Hiển thị các bài đăng có nhãn blog-radio. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn blog-radio. Hiển thị tất cả bài đăng
Blog Radio 147: Cám ơn anh đã đánh mất em!

Blog Radio 147: Cám ơn anh đã đánh mất em!

Các bạn đang nghe Blog Radio 147: Cám ơn anh đã đánh mất em!. Tại website : toptruyenhay.com.Blog radio online mới nhất, hay nhất.

Bạn thân mến,
Bởi chỉ duy nhất Thời Gian mới hiểu được tình yêu quan trọng đến thế nào trong đời sống này. Tình yêu, đó là vẻ đẹp vĩnh cửu và sự bất diệt của con người. (Victor Hugo). Đây chính là thông điệp của rất nhiều lá thư gửi tới Blog Radio trong tuần vừa qua.
Có khi nào bạn trải qua những day dứt của một tình yêu, có khi nào chia tay một tình yêu và bạn không còn tin vào một tình yêu nữa sẽ đến với mình nhưng bạn có biết không chỉ có thời gian mới mang lại cho chúng ta câu trả lời Tình yêu là gì, và có những tình yêu mới đi qua nhưng thời gian sẽ chỉ cho chúng ta rằng tình yêu đích thực của mình đang đến ngay sau đó.

Blog Radio của tuần này dành cho những câu chuyện tình yêu như vậy, mời bạn cùng lắng nghe và chia sẻ suy nghĩ của mình với Blog Radio 147: Cám ơn anh đã đánh mất em! – với những lá thư chân thành, nồng nàn tình cảm và những bản tình ca ngọt ngào.
Ảnh minh họa: Deviantart
•    Cám ơn anh đã đánh mất em!
Anh thân yêu!
Một ngày nào đó em sẽ làm cô dâu khoác trên mình chiếc váy cưới trắng thật lộng lẫy và chú rể sẽ trao nhẫn vào tay em, nhưng người đó sẽ không phải là anh.Anh sẽ nắm tay một cô gái khác, anh sẽ vuốt tóc một cô gái khác dịu dàng hơn với em ngày xưa, còn em  vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa nhưng sẽ đi đưa áo mưa cho một người đàn ông khác.
Đường phố đông người chẳng ai biết em đã từng cùng anh đi qua đó, nên em mặc sức đi lướt qua và có thể chúng ta đi lướt qua nhau mà không biết.
Em sẽ xây một mái ấm sẽ nấu những bữa cơm thật ngon, một ngôi nhà ấm cúng với người em yêu hơn cả. Như anh nghĩ về vợ mình, về hạnh phúc bền lâu. Trong bức tranh tô màu cuộc sống của em sẽ chẳng có khuôn mặt anh.
Em từng nghĩ anh là người duy nhất. Nhưng em nhận ra cuộc đời đâu phải cổ tích. Cuộc đời như những bản tình ca dịu dàng, thiết tha, say mê như chưa hề cũ nhưng chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại. Như chính anh không phải điệp khúc của đời em.
Rồi sẽ có một một chàng trai yêu em nhất bước vào và đủ sức làm ấm cả con tim em, đủ sức thắp bừng lên ngọn lửa niềm tin trong em.
Và em sẽ nói lời cảm ơn anh vì đã đánh mất em để chàng trai khác nhận ra em là tình yêu. Để em được biết thế nào là ấm áp, là tình yêu cuộc đời mình và xiết chặt của vòng tay.
Sẽ có một người mở một bản nhạc nhẹ vào mỗi buổi sáng em thức dậy, sẽ trồng hoa hồng vào khu vườn nhỏ của em, loài hoa mà em yêu thích nhất.
Người sẽ mang tiếng cười cho căn phòng trống trải sẽ xoa dịu nỗi đau trong góc khuất của trái tim em một cách nhẹ nhàng, êm ái.
Người sẽ thắp lên những ngọn nến niềm tin và mãi che chở cho nó không bị tắt.
Người sẽ làm ấm góc khuất lạnh lẽo của em bằng sự ấm áp của trái tim. Người sẽ mở tung cánh cửa tình yêu của em để em đón nhận tình yêu và cho đi tình yêu của mình.
Anh sẽ nhẹ nhàng bước ra góc khuất trái tim em, và ra khỏi con tim em. Anh sẽ như cơn gió vô tình, vô tình đến làm mát cuộc đời em trong thoáng giây…
Cám ơn anh vì đã đánh mất em!
  • Gửi từ email Diệp Hương - diephuong2011@
Ảnh minh họa: Bloodlust686
•    Tình yêu của người đến sau
Những khi một mình, trong một khoảng khắc nào đó, anh lại nghĩ mình phải làm thế nào cho em được hạnh phúc, bởi vì anh là người đến sau.
Những khi bên em, trong một khoảng khắc nào đó, anh lại nghĩ mình phải làm thế nào để em luôn cười thật tươi với anh, bởi vì anh là người đến sau.
Những khi xa em, trong một khoảng khắc nào đó, anh lại nghĩ mình phải làm thế nào để được nhìn thấy em dù anh mới gặp em hôm trước, bởi vì anh là người đến sau.
Những khi nhớ em, trong một khoảng khắc nào đó, anh lại nghĩ mình làm thế nào để được nghe thấy tiếng em hoặc mong nhận được 1 tin nhắn từ em, bởi vì anh là người đến sau.
Và những khi ôm em trong lòng, trong một khoảng khắc nào đó, anh lại nghĩ mình phải làm thế nào để giữ em lại được bên anh mãi mãi….bởi vì anh là người đến sau.
Anh chỉ biết yêu, yêu và yêu em. Anh chỉ biết cố gắng, cố gắng và cố gắng để làm em vui. Nhưng càng yêu em nhiều bao nhiêu, cố gắng nhiều bao nhiêu thì trong một lúc nào đó anh lại sợ em xa anh bấy nhiêu…. cũng tại bởi anh là người đến sau.
Đôi khi anh muốn bỏ cuộc vì làm người đến sau. Một đoạn đường chỉ có anh và em mà sao như chúng ta đi giữa dòng người tấp nập, một cái nắm tay thật nhẹ nhàng mà anh cảm giác như đang được “dắt đi” chứ không phải nắm tay, một sự quan tâm thật nhẹ nhàng cũng chỉ làm em cười với anh trong chốc lát….tất cả tình cảm anh dành cho em mà sao anh thấy thật trống rỗng..trống rỗng vì anh chưa cảm nhận được nó, trống rỗng vì có lẽ em đang “lạnh nhạt” khi phải gặp lại những gì em đã có trong quá khứ..
Em à, anh cũng như bao người con trai khác, anh chỉ biết yêu và làm hết sức trong khả năng của mình để mang đến hạnh phúc cho em. Một mình trong phòng và nghe bài “ Như đã dấu yêu “ càng làm anh thêm buồn và luôn mong : .. “ Nhưng anh ước gì, mình gặp nhau lúc anh chưa ràng buộc và em chưa thuộc về ai…” như thế có phải tốt hơn không?
Nhưng em à, cái gì là quá khứ thì hãy cho nó ngủ yên, vì ai cũng có một bí mật cho riêng mình, và em hãy giữ lấy nó. Hãy chôn tất cả trong tim của mình..vì một lúc nào đó em sẽ hiểu tình yêu của “người đến sau “.
Ảnh minh họa: Beorange
Thế đấy, làm người đến sau thật khó phải không em? Cái khó đấy đã làm anh phải cố gắng nhiều hơn, và làm anh yêu em nhiều hơn. Nhưng chính cái lúc yêu em nhiều hơn, cố gắng nhiều hơn thì anh lại làm em buồn nhiều hơn bởi những suy nghĩ của anh. Vì cái lí do là “ người đến sau “ đó mà đôi khi anh không biết rằng em đang bước đến gần anh và cho anh cơ hội.
Con đường mà anh cảm thấy ồn ào đó là lúc em đang có được sự bình yên trong em, cái nắm tay mà anh cảm thấy hờ hững đó là vì em muốn anh nắm chặt tay em hơn nữa, và sự quan tâm nhẹ nhàng mà chỉ nhận được nụ cười trong chốc lát của em đó là vì em muốn anh ôm em thật chặt trong lúc đó…Tất cả, tất cả, anh đã không cảm nhận được tình yêu em đang dành cho anh. Và khi anh nhận ra thì em đã không còn bên anh nữa…
Anh đã sai rồi…
Và chính lúc này đây, em đã cho anh hiểu được rằng: “Người đến sau lại đang chính là người bước gần nhất đến trái tim em”.
Em ơi, đừng trách và đừng giận anh nữa nhé… bởi vì “ người đến sau”  yêu em lắm…
  • Gửi từ email Đức Nguyễn – nguyenduchntv@
Ảnh minh họa: SingingRiver
•    10 điều em thích anh…
Lời tác giả: Sau những gì đã qua tôi nhận ra: “Tình yêu chỉ có một, nhưng thứ na ná tình yêu thì có rất nhiều”. không phải ai may mắn cũng tìm được tình yêu thật sự của mình trong cuộc đời chỉ sau 1 vài lần gặp gỡ, không phải ai cũng thấm thía tình yêu thật sự chỉ sau 1 cuộc tình….Tôi đã nhận ra, điều mà mình cần ở anh, người đàn ông mang đến cho tôi đầy đủ những cảm xúc yêu thương nhất vì những điều giản dị nhất….
1- Em thích cảm giác khi bên nhau, anh hay đưa tay vuốt tóc em. Mái tóc chưa đủ dài và không đủ đẹp để làm em tự tin nhưng khi những ngón tay anh chạm vào từng sợi tóc đủ làm trái tim em ngân lên những giai điệu dễ thương. Anh hay nói rằng em có mái tóc đẹp,và anh thích kiểu tóc của em, màu tóc của em, mùi hương trên tóc em… chỉ đơn giản vì nó là của em. Có lẽ từ khi quen anh, em biết để ý chăm chút mái tóc của mình, thay vì để mặc nó bơ phờ xơ xác như trước, thậm chí càng xơ xác càng cuốn và đánh phồng đẹp hơn. Có lẽ từ đó em thích ngắm mái tóc mình trong gương nhiều hơn, chải tóc nhiều hơn, cân nhắc chọn dầu gội với mùi hương nồng nàn hơn…2- Em thích cách mỗi khi nói chuyện điện thoại, anh không bao giờ và chưa bao giờ cúp máy trước. Lúc nào anh cũng im lặng đợi em cụp máy, hoặc nếu thấy em bướng bỉnh thì anh sẽ nhắc em “em cúp máy đi em”. Nó tạo cho em cảm giác yên bình ghê gớm. Không biết điều gì đã tạo nên cách cư xử tuyệt vời này của anh, chỉ 1 điều nhỏ nhặt thôi, có thể với người khác nó chẳng là gì cả, trong vô vàn những sự quan tâm chăm sóc nhau, nhưng chỉ 1 hành động cực nhỏ này thôi, em cảm nhận nhiều điều lắm… Lúc nào em cũng thấy yên tâm rằng anh sẽ luôn kiên nhẫn đứng bên em, kiên nhẫn và lo lắng cho em…
3- Lúc nào anh cũng che chở em. Đi ngòai đường, đi chơi, đi trên xe máy… cứ khi nào cảm thấy có gì bất trắc, hoặc thấy xe sóc,  anh sẽ đưa tay ra vỗ về và che chắn cho em… Điều này cứ tự nhiên như thế, nó là hơi thở của anh vậy!
4- Em thích cái cách anh cứ nhìn sâu vào mắt em, mọi lúc, mọi nơi, không bao giờ né tránh. Điều đó cho em thấy anh là người thẳng thắn và chân thành, chỉ một cái nhìn thôi anh ạ!
5-  Anh thích mọi thứ ở em, và khen mọi thứ của em. Từ 1 chiếc váy mới, chiếc cặp tóc lạ, hay vòng tay, màu son, màu mắt, mùi nước hoa… Với anh, cái gì cũng dễ thương, quyến rũ, cũng đẹp, cũng hay… Em cảm giác anh yêu mọi thứ ở em, mọi điều  ỏ em,và em có thể dễ dàng bộc lộ cả những tính xấu nhất của mình không hề e ngại,vì em biết anh sẽ yêu cả những cái tật xấu đó nữa!
Ảnh minh họa: Cupcake_rufflebutt
6- Em thích nụ cười của anh. Bất cứ khi nào em nhìn anh là anh lại cười toe toét. Nụ cười của anh mang hương vị của sự nồng nàn, với chiếc răng khểnh và đôi mắt lắp lánh sau cặp kính cận!
7- Em thích khi em để anh đợi lâu, lúc nào anh cũng bảo em: “Em ơi em cứ đi chầm chậm từ từ thôi nhé!”. Chẳng bao giờ anh giục em cái gì cả, anh cứ kiên nhẫn và tận tụy như thế, trách sao trái tim em cứ mềm dần đi.
8- Em yêu cái cách anh thích gây bất ngờ cho em, dù nhiều cái thật là ngộ nghĩnh và những cái kịch bản em đã thuộc từ những ngày được cưa cẩm bởi những chàng trai si tình. Anh không phải người đầu tiên đi giữa trời đêm Hà Nội, mua hoa về cho em, anh không phải người duy nhất đặt trước của nhà em bông hồng, anh không phải người số một mua cho em những thứ lặt vặt đáng yêu…Nhưng với anh, em cảm nhận, nó là điều tuyệt vời nhất mà em biết!
9- Em thích cái cách khi ngồi dưới ghế đá, anh hay để em tựa vào vai anh, em rất thích cảm giác đó, cảm giác ấm áp và tin cậy, khi anh lùa tay vào tóc em nghịch và thơm lên tóc em…
10- Và đơn giản, em nghĩ đến anh,vì anh là ANH thôi….
Chúa đã tạo ra anh cho em,và ngược lại,anh có biết không!
Theo blog radio.vn
Blog Radio 146: Gửi các bạn lớp 13

Blog Radio 146: Gửi các bạn lớp 13

Các bạn đang nghe Blog Radio 146: Gửi các bạn lớp 13. Tại website : toptruyenhay.com.Blog radio online mới nhất, hay nhất.

Vậy là tháng 9 đã đến, tháng 9 mùa thu tựu trường, tháng 9 nhập học với bao háo hức của một cấp học mới và những người bạn mới….

Nhưng mỗi năm khi tháng 9 mùa tựu trường về, có những nỗi niềm cần lắm được sẻ chia và tiếp thêm sức mạnh…
Tuần vừa qua Blog Radio đã nhận được rất nhiều lá thư của những thí sinh không có kết quả như mong đợi trong kỳ thi Đại học vừa qua. Những lá thư đầy tâm sự, cung bậc cảm xúc khác nhau… đó là nỗi niềm thất vọng, những giọt nước mắt… nhưng trong những lá thư đó vẫn đầy ắp những lời tự động viên mình, những chia sẻ dự định cho một năm tiếp theo. Trượt đại học không phải là bạn đã mất tất cả, trượt đại học, bạn có những con đường đi cho riêng mình, trong số đó rất nhiều bạn lựa chọn con đường tiếp tục dùi mài kinh sử chờ đợi một năm thi quyết tâm thử sức ấp lánh niềm tin vào một năm thi tới. Mời bạn cùng chia sẻ những cung bậc cảm xúc này với Blog Radio Gửi các bạn lớp 13:

Ảnh minh họa: CoasterCannons
  • Lá thư con trai trượt đại học gửi mẹ:
“Mẹ à! Con trai của mẹ nè. Chắc giờ này ở nhà mẹ cũng đang nhớ con lắm phải không mẹ. Con cũng thế, ở nơi xa này con luôn ngóng về nhà, về tổ ấm gia đình mình. Bố đã không ở nhà rồi, mẹ buồn lắm phải không. Con chỉ chờ mong sao thi học kì thật nhanh để con được về với mẹ thôi, lúc đó con sẽ làm lại một lần nữa mẹ à. Con biết mặc dù mình là con trai. Con trai chí ở bốn phương, nhưng con không thể không nhớ mẹ, không nhớ em được.
Con đang làm gì mẹ biết không? Con đang ôn thi lại mẹ à, ngành con đang theo học ở trường đại học Đà Lạt bây giờ cũng không phải không tốt nhưng con vẫn muốn con sẽ chính mình.
Năm vừa rồi, lúc báo điểm chắc mẹ thất vọng về con lắm phải không mẹ? Con biết chứ, hi vọng của cả gia đình ta mà. Con cũng buồn lắm nhưng con không thể nói gi ngoài lời xin lỗi bố mẹ, xin lỗi ông bà và tất cả mọi người, con tự nhủ mình sẽ phải làm lại, làm lại từ đầu. Con đã từ chối việc ở nhà ôn thi lại bằng cách làm hồ sơ NV2 vào trường đại học Đà Lạt, như một kẻ thất bại. Mẹ biết không đó là sự chạy trốn của con thôi mẹ à. Một thằng con trai hèn quá phải không mẹ? Con biết chứ, nhưng con không thể đối diện với sự thật một đứa học giỏi nhất xóm trong vòng 12 năm, trong mắt mọi người con là đứa giỏi lắm, mà giờ đây lại trượt đại học.
Ngày con vào Đà Lạt nhập học con đã nếm trải cảm giác xa nhà, xa mẹ thực sự. Con buồn lắm, cảm giác trống vắng ùa vào tâm can con. Nhưng mẹ ơi, mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất đối với con, bằng niềm tin mẹ trao cho con, con tự nhủ con sẽ làm được. Làm được mẹ à. Giờ con vừa học vừa ôn thi. con làm hồ sơ thi vào đại học Y Hải Phòng. Một trường cao hơn trường năm trước con thi, vì mẹ, vì những giọt mồ hôi bố đã đổ để con được bằng bạn bằng bè, con sẽ cố gắng, nỗ lực hết mình, và con tin con sẽ làm được mẹ à.
Con sẽ không để mẹ thất vọng về con nữa đâu. Con hứa đó. Mẹ ơi! con yêu mẹ nhất trên đời.. .Hãy tin con mẹ nhé, con sẽ làm được!
Mẹ ơi, con nhớ nhà!”
•    Gửi từ email Thanh Tùng – nguyenphucthanhtung@
Ảnh minh họa: Raysoda
  • Lá thư chị gửi em gái
Em gái yêu quý!
Những ngày qua, chị gái đón nhận rất nhiều tin mừng đỗ đại học với số điểm khá cao. Nhưng…không phải là của Còi, mà là từ những em của bạn bè chị. Vui mừng cho bạn, nhưng chị không tránh khỏi nỗi tủi thân, và buồn phiền.
Chị không thất vọng, không hoảng hốt, không trách móc em gái. Chị bình thản đón nhận tin trượt đại học của em, \trong lòng đau xót nhưng trên hết là sự lo lắng cho tinh thần của em. Em gái bé nhỏ và yếu ớt, chị không biết rồi em có vượt qua được cú sốc này mà đứng dậy được không? Hơn hết, chị thương và lo cho Còi lắm. Những cố gắng và quyết tâm của em đã vỡ vụn, tan tác từ cái giây phút điểm thi được thông báo. Và, ngay cả bây giờ đây, khi ngồi gõ những dòng tâm sự này, chị cũng đã phải cố dằn xuống những cảm xúc, giận và thương…
Chị biết ngay hôm đầu tiên chị về, em khóc ngay cạnh chị. Chị tỉnh dậy vào lúc nửa đêm, bố mẹ cãi nhau, bố ngủ ghế ngoài, còn em khóc ngay cạnh chị. Chị không biết, mình mà tỉnh dậy thì làm gì lúc ấy, vì chính chị cũng sợ, chị cũng thấy hụt hẫng lắm. Chị không biết xử trí thế nào, chỉ còn mỗi cách là vòng tay ôm em thật chặt. E m nhớ không, phút chị trở mình ấy, chính là lúc chị muốn em biết rằng, em gái có chị ở bên sẵn sàng bên em khi em yếu lòng nhất, là nơi tin tưởng nhất để em có thể tựa vào, em hiểu không?
Bố mẹ cũng chịu nhiều áp lực, em cố gắng thông cảm cho bố mẹ. Cũng giống như em, bố mẹ cũng khổ tâm lắm, nhưng không thể cứ lầm lũi và im lặng được. Bố mẹ thương em lắm chứ, nhưng thương thì cho roi cho vọt. Điều cần thiết là học cách chịu đựng, có lòng tự trọng, tự ái em sẽ lớn lên. Và em biết đấy, rồi chuyện này sẽ mất khoảng 2 tháng nữa mới lắng xuống được! Em sẽ còn phải chịu đựng nhiều hiểu không? Bạn bè, thầy cô giáo, hàng xóm láng giềng.Và chị thì cầu khấn trời phật, cho em có đủ sức mạnh để vượt qua những dư luận ấy.
Nhưng không phải là lờ đi, là lãng quên hay lảng tránh nó. Mà chính là sự đối mặt một cách nghiêm túc, dám chấp nhận thất bại, để lần sau và thậm chí là lần sau nữa… em vượt qua, dạn dĩ, trưởng thành hơn. Biết đau, biết tủi, biết nhục… thì em sẽ tự biết cách tìm ra.
Chị gái sẽ luôn ở bên cạnh, chia sẻ muộn phiền với em. Chị muốn em nghiêm túc nhìn lại bản thân mình, xét đoán những sai lầm,vì con người trưởng thành hơn từ những thất bại, những sai lầm. Và chị sẽ ở bên, giúp em sửa chữa, chị cần sự hợp tác của em, em gái ah.
“Thất bại không có nghĩa là em đã cúi đầu , mà chỉ đơn giản là em phải đủ can đảm để đương đầu với nó”…
Cố gắng lên nhé, em gái !
Chị gái của em
Lê Hoàng Vân
Ảnh minh họa: vi.sualize
Và sau đây là lá thư của người em gái được nhắc tới trong lá thư trước, 1 năm sau khi cô gái ấy nhận được lá thư từ người chị gái của mình:
  • Vì sao tôi trượt Đại học !
Tôi đã từng trượt Đại học. Cú sốc đầu đời của tuổi 18 làm tôi thực sự hoảng loạn. Thời gian đầu khi biết điểm đó là một bất ngờ lớn đối với tôi, với bố mẹ Thầy cô và bạn bè vì sức học của tôi không đến nỗi nào, tôi chăm chỉ và học khá. Vậy mà tôi đã trượt…
Cuộc sống với tôi lúc ấy dường như địa ngục, tôi mệt mỏi, chán nản tôi lâm vào trạng thái trầm uất và căng thẳng. Hy vọng nhiều thì thất vọng càng lớn. Tôi khóc, mất ngủ tôi vật vã mất ngày liền…đôi lúc tôi thấy mình là người thừa và còn buồn hơn nữa khi kết quả thấp kém của tôi kéo theo không khí nặng nề của gia đình, bố mẹ không nói gì, ko trách mắng  nhưng nhìn bố mẹ tôi biết lòng họ trĩu nặng.
Rồi một ngày tôi nhận được lá thư của Chị gái, lá thư dài 5 trang toàn chữ, lá thư kể về những thất bại của chị đã gặp phải và cách chị đứng lên sau những lần vấp ngã ấy. Tôi đọc mà nhòe nhoẹt nước mắt đó là cảm giác thấy mình có lỗi nhiều hơn là thấy mình đáng thương, tôi có lỗi với bố với mẹ với chị với tất cả những người thân mà tôi yêu quí. Tôi vẫn còn nhớ như in một câu nói chị viết trong lá thư ấy : “ Thất bại không có nghĩa là em đã cúi đầu , mà chỉ đơn giản là em phải đủ can đảm để đương đầu với nó ”…đúng cái giây phút ấy tôi biết mình phải đứng dậy và mạnh mẽ hơn bao giờ hết gạt đi nước mắt tôi hiểu mình phải cố gắng nhiều hơn nữa, vì tương lai vì ước mơ và vì những người thân yêu của tôi.
Với 19 điểm tôi có thể đi NV2 một trường ĐH công lập nào đó nhưng tôi đã không nộp đơn mà quyết định ở nhà ôn thi thêm 1 năm nữa. Việc đi học ĐH có thể sẽ giúp  tôi thoát khỏi tình trạng hiện tại nhưng sau này không dám chắc tôi sẽ hối hận về quyết định của mình, tôi không muốn từ bỏ ước mơ và cũng không muốn chạy trốn.
Có lẽ với tôi công việc quan trọng nhất mà tôi phải làm lúc đó là vạch ra những sai lầm của bản thân ? Vì sao tôi trượt ĐH ?  Lí do nào khiến tôi thất bại ?
Phương pháp học tập
Những năm đi học tôi là 1 đứa chăm chỉ và cần mẫn, thời gian chính dành nhiều cho việc học tập, học tối ngày thời gian đi học ở trường thời gian học ở nhà thời gian học thư viện chính vì thời khóa biểu bị lấp kín nên tôi ít có thời gian đi chơi cùng bạn bè hay tự thưởng cho mình giây phút thoải mái sau giờ học trên lớp, ít lao động nên đầu óc lúc nào cũng bị căng cứng và với việc học nhiều như vậy kéo theo cảm giác mệt mỏi, căng thẳng, stress…  Áp lực của bài vở đôi khi khiến tôi thấy rã rời và hiệu quả tiếp thu bài không cao. Đó là cách học nhồi nhét.
Lớp 12, tôi dành nhiều thời gian học thuộc lòng, vì thi trắc nghiệm lí thuyết đã chiếm đến 50%, tôi học như một con vẹt thuộc làu làu từng bài trong sách giáo khoa. Tôi có thể nhớ được từng bài, từng chuyên đề về 1 dạng bài nào đó nhưng tôi lại lúng túng trước những đề bài tổng hợp nhiều kiến thức. Học không có chiều sâu, không hiểu rõ bản chất của vấn đề, học tủ dùng trí nhớ mà không khái quát được những vấn đề trọng tâm của toàn bài. Chính vì vậy mà khi gặp những dạng bài lạ tôi không biết cách giải quyết và khi bị căng thẳng tôi thường dễ quên chúng? Đó là cách học hời hợt.
Cấp 3 lớp tôi có khá nhiều bạn học giỏi nhưng vì tính sĩ diện tôi rất ít khi hỏi bài bạn bè, tôi luôn tự mình giải quyết nhưng quá nhiều thắc mắc khiến tôi không thể tự làm được, khó là tôi bỏ! Đó lại là 1 sai lầm lớn nữa với tôi. Học Thầy không tày học bạn, vậy mà tôi tìm cách giấu dốt chỉ vì sợ bạn bè coi thường. Tôi luôn đặt nặng áp lực về điểm số và bằng mọi cách để đạt dược điểm cao không muốn thua kém bạn bè. Mục đích ấy quá cao khiến tôi luôn cảm thấy nặng nề và lo lắng trước những kì kiểm tra và kì thi, tâm lí không thoải mái tôi không thể làm tốt.
Tính tôi nhút nhát và không nhiều bạn công thêm với việc ít tham gia các hoạt động của lớp vì sợ tốn nhiều thời gian làm tôi lúc nào cũng như thu mình vào vỏ ốc. Giờ tôi mới ngộ ra một điều rằng những hoạt động ngoại khóa trên lớp thực sự bổ ích chúng khiến tôi gần gũi mọi người, tự tin và dạn dĩ hơn giảm stress sau mỗi giờ lên lớp và hơn thế nữa thay bằng sự lo lắng tôi sẽ tự tin hơn khi tham gia những kì thi.
Và cách giải quyết
Sang năm ôn thi lại, tôi cố gắng dành nhiều thời gian cho mình. Không cắm đầu vào học nữa. Thời gian rỗi tôi giúp mẹ công việc nhà, lao động khiến đầu óc tôi sảng khoái và minh mẫn hơn. Tôi đăng kí tham gia một lớp học 13 ở trung tâm gần nhà. Việc học bài bản có Thầy chỉ dạy là rất cần thiết vì Thầy cô là những người hệ thống sườn kiến thức cho mình, đừng ngại đừng xấu hổ vì ở đâu chúng ta cũng kiếm được những người bạn mới. Học lớp 13 tôi biết thêm nhiều bạn tôi cởi mở thân thiện và cười nhiều hơn, ngoài giờ học chúng tôi còn trao đổi bài vở với nhau, tôi không còn ngại hỏi bài vở bạn bè hỏi thật kĩ đến khi nào hiểu rõ bản chất mới thôi, tôi phát hiện ra các bạn lớp 13 học không hề kém có lẽ họ cũng giống như tôi sai lầm một chút về đường đi mà thôi.
Lớp 13, tôi không cố nhồi nhét kiến thức vào đầu, sắp xếp một thời gian biểu hợp lí cho từng môn học tôi có nhiều thời gian hơn vì chỉ phải học 3 môn chính. Tôi đọc kĩ các dạng bài trong sách nghiền ngẫm nó rồi thâu tóm những ý cần phải nhớ và học, học phần nào chắc chắn phần đó, thà học 10 biết 5 còn hơn học 10 biết 8 mà hời hợt đụng vào đâu cũng không hiểu rõ vấn đề.
Học xong chương trình 2 tháng cuối tôi bắt tay vào làm đề, bấm thời gian và theo dõi tiến trình làm bài. Những lần làm đề giúp tôi rút ra được nhiều kinh nghiệm đặc biệt trong cách trình bài bài là khâu mà tôi yếu nhất đối với môn Toán. Tìm ra cách giải nhanh nhất đối với những môn thi trắc nghiệm. 1 ngày chỉ cần làm  2 đề thì trong 1 tháng kinh nghiệm dắt túi cũng được kha khá rồi đấy.
Ngoài ra tôi còn tham gia một số hoạt động XH của đoàn Thanh niên tổ chức vào những dịp cuối tuần như biểu diễn văn nghệ, đi thăm các làng trẻ em khuyết tật, tuyên truyền viên cho các hoạt động…. thời gian tham gia cùng với đội khiến tôi tự tin và hòa đồng hơn với mọi người và cảm thấy mình có ích hơn.
Kết quả
Vậy là tôi bước vào kì thi ĐH năm thứ 2, tinh thần thoải mái chỉ có đôi chút áp lực nhưng lòng tự tin có lẽ cũng che lấp đi được phần nào áp lực đó…
Tôi kết thúc kì thi đại học với một kết quả không đến nỗi nào, tôi đã đỗ vào ngồi trường mà tôi mơ ước. Niềm vui xen lẫn với niềm tự hào tôi biết mình đã chiến thắng bản thân. Chấp nhận thử thách và đương đầu với thất bại.
Cú sốc của tuổi 18 dạy tôi nhiều thứ, tôi đã không phải hối hận về quyết định mà mình lựa chọn như một lời dạy của bố đã từng nói với tôi: “Con vấp ngã chỗ nào con sẽ đứng lên chỗ đó, can đảm đối mặt với thất bại đừng chạy trốn nếu con không muốn là một kẻ hèn nhát”
Tôi chiến thắng và tôi không hèn nhát !
Nếu bạn nào muốn tìm sự chia sẻ thì hãy gửi thư cho tôi vào địa chỉ lethuha.nha.k12@gmail.com nhé, hi vọng tôi sẽ có những lời khuyên bổ ích cho các bạn !
Theo blog radio.vn
Blog Radio 145: Được và mất

Blog Radio 145: Được và mất

Các bạn đang nghe Blog Radio 145: Được và mất. Tại website : toptruyenhay.com.Blog radio online mới nhất, hay nhất.

Được và mất đó là hai mặt của cuộc sống dù ta biết rằng mất bao giờ cũng khó chấp nhận hơn được, mất bao giờ cũng đi kèm với sự luyến tiếc, thất vọng nhưng cũng giống như khi người ta nhận lại thì người ta phải biết cho đi.

