Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyen-ngan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyen-ngan. Hiển thị tất cả bài đăng
Chết đứng vì bố mẹ vội vã đi bàn chuyện cưới xin trong khi bạn gái chưa nhận lời cầu hôn

Chết đứng vì bố mẹ vội vã đi bàn chuyện cưới xin trong khi bạn gái chưa nhận lời cầu hôn

Tôi mới chỉ gần 30 tuổi nhưng cũng được coi là người đàn ông khá thành đạt. Tôi không học đại học mà đam mê kinh doanh từ nhỏ. Ngay từ khi còn là học sinh cấp 3, tôi đã tập tành buôn bán những thứ nhỏ nhặt. Vì vậy, việc tôi làm chủ 3 cửa hàng thời trang tại thành phố khiến không ít người trầm trồ.

Ông trời không cho ai tất cả bao giờ. Sự nghiệp lên như diều gặp gió nhưng đường tình duyên của tôi lại khá lận đận. Tôi mới trải qua một mối tình nhạt nhẽo không hơn không kém. Cũng vì công việc bận rộn quá, không có thời gian dành cho người yêu nên chúng tôi không duy trì được bao lâu.

Trong một lần đi chơi cùng đám bạn, tôi đã gặp em. Em hiền lành, ít nói nhưng rất biết quan tâm người khác. Tôi chủ động làm quen với em và từng bước tiến tới. Em rất thông cảm cho công việc bận rộn tối ngày của tôi. Chúng tôi yêu nhau được vài tháng. Nghe tôi kể nhiều về bạn gái nên bố mẹ cứ giục dẫn em về ra mắt. Thế rồi em cũng đồng ý.

Chết đứng vì bố mẹ vội vã đi bàn chuyện cưới xin trong khi bạn gái chưa nhận lời cầu hôn - Ảnh 1.

Tôi chủ động làm quen với em và từng bước tiến tới. (Ảnh minh họa)

Bố mẹ tôi ưng lắm, luôn miệng khen em đảm đang lại dịu dàng. Bản thân tôi cũng chưa tìm ra điểm trừ nào ở em cả. Có điều kiện kinh tế tốt nên tôi rất chiều em, lại thường xuyên quà cáp cho bố mẹ em nữa. Tuy nhiên, bố mẹ em là người khá kỹ tính. Nhiều lần tôi xin phép đưa em đi chơi, bố mẹ em đều dặn dò rất kỹ.

Về phía nhà tôi, bố mẹ tôi phấn khởi lắm. Thấy vậy, tôi nói chuyện với bạn gái để gia đình hai bên gặp mặt. Một tuần sau, nhận được sự đồng ý của gia đình em, tôi vui sướng vô cùng. Sau buổi gặp mặt hai nhà, thấy bố mẹ hai bên đều thuận lòng, tôi và em đều nghĩ hai đứa sẽ nên duyên.

Thế nhưng, mọi chuyện lại chẳng hề tốt đẹp như tôi nghĩ. Bố mẹ tôi làm kinh doanh nên tính tình phóng khoáng, khác hẳn với bố mẹ em. Gia đình bạn gái chuyện gì cũng quyết định cẩn trọng và suy trước tính sau.

Sau hôm gặp mặt, bố mẹ tôi đã tính ngay đến chuyện lâu dài. Tôi không rõ ông bà đã chuẩn bị từ bao giờ mà lại nhanh chóng đến vậy. Bố mẹ nói, hai đứa rất hợp tuổi, nếu không có gì thay đổi thì sẽ cưới ngay đầu tháng 5 này. Khi tôi còn chưa hiểu chuyện trăm năm của mình được quyết định từ bao giờ thì bố mẹ đã tuôn một tràng "cưới vợ phải cưới liền tay", "ngày lành tháng tốt đầu năm không thể bỏ lỡ"…Tôi cố giải thích nhưng bố mẹ vẫn giữ nguyên quyết định đó. Vì thế, tôi một mặt lấy lí do để tôi suy nghĩ lại cho bố mẹ tạm quên đi, một mặt thăm dò bên nhà em quyết định thế nào.

Không ngờ bố mẹ tôi nóng vội, đúng một tuần sau ngày mà bố mẹ tôi nói chuyện cưới xin, tôi đi làm về thì nhận được cuộc gọi từ em. Khi tôi vừa bắt máy thì em đã nói liên hồi. Thì ra, bố mẹ tôi không thấy tôi động tĩnh gì nên đã tự ý sang bên nhà để thưa chuyện với bố mẹ em và đặt vấn đề cưới hỏi luôn.

Chết đứng vì bố mẹ vội vã đi bàn chuyện cưới xin trong khi bạn gái chưa nhận lời cầu hôn - Ảnh 2.

Bố mẹ tôi không nghĩ rằng chuyện trọng đại này lại khiến bố mẹ em giận như vậy. (Ảnh minh họa)

Khi bố mẹ tôi ra về, bố mẹ em đã mắng em tự ý quyết định chuyện này, không tôn trọng họ. Em giải thích thế nào bố mẹ cũng không nghe. Bố mẹ em cũng nghĩ như lẽ thường, không lí nào bố mẹ tôi lại tự ý nói chuyện này khi hai đứa chưa đồng ý.

Tôi nghe em nói, bố mẹ em còn dọa không cưới xin gì nữa. Tôi cũng rối trí, không biết làm sao, chỉ biết động viên em bình tĩnh rồi xoa dịu bố mẹ. Về đến nhà, tôi hỏi chuyện bố mẹ thì nhận được câu trả lời rất thản nhiên. Bố mẹ nói, là vì tôi ngần ngừ không quyết nên bố mẹ tôi phải làm vậy. Bố mẹ tôi không nghĩ rằng chuyện trọng đại này lại khiến bố mẹ em giận như vậy.

Tôi có giải thích thêm nữa thì bố mẹ tôi cũng không hiểu cho tôi. Ông bà cũng làm căng, nói tôi không phải kém cỏi gì mà nhà bên đó làm cao. Nếu họ chưa muốn thì cũng khỏi cưới luôn. Giờ đây, đầu tôi như rối như mớ bòng bong, không biết làm sao gỡ ra.


Mất Tết

Mất Tết

Nhiều người trẻ kêu rằng, càng ngày càng chán Tết, Tết gì mà nhạt thế, thậm chí chán hơn ngày thường. Tôi thì nghĩ rằng, các bạn chán Tết bởi các bạn đang tự đánh mất Tết.


Mất Tết
ảnh minh họa

Bài viết này tôi không đề cập đến yếu tố khách quan, tôi chỉ nói đến yếu tố chủ quan, tức là ý thức của người trẻ với Tết. Chẳng hạn với những món ăn ngày Tết, đôi khi chúng ta chỉ chủ động thụ hưởng, kiểu khoanh tay chờ, nếu thấy ngon thì ăn, dở thì thôi bỏ đi. Vậy thì những thứ thuộc về ngày Tết mà chúng ta đang cảm thấy sẽ mất dần đi, là một phần do chính chúng ta, đừng đổ lỗi cho khách quan.

Có bạn nói rằng, ngày xưa chúng ta nghèo thì thèm thịt, giờ giàu rồi thì không thèm thịt nữa, nên mâm cỗ Tết sẽ không còn nhiều giá trị. Điều đó chỉ đúng một phần. Nhưng đôi khi không phải ăn vào thấy ngon mới vui, mà cách chúng ta chuẩn bị nó, chế biến nó, sẽ gắn kết mọi người lại với nhau. Ngày xưa người mổ lợn, người gói bánh, người giã giò... rồi làm cỗ và chúng ta đều thưởng thức cỗ rất ngon.

Bây giờ bạn vẫn có thể làm thế, dù khi ăn có thể chúng ta không thấy ngon nữa, thậm chí chúng ta không cần ăn, nhưng rõ ràng, cái không khí bà cọ lá, mẹ gói bánh, con buộc bánh rồi những câu chuyện râm ran trong cái không khí ấy, nó chính là Tết đấy, chứ đâu phải đơn thuần chỉ là ăn ngon đâu.

Là vì, đêm giao thừa các bạn cũng vẫn lượn phố, vẫn cày games, vẫn tụ tập bạn bè... như ngày thường. Trong khi đêm giao thừa là lúc cả nhà sum họp, bạn có thể nói với bố năm qua con chưa làm được cái này, hứa với mẹ sang năm con sẽ làm tốt cái kia, trò chuyện thủ thỉ với ông bà về hồi trẻ như cháu thì ông bà chơi Tết ra sao. Trong một không gian thơm ngát hương trầm với mâm cỗ, ngũ quả, đào quất, đấy là hương vị Tết!

Là vì, bạn ngại theo bố mẹ về quê trước hoặc trong Tết. Về quê không có bar, không cafe, 3G thì yếu, chả lướt "phây-búc" tám chuyện được. Trong khi các làng quê đón tết cổ truyền vẫn giữ nguyên phong tục, thì bạn đã bỏ lỡ cơ hội được đi chợ Tết quê với đông nghẹt người và hàng trăm thứ hàng hóa quê, không được cảm giác thịt lợn, giã giò, gói bánh chưng, luộc bánh, không có cảm giác thiêng liêng khi ra nghĩa trang thắp hương mời các cụ về ăn Tết.v.v...

Và nhiều thứ tương tự khác khiến bạn mất đi những điều ý nghĩa của ngày Tết.

Giờ bạn thử hào hứng lên kế hoạch xem Tết này tặng bố mẹ cái gì, muốn mua sắm cái gì, muốn theo bố mẹ về quê ngày nào, mong được gặp lại những ai trong họ hàng bản quán, muốn khoe với các bác ở quê điều gì, muốn lì xì những ai. Chỉ khi bạn thực sự yêu quý những phong tục cổ truyền ngày Tết, thì Tết mới có giá trị trong bạn.

Còn bạn nghĩ Tết cũng chỉ đơn thuần là vài ngày nghỉ, thì bạn sẽ không bao giờ có Tết dù bạn đang sống trong những ngày Tết.


Hãy cứ im lặng đi

Hãy cứ im lặng đi

Cách đây 2 tuần, anh nhận ra mình chỉ là người thay thế. Anh quyết định chấm dứt mối quan hệ này. Anh nghĩ chấm dứt có lẽ sẽ tốt hơn cho cô. Sẽ chẳng ai có thể nói năng gì về 2 người. Vậy thì ai là người có lỗi?


Hãy cứ im lặng đi
ảnh minh họa

- Đi sinh nhật của Linh đi anh!

- Xin lỗi, có em thì không có anh. Anh không muốn phải nhìn thấy em nữa. Như vậy sẽ tốt hơn cho em đấy.

Cô ngỡ ngàng, không ngờ anh lại tuyệt tình như thế. Biết là không còn gì trong nhau nhưng cũng đâu cần phải lạnh nhạt như vậy.

Anh học cùng lớp, đã từng có tình cảm với cô. Cô cũng vậy. Cả hai dù không nói ra nhưng cũng hiểu được tình cảm của người kia dành cho mình. Nhưng đó chỉ là tình cảm vụng trộm và vô định. Cô đã có người yêu, nên tình cảm dành cho anh chỉ ở mức giới hạn. Có lẽ cô không muốn mình bị mang tiếng là đa tình.

Cách đây 2 tuần, anh nhận ra mình chỉ là người thay thế. Anh quyết định chấm dứt mối quan hệ này. Anh nghĩ chấm dứt có lẽ sẽ tốt hơn cho cô. Sẽ chẳng ai có thể nói năng gì về 2 người. Vậy thì ai là người có lỗi?

- Anh đi đi, Em sẽ ở nhà! Đừng vì chuyện của mình mà làm mọi người không vui.

- Không thích!

- Anh nghĩ mình có thể tránh mặt nhau mãi không? Anh có thể nghỉ học luôn để không nhìn thấy em không?

...

- Anh yêu thương em làm gì để rồi phải như thế này nhỉ? Anh đang làm mọi thứ trở nên tồi tệ. Anh đang hi sinh hay là đang ích kỉ? Anh muốn em thôi không nghĩ về anh nữa nên làm như vậy à?

...

- Sao anh im lặng, Là tại em gây ra sao? Sao anh bắt em phải gánh chịu cái hậu quả này. Giá như anh mạnh mẽ hơn một chút, anh tạo cho em cảm giác an toàn hơn một chút thì mình đâu thế này. Em thật không hiểu nổi!

- Có gì đâu chứ! Anh và em không còn gì. Giờ thì an toàn rồi đấy! chẳng phải bên em đã có một người tạo cho em cảm giác ấy rồi ư? Đừng nhắc chuyện quá khứ nữa! Qua rồi!

- Không nhắc là không nhắc thế nào. Anh cho rằng anh làm vậy em sẽ ghét anh, sẽ hận anh sao? Anh nghĩ em sẽ bỏ mặc, thôi không nghĩ về anh nữa để về bên tình yêu mà em đã chọn sao? Anh càng cố gắng, em càng cảm thấy ngột ngạt và day dứt. Anh đối xử với người mình từng yêu thương như thế đó hả? Anh muốn em hạnh phúc mà làm như thế đó hả? Hay cuối cùng anh chỉ muốn em day dứt nhiều hơn. Anh nghỉ học em mặc xác anh đấy. Anh nói đúng, bản chất của tình yêu là đau khổ.

- Ừ! Mặc xác anh. Vậy thì đừng gọi hay quan tâm anh làm gì. Bản chất của tình yêu là sự đau khổ! Nhưng em không phải là người được nói câu đó với anh đâu. Em đau khổ vì ai? Vì anh hả? Thật nực cười. Người em yêu là ai thế? Ai đã từng nói chỉ thương hại anh nhỉ!

Lúc nào cũng thế, cô luôn đem tình yêu ra để trách móc anh, dù rằng điều đó khiến anh phải đau xót. Nhưng cô làm sao biết được. Sự đau đớn và hụt hẫng khiến anh như gục ngã, chiếc điện thoại như muốn vỡ tan vì sức ép lòng bàn tay của anh. Căn phòng im lặng, mắt anh cay cay, có lẽ anh không kiềm chế được mình.

- Em thương hại đấy, thì đã sao? Hơn anh gấp ngàn lần, em mới chính là người muốn quên, muốn hận, muốn xóa hết những gì liên quan tới anh trong kí ức. Nhưng em không làm được. Một người mà mình đã có tình cảm thì đâu dễ gì vứt bỏ.

- Em muốn hả? sao không làm đi? Anh xin em đấy! đi ra khỏi cuộc sống này của anh đi. Mà thôi! Không nói nữa. bây giờ tóm lại là anh chán. Dẹp hết đi.

- Không có dẹp gì hết. Em không cam tâm, em thực sự rất tức. Anh đưa em đến cái hiện tại như thế này rồi vứt bỏ bắt em phải gánh chịu sao?

- Tức thì tức một mình đi ha! Hơ hơ! Gánh chịu? nghe sao mà trách nhiệm quá. Nếu như không chấp nhận được thì đó cũng chỉ là một phần của sự trả giá thôi.

- Trả giá? Em làm gì sai à? Em phải trả giá cho lỗi lầm gì?

- À không. Không có lỗi lầm gì! Mỗi người một cách nghĩ. Nói chung là.. bây giờ...Anh không cần em nữa. Được chứ!

- Em không tin! Dù anh có nói thế nào em cũng không ghét, không hận anh. Nên anh đừng cố gắng làm gì.

- Ừ! Anh chỉ nói thế thôi. Em muốn làm gì thì mặc!

- Em thật sự rất ghét anh. Anh làm em khổ, em đau đớn anh biết không? Cô nói như muốn khóc, nước mắt đã ướt đẫm 2 khóe mi.

- Em đau, em khổ, anh không quan tâm! Lúc trước ai nói anh yếu đuối không bằng một đứa con gái nhỉ? Nhìn lại mình đi em! Sao em lại ra thế này, mạnh mẽ lên chứ, đứng lên đi chứ. Hơ hơ! Thật nực cười!

Cô chợt nhớ, khi cô nói tình cảm của mình dành cho anh chỉ là sự thương hại, anh đã rất buồn. anh thay đổi, lạnh nhạt dần với cô. Khi vui thì nói chuyện, còn buồn thì lại trách móc hoặc im lặng. Sự háo thắng của tuổi trẻ khiến cô trở nên vô tâm hơn ai hết. Cô trách anh yếu đuối, không bằng một đứa con gái, cứ giả vờ lạnh nhạt mà không dám nói ra tình cảm của mình. Cô biết anh lạnh nhạt nhưng vẫn rất yêu mình, cô muốn nói ra điều đó. Thế nhưng cô không nghĩ cho cảm giác của anh. Nói ra để được gì chứ? Liệu cô có chấp nhận anh không? Chắc chắn là không, bởi lẽ cô còn một người khác gọi là "bạn trai". Đơn giản cô muốn anh nói ra chỉ để biết được anh yêu và cần cô. Đã biết bao lần anh đã nói ra tình cảm của mình. Vậy mà cô vẫn ích kỉ, chỉ xem anh như một người dự bị, một mối tình hờ. Để rồi bây giờ, không ai có thể ngờ rằng anh lại lạnh lùng và vô tình như thế. Tim cô đau nhói, anh đã thay đổi quá nhanh. Nỗi day dứt và ân hận vây kín lối. Có những thứ mất đi rồi ta mới thấy tiếc nuối

- Em là con gái, yếu đuối một chút cũng chẳng sao. Em chỉ mong sao khoảng thời gian này qua mau. Để mình được quay trở lại như lúc trước. bình thường, vui vẻ. Sẽ thật sự là địa ngục khi những ngày tiếp theo sẽ trải qua như thế này. Anh nặng lời với em làm gì? Anh thật sự ghét em như vậy hả?

- Quay trở lại như lúc trước? Sao nghe giống truyện cổ tích quá vậy! Kết thúc rồi em à. Mọi thứ hết rồi! Nhìn lại mà xem đi! Cố gắng đứng lên mà nhìn lại xem, trò chơi kết thúc rồi đúng không?

- Em không tin, sau tất cả những gì anh làm cho em thì làm sao em có thể tin tất cả chỉ là trò chơi được chứ. Anh đang dối trá, luôn sống dối lòng mình. Anh đừng như vậy nữa! Đừng cay đắng với em. Anh nói chuyện bình thường với em được không?

- Thì bình thường là thế này đây. Em muốn thế nào nữa ha. Hay em muốn anh nói yêu em gì gì đó như lúc trước? Không được đâu! Nói dối ngượng lắm. 2 năm rồi, cảm giác ngượng lên tới tận cổ. Anh không thể lừa dối mãi được. Kết thúc nhé!

- 2 năm? Cảm giác ngượng? Anh nói dối em 2 năm rồi?

- Ừ! 2 năm. Thì đã sao? Bất ngờ hả? Xin lỗi nhé! Hơ hơ! Lời nói dối thì luôn ngọt ngào. Tỉnh mộng lại và nhìn xem đâu là sự thật đi em. Làm gì có ai chấp nhận yêu một người đã có người yêu hả em. Hi sinh, cam chịu hả, đó là cái vỏ ngoài phô trương cho tình yêu thôi. Bên trong mãi là sự ích kỉ. Em trả giá cho sự tham lam của mình. Em cần một lúc 2 trái tim. Còn cái anh cần chỉ là sự tin tưởng và một chút tình cảm của em, rồi anh sẽ cho em thất vọng từ tình cảm ấy. Thế thôi!

- Anh...

- Sao?

- Đồ dối trá!

- Haha! Em sock à? Cảm giác mình giống như con lừa đúng không? Bị người khác lừa dối suốt 2 năm trời mà vẫn không nhận ra thì thật là ức chế. Ôi! Chỉ tại mình là thằng đểu. Xin lỗi nhé! Haha! Tạm biệt!

- Con người anh.. thật đáng ghê sợ. Em không bao giờ muốn gặp lại anh nữa. Chỉ mong sao anh biến mất khỏi thế giới này. Giá như có ai đó đánh chết anh em sẽ vui lắm. Anh sẽ phải trả giá cho những việc mình đã làm. Rồi anh sẽ phải gặm nhấm những nỗi đau mà mình đã từng gây ra.

Cô cúp máy, trong lòng đau đớn và thất vọng. Không lẽ 2 năm qua anh luôn lừa dối cô. Nếu là lừa dối thì sao trước đây anh quan tâm cô đến như vậy? Anh làm vậy để làm gì? Thật không hiểu nỗi trong lòng anh đang nghĩ thế nào. Cô thực sự thấy ngột ngạt, cần một nơi nào đó để giải tỏa. Cầm điện thoại, cô gọi cho con bạn thân, chỉ có hơi men mới có thể giúp cô vơi đi phần nào.

Cô uống thật nhiều, chỉ mong sao tất cả chỉ là một giấc mơ. Giấc mơ mà nửa tháng qua không phải là sự thật. Làm sao để chứng minh đây, làm sao để biết đâu là sự thật đây?

- Tao có một cách! Rồi mày sẽ biết tình cảm thật sự của anh ta! Con bạn thân mặt rạng rỡ nhìn cô.

- Cách gì?

- Đưa điện thoại đây!

Cô không hiểu, nhưng cũng miễn cưỡng rút điện thoại ra đưa.

- Tao sẽ nhắn tin thế này, nếu anh ấy còn tình cảm với mày thì chắc chắn sẽ đến.

Rrrrrrrr...rrrrr...rrrr! (one new message).

- anh den duong X di! L.A bi tai nan roi.

Anh bàng hoàng, buông đôi đũa rơi xuống sàn, vội vàng lấy xe phóng thật nhanh ra đường, chỉ kịp nói với lại.

- Mẹ ăn trước rồi dọn đi. Con đi một lát rồi về ngay!

Cô chờ đợi. Chắc chắn anh sẽ đến! Anh còn tình cảm với mình mà! Cô tự nhủ.

15 phút sau:

♫...♫...♫.....(Vũ is calling)

- Ha ha! Tao đã nói rồi mà. Thượng sách, thượng sách. Cô bạn thân nhìn cô cười đắc chí.

- Nhưng lỡ anh ấy biết mình lừa dối thì phải làm thế nào đây.

- Mày khéo lo, cứ nghe máy đi! Tới đâu hay tới đó.

Cô rụt rè cầm chiếc điện thoại, bấm trả lời rồi đưa lên tai..

- Xin lỗi! cô có phải người nhà của anh Vũ không ạ?

- Dạ.. vâng! - Giọng cô run run

- Anh Vũ bị tai nạn giao thông, chúng tôi cần người nhà đến để xác minh và làm thủ tục.

Ly bia trên tay cô rơi xuống, vỡ tan. Cô bàng hoàng, không tin vào những gì mình vừa nghe. Tại sao lại như vậy? Cô vội vàng chạy đi, thật nhanh. Trời mưa!

Cô bước đến, đám đông dang ra, chừa lại một lối đi. Anh nằm đó, bất động trên đường. Chiếc xe bị văng ra một khoảng khá xa. Người ta nói anh chạy quá nhanh, có lẽ anh đang có chuyện gì đó rất gấp. Cô vội vàng chạy đến ôm lấy anh vào lòng. Cô khóc, khóc như chưa từng đau. Những giọt nước mắt cô rơi xuống, tan nhanh vào mưa. Chiếc áo trắng của cô nhuộm sang một màu đỏ, màu máu của anh. Anh đã đi, mãi mãi.

- Anh!!! Anh tỉnh lại đi. Em xin lỗi... xin lỗi anh mà. Em yêu anh! Thật đấy. Anh đừng đi... Em không hề muốn xa anh... em không muốn anh xa em mãi đâu.... Em tin tình cảm của anh mà.. Là tại em.. em đã khiến anh phải thất vọng..Giá như anh quên em thật sự...Giá như anh bỏ mặc em và đừng tin vào tin nhắn ấy.. anh có thể lạnh lùng với em mà.. anh tỉnh lại đi. Anh......!!!

Những người bên ngoài ngậm ngùi, đau xót theo từng tiếng nấc của cô gái trẻ. Mưa vẫn rơi, ướt nhòa đôi vai của cô gái ấy. Có một thứ tình cảm không nói lên thành lời vừa vụt tắt, nước mắt đã rơi. Đến phút cuối cô cũng không kịp nói ra lòng mình!


Nam thanh niên dùng răng nâng 6 viên gạch

Nam thanh niên dùng răng nâng 6 viên gạch

Chàng trai 21 tuổi người Pakistan dùng răng cắn một viên gạch, chồng 5 viên khác lên trên và thoải mái đi lại trên đường.


Syed Tahir xếp 2 viên gạch ở hàng thứ hai so le với các viên gạch khác nhằm tạo khoảng trống để có thể dùng răng giữ chặt viên gạch dưới cùng, giữ thăng bằng cho cả chồng gạch.
Syed Tahir xếp 2 viên gạch ở hàng thứ hai so le với các viên gạch khác nhằm tạo khoảng trống để có thể dùng răng giữ chặt viên gạch dưới cùng, giữ thăng bằng cho cả chồng gạch.

Syed Tahir, 21 tuổi, làm công nhân tại thị trấn Rasool Nagar, tỉnh Punjab, Pakistan, thực hiện màn biểu diễn nâng 6 viên gạch bằng răng và đi lại trên đường khiến người dân địa phương không khỏi kinh ngạc, theo NDTV.

Story Trender cho biết Syed Tahir bỏ học từ năm lớp 7 và làm việc tại các công trường xây dựng. Quá trình làm việc giúp anh dần phát hiện ra khả năng của mình. "Gần hai năm trước đây, tôi đã nâng gạch bằng răng. Tôi rất bất ngờ và bắt đầu luyện tập để có thể nâng được nhiều gạch hơn trong một lần", Tahir nói.

XEM VIDEO CLIP:

Một đồng nghiệp của Tahir : "Tôi đã làm việc cùng Tahir trong vài năm tại nhiều công trường khác nhau. Anh ấy luôn làm những điều khác thường và khiến mọi người ngạc nhiên", Abdul Rehman cho biết. 

Tuy khả năng này của Tahir khiến gia đình lo lắng bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể gây nguy hiểm cho anh nhưng chàng trai 21 tuổi vẫn mong muốn có thể nổi tiếng, được một hãng kem đánh răng nào đó mời đóng quảng cáo. 


Chó nặng ngang voi

Chó nặng ngang voi

Balthazar, chú chó thuộc giống Great Dane, có thể là chú chó cao nhất ở Anh với cân nặng 95kg, cao hơn 1 mét và dài đến hơn 2,1 mét.


Chú chó Balthazar nặng đến 95kg
Chú chó Balthazar nặng đến 95kg

Chủ của chú là Vinnie và Dixie Monte-Irvine mỗi ngày phải bỏ ra khoảng 100 bảng, hơn 2,9 triệu đồng, để mua 30kg thức ăn. Mặc dù đã sống cùng nhau rất lâu thế nhưng cả gia đình năm người gồm Vinnie, Dixie và ba người con của họ, đều bị sốc khi đưa Balthazar đi khám và phát hiện ra chú chó nhà mình nặng đến 95kg.

"Từ khi nó còn nhỏ, chúng tôi cũng đã được bảo là nó nặng hơn các con chó khác cùng tuổi rồi. Nó không béo chút nào vì người ta vẫn có thể nhìn thấy xương sườn của nó. Hôm đó chúng tôi đưa nó đi khám vì nó có một cái chân bị yếu và người ta phải cân nó để xác định lượng thuốc có thể dùng," Vinnie kể.

Sau khi số cân hiện ra, ai trong phòng khám cũng tròn mắt và lên mạng tìm xem liệu Balthazar có thể trở thành con chó nặng nhất thế giới không.

Bathazar thích chơi cùng lũ mèo và trẻ con

Xem Video: Chú chó pitbull lớn nhất thế giới nặng 80kg

XEM VIDEO CLIP: XTaFaCJ_POA

Gia đình Vinnie còn nuôi một con chó khác là Patterdale Terrier Fifi đã được 15 tuổi. Patterdale trở thành mẹ nuôi của Balthazar khi chú chó này được gia đình mang về khi mới sáu tuần tuổi.

Mặc dù có thân hình to lớn, Balthazar lại là một chú chó rất hiền và thích chơi cùng lũ trẻ. Không những thế, Balthazar còn là bạn thân với ba còn mèo trong nhà.

"Balthazar rất bình tĩnh và thường thích ngồi yên cùng lũ mèo. Bốn con mèo và chó thường ra ngoài đi dạo cùng nhau," Vinnie kể. "Chúng tôi phải đặt mua loại giường đặc biệt trên mạng cho Balthazar bởi vì nó thường nhai nát giường. Nó cũng thường vào bếp, bếp nhà tôi to thế nhưng đôi khi nấu ăn vẫn rất vất vả".

Tổ chức Kỷ lục Guinness Thế giới không mở mục cho chó nặng nhất vì an toàn cho sức khỏe động vật.

Năm ngoái, một chú chó 3 tuổi khác tên là Major, cũng thuộc giống Great Dane ở Anh, đã được ghi nhận là chú chó cao nhất thế giới với chiều cao gần 2,5 mét. Thế nhưng nó chỉ nặng có 76kg.


Về sớm tạo bất ngờ cho chồng, không ngờ tôi mới là người "chết đứng"

Về sớm tạo bất ngờ cho chồng, không ngờ tôi mới là người "chết đứng"

Chưa bao giờ tôi nghĩ sẽ có ngày mình lâm vào hoàn cảnh như thế này. Tôi đã từng rất sợ sinh con và bắt anh phải hứa không sinh con rồi mới kết hôn. Không ngờ bây giờ tôi thấy mình ngu ngốc dại dột quá. Chính tôi đã để mất anh.

Chúng tôi kết hôn được 12 năm rồi. 12 năm trôi qua, trong nhà vẫn chỉ có 2 vợ chồng. Tôi không biết đã bao nhiêu lần anh năn nỉ tôi sinh con, nhưng vì còn muốn lo cho sự nghiệp lại sợ sinh con xong sức khoẻ và sắc đẹp sẽ tụt dốc nên tôi đều lần lữa không sinh. Tôi đề cập với anh chuyện xin con nuôi thì anh ậm ừ, thành ra cưới nhau đã lâu mà gia đình tôi chưa khi nào có tiếng trẻ con trong nhà.

12 năm kết hôn là 12 năm tôi lao vào công việc và kiếm tiền. Tôi luôn nghĩ có tiền sẽ có tất cả, chỉ cần tôi chăm lo cho nhan sắc thì anh sẽ không bao giờ có thể bỏ tôi.

Anh là một luật sư nên khá bận rộn, nhưng lúc rảnh anh lại đến công ty phụ tôi. Tôi nhớ hôm ấy hai vợ chồng đang đến công xưởng mà tôi làm giám đốc xem tiến độ làm việc thì bắt gặp một cô công nhân đang ngồi khóc. Chúng tôi có đứng lại hỏi thăm, khi cô ta ngẩng đầu lên thì tôi giật mình. Mặt cô ta đầy những vết bầm tím, khoé miệng còn rớm máu và vết thương chưa lành nữa.

Về sớm tạo bất ngờ cho chồng, không ngờ tôi mới là người chết đứng - Ảnh 1.

Chúng tôi kết hôn được 12 năm rồi. 12 năm trôi qua, trong nhà vẫn chỉ có 2 vợ chồng. (Ảnh minh họa)

Hỏi ra mới biết chồng cô ta chơi lô đề hết tiền, về đòi không có nên đánh vợ. Tôi thấy thương quá nên cho cô ta về, lúc ấy cô ta đứng lên còn chẳng vững, tôi nhờ chồng tiện đường thì chở cô ta về nhà. Trước khi anh đi tôi còn dặn đi dặn lại là cẩn thận không chồng cô ta thấy rồi không may hiểu lầm, lúc đó lại phức tạp.

Tôi cũng tưởng chuyện như thế là xong, với lại cũng lâu rồi nên tôi không còn nhớ nữa. Cho đến hôm qua khi tôi có hẹn đi đánh golf với mấy chị bạn. Đang trên đường thì trời đổ mưa, chúng tôi không còn hứng thú nữa nên về. Về gần đến nhà tôi mới sực nhớ ra đó là ngày sinh nhật chồng. Vì thế tôi đã đến tiệm bánh đặt một chiếc bánh lớn để làm món quà bất ngờ cho anh. Tôi nhắn tin cho anh và nói sẽ đi ăn với bạn đến tối muộn mới về để tạo sự bất ngờ.

Chồng tôi đặc biệt thích đeo đồng hồ hàng hiệu, mà chiếc đồng hồ anh thích là hàng giới hạn nên tôi đã đi tìm khá lâu mới mua được chiếc đồng hồ ấy. Tôi biết anh sẽ rất vui. Lúc về gần đến nhà tôi gọi lại để chắc chắn anh đang ở nhà thì giọng anh còn ngái ngủ. Tôi phấn khích vô cùng khi nghĩ đến việc anh sẽ hạnh phúc với món quà bất ngờ và đặc biệt của tôi.

Chuẩn bị xong xuôi tôi rón rén lên phòng ngủ của 2 vợ chồng vì biết anh đang trong phòng. Một tay tôi cầm chiếc bánh gato, nhưng khi tôi vừa đẩy được cửa bước vào thì trước mắt tôi không phải chỉ có mình anh. Chồng tôi vẫn nằm trên giường trong tình trạng mặc được mỗi chiếc quần lót. Còn cô công nhân ngày nào tôi thương xót thì đang vội vã cài lại áo. Trong không khí còn vương mùi đặc biệt của họ.

Lúc ấy tôi như người mất hồn, chiếc bánh cầm trên tay cũng đã rơi mất. Bởi tôi biết hai người họ vừa làm gì. Có lẽ vừa xong việc nên cô ta chuẩn bị ra về. Nếu tôi về muộn hơn 10 phút thì chắc chắn tôi sẽ chẳng biết chuyện gì đã xảy ra.

Về sớm tạo bất ngờ cho chồng, không ngờ tôi mới là người chết đứng - Ảnh 2.

Nghĩ đi nghĩ lại, tôi không hiểu tại sao anh lại hạ mình quen một người thấp kém đến vậy? (Ảnh minh họa)

Bây giờ nói lại tôi không dám nghĩ đến hình ảnh chồng mình lúc đó nữa. Vì anh chẳng quỳ xuống cầu xin tôi, cũng chẳng tỏ vẻ ăn năn gì. Anh đưa cho tôi lá đơn ly hôn trong sự bàng hoàng của tôi.

Tôi gào lên hỏi anh chỉ vì cô ta mà anh chia tay tôi sao? Vậy nhưng câu trả lời của anh khiến tôi câm nín. Anh nói anh cần một đứa con và cô ta tình nguyện sinh con cho anh.

Anh đưa tờ đơn ly hôn đã ký sẵn cho tôi: "Anh đã cho em 12 năm. Bây giờ Liên đã có thai, anh muốn con anh ra đời mà không mang một vết nhơ nào, nên tốt nhất em giải thoát cho anh".

Nói rồi anh mặc lại quần áo rồi dẫn cô ta đi. Tôi chết điếng, tôi không thua kém gì cô ta cả. Tôi có tiền nhiều hơn cô ta, sắc đẹp hơn cô ta, cũng không phải chỉ mình cô ta mới biết sinh con. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi không hiểu tại sao anh lại hạ mình quen một người thấp kém đến vậy? Tôi luôn sợ sinh con sẽ khiến tôi xấu đi, tôi muốn giữ gìn nhan sắc là vì chồng kia mà.

Tất cả mọi chuyện tôi làm là vì anh tại sao anh lại phản bội tôi? Từ hôm qua đến giờ anh chưa về nhà, cũng không nhắn tin gọi điện gì. Tôi nên làm thế nào bây giờ hả mọi người?


Những hình ảnh hài hước nhất trong ngày của các thánh đồ ăn

Những hình ảnh hài hước nhất trong ngày của các thánh đồ ăn

Chắc chỉ còn biết cúi đầu khi chứng kiến những phong cách ăn uống bá đạo trên từng hột gạo như thế này. Đói đến cào cấu ruột gan chắc cũng phải hộc máu trước các thánh ăn quá lầy quá nguy hiểm!


Thôi thì cuối tháng hết tiền đành ăn mỳ “tôm“ vậy
Thôi thì cuối tháng hết tiền đành ăn mỳ “tôm“ vậy

Ăn táo kiểu này chắc chỉ có cao thủ mới làm được

Ăn bánh mì phong cách fashionista

Món bánh mì này không biết có giá bao nhiêu nhỉ?

Thánh chăm học ăn thôi cũng khác người

Chắc các thanh niên đang thử món ăn mới: đá nướng

Món gì đây trời?!


Trúng Vietlott chục tỷ cũng chưa chắc đã phòng trộm cao thủ được đến mức câm nín này

Trúng Vietlott chục tỷ cũng chưa chắc đã phòng trộm cao thủ được đến mức câm nín này

Có lẽ khó có thể tìm thấy ở đâu những cách chống trộm "hạn hán lời" như thế này.


Đúng là không thể nhìn “mặt trước“ để đánh giá
Đúng là không thể nhìn “mặt trước“ để đánh giá

Như thế này không lo làm rơi chìa khóa.

Thời buổi "loạn lạc", đến cái gì cũng phải bảo vệ cẩn thận.

Tiền cứ phải khóa vào cho chắc

Camera phiên bản handmade

Xem Video: Những Pha ăn TRỘM cười ra nước mắt

XEM VIDEO CLIP: HuVjbV8XLtU

Tài sản cứ phải trong tầm kiểm soát

Cẩn tắc vô áy náy

Như thế này không lo bị mất xe.

Xem Video: CƯỜI BỠ BỤNG VỚI NHỮNG PHA ĂN TRỘM XE VÀ CÁI KẾT BUỒN

XEM VIDEO CLIP: 38fWc55DAF4

Dù 5 hay 55 tuổi, bạn vẫn bị người này ‘bóc mẽ’

Dù 5 hay 55 tuổi, bạn vẫn bị người này ‘bóc mẽ’

Bạn có đoán được "nhân tố bí ẩn có sức mạnh siêu nhiên" đó là ai không?


Dù 5 hay 55 tuổi, bạn vẫn bị người này ‘bóc mẽ’
ảnh minh họa

Khi con 5 tuổi:

- Con yêu mẹ!

- Mẹ cũng yêu con!

Khi con 15 tuổi:

- Con yêu mẹ!

- Mẹ không có tiền đâu!

Khi con 25 tuổi:

- Con yêu mẹ!

- Cô ấy là ai, gia cảnh thế nào?

Khi con 35 tuổi:

- Con yêu mẹ!

- Thấy chưa, mẹ đã nói là đừng có lấy cô này rồi!

Khi con 55 tuổi:

- Con yêu mẹ!

- Mẹ sẽ không ký bất cứ loại giấy tờ nào hết!


Người đàn ông ngồi ấp trứng gà suốt 3 tuần giữa Paris

Người đàn ông ngồi ấp trứng gà suốt 3 tuần giữa Paris

Màn trình diễn ấp trứng độc đáo thu hút được sự chú ý của người dân trong nhiều tuần.


Abraham Poincheval nhốt mình vào phòng kính “ấp trứng”
Abraham Poincheval nhốt mình vào phòng kính “ấp trứng”

Trong màn biểu diễn nghệ thuật tại Bảo tàng Nghệ thuật đương đại Palais de Tokyo, thành phố Paris, Pháp, nghệ sĩ Abraham Poincheval đã bắt chước một con gà mái khi ấp những quả trứng đến khi nở bằng chính nhiệt độ cơ thể.

Đúng như dự kiến, sau 3 tuần những quả trứng đầu tiên đã nở ra gà con. Poincheval sẽ rời khỏi phòng kính sau khi tất cả số trứng gà nở. Và những chú gà con sẽ được chuyển đến một trang trại địa phương gần nhất.

Nghệ sĩ Abraham Poincheval nói với các nhà báo rằng, ông thực hiện những màn biểu diễn nghệ thuật như thế này để hiểu hơn về các loài động vật hay những vật thể tự nhiên khác. Qua đó, nghệ sĩ người Pháp có thể truyền cảm hứng cho người xem qua những màn trình diễn nghệ thuật của mình.

Chú gà đầu tiên nở ra sau 3 tuần

Khoảng 3 tuần trước, nghệ sĩ Abraham Poincheval chui vào một phòng kính, trùm một chiếc chăn dày và ăn những thực phẩm giúp tăng nhiệt độ cơ thể như gừng để giữ ấm. Trong suốt thời gian này, nghệ sĩ người Pháp sẽ chỉ có 30 phút mỗi ngày để ăn uống và làm vệ sinh cá nhân. 

Nghệ sĩ Abraham Poincheval được biết đến với những màn trình diễn dị thường. Trước đó, ông đã dành 2 tuần để sống bên trong một tác phẩm điêu khắc hình con gấu hay tự nhốt mình vào một tảng đá vôi 12 tấn trong vòng 1 tuần để khám phá nội tại bản thân bằng cách sống trong những điều kiện sống không bình thường.


Mở phong bì tiền mừng cưới, tôi sốc không nói lên lời

Mở phong bì tiền mừng cưới, tôi sốc không nói lên lời

Tôi và chồng yêu nhau gần hai năm mới cưới. Chồng tôi nói chung ổn về mọi mặt, trừ dòng họ anh. Vì gần nhà nhau (nhà tôi và nhà anh cùng xã) nên tôi biết rất rõ về họ hàng nhà chồng. Họ nổi tiếng là keo kiệt, lợi dụng. Chính tôi cũng từng trở thành đối tượng lợi dụng của họ.

Lúc đó tôi còn là người yêu chứ chưa cưới và ở trọ trên thành phố để tiện đi làm. Một lần đi làm về đã thấy dì ruột của anh đứng trước nhà trọ đợi sẵn. Rồi dì ấy ngọt ngào bảo tôi với anh trước sau cũng cưới nên tôi và dì ấy cũng coi như người nhà.

Nói vòng vo đã đời rồi dì chốt lại là tôi có thể cho dì mượn 10 triệu lo công việc. Từ chối khó coi nên tôi bấm bụng cho mượn. Khi cầm tiền dì ấy còn hớn hở cảm ơn và hứa tuần sau sẽ trả đủ.

Thế mà đến tận bây giờ, dù tôi đã hàm ý đòi lại nhiều lần mà dì ấy vẫn khuất. Tức hơn nữa là đâu phải dì không có tiền. Có tiền đổi xe ga, mua máy lạnh, điện thoại xịn cho con mà nhất quyết khômg chịu trả cho tôi.

Mở phong bì tiền mừng cưới, tôi sốc không nói lên lời - Ảnh 1.

Có tiền mà nhất quyết không chịu trả tôi. (Ảnh minh họa)

Rồi em họ anh, khi đi thi đại học năm ngoái cũng lên ở nhờ phòng trọ tôi cả tuần. Đã ở nhờ còn ăn bám. Tôi đi làm về phải nấu ăn, giặt giũ giùm vì em ấy chỉ cắm đầu học. Đến lúc thi xong còn chẳng chịu về mà đòi tôi dẫn đi chơi hai đêm nữa. Khó chịu lắm nhưng tôi vẫn phải nhịn để không mang tiếng ghê gớm không biết điều.

Còn nhiều chuyện khác như nhờ tôi xin cho con cái vào công ty làm ( vì tôi là quản lí nhân sự) hay mượn váy áo, tiền bạc... tôi đều bỏ qua hết. Nhưng sau đám cưới thì tôi chán dòng họ nhà chồng tới cổ.

Trước đám cưới, chúng tôi đều tự mình đi đưa thiệp cho khách mời. Đến nhà cô dì chồng, họ đều nói sẽ đi tiền mừng cho vợ chồng tôi thật nhiều. Có người còn nói sẽ cho vàng làm kỉ niệm. Thú thật tôi quá hiểu họ nên chẳng cần họ đi tiền mừng cưới nhiều chỉ cần họ đi đủ khẩu phần ăn là được rồi. Vậy mà đêm tân hôn, mở phong bì tiền mừng cưới mà tôi sốc đến á khẩu.

Mở phong bì tiền mừng cưới, tôi sốc không nói lên lời - Ảnh 2.

Mở phong bì mừng cưới mà tôi sốc đến á khẩu. (Ảnh minh họa)

Phong bì họ hàng được tôi để riêng ra ngoài những khách khác. Dĩ nhiên là bên chồng chẳng ai cho chúng tôi chỉ vàng nào rồi. Nhưng tôi không ngờ họ tệ hại keo kiệt đến mức kinh khủng như thế. Nhà anh có tất cả 8 cô dì chú bác.

Và mọi người tin nổi không? Có tới 4/8 người phong bì đều không có một đồng tiền nào ngoài những mảnh giấy “khất nợ”. Người thì ghi “Cho bác nợ. Vài bữa nữa bán mía rồi bác trả vợ chồng con”. Người ghi dài dòng hơn tí thì chúc vợ chồng tôi hạnh phúc rồi hứa sẽ cho vợ chồng tôi bất ngờ. (Chắc tờ giấy này chưa đủ làm tôi đau tim nên muốn tạo bất ngờ khác để tống tôi vào viện). Có người ghi hẳn một bức thư than nghèo kể khổ và nói sau này tôi khỏi phải mừng cưới lại con họ. Hài hước ở chỗ con họ mới học lớp 7 và lớp 2. Đặc biệt hơn là họ đều kéo nhau đi cả gia đình, ngồi chật hết các ghế.

Không chỉ tôi sốc muốn ngất vì tình huống này mà chính chồng tôi cũng bất ngờ đến sửng sốt. Anh bực tức kể lại với ba mẹ chồng. Ba mẹ chồng tôi cũng bất ngờ nhưng chả lẽ lại đi gọi điện đòi tiền hay trách móc. Cuối cùng chúng tôi chấp nhận lỗ hơn 10 triệu bạc. Giờ tôi chỉ muốn dòng họ nhà chồng đừng nhờ vả gì tôi nữa thôi. Nếu không chắc tôi nổi điên lên mà nhắc lại chuyện này mất. Đúng là đời, cái gì cũng xảy ra được.


Trận chiến nảy lửa với chồng và cái kết hoàn toàn bất ngờ sau đó (Phần cuối)

Trận chiến nảy lửa với chồng và cái kết hoàn toàn bất ngờ sau đó (Phần cuối)

Sáng chủ nhật hôm ấy, tôi gọi anh ra phòng khách nói chuyện. Anh khó chịu ra mặt nhưng vẫn ngồi. Tôi ngọt nhạt tâm sự với anh, kể lể nỗi khổ của vợ con khi chồng vũ phu mong anh hồi tỉnh. Khác hẳn với dự tính của tôi, mặc kệ tôi ngọt ngào, nhẹ nhàng, anh nổi xung lên, quát tháo ầm ĩ "mày thì biết cái gì", "tao khổ vì lũ chúng mày lắm rồi". Nói một hồi anh bỏ ra ngoài.

Đến buổi trưa anh về thì người đã lại toàn mùi rượu. Anh bắt đầu chửi tôi bằng những lời lẽ thậm tệ, nhưng hoàn toàn không động tay với tôi. Chửi chán, anh cầm cái ấm định đập. Tôi thấy thế mới giằng cái ấm ra khỏi tay anh, quát lên: "Anh muốn phá thì ra ngoài mà phá, đừng có về đập đồ đạc nữa, tôi không có tiền mua đâu."

Anh giơ tay lên định đánh, nhưng tôi trợn mắt nhìn lại, tôi đe trước: "Anh dám động vào tôi xem, sống được thì sống, không thì bỏ."

Thấy tôi căng, anh bỏ tay xuống, ngồi ở ghế chửi một bài.

Sau đợt đấy, anh vẫn thế, vẫn say, nhưng không đánh vợ với đập đồ nữa. Thay vào đó anh chửi, chửi hàng tiếng đồng hồ. Tôi biết sau lần bị tôi đánh lại, anh không dám manh động nữa. Có điều tôi chưa biết làm thế nào để giúp chồng thoát khỏi con ma men.

Trận chiến nảy lửa với chồng và cái kết hoàn toàn bất ngờ sau đó (Phần cuối) - Ảnh 1.

Anh giơ tay lên định đánh, nhưng tôi trợn mắt nhìn lại. (Ảnh minh họa)

Độ vài tuần sau, tôi đang làm thì có điện thoại. Nghe điện, tôi tái xanh mặt mũi tức tốc vào bệnh viện. Chồng tôi bị người ta đánh đến mức phải nhập viện! Anh nằm thiêm thiếp trên giường bệnh, bộ quần áo bệnh nhân càng khiến anh trông gầy gò. Tôi nhìn anh, cảm thấy vừa thương vừa hận. Anh đã bị rượu tàn phá đến mức chẳng còn ra hồn người nữa.

Sau khi khám, bác sĩ bảo anh chỉ bị rạn một xương sườn, còn đâu là bị phần mềm không đáng lo ngại thì tôi thở phào. Rất nhiều lần khi bị anh đánh chửi, tôi chỉ mong anh biến mất khỏi cuộc đời mẹ con tôi nhưng đến khi anh xảy ra chuyện thì tôi lại thấy sợ.

Về sau tôi được người ta kể lại nguyên nhân anh bị đánh. Anh đi ăn nhậu, có lẽ ở nhà giờ không đánh được vợ nên anh bức bối lắm. Uống rượu say, anh bắt đầu lè nhè khà khịa với con bé phục vụ. Anh chửi nó vài câu. Nghe đâu con bé cũng ghê, nó chửi lại. Anh điên tiết túm tóc nó, người trong quán nhảy vào can, thoát ra được con bé gọi điện cho người yêu nó đến đánh cho anh một trận nhừ tử. Về sau gia đình hai đứa kia cũng đến nói chuyện xin góp trả viện phí. Tôi biết lỗi cũng do anh nữa nên cũng không làm to chuyện làm gì mà chấp nhận hòa giải.

Bị rạn xương nên anh phải ở nhà điều trị, đi lại khó khăn. May mà tôi làm gần nên cũng chạy đi chạy lại chăm anh được. Những ngày nằm nhà tôi thấy anh khó chịu lắm. Anh đăm chiêu không nói không rằng, cũng không chửi bởi.

Tôi nghĩ bản chất anh vẫn là một người tốt. Mấy ngày không có hơi men, anh lại hiền như cục đất, như trước khi vụ tranh chức trưởng phòng xảy ra. Tôi đối xử tử tế với anh, mong anh hồi tâm chuyển ý.

Trưa hôm đó tôi về nhà cho anh ăn thì thấy phòng trống trơn. Tôi rất ngạc nhiên vì anh chưa lành hẳn mà không biết lại bỏ đi đâu. Tôi chưa kịp sốt ruột thì anh về, nhìn mặt anh tôi biết ngay, hóa ra là anh nhớ rượu thèm rượu nên lẻn đi uống. Nhìn thấy tôi, anh hơi sững lại, định bỏ vào phòng. Tôi chạy theo, giật chai rượu anh giấu trong áo ra đổ xuống hiên nhà.

Trận chiến nảy lửa với chồng và cái kết hoàn toàn bất ngờ sau đó (Phần cuối) - Ảnh 2.

Công cuộc cai rượu của chồng tôi không dễ, bởi trong 6 tháng sau đó anh tái nghiện đến…4 lần. (Ảnh minh họa)

Lúc này có hơi men nên anh bắt đầu hăng hái chửi, tôi mặc kệ mà lôi anh vào gường. Hôm đó tôi đi làm thì khóa cổng rồi cầm luôn chìa khóa theo. Tối về nhà, tôi đã thấy anh tỉnh táo xem ti vi. Lúc này tôi mới chìa cho anh tờ đơn ly hôn, bảo anh kí đi rồi giải thoát cho nhau, xong anh muốn làm gì thì làm, uống gì thì uống. Đưa xong tôi bỏ ra ngoài.

Hôm sau, trưa tôi về anh đã ngồi sẵn ở ghế đợi. Anh gọi tên tôi và bảo muốn nói chuyện. Tôi ngạc nhiên quá đỗi, đã bao lâu nay tôi quen anh xưng "mày tao" đến nỗi quên mất cảm giác được chồng gọi tên thì nó thế nào.

Chúng tôi nói chuyện rất lâu và rất dài, nhưng chốt lại anh hứa sẽ cai rượu, bỏ thói vũ phu và không muốn gia đình khổ sở vì anh nữa.

Công cuộc cai rượu của chồng tôi không dễ, bởi trong 6 tháng sau đó anh tái nghiện đến…4 lần. Nhưng tôi rồi gia đình hai bên cũng động viên và giúp anh, bản thân anh cũng phải hạ quyết tâm rất lớn, đến bây giờ chồng tôi đã bỏ rượu thành công.

Một năm sau đó, anh chuyển việc 2 lần, đến giờ mới ổn định dù lương lậu thấp, tài năng không được trọng dụng nhưng anh không còn cáu kỉnh nữa. Anh trở nên ôn tồn và chăm lo đến gia đình hơn. Mỗi khi nhắc lại chuyện này chồng tôi hay đùa, tất cả là nhờ công của tôi, nhờ cái ngày mà tôi dám phản kháng lại anh mà anh mới có thể trở lại làm một con người.


Tình yêu của mẹ

Tình yêu của mẹ

Nơi này mưa không dột, gió không lạnh nhưng sao lại nhớ căn nhà của mẹ. Mẹ ơi, cảm ơn mẹ, con lúc nào cũng là của mẹ. Không thuộc về một ai khác.


Tình yêu của mẹ
ảnh minh họa

Chiến tranh đi qua, mẹ tôi trở về làng khi người thân không còn một ai. Bom đạn đã cướp đi tất cả gia đình, nhà cửa nhưng không thể cướp đi nghị lực của người đàn bà đã từng vượt qua lửa đạn.

Chiến tranh đi qua mà bom vẫn còn vang lên đây đó, khiến cho những vành khăn trắng cứ ám ảnh mãi trên những con đường quê. Xóm làng bảo mẹ kiếm lấy một người mà yên bề gia thất. Tuổi xuân của mẹ bỏ lại ở núi rừng Trường Sơn, giờ hòa bình dường như việc chồng con là một điều xa vời vợi. Nghĩ vậy nên mẹ tôi ở vậy cho đến một ngày hàng xóm qua bảo: "Thôi, kiếm đại một đứa con mà nuôi, sau này trái gió trở trời còn có nơi nương tựa"...

Tôi lớn lên trong mái nhà tranh, vách đất. Những giấc mơ luôn thấy mình bị ướt sũng và lạnh, luôn nghe cái dạ dày sôi vì đói. Cũng đúng thôi, khi những đêm cơn mưa đi qua, nơi hai mẹ con ngủ thường bị nước mưa giọt xuống, ướt và lạnh. Mẹ bảo cái nhà này là nhà tình thương. Cả làng thấy mẹ khó khăn nên huy động trai tráng dựng nhà cho mẹ rồi cấp cho mảnh ruộng ít ỏi để sống "cầm hơi". Những ngày gió rít, cứ tưởng mái nhà tranh xiêu xiêu này không chống nổi cơn thịnh nộ của đất trời. Thế mà vẫn đi qua những mùa đông khắc nghiệt hay những cơn bão dữ. Mẹ bảo trời còn thương mình!

Có lẽ đi học là niềm vui của nhiều người. Nhưng với tôi đi học là một sự tra tấn vô hình. Từ đường làng đến trường tôi thấy tự ti với những học sinh ngang lứa. Nhà nó khá, giàu có hơn mình, có ba có mẹ đầy đủ cũng là một điều đáng để tôi ngưỡng mộ; rồi lại áo quần chúng đẹp, thơm tho chẳng có chỗ vá hay đứt chỉ như tôi. Ít nhất đứa con gái nào ngang lứa tôi đều có cái kẹp tóc hình con bướm hay sợi dây xanh đỏ trông thật bắt mắt. Riêng tôi, chỉ là sợi dây thun bán năm trăm đồng cả nắm trong tay, xài cả năm trời vẫn không hết. Nhưng những chuyện đó cũng khiến một đứa trẻ như tôi quên bẵng đi khi vùi đầu vào giờ học dưới cặp mắt của ông thầy nghiêm nghị, lúc đó cái sự ghen tị với chúng nó liền tan biến.

Sợ nhất là những lần ra chơi giải lao giữa giờ, những cặp mắt nhìn tôi và nói: "Này đứa con hoang, này đứa ghẻ lở...". Tôi khóc, không dám hé môi với thầy, cô vì nghĩ làm vậy thì mình càng xấu hổ. Học về, tôi ném cái túi ni long đựng sách vở lên bàn và lao vào buồng nằm khóc. Mẹ tôi đi làm về nghe tiếng thút thít liền vào tra hỏi. Tôi là tài sản lớn nhất của mẹ, nên khi nghe tôi khóc tưởng là bị ai đánh hay đau ốm gì. Mẹ vội áp tay lên trán xem đầu có nóng không, cầm tay ôm tôi vào lòng rồi bảo chuyện gì. Mẹ càng hỏi tôi càng khóc to hơn. Sau một hồi gặng hỏi tôi mếu máo nói trong nước mắt, câu được câu còn: "Chúng bảo con là đứa con hoang. Có phải không mẹ?". Không trả lời, mẹ ôm riết tôi vào lòng chặt hơn và bắt đầu khóc, khóc không thành tiếng nhưng những giọt nước mắt nóng hổi lăn trên má tôi. Tôi nghe nước mắt mằn mặn, hai giọt nước mắt đều mặn như nhau!

...

Ngày tháng trôi qua, tôi trở thành một đứa gan lì, chai sạn với những lời của đám bạn cùng lứa, cũng như những lần buôn chuyện của người làng. Không cần mẹ phải nói thì tôi cũng biết tôi chẳng phải con đẻ mẹ. Hồi đó mẹ trở về làng sau năm tháng chiến tranh. Xóm giềng mối lái mãi mẹ mới đến với một người đàn ông. Cả hai ở với nhau một thời gian dài mà không có con nên người đó bỏ đi lên thành phố sinh sống. Người làng bảo mẹ không thể sinh con vì di chứng của chất độc màu da cam. Mẹ không buồn, tự nhủ ở vậy cho qua một đời người.

Cứ tưởng cuộc đời cô quạnh cứ thế trôi qua, ai ngờ ủy ban xã gọi lên bảo mẹ nhận một đứa trẻ về nuôi. Đó là đứa trẻ bị một người đàn bà bất hạnh chối bỏ, người ta tìm thấy dưới cây hoa gạo đang kỳ trổ bông. Khuôn mặt đứa bé tím tái vì lạnh, ông chủ tịch xã làm thủ tục cho mẹ nhận nuôi và đặt tên là Lúa, sau này làm giấy khai sinh cải lại cho đẹp là Lụa. Đấy là tên của tôi, đứa trẻ bất hạnh của một người đàn bà bỏ rơi và được một người đàn bà nuôi nấng.

Từ vòng tay của mẹ cùng với cơm mắm, sắn khoai, tôi lớn đi học xa. Mẹ tôi ở nhà côi cút trong ngôi nhà lạnh vắng. Tôi lên thành phố cũng là điều lo lắng với mẹ, mẹ sợ mất tôi. Sợ rằng một ngày kia có một người đàn bà nào đó đến nhận mặt là mẹ ruột, rằng đã đẻ ra tôi và sẽ mang tôi đi.

Mỗi lần có người cùng quê lên phố, mẹ đều gửi quà cho tôi, đó là những củ khoai, củ sắn hay bánh đúc, bánh bột lọc mà mẹ thức đêm làm. Họ bảo hôm nào mẹ cũng đưa cái áo cũ lúc học cấp 2 của tôi ra ngắm và vuốt ve. Họ bảo nhớ con nên mới làm thế. Tôi ôm mặt khóc giữa một căn phòng xa lạ. Nơi này mưa không dột, gió không lạnh nhưng sao lại nhớ căn nhà của mẹ. Mẹ ơi, cảm ơn mẹ, con lúc nào cũng là của mẹ. Không thuộc về một ai khác.


Mai rồi em sẽ là anh

Mai rồi em sẽ là anh

Chuyện mới đó mà đã 3 năm, Linh mất liên lạc với Tân từ đó, không hiểu sao Tân đổi cả số điện thoại. Những lời Tân nói trong 20 phút ra chơi năm đó, Linh còn nhớ đến từng chữ một, nhớ đến cả khuôn mặt nóng bừng của mình khi Tân tiến sát mặt lại, cuộc chia tay chóng vánh nhưng sao lại khiến người ta nhớ đến dai dẳng...


Mai rồi em sẽ là anh
ảnh minh họa

Tiếng chuông điện thoại réo mãi khiến Linh phải "khuất phục" bò người ra khỏi chăn, vươn tay sờ soạng để chộp lấy vật đang run lẩy bẩy và ca cẩm kia. Đôi mắt lờ mờ vì chưa quen với ánh nắng của 8 giờ 30 phút sáng đã ngập khắp phòng nhưng Linh vẫn nhanh chóng nhận ra được vòng tròn màu xanh quen thuộc mà mình cần bấm vào. Vậy mà chả hiểu sao, cái điện thoại lại chịu im lặng và đầu Linh không thể chờ đợi thêm mà gục xuống lần nữa. Không gian yên tĩnh kéo dài được một lúc tầm 30 giây và tiếng chuông điện thoại lại reo lên từng hồi réo rắt, vẫn động tác cũ, Linh tìm hình tròn xanh có biểu tượng chiếc điện thoại để bấm vào nhưng lần này lại không yên ắng như lần trước...

- Dậy chưa chị?

Nghe được cái giọng khàn khan cùng kiểu nửa nói nửa cười quen thuộc, Linh như bước ra khỏi thế giới của những giấc ngủ và trở về với hiện tại nhưng giọng vẫn đang nằm ở lưng chừng nên cứ nhè nhè...

- Chị dậy rồi, nghĩ sao vậy?

- Chắc dậy rồi nên em gọi là tắt máy đúng không?

Linh lờ mờ hiểu ra sự sai lầm trong động tác của mình lúc sáng, rồi cố nói giọng của một người như đã tỉnh, cô trả lời:

- À không, tại chị không tiện nghe nên tắt máy.

- Ờ vậy thì nhanh đi, em đang ở dưới nhà chị đây.

- Ủa! Sao sớm vậy... mà thôi đợi chị xíu!

Nói rồi, Linh nhấn đúng cái vòng tròn màu đỏ duy nhất trên màn hình, bây giờ nó đúng là màu đỏ, vậy khi nãy bằng cách nào mà cô lại nhấn nhầm được chứ! Linh thở ra như cố trút bớt sự băn khoăn vì không biết lát làm sao đối mặt với Tân, cậu em học cùng trường nhỏ hơn Linh 1 tuổi.

Nghĩ rồi Linh nhanh chóng vệ sinh cá nhân, cột vội mái tóc lên cho gọn gàng, vơ lấy chiếc áo phông cùng quần jeans, mặc thêm áo khoác và dĩ nhiên không thể quên một chút "dung dịch tạo mùi" nhưng thực chất để ngăn cơ thể tiết mùi khó chịu thì đúng hơn. Xong mọi thứ, Linh vác chiếc balo con cóc màu đen quen thuộc, nơi chất chứa mọi thứ mà cô nghĩ mình cần, gọi là "chất chứa" vì nó thật sự chẳng khác nào một cái nhà kho di động cả, chỉ có chỗ, nó sạch hơn nhà kho mà thôi. Ừ vì chắc là không cần đầu tư bề ngoài đâu!

Sau 10 phút lẻ vài chục giây chuẩn bị, Linh "xỏ" chân vào đôi giày bata rồi đeo vào theo cách mà các nàng hay mang giày búp bê, tiện tay đóng cửa nhà và bước nhanh về phía chiếc xe phía trước. Đứng ngay ở xe cô là một cậu con trai với chiếc áo khoác thể thao năng động, vai khoác balo trông càng thêm nam tính, mái tóc cũng được được chải gọn gàng không biết có vuốt keo không mà trông "ngay ngắn" lắm, nhìn từ phía sau còn thấy cả chiếc gọng kính đen lấp ló trông cũng nho nhã ra dáng. Chưa kịp ngắm đến phần dưới thì cậu con trai ấy quay lại, Linh bắt gặp một khuôn mặt quen thuộc và rồi Linh lại nghe thấy một giọng nói quen thuộc và cả lời văn cũng quen thuộc:

- Chị, trễ rồi!

- Chưa mà, từ đây qua đó 10 phút chứ bao nhiêu đâu.

Nói rồi, Linh nhanh chóng mở khóa cổ xe, cô ngồi hẳn lên và chạy ra ngoài không gian chật hẹp của chỗ dựng, khi đã đến vị trí tạm gọi là thoáng, cô quay sang bảo:

- Lên, đi lẹ, trễ chị không chịu trách nhiệm đâu nha!

- Ờ, chị mà còn biết trễ em mừng.

Và thế là cậu con trai ngồi yên trên xe, để cho một đứa vừa lấy bằng lái được hai ngày cầm lái. Thật ra Linh bắt đầu chạy xe máy cũng khá lâu, nhưng vì lần đó vô tình chạy vô đoạn đường nhiều học sinh đi về, chú cảnh sát thấy mặt Linh còn nhỏ mà đã chạy xe máy nên không yên tâm, thổi còi và gọi lại hỏi thăm, thế nên cô nàng quyết tâm không để các chú lo lắng nữa mà quyết tâm thi để có được bằng lái xe cho bằng bạn bằng nè.

Trở lại câu chuyện về cậu em mà Linh đang chở, Tân là người quen của Linh khi ở dưới quê. Linh biết Tân từ khi còn là một cậu bé lớp 7, nói cách khác là họ học chung trường cấp 2 với nhau. Đến khi Linh lên lớp 11 thì Tân theo cha mẹ chuyển nhà lên thành phố định cơ. Khi đó Linh buồn lắm, khóc không biết bao nhiêu là nước mắt, bỏ chắc tầm vài bữa cơm vì Linh rất buồn, rất rất buồn vì nói thẳng ra, trong khoảng thời gian khi Linh là cô gái mới lớn tuổi 14 đến khi Tân là thanh niên tròn 16, họ là người yêu của nhau.

Một tình yêu xuất phát từ những lần Tân chở cô về trên con đường đầy lá bàng rơi, từ ánh mắt Tân lén nhìn cô khi Linh lên đọc bảng tổng kết mỗi thứ hai chào cờ đầu tuần, từ những lúc vô tình thấy Linh qua ô cửa sổ phòng đọc, đôi mắt như đang rưng rưng vì điều gì đó khiến Tân như muốn đứng đó ngắm cô mãi mặc cho tiếng còi của thầy dạy thể dục đang réo gọi , ... Và còn nhiều những điều nhỏ nhoi khiến Tân nhận ra Linh là một phần cuộc sống của cậu từ khi nào. Tất cả những điều đó, Linh điều biết hết, vì Tân đã chép lại từng thứ về cô, thật tỉ mỉ thành một bức thư tình đến 2 đôi giấy gửi cho Linh vào năm cô học lớp 8. Khi đó, Linh chỉ là một cô bé ngây thơ với những kiến thức bên trang giấy vở, nào đâu biết sẽ có ngày trái tim mình sẽ có thể biết ngừng một nhịp rồi đập lại bình thường khi Tân dúi vào tay cô tấm thư ấy mà chỉ bảo: "Chị đọc đi rồi mai trả lời em". Và chỉ đơn giản vậy thôi, họ trao những tình cảm yêu thương đầu tiên của tuổi mới lớn. Cũng kể từ đó, những buổi chiều thứ bảy, bạn học chung trường không còn thấy Linh ngồi một mình làm bài trong thư viện nữa mà còn có bóng dáng của một cậu em cũng đang cắm cúi với những quyển vở của mình. Chiến hữu trong đội bóng đá của Tân cũng được "hưởng soái" vì sau mỗi giờ tập đều được "tỷ tỷ" mua nước cho uống. Và thầy cô cũng thường thấy Linh và Tân đứng cạnh nhau trong những lần trao thưởng cho các hoạt động phong trào.

Những năm tháng vui vẻ là thế nhưng cũng không kéo dài mãi, biến cố xảy ra khi Linh lên cấp 3...

Tuy hai trường trung học cơ sở và phổ thông không xa nhau, chỉ cách nhau một con lộ nhưng cũng đủ để khiến người ta cảm thấy khó gần nhau hơn vì điều gì đó. Họ lại hẹn nhau vào giờ ra chơi, ở lan can lầu 2 gần con lộ nọ, lộ không lớn nhưng tiếng xe đủ để người ta không nghe thấy tiếng nhau, nên họ chỉ đứng ở đó và mỗi người một việc, Linh đọc sách, Tân vùi mắt vào màn hình điện thoại xem điều gì đó, chỉ cần biết rằng khi ngước mặt lên là có thể nhìn thấy nhau, chỉ như vậy thôi đã đủ lắm rồi. Đến giờ ra về, Tân lại chở Linh đi trên con đường đầy lá bàng rơi, kể cho nhau nghe biết bao nhiêu điều mới lạ về ngôi trường mới, cô cũng không quên dặn dò cậu em ôn tập thật tốt để sau này hai đứa lại có thể lại học chung một mái trường với nhau. Nhưng đến một lần nọ, Tân chờ mãi không thấy Linh, tâm trạng rối như ai đó đem hàng ngàn sợi bỏ vào rồi vò lại một cách vô ý. Đến khi trời sập sập tối, vẫn không thấy Linh, Tân đành lòng ra về, vì Linh không thích cậu về nhà quá muộn. Đó là do có lần Tân mãi chơi bóng mà quên cả thời gian, đường về tối nên không cẩn thận, Tân té ngã đến gãy tay. Nhớ lần đó, cậu không hề thấy Linh giận, buồn hay than trách mà chỉ nhẹ nhàng bảo cậu: "Mai mốt nhớ đem theo đèn pin, để cái khúc cây thấy em, nếu không nó lại chìa ra cho em té nữa đó... Mà được thì tranh thủ về sớm đi, đừng ham chơi như con nít vậy!" Thế mà Tân còn lo cô sẽ nổi giận, la ỏm tỏi như cách mà mấy đứa bạn gái của mấy cạ cứng trong đội bóng mỗi lúc các chàng này mãi chơi quên hẹn với cô nàng. Nghĩ lại chuyện cũ, Tân cảm thấy lòng mình như cũng vơi phần nào bồn chồn. Hôm sau là chủ nhật, không được gặp Linh, đến tận thứ 2, mà phải chờ mãi đến giờ ra chơi, họ lại hẹn nhau ở lan can lớp học, Tân đứng chờ, nhưng Linh vẫn không ở đấy. Tân vẫn đứng đó, đưa mắt nhìn về điểm giao giữa lan can và cây cột, nơi Linh thường tựa đầu vào, miên man nghĩ về những điều xa xăm... Rồi đùng một phát, một cánh tay to tướng của thằng bạn đập thẳng lên lưng Tân:

- Nhớ chị gái hả mày?

- Kệ tao!

- Ừa, chị tao nói chị Linh hôm chiều thứ 7 bị sốt lại thêm tiêu hóa không tốt nên xin về sớm, chị tao nói mai chỉ mới đi học lại.

- Ừ!

- Vậy thôi hả mày, trả công tao đi chứ.

- Tao đâu có mượn mày nói!

- Thằng này ngon à!

Nói rồi, hai cậu con trai dành cho nhau những cái đập lưng như những người bạn chắc là thân lắm! Lòng Tân bỗng nhẹ hẳn.

Hôm sau, Tân lại chờ Linh phía cổng trường, và lần này, từ xa cậu đã thấy dáng nhỏ nhắn quen thuộc của Linh, không để Linh nói câu nào, cậu nói ngay:

- Chị, mua điện thoại đi có gì nhắn cho em cái tin với.

- Có gì chị nhờ Mai nhắn cho em, em cũng biết nhà chị mà...

Mai là chị của cậu bạn hôm nọ. Tân cũng hiểu nhà của Linh rất nghiêm khắc, mỗi lần đưa Linh về, cậu đều phải dừng cách nhà Linh một đoạn rồi để Linh đi bộ vào, vì sợ con cái sao nhãng chuyện học nên ba mẹ Linh chưa cho cô dùng điện thoại.

Những năm tháng lớp 10 cũng dần trôi qua nhanh chóng, Linh lên 11 và nếu không có gì thay đổi thì Tân sẽ là học sinh lớp 10 trường cô với số điểm thủ khoa thuyết phục. Linh vui mừng vì nghĩ đến khi hai đứa lại có thể ngồi cạnh nhau để học bài như ngày ấy, khoảng cách con lộ ngăn cản cuộc nói chuyện cũng không còn nữa, ... chỉ như vậy thôi nhưng đã khiến Linh cảm thấy cuộc sống học sinh cấp 3 đang dần có ý nghĩa hơn. Ngày Tân vào trường làm hồ sơ cũng là ngày Linh có tiết ở trong trường, như đã hẹn trước, lúc nghỉ giữa buổi, cậu sẽ gặp Linh ở lan can cũ. Những tưởng chắc sẽ có nhiều và nhiều thứ lắm để nói với nhau vậy mà cả buổi, chỉ Linh là người nói, chợt thấy có điều gì lạ, cô hỏi Tân:

- Em bị bệnh hả?

- Không có chị! Mà chị, em với chị chưa có một ngày nào gọi là hẹn hò nhỉ?

- Ừa... Chị không muốn làm ba mẹ lo nên chị không dám xin đi chơi.

- Em biết mà,... chị, em chưa nắm tay chị bao giờ.

Nghe đến đây, Linh bỗng đỏ mặt, tai cũng nóng bừng,...

- Gì vậy, sao hôm nay đòi hỏi vậy...

- Em nói vậy thôi.

Nói đoạn, ánh mắt Tân vừa nhìn cô lại chuyển sang nhìn nơi xa nào đó, tay Tân đang đan vào nhau và gác trên lan can. Còn Linh chỉ vịn hờ tay lên đó, vì đối với chiều cao như Linh thì tư thế đó là thoải mái nhất, cô hỏi Tân như vừa nghĩ ra điều gì đó:

- Tân cao hơn chị nhiều rồi.

- Dĩ nhiên, chứ ai như chị, nuôi hoài không lớn.

- Ờ, chuyện của chị ai mượn em quan tâm.

- Tại chị dễ thương, vậy là đủ rồi.

- Ra là em cũng thuộc loại trọng sắc, giờ chị mới biết...

Câu nói đùa thực chất là cách Linh đang trốn tránh hiện thực rằng đang rất ngượng, tại sao Tân có thể nói ra câu đó dễ dàng như vậy. Linh cảm có chuyện gì đó vẫn chưa ngừng khiến Linh lo lắng, cô nhìn sang Tân, ấp úng...

- Nói chị nghe đi... Tân...

Tân yên lặng một lúc, quay sang nhìn Linh, khoảnh khắc ánh mắt giao nhau như vượt ra khỏi không gian và thời gian, cậu tiến mặt gần Linh hơn, trong phút chốc ấy, tim Linh gần như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực, cô thầm nghĩ, chắc là mặt cũng đỏ lên hết rồi. Linh bối rối có nên nhắm mắt lại hay không, quá ngượng, Linh né tránh ánh mắt của Tân...

- Lông mi chị ngắn thật.

Nghe vậy, Linh bỗng thở phào nhẹ nhõm, cô còn tưởng rằng chuyện gì đó kinh khủng hơn sắp diễn ra.

- Đứng lại đàng hoàng coi!

Cuối cùng ánh mắt Tân cũng chịu tha cho cô nàng bé nhỏ đang bị ngượng đến nỗi hóa giận luôn rồi.

- Mai em lên thành phố, làm thủ tục nhập học, nhà em sẽ định cư ở trên đó luôn...

Nghe đến đây, lòng Linh như tối sầm lại.

- Em thi tuyển cả 2 trường, trường trên thành phố em cũng đậu...

- Ừ, em chuẩn bị đồ hết chưa?

- Rồi, mẹ em lo hết rồi.

- Ừa...

Không gian yên lặng bao trùm cả hai, đột nhiên không ai còn biết nói với ai điều gì, giờ Linh mới hiểu vì sao hôm nay, Tân lại ít nói hơn thường ngày mà khi nói lại toàn là điều gì thật kỳ lạ. Tiếng trống vào học như cứu vãn lấy không gian yên tĩnh ấy...

- Chị phải vô lớp rồi, em cũng về đi, mai còn đi nữa...

- Chị... vô lớp học đi...

- Ừa, chị đi á!

Linh vội xoay người, nói vậy, hôm nay sẽ là lần gặp nhau cuối cùng rồi sao? Linh không dám xoay mặt về sau mà chỉ cắm một đường phía trước mà đi. Nhưng không phải về lớp học mà là lên sân lầu 4, lầu cao nhất của trường, lần đầu Linh cúp tiết và lần đầu Linh khóc nhiều đến vậy...

Chuyện mới đó mà đã 3 năm, Linh mất liên lạc với Tân từ đó, không hiểu sao Tân đổi cả số điện thoại. Những lời Tân nói trong 20 phút ra chơi năm đó, Linh còn nhớ đến từng chữ một, nhớ đến cả khuôn mặt nóng bừng của mình khi Tân tiến sát mặt lại, cuộc chia tay chóng vánh nhưng sao lại khiến người ta nhớ đến dai dẳng.

Linh chọn thi vào một ngôi trường danh giá ở thành phố hy vọng gặp lại Tân. Và đến một ngày, trong buổi tuyển thành viên của CLB, Tân xuất hiện với tư cách là tân sinh viên của trường. Nhịp tim của Linh lại lần nữa rớt đi một nhịp, cậu trông cao hơn trước, tóc cũng hợp thời hơn, đã bớt "cò hương" đi phần nào nhiều rồi, Tân đứng trước mặt cô giờ đã là một thanh niên trưởng thành. Sau buổi phỏng vấn, Linh bị cuốn theo những phần việc của CLB mà không có thời gian nói chuyện với Tân, thế là cậu ấy lại vụt khỏi mắt cô lần nữa. Đến tối, Linh mở facebook thì nhận được lời mời kết bạn từ một người mang cái tên mà hẳn không bao giờ cô quên: Trần Minh Tân, nhìn vào avatar thì đúng là cậu bạn vừa phỏng vấn ban chiều, Linh nhấp vào xem trang cá nhân định nhắn tin hỏi thăm người cũ, ánh mắt cô dừng mãi ở ảnh bìa facebook. Là Tân, đang hôn vào tóc của một cô gái nào đó, cô đang xoay lưng lại và nụ hôn chỉ là do góc chụp mà thôi, Linh bỗng thấy đau đau ở đâu đó, Linh nhấp vào tấm ảnh, dòng caption hiện ra bên cạnh: "Cuối cùng cũng *biểu tượng nụ hôn* được!" Lòng Linh chuyển sang lạnh, cô vừa định tắt máy, đi rửa mặt cho tỉnh thì một tin nhắn được gửi đến, là của Tân.

- Chị vẫn vậy, đi đâu cũng làm chức sắc.

- Ừa, cho nên phải biết nịnh nọt chị vô.

- Sợ chưa!

- Nói vậy chứ chỗ chị em quen biết, có gì chị bảo kê cho (kèm biểu tượng mặt cười)

- Chỗ chị em... nghe như xa lạ lắm!

- Chứ hông phải à.

- Em đâu có nói chị sai đâu!

- Ờ, chị đi ngủ đây, hôm nay mệt quá!

- Chị ngủ ngon.

Đóng lap, Linh ngả người ra giường, nước mắt lại chảy dài, lại cảm giác như có cái gì nhói nhói khó chịu. 3 năm, không gặp nhau, không nói chuyện với nhau, tin tức cũng không có, Linh còn chờ đợi gì ở người ta. Còn nhận ra nhau biết đâu đã là may mắn lắm rồi. Mắt nhắm nghiền, môi Linh bặm chặt với nhau và nước mắt cũng không còn rơi nữa. Linh nằm đó, ngủ khi nào không hay, lát sau Nga, bạn cùng phòng với Linh về nhà mở đèn lên, thấy Linh, nhỏ hét lớn: "Con mắm đi tắm, hôi cả giường rồi!" Linh hạ cánh tay đang che đôi mắt, lờ mờ rồi đi tắm, Nga thấy bạn như thất thần nên cũng không nói gì mà lo chuẩn bị đồ mai về quê, ...

Hôm sau, cả CLB họp để chọn thành viên, nhóm con gái có nói với nhau về Tân. Nhìn thế thôi những cậu bạn có vẻ chiếm được nhiều cảm tình của các chị bởi CLB vốn đã ít nam, lại may mắn được một bạn nam nộp đơn vào. Nhất là chính những tấm ảnh trên facebook của Tân làm các cô nàng này xiêu lòng. Nghe kể, Tân đã có bạn gái, lại rất lãng mạn, chỉ là không biết được cô gái ấy là ai. Nói chuyện phiếm một hồi, nhóm bạn quay sang hỏi Linh;

- Linh có quen bé Tân trước à?

- Ừa, hồi đó học chung cấp 2.

- Ờ, hèn chi hôm qua thấy Linh không hỏi gì bạn đó hết.

- Ừa, chắc tại có quen nên không biết nên hỏi gì.

Nói đoạn, nhóm con gái lại bàn tiếp với nhau về số lượng thành viên mới nên tuyển vào. Còn Linh, mãi vẫn không tập trung, tấm ảnh Tân lén hôn cô gái nào đó cứ vởn vơ trong đầu Linh. Cuối cùng, Tân là thành viên mới của CLB và theo thông lệ, CLB sẽ tổ chức một buổi đi chơi để gắn kết các thành viên với nhau. Địa điểm được chọn lần này là rạp phim, dự định cả bọn sẽ xem phim chung rồi mới quyết định tiếp tăng 2 thế nào. Vì một số thành viên mới chưa có phương tiện đi lại nên các anh chị lớn sẽ trở thành xế bất đắt dĩ. Vậy mà không hiểu thế nào, Linh sẽ chịu trách nhiệm chở Tân. Và thế là tối đó, Linh cứ mãi "mông lung như một trò đùa", thì ra khi người ta càng né tránh thì lại càng có nhiều cơ hội để chạm mặt nhau thế à! Một người ban đầu chỉ là người em học chung trường, sau trở thành ai đó để thương để nhớ và đùng một phát trở về là những thành viên cùng CLB. Nhưng điều đó không quan trọng bằng việc Linh ngỡ đã có nhiều thứ dường như đã nguội lạnh bỗng nhiên trở nên nóng ấm rồi lại phải nguội lại nhanh chóng, chính sự đột ngột làm Linh khó chịu! Bên cạnh Tân, giờ đã có ai đó, không phải là Linh, tốt thôi, mọi chuyện sẽ ổn cả, Linh đã ôm tình cảm này suốt 3 năm, cũng sắp buông được rồi.

Linh nhớ đến buổi sáng hôm ấy, lần đầu tiên Linh trốn tiết, khi ấy Linh khóc đến nỗi hôm sau đến lớp phải nói dối là bị ong đánh. Mấy ngày sau tâm trạng cũng không khá hơn, mỗi lần đi về trên con đường đầy lá bàng, ghé qua sân bóng cũ, về thăm lại góc thư viện, là Linh lại khóc. Linh vốn là người mau nước mắt nên khó mà kìm cảm xúc lại được. Vậy mà hôm gặp Tân, cô phải dồn hết tất cả đến mức ngoài lặng thinh thì không biết làm gì cả. Linh mò lấy điên thoại, vào facebook của Tân, xem các bài post mà Tân dành cho cô gái nọ. Tân bình thường là học sinh giỏi Văn, lại thêm tài lẻ là nhiếp ảnh, chúng phụ họa với nhau khiến cho những dòng cậu viết lại càng như thấm đẫm tâm tình của một người con trai dành cho người thương của mình. Nào là tay nâng cành hoa nhỏ với caption: "Tặng em, người con gái nhỏ nhắn", nào là tách cà phê đen được thêm dòng phụ đề: "Chờ em thêm chút sữa vào tách cà phê đắng này.", ... Vừa đọc, Linh vừa cười thầm, thằng nhóc này tính ra cũng lãng mạn thật. Linh kéo mãi mà chỉ mới đến những bài post cách 1 năm, xen lẫn còn có những bài note, Linh đọc miên man và ngủ quên khi nào không biết. Và dĩ nhiên sáng hôm say, chuyện cô dậy muộn là hiển nhiên...

Từ khi lên xe, Tân không mở lời câu nào, Linh là người khơi câu chuyện:

- Em không có xe máy thật à?

- Em nói xạo đấy! Tại em muốn chị chở.

- Quen thói nói chuyện cũ hén! Sao sáng sang sớm vậy, chị hẹn 8h45 mà.

- Qua sớm, chứ để chị lại dậy trễ. Hồi đó, lần nào em cũng phải nhờ chị Mai vào nhà giục chị đi học sớm đấy thôi.

- Ừa. Biết rồi.

- Chị, chị có bạn trai chưa?

- Nói chuyện thẳng dữ... chị còn nhỏ, nên cần tập trung học hành thôi!

- Nghe cũng biết xạo...

Cuộc nói chuyện kết thúc, Linh cũng muốn hỏi Tân lắm chứ: "Còn Tân, chuyện bạn gái thế nào rồi?", nhưng lại sợ nghe câu trả lời chỉ khiến lòng mình đau hơn. Cô mang tâm trạng của một người vừa muốn trốn chạy nhưng cũng muốn níu sự thật nà đó. Cuối cùng cũng đến nơi, Tân với Linh là người đi muộn nhất. Cả bọn mua vé, nhóm con gái giành nhau vé gần Tân nhất. Linh chỉ lặng lẽ nhận chiếc vé còn lại ngồi phía trước Tân. Cả bọn tuy ở ngoài thì nhốn nháu bàn về phim nhưng khi phim bắt đầu chiếu thì lại trở nên im lặng để tận hưởng trọn vẹn tác phẩm cũng như tôn trọng người khác. Bộ phim được chọn là "Your name", xem đến lúc khi hai nhân vật chính gặp nhau, Linh không kiềm nối được nước mắt. Rồi bỗng có một tờ khăn giấy ở đâu từ phía sau chuyền tớ, Linh đón lấy, không quên xoay về phía sau xem ai là người tốt bụng đó, thì thấy khuôn mặt Tân đang mỉm cười. Linh khẽ lau nước mắt, Linh khóc không hẳn vì nội dung phim, mà vì câu chuyện của mình. Trong phim, hai nhân vật chính gặp nhau vì tình cảm của họ dành cho nhau vẫn còn day dứt nên khóc. Còn Linh, Linh cũng gặp lại người cũ, nhưng nhịp đập mà người ta dành cho Linh đã không còn nữa, chỉ còn trái tim Linh đập chậm đi 1 nhịp kể từ ngày đó mà thôi...

Xem phim xong, cả bọn dắt nhau đi chơi game trong khu trò chơi, ban đầu Linh cũng định đi chơi cùng CLB nhưng cơn đau bao tử lại đến, phần vì thức khuya, phần vì sáng không ăn uống trước nên cơn đau kéo dài từ lúc xem được nửa bộ phim đến giờ Linh không còn chịu nổi nên ngỏ ý về trước. Dĩ nhiên, Linh nói khéo vì bận việc chứ không nói thẳng do đau, vì nhỡ lại khiến mọi người mất vui. Linh nhờ một người bạn chở Tân về nhưng có một chuyện Linh không ngờ đến đã diễn ra...

- Em cũng xin về sớm, em có hẹn với bác sĩ khám răng chiều nay rồi ạ.

Và thế là Tân cũng về với Linh, Linh vừa lấy chìa khóa xe, Tân giật lấy...

- Để em chở, chị lo cái bụng kìa.

- Sao em biết hay vậy?

- Có ai xem phim mà cứ ngồi thu lu ôm bụng miết như chị không?

- Ừa, vậy chở chị về dùm đi!

Linh cười cho qua chuyện rồi lặng lẽ ngồi lên xe. Từ phía sau, Linh nghe được mùi quen thuộc, mùi hương mà suốt những năm tháng học sinh Linh đã thuộc, tóc Tân bây giờ gọn gàng hơn, vai trông cũng chắc khỏe hơn nhiều,... Lòng Linh như mặt hồ đang yên, bỗng gợn nhẹ vài con sóng rồi lại tĩnh lặng, cô dặn lòng, ừ, nên như vậy... Một lúc sau, đã đến nơi Linh trọ, Tân dựng xe giúp cô rồi trở ra, nhưng lại trở vào bảo Linh cho mượn chìa khóa, Linh cũng chẳng hỏi thêm Tân cần đi đâu, cơn đau bao tử như cộng hưởng với cơn đau lòng, nhìn thấy mặt Tân lúc này, lòng Linh càng rối. Đưa chìa khóa xong, Linh trở lên phòng, hôm nay Nga đã về quê, chỉ còn mỗi cô trong với 4 bức tường. Những cơn đau ngày càng dữ dội, Linh ngả người nằm xuống định khi cảm thấy khá hơn sẽ đi nấu ít cháo ăn liền lót dạ vì thuốc để ở nhà cũng đã hết. Được một lúc thì có tiếng gõ cửa, Linh miễn cưỡng ngồi dậy mở cửa, là Tân, một tay cần thuốc với một tay cần bọc cháo. Tân trả chìa khóa cho Linh, đưa thuốc cùng cháo rồi quay về, Linh cám ơn rồi đóng cửa nhưng chưa đóng thì bị Tân chặn lại...

- Chị, cho em vô nhà một chút...

Linh không kịp phản ứng gì thì Tân đã vào trong nhà, cởi chiếc nón bảo hiểm để tạm đâu đó, cậu tìm vội một cái tô, để cháo ra và đặt lên bàn cạnh chỗ Linh...

- Chị ăn chút đi, em mua thuốc rồi, không ổn thì chị uống thêm nha. Em về!

- Ừa, cám ơn em nha, ra khóa cửa dùm chị luôn!

Dứt lời, Linh trở lại nhìn tô cháo, nước mắt lại sắp chực trào. Vừa gặp lại đã trưng ngay bộ mặt yếu đuối ra rồi, không biết Tân có nghĩ gì không, huống gì, giờ Tân đã có bạn gái. Linh cũng không hiểu nổi mình, thừa biết lúc đưa chìa khóa cho Tân là biết ngay cậu sẽ làm gì mà vẫn đưa. Rốt cuộc thì Linh đang trông chờ vào điều gì?

Tiếng cửa đóng lại, cũng là lúc nước mắt Linh chảy thành dòng, tích tắc 2 giây sau đó, Linh cảm nhận được có một lực khá mạnh nhưng phảng phất đâu đó chút dịu dàng ôm ngang lấy vai cô từ phía sau... Linh trở người thoát lấy vòng tay ấy...

- Chị, ngồi yên một lát thôi...

Giọng nói khàn khàn thỏ thẻ cạnh tai Linh khiến cả người cô như tê cứng, bất giác, Linh cũng vòng tay lên, nắm lấy đôi tay rắn chắc kia mà khóc... Bao nhiêu chất chứa trong lòng, bao nhiêu ẩn khuất, bao nhiêu nhớ nhung như chỉ cần chờ đến giây phút ấy là tuôn trào ra mà thôi. Vòng tay của Tân cũng ngày càng chặt hơn một chút, nhưng có lẽ nhớ đến cơn đau của Linh, cậu nới lỏng vòng tay...

- Chị ăn trước đi...

Linh không nói gì, lặng lẽ cầm muỗng mà ăn, Tân lại giật lấy chiếc muỗng, múc một ít cháo, thổi nhẹ rồi đưa đến gần miệng Linh, mặt cậu cũng vì vậy mà gần mặt Linh hơn. Linh bối rối, không biết làm sao, vội ngoảnh mặt nhìn chỗ khác:

- Để chị tự ăn đi.

- Mặt chị lại đỏ rồi...

Linh vẫn yên lặng...

- Chị có nhớ hồi đó không, chị cũng đỏ mặt như vậy, lúc đó em chỉ muốn...

Nói đến đó, Tân đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên tóc Linh, Linh lại cảm giác như trái tim mình lệch thêm một nhịp nữa rồi.

- Khó khăn lắm mới hôn được tóc chị, chị nhìn nè...

Linh chưa kịp ổn định lại cảm xúc, Tân lại đưa ra trước mặt cô tấm ảnh mà cậu hôn lén mái tóc của cô gái nọ được cậu dùng làm ảnh bìa, cô vẫn không nói được lời nào...

- Hôm đó ở Tao Đàn, chị đứng nhìn gì đó chăm chú lắm, em phải tập trung lắm mới có góc này, em vừa xoay lại định đến tìm chị thì bạn chị đến kéo đi đâu mất...

Linh lờ mờ hiểu ra câu chuyện Tân vừa kể, Linh nhớ lại tấm ảnh đã xem hôm trước, cành hoa mà Tân nâng trên tay là hồng vàng, màu hoa cô yêu nhất. Ký ức về những thời xa xăm như ùa về, Tân uống cà phê khá sớm, từ hồi cấp 2, mỗi lần thấy cậu cầm ly cà phê đen là Linh lại hay đùa: "Em lười thêm sữa hay sao vậy, để chị thêm cho"... Dòng hồi tưởng vừa ngắt, Tân lên tiếng...

- Chị, em muốn uống cà phê sữa...

Câu nói ấy như chạm đến nút nghẽn nào đó, bao tình cảm cũng được cơ hội mà chảy thành dòng mạnh mẽ. Linh khẽ nở một nụ cười nhè nhẹ...

Hai con người đó, họ đã cùng nhau đi qua tình yêu của thời cấp 2 còn chút ngây ngô, đắm say trong tình yêu trong sáng của tuổi cấp 3 đầy mộng mị và sắp tới, đôi tay ấy vẫn nắm chặt lấy nhau bước qua tình yêu của tuổi trưởng thành đầy giông bão, nhưng chỉ cần họ biết họ yêu nhau, tình yêu ấy bỗng trở nên mạnh mẽ đến lạ kỳ, đến thời gian cũng chỉ là thứ gia vị khiến cho tình yêu của họ thêm mặn mà hơn mà thôi.

Ngoại truyện:

Tân nhìn thấy Linh nở nụ cười, không kìm lòng nỗi mà đặt lên đó nụ hôn đầu của cậu...

- Chị, mai là Valentine rồi, đừng gọi em là em nữa...

Linh vội dùng tay che lấy khuôn mặt đang đỏ như gấc của mình

- Ừ, mai rồi em sẽ là anh...


Những khoảnh khắc đẹp đến khó tin

Những khoảnh khắc đẹp đến khó tin

Những khoảnh khắc bất ngờ được ghi lại khiến nhiều người không khỏi nghĩ đó là sự trùng hợp. Nhưng đó là những sự trùng hợp đến khó tin.


 Người mặt ngựa.
Người mặt ngựa.

Sức mạnh của Nữ thần tự do.

Chuyển động trong lòng nước.

Mũ nước.

Thiên nhiên hoang dã.

Trùng hợp.

 Cười rụng răng

XEM VIDEO CLIP:

Khám phá.

Dưới lòng đại dương.

Chiếc đuôi tình yêu,

Chú chó đi trên mặt nước.

Vẻ đẹp của ánh sáng.

Cười ra nước mắt với chú khỉ sàm sỡ con gái nhà lành

XEM VIDEO CLIP: