Phong, phải bằng mọi cách ngăn Lam mở cánh cửa. Nên dù rất muốn mở ra, nhưng Tuấn không còn cách nào khác.
Tiếng nhạc vẫn cất lên đều đều, tuy không chuyên nghiệp, nhưng Tuấn thấy nó da diết và hình như những tiếng ấy thổn thức như thể người hát đang khóc. Tuấn nhìn Lam, từng giọt mồ hôi bắt đầu rơi trên khuôn mặt trắng trẻo của cô ấy, toàn thân như thể đang run rẩy…và hình như Lam đã khóc.
Tuấn mở khoá, nhưng cậu không mở cánh cửa.
Lam đặt tay nên cánh cửa, nhưng cô chưa vội mở. Cô nghĩ tới vết thương lòng, sẽ ra sao nếu như đấy là Phong? Và cô sẽ làm gì tiếp theo? Nếu là anh ta, mọi sự chạy trốn của cô bấy lâu, có phải vô ích. Cô sẽ đối diện ra sao.

Những suy nghĩ ấy cứ vẩn vơ quanh đầu Lam. Khiến cô quay lại chỗ ngồi, để thưởng thức tiếng nhạc. Giờ thì cô đã hiểu, đã tự trả lời được câu hỏi mà cô hay hỏi Phong. Liệu rằng khi hai người còn yêu nhau, họ có phải nói lời chia tay không?
Khoảng cách bao xa thì mới hàn gắn được vết thương lòng, không phải cứ đi thật xa mới có thể quên được nhau. Mà ngay khi này, cô mới thấu hiểu được hết lời bài hát.
“Một sớm kia xuôi theo dòng em đến
Cớ sao anh chẳng đứng chờ.”
Khi hát xong những lời cuối cùng của bài hát, Phong mới đưa tay lau những dòng nước mắt. Anh ngồi đó thật lâu trong im lặng, đợi chờ cánh cửa kia mở ra…
Còn Tuấn, cậu ta đang không hiểu được chuyện gì đang diễn ra trong quán café của mình. Và càng không thể hiệu chuyện quái quỷ gì đang diễn ra với tình yêu của họ. Hay chăng tình yêu chỉ là sự đau khổ mà hai người dành cho nhau. Cậu lắc đầu với những ý nghĩ vừa thoáng qua của mình.
Kết thúc bản nhạc, Tuấn nhìn Lam, cô ấy đang cười, một nụ cười khó hiểu.
“Chào bạn, hẹn gặp lại bạn ở Sài Gòn nhé.”
Lam cố gắng nói một cách tự nhiên nhất, để Tuấn không nhận ra giọng nói đang chực chờ muốn khóc.
Cô rời quán và không thể nhớ Tuấn đã nói gì, khi chiếc khẩu trang được bịt kín, kính dâm được đeo lên, cô bắt đầu khóc.
Trong căn phòng, Phong đang lau những giọt nước mắt cuối cùng. Anh đang lấy hết sức bình tĩnh để bước ra khỏi căn phòng. Bất ngờ tiếng cánh cửa mở ra, khoảnh khắc khi tiếng cánh cửa kêu, tim anh đập loạn nhịp, như muốn nhảy sổ ra ngoài…
“Ra đi, cô ấy về rồi.” Tiếng của Tuấn cất lên.
Phong bước ra ngoài, anh nở một nụ cười thật tươi đáp lời Tuấn.


Cuộc đời này chị tôi đã sống rất thành công khi chiếm giữ được trái tim một người đàn ông dù rằng chị đã chết

Cuộc đời này chị tôi đã sống rất thành công khi chiếm giữ được trái tim một người đàn ông dù rằng chị đã chết

Chị tôi tuy không xinh đẹp nhưng lại hiền lành, đảm đang đúng chuẩn người phụ nữ của gia đình. Tôi vẫn nhớ hồi đó anh rể phải trồng cây si dữ lắm mới rước được chị về nhà. Cứ 7h anh ấy lại đến nhà tôi cùng với trái cây, món này món nọ để lấy lòng tụi nhỏ chúng tôi.

Khi trở thành người yêu của chị tôi rồi anh ấy đến càng nhiều hơn. Nhà tôi có việc gì anh ấy cũng phụ giúp như con cái trong nhà. Vì thế bố mẹ và chúng tôi thích anh ấy lắm. Chị em tôi còn hối thúc chị hai nhanh lấy anh để được ăn bánh kem thoải mái.

Ngày cưới, anh rể tỉ mỉ gỡ từng sợi kim tuyến trên tóc chị rồi cẩn thận nâng váy cho chị như nâng báu vật. Lúc đi chúc rượu hỉ, tôi vẫn nhớ như in anh rể cầm ly nước ngọt thay bia. Bạn bè anh chọc, anh cười xề xòa bảo vợ không cho uống. Bạn anh ấy lại chọc dữ hơn nhưng anh vẫn nhất quyết không chịu thay rượu.

Sau khi cưới, vợ chồng chị tôi lấy hết tiền vàng cưới và vay mượn thêm để cất nhà riêng. Cuối tuần anh chị lại về nhà chơi. Lần nào về, nhìn chị tôi đều rạng rỡ hạnh phúc nên ai cũng mừng thay chị.

Cuộc đời này chị tôi đã sống rất thành công khi chiếm giữ được trái tim một người đàn ông dù rằng chị đã chết - Ảnh 1.

Vợ chồng anh chị luôn được khen ngợi là hình mẫu hạnh phúc. (Ảnh minh họa)

Anh rể tôi chiều chị từng chút một. Chị có bầu anh ấy tự tay làm chim bồ câu non nấu cháo cho chị ăn. Anh đặt cá chép, mua trứng ngỗng cho chị. Tối anh pha sữa cho chị uống, giặt quần áo thay chị. Mỗi lần về chơi, chị đều tự hào kể về anh cho mọi người nghe. Lúc đó tôi còn ước sau này cưới được một người chồng tuyệt vời như anh rể. Trong mắt tôi anh rể là người đàn ông hiếm có khó tìm.

Vợ chồng chị vẫn là hình mẫu hạnh phúc tới tận lúc chị tôi mất. Khi sinh bé thứ 2 thì chị tôi bị băng huyết nên mất trên bàn sinh. Nhìn anh rể ôm chị trong tay, gào gọi tên và khóc vật vã khi bác sĩ đưa chị ra mà ai cũng đau lòng. Có mấy người lạ còn không kiềm được mà rơi nước mắt.

Suốt mấy ngày làm đám tang chị, anh cứ như người mất hồn. Anh làm mọi việc, tiếp khách đến viếng như phản xạ tự nhiên. Nhưng có ai hỏi chạm đến chị là anh lại khóc. Trước khi nhập quan, anh còn tận tay trang điểm cho chị lần cuối cùng. Giây phút anh tỉ mỉ ngồi tô son lên đôi môi trắng nhợt của chị vừa đau lòng vừa ám ảnh tôi tới tận bây giờ.

Rồi cả tuần sau cứ 6 giờ tối anh rể lại đến mộ chị tôi. Nghe nói anh ấy đem hoa và thức ăn ra cho chị tôi. Có người còn thấy anh ngồi khóc bên mộ. Bố mẹ tôi nghe thấy càng xót xa hơn.

Cuộc đời này chị tôi đã sống rất thành công khi chiếm giữ được trái tim một người đàn ông dù rằng chị đã chết - Ảnh 2.

Suốt mấy ngày làm đám tang chị, anh cứ như người mất hồn. (Ảnh minh họa)

Chị tôi mất cũng đã hơn 5 năm nhưng nếp sống cũ của anh rể vẫn vậy. Chủ nhật anh lại chở hai con về ngoại chơi. Bố mẹ tôi đau bệnh anh vẫn xin nghỉ việc để ở lại viện chăm sóc. Ai cũng khen anh hết lời. Cũng chẳng biết từ bao giờ anh rể không còn là "rể" nữa mà là con cái thật sự trong nhà.

Thấy anh ấy một mình chăm hai con khổ cực nên bố mẹ tôi nhiều lần nói anh đi bước nữa. Bố mẹ tôi biết anh rể có nhiều người thương lắm nhưng anh đều từ chối người ta. Nghe mẹ tôi nói thế, anh chỉ cười buồn và trả lời cả đời này chỉ yêu chị tôi thôi. Giờ chị tôi mất thì anh ở vậy nuôi hai con thành tài là tốt rồi. Anh không muốn có bất kì người đàn bà nào khác bước vào nhà anh chị nữa. Đêm đó, tôi nghe tiếng mẹ tôi khóc vì thương anh.

Tôi biết cuộc đời này chị tôi đã rất thành công. Thành công khi chiếm giữ được trái tim si tình của một người đàn ông dù mình đã chết. Đến giờ tôi vẫn chỉ ước gì mình tìm được một người như anh ấy thôi nhưng sao khó quá.


Ngã ngửa với muôn kiểu ‘phao cứu sinh’ trong mùa thi

Ngã ngửa với muôn kiểu ‘phao cứu sinh’ trong mùa thi

Mỗi mùa thi đến thì các thí sinh lại phát minh ra muôn kiểu "phao cứu sinh" bá đạo.


Phải viết nhanh không giám thị vào bây giờ.
Phải viết nhanh không giám thị vào bây giờ.

Một cách làm "điệu" của các cô gái đi thi.

Cầm chai nước vào thế này thì ai mà biết.

"Phao" này thì phải đi thi ở phòng có điều hòa.

Phải đặt hàng riêng một đôi giày thế này mới được.

Mang "sữa" vào phòng thi phòng khi đói đây mà.

Ối giời, lộ hết "hàng" rồi kìa em gái.

Vòng tay "may mắn" này được đặt hàng riêng đấy.

Đeo "phao" cả người thế này thì "chìm" sao được.

"Phao" này định quấn cả người thay quần áo à?

Chỉ là mấy dòng chữ vu vơ trong bút thôi.

Kiểu này thì đi lại không được tự nhiên lắm nhỉ?

Cô nàng nào mà ra mồ hôi chân thì chìm luôn cả "phao".

Đang thi mà đói bụng quá ăn vội miếng bánh là nguy hiểm lắm đây.

Ây da, đồng hồ này lại chạy bằng "chữ" cơ à?


Lý do nhân viên đòi nợ sếp

Lý do nhân viên đòi nợ sếp

Phát hiện quản lý đưa thừa hai triệu đồng tiền lương, Tũn quyết định im lặng và tiêu luôn số tiền đó


Lý do nhân viên đòi nợ sếp
ảnh minh họa

Một tháng sau, Tũn giận dữ đến gặp quản lý:

- Thưa quản lý, tại sao tháng này lương của tôi lại thiếu mất hai triệu đồng?

Người quản lý nhướng mày:

- Rồi sao?

- Không phải là tôi không tôn trọng anh. - Tũn đáp - Nhưng tôi muốn lấy lại số tiền mà anh đã tính sai thôi. 

Người quản lý điềm tĩnh:

- Tháng trước tôi cũng trót tính sai hai triệu đồng nhưng chẳng thấy cô nói gì. Tại sao tháng này lại có ý kiến chứ?

Tũn hít một hơi thật sâu rồi đáp:

- Vâng, điều đó có nghĩa là tôi chỉ chấp nhận anh làm sai một lần duy nhất thôi. Nhưng nếu anh làm sai từ hai lần trở lên thì đã thành thói quen rồi, dĩ nhiên là tôi phải lên tiếng chứ.


Nỗi khổ khi hẹn hò với tình già

Nỗi khổ khi hẹn hò với tình già

Hai ông bà cô đơn sống trong viện dưỡng lão đã lâu quyết định đi ăn tối và xem phim cùng nhau.


Nỗi khổ khi hẹn hò với tình già
ảnh minh họa

Lúc trở về thấy bạn có vẻ buồn bã, cụ bà bạn cùng phòng hỏi:

- Có chuyện gì khiến bà buồn thế?

Bà này buồn bã đáp:

- Phải đi chơi với một lão khờ, tôi đã phải tát ông ấy đến ba lần!

- Thế thì khủng khiếp quá! Ở cái tuổi ấy rồi đáng nhẽ ông ấy phải biết xấu hổ lúc sàm sỡ bà chứ!

- Ông ấy đâu có sàm sỡ tôi. Tôi thậm chí đã phải tát đến ba lần để xem ông ấy đang ngủ hay đã chết đấy!


Dị nhân kéo rắn độc từ mũi xuống miệng

Dị nhân kéo rắn độc từ mũi xuống miệng

Võ sư kungfu Trung Quốc thực hiện màn trình diễn luồn rắn độc từ mũi xuống miệng, khiến người xem kinh ngạc.


Võ sư Song dùng mí mắt nâng xô nước.
Võ sư Song dùng mí mắt nâng xô nước.

Trong đoạn video được quay ngày 19.6 tại thành phố Thành Đô ở Trung Quốc, võ sư kungfu Wu Song đã thực hiện màn trình diễn đưa một con rắn độc vào lỗ mũi và kéo nó ra từ miệng của ông.

Võ sư Song cho biết ông bắt đầu luyện tập kỹ năng kỳ lạ này từ khi 12 tuổi, sau khi được một số võ sư kungfu truyền dạy cách thuần hóa rắn độc từ lúc ông còn nhỏ.

XEM VIDEO CLIP:

“Đây là một con rắn độc và điều khó khăn lớn nhất nhất là thuần hóa nó”, ông Song cho biết. “Rắn cảm nhận mọi thứ bằng khứu giác của chúng, nên nó không dễ quen với mùi của tôi”.

Tài năng khác lạ của võ sư Song không chỉ dừng lại ở màn trình diễn với rắn độc. Ông cũng có thể nâng những vật nặng như xô nước bằng mí mắt.

Võ sư Song hy vọng cậu con trai tên Xiao Yong cũng sẽ theo nghiệp của ông, nhưng cậu dường như không hứng thú với điều này.

“Những người bình thường không thể làm điều đó. Để làm chủ được những kỹ thuật này, tôi cần phải luyện tập rất nhiều. Thực sự, tôi không cảm thấy thoải mái”, Xiao Yong nói.


Mất chồng vì “rau sạch“

Mất chồng vì “rau sạch“

Hồi còn yêu nhau, lão ăn uống thỏ thẻ như mèo con. Hóa ra lão diễn bà con ạ.


Mất chồng vì “rau sạch“
ảnh minh họa

Sau ngày cưới, tôi phát hoảng vì chồng ăn kinh quá, toàn ăn thịt, đủ loại thịt trên đời. Một mình lão ta có thể ăn hết 2 cân thịt bò tái trong một bữa kèm theo chai rượu không rõ nguồn gốc. Riêng thịt vịt thì lão tráng miệng cũng mất 3 con trên cân, trứng gà húp sống tầm 50 quả.

Hồi còn yêu nhau, lão ăn uống thỏ thẻ như mèo con, duyên dáng và dễ thương quá cơ. Hóa ra lão diễn bà con ạ, diễn hay hơn nghệ sĩ.

Hôm nào không có thịt ăn thì mặt chồng nhăn nhó hơn mặt hà mã, đá thúng đụng nia như thể vợ có lỗi gì to lắm. Nếu không ngăn chặn ngay vụ ăn uống này thì tan đàn xẻ nghé tới nơi, lương chồng mỗi tháng 2 triệu.

Một đêm trăng thanh gió mát, tôi quyết định thủ thỉ tâm sự với chồng xung quanh việc ăn thịt có hại cho sức khỏe con người, đấy là không kể mắc tội sát sinh. Tôi đọc cho chồng nghe nhiều bài viết của các giáo sư tiến sĩ về tác hại của thịt với sức khỏe và tuổi thọ của đàn ông (tôi phải thuê viết đấy).

Sau mấy đêm dạy bảo, chồng tôi có vể xiêu lòng. Tôi tiếp tục ra đòn thực tế hơn. Sau khi thỏa thuận với mấy con bạn thân có chồng đẹp giai to khỏe, tôi đưa chồng sang nhà chúng nó ăn cơm thân mật, trên mâm chỉ toàn rau với khoai (tôi đưa cho mỗi con bạn 20 nghìn làm mâm cơm). Chồng tôi cũng vui vẻ ngồi ăn ngon lành. Cô bạn tôi vừa ăn vừa tâm sự: Đấy anh thấy không, chồng em to vật vã thế này mà chỉ ăn rau thôi, chả ăn thịt bao giờ cả, chính vì thế chúng em đã mua được xe SH.

Trong vòng 3 tháng liền, tôi kiên trì dắt chồng đi chơi ăn cơm nhà bạn bè, toàn là rau với khoai. Kết quả thu được thật bất ngờ, chồng không đoái hoài tới thịt nữa, nhìn thấy thịt còn buồn nôn.

Tôi sung sướng phát điên. Tôi phục tôi quá, không ngờ lại thuần phục được một con hổ ăn thịt chuyển thành con dê ăn cỏ một cách ngon lành.

Tôi lên kế hoạch đầu tư trồng 2 sào sau muống, rau cải, su hào… phục vụ chồng, toàn là rau sạch, không hề phun thuốc sâu.

Nhìn ruộng rau xanh tốt mơn mởn, tôi thấy trần ngập niềm yêu thương với chồng, kinh tế gia đình phát triển vùn vụt, mới đó mà đã làm được cuốn sổ tiết kiệm mấy chục triệu rồi.

Một hôm về nhà chẳng thấy chồng, hốt hoảng chạy ra ngõ thì gặp bà hàng xóm. Bả hổn hển nói:

- Em ơi, chồng em tuyên bố bỏ nhà đi tu rồi. Chị ngăn mãi không được.


Bàng hoàng trước những món quà của chồng (Phần cuối): "Về đi, cô không xứng nói chuyện với tôi đâu"

Bàng hoàng trước những món quà của chồng (Phần cuối): "Về đi, cô không xứng nói chuyện với tôi đâu"

Chồng tôi càng lúc đi càng nhiều. Tôi bầu bốn tháng anh cũng chẳng mấy quan tâm. Mà lần nào đi với sếp xong, anh cũng rất mệt mỏi, cáu bẳn. Trước đây tôi khóc anh đều theo dỗ dành, cưng nựng. Bây giờ tôi khóc, anh than chán rồi bỏ đi cả đêm. Chuyện vợ chồng cũng thưa thớt dần. Chưa bao giờ tôi thấy tình cảm vợ chồng lạnh nhạt, chán chường đến thế.

Đỉnh điểm là hôm tôi đang ngủ say trong tay anh thì có điện thoại. Anh nhẹ nhàng lấy đầu tôi xuống khỏi tay, sau đó rón rén ra ngoài nghe điện thoại. Không biết bên đầu dây kia nói gì, chỉ nghe loáng thoáng tiếng anh "Dạ, vâng em đến ngay". Tôi mím chặt môi để không rơi nước mắt. Anh lại đi. Lần nào cũng đi suốt đêm, sáng về với vẻ mệt mỏi, bơ phờ. Làm lái xe mà như thể làm cửu vạn đêm khuya vậy. Chẳng hiểu sếp anh đi đâu giờ đó mà bắt anh phải đưa đón?

Có lần tôi hét lên, cáu gắt và nhìn anh bằng ánh mắt căm giận: "Sếp lại điện à? Lại đi à? Có nghĩ đến vợ con không hả? Lúc nào cũng đi nửa đêm, anh đi với sếp hay đi với con nào?". Anh vừa mặc quần áo vừa đáp lại cái nhìn của tôi đầy bực bội: "Cô làm như tôi muốn đi lắm không bằng? Tôi đi là vì cô, vì con, vì cái nhà này, cô hiểu không?".

Tôi lao đến ôm chặt lấy anh. "Đừng đi nữa, ở nhà đi, em chỉ cần anh thôi, em không cần quà, không cần tiền nữa đâu". Tôi nhận thấy anh hơi sững lại một chút nhưng rồi anh vẫn gỡ tay tôi ra. "Ngoan, sáng mai anh lại về".

Bàng hoàng trước những món quà của chồng (Phần cuối): Về đi, cô không xứng nói chuyện với tôi đâu - Ảnh 1.

Vợ chồng tôi ngày càng có khoảng cách với nhau. (Ảnh minh họa)

Anh vẫn đi mặc cho tôi cầu xin. Anh đi rồi, tôi ngồi thụp xuống, nước mắt cứ chảy ra. Ngay lúc đó, trong đầu tôi hiện lên hàng loạt câu hỏi về công việc của anh. Và tôi, một người phụ nữ đang mang thai đã lén mượn quần áo bố chồng, đội mũ sụp, đeo khẩu trang và gọi một chiếc taxi khác đi theo anh.

Đi một quãng đường khá dài, anh dừng xe lại ở một căn biệt thự đồ sộ. Ra đón anh là một người phụ nữ trung niên, hơi béo. Dưới ánh đèn đường, tim tôi thắt lại khi thấy họ ôm lấy nhau tình tứ trước khi đi vào. Nước mắt tôi rơi lã chã, thổn thức.

Tôi bị phản bội. Phải! tôi bị chính người chồng tôi yêu thương nhất phản bội. Anh ấy phản bội trắng trợn bao lâu nay. Hóa ra những cử chỉ thương yêu, những món quà đắt tiền, những sấp tiền, những chuyến du lịch ngắn ngày và cả những cáu bẳn đều từ đây mà ra. Cay đắng làm sao. Tôi chạy trốn đàn ông vì sợ giống mẹ. Cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi sự sắp đặt của số phận.

Suốt đêm hôm đó, từ phút trôi qua chẳng khác nào cả năm trời. Dài đằng đẵng, ngột thở, khó chịu, ray rứt…Tâm trạng tôi hoảng loạn, suy sụp.

Sáng sớm hôm sau, trước khi anh về, tôi đã quyết định làm một việc cuối cùng: xác minh sự thật. Tôi ngồi trong một quán cà phê nhỏ đối diện căn biệt thự. Tầm 8 giờ anh ra, đúng giờ anh vẫn hay về nhà. Tôi căng mắt ra nhìn. Đúng là biển số xe đó, không sai, đúng là chồng tôi.

Chiếc xe vừa rời khỏi, tôi cố gắng đi thật nhanh đến căn nhà. Nhìn thấy tôi, người phụ nữ trung niên kia nhìn tôi từ đầu đến cuối bằng ánh mắt rất sắc sảo. Và không để tôi kịp lên tiếng, cô ta đã nói trước: "Cô chính là vợ Tuấn?" Không hiểu sao bao nhiêu ý định đánh ghen ban đầu trong nghĩ ra đều bay biến đâu mất hết. Tôi cố không khóc nhưng vẫn biết mắt mình cay lên.

Bàng hoàng trước những món quà của chồng (Phần cuối): Về đi, cô không xứng nói chuyện với tôi đâu - Ảnh 2.

Ánh mắt bà ta sắc lẹm khiến tôi vừa sợ vừa đau đớn. (Ảnh minh họa)

"Về đi, cô không xứng nói chuyện với tôi đâu. Cô không thấy mình ngu khi tự tay dâng chồng cho người đàn bà khác hay sao?". Bà ta ngẩng mặt nhìn tôi, ánh mắt thách thức, tự kiêu của kẻ chiến thắng.

"Tuấn vì muốn chiều theo ý cô, muốn tặng cô những món quà đắt tiền nên mới chấp nhận theo tôi bao lâu nay. Cô làm vợ mà không nhận ra những điểm khác thường của chồng hay sao? Cô không thấy chồng cô ngày càng kiệt sức vì chiều tôi sao? Về đi, về soi lại mình trước khi đến đòi quyền bình đẳng".

Cánh cửa đóng lại. Tôi đứng trơ ra, đầu óc như nổ tung, trống rỗng. Là vì tôi. Chính tôi khiến mình trở thành kẻ thất bại. Vì tôi vô dụng, ngu ngốc tự đẩy chồng vào tay người đàn bà khác thật sao? Cuộc hôn nhân này, đứa bé trong bụng… Mọi thứ diễn ra đã đánh cho tôi một đòn quá đau. Tôi phải làm sao để chấp nhận và giải quyết mọi chuyện đây?


Béo tới nỗi chưa một lần được làm “chuyện ấy”,cặp đôi nặng nhất thế giới đã...

Béo tới nỗi chưa một lần được làm “chuyện ấy”,cặp đôi nặng nhất thế giới đã...

Bất chấp khó khăn và nguy hiểm, cặp vợ chồng vẫn sẵn sàng làm điều này để có thể được thỏa ước nguyện một lần chăn gối bên nhau.


Béo tới nỗi chưa một lần được làm “chuyện ấy”,cặp đôi nặng nhất thế giới đã...
ảnh minh họa

Giống như một cách để giữ lửa cho tình yêu, chuyện ân ái giữ một vai trò khá quan trọng trong bất kỳ cuộc hôn nhân nào. Mặc dù đã kết hôn nhưng cặp vợ chồng người Trung Quốc có tên Lin Yue và Deng Yang cho đến giờ phút này vẫn chưa bao giờ “gần gũi” nhau bởi cả hai đều gặp rắc rối với thân hình ngoại cỡ.

Không phải bây giờ, cặp vợ chồng này mới bắt đầu béo phì mà từ lâu, họ đã gặp vấn đề về cân nặng quá khổ của mình. Trong khi anh Lin Yue chỉ cao 1m63, vòng eo 160cm thì cô Deng Yang cũng ngót nghét 1m60 và vòng eo lên tận 170cm. Cân nặng của hai người gộp lại có thể lên tới gần 400kg.

 Cả hai người đều có thân hình với chiều cao và bề ngang tương đương nhau. Chính bởi vậy, đối với cặp vợ chồng này, việc ôm ấp nhau đã khó, việc làm “chuyện ấy” càng khó hơn.

Tính cho đến nay, cặp đôi 30 tuổi này đã đi qua chặng đường hôn nhân 5 năm nhưng cả hai vẫn chưa một lần “chăn gối”. Vì vậy, đó cũng là lý do mà họ không thể có con. Với hy vọng có được một mái ấm đầy ắp tiếng cười trẻ con, cả hai đã lặn lội từ tỉnh Tứ Xuyên xa xôi tới thành phố Trường Xuân, tỉnh Cát Lâm, phía Tây Nam Trung Quốc điều trị giảm cân khắc nghiệt mà có thể ảnh hưởng đến tính mạng với chỉ mục đích là có thể sinh con.

Bất chấp khó khăn và nguy hiểm nhưng với mong ước cháy bỏng là có một đứa con của riêng mình, cặp vợ chồng đã trải qua quá trình điều trị giảm cân thần tốc bằng phương pháp phẫu thuật dạ dày. 

Đôi vợ chồng này luôn hy vọng có em bé và coi việc thắt dạ dày là một cơ hội để biến ước mơ được làm cha mẹ của mình thành hiện thực.

Hai năm sau khi cắt bớt dạ dày và chăm chỉ luyện tập, cặp vợ chồng đã giảm được 200kg.

Hiện tại, cả hai vợ chồng ngoại cỡ này đang phải nỗ lực luyện tập thể dục chăm chỉ trong những ngày chuẩn bị cho ca phẫu thuật giảm cân tiếp theo sắp tới. 

Cả hai hy vọng sẽ sớm trở thành vợ chồng đúng nghĩa và có một gia đình đầy đủ với tiếng cười trẻ thơ.


Lời khuyên hạnh phúc cho phụ nữ chỉ vỏn vẹn 3 từ: Hãy là nước

Lời khuyên hạnh phúc cho phụ nữ chỉ vỏn vẹn 3 từ: Hãy là nước

Chính bởi sự hiếu thắng của tuổi trẻ và sự hiểu sai về bản chất của “nữ quyền", tôi đã cho rằng đáp án cho câu hỏi trên chính là mình phải luôn mạnh mẽ để điều khiển mọi thứ theo ý muốn, ắt được hạnh phúc. Thế là thay vì hiền dịu như bao cô gái khác, tôi học cách nói năng ghê gớm, hành động quyết liệt như con trai để không ai có thể động tới mình. Và tôi đã nhận được gì?

Vì tôi quá mạnh mẽ nên chẳng chàng trai nào muốn yêu thương, che chở. Tụi con gái cũng chẳng ưa gì tôi vì cảm thấy khó dung hoà. Tôi đã hoàn toàn cô độc trong cuộc sống của chính mình, không người tâm sự, không có lấy cả một người bạn thân. Khi sự bất mãn lên đến đỉnh điểm, tôi buộc phải nhìn nhận lại cách sống của mình. Liệu mình có đang đi đúng hướng? Liệu mạnh mẽ quá có khiến phụ nữ như tôi được hạnh phúc?

Để trả lời được câu hỏi đó, có lẽ tôi cần xác định lại: Thế nào là hạnh phúc? Vì rất có thể trước đây tôi đã hiểu chưa đúng về khái niệm này nên mới đi sai hướng.

Hồi ấy, tôi nghĩ, hạnh phúc của một người phụ nữ là được người khác tôn trọng, nể phục, là ngang hàng với đàn ông, là không để ai dám đụng tới. Càng trải qua nhiều chuyện, tôi càng thấy đó là một quan điểm sai lầm. Tại sao tôi lại u mê đến mức đi kiếm tìm hạnh phúc từ sự ghi nhận và nể phục của người khác? Họ nể tôi mà họ không yêu quý tôi thì liệu tôi có vui không? Giống như quả trứng nếu chịu lựa từ bên ngoài sẽ là cái chết, còn nếu xuất phát từ lực bên trong sẽ nở ra một chú gà con, chính là một sự sống được bắt đầu. Tôi lờ mờ hiểu ra bản chất của hạnh phúc cũng như vậy. Nhất định phải đến từ bên trong, là chính mình khiến mình hạnh phúc và khiến người khác hạnh phúc.

Còn riêng với phụ nữ, hạnh phúc theo tôi chính là khi chúng ta được sống một cuộc đời như ý, được yêu thương và chăm sóc những người thân xung quanh và được nhận lại tình cảm quý mến của họ.

Lý thuyết là vậy nhưng thực tế làm thế nào phụ nữ mới được hạnh phúc như thế? Tôi quyết định đi tìm câu trả lời bằng cách nói chuyện với những phụ nữ hạnh phúc, được nhiều người yêu mến và có cuộc sống suôn sẻ. Càng nói chuyện, tôi càng dần nhận ra một đặc điểm chung trong số họ, một điều cốt lõi đã khiến họ có cuộc sống hạnh phúc, được nhiều người yêu quý. Từ khoá ở đây chính là: NƯỚC.

Đúng vậy, bản chất của nước rất diệu kỳ. Nước luôn mang lại cảm giác hiền hoà, bình yên, tưới mát tâm hồn. Nước không màu, không mùi, không vị để tôn mọi thứ khi ở cạnh nước lên. Nước còn có khả năng luồn lách, linh hoạt, chảy qua mọi địa hình để giữ vững dòng chảy. Và nhìn mềm mại vậy thôi, nhưng nước có sức mạnh phi thường có thể cắt đứt mọi kim loại, kể cả kim cương.

Đó cũng là những đặc tính chung mà tôi cảm nhận được từ những người phụ nữ hạnh phúc. Họ rất thuận theo tự nhiên, luôn sống như làn nước kia, hiền hoà, mỏng manh nhưng linh hoạt, khôn khéo và khi cần cũng có thể mạnh mẽ vượt qua mọi nghịch cảnh.

Vậy cụ thể, phụ nữ nên là nước là như thế nào?

Lời khuyên hạnh phúc cho phụ nữ chỉ vỏn vẹn 3 từ: HÃY LÀ NƯỚC - Ảnh 1.

Bạn có nhớ cảm giác khi mình đang buồn bực mà được ngồi trước mặt hồ dịu êm không? Vốn dĩ hồ nước chẳng chủ ý tác động gì vào nhận thức của bạn, đơn giản nó chỉ làm những việc vốn có, đó là duy trì màu sắc xanh trong và toả ra hơi nước mát lành. Chỉ như vậy thôi đã đủ khiến bạn cảm thấy bao buồn phiền như dịu đi một nửa.

Tôi biết một cô gái có tâm hồn như làn nước kia. Dù cô chưa một lần đưa ra cho tôi một lời khuyên hữu dụng nhưng mỗi khi có chuyện buồn, tôi luôn muốn kể với cô. Có lẽ, chính ánh mắt đầy thông cảm, sự điềm tĩnh khi lắng nghe và những cử chỉ hết sức quan tâm của cô ấy đã khiến tôi muốn mở lòng. Mối quan hệ của chúng tôi dần trở nên khăng khít hơn qua mỗi lần tâm sự và cô ấy cũng nhận được nhiều sự tin tưởng, yêu mến của tôi hơn bất kỳ ai.

Thật vậy, phụ nữ nhiều khi chẳng cần gồng mình chứng tỏ điều gì hay làm gì quá to tát để được ghi nhận. Muốn hạnh phúc, phụ nữ đôi khi chỉ cần ngồi im như làn nước kia và toả ra nguồn năng lượng mát lành, tích cực, xoa dịu tâm hồn người đối diện. Chính điều này sẽ tự động thu hút người khác ở lại và yêu mến bạn.

Lời khuyên hạnh phúc cho phụ nữ chỉ vỏn vẹn 3 từ: HÃY LÀ NƯỚC - Ảnh 2.

Tôi đã từng cho rằng phụ nữ cũng có thể ngang hàng với nam giới, thậm chí hơn. Tuy nhiên, điều này lại đi ngược lại với mong muốn thầm kín bên trong phái nữ. Đó là khát khao tìm được một người đàn ông mạnh mẽ để nương tựa, cậy nhờ. Mâu thuẫn giữa việc vừa muốn “có quyền" lại vừa muốn được đàn ông che trở sẽ dễ dẫn tới đổ vỡ hôn nhân và chẳng thể hạnh phúc.

Cô giáo cấp 3 của tôi cũng đã từng như tôi bây giờ, luôn mang trong mình nhiều hoài bão và khao khát thể hiện bản thân. Thế nhưng, với trải nghiệm của mình, cô lại khuyên nhủ tôi rằng: Là phụ nữ hãy biết ẩn đi sự sắc sảo, giỏi giang của mình để đàn ông có cơ hội chìa bờ vai ra yêu thương, che trở.

Lời khuyên hạnh phúc cho phụ nữ chỉ vỏn vẹn 3 từ: HÃY LÀ NƯỚC - Ảnh 3.

Với quan điểm đó, hiện cô đang có một cuộc sống khá viên mãn với người chồng thành đạt và 2 cậu con trai ngoan ngoãn. Cũng nhờ sự hi sinh, “lui về hậu trường", chấp nhận là người đứng sau nâng đỡ cho sự nghiệp của chồng mà bây giờ cô mới có hạnh phúc như vậy.

Thế mới nói phụ nữ nên là nước. Nước chấp nhận chảy về chỗ thấp, giống như phụ nữ trong gia đình, nhất định sẽ hạ mình xuống để nâng đỡ chồng con. Phụ nữ dù giỏi giang đến mấy ngoài xã hội, khi về nhà cũng sẽ sẵn sàng lao vào bếp nấu cơm. Và dù phụ nữ có hiểu rộng biết sâu đến đâu cũng hãy cố tỏ ra ngờ nghệch để đàn ông có dịp thể hiện bản lĩnh. Đó là được bảo ban, che chở cho người phụ nữ họ yêu, ấy chính mới chính là một trong những nhân tố duy trì hạnh phúc bền lâu.

Lời khuyên hạnh phúc cho phụ nữ chỉ vỏn vẹn 3 từ: HÃY LÀ NƯỚC - Ảnh 4.

Đa phần phụ nữ tự làm khổ mình bởi cách hành xử cứng đầu, không chịu thua ai, nhất quyết không nhún nhường. Tôi lấy ví dụ khi phải đối diện với một người đang giận dữ mà bạn cũng nổi đoá lên như vậy chẳng phải hành động “đổ thêm dầu vào lửa" tự chuốc lấy phiền phức cho mình hay sao?

Những lúc ấy, bạn hãy nhớ lấy những đặc tính ôn hoà của nước. Nước rất linh hoạt, mềm mại, có thể luồn lách qua mọi địa hình để đổ về nguồn. Khi gặp phải chướng ngại vật, dòng nước cũng sẽ tự động né tránh, sẽ không đối đầu, vì thế mà chẳng bao giờ bị tổn thương.

Vậy nên, muốn cuộc sống suôn sẻ, ít sóng gió, phụ nữ nên học lấy sự ôn hoà trong mọi hoàn cảnh của nước, lấy dịu dàng chống lại mạnh bạo thì sẽ chẳng ai muốn gây sự với bạn nữa.

Lời khuyên hạnh phúc cho phụ nữ chỉ vỏn vẹn 3 từ: HÃY LÀ NƯỚC - Ảnh 5.

Khoa học đã chứng minh rằng khi nước được nén dưới áp lực cao có thể cắt đứt bất kỳ kim loại cứng nào, thậm chí là cả kim cương. Nhìn làn nước mỏng manh vậy thôi nhưng cũng có thể biến thành cơn sóng dữ, cuốn trôi hoặc nhấn chìm mọi thứ. Như vậy, nước tuy hiền hoà nhưng lại có sức mạnh ghê gớm, cũng giống như đặc trưng của phụ nữ.

Phụ nữ muốn hạnh phúc đâu chỉ cần toả ra sự hiền dịu hay biết nhún nhường mà còn cần sự mạnh bạo bên trong để sẵn sàng đầu tranh cho quyền lợi của chính mình. Điều này nghe có vẻ mâu thuẫn với những điều tôi đúc kết ở trên, rằng phụ nữ nên tỏ ra dịu dàng.

Để dễ hiểu, bạn hãy hình dung rằng, bạn vẫn nói năng, cư xử dịu dàng nhưng trong sự mềm mại ấy ngầm ẩn chứa nét sắc sảo, mạnh mẽ. Nói một cách khác là bình thường bạn luôn mềm mại nhưng khi cần gai góc thì bạn vẫn có thể làm được, chỉ khác là dù tỏ ra gai góc đến mấy thì bạn vẫn giữ được sự nữ tính trong đó.

Để kết lại bài viết của mình tôi xin phép đưa ra một lời khuyên ngắn gọn, luôn đúng với mọi trường hợp: Muốn hạnh phúc, hãy thuận theo tự nhiên.

“Phụ nữ hãy là nước” chính là lối sống khôn ngoan, thuận theo tự nhiên nhất để được hạnh phúc. Bởi lẽ, đàn ông cần mạnh bạo, rộng rãi như biển, còn phụ nữ cần dịu dàng, mềm mại như nước. Đó là quy luật xưa nay của tạo hoá, ai đi ngược lại, chẳng khác nào tự chuốc lấy khó khăn cho mình.


Cam chịu 4 năm, vậy mà một câu nói của chồng khiến tôi gục đổ

Cam chịu 4 năm, vậy mà một câu nói của chồng khiến tôi gục đổ

Từ trước đến giờ tôi luôn tự hào về cuộc hôn nhân của mình. Tôi và chồng đều là tình đầu cũng như tình cuối của nhau. Yêu nhau 2 năm rồi về chung sống một nhà sau một đám cưới rình rang. Tôi đã nghĩ mình sẽ mãi mãi sống trong hạnh phúc, sẽ mãi cười viên mãn như vậy. Nhưng đời đúng là chẳng ai học được chữ ngờ.

Chồng tôi sau khi cưới cứ như biến thành người khác. Hồi yêu nhau anh quan tâm tôi, thương yêu, lãng mạn bao nhiêu thì giờ anh chẳng khác nào người xa lạ. Đến nỗi nhiều lúc tôi phải gào lên: "Em còn thua cả người dưng đúng không?".

Vợ chồng mới cưới mà anh chẳng hào hứng gì khi đi bên cạnh tôi. Đi siêu thị, đi dạo phố tôi có ôm tay anh thì ôm, không thì hai đứa bước song song như những người bạn. Có khi anh còn đi trước tôi đi sau như người qua đường. Anh sợ nắm tay vợ ở chỗ đông người còn hơn sợ cọp.

Sống với nhau 4 năm nhưng tôi chưa từng nhận được một tin nhắn hỏi ăn cơm chưa? Cũng chưa một lần anh ngỏ ý sẽ đưa mẹ con tôi đi ăn đi chơi. Hiếm hoi những lần anh đưa đi đều do tôi chủ động lên kế hoạch trước mà mặt anh vẫn nhăn như khỉ ăn phải ớt.

Cam chịu 4 năm, vậy mà một câu nói của chồng khiến tôi gục đổ - Ảnh 1.

Người ta đau đớn còn có chồng để vịn, để được an ủi, tôi thì phải tự gồng chịu đựng hết. (Ảnh minh họa)

Tủi nhất là hồi tôi sinh con. Trong phòng sinh có 6 người chắc chỉ tôi là thê thảm nhất. Chồng tôi chở tôi xuống rồi không thèm lên phòng chờ sinh với vợ. Anh nói đó là chỗ đàn bà sinh đẻ, dơ dáy hôi tanh anh không chịu được. Người ta đau đớn còn được vịn vai chồng, được chồng xoa lưng, tôi thì tự cắn răng chịu đựng. Thấy thế mẹ chồng tôi mới đăng kí cho tôi qua khu sinh đẻ dịch vụ cho sạch sẽ. Khi này ông chồng vô trách nhiệm mới chạy lên nhìn tôi một chút rồi lại xuống quán nước ngồi. Tôi vào phòng mổ anh cũng chẳng biết.

Khi chuyển ra phòng với con thì chồng tôi chạy lên nhìn con một cái rồi lại đi. Trước khi đi không quên phán: "Sao nhìn nó giống con chuột con quá!".

Suốt những ngày sau anh chỉ lên khi đưa cơm cho tôi. Còn lại tôi phải tự lo hết. Mới sinh mổ đau đớn nhưng tôi phải tự đi vệ sinh, tự bồng bế con. Nhìn chồng người ta bón cơm lau mặt cho vợ mà tôi buồn không thể tả. Đôi lúc nghĩ lại tôi vẫn còn hận anh.

Giờ con trai 3 tuổi rồi nhưng số lần anh tắm cho con đếm đầu ngón tay không hết. Còn cho con ăn, chỉ con học, đưa con đi chơi đều do tôi làm. Mấy người hàng xóm khen tôi giỏi vừa làm cha vừa làm mẹ và chê bai chồng vô trách nhiệm.

Chính vì ít gần gũi nên con trai tôi suốt ngày quấn theo mẹ chứ chẳng chịu chơi với ba. Chồng tôi đi làm về là tắm rửa sạch sẽ rồi cà phê hoặc đi nhậu chứ ít khi ở nhà. Vừa đi làm vừa lo việc nhà nên tôi thường hay bệnh vặt. Mỗi lần đổ bệnh đều gắng sức chứ không ỷ lại được vào chồng.

Nhưng lần bệnh này thì tôi không gắng được nữa. Tôi ngất xỉu khi đang làm ở công ty. Đồng nghiệp tôi gọi cho chồng nhưng anh lấy lí do đang bận để phó mặc tôi. Mọi người đưa tôi đến bệnh viện, lo thủ tục xong xuôi rồi chiều chồng tôi mới đến.

Cam chịu 4 năm, vậy mà một câu nói của chồng khiến tôi gục đổ - Ảnh 2.

Câu nói của anh khiến tôi sốc kinh khủng. (Ảnh minh họa)

Suốt mấy hôm nằm viện tôi được chồng cho ăn cơm hộp. Đã thế anh còn hằn học nói vì tôi, anh khổ. Đi làm mệt mỏi còn phải đi mua cơm phục vụ vợ. Chán chường tôi bảo anh đừng mua và cũng đừng đến viện nữa. Hôm sau anh không đến thật. Đợi anh tới gần 1 giờ không thấy, tôi phải nhờ người đi mua giúp. Cầm hộp cơm khô khốc trên tay, tôi chạnh lòng vô cùng chỉ ước chồng mình có thể nấu cho mình một bữa cháo thôi.

Xuất viện nhưng tôi vẫn xin nghỉ làm để dưỡng sức. Mấy ngày ở nhà mang tiếng là nghỉ dưỡng sức mà mọi công việc tôi đều phải làm.

Chiều hôm qua tôi đuối sức quá, cả người bủn rủn không nhấc tay lên được mới gọi chồng. Anh về với vẻ mặt nhăn nhó khó coi. Nấu ăn thì anh khua chén bát rầm rầm. Tắm cho con thì nạt nộ thằng bé phát khóc. Cứ như anh làm để dằn mặt tôi không bằng.

Bực mình tôi nói anh đừng quát con nữa thì anh quay sang chửi tôi: "Còn sức dạy đời người khác thì dậy mà làm. Đúng là phế vật vô dụng". Tôi sốc kinh khủng khi nghe câu nói đó.

Suốt cả đêm tôi không sao ngủ được. Tôi chỉ bệnh thường thôi anh đã chửi tôi phế vật rồi. Sau này tôi bệnh nặng hơn thì anh chắc sẽ bỏ mặc tôi chết luôn quá. Chưa bao giờ tôi thấy cuộc hôn nhân của mình rơi vào vực thẳm thế này. Tôi có nên từ bỏ anh để anh sống yên thân mà tôi cũng nhẹ lòng hơn hay tìm cách thay đổi anh?


Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình

Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình

Nếu bạn thực sự yêu một người, đừng rời bỏ người ấy. Không bao giờ rời bỏ. Bởi vì có thể bạn không biết được, tình yêu đó có ý nghĩa thế nào với người ấy đâu. Đôi khi nó có giá của cả một mạng người. Hãy trân trọng và giữ gìn tình yêu của mình. Chiến đấu vì nó. Và bạn sẽ không bao giờ hối hận.


Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình
ảnh minh họa

Câu chuyện bắt đầu với một anh chàng tên Paul và một cô nàng tên Ella. Cả hai đang là sinh viên đại học.

Một ngày hè, cả hai gặp nhau lần đầu tiên trên sân bóng rổ của trường. Ngẫu nhiên, họ được xếp chơi chung một đội. Hôm đó cả hai đều rất vui.

Lúc về, Ella giả vờ hỏi mượn điện thoại của Paul rồi gọi vào máy mình. Thế là cô có số của Paul. Sau đó, Ella gửi tin nhắn cho Paul, giả vờ như mình nhầm số. Paul trả lời lại. Ella lại gửi tiếp tin nhắn khác. Cứ thế, họ nhắn tin qua lại. Từ nhắn tin, họ chuyển qua gọi điện. Từ nói chuyện trên điện thoại, họ hẹn hò gặp nhau. Và rồi tình yêu đến với họ lúc nào không biết. Cả hai những tưởng, họ sẽ ở bên nhau cho đến cuối đời. Tình yêu của họ sẽ là vĩnh cửu.

Nhưng ba má Ella thì không nghĩ vậy. Họ cho rằng Paul không xứng với Ella và rằng chuyện yêu đương nhảm nhí hiện giờ sẽ phá hỏng tương lai tươi sáng của con gái họ.

Ella không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với ba má mình. Ella muốn chia tay. Paul không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với Ella hòng cứu lấy tình yêu của hai người. Anh chỉ có một lựa chọn duy nhất: để Ella bước khỏi cuộc đời mình. Ella bị buộc đi du học ở nước ngoài. Vậy là hai người mất luôn liên lạc.

Đau đớn thật đó. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua.

Năm năm sau, lúc này cả hai người đều đã trưởng thành và tự lập, Ella vẫn còn độc thân và Paul thì có người yêu khác, Mary. Nhưng sâu thẳm tâm hồn, Paul chỉ yêu duy nhất một mình Ella thôi. Chỉ là, anh không có cơ hội để nói với cô điều đó.

Một lần, đang cùng Mary dạo phố, Paul vô tình trông thấy Ella. Cô thật sự chỉ đứng phía bên kia đường thôi. Chỉ cách anh có một sải chân. Trái tim anh như ngừng đập. Thật sự không rõ bản thân đang làm gì nữa, anh vùng người chạy băng qua đường, bỏ mặc Mary ở lại phía sau. Bần thần và ngơ ngẩn, anh đã không nhìn thấy một chiếc xe tải đang chạy tới.

Lúc Mary hét lên kinh hoàng cũng là lúc Ella quay người nhìn lại. Cô nhận ra khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy. Trái tim cô cũng như ngừng đập.

Ella nhào vào đám đông đang tụ tập. Paul vẫn còn thở. Bên cạnh anh lúc này là Mary, đang nói trong nghẹn ngào: “Paul, anh không được bỏ cuộc… hãy gọi tên em, hãy gọi 100 lần, 1000 ngàn lần… được không anh? Đừng ngừng lại, gọi tên em… đừng nhắm mắt, anh… mở mắt ra nào và hãy gọi tên em…”

Paul được đưa đến bệnh viện. Cả Mary và Ella đều đi theo. Họ không biết nhau. Mỗi người đứng một góc, cúi đầu cầu nguyện.

Vị bác sĩ trở ra, đứng trước mặt Mary và nói: “Cô Ella, chúng tôi xin lỗi, anh ấy đã bỏ cuộc sau khi gọi tên cô được 157 lần. Chúng tôi đã cố gắng hết sức.”

Mary gục người khóc nức nở, cô không quan tâm đến chuyện vị bác sĩ ấy đã gọi nhầm tên.

Nếu có 11 dấu hiệu này hai bạn đang có tình yêu đẹp thực sự

XEM VIDEO CLIP:

Chỉ có Ella, người run rẩy quỵ ngã nơi góc phòng là thấu hiểu. Cô biết tại sao Paul ngừng lại ở lần thứ 157. Bởi vì đó là ngày họ chia tay nhau. Ngày 15 tháng 7. Năm năm, cô đã bỏ rơi tình yêu của mình đến 5 năm. Và bây giờ nỗi đau gấp ngàn lần ngày trước đang quật vào tim cô. Đau đớn.

Nếu bạn thực sự yêu một người, đừng rời bỏ người ấy. Không bao giờ rời bỏ. Bởi vì có thể bạn không biết được, tình yêu đó có ý nghĩa thế nào với người ấy đâu. Đôi khi nó có giá của cả một mạng người. Hãy trân trọng và giữ gìn tình yêu của mình. Chiến đấu vì nó. Và bạn sẽ không bao giờ hối hận. 

 

Câu chuyện tình yêu đẹp như trong cổ tích

XEM VIDEO CLIP:

Bàng hoàng trước những món quà của chồng (P2): Bí mật của người chồng tốt

Bàng hoàng trước những món quà của chồng (P2): Bí mật của người chồng tốt

Sức khỏe mẹ tôi ngày càng tốt lên. Hàng ngày đi làm về anh lại đến thăm mẹ, trò chuyện cùng bà. Yêu nhau được 4 tháng thì mẹ tôi đã đòi nhận anh làm rể. Vì thế, chúng tôi quyết định tổ chức hôn lễ.

Ngày được khoác tay anh vào lễ đường, tim tôi rộn ràng, môi không ngừng mỉm cười. Người ta lấy chồng khóc lên khóc xuống vì xa cha mẹ, tôi lấy chồng lại thấy một màu hồng hạnh phúc. Bởi tôi tin, anh chắc chắc sẽ không để tôi khổ, sẽ không làm tôi đau lòng.

Anh là một người chồng tốt. Vì anh không có mẹ nên tôi cũng chẳng phải làm dâu. Cuộc sống của tôi sướng đến độ chính tôi cũng không ngờ. Chồng tôi làm hết tất cả việc nhà. Giặt giũ, cơm nước, lau dọn nhà cửa. Bố chồng tôi cũng phải công nhận rằng tôi quá sướng, chẳng bao giờ thấy anh chiều ai như vậy cả.

Chỉ có điều thu nhập của vợ chồng tôi bấp bênh quá nên chẳng thể chi tiêu thoải mái được. Tôi cũng hay tâm sự với anh tôi thích món này món kia nhưng không có tiền để mua. Anh đều nói sẽ cố gắng dành dụm tiền để tôi không phải thua thiệt bất cứ ai.

Bàng hoàng trước những món quà của chồng (P2): Bí mật của người chồng tốt - Ảnh 1.

Anh là một người chồng tốt, đảm đang. (Ảnh minh họa)

Một hôm, anh điện về bảo tôi thay váy đẹp, trang điểm cẩn thận, anh sẽ đưa tôi đi nhà hàng ăn một bữa no say. Tôi ngạc nhiên, sửng sốt vì hồi giờ khái niệm đi nhà hàng chưa bao giờ tồn tại trong đầu tôi. Vậy mà hôm nay chồng tôi lại nói đến chuyện đó một cách nhẹ như lông hồng.

Hơn 6 giờ chiều anh về, vẻ mặt rạng ngời, cười tươi rói. Suốt dọc đường đi anh nhất định không chịu kể tôi nghe lí do buổi đi ăn này. Khi gọi món, tôi cứ chăm chăm nhìn vào giá tiền. Món nào cũng mắc quá. Thấy tôi do dự, anh lấy menu và gọi toàn những món ngon tôi thích. "Lâu lâu đi ăn thì phải thoải mái em ạ. Em đừng ngại, anh có tiền mà". Anh nhìn tôi cười.

Trong lúc đợi thức ăn, anh mới nói anh đã được nhận làm tài xế riêng cho giám đốc một công ty thực phẩm nước ngoài. Lương anh giờ rất cao nên không cần phải chi tiêu quá tiết kiệm nữa. Anh hào hứng khoe anh phải phỏng vấn, thử việc cả buổi sáng mới được nhận vào làm. Anh nói cười tít mắt, hỏi tôi có thấy chồng mình giỏi không? Buổi tiệc hôm nay anh đãi tôi cũng bằng chính tiền lương tháng đầu. Rồi anh rút ra một sấp tiền dày đưa tôi. Hôm ấy, anh đã đưa tôi đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.

Từ hôm nhận việc mới, chồng tôi bắt đầu thay đổi. Anh hay đi công tác với lí do "Sếp ở đâu, anh phải ở đó". Nghĩ chồng đi vì công việc nên tôi không thể bắt anh ở nhà được, càng không thể tỏ thái độ không vui. Mà lần nào về anh cũng mua quà cho tôi. Khi thì cái túi xách giá vài triệu bạc, khi thì váy áo, khi thì son phấn. Đôi lúc anh còn đưa tôi đi du lịch hai ba ngày để bù lại khoảng thời gian anh đi công tác. Như vậy thử hỏi sao tôi nghi ngờ chồng mình được.

Bàng hoàng trước những món quà của chồng (P2): Bí mật của người chồng tốt - Ảnh 2.

Nhiều khi đang đi chơi với vợ anh cũng bỏ mặc tôi chỉ sau một cuộc điện thoại. (Ảnh minh họa)

Thời gian làm việc của chồng tôi cũng không còn cố định nữa. Bất cứ khi nào nhận được điện thoại là anh lại đi. Có khi đang ngủ giữa đêm anh cũng đi. Có khi đang đi ăn nhà hàng với tôi, nhận điện thoại là anh gãi đầu gãi tai rối rít xin lỗi. Tôi giận hờn, trách móc anh cũng đi cho bằng được.

Bực mình quá, tôi đòi anh chuyển việc. Tôi cần chồng chứ không cần tiền nhiều mà phải thui thủi một mình. Tôi không muốn cứ liên tục bị chồng bỏ rơi giữa chừng chỉ vì một cú điện thoại của sếp. "Vì tương lai, vì con em à. Để anh đi một thời gian nữa, ổn định hơn anh sẽ chuyển việc khác theo ý em". Lần nào anh cũng nói thế, cũng hôn tôi rồi lại vội vã đi.

Tôi chỉ không ngờ, đằng sau những món quà đắt tiền chồng vẫn tặng tôi, đằng sau những sấp tiền dày cộm lại là cả một bí mật đáng sợ, bàng hoàng.

(Còn tiếp)


Chuyện quái quỷ gì đã xảy ra trong phòng thi vấn đáp?

Chuyện quái quỷ gì đã xảy ra trong phòng thi vấn đáp?

Nếu các anh chị nuôi mộng vào đại học, thì, hãy nhìn người đi trước mà chuẩn bị tinh thần nhé.


Ảnh minh hoạ
Ảnh minh hoạ

Tôi cũng từng là sinh viên, đã bao lần bước vào rồi lại bước ra cái phòng thi ấy. Tưởng như kinh nghiệm sẽ giúp tôi vững tin hơn mỗi lần đi thi, Nhưng thực tế là:

Đây là 2 ví dụ điển hình mà tôi được người đi trước truyền lại để răn dạy "đời sau":

Câu chuyện thứ nhất:

Thí sinh đầu bước vô phòng thi. Ông thầy hỏi:

- Cái nào nhanh hơn, ánh sáng hoặc âm thanh?

- Tất nhiên là âm thanh!

- Căn cứ vào đâu?

- Khi em bật ti-vi lên... trước tiên em nghe được tiếng... sau đó mới thấy hình.

- Rớt. Mời thí sinh kế tiếp.

Thí sinh kế đi vô và cũng bị hỏi y chang như vậy.

- Dĩ nhiên là ánh sáng!

Thầy (cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe câu trả lời):

- Em có thể giải thích tại sao không?

- Khi em bật ra-đi-ô... em thấy cái đèn đi-ốt cháy sáng lên trước... sau đó mới nghe âm thanh.

- ĐI RA! Rớt! Kêu thí sinh cuối vô!

Lần này thầy giáo moi ra đèn pin và cái còi. Trước mặt học trò, ông bật đèn và bấm còi cùng một lúc.

- Em nhận được cái gì trước: ánh sáng hoặc âm thanh?

- Ánh sáng.

- Tốt! Tại sao?

- Dễ ợt! Đôi mắt con người nằm trước hai lỗ tai.

Câu chuyện thứ hai:

Sinh viên trường Y đến thi vấn đáp với giáo sư. Giáo sư hỏi:

- Nếu muốn cho người bệnh tháo mồ hôi thì anh sẽ làm gì?

- Tôi sẽ cho bệnh nhân dùng các thức uống nóng.

- Ví dụ?

- Như trà nóng, thuốc, nước hoa hồi.

- Nếu các thứ đó không công hiệu?

- Tôi sẽ dùng dầu xoa, cho ngửi êphin.

- Nhưng nếu không được thì sao?

- Tôi sẽ dùng các thứ dụng cụ thủy ngân.

- Nhưng vẫn không công hiệu thì sao?

- Tôi sẽ dùng các thứ thuốc, như saphơnran, xanxapêren...

Anh sinh viên vừa trả lời vừa lau mồ hôi nhỏ giọt.

- Nếu những phương thuốc đó cũng không đủ công hiệu?

- Thì tôi sẽ đưa bệnh nhân đến thi vấn đáp với giáo sư!


Các nhóc tì chơi trốn tìm ngây thơ hài hước

Các nhóc tì chơi trốn tìm ngây thơ hài hước

Ngây thơ như trẻ con quả không sai, chơi trốn tìm mà mặc định chỉ cần bé không nhìn thấy là trốn "kín đáo" rồi.


Con trốn kỹ lắm rồi nha, không tìm được đâu.
Con trốn kỹ lắm rồi nha, không tìm được đâu.

Haha, trốn vào thùng này thì quá kín đáo luôn rồi.

Không ai nghĩ con sẽ trốn ở góc này đâu.

Ngồi yên, giữ im lặng thì còn lâu mới tìm thấy.

Con trốn xong rồi, bố đi tìm xem nào.

Nhìn thấy cá sấu là sợ rồi, sẽ không ai thấy con đằng sau đâu.

Wow, nhóc con trốn ở đâu rồi mà kỹ thế nhỉ?

Em yên tâm đi, anh đảm bảo chỗ này rất kín đáo.

Con trốn xong chưa để mẹ đi tìm nhé.

Phải vào đây giả vờ như là một món đồ chơi vậy.

Sao hôm nay nhà mình lại có hai cây đèn vậy mẹ?

Mọi người ra cửa nhớ tránh giùm cái thảm nhé.

Trốn ở đây vừa kín đáo, mà còn quan sát được bên ngoài nữa.

Mình mặc áo trắng phải trốn ở cột trắng mới khó tìm.

Ơ hay, con còn chưa trốn xong cơ mà.


Loading...