Bởi vậy, nếu có một lúc nào đó cuộc sống không như ý bạn, có một lúc nào đó cuộc sống lấy đi của bạn một thứ quý giá, xin bạn đừng quỵ ngã, hãy giữ niềm tin vào cuộc sống và cố gắng thật nhiều, bởi một mai bạn sẽ nhận ra cộc sống đã tiếp sức cho ta lớn đến nhường nào!
“Có vấp ngã mắt mới nhìn sáng suốt,
Có đau thương lòng mới cứng rắn hơn
Có căng như một sợi dây đàn
Mới tạo được những âm thanh huyền diệu…”
Mời bạn cùng lắng nghe, bàn luận câu chuyện cuộc sống tuần này với Blog Radio, một câu chuyện về những được mất trong cuộc sống, câu chuyện được ví như một bản hòa ca mà mỗi người tìm được một nốt nhạc cho riêng mình ở trong đó. Bài viết mang tên Chuyện đời được mất, gửi từ bạn đọc MCTT8 – anhtrang.tb
Mời bạn click vào đây để nghe file audio Blog Radio 145: Được và mất
a
Blog Radio - Bỏ lại sau lưng những xô bồ của cuộc sống, tìm giây phút thư giãn hiếm hoi cho tâm hồn… Đặt nhẹ nhàng cơ thể mệt rã sau một ngày rong ruổi… bỗng dưng ta xót xa chợt vấn lòng mình, tại sao ta không thể vui niềm vui của ngày trước?
Thời gian vốn chẳng biết chờ đợi, ta thấy già nhanh hơn cả sự tiến bộ đến chóng mặt của những công nghệ ngày càng hiện đại, nhưng đổi ngược lại ta được gì khi những phiền não cũng theo đó tỉ lệ thuận với nó….
Ta miệt mài, cố gắng để không bị cuộc sống bỏ rớt, nhưng hình như cuộc sống chẳng bao giờ biết đến sự cố gắng của ta hay thậm chí còn có lúc nó nhẫn tâm quay lưng vô tình đến khắc nghiệt.
Ta thấy nhiều hơn những tòa nhà cao ngất ngưởng thi nhau mọc lên…giống như những cánh tay của con người đang không ngừng vươn tới những chân trời mới… Nhưng, có ai đó đã kịp nhận ra rằng hình như lâu lắm rồi ta không còn biết đến vẻ tròn trĩnh của những ánh trăng đêm rằm căng đầy trong lành đến thuần khiết. Thèm một đêm yên bình, thèm một lần được làm thi sĩ uống ánh trăng…
Ta miệt mài đi tìm những ngả tri thức, có nhiều hơn những định luật được chứng minh, bảng danh sách những nhà khoa học ngày càng chồng chéo nhưng ta vẫn phải chép miệng khi phát hiện sao lại có nhiều những phán đoán sai lầm đến vậy?
Người ta có thể tìm ra lọai thuốc kéo dài sự sống cho con người ngay cả khi họ đang chơi với đứng bên bờ vực thẳm của cái chết cận kề….Y học mang lại nhiều hơn niềm tin vào cuộc sống, đổi lại cho đến một ngày bỗng dưng ta bắt gặp những ánh mắt nheo nhúm, những cái chép miệng vội vàng, những cái lắc đầu thất vọng… những chiếc khăn tang màu trắng… những giọt nước mắt li biệt…
Ảnh minh họa: vi.sualize
Ta nắm bắt cơ hội và biến nó thành những khoản lợi nhuận khổng lồ, có không ít những ánh mắt ngưỡng mộ soi vào ta không ít những lời ca tụng, hay cả những xu nịnh làm ta thấy lạnh buốt cả xương sống đứng trên bục vinh quang, hai tay vỗ ngực. Ta tưởng tượng mình giống như một con kinh kông đang ăn mừng chiến thắng… nhưng những giá trị nhân sinh đích thực lại chẳng khác nào mũi tên đâm vào ngực làm ta chảy máu… Vậy rốt cuộc có phải ta đang đau cùng chiến thắng…
Con người bắt đầu biết dùng nhiều hơn một thứ ngôn ngữ để thỏa mãn, đáp ứng nhu cầu giao tiếp…những nền văn hóa cũng từ đó có thể tìm đến nhau, giao lưu, hòa nhập tạo nên một cộng đồng phong phú với đầy đủ những sắc màu thế giới sinh động hơn, rộng mở hơn, thông thoáng hơn. Nhưng cái gọi là tình yêu lại trở nên nhỏ bé và lọt thỏm trước sự rộng lớn bao la ấy và thay vào đó là sự dè chừng, đề phòng lẫn nhau, sự chân thành không còn không gian để sinh sôi nảy nở và những nghi ngờ được thể phát sinh. Ta có thể tin vào ai khi ngay cả bản thân mình ta còn thấy những mâu thuẫn ngày càng dày hơn.
Những cái đầu siêu phàm chụm lại, những niềm đam mê khoa học được quy tụ loài người có thể dễ dàng chạm tới mặt trăng, một miền đất mới đầy hứa hẹn. Ta mơ nhiều hơn những giấc mơ ngọt ngào, thoảng nghe bên tai giọng hát ai đó cất lên “Đường vào tim ai ôi băng giá” chợt thấy xót xa khi cái khôn cùng ta cũng có thể chinh phục được mà gõ cửa lòng người sao mà khó khăn đến vậy? Ai biết sự nhỏ bé của trái tim lại mênh mang khó nắm bắt? Những yêu thương thật mong manh dễ vỡ? Một khoảng trống đối lập biết khi nào có thể khỏa lấp được?
Có không ít những cái cười báng nhạo khi thấy ai đó vẫn miệt mài đi tìm “một mái nhà tranh hai trái tim vàng” mà chẳng thể hay nói đúng hơn là chẳng bao giờ hiểu cuộc hành trình ấy mang tên “cuộc hành trình hạnh phúc” – một hành trình có không ít những giọt nước mắt, không ít những khổ đau… và thậm chí có cả những sự đánh đổi…
Ta chiến đấu, đổ máu để đổi lấy sự tự do, sư hi sinh sẽ luôn còn nguyên vẹn với thời gian như những những mốc son để nhớ về một thời hùng tráng, như những khúc tình ca còn vang vọng mãi trong trái tim những con người yêu hòa bình…
Ta vùng vẫy trong khoảng không bao la của chính mình nhưng ai biết được đâu đó vẫn có những tâm hồn vẫn khát khao lắm những khoảng lặng siêu thoát, những giây phút phóng túng… Hãy biết san sẻ những yêu thương để cuộc sống này có thêm nhiều hơn những yên bình cho nhân loại…
Ta biết đến nhiều hơn những cao lương mỹ vị khi cuộc sống bắt đầu nhận thức rõ được tầm quan trọng của sự hưởng thụ, hàng loạt những thực phẩm mới ra đời để đáp ứng những nhu cầu khôn cùng của con người nhưng rồi cũng từ đó kéo theo nhiều hơn những sự hoang mang khi mà cái gọi là chất lượng chưa được những nhà sản xuất thực sự coi trọng.
Thay vì những chồng sách cao hơn cả đầu người, tri thức được gói gọn nhẹ hơn trên những bàn phím, thay vì cặm cụi lật tìm trên dãy dài mục lục ta chỉ cần gõ những chữ cái đầu, một loạt dây chuyền hiện đại, ta có thể ngốn hàng giờ ngồi trước màn hình vi tính thay vì ngâm nghi những trang sách hay những chén trà đặc và giây phút sôi nổi luận bàn văn thơ thật thi vị.
Thời đại tự do hôn nhân, con người thực sự cảm thấy hạnh phúc khi được giải phóng khỏi cái thời “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy”, tình yêu có nhiều những cơ hội tìm đến với nhau và những yêu thương đong đầy hơn nhưng ai biết được rằng những chồng đơn li hôn ngày càng dày hơn người ta ngày càng thấy dễ dàng hơn khi nói đến hai từ “li dị” để rồi trách nhiệm với tình yêu không còn là cái gì cao cả nữa…
Đối thủ lớn nhất của con người là chính mình, khi ta thấy những đấu tranh trong con người mình ngày càng nhiều hơn thì cũng có nghĩa ta đang cố gắng để hoàn thiện mình, để những giá trị nhân sinh trở nên thiêng liêng cao đẹp hơn với đúng vị thế của nó và tất nhiên thế giới này sẽ trở nên vô cùng tươi đẹp.
Ảnh minh họa: vi.sualize
Vậy tại sao chúng ta không…
Giục trái tim biết yêu thương nhiều hơn những hận thù mù quáng…
Giục lòng mình biết xót xa hơn trước những mảnh đời ngang trái…
Và biết nói nhiều hơn những lời ngọt ngào để những tâm hồn xích lại gần nhau hơn.
Dặn bàn tay biết nâng đỡ những sự yếu ớt của cuộc đời để hơi ấm có thể có cơ hội tìm đến với biết bao những giá lạnh ngoài kia….
Dặn đôi mắt biết hướng về phía những chân trời của cái thiện
Hãy biết tích góp những giá trị đạo đức của cuộc đời thay vì để mình cuốn theo những nghiệt ngã vô thường…
Thêm một chút dằn lòng để những cố ý không còn có cơ hội làm ai đó tổn thương…
Thêm một chút khoan dung thay vì những trách móc để những sai lầm còn biết tìm đến với con đường sửa chữa…
Thêm một chút sẻ chia, một chút kiên nhẫn để lắng nghe những tâm sự của đồng loại thêm một bàn tay trợ giúp để hàng nghìn những khó khăn nhỏ bé hơn…
Thêm một ánh mắt đong đầy những ấm áp, bớt đi một chút những cái lạnh nhạt không cần thiết để cuộc sống này chẳng còn biết đến sự sợ hãi trước cơn gió mùa bất chợt…
Thêm một chút dũng cảm trước những thử thách, bớt một chút những cái chau mày để con đường phía trước san vợi những chông gai…
Thêm một chút thời gian để lắng nghe những bất an của cõi lòng, đừng vội vàng đốt thêm những ngọn lửa ưu phiền thay vì hãy thêm một chút lí trí xem như mọi chuyện có thể giải quyết…
Ảnh minh họa: vi.sualize
Khi người khác lên tiếng, hãy biết tập trung hai tai, con tim và khối óc… để những tích cực xua đi những hiểu lầm không đáng có.
Đừng vội vàng để mình cuốn theo những tiếng vỗ tay, những tiếng cười tán thưởng, hãy biết để những niềm vui ngấm dần… khi đó những tự kiêu sẽ tự khắc rút lui….
Sự phân tích suy ngẫm rất cần cho những lời phê bình, đừng vội vàng cắt ngang bằng những quan điểm chưa chín…để không còn những tự ái không đâu…
Biết tìm ra những mâu thuẫn trong con người mình cũng đồng nghĩa với chiến thắng đang ở rất gần ta.
Biết nghiêm hơn với mình và độ lượng với người.
Thêm một chút tự tin, bớt một chút tự ti, học cách biết tự trọng nhưng hãy khoan để cái tôi kiểm soát bản thân mình.
Thêm một chút cần cù đẩy cao hơn vị thế của những ý chí phấn đấu không ngừng… đừng để những ỷ lại lấn áp biến ta thành kẻ thừa trong xã hội…
Đừng để lòng tham trong tích tắc lên ngôi và rồi ta lại một lần phải rơi những giọt nước mắt …khi ấy sẽ chẳng có sự thông cảm hay xót thương nào ngoài những cái lắc đầu chán ngán…
Hãy biết yêu những sự mộc mạc, chân chất bởi chỉ có ở đó ta mới tìm thấy sự chân thành trong cuộc sống… những biểu hiện bên ngoài đôi khi làm ta choáng váng nhưng chẳng bao giờ nó có được những sự sâu xa cần thiết… thậm chí nó còn khiến ta lầm đường lạc lối hay biến thành con người hoàn toàn khác…
Hãy biết chăm sóc hơn đến bản thân mình…biết cười nhiều hơn để những phiền muộn tiêu tan
Trong khó khăn hãy biết nhiều hơn đến những nghị lực cần thiết, đừng vội vàng lùi bước, đừng vội vàng để ý chí lại phía sau….
Cuộc sống bớt đi một chút những nhọc nhằn… thêm nhiều hơn những hạnh phúc
Bớt đi nhiều hơn những hoài nghi để những cảm thông tìm đến với những cảm thông….
Bớt đi những lo âu muộn phiền để những niềm vui được thay thế….
Đừng để những buồn bực khiến những nếp nhăn làm bớt đi sự tươi trẻ yêu đời trên khuôn mặt đáng yêu… hãy để những niềm vui còn mãi với sự trẻ trung yêu đời… để ta biết rằng cuộc sống này đáng sống biết nhường nào…
Cuộc sống có muôn vàn những cung bậc mỗi trái tim sẽ góp phần làm nên những âm thanh trầm bổng… Hãy mở lòng mình để tâm hồn hứng lấy những yêu thương và sẻ chia… sẽ có vô vàn những bản nhạc, những vũ khúc cất lên và mang đến những ngọt ngào đong đầy…
Theo blog radio.vn
Blog Radio144: Chuyện kể của bông hồng cài áo mùa Vu Lan

Blog Radio144: Chuyện kể của bông hồng cài áo mùa Vu Lan

Các bạn đang nghe Blog Radio 144: Chuyện kể của bông hồng cài áo mùa Vu Lan. Tại website : toptruyenhay.com.Blog radio online mới nhất, hay nhất.

Bạn nghe Blog Radio thân mến!
Tháng 7 âm lịch, người Việt có một ngày lễ người người con không thể quên đó là lễ Vu Lan. Đây là một tập tục đáng quý, đáng trọng của người Việt thể hiện lòng báo hiếu của con cái với cha mẹ. Lễ Vu Lan báo hiếu cha mẹ luôn gắn liền với câu chuyện của những bông hồng sắc trắng sắc đỏ cài trên ngực áo. Theo tản văn Bông hồng cài áo của Thiền sư Thích Nhất Hạnh thì những ngày này lên chùa, nếu bạn còn mẹ, bàn sẽ được cài một bông hồng đỏ trên áo với niềm hạnh phúc được còn mẹ. Nếu bạn đã mất mẹ, bạn cài trên áo một bông hoa trắng. Người được hoa trắng xót xa nhớ thương, không quên ơn mẹ dù người đã khuất. Người được hoa hồng nhắc nhở rằng mình hạnh phúc vì còn mẹ và phải cố gắng để làm vui lòng mẹ kẻo một mai mẹ khuất núi có khóc than cũng không còn kịp nữa…

Blog Radio tuần này là câu chuyện của những bông hoa cài trên ngực áo mùa Vu Lan. Mời bạn cùng trải lòng và chia sẻ với chúng tôi!

Mở đầu cho Blog Radio là lá thư của bạn đọc Văn sen, lá thử gửi một người bạn mới mất mẹ. Đây cũng là những lời chia sẻ đầu tiên của Blog Radio gửi tới những ai đang cài trên ngực bông hồng trắng…
  • Nỗi đau mất mẹ mùa Vu Lan báo hiếu!
Văn Sen
Mẹ bạn ra đi thật đột ngột, chắc là bạn phải nếm trải một vết thương mãi mãi
Hình ảnh: Bạn đọc gửi
không bao giờ “kéo da non”. Mình nghe tin dữ mà lặng đi vì bất ngờ và vì thương bạn. Đối với đời người, chắc chẳng có mất mát nào lớn hơn là mất mẹ. Vì vậy, số phần còn mẹ của mình có lẽ may mắn hơn bạn thật nhiều! Từ lâu lắm rồi mình đã muốn viết điều gì đó gởi đến chia sẽ cùng bạn: về người mẹ, về những đứa con, nhưng rồi mình lại thôi, bởi đề tài này mãi mãi là sự trùng lắp đến nhạt nhẽo vì người mẹ nào trên đời mà chẳng thương con và đứa con nào mà chẳng cần mẹ? Mình rất sợ sự sáo rỗng không cần thiết.

Bạn à, đang là mùa Vu Lan, mình đi chùa nghe những bài kệ về đức hy sinh của bậc sinh thành và đạo nghĩa làm con mà xúc động nghĩ tới bạn không thôi! Chắc lòng bạn đau như xát muối khi dịp Vu Lan này màu hoa hồng cài áo đỏ tươi mãi mãi trở nên trắng toát một cách tàn nhẫn. Bông hoa trắng lạnh lùng sẽ là nỗi ám ảnh không dứt đối với những đứa con như bạn, vì trong hành trình dài phía trước của cuộc đời bạn sẽ chẳng còn người mẹ thân yêu nâng đỡ cho những vấp ngã, sẽ chẳng còn mẹ để che chở trước những giông tố phong ba. Mất mẹ, chắc là bạn sẽ trở nên nhạy cảm với cuộc sống hơn nhiều! Nhìn một đứa trẻ được mẹ chở đến trường liệu bạn có đau xót nhớ tới ngày xưa của mình không? Nhìn một đàn gà con líu ríu theo sau gà mái mẹ không biết có làm bạn nao lòng vì ganh tỵ?
Mình muốn ôm bạn thật chặt, mình muốn nhờ mẹ mình đến để vỗ về bạn nữa! Nhưng nỗi đau thì quá lớn mà sự sẽ chia lại hữu hạn. Mình đã hỏi bạn một câu hỏi ngớ ngẩn sau khi biết tin mẹ bạn mất, rằng bạn có cần mình giúp đỡ gì không? Dứt câu nói đó, mình nghe đắng nghét trong cổ họng và tự hỏi liệu mình sẽ giúp được gì đây? Bao nhiêu tiền bạc hay sự quan tâm có thể đổi được thậm chí chỉ một phần trăm người mẹ của bạn vào lúc này? Dĩ nhiên là bạn đã ưu phiền mà trả lời “Không cần gì đâu!”… Mình nhận ra rằng tốt nhất là cứ để những vết thương hở miệng quá lớn như thế này cho thời gian dần dần chữa trị, bông băng thuốc đỏ không có tác dụng gì nếu chẳng làm cho nó sưng tấy và tổn thương thêm…
Trong khi bạn và nhiều người con trên thế gian này phải chịu nỗi đau mất mẹ, vẫn có những đứa con khác ngỗ ngược và bất hiếu với mẹ cha. Khi bạn đang khóc vì mẹ ra đi mãi mãi thì đâu đó không xa hẳn là có một người mẹ cũng đang khóc vì đứa con bất hiếu. Chúng đòi cái ăn, cái mặc theo ý thích, xem cha mẹ là những “kẻ giúp việc” trong cuộc đời – những người mà chúng có thể ra lệnh, thậm chí xỉ vả đánh đập… Nếu chúng có thể cảm nhận nỗi đau của bạn trong một tuần hay một tháng, nếu chúng có thể đi vào bệnh viện để nhìn những người mẹ người cha nằm ngồi la liệt dưới sàn nhà mà vẫn quyết cứu sống con mình “dù có phải đốt cháy cả thế gian”, thì hẳn chúng sẽ tỉnh ngộ mà chấm dứt lối sống nghịch tử trái với đạo làm người. Tôn giáo có thể khác nhau về nhiều điều nhưng một tôn giáo không phải là đạo, không phải là con đường chân thật nếu không xem Đạo Hiếu là gốc rễ! Đức Phật dạy: “Công ơn Cha Mẹ sâu dầy vô tận. Dù vai phải cõng Cha, vai trái cõng Mẹ mà đi hàng trăm nghìn kiếp, người con vẫn không thể nào đền đáp nổi công ơn ấy!”
Bạn hãy vì cha và vì em gái mà cố gắng mạnh mẽ đi tiếp hành trình không dễ dàng phía trước. Vu Lan đối với bạn sẽ là một nỗi ám ảnh thật buồn, còn đối với mình thì đây không phải là dịp để tỏ bày cho thiên hạ thấy mình có hiếu thảo không, mà chính là khoảng thời gian giúp mình soi xét lại mình đã làm con như thế nào, đã sống trong cuộc đời này ra sao. Hoàn cảnh của bạn sẽ luôn luôn là lời nhắc nhở mình rằng cuộc đời này thật hữu hạn và vô thường, cha mẹ có đó rồi mất đó và chính bản thân mình cũng vậy.
Nguyện cho hương linh của mẹ bạn sớm được giải thoát. Xin mẹ cha và xin cuộc đời rộng lượng tha thứ cho những nông nổi thường tình của kẻ làm con!
Viết cho bạn thương yêu
Tiếp nối Blog Radio Chuyện kể của những bông hồng cài áo mùa Vu Lan là câu chuyện của bông hồng đỏ. Những ai máy mắn còn mẹ trên đời là niềm hạnh phúc lớn lao và ta cũng biết rằng mỗi ngày góp nhặt mang đến cha mẹ một niềm vui ấy cũng là hạnh phúc lớn lao rồi, mời bạn nghe bài viết tiếp theo:
  • Báo hiếu mẹ cha đâu chỉ một ngày!
Trần Cường
Hàng năm, cứ mỗi độ thu về những người làm con như chúng ta lại bâng khuâng
Hình ảnh: Deviantart
nhớ về mùa báo hiếu hai đấng sinh thành. Cứ đến rằm tháng Bảy, không ai bảo ai mọi người đều tự mình nhớ nghĩ đến công ơn sâu đậm của Cha Mẹ để lo mà báo hiếu. Cho nên, báo hiếu đã trở thành trách nhiệm và bổn phận của mỗi người con. Lễ Vu Lan là cơ hội quý báu để những người con hiếu thảo báo đáp một phần công ơn trời biển mà Cha Mẹ đã dành cho mình, là dịp để nhắc nhở, khơi dậy trong mỗi người tinh thần cao quý của đức tri ân, lòng hiếu nghĩa đối với các đấng sinh thành, để tình yêu của Cha, Mẹ sống mãi cùng ta, và những người làm con như chúng ta phải làm tròn trách nhiệm của mình. Tuy nhiên chúng ta không nên nhầm lẫn cho rằng, một năm 365 ngày chỉ có ngày rằm tháng bảy mới là ngày báo hiếu. Báo hiếu không phải đợi đến ngày này vào chùa cầu an cho Cha Mẹ, mà báo hiếu Mẹ Cha phải được thực hiện bất cứ lúc nào và bất cứ nơi đâu..Bạn ơi, báo hiếu Mẹ Cha đâu chỉ một ngày mà cả một đời của mình cũng không hề đủ…

Một người bạn thân từng nói với tôi rằng “Soi gương cuộc đời chỉ thấy bóng một mình ta, mấy ai thấy được bóng yêu thương phía sau là…Mẹ. Mẹ là vầng trăng, là tinh túy của mọi tình yêu thương cao đẹp trong đời…”. Đêm nay, một đêm mưa thật dài. Tôi ngồi nghĩ về cuộc đời mình, cuộc đời của Mẹ, và muốn viết nên những lời yêu thương dâng tặng Mẹ mình và tất cả các bà Mẹ trên thế gian này…
Khi hình hài con được tạo nên
Ai biết được ngày mai con sẽ khóc?
Trong tận cùng nỗi đau đêm tối của góc nhỏ đời mình
Chỉ có Mẹ đi cùng con qua hốc sâu thăm thẳm
Cạnh bên con, khi con tức tưởi một niềm đau
Mẹ!
Không phải bà tiên ngự ở trên cao
Cũng không phải nữ hòang của nơi xa huyền bí
Nhưng,
Mẹ cho con phép mầu để sống
Cho con niềm tin để tiếp tục cuộc hành trình…
Đi tìm…hạnh phúc trong đêm!
Đã bao đêm con làm Mẹ rơi nước mắt
Chảy ngược vào tim
Mẹ khóc cả một đời theo con
Mẹ đã nâng con dậy khi con ngã trên đường đời dối trá
Mẹ chìa tay truyền hơi ấm yêu thương
Cho dù
Nắng xuân đã phai tàn nơi ấy
Tóc Mẹ đã pha màu buồn của tháng năm
Cho dù…
Mắt Mẹ mờ dần theo những đêm dài thao thức
Tay Mẹ gầy không níu được niềm tin…
Mẹ vẫn…
Dành cho con hết mọi yêu thương…
Mẹ yêu ơi!
Ngày mai con sẽ sống…
Không còn ngập lặn trong đêm!
Và…
Tiếp tục cuộc hành trình…
Đi tìm hạnh phúc…
Mẹ, người suốt đời lo âu khổ nhọc vì con, không chỉ cưu mang con chin tháng, mười ngày chờ sinh nở, mà còn phải nuôi con từ thuở lọt lòng cho đến ngày con khôn lớn. Hành trình ấy quả thật gian lao khó nhọc. Nếu không có tình thương của Mẹ thì con khó trưởng thành và khôn lớn như ngày hôm nay. Quả thật công lao ấy được sánh như trời cao bể rộng. Khi con biết nằm nôi, mẹ cho con bay cao với những lời ru, khúc hát yêu thương đầu đời. Mẹ đã trao cho con trái tim biết rung động và yêu thương con người. Công đức của Mẹ luôn trào dâng như suối nguồn bất tận. Mẹ nuôi con từ dòng sữa ngọt ngào và trái tim yêu thương vô bờ bến của người. Mẹ dành cho con những gì tốt đẹp nhất, còn riêng mình chịu phần đắng cay. Đối với Mẹ, con là hy vọng, niềm và là lẽ sống của mình. Chính vì thế, Mẹ vui trong niềm vui của con, Mẹ đau khổ đau khi con thất bại hay lao vào hố sâu vực thẳm của cuộc đời. Dù con có khôn lớn bao nhiêu đi nữa, nhưng dưới mắt Mẹ con vẫn chỉ là đứa trẻ luôn luôn cần sự chăm sóc và chở che của người. Cho dù con có đi khắp thế gian cũng không tìm thấy được tình thương mà Mẹ dành cho con, vì tình thương ấy bắt nguồn từ trái tim yêu thương vô bờ bến, không điều kiện, vượt xa tình yêu thương bình thường, nó hàm chứa không chỉ tình thương mà còn bổn phận triệt để đối với con cái suốt cả cuộc đời của Mẹ.
Rồi thời gian thắm thoát thoi đưa, con khôn lớn nên người, nhưng đối với Mẹ vẫn còn đó những lo lắng theo từng bước chân con, sợ con sớm vấp ngã trước phong ba bão táp của cuộc đời…Mẹ thường nói với con rằng “Niềm hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời của Mẹ là được thấy con cháu bình an và hạnh phúc”…Mẹ ơi “thế giới có rất nhiều kỳ quan, nhưng kỳ quan tuyệt vời và vĩ đại nhất vẫn là trái tim người Mẹ”. Biển Thái Bình bao la, nước sông Hằng cuồn cuộn nhưng không sao có thể so sánh được với tấm lòng của Mẹ. Với con Mẹ là biểu tượng tuyệt vời của tinh thần Chân – Thiện – Mỹ. Nếu có một người để con có thể san sẻ những điều thầm kín, riêng tư nhất, thì người đó phải là Mẹ. Nếu có một người có thể tha thứ cho con dù phạm phải bất cứ một lỗi lầm gì, người đó sẽ vẫn là Mẹ. Mẹ là người mang con đến cuộc đời, và cũng là người mang con trở về sau những sai lầm. Trong cuộc đời này, con đã nhiều lần vấp ngã, mỗi lần như thế Mẹ đã vực con dậy, lau khô những vết thương trên thân thể và trong cả tâm hồn con. Con biết ơn Mẹ đã dạy con hiểu giá trị của gian lao, thử thách. Trong tận cùng nỗi đau đêm tối của góc nhỏ đời con, Mẹ bao giờ cũng là người luôn bên cạnh cho dù con có phạm nhiều sai lầm, mẹ vẫn bao dung, độ lượng và dang rộng tình yêu thương che chở cho con. Chỉ có mẹ mới có thể “Đi cùng con qua hốc sâu thăm thẳm. Cạnh bên con, khi con tức tưởi một niềm đau”. Chỉ tình thương bao la như trời biển của Mẹ đã cho con đủ nghị lực, sức mạnh để con vượt qua những đau đớn của cuộc đời để đi đến thành công. Cám ơn mẹ mang con đến thế gian này và cho con cả một cuộc đời tốt đẹp…Con muốn nói với Mẹ rằng: Mẹ là thiên thần hạnh phúc trong trái tim con. Con yêu Mẹ nhiều…nhiều lắm!
“Mẹ già như chuối chín cây
Gió lay mẹ rụng… con chịu mồ côi
Mồ côi tội lắm ai ơi!
Đói cơm khát nước biết người nào lo”
Lời hát ru nhẹ nhàng mà trầm buồn da diết đi vào lòng con trong cả giấc mơ. Mẹ ơi, con sợ một ngày…Đêm hàng đêm con khấn nguyện Phật Trời cho Mẹ nhiều sức khỏe để mãi là bóng cả che chở cuộc đời con…
Blog Radio 143: Dựa vai và đưa tay đây mình nắm!

Blog Radio 143: Dựa vai và đưa tay đây mình nắm!

Các bạn đang nghe Blog Radio 143: Dựa vai và đưa tay đây mình nắm!. Tại website : toptruyenhay.com.Blog radio online mới nhất, hay nhất.

Blog Radio - Sắp khép lại thời học sinh, khép lại mười hai năm rong ruổi dấu yêu, khép lại mười hai năm trong veo và tràn đầy xúc cảm.

  
Mười hai năm…có tiếng gió, tiếng lòng và cả tiếng run rẩy, bồi hồi của trái tim khi chỉ còn một khoảngthời gian ngắn ngủi nữa thôi…đành phải nói lời chia tay với thầy cô, bè bạn, với ghế đá sân trường, với góc phố bằng lăng tím dịu mùa hè và con đường mưa quen thuộc đong đầy kỉ niệm…cùng một “ai đó” rất thân…Tất cả chỉ còn là kí ức dịu dàng, gói trọn cho mùa chia ly…”
Miên man thả hồn lơ đễnh trên không trung theo những đám mây xốp trắng mỏng, mềm mịn như bông, Moon không hay biết Sun đang đứng sau mình. Moon  hồn nhiên mân mê cánh phượng hồng, bắt chước mấy đứa con gái mơ mộng dán hình chú bướm xinh xinh vào trang nhật kí ngây ngô chứa đựng những cảm xúc buồn vui hỗn tạp củamùa hạ cuối cùng…mùa hạ lớp 12.
Sun vẫn thường như thế, lặng yên ngắm Moon từ phía xa, bình thản đến nhẹ nhàng, không ai biết đôi mắt Sun đang nhòe ướt. Sun bước đến ngồi bên cạnh Moon, lay lay đôi vai và hỏi:
Ê, Moon này, Moon có tin vào tình yêu đích thực khi hai người ở cách xa nhau…rất xa không?
Uhm..mm, Moon cũng không biết nữa, nhưng có lẽ là không tin  - Mắt Moon vẫn chăm chăm vuốt ve chú bướm hand – made cho thẳng nếp, còn lòng nghĩ vu vơ.
- Ừ, Sun cũng thế! - Mặt Sun méo xệch đến thảm hại Moon đâu có hay, Moon không nhìn nên không biết, vả lại Sun cũng không muốn Moon trông thấy Sun trong tình cảnh khổ sở như thế này.
Thế rồi Sun cười ngoác miệng, nụ cười gượng gạo kinh khủng, sau đó thì chạy biến theo tụi con trai, để Moon ngẩn ngơ với dấu hỏi to đùng:“ Lạ nhỉ! Không dưng hỏi thế làm gì?”
Sun – cậu bạn thân nhất của tôi

 “Sun” có nghĩa là mặt trời, mặt trời  vô cùng ấm áp nếu bạn đang sống giữa mùa đông lạnh giá. Sanra Minh Kha là mặt trời đối với tôi và tôi gọi cậu ấy bằng cái tên đơn giản: Sun.
Sun cậu bạn thân nhất của tôi – Ảnh minh họa: MarteBluth
Tôi chơi với Sun cũng khá lâu, tính đến thời điểm này là 5 năm 6 tháng 11 ngày, bởi thế tôi luôn nghĩ mình là người rất hiểu Sun, cỡ phải đến 99% ấy chứ, 1% còn lại thì đó là nơi sâu thẳm nhất của tâm hồn cất giấu những điều bí mật tôi không biết, nhưng lại là 1% tôi muốn khám phá nhất. Tôi không hề muốn có bất kỳ một khoảng cách nào giữa tôi và Sun, nhưng quả thật nhiều lúc tôi không thể hiểu được cậu ấy, có thứ quái quỉ gì đang xảy ra trong cái đầu bé xíu ấy đầy mâu thuẫn, huyễn hoặc. Sun không nói, tôi không biết, cố tìm cho ra nguyên nhân cuối cùng phải chấp nhận trở về con số 0 tròn trĩnh.
Lên cấp 3, Sun khác hẳn, hai tính cách đối lập nhau trong một con người: ở trường “bốc lửa ngùn ngụt”, ồn ã, náo nhiệt, luôn chọc cho cả lớp những tràng cười vỡ bụng, về đến nhà im lặng, lạnh băng, thu mình như một con ốc cô độc, thế nhưng Sun chẳng bao giờ tỏ ra như thế trước mặt tôi, chỉ khi nào tôi vô tình phát hiện thì lập tức cậu ấy chối phắt ngay tức khắc…Quá phức tạp đối với một đứa con gái như tôi, luôn nghĩ mọi chuyện theo chiều hướng đơn giản. Cho đến giờ tôi vẫn không thể lí giải được tại sao lại có sự khác biệt cách xa nhau hàng nghìn km như thế?
Sun cao lớn, mạnh mẽ, học cực giỏi và chơi bóng rổ cực siêu, chỉ với hai yếu tố căn bản đó thôi Sun đã có nhiều cô gái theo đuổi. Cậu ấy còn đẹp trai, là con lai giữa hai dòng máu trộn lẫn: Việt Nam và Mỹ nên Sun sở hữu cả chiều cao lí tưởng của bố và đôi mắt buồn long lanh sâu thẳm của mẹ. Ôi trời! Nếu Sun là ca sĩ cậu ấy sẽ làm cho sân khấu nổ tung mất, gọi sao mới đúng nhỉ? “Hot boy” đúng rồi, Sun là một “ hot boy”. Nhưng tôi lại không thích gọi Sun bằng cái từ đó, nghe nó là lạ, tôi thích gọi Sun theo cách riêng của tôi, cách đặc biệt mà chỉ có mình tôi biết: “cậu – bé – có – đôi – mắt pha – lê –tím”. Sở dĩ tôi gọi Sun bằng cái tên rồ – man – tíc như thế bởi Sun sở hữu một nụ cười đẹp lắm, mỗi khi Sun cười là đôi mắt màu nâu ướt của cậu ấy ánh lên những hạt tim tím nhỏ xíu đáng yêu vô cùng. Có phải tôi đang cảm nắng không nhỉ?Không, không phải cảm nắng đâu tôi thích Sun thật sự, thích Sun từ ngày cậu ấy đưa đôi bàn tay ấm áp của mình kéo tôi lên giữa một mớ hỗn loạn, rối ren của cuộc sống.
Đôi bàn tay ấm áp đã kéo tôi lên giữa những rối ren của cuộc sống – Ảnh minh họa: d_a_r_e_k
Hơn cả một tình bạn thân và một tình yêu thầm lặng đang nhen nhóm trong lòng, Sun trong tim tôi còn là sự biết ơn sâu sắc.
Mọi chuyện bắt đầu khi tôi học lớp 8…
Ba mẹ quyết định chia tay nhau – tin đó khiến tôi sốc và choáng váng. Mười bốn tuổi tôi còn quá non nớt để có thể tự vượt qua, tôi không đủ cứng rắn và nghị lực giữ cho lòng bình thản như chưa hề có chuyện gì xảy ra, ít nhất thì trong trái tim nhỏ bé đã bắt đầu hằn một vết sẹo dài và sâu hoắm. Tôi lao đao, buồn tủi, hẫng hụt vô cùng, bởi từ giây phút này tôi không còn được cảm nhận sự ấm áp dưới một mái nhà với hai từ” gia đình” trọn vẹn. Cũng không còn được thốt thành lời “ba mẹ ơi!” đầy thân thương, trìu mến nữa. Hạnh phúc đời người thật mong manh, dễ vỡ đến không ngờ.
Tôi thay đổi.
Từ một con bé học hành “tanh tưởi” thường xuyên đứng đầu lớp tôi tụt hạng xếp cuối cùng chỉ trong vòng một tháng không ngó ngàng gì đến bài vở. Tôi bắt đầu cắt tóc ngắn cũn cỡn, nhuộm vàng chóe, sơn móng tay đen và đi đứng nghênh ngang y như tụi con trai. Nhưng khi vào trong lớp tôi chỉ ngồi im, gục mặt xuống bàn và khóc. Lúc ấy tôi cứ nghĩ mình “biến chất”, trở nên hư đốn như thế ba sẽ động lòng không đi đâu nữa, quay về bên hai mẹ con và gia đình lại êm ấm như xưa. Nhưng tôi nhầm, suy nghĩ trẻ con ngây thơ quá đỗi…khi không còn yêu nhau, chung sống với nhau khác nào tra tấn. Mỗi lần đồi diện với cảm giác trống trải ngay trong căn nhà thân yêu của mình khiến tôi sợ hãi đến nao lòng.Tôi thèm được yêu thương, thèm được ôm ấp biết bao! Cuối năm lớp 8, suýt nữa thì tôi phải thi lại vì điểm môn toán quá thấp.Thấy tôi học hành càng ngày càng sa sút cô giáo đã nhờ Kha kèm cặp tôi ( vì nhà hai đứa ở gần nhà nhau).
Kha thủ thỉ rất khẽ vừa đủ tôi nghe: “Kha giúp Vy học toán nhé!”,
- Mắc mớ gì đến cậu mà giúp - Tôi không cần Kha chưa kịp nói hết câu tôi đã nổi quạu lên.
Nín đi nào, Vy, Kha biết hết rồi, Vy không cần phải che giấu như thế trước mặt Kha đâu, nếu Vy muốn khóc hãy khóc đi, khóc cho thỏa thích, khóc đến khi nào thấy lòng nhẹ hẳn thì thôi, Kha sẽ cho Vy mượn bờ vai Kha để khóc. Vy à, đưa tay đâymình nắm, chuyện buồn rồi sẽ qua thôi...
Nước mắt ngắn dài, ướt nhẹm, tôi khóc tu tu như một đứa trẻ. Lúng túng, Kha nhìn tôi dỗ dành: tôi không ngờ đằng sau cái vẻ ngoài “ công tử” ấy lại là một tâm hồn sâu sắc thế. Tôi để yên tay mình trong lòng bàn tay Sun…ấm áp…khi hai đứa trở thành bạn thân, và cứ mỗi khi gặp chuyện gì buồn trong cuộc sống tôi luôn có một bàn tay và một bờ vai để khóc, êm đềm như một cơn sóng nhỏ giữa vùng biển bình yên.
Đâu phải cứ nói “tôi yêu bạn” mới thật sự là tôi yêu bạn, cách Sun chăm sóc, lo lắng cho tôi khiến trái tim tôi loạn nhịp, Sun luôn là những tia nắng mùa đông dịu dàng đủ để phá tan tảng băng dày trong tâm hồn giá lạnh của tôi. Bắt đầu từ đó, Sun làm “ gia sư” cho tôi tuần ba buổi, tôi dần dần tiến bộ lên, cũng chẳng thấy buồn phiền gì lắm nữa vì Sun không chỉ dạy cho tôi học mà còn giúp cho tôi hiểu: Cuộc sống không phải là câu chuyện cổ tích màu hồng, đôi khi vấp ngã và thử thách khiến mình trưởng thành hơn. Và tôi biết tôi vượt qua được chính bản thân mình. Cảm ơn Sun – người bạn thân nhất của Moon.
P/s: Có lần Sun hỏi tôi
Moon có tin vào tình yêu đích thực khi hai người đang ở xa nhau, rất xa không?
Moon không tin. Tôi trả lời, băn khoăn khi Sun hỏi như thế.
Thật lòng mình tôi sẽ nói: “Moon tin”, bởi tình yêu đích thực chẳng có khoảng cách nào cả, nhưng có lẽ tôi sợ Sun yêu ai đó ở một nơi xa…Ôi! Nếu thật thế tôi buồn lắm!
Moon cô bé có đôi mắt pha lê tím – Ảnh minh họa: dcamacho
Moon – cô bé có đôi mắt pha lê tím
Chẳng bao giờ tôi quên được cảm giác Moon đặt đôi bàn tay bé nhỏ của mình vào lòng bàn tay tôi, khi ấy tâm hồn tôi như tan chảy. Mỗi khi gặp chuyện buồn, Moon hay mượn bờ vai tôi để khóc, tôi chỉ biết ngồi yên để nước mắt Moon thấm đẫm đôi vai mình.
Tôi biết cách khuấy động không gian tẻ nhạt trở nên ồn ào, sôi động, thế nhưng tôi lại bất lực khi nhìn thấy giọt lệ Moon rơi lã chã.Tôi muốn nói điều gì đấy để an ủi Moon nhưng hầu như tôi chẳng nói được gì, chỉ biết im lặng…Im lặng có tốt hay không? Moon hiểu tôi mà, thế nên đôi khi nên để một không gian tĩnh tại, sau nước mắt sẽ là niềm vui, hãy cứ tin như vậy.
Ngay từ lần đầu tiên gặp Moon, tôi tự nhủ lòng: “Mình phải che chở cho cô bạn nhỏ này…suốt đời”. Có lẽ các bạn sẽ cho đó chỉ là lời nói bốc đồng của một cậu nhóc, nhưng không, tôi tin mình là người hiểu Moon hơn ai hết.
Tôi hiểu đằng sau vẻ ngoài cộc lốc, ít nói ít cười của Moon là cả một thế giới cảm xúc đầy biến động dữ dội, tôi hiểu Moon chỉ giả bộ ngổ ngáo chứ thực chất Moon hiền và hay khóc nhè lắm. Chỉ riêng việc Moon phải chấp nhận và học cách vượt qua nỗi đau như thế nào khi ba mẹ chia tay khiến tôi cảm phục Moon lắm rồi. Có lẽ chính bởi vậy Moon ngại tiếp xúc với nhiều người. Mỗi lần chở Moon đi chơi, làm cho Moon cười là một kì tích lao lắm đối với tôi. Moon rất ít khi cười nhưng quả thật Moon có nụ cười của một thiên sứ, hiền và trắng trong y như bông tuyết dưới nắng hạ.
Tôi  thích ngắm nụ cười này và cầu mong đừng có chàng trai nào cướp trái tim Moon – của – tôi đi mất. Tôi hi vọng được gọi Moon thân mật như thế, bởi tình cảm tôi dành cho Moon lớn hơn tình bạn thân rất nhiều, đó là thứ tình cảm mà bạn có thể hi sinh cả bản thân mình vì ai đó, sống hết mình cho ai đó và luôn mong họ bình yên, hạnh phúc.
Moon mạnh mẽ, chỉ khi nào gặp chuyện gì đó thật buồn Moon mới mượn bờ vai tôi để khóc, khi ấy tôi thấy mình trở thành một – người – đàn – ông – thực – thụ, và với tôi thế là đủ, dù tôi chỉ được làm chỗ dựa cho Moon trong chốc lát.
Moon thích tuyết, “vì tuyết trắng và tinh khôi đến lạ kỳ” – Moon từng nói với tôi như thế. Tôi cũng thích tuyết nhưng thích ngắm Moon vẽ hơn, những lúc Moon cầm cọ vẽ chăm chú, cẩn thận từng li từng tí một, tôi có cảm giác như khi ấy Moon dành hết tâm huyết và linh hồn cho tác phẩm của mình.
Moon vẽ đẹp nhưng tranh Moon chỉ có độc một chủ đề: Gia đình. Đó là những ngôi nhà bằng tuyết, có nụ cười giòn tan của ba, ánh mắt dịu dàng của mẹ và một cô nhóc hồn nhiên, yêu đời đang hát ca cùng gió. Moon khao khát có một gia đình, nói đúng hơn trong sâu thẳm trái tim lạnh giá kia là cả một bầu trời đỏ rực đang cháy sáng, không chói chang mà ấm áp, luôn luôn âm ỉ từng phút từng giờ, Moon ước ba quay về… bên Moon và mẹ. Moon ước lại được sống những tháng ngày hạnh phúc như xưa, được ba đưa đi học, được ba cưng chiều.
Moon sở hữu một đôi mắt rất đẹp, trong veo, phảng phát buồn và lấp lánh những hạt tuyết bé xíu, li ti như hạt ngọc có lẽ do cả hai đứa cùng thích tuyết nên tôi mới thấy như vậy, khi Moon khóc hay cười đều đẹp cả và tôi gọi Moon bằng cái tên tôi tự đặt: “ Cô – bé – có – đôi –mắt – pha – lê – tuyết” dĩ nhiên tên đặc biệt này chỉ có mình tôi biết thôi.

Có lần Moon bảo: “Mùa đông đầu tiên khi hai đứa đỗ đại học, chúng mình sẽ lên Sa Pa ngắm tuyết nhé!”, khi ấy thế giới quanh tôi thật bình yên bởi tôi bắt gặp sự bình yên trong đôi mắt Moon. Bình yên là lòng nhẹ bỗng, là không phải suy nghĩ, bận tâm đến bất cứ điều gì. Khoảnh khắc đó như chững lại rất lâu, có những sợi chăng tơ bàng bạc lan tỏa khắp không gian và thấm dần vào trái tim tôi. Hình như tôi đang bay, bay cùng cô nhóc có sức hút lạ kỳ…
Thật lòng tôi rất muốn đi cùng Moon đến bất cứ nơi nào Moon thích, nhưng tôi sợ mình không giữ được lời hứa với Moon, tôi bị ung thư máu. Thần chết có thể gõ cửa tôi khi nào ông ta muốn, tôi chẳng còn sống được bao lâu nữa.
Ban đầu khi có biết mình có triệu chứng bị căn bệnh quái ác đó, tôi không tin mình lại chết sớm như vậy, tôi không sợ chết, mà chỉ sợ….Tôi sợ Moon sẽ lại mất thăng bằng một lần nữa khi quanh Moon chỉ có tôi là thằng bạn thân duy nhất, tôi sợ không được ngày ngày chở Moon đi học, không được gọi Moon là cô nhóc, càng buồn biết bao khi Moon mất đi một bờ vai để dựa vào và khóc. Nghĩ đến cảnh tượng tiếp theo ấy tim tôi quặn thắt, nhưng Moon sẽ lại dũng cảm vượt qua, tôi tin là thế… chắc chắn thế.
Tôi thích gọi Moon là Moon, chỉ đơn giản Moon có nghĩa là mặt trăng, Moon là mặt trăng trong tim tôi, một mặt trăng tỏa ra thứ ánh sáng xanh dịu mát nhất trên đời mà tôi từng gặp, một mặt trăng lạnh lùng nhưng chứa chan tình cảm … mặt trăng nhỏ bé đó cần tôi.
P/s:
Thực ra cái lần tôi hỏi Moon: “Moon có tin trên đời này có tình yêu thật sự khi hai người ở cách xa nhau, rất xa không?
Tôi muốn Moon trả lời là: “Có”, bởi tình yêu đích thực thì chẳng có khoảng cách nào cả.
Nhưng Moon đã nói rằng: “ Moon không tin”, tôi đành phải dối lòng “Sun cũng thế”, mặc dù lúc đó tôi rất buồn, buồn đến mức bật khóc nhưng tôi không muốn Moon biết, tôi chỉ thích Moon cười thôi. Nụ cười khiến trái tim tôi tan chảy.
Mùa hè định mệnh
 “ Sun…tại sao, tại sao lại bỏ Moon lại một mình.
Không phải đâu Sun, Moon tin mà, Moon tin trên đời này có tình yêu thực sự khi hai người ở xa nhau, rất xa.
 Sun ơi, Sun tỉnh lại đi…Nghe Moon nói này, Sun hứa với Moon sẽ đi Sa Pa ngắm tuyết cùng Moon, Sun nhớ không? Sao Sun im lặng thế, Moon không muốn nói chuyện một mình đâu, Moon yêu Sun nhiều, nhiều lắm.
Sun tỉnh lại đi, đưa đôi bàn tay lạnh giá của Sun đây cho Moon nào, Moon sẽ sưởi ấm nó.
 Sun đừng đi đâu cả, hứa nhé…!”
Tôi không biết bao giấc mơ như thế  ám ảnh tôi, kể từ khi Sun trở về với Chúa. Mỗi khi tỉnh giấc là một dòng lệ trào ra từ khóe mắt lạnh tan. Sun đi rồi, Sun đã rời xa tôi thật rồi. Tôi buồn, tại sao Sun lại giấu tôi, tại sao,tại sao Sun không đưa tay đây cho tôi? Tại sao trò đùa của số phận lại quá bạc bẽo, trớ trêu.
Tôi không biết sẽ phải sống như thế nào khi chỉ có một mình trên con đường rất dài và rất xa, trên con đường không có Sun bên cạnh. Cả hai đứa cùng đỗ đại học, cùng trường, cùng ngành, giờ chỉ có mình tôi, lac lõng, bơ vơ.
Tôi muốn nói tôi yêu Sun biết nhường nào, Sun là cả thế giới đối với tôi, rằng tôi ấp ủ câu nói này lâu lắm rồi, nhưng chẳng còn cơ hội nào nữa để được thốt lên ba tiếng thiêng liêng ấy: Em yêu anh.
Ảnh minh họa: fightlikeachampio
Mùa đông năm thứ nhất đại học Sa Pa…tuyết bay nhè nhẹ. Lãng đãng đưa tay ra hứng những bông tuyết đầu mùa mà thấy lòng nhẹ bỗng. Đứng lặng yên cho tuyết phủ đầy mặt trắng xóa, lành lạnh. Moon đang cầu nguyện cho Sun.

Một năm ngắn ngủi đối với cuộc đời mỗi con người nhưng là một năm đầy khó khăn đối với Moon. Đó là một năm không có Sun bên cạnh, một năm Moon phải tự vượt qua nỗi cô đơn, sợ hãi xâm chiếm trong lòng, một năm Moon trưởng thành hơn, tự tin hơn… nhờ có Sun.

Mỗi khi một người bạn nào đó đang khóc vì khổ đau, buồn tủi Moon lại nhớ đến Sun, đến những kỉ niệm đẹp êm đềm của hai đứa giờ trở thành quá vãng xa xôi. Không còn trốn mình trong cái “vỏ ốc cô lập”, Moon dũng cảm trút bỏ và thay áo mới, Moon là chỗ dựa cho rất nhiều người cần an ủi, sẻ chia; như Sun ngày xưa đã là chỗ dựa cho Moon vậy: “Dựa vào vai mình đi…Và… đưa tay đây…mình nắm!”.

Moon không còn là một cô nhóc cô đơn nữa, chẳng có lúc nào Moon cô đơn cả, Sun luôn ở bên cạnh Moon, truyền cho Moon tình yêu đời, yêu cuộc sống qua những lần siết tay.

Đôi khi sự ra đi của một người nào đó là vĩnh cữu trong lòng người ở lại.

Cả hai đứa mình thích tuyết nhưng Moon thích ngắm đôi mắt của Sun hơn, long lanh tím đầy mê hoặc.

- Sun có biết không? Nếu như tuyết có màu tím thì sao nhỉ! – Moon mấp máy môi trong vô thức.

Bất giác có một bông tuyết màu tím nhạt khẽ đậu trên vai Moon.

Ngỡ ngàng…

Bật khóc,

Khoảnh khắc như đóng băng hòa cùng nụ cười và nước mắt, Moon thảng thốt:

Sun? Có phải Sun đó không? Moon biết mà, Sun sẽ chẳng bao giờ bỏ Moon lại một mình cả, sẽ chẳng bao giờ Sun thất hứa với Moon cả.

Đưa tay vuốt nhẹ bông tuyết cho đến lúc ướt tan, bàn tay Moon không cảm thấy lạnh mà ấm áp vô cùng: “Sun đang nắm lấy tay Moon, Moon cảm nhận được rồi”.

Hạnh phúc trào ra từ khóe mắt… vỡ òa…đôi lúc khóc chưa hẳn đã buồn, cười chưa hẳn đã vui.

Trong cuộc sống luôn luôn có những câu chuyện cổ tích, luôn luôn có những tình bạn trở thành vĩnh cửu.

Và những tình yêu không cần nói bằng lời!
Loading...