Hiển thị các bài đăng có nhãn tieu-thuyet-ngon-tinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tieu-thuyet-ngon-tinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Nhưng tôi không yêu em

Nhưng tôi không yêu em

(Truyện tiểu thuyết) - Nhưng tôi không yêu em.  Đọc truyện tiểu thuyết và cảm nhận ý nghĩa của tình yêu và cuộc sống. tại truyenbt.com


Còn rất truyện hay cho các bạn lựa chọn tại  ಌღ... truyen ngon tinh  ...ღಌ

Người đến và đi vốn dĩ là quy luật. Cảm xúc với từng người là duy nhất. Lúc còn nhiều người bên cạnh, mất đi một người hóa ra lại thêm tự do. Thế nên cứ việc tận hưởng tuổi trẻ. Chuyện hối tiếc vì đã lãng quên một ai đó là chuyện của nhiều năm sau! 



(Đọc truyện tiểu thuyết) - Nhưng tôi không yêu em



- Này em, thiệt tình là anh chưa thấy đứa con gái nào chữ xấu như em. Xấu cực! 


- Chữ em đẹp mà. Nhìn chung nó xấu nhưng xét kĩ từng nét thì đẹp. Đẹp cực! 

- Mấy chị bạn anh, ai cũng chữ đẹp, hát hay, nấu ăn ngon... anh lo cho tương lai em quá . 

- Hê hê. Thế nên em đành đợi người thành công thôi. 

- Đợi người thành công??? 

- Bạn em bảo, trẻ con như em. Chỉ có những người nhỏ hơn, hoặc bằng tuổi, hoặc là thành công tức là phải hơn 7, 8 tuổi ấy, mới thích nổi. Chứ già lỡ cỡ như anh. Không chịu nổi đâu. 

Nói rồi, em chống cằm mơ màng như đang đợi người thành công thật. 

Nhìn bộ mặt của em. Tôi không nhịn cười nổi. Đúng là thú vị. Lâu lắm mới gặp nhau, em vẫn như trước. Vẫn vui vẻ và huyên náo. Dù có phần đề phòng tôi. Tôi hiểu lắm. Và cũng hiểu, nếu như tôi từ chối cuộc hẹn này, thì tin nhắn rủ rê của em sẽ là mấy dòng liên lạc cuối cùng của chúng tôi. 

Những chuyện em kể, tôi thấy mình của 5 năm trước. Vật lộn với những mối quan hệ không tên, những cảm xúc lãng đãng, những ước mơ không gãy gọn, cả những chân thành không được đáp lại. Nhưng em à, bạn em nói đúng đấy. Em trẻ con quá. Và tôi không tìm thấy ở em điều gì phù hợp để gắn bó với tôi lâu dài. 

Người con gái ngoại hình bình thường, gia thế bình thường, độ tài giỏi cũng "bình thường" nhưng lại nhạy cảm quá mức cần thiết, tinh tế nhận ra từng nét cảm xúc dù là thoáng qua và vì thế tính cách bất thường ! 

Tôi quen em ngẫu nhiên trên facebook của thằng em trai. Phải nói là tôi chưa bao giờ gặp: 1 đứa con gái không xinh lắm, cũng không phải tiểu thư đài các được nuông chiều mà nói chuyện rất mạnh miệng... như con trai! 

Làm quen, em khiến tôi ấn tượng bởi cách trả lời tin nhắn, như của người bạn đã lâu. Chân thành. Không phải kiểu xã giao giữ hình tượng. Nhưng cũng vì thế trong tiềm thức tôi có suy nghĩ em là người của nhiều người, dễ gần mà khó thân. Những chuyện em kể với tôi, thì e cũng có thể kể với bất cứ ai. Suy nghĩ đó ăn sâu đến nỗi, tôi chưa từng nghĩ mình là thứ gì đó quan trọng với em. 

(Đọc truyện tiểu thuyết) - Nhưng tôi không yêu em
(Đọc truyện tiểu thuyết) - Nhưng tôi không yêu em

Nói chuyện nhiều thành quen, rồi thân, rồi hẹn gặp, rồi chơi chung. Thuận theo tự nhiên và... có phần hơi dễ dàng. 

- Ê anh, đang ăn mà nhắn tin, mai mốt đau bao tử cho biết. Rồi em không rủ đi ăn nữa ráng chịu. 

- Này anh, nhớ uống thuốc đầy đủ. Còn nợ em mấy kèo đấy. Phải sống mà trả kèo. 

- Anh ơi, hết bệnh chưa? Người gì kì vậy. Ngu heo. Uống thuốc đi. 

Con bé này, em quan tâm, nhưng không thể nhẹ nhàng hơn được sao. Không chỉ với tôi, mà cả với người khác. Những người con gái kia, chỉ cần một chút yếu đuối, một chút dịu dàng đã khiến bao chàng trai ngã gục. Em có biết không? 

- Em ơi, cái tên mà em yêu ấy, có thích con gái dịu dàng không? 

- Thích, rất thích... 

- Haha, thảo nào em chỉ là đơn phương. 

- Kệ, có thể buồn vì không được người khác trân trọng, nhưng em quyết không vì thế mà thay đổi bản thân để có kết quả tốt hơn. 

Bướng bỉnh. Cố chấp. Nếu em là người yêu tôi, tôi sẽ loạn óc mất.

- Này anh, không được yêu em đâu đấy. Yêu là khổ cho chết. 

- Ở đâu ra dễ vậy, cứ nói yêu là được chắc. Khi nào em được như mấy thiên thần victoria\\\s secret rồi hãy ý kiến. 

- Không cần phải ngại ngùng đâu a ơi. dễ thương, tốt tính thế này, đến em còn thấy yêu, anh không yêu mới là lạ... 

Tôi thích em. Nhưng chỉ là thích thôi, tôi thấy vui khi bên em nhưng không phải cảm giác bình yên em ạ. Và tôi cũng thích nhiều người lắm, tất nhiên là không cùng thời điểm. Em bướng bỉnh và nổi loạn. Chạy theo em làm tôi vui nhưng không thể vui kiểu này mãi được. Tôi sẽ không đủ kiên nhẫn. 

- Này anh, hủy hẹn đi, đi chơi với em. 

- Không được, người ta sẽ nghĩ anh là người như thế nào chứ. 

- Bảo bận đi với bạn. Em là bạn anh chứ còn gì nữa. 

- Không là không!

Tránh ánh mắt chấp nhận đang nhìn mình, lảng ra mấy giò cây treo ngoài ban công, tôi thấy hơi áy náy. Em đăm chiêu ngó vẻ mặt của tôi rồi chợt hỏi : 

- Anh có phân vân việc hủy hẹn không? 

- Không. 

- Vậy thì không cần phải áy náy. Và anh cũng chẳng là ngoại lệ nữa. Anh đã chọn! 

Rồi em cúi mặt, chớp mắt vài cái, sau đó vui vẻ như thường. Khó chịu. Em cứ nói cứ trách để tôi còn tìm thấy lí do tôi không chọn em. Nhưng em xem mọi việc như không thế, tôi hoang mang không biết mình vừa làm đúng hay sai. 

Những cảm xúc vụn vặt, nhưng chỉ có với một số người và không bao giờ lặp lại. 

- Ê anh, em nói luôn này. 

- Nói đi, níu kéo chi cho rách áo em ơi :)) 

- EM THÍCH ANH. 

Em tỏ tình với anh đấy, có viết hoa nhấn mạnh luôn đó nha. 

- Haha, sao kua được đây??? 

- Ủa. Em có nói là kua hả? kua tốn thời gian và công sức lắm. Không kua đâu. Thôi anh thích em luôn đi. 

(Đọc truyện tiểu thuyết) - Nhưng tôi không yêu em

Em ơi là em. Tỏ tình thì cũng phải tỏ ra có thành ý chút chứ, nói ra phải có trách nhiệm đó em à. Tôi tin em thích tôi nhưng không tin vào thời gian. Chứng kiến bao mối tình không đầu không cuối của em, sao tôi dám tin mà nhận lời hả em. Huống hồ, tôi không yêu em. 

- Dạo này hay có cái trò chúc ngủ ngon thế. Anh bỏ vụ ấy lâu rồi. 

- Đâu, e chúc mỗi mình anh, hôm qua là lần cuối đấy nhá. 

-... 

Em à, em đừng cười nữa. Mỗi lần cười như thế em lại bảo "Bạn em bỏ đi miết. Em cũng phải tự kiểm điểm lại bản thân thôi, nhưng đi thì đi, sao chẳng ai cho em lí do" 

- Đã là mất. Đằng nào chả mất. Tìm hiểu lí do làm gì cho thêm phức tạp hả em. 

- Em còn sửa đổi, để người đến sau không bỏ em mà đi chứ... 

Nay cái cười chua chát ấy đang dành cho tôi. Em coi tôi quá quan trọng làm gì. Chắc giờ em đang dằn vặt lắm. Lại thêm một lần em cho kẻ khác làm tổn thương. Em có hối hận không? 

Người con gái lạ lùng, gia đình hạnh phúc, em thoải mái để cảm xúc chạy rông, cái gì cũng bất chợt. Thế mà em lại thích sắp xếp, sắp xếp các mối quan hệ, sắp xếp vị trí cho từng người,.. nhưng cả buồn mà em cũng chia đoạn nữa, lúc tôi đến em toàn buồn vì bạn bè, còn tình yêu, e chỉ duy nhất một lần nhắc đến mối tình đơn phương hơn 3 năm. Tôi không biết mình làm đau em với vai bạn bè hay là người em đơn phương nữa... tôi không dám chắc. 

*** 

Tin nhắn điện thoại: 

"Sao anh unlike hết rồi?" 

Tin nhắn facebook: 

"unlike nhiu đó mệt lắm a nhỷ? :)))" 

Tôi không biết mình đang nghĩ gì. Chắc sau 2 lần hỏi như thế, em sẽ không bao giờ liên lạc với tôi nữa. Nhưng tôi không yêu em. Có tiếp tục thì chỉ càng thêm khó xử sau này.

... 

Em hạ quyết tâm nhanh thật, mới đó, em đã unfriend tôi rồi, sđt và yahoo của tôi chắc e đã xóa từ lâu. Nghỉ chơi một người thân thiết, tôi vẫn bình thản quá. Vẫn chém gió với bạn, vẫn nói chuyện với mấy em dễ thương...dù đôi lúc, thấy hoang hoải ! 

Bẵng đi mấy ngày. 

- Ê anh ơi, còn sống không? Tội, tết đến rồi mà thế, do ăn ở cả. 

- Không sao. Trầy tay chân tý thôi à. 

- Anh đang ở đâu vậy? Có ai chăm không? 

- Ở nhà dì, không sao đâu. 

- Ừ, Em hỏi thế thôi. Không sao là ok rồi. Pp a nha. 

- Ừ. 

Này em, em dứt khoát thế hả? Em bảo sẽ không liên lạc với tôi nữa kia mà. Tôi biết là em sẽ đau nhưng đã tàn nhẫn. Sao em còn quan tâm tôi như thế? Thời gian luôn là liều thuốc tốt, mong em sẽ sớm bình yên. Tuy nhiên nếu một ngày quay lại, em cười cười bảo không sao, vẫn vui vẻ chuyện trò, không biết cảm xúc sẽ ra sao, vì khi ấy, em coi tôi không hơn một người dưng. 

Tôi chọn đi nhưng lại sợ bản thân bị quên lãng. Ích kỉ thật. Có nên đi qua em? Nhưng nên hay không thì tôi cũng đã chọn. 

"Hãy quên anh đi em như quên một giấc mơ 

vì đời là mong manh, cơn mơ quá dài 

hãy quên anh đi em như trong một bài hát buồn 

anh đã từng viết tặng em ..." 

Người đến và đi vốn dĩ là quy luật. Cảm xúc với từng người là duy nhất. Lúc còn nhiều người bên cạnh, mất đi một người hóa ra lại thêm tự do. Thế nên cứ việc tận hưởng tuổi trẻ. Chuyện hối tiếc vì đã lãng quên một ai đó là chuyện của nhiều năm sau! 

(Đọc truyện tiểu thuyết) - Nhưng tôi không yêu em
-----------------------------------------------------------------
Đêm tân hôn

Đêm tân hôn

(Truyện tiểu thuyết) - Đêm tân hôn.  Đọc truyện tiểu thuyết và cảm nhận ý nghĩa của tình yêu và cuộc sống. tại truyenhay24s.com


Còn rất truyện hay cho các bạn lựa chọn tại ಌღ...  tieu thuyet  ...ღಌ


Em, 1 người con gái đẹp.....Đúng, tôi nói k ngoa, em rất đẹp với nước da trắng mịn, mắt to, môi đỏ vẫn luôn khiến biết bao nhiêu chàng trai chết vì em, trong đó có tôi.



Và em k giống những cố gái khác cùng tuổi mình, 17t em sống k hồn nhiên, k ngây thơ như những cô bé khác để mà hồn nhiên vui chơi cùng bạn bè mình mà em bán sắc đẹp của mình cho những thằng con trai mê em về vẻ đẹp đó..... để trả thù.


(Đọc truyện tiểu thuyết) - Đêm tân hôn

Phải, em trả thù, em hận con trai bởi vì 1 trong những thằng con trai đó đã dám động đến bạn em 1 cô bé cũng xinh đẹp, cũng như em yêu 1 người con trai chung tình dành nụ hôn đầu tiên cho hắn từ khi cô bạn đó 15t và rồi để hắn tin cô chị họ đáng nguyền rủa của cô bé, tin cô bé 2 lòng mà chia tay. Nhưng đấy chưa là gì cả, nếu nó k biết được 1 sự thật đáng kinh tởm hơn rằng năm cô bạn kia 16t, chân ướt chân ráo lên cấp 3 cùng nó vui vẻ thì thằng đó cùng cô bạn quay lại yêu nhau. Và hắn giám mở mồm nói "muốn quan hệ với em" tức cô bạn kia để mà lấy đi thứ quan trọng nhất trong cuộc đời 1 người con gái của cô bé đó rồi vứt bỏ cô bé như vứt bỏ 1 món hàng phế thải..................

Và cũng từ đấy em vứt tất cả sự hồn nhiên, ngây thư đi để trả thù. Người đầu tiên chính là hắn, em gặp hắn trong quán trà sữa và có thể chắc chắn đến 101% rằng hắn cũng chẳng lạ gì em là bạn cô bạn kia. Hôm đấy k có cô bạn kia, chỉ có em và 1 nhỏ bạn nữa em ngang nhiên ngồi nói xoáy, nói đểu hắn và người yêu mới:

_Vợ ơi, mềnh đi khách sạn đê _ Em cười khanh khách, liếc mắt nhìn hắn.

_Hơ, được.... vợ chồng mình hú hý.

_Kaka, tốt ngoan. Thế chứ, k anh bỏ cưng luôn_ Nó nháy mắt với nhỏ bạn.

_Ầy, sời.... Gớm, chồng lại bắt chước cái kiểu "tình yêu đi liền với tình dục" hả? Muốn bỏ vợ sao?

_Ha, k đi là mấy bữa nữa chồng bỏ liền để kiếm ẻm khác đấy_Em cười tinh nghịch.

_Sợ tế, thế chắc vợ phải dành thân cho chồng rồi.

_Chậc, thế chứ. Ngoan, thì chồng yêu dài dài_ Nó vuốt má cô bạn.

Đừng nghĩ em là les nhé, chẳng qua em và cô bạn thân nhận nhau là vợ chồng nên mới gọi thế thôi, gọi riết thành quen nên khi gọi vậy trước mặt bất cứ ai cũng chẳng thấy ngượng mồm lắm.

Và đương nhiên hắn nhìn thấy em, hắn dù k nhìn em 1 lần nào trong điện thoại nhưng chẳng lâu sau điện thoại của em đã có tin nhắn của hắn muốn làm quen. Em cười, 1 nụ cười chua xót nhưng cũng là lúc em thực hiện kế hoạch trả thù đó.....

Em làm cho hắn đảo điên trong tình yêu của mình, xoay vòng vòng trong 2 chữ "tình yêu" để tán em, để em thuộc về hắn để em là của hắn..... hắn thấy em thú vị hơn tất cả những cố gái khác quanh hắn nên dù em k chịu buông 1 lời "em yêu anh" hắn cũng k bỏ cuộc. Nhưng cũng chính vì lý cho đó mà em đã mất bạn nhưng em chỉ cười, k nói gì cả và để cô bạn đó ra đi cũng k hề giải thích rằng nguyên do gì.

2 tháng sau đó em đồng ý yêu hắn, hắn vui sướng như phát điên lên ôm chầm lấy em nhưng em chỉ nở nụ cười lạnh ôm hắn. Từ đó, cổng trường ngày hôm sau thấy 1 tràng trai đẹp trai, trí thức, cao ráo đi xe SH lai em đi học nhưng đâu ai ngờ rằng chính sáng hôm đấy trước khi bước vào cổng trường em quay lại nói với hắn:

_Mình chia tay đi.

(Đọc truyện tiểu thuyết) - Đêm tân hôn
(Đọc truyện tiểu thuyết) - Đêm tân hôn

Có lẽ lúc đấy xung quanh hắn mọi thứ dường như sụp đổ vì tôi thấy khuôn mặt hắn nhìn em biến sắc, tối sầm lại còn em nhìn hắn khinh khỉnh quay bước đi vào trường....

_Khoan, vì sao....sao em lại làm thế, chẳng phải... hôm qua....._ Hắn nhìn em đau đớn.

_Anh quên tôi là ai rồi sao? Tôi là bạn của ai anh nhớ chứ? Xin lỗi nhưng trong từ điển của tôi chưa bao h có ý định rằng sẽ "yêu bạn trai cũ của bạn mình" cả, nhất là bạn thân tới 10 năm. Anh chỉ là trò chơi cho tôi thôi, nên nhớ "tình yêu k đi liền với tình dục" _Em hất tay hắn ra.

_Em...._Hắn giữ tay em lại, trừng mắt nhìn em.

Em nhìn bàn tay hắn đang siết chặt lấy cánh tay em đau rát nhưng chỉ cười nhạt, buông 1 câu :"Đồ ngu"

Em k cần cất công giật tay ra thì hắn đã buông tay em, sững sờ nhìn em như k tin vào mắt mình. Đúng, đúng là hắn đã ngu thật vì hắn yêu em thật.... yêu điên cuồng em mất rồi.......



Có lẽ mọi thứ đến đó nên chấm dứt nhưng em dường như k thỏa mãn với kết cục như thế, lần lượt lần lượt k biết bao nhiêu thằng con trai sa vào lướt tình của em, sa vào cạm bẫy của em thì cũng là bấy nhiêu lần em tay trong tay theo bọn đấy vào nhà nghỉ... Và cũng từ ngày đó, tôi chưa bao h thấy em khóc hay rơi bất cứ 1 giọt nước mắt nào cả, em chỉ cười - 1 nụ cười nhạt thếch......

_Em mệt hả? _ Tôi hỏi em khi em đang ôm tôi và dựa đầu vào lưng tôi.

_Buồn ngủ_ Em nói, giọng lạnh lùng.

Tôi đã nói, tôi cũng là thằng đàn ông k thể thoát được lưới tình của em. Nhưng tôi khác chúng vì tôi và em thay vì yêu nhau lại là anh em với nhau chứ k phải là người tình của nhau như những thằng người tình 1 đêm của em kia, cho dù tôi đã chứng kiến tất cả cuộc sống của em từ lúc em học cấp 2 lên đến đại học bây h..... Em chưa bao h thay đổi, có thay đổi chăng chỉ là em đẹp lên..... 1 vẻ đẹp sắc sảo chứ k còn cái vẻ đẹp hồn nhiên, ngây thơ khi bước vào cấp 3.....


(Đọc truyện tiểu thuyết) - Đêm tân hôn

Em luôn dựa vào tôi khi em mệt mỏi, cảm thấy cuộc sống chán ngắt em lại tìm tới tôi để tìm 1 bờ vai cho em dựa dẫm. Tôi có thể cảm thấy vinh hạnh hơn những thằng kia bởi vì ít ra em còn dựa dẫm vào tôi, thi thoẳng cho tôi 1 nụ cười nhẹ nhưng thực chất hơn chứ k giả phải 1 nụ cười giả tạo, lả lơi khi ở bên những thằng khác.... Có lẽ như vậy là tôi đã cảm ơn em lắm rồi. Nhưng với em, có lẽ tôi chỉ mãi là anh thôi - 1 người anh trai k hơn k kém, điều đó khiến tôi đau.......

_Anh đưa em về nhà nhé?_ Tôi hỏi em. Tôi vừa tới đón em ở địa điểm em hẹn đá 1 thằng khác.

_Um...._Em khẽ nói, giọng mệt mỏi. Có lẽ em cũng đã quá mệt mỏi với những cuộc tình 1 đêm rồi....

Đỗ xe trước cửa ngôi nhà em, em bước xuống xe đi vào nhà thì cuối cùng sau bao nhiêu nỗ lực của bản thân mình tôi cũng giữ bàn tay nhỏ nhắn kia lại được....

_Sao vậy anh?_ Em nhìn tôi k hiểu.

_Anh....._ Tôi ấp úng lạ thường. Cái thằng sát gái k kém gì em gái trai kia sao h k thể mở mồm nói được câu nào vậy, tôi tự thấy điên với chính bản thân mình trong cái lúc quan trọng này...

_Sao anh?_ Em nhíu mày nhìn tôi khó hiểu.

_Em..... em lấy anh nhé_ Cuối cùng tôi cũng nói được.

Em sững người, nhìn tôi như sinh vật lạ từ trên trời rơi xuống, ánh mắt mệt mỏi bỗng dưng trở nên lạnh băng, đôi môi đỏ bóng run run...... Sau 1 lúc lâu đôi môi đó mới lạnh lùng buông 1 câu:

_Anh điên à?

Tôi đã đoán, đã biết trước rằng em thể nào cũng nói như vậy nhưng tại sao trái tim tôi lại đau thế, nó đau tới thắt lại ở lồng ngực. Cố kìm lại cái cảm giác đau đớn đó, tôi nhìn thẳng vào mắt em nói:

_Anh k đùa đâu.

_Anh biết, em mất trinh rồi. Em đã ngủ với rất nhiều thằng rồi_ Em cười nhạt nhìn tôi, k ngại ngùng, k nao núng nói thẳng những điều đó.

_Anh biết_ Tôi gật đầu chắc chắn.

_Anh muốn quan hệ thì k thành vấn đề. Là anh thì lúc nào cũng được, cứ gọi cho em _ Em buông câu nói đó rồi quay mặt bước thẳng vào nhà.

_Anh k muốn quan hệ, anh muốn lấy em cơ, muốn em từ h sẽ là của anh_ Trước khi em kịp bước vào nhà, tôi ôm chặt lấy em.

Em quay lại nhìn tôi, ánh mắt căm thù đầy tức giận xô tôi ra khỏi người mình, giọng nói đầy băng giá mà phẫn nộ nói với tôi:

_Tôi hận đàn ông.

Em chạy vào nhà đóng sầm cửa. Tôi biết trước, đã biết từ rất lâu và cũng chưa bao h phủ nhận cái điều em nói: "em hận đàn ông". Tôi biết chứ. "Em đã mất trinh". Tôi càng biết rất rõ, bởi vì tôi luôn là người tới khách sạn đón em sau mỗi lần em quan hệ xong với những thằng đó.....

Những ngày sau đó tôi muốn gặp em nhưng k được, k thể gọi điện được cho em, nhắn tin cho em cũng k thấy hồi âm. Mọi thứ có lẽ với tôi đã kết thúc rồi, liệu tôi có đúng k khi nói với em như vậy, liệu tôi có đúng k khi yêu 1 cô gái như em - 1 cô gái k thuộc về tôi, 1 cô gái đã qua tay bao nhiêu thằng đàn ông..... Nhưng làm sao tôi bảo được trái tim này ngừng đập mạnh khi thấy em, làm sao bảo được mắt mình thôi tìm kiếm em, làm sao bảo đôi chân này đừng bước tới bên em, làm sao để bờ vai này cho 1 ai đó chứ k phải em.... tôi k làm được.....

Máy ngày nay tôi lang thang 1 mình trong quán rượu 1 cách nhàm chán, tôi nhớ những tin nhắn em kêu tôi đến đón, nhớ những cái ôm siết chặt của em - người con gái duy nhất được ngồi sau xe tôi, nhớ những nụ cười hiếm hoi em ban cho tôi, nhớ lắm hình bóng khuôn mặt của ai đấy....... Và h đây, trong cơn mưa tầm tã của mùa hè tôi đi lang thang trên đường như 1 thằng điên, k biết đi về phương hướng nào, k biết đi đâu.... Trong tâm can tôi hoàn toàn trống rỗng, tôi thèm được nhìn thấy em.....

.....................

Và kia, tôi đứng sững lại..... trước mắt tôi kia chẳng phải là em đó ư? Em đang đứng đó, ngẩng mặt lên trời, đôi mắt nhắm nghiền đón những hạt mưa nặng hạt rơi vào khuôn mặt thanh tú của mình k... xung quanh em dường như chỉ bao trùm 1 màu đen u ám..... u ám như chính quá khứ của em bao năm qua.....

Tôi lấy hết cam đảm, lòng tự tôn của 1 thằng đàn ông 1 lần đã từng bị từ chối, lấy chút hy vọng còn lại trong trái tim mình bước đến bên em; tôi muốn trong cái bóng đêm u ám của em có 1 tôi che chở.


(Đọc truyện tiểu thuyết) - Đêm tân hôn

Nhẹ nhàng ôm lấy em, cúi người đặt cằm vào đôi vai đang khẽ run rẩy của em vì lạnh, tôi nói nhưng k dám nhìn vào em :

_Em sẽ bị ốm mất.

Em khẽ mở mắt, chẳng cần quay lại chắc em cũng đoán người con trai duy nhất dám cả gan ôm em mà chưa được em cho phép có lẽ chỉ có mình anh thôi nhỉ? Bàn tay em vẫn vậy, lạnh lẽo như em chạm nhẹ lên tay tôi đang ôm vai em, em khẽ nói:

_Em muốn ốm chết. Chết là hết anh nhỉ?

_Vớ vẩn, em chết anh ở với ai?_ Tối siết chặt cánh tay ôm em chặt hơn.

_Em bẩn lắm rồi, k đáng đâu anh.

_Nếu anh quan tâm, anh sẽ k nói em lấy anh. _ Tôi khẽ đặt 1 nụ hôn vào mát tóc đã ướt nước của em.

_Anh ngốc hay là điên vậy?

_Anh mà ngốc thì em là đồ ngố. Anh điên vì anh yêu em, anh k thể ép trái tim mình thôi k yêu em được, nó h là của em rồi_ Tôi bất giác cười vì câu trả lời của mình, đúng là tôi ngốc thật rồi, từ khi yêu em.

_Xì, nhưng em còn đang đi học. Sao lấy anh?

_Anh đi làm rồi, anh nuôi em _ Tôi rúc sâu vào cổ em, dù mưa nhưng người em vẫn có 1 mùi hương đặc biệt.

_Điên, em k phải loại ăn bám.

_Ừ thì em cứ đi học đi, anh chỉ cho em ăn nhờ anh lúc em học xong đại học thôi _ Tôi cười, em đúng là 1 cô nàng mạnh mẽ, quyết liệt nhưng cũng yếu đuối lắm.

_Anh thật sự k hối hận chứ?

_Tuyệt đối k. Anh đã nghĩ suốt bao năm nay rồi. Gả cho anh đi, nhé_ Tôi mỉm cười vuốt tóc em.

_Um, thì gả?_ Em quay lại nhìn tôi mỉm cười.

Lúc đó, tôi chết sững luôn nhưng lần này k phải là 1 lời từ chối phũ phàng của em nữa mà là cái gật đầu, 1 nụ cười nhẹ như nắng sớm làm tôi điên đảo. Tôi như phát điên lên vì cảm xúc, ôm em thật chặt mà hét lên rằng "Em sẽ k bao h thoát được khỏi anh đâu".

Tôi k thích mưa, chưa bao h thích mưa cả nhưng tôi thích những cơn mưa đầu hạ như thế này, bởi vì nó chỉ là 1 cơn mưa rào chợt đến rồi chợt đi để mang cho ta 1 khí mát lạnh xua tan đi cái nắng oi ả của mùa hè và hơn hết, sau cơn mưa mưa thường xuất hiện cầu vồng 7 sắc như h bây h trước mắt tôi và em là cầu vồng 7 sắc mày đẹp lung linh như chiếc cầu bắc nối tình yêu của em với tôi......

1 tháng sau hôn lễ được tổ chức, k quá hào nhoáng phô trương chỉ là 1 buổi hôn lễ trong gia đình với nhau thôi. Tôi đã phải rất vất vả mới xin được cha mẹ cho tôi lấy em, nhưng có lẽ chẳng nhằm nhò gì với thời gian tôi ....... Em đẹp lung linh trong chiếc váy cưới màu trắng tinh khiết hở vai k 1 chút tì vết khiến tôi k thể k thôi nhìn em......Em của tôi thực đẹp, như 1 nàng công chúa......

Đón tay em từ cha, chứng giám trước chúa trời và gia đình, trao cho nhau nụ hôn làm chứng, đeo vào tay em chiếc nhẫn chứng minh em là của anh. Tôi trong lòng hạnh phúc nắm tay em đi nhận lời chúc của gia đình mình, khuôn miệng tôi cười k ngớt; có lẽ từ lúc sinh ra tới h tôi đây là lần đầu tiên cười nhiều như vậy và thật như vậy......

Đêm về, màn đêm buông xuống, em ngồi trên giường vẫn bộ váy cưới màu trắng tinh khiết nhìn thằng vào mắt tôi em nói:

_Anh suy nghĩ lại đi, h chưa muộn đâu.

Tôi k nói, khẽ hôn nhẹ lên môi em 1 nụ hôn chứa đựng tất cả tình yêu của tôi dành cho em. Buông em ra, tôi nói:

_Anh tuyệt đối k ân hận. Sẽ k bao h ân hận.

_Đó là anh nói đấy nhé_ Em cười rồi ôm tôi hôn, 1 nụ hôn nồng nàn cuồng sa.y

Lúc đấy, cái lúc em chính thức trao thân cho tôi và cũng là tới lúc tôi chết sững người, phải nói là ngây người khi vào trong em, tôi k tin nhưng k thể nào k là sự thật được.... em..... em lừa tôi, tới phút cuối cùng em vẫn lừa tôi cho tới lúc này......

Tôi ấp úng nói k nên lời:

_Em........

_Này, anh biết đang ở giây phút quan trọng k hả? Tiếp tục đi_ Em nhéo vào eo tôi.

Em khóc, lần đầu tiên tôi thấy em khóc từ lúc tôi biết em, quen em, yêu em tới h mới thấy nước mắt em rơi..... Và tôi cũng khóc, lần đầu tiên 1 thằng con trai khóc trong cái đêm nay, có lẽ vậy nhưng giọt nước mắt của em và tôi k mặt chát và chua xót..... mà đó là niềm hạnh phúc của cả 2..... Đêm nay, nhất định tôi sẽ phải phạt em.... phạt thật nặng cái tội của em, em đúng là quá đáng quá mà khi bao năm nay làm tôi khổ sở ntn......

Sáng hôm sau......

Em - 1 con mèo đen lúc nào cũng xù lông lên đang rúc sâu vào lòng tôi mà ngủ ngon hành từ rạng sáng hôm qua tới h. Tôi biết em đẹp, tôi yêu k chỉ vì vậy thôi đâu nhưng mà cái khuôn mặt hiền như mèo con của em khiến tôi k cưỡng lại được mà hôn lên đôi môi hồng xinh xắn kia 1 cái cho thỏa lòng.......

_Um......_ Em nhíu mày nhăn mặt 1 cái rồi từ từ mở mắt; đôi mắt trong veo tinh khiết.

_Chào buổi sáng_ Tôi mỉm cười nhìn em.

_Um, anh dậy lúc nào vầy? _ Em dụi mặt vào ngực tôi.

_Ha, đủ để thấy 1 con mèo lười ngủ say _ Tôi bẹo má em.

_Đau_ Em nhăn mặt.

_Hừ, còn nói. Anh phải phạt em nhiều nữa, em quá đáng lắm _ Tôi hôn nhẹ lên mũi em.

_Từ hôm qua tới sáng mới cho ngủ mà. Phạt đủ rồi_ Em bĩu môi, đôi mỗi cong cong lên trông mà ghét.

Đương nhiên do em dễ thương thế, đáng yêu thế mà còn cong môi lên quyến rũ tôi làm tôi k cưỡng được mà hôn em. Hôn em bao nhiêu lần đối với tôi cũng k đủ, tôi nghiện em mất rồi......

_Nào, h nói cho anh nghe. Tạo sao em dối anh, em đâu có mất_ Tôi hôn nhẹ vào cổ em.

_Uh, thì đúng là em muốn thử anh. Nhưng tại anh k nhớ đó chứ, em đã nói rồi với em "tình yêu k đi liền với tình dục" _ Em cười khúc khích.

_Vậy những lần vào khách sạn đó thì sao?_ Tôi nhíu mày.

_Ha, anh quên em là tiểu thư con nhà giàu sao? em có tiền mà, tại sao k thuê được người để ngủ cùng chứ?_ Em cười, hôn lên má tôi.

_Tụi đấy k phát hiện?_ Tôi khẽ nhíu mày.

_Phát hiện ntn khi bị cho uống thuốc kích thích với thuốc ngủ liều nhẹ. Mắt mờ cả rồi thì ngoài dục vọng ra còn gì hữa đâu. Ngốc, em chỉ trao thân cho người em yêu thôi_ Em cười, nhéo mũi tôi.

Nghe em nói vậy, trong lòng tôi đã yêu em càng yêu em đến phát cuồng hơn bao h. Người con gái này quả thực có ma lực khiến người ta vừa ghét mà lại yêu thương k thể rời được....... Em thế này thì tôi bao h mới yêu em cho hết đấy.....

_Bà xã, anh từ h chỉ là của mình em thôi _ Tôi dụi dụi vào ngực em.

_Cái đấy thì k phải nói. Nhưng vẫn cần đánh dấu_ Nói rồi em ôm tôi rồi cắn 1 cái thiệt tình vào bả vai để đánh dầu chủ quyền của mình.

Em đúng là con mèo hoang mà..... Anh yêu em lắm bà xã....... Anh nhất định chỉ là của em thôi......Đánh chết cũng k bao h buông tay em ra đâu, bà xã đại nhân.

(Đọc truyện tiểu thuyết) - Đêm tân hôn
-----------------------------------------------------------------
Anh xin lỗi

Anh xin lỗi

(Truyện tiểu thuyết) - Anh xin lỗi.  Đọc truyện tiểu thuyết và cảm nhận ý nghĩa của tình yêu và cuộc sống. tại truyenhay24s.com


-----------------------------------------------------------------
Còn rất truyện hay cho các bạn lựa chọn tại  ಌღ...  tieu thuyet tinh yeu ...ღಌ

-" Đừng chạm vào cuộc sống của a nữa đc k? đừng cản trở bước đi của a nữa,xin e ! "

...

..

-" A là đồ tồi,a k xứng đáng với tình yêu của tôi Long ạ "



(Đọc truyện tiểu thuyết) - Anh xin lỗi

Đó là lời chia tay nó đã nói với Trang và đó cũng là lời cuối cùng Trang nói trong khi khóc nức nở rồi cúp máy.
Trang tắt máy quá nhanh,Trang k kịp nhận ra,k kịp nghe thấy những tiếng nấc nghẹn lòng.. Ở đầu dây bên kia.
-Đúng,a là 1 kẻ tồi tệ,1 gã tồi yêu e nhất.
Nó và Trang yêu nhau đc 2 năm,1 khoảng thời gian dài và êm đềm cho đến khi chuyện xảy ra.
Nó vội vàng lau nước mắt rồi chầm chậm nhớ lại ngày đầu khi quen Trang.
...
Đó là 1 buổi chiều năm nó học lớp 12,sau tiết học hóa nó đc cô giáo phân công rửa và đi cất
đồ dùng dụng cụ thí nghiệm của buổi học. Có hẹn với lũ bạn đi đá bóng,nó vội vã làm thật nhanh.
Cất đồ xong nó lao thật nhanh ra cửa và ...
-Rầm ! nó va phải 1 ai đó.
Nó loạng choạng lùi ra phía sau,trước mặt nó là 1 cô gái đang ngồi bệt dưới đất,1 tay chống còn 1 tay
xoa đầu .. Nó tiến lại giơ tay ra
-Xin lỗi e , a vội quá , e k sao chứ?
Cô gái nắm lấy tay nó đứng dậy rồi nói :
-Biết người ta bao nhiêu tuổi mà gọi là e,vô duyên.
Nó hơi bất ngờ vì câu nói đấy,nó gọi thế là vì cô gái có dáng vẻ nhỏ bé,trông chỉ như các cô gái lớp dưới.
Cười ngượng,nó đáp lại:
-Hì. Vậy mình xin lỗi,bạn ko sao chứ?
-Tôi k sao,may mà tôi k mang thứ gì vào đây cất,k thì bạn đền ốm.
Cô gái nhặt cặp sách lên rồi quay đi,nó vẫn đứng đấy nhìn theo,bất chợt cô gái nói với lại :
-Mình tên Trang,học 12A3
Nó mỉm cười rồi lại chợt nhớ ra lũ bạn đang chờ,nó vội vàng chạy ra sân bóng.
...
..
Xẩm tối,đang lang thang trên đường về nhà,nó rẽ vào 1 quầy bán thẻ điện thoại. 1 người có dáng vẻ hơi quen
quen đang đứng trước nó,hình như là Trang.
-" Đúng là cô bé chiều nay mình va phải,cô ấy cũng mua thẻ phone à?Chắc nhà cô ấy gần đây "
Trang k nhận ra nó đang đứng ngay đằng sau.
...
-Bắn cho cháu 100k mạng Viettel.
-Đọc số đi cháu
-098xxxxxxx
...
Nhanh tay,nó bấm lấy số phone của Trang rồi quay người lại chạy đi thật nhanh.
Trang quay ra nhìn nhưng k nhận ra nó.
...
Tối đến,sau 1 hồi đắn đo,nó quyết định nhắn tin cho Trang.
-Này Trang,chiều nay lúc va phải mình bạn ko sao thật chứ??
15p sau...
-Thật ! mà sao bạn lại có số mình vậy 0.o??
-Tình cờ thôi,hôm nào bạn rảnh,mình có thể mời bạn đi ăn gì đó đc ko?
-Tại sao mình phải đồng í??
-Thì cứ coi như là mình xin lỗi vụ chiều nay đi
-Đc rồi. Ăn chè nha,mà nói trước mình ăn nhìu lắm đấy. OK.hehe
-OK. Mình cho bạn ăn no căng luôn
...
Nó và Trang quen nhau như vậy,đơn giản và nhẹ nhàng,rồi thời gian trôi,dần dần 2 đứa yêu nhau.
...
1 dòng nước mắt lại trào ra khi nó vô tình nhìn vào bức ảnh 2 đứa chụp chung để trên bàn học. Khẽ lau
nước mắt,nó úp tấm hình xuống rồi tắt điện đi ngủ
...
Lúc mới chia tay,Trang vẫn cố gắng níu kéo nó,mặc dù Trang k sai.Trang k làm điều gì sai để nó chia tay cô.
Nhưng Trang vẫn cố gắng níu lấy nó,Trang đã khóc,khóc nhiều lắm,mắt Trang sưng lên. Vì Trang vẫn yêu nó,yêu nhiều lắm.
Nhiều khi tưởng chừng Trang k chịu nổi cơn đau này,nó nói chia tay quá đột ngột và k hề có 1 lí do nào giải thích đc sự thay đổi của nó. Mỗi lần nhớ nó,Trang lại khóc,lại gọi điện,nhắn tin cho nó.
Nó vẫn lạnh lùng,vẫn đẩy Trang ra bằng những lời lẽ lạnh nhạt,đôi khi còn nặng lời với Trang.Thất vọng,cô đơn
trong buồn tủi. Trang cắn răng chịu đựng trong suốt thời gian đó.
...
Nó k còn ba mẹ,ba nó mất vì 1 tai nạn hồi nó lớp 3,rồi khi nó lên lớp 5 thì mẹ nó cũng bỏ lại nó vì căn bệnh
ung thư quái ác. Nó sống 1 mình trong căn nhà cấp 4 nhỏ bé mà ba mẹ để lại,khi bé nó còn được họ hàng
giúp đỡ,nhưng từ năm vào cấp 3,nó phải tự lo cho cuộc sống của nó,nó làm thêm sau mỗi buổi học để kiếm tiền.
Lâu lâu nó vẫn đc các cô,chú,bác bên nội tru cấp 1 khoản nhưng rất ít. 1 cuộc sống khó khăn nhưng vẫn rất vui vẻ,và dường như từ lúc có Trang,nó có thêm nhiều nghị lực hơn.
...
Trái ngược với nó.. Trang là con gái 1,gia đình khá giả.Ba mẹ đều là công nhân viên chức.Trang có thân hình nhỏ nhắn,dễ thương,nhất là cái má lúm đồng tiền mà lúc nào nó cũng say mê nhìn ngắm mỗi khi Trang cười.
Nó vẫn hay trêu Trang.
-" Sau này a lấy e,con của chúng mình nhất định sẽ có cái má lúm giống e và cái răng khểnh giống a "
Trang đỏ mặt,nhẹ nhàng tựa đầu lên vai nó. Cả 2 rất hạnh phúc.
...
1 năm trôi qua kể từ khi chia tay,có lẽ con người ta khi mà phải chịu 1 nỗi đau nào đó quá lớn,phải đối mặt,
phải sống trong nỗi đau ấy,dần dần họ cũng sẽ quên đi,sẽ trở nên vô cảm.
Trang cũng vậy,Trang đã quên đc Long,Trang hận Long. Và hình như vì quá hận nên Trang muốn nó biết rằng.. Ko có nó,Trang vẫn sống,Trang vẫn có thể hạnh phúc,ko việc gì cô phải hối tiếc 1 người vô tình,bạc bẽo như vậy nữa.
...
Khoảng thời gian đó,nó cố tỏ vẻ như k có gì ảnh hưởng,k có gì xảy ra với nó.Nó cố gắng tránh mặt Trang,nếu
có vô tình gặp nhau,nó cũng chỉ cười lạnh nhạt rồi quay ngoắt đi,Trang cũng vậy.Nhưng cô đâu biết rằng lại
1 lần nữa.. Cô k kịp nhìn thấy những giọt nước mắt của ai đó đang nhẹ lăn.
Ở sâu trong trái tim nó,vẫn còn tên 1 người con gái.. là Trang.
..
(Đọc truyện tiểu thuyết) - Anh xin lỗi
(Đọc truyện tiểu thuyết) - Anh xin lỗi

Nó vẫn yêu Trang,nó k bao giờ muốn rời xa Trang.Nhưng vì muốn Trang hạnh phúc,muốn Trang có 1 cuộc sống no đủ,nó đành chấp nhận phải rời xa Trang,chưa 1 lúc nào nó quên đi Trang.
Nó vẫn giữ những tấm hình của Trang,những món quà Trang tặng,gìn giữ cẩn thận.Vẫn nâng niu,vẫn xem như
nó và Trang vẫn đang yêu nhau..
Nó xót xa hình dung lại ngày hôm đấy..
...
7h tối,nó đang nằm đọc sách,có tiếng gõ cửa.Đoán là thằng bạn cùng lớp đến mượn sách hoặc là Trang đến
kéo nó đi đâu đó chơi như mọi khi.Nó mừng rỡ ra mở cửa.
Trước mặt nó là 1 người đàn ông và 1 phụ nữ trạc tuổi bố mẹ nó,có lẽ là 1 đôi vợ chồng.
..
-Cậu là Long phải ko?
-Dạ Phải ! 2 bác có việc gì ạ?
-Ừ,vợ chồng tôi có chuyện muốn nói.
-Vâng,mời 2 bác vào trong nhà,cháu pha chè rồi nói chuyện.
-Thôi khỏi,chúng tôi nói nhanh thôi.
Vừa ngồi xuống ghế,người phụ nữ lên tiếng.
-Cậu yêu cái Trang,con gái chúng tôi phải ko?
Nó sững người,hóa ra đây là ba mẹ Trang,mặc dù yêu nhau 2 năm nay,nhưng chưa bao giờ nó vào nhà Trang,
chưa bao giờ nó gặp ba mẹ Trang,sở dĩ nó nghĩ vì cả 2 đứa vẫn đang đi học,như vậy có lẽ k nên.
-Vâng,vậy ra 2 bác là ba mẹ của Trang ạ,cháu xin lỗi.Cháu vô í quá,tại cháu chưa có dịp đc gặp 2 bác nên..
Người phụ nữ chặn lại.
-Tôi muốn cậu tránh xa cái Trang nhà tôi ra.
Nó lặng người,môi run run và mất 1 lúc nó mới bình thường trở lại,nó cúi mặt xuống
-Chắc cậu cũng biết tại sao tôi cấm cậu rồi,chúng tôi chỉ có mình nó thôi. Tôi muốn nó có 1 cuộc sống hạnh phúc,no đủ,sung túc nhất.
-Vâng ! Cháu hiểu.Cháu xin lỗi.
-Nếu cậu thật sự yêu nó,hãy để nó có 1 người chồng tốt.Đừng nói với nó về cuộc gặp hôm nay.Chào cậu.
Nó như người vô hồn,2 dòng lệ từ từ trào ra,cay đắng.Nó cắn chặt môi rồi lặng lẽ khóc.
Nó chia tay Trang,nó đã phải chuẩn bị tâm lí,cố gắng nói bằng giọng điệu lạnh lùng nhất,cố gắng k bật khóc
lúc nói.Nó chỉ gọi điện,nó k dám gặp Trang,vì nó biết Trang sẽ giữ nó lại hỏi lí do bằng đc,Trang sẽ khóc.
Nó sẽ k chịu đc khi thấy Trang khóc,nó sợ nó lại yếu lòng,nó lại ôm lấy Trang.Sẽ làm ba mẹ Trang thất vọng.

(Đọc truyện tiểu thuyết) - Anh xin lỗi
...
Nó luôn dõi theo Trang,luôn là người lặng lẽ đi sau Trang,âm thầm đứng nhìn Trang từ 1 góc nào đó.Nó k biết
chia sẻ với ai ngoài 1 thằng bạn thân hồi cấp 3 tên Huy,cũng là bạn của Trang.
Huy vẫn luôn an ủi nó,động viên,khích lệ nó cố gắng sau ngày ấy,là người gián tiếp thăm hỏi tình hình của
Trang cho nó.
..
-Chuyện đã rồi,mày đừng ôm buồn mãi nữa.Trang nó vẫn ổn và nó sẽ hạnh phúc thôi mà.
-Có lẽ đến khi nào Trang lấy chồng,tao mới thực sự yên tâm về Trang.
-Thế mày định cứ diễn vai diễn kẻ bạc tình rồi ôm buồn đến bao giờ,mày cũng phải bắt đầu lại như Trang chứ?
-Ừ... Nhưng k phải lúc này mày ạ..
...
Rồi Trang cũng có người yêu mới,tên là Cường. Là 1 người đàn ông thành đạt,phong độ.nghe Huy kể hình như là 1 đối tác gì đó với ba của Trang,1 lần vào nhà Trang ăn cơm,họ gặp nhau...
..
-Trang sắp cưới rồi đấy,mày yên tâm đc chưa?
-Ừ,chắc rồi.
-Thế mày tính như nào?
-Học xong rồi nhưng mà chắc tao k có khả năng xin đc việc đâu,k có tiền mày ạ.
-Thế chả nhẽ cứ ở nhà?
-Đâu có,tao định sắp tới sang Nga đi xuất khẩu lao động,có ông bác đang làm bên đấy giới thiệu,hơi vất 1 tí nhưng sức mình có thì lo gì,đi vài năm kiếm ít vốn đã rồi tính chuyện sự nghiệp sau.
-Mày muốn đi là vì muốn quên Trang đúng ko?
-Mày...
-Ừ thôi như thế cũng tốt cho mày.
...
Và dường như mọi thứ k bao giờ suôn sẻ như người ta mong muốn,ngày định mệnh ấy cũng đến.
Trang đang trên đường đi tập thể dục như mọi khi vào mỗi buổi sáng,qua 1 dãy phố,khi Trang đang dừng lại để
nghỉ.
-Xoảng!!!
có tiếng gì đó vỡ ở phía trên đầu,Trang nhìn ngước lên.Bỗng vô số mảnh thủy tinh nhỏ bé rơi xuống,rơi cả vào mắt Trang,rất may những mảnh to đều k rơi trúng cô. Chưa kịp định hình là bụi hay là gì,Trang đưa tay lên dụi dụi vào mắt. Rồi Trang hét lên đau đớn sau đó lăn ra bất tỉnh.
...
Tỉnh dậy,Trang thấy đau,rất đau ở 2 mắt,cô k mở ra đc,vì đau,và vì hình như có 1 dải băng quấn quanh mắt Trang.
Trang rất sợ,cô bật dậy rồi 2 tay đưa ra phía trước mò mẫm,miệng gọi tên ba mẹ liên hồn.
1 bàn tay nắm lấy tay Trang.
-Con yêu,mẹ đây,đừng sợ,có mẹ đây rồi,k sao đâu con,mọi thứ ổn rồi.
-Mẹ ơi,con đau lắm,tối lắm,con k mở mắt đc,con đang ở đâu??
-Mắt con đang đau,đừng mở ra.Con đang trong bệnh viện,ba mẹ đều ở đây cả rồi,con đừng sợ.
-Tối lắm mẹ ơi,con đau lắm,con bị làm sao rồi mẹ ơi.Mẹ nói đi?
-Có người làm vỡ cửa kính,con bị thủy tinh rơi vào mắt,nhưng k sao đâu,ba mẹ ở với con đây rồi.
-Mắt con có bị sao k mẹ? con thấy đau lắm,con k mở ra đc.
-Con nằm xuống,đừng sợ.Ba mẹ sẽ kêu bác sĩ chữa cho con ngay,con yêu đừng lo.
...
(Đọc truyện tiểu thuyết) - Anh xin lỗi

Trang đc chuẩn đoán là bị chấn thương giác mạc nghiêm trọng,điều kinh khủng hơn nữa là.. Trang sẽ k còn
đc nhìn thấy ánh sáng trở lại nữa.Nghe bác sĩ nói,ba mẹ Trang bật khóc nức nở,thương con gái duy nhất,chỉ vài tuần nữa là lên xe hoa,sẽ có 1 cuộc sống hạnh phúc.Trớ trêu thay,trò đời luôn là như thế.
Tự đoán đc tình trạng hiện tại,khi ba mẹ vừa vào phòng.Trang hỏi:
-Con có bị mù k hả mẹ,con có thấy đc nữa k hả mẹ??
..Xót xa. Mẹ Trang ôm lấy cô bật khóc.
-Ba mẹ xin lỗi,ba mẹ sẽ cố hết sức để chữa cho con,ba mẹ sẽ tìm người thay mắt cho con bằng mọi giá.
Trang cũng bật khóc theo mẹ,dù mắt Trang đau xót vô cùng,tuy k ra nổi nước mắt,nhưng ai cũng hiểu nỗi đau
cả thể xác và tinh thần lúc này Trang phải chịu đựng.
...
Nó đứng bên ngoài,nó k dám vào,k muốn để ba mẹ Trang biết nó đang ở đây,k muốn để Trang biết 1 kẻ như nó
đang ở đây.Huy đã báo tin cho nó biết,nó vội vàng đến bệnh viện nhanh nhất có thể.
Nó đau nhói trong tim,cố gắng cầm nước mắt khi nghe những lời kêu khóc của mẹ Trang và của người con gái mà nó yêu nhất.
-Con muốn đc nhìn thấy mọi người,muốn đc thấy ba mẹ vui cười,đc nhìn thấy ba mẹ hạnh phúc,đc nhìn thấy chồng con,đc nhìn thấy những đứa con mà sau này con sinh ra.Con k muốn như thế này.Con sợ lắm mẹ ơi.
Đau thắt trong lòng,nó ngậm ngùi quay bước chạy thật nhanh ra ngoài,nước mắt lại rơi,đã gần 2 tháng nay,nó tưởng chừng sẽ k phải khóc vì Trang 1 lần nào nữa.
...
5 ngày sau. Có 1 người đồng ý hiến giác mạc và Trang có cơ hội chữa lành mắt trở lại.Trang vui mừng khi nghe ba mẹ báo tin,mẹ Trang nói là của 1 người đã khuất,trước khi mất người đó có di nguyện như vậy.Trang thầm cảm ơn người đó.
..Ca phẫu thuật thành công,Trang nhìn thấy ánh sáng trở lại,thấy ba mẹ Trang,người chồng sắp cưới của Trang
Với Trang lúc này,k điều gì hạnh phúc hơn đc nữa.
...
Rồi 1 ngày...
-Trang à,mẹ bảo này.
-Dạ.
-Mẹ nghe nói thằng Long nó vừa mất đc mấy hôm đấy,nghe nói là bị mấy thằng thanh niên phóng nhanh vượt ẩu đâm vào khi đang bị CSGT đuổi,số nó khổ quá,đang đi trên vỉa hè thôi mà thằng kia cũng đâm vào,con đến thắp cho nó nén hương.
-Con sắp cưới rồi. Để qua đám cưới đi mẹ,thật tình con k bao giờ muốn đến nhà kẻ bạc tình đấy nữa.
-Nhưng mà con à...
-Con ra ngoài với a Cường đây,mẹ cứ ăn cơm trước đi nhé.
...
Vừa bước ra ngoài,Trang gặp Huy đang đứng đợi.
-Ô kìa,sao hôm nay bạn Huy lớp phó lại đến tìm tớ thế? Trang cười hỏi.
-Bạn có định đến thắp cho Long đc nén hương k? Dù gì nó cũng là...
-Để sau đi,giờ tớ k muốn nhắc đến. Nếu chỉ là việc ấy thì tớ phải đi đã nhé.
-Dừng lại,thật sự tớ phải nói với bạn chuyện này.
-Chuyện gì???
-Nếu thằng Long còn,tớ sẽ chẳng bao giờ nói ra,nhưng giờ nó mất rồi.Tớ phải nói,tớ cả bạn ra quán cafe nói chuyện đi.
...
..
-Có 1 hôm,chính chỗ này,tớ gặp chồng sắp cưới của bạn đang ngồi ngay đằng sau nói chuyện với bạn của hắn,lúc đấy bạn vẫn đang ở bệnh viện mắt.
-Chuyện gì?? Như thế nào??
-Hắn nói nếu bạn k thể chữa,k thể thấy lại đc nữa,hắn sẽ nói chia tay. Bạn mà phẫu thuật chậm vài hôm nữa thôi
là hắn nói chia tay rồi.
-Bạn nói gì thế? A đấy k phải loại người như thế. A đấy yêu tớ và tớ cũng vậy.
-Tớ biết,hắn yêu bạn,nhưng khi bạn gặp chuyện như thế,hắn đã nản lòng. Liệu 1 người như thế có đáng làm chồng bạn ko??
-Tớ k cho phép ai nói xấu a đấy như vậy.Tại sao tớ phải tin bạn?? Bạn là bạn thân của Long,bạn muốn giúp Long
phá bọn tớ đúng k??
-Đc rồi,thế thì bạn hãy tự dùng đôi mắt của Long mà nhìn nhận cái người chồng của bạn đi,nhưng đừng hối hận.
-Bạn... bạn nói gì cơ?? Mắt của ai??
-Có lẽ bạn nên hỏi bố mẹ bạn,tớ nói đến đây thôi. Tớ k để sự hi sinh của Long là vô ích đc.
........
...
Trang chạy thật nhanh về nhà,trong đầu Trang lúc này hàng ngàn suy nghĩ lẫn lộn,đan xen cả sự sợ hãi,Trang sợ
rằng điều Huy nói là thật,nhưng k phải về Cường,mà là về Long.
Về đến nhà,Trang thấy ba mẹ mình ăn mặc gọn gàng như đang chuẩn bị đi đâu đó.
-Ba mẹ định đi đâu à??
-Sao con làm gì mà mồ hôi nhễ nhại vậy?? Ba mẹ định đến nhà thằng Long,thắp hương cho nó.
-Trước khi đi ba mẹ phải trả lời con chuyện này đã.
...
..
-Có phải,người hiến mắt cho con mà mẹ nói là nói dối đúng ko? Người đó là Long đúng ko??
-Tại.. tại sao con??
-Ba mẹ đừng giấu con nữa,con muốn biết,con phải biết.
-Đến nước này ba mẹ cũng k giấu con nữa,là Long nó yêu cầu ba mẹ phải giữ kín k để con biết thôi.
....
Trang chết lặng người,điều cô sợ nhất là sự thật,Huy nói đúng. 1 sự thật mà kinh khủng nhất từ trước đến nay cô
phải chịu đựng,còn hơn cả lúc Long chia tay cô và lúc cô biết cô bị mù.
-Nó biết con bị hỏng mắt,nó đã đến gặp ba mẹ và xin ba mẹ đồng ý để nó hiến mắt cho con.
..
-Từ đầu ba mẹ k đồng í,nhưng mà....
....
...
..
-Cháu xin 2 bác,2 bác đồng ý giúp cháu,đây là điều cuối cùng cháu có thể làm đc cho Trang. Cuộc sống từ nay về
sau của cháu,cháu chấp nhận,cháu sẽ tự lo đc.
-Nhưng mà,chúng tôi k thể làm thế với cậu,chính tôi đã cản cậu với...
-Ngày đấy,cháu đã đồng í làm theo lời bác vì cuộc sống của Trang,bây giờ vẫn vì cuộc sống của Trang,cháu mong 2 bác đồng í.
....
..
-Nó khóc trước mặt ba mẹ,k biết làm như nào,thương con nên ba mẹ đồng í,tội cho nó quá. Ở hiền gặp lành mà
sao nó lại gặp điều tai ác như thế. Ba mẹ định sau khi nó hiến mắt cho con,ba mẹ sẽ tru cấp tiền cho nó mỗi
tháng,để nó có đủ ăn đủ mặc đợi đến khi nào có người nào hiến mắt,ba mẹ sẽ chữa lại cho nó.
..
Rồi mẹ Trang cũng bật khóc.
-Thế mà,chưa kịp đền đáp cho nó cái gì mà nó đã..... Mẹ xin lỗi,ngày xưa mẹ đã ngăn cấm con với nó. Nó làm
thế đều là vì con thôi,mẹ k tốt.
-Con đừng trách nó nữa,cùng bố mẹ đến thắp hương cho nó đi.
....
Trang ngã quỵ xuống,mắt cay cay,Trang bật khóc. khóc như chưa bao giờ đc khóc,như ngày xưa lúc nó nói chia tay Trang.
....
Nhìn tấm di ảnh của nó,vẫn đôi mắt dịu dàng nhìn nó như ngày nào,khóe môi vẫn nhô lên vì chiếc răng khểnh.
Trang đau xót,hối hận vì đã k cố gắng tìm hiểu lí do nó chia tay Trang,mà chỉ cố gắng níu kéo nó. Nước mắt Trang tuôn ra nhưng k khóc thành tiếng.
Vào phòng nó,mọi thứ vẫn ngăn nắp,vẫn bố trí như ngày Trang và nó yêu nhau,tấm ảnh 2 đứa chụp chung vẫn
trên chiếc bàn học,chiếc gối Trang tặng vẫn gọn gàng nơi đầu giường.
...
Huy bước vào.. Rồi 1 lúc sau đưa cho Trang 1 chiếc hộp.
-Tớ nghĩ nó là dành cho bạn..
....
..
Đến nhà,Trang mở chiếc hộp ra,tất cả mọi thứ mà Trang tặng nó,đều nằm trong này.. Chiếc vòng cổ,chiếc nhẫn
móc treo chìa khóa..v..v. Và 1 lá thư nó để lại cho Trang,đêm mà trước khi Trang và nó phẫu thuật giác mạc.
...
..
" E à,a k hi vọng 1 ngày nào đó e đọc được những dòng này. Vì khi ấy là lúc a k còn nữa,k còn dõi theo e đc nữa.
Chưa 1 lúc nào a hết yêu e,chưa 1 phút nào a quên đi e.. người con gái đầu tiên và duy nhất quan tâm a,yêu thương a,ở bên a.. A xin lỗi,xin lỗi vì đã k thể đi cùng e hết đoạn đường như a vẫn hứa,k chăm sóc cho e những lúc e đau ốm,k thể nấu món chè đỗ đen mà e thích cho e ăn,k thể cõng e những lúc e thấy mỏi. Xin lỗi vì a đã làm e khóc rất nhiều,xin lỗi vì đã phải tỏ ra vô cảm với e,phải để e thất vọng vì a. Xin lỗi vì đã làm vợ đau lòng,vợ đau như thế nào,a đau gấp trăm lần như thế. Xin lỗi vì đã k thể yêu e đc nữa...
A viết những lời này,có lẽ chẳng cho ai đọc,chẳng ai đọc đc..Nhưng a cứ viết,vì sau hôm nay,có lẽ a k bao giờ viết đc nữa,a sẽ ngắm nhìn e thật lâu.. Vì có lẽ a sẽ k bao giờ đc thấy e 1 lần nào nữa.
E là hạnh phúc của a,a k giữ đc hạnh phúc ấy,thì có lẽ a sẽ bảo vệ hạnh phúc của e.Vì e hạnh phúc,cũng coi như a hạnh phúc rồi.A đã hi sinh tình yêu của mình 1 lần để e có 1 cuộc sống thật tốt,thì chẳng có lí do nào mà a k hi sinh lần nữa để bảo vệ nó. Nhìn e vui cười,nụ cười mà a chưa bao giờ quên.. a đã đánh cắp nó.Rồi có người lấy lại đc,trả về cho e. Thì a hiểu a nên làm gì lúc này... Quên e,nói thì dễ. Nhưng đó là điều khó nhất mà a phải làm.
E hãy cố gắng sống thật hạnh phúc,như mình đã từng có.. À k,phải hạnh phúc hơn thế e nhé.Đâu đó vẫn có a dõi theo e,dù k nhìn thấy e.. Nhưng a vẫn luôn đi đằng sau e,dù đi chậm nhưng nếu 1 ngày nào e cần,a vẫn sẽ đuổi kịp đc mà. Vợ yêu của a. Hạnh phúc nhé..."

(Đọc truyện tiểu thuyết) - Anh xin lỗi
-----------------------------------------------------------------
Em đã đủ lớn để yêu anh chưa

Em đã đủ lớn để yêu anh chưa

(Truyện tiểu thuyết) - Em đã đủ lớn để yêu anh chưa. Đọc truyện tiểu thuyết và cảm nhận ý nghĩa của tình yêu và cuộc sống. tại truyenhay24s.com


Còn rất truyện hay cho các bạn lựa chọn tại  ಌღ... truyen ngon tinh  ...ღಌ

gi lê đen , sơ mi trắng . anh ta về nhà vào lúc 3h sáng .

… 2h45 phút nó ngái ngủ gạc mấy quyển sách sang 1 bên và ra ngoài ban công hóng gió , chẳng là ngày mai nó thi học kì, dành thức khuya gạo bài cho thuộc . tiếng lách cách từ phòng bên cạnh , h này chung cư còn có người ra vào ư ? mà nó nhớ cái phòng sát bên mới có người chuyển về ….tò mò , nó nhón chân di chuyển từ từ , khe khẽ mở cửa nhà và nhìn ra ngoài : áo gi lê den và sơ mi trắng , 1 chàng trai vs cái dáng người cao và chuẩn như 1 model trong các tạp chí thời trang…nó ngây ra ngắm cho dến khi ánh mắt của người ấy dột nhiên quét về phía nó ….nó lầm bầm : trời ạ , đôi mắt màu hạt dẻ đẹp nhất mà nó từng thấy . sau vài giây xốn xang vì con người xa lạ , nó nhanh chóng phát hiện ra hiện tại nó là kẻ nhìn trộm . con bé lập lức đóng cửa và chui tọt vào phòng….giữa 1 đống gấu bông và gối ôm , nó dần dần chìm vào giấc ngủ, linh hồn con bé cứ bay lung tung xung quanh cái hình ảnh áo gi lê den , sơ mi trắng và về nhà vào lúc 3h sáng !



(Đọc truyện tiểu thuyết) - Em đã đủ lớn để yêu anh chưa



Nó ôm ấp cái hình ảnh của anh ta đến khi mẹ nó hốt hoảng đánh thức nó dậy :
- Y LI , con bị trễ h thi bây h . dậy mau !
Nó mở bừng mắt , vội vàng chạy vào nhà tắm , thay bộ quần áo và quơ cái cặp phóng ra khỏi nhà …trước khi rời khỏi hành lang chrung cư , nó vẫn cố ngoái dầu nhìn về căn phòng sát bên nhà nó – cánh của vẫn còn khép chặt .
…hú hồn cho nó , bài thi đã được hoàn thành tốt . Đang thơ thẩn dưới sân trường , tâm hồn nó lại bị giật ngược trở lại bởi cái phát vào vai đau điếng của nhỏ bạn :
- này , mày sao thế hả ?
nó chớp chớp mắt :
- chắc tao bị tiếng sét ái tình mày ạ …
con bạn im lặng vài giây rồi bật ra cười khinh khích :
- ai , ai làm mày bị sét dánh hả ?
nó lừ mắt , kể lại chuyện hôm qua . con bạn gật gù :
- nghe mày kể thì hắn ta có vẻ đẹp trai nhỉ ? 3h sáng , h ấy mới về nhà thì ….
- thì sao hả mày ?
- chắc cũng làm việc gì đó mang hơi hướm ăn chơi lắm dây !
nó lè lưỡi : - ý mày là sao
con bạn nhún vai : - 3h sáng mak` ! xem nao` , anh ta có thể phục vụ trong quán bar hay …làm 1 Bartender chẳng hạn !
2. Gi lê den , sơ mi trắng . những diều thú vị nho nhỏ
nó ôm cái cặp lếch lên từng bật cầu thang …khổ , ở chung cư nhiều tầng chi không biết , đúng là ở cái thành phố dất chật người dông này mọi thứ khó khăn thật . nó liếc sang nhà bên cạnh- cửa mở he hé ….nó khấp khởi mừng mà cũng chẳng biết lí do vì sao mình lại mừng, có lẽ nó hi vọng gặp lại anh ta 1 lần nữa………
- Ba mẹ , con về rồi đây! – nó dõng dạc chào …chợt dể ý thấy nhà mình mọc thêm ra 1 đôi giầy , nó bước vào và hỏi :
- nhà mình có khách ạ ….
Ơ ơ , nó mở to mắt khi thấy người khách dang ngồi đối diện với pa mẹ nó , nhìn về phía nó là người con trai hôm qua ….không sai , cái dáng người cao và đôi mắt màu hạt dẻ …

(Đọc truyện tiểu thuyết) - Em đã đủ lớn để yêu anh chưa
(Đọc truyện tiểu thuyết) - Em đã đủ lớn để yêu anh chưa

Ba mẹ nó tươi cười giới thiệu :
- Đây là anh Luân , vừa chuyển tới ở sát nhà ta , anh ấy là sinh viên Đại học Luật đấy con .
Nó ngượng nghịu ngồi xuống cái ghế bên cạnh : - dạ….
- Còn đây là Y LY con gái bác , mới học lớp 10 thôi …
Anh ta gật nhẹ dầu , khóe môi hơi miểm cười ….nó nhủ thầm " đúng là người dẹp , cười cũng đẹp …mà sao dù cười trông anh ta vẫn cứ buồn buồn thế nào ấy ?! "
Mẹ nó có vẻ rất hào hứng khi nói chuyện với anh , mẹ còn dặn :
- bác nhờ con có gì kèm cặp cho em nó …từ nay chúng ta là hàng xóm , tối lửa tắt đèn có nhau

Mẹ nó mọi hôm khó với tụi con trai lắm cơ , mà sao hôm nay dễ chịu vậy , không lẽ …mẹ cũng thích người dẹp trai . nó cười thầm trong bụng với cái ý nghĩ vớ vẩn ấy .
Khi anh xin phép ra về , mẹ nói : - con sang nhà xem anh Luân có cần giúp cái gì không , con trai mà phải dọn nhà 1 mình khổ lắm .
Nó vâng dạ rồi lót tót theo sau anh …
Những tưởng phòng anh sẽ bừa bộn lắm cơ , nhưng không – chúng sạch sẽ , tươm tất còn hơn phòng của nó . căn phòng đơn giản vs cái giường màu trắng , dồng hồ treo tường màu đen, …v…v…
Nó bối rối hỏi :
- anh có cần phụ gì không ạ ?
anh lắc đầu…. nó phát hiện ra , a là người ít nói .
- vậy ….e về nha anh ….
A vẫn iêm lặng , chỉ khẽ gật dầu thôi ….hình như , anh khó gần hơn nó tưởng .
*******************
Nó học buổi chiều , chỉ có hôm nọ thi vào buổi sáng ….bình thường nó vẫn làm bài tập sau khi đã ngủ no nê và ông mặt trời đã cáu bẵn hơn nên ngoài trời nắng rát. Nó vân vê mãi 1 bài toán khó , nếu nó suy nghĩ nó sẽ làm được ….chỉ là nó muốn gặp " gi lê den, sơ mi trắng "….à ừ , nó sẽ sang nhờ a giải hộ nó bài toán , tranh thủ …ngắm anh luôn .
- Y LY , làm gì mà cười tủm tỉm thế con ?
Nó thoáng giậc mình rồi giả bộ thở dài :
- bài này khó ơi là khó mà con giải mãi không ra , giá mà có ai đó học giỏi để con hỏi bài mẹ nhỉ ?
mẹ nó suy nghĩ giây lát rồi nói
- Con sang nhờ anh Luân xem .
Được lời như mở cờ trong bụng , nó cười tươi rồi phóng vèo ra khỏi nhà…. Vậy nhưng khi dứng trước nhà a , nó lại thấy hồi hộp kinh khủng …nếu nó làm phiền a thì sao , nếu a không chịu tiếp nó thì sao …trong khi dầu nó nghĩ vậy thì tay nó đã kịp nhấn chuông cửa ….
Vài phút sau , cánh cửa lách cách mở ra. Anh xuất hiện …
- Anh ơi , anh giải giúp em bài toán được không ạ…
Anh gật dầu và mở cửa cho nó . Trong khi anh giảng cho nó thì nó lại để tâm trí nó ở dâu đâu , nó mãi ngắm anh ….xem nào , mái tóc den phủ dài quá mắt phải , sóng mũi cao , mắt màu nâu hạt dẻ hút hồn …..hix , anh dẹp hệt như mấy nhân vật truyện tranh mà nó hay đọc .
- hiểu chưa em ?
Tiếng anh hỏi làm nó giậc mình . nó gật dầu đại khái :
- dạ dạ …………..
Anh dứng dậy , pha cho nó 1 ly sữa ….và cầm 1 tách cà phê cho mình .
Nó nhút nhát nhưng dặn phòng phải lấy can dảm dể tìm hiểu về anh , nó hỏi :
- dạ ….hôm nọ e thấy a về nhà lúc 3h sáng ….
- ừ , a làm bartender !
… con bạn nó linh ghê , đoán dúng hết rồi ! – nó nói thầm
- dạ …..a học năm mấy rồi ạ :
- Năm hai !- còn gì nữa không em ? – anh nhìn xoáy vào mắt nó .
Nó vội vã cúi dầu và nói :
- dạ thôi anh ….e về ….
- ừ
Trước khi ra về , nó ngoái lại và cố nói :
- nếu có chuyện gì e có thể dến phiền a dược không ?
- ừm ….
Chỉ có vậy mà nó cười tươi rói như hoa nở từ khi rời khỏi nhà anh cho dến tận khi đi ngủ
.................
Thi học kì xong vỏn vẹn 1 tuần là Noel . mối quan hệ giữa anh và nó có tiến triển hơn khá nhiều : mỗi sáng nó hay qua nhà a , a im lặng còn nó tíu tít kể với anh dủ thứ chuyện trên trời dưới dất , dù chỉ như vậy nó cũng đã hạnh phúc lắm rồi .
1 buổi sáng như thường nhật , a ngồi trên chiếc ghế sofa màu đen còn nó thì thu lu trên cái giường màu trắng ….hôm nay trời mưa ! sắp noel mà nó chưa nghỉ ra gì để tặng a , nhìn khắp căn phòng nó phát hiện ra: mọi thứ đều mang cái vẻ trầm buồn và hơi tối …nó quyết định sẽ tặng 1 món quà mang lại chút ấm áp cho căn phòng của a .
- này , a có thích 1 cái gì dó dáng yêu hay ấm áp chẳng hạn ?
Nó hỏi , anh hơi nhướn mày , ánh mắt hơi ánh lên rối tĩnh lặng trở lại :
- ừm , có lẽ !
…..
- mày dịnh tặng hắn cái này ak` ? trời ạ ….- con pạn tròn mắt .
- thì sao , anh cũng nói là " có lẽ " sẽ thích rồi mà…
con bạn thở dài , nhìn chăm chăm vào mắt nó :
- mày yêu hắn à ?
nó đỏ mặt – ừ .
- này nhé , nói ko phải cố ý làm mày buồn nhưng mày và hắn quá khác biệt . hắn 22t và hắn dẹp trai , mày 16t và mày là dứa con gái bình thường so với những dứa con gái xung quanh hắn , hắn trưởng thành và sành sỏi còn mày trẻ con hơn cả cái tuổi 16 …………………..
nó nhăn mặt , xua tay ra hiệu cho bạn ngừng lại :
- thôi thôi , dù tao dơn phương cũng được .
- ừ tùy mày , mày dúng là ngốc !
************
nó bước lên thềm cầu thang . thấy a đang dứng khóa cửa nhà , chắc chuẩn bị đi làm , hix …gi lê den, sơ mi trắng – a thật dẹp.
- khoan , e có quà tặng anh này ….a cho em vào nhà 1 tẹo…
a mở cửa , nó ùa vào phòng …cầm con gấu bong to to màu tím dặt lên trên giường anh, xong xuôi nó nhìn anh cười :
- thấy chưa , phòng a rốt cuộc đã có màu rồi nhé !
A hơi ngỡ ngàng rồi bỗng phì cười , lâu lắm nó mới thấy anh cười , nụ cười rạng rỡ như ánh sáng của hàng triệu tia nắng …a cười gì nhỉ ? cười vì nó tặng gấu bông cho một chàng trai 22t ư ?
- thôi , a đi làm nha ! noel vui vẻ cô bé ….
***
2h30 phút , dù buồn ngủ nó vẫn ráng đợi anh về , chẳng để làm gì cả , chỉ để được nhìn thấy cái dáng người mặc gi lê đen , sơ mi trắng quen thuộc…
Tiếng mở cửa từ nhà bên vọng sang , nó hồ hởi chạy ra ngoài ….nhưng ngoài a ra , còn có 1 chị nào đó trông xinh và rất quyến rũ đi cùng , có lẽ chị ấy say nên anh phải đỡ ….rồi chợt , họ hôn nhau . nó nhẹ nhàng kéo cánh cửa nhà mình lại rồi ngồi bệt xuống đất ….bạn nó nói phải , đối với anh nó chỉ là 1 đứa trẻ con chưa đủ lớn để yêu…nước mắt ở đâu cứ thi nhau chảy ướt mèm mắt môi nó …..
Sáng hôm sau , nó ko thèm ăn sáng , ko ra khỏi phòng ….nó có cảm tưởng như mặt trời tắt nắng và mọi thứ trở nên thật khó khăn , kể cả thở !
Tiếng mẹ nó gõ cửa :
- con ơi , anh Luân mang sang cho nhà mình cái bánh kem này !
nó úp mặt vào gối , không thèm trả lời . nghe loáng thoáng mẹ nó nói vs ai :
- không hiểu sao mà cả sáng nay nó không chịu ra khỏi phòng , con vào xem dùm bác ….
Tiếng bước chân mẹ nó khuất dần …
- e mở cửa di
….
- nếu e ko mở cửa thì từ h ko được vào phòng anh nữa đâu .
Vài giây sau nó vác bộ mặt sũng nước vs đôi mắt sưng mọng ra mở cửa . Có lẽ vẻ mặt của nó quá ngô nghĩnh nên khiến anh hơi hé hôi cười …
- sau e khóc vậy ?
- ư …ư …- nó lại sụt sịt
Anh dưa tay lau mắt cho nó . cảm giác lâng lâng khi từng ngón tay thon dài của anh lướt trên mặt nó ….
- hôm qua ….e thấy a……
Anh nhún vai:
- không phải người yêu dâu!
- thật hả anh ? – nó hồ hởi hỏi , đôi mắt lấp lánh niềm vui
anh gật đầu rồi xòa ra trước mặt nó 1 hộp bánh :
- quà noel muộn !
Trong thoáng chốc , hạnh phúc sáng bừng trên gương mặt nó , ngỡ như nó chưa từng phải buồn và khóc vì anh .
Nó thích bánh kem , càng thích hơn khi đó là bánh do anh mua…nó ăn còn anh thì im lặng ngắm nhìn , đôi mắt màu hạt dẻ của anh không buồn như lúc trước nữa ….
******
nó sinh ra vào dúng cái ngày mà thế giới gọi là lễ tình nhân…bóc lịch , nó biết còn hơn 1 tuần nữa là cái ngày ấy đến. mẹ nó vào phòng , trách yêu đứa con gái vì tội ngủ dậy mà chăn mền lung tung
- …mà con nè , mai bố mẹ về quê nghe , ông nội ốm nặng . nếu sấp xếp sẽ về đúng sinh nhật con. ở nhà ngoan , học hành giỏi giang vào đấy .
- Vậy hả mẹ ? mà mẹ ơi , con ra ngoài ăn sáng đây .
Nó hôn thật kêu lên má mẹ rồi chạy vù ra ngoài. Người. mẹ lắc đầu nhìn theo đứa con gái lớn mà tánh tình vẫn còn trẻ con quá dỗi…chợt , bà thấy trang nhật kí mở ngỏ… nhật kí của nó viết dầy về cảm giác tình yêu đầu với anh .
Chiều nó di học , mặt mày sáng rỡ với cái ý định rằng trong thời gian ba mẹ vắng nhà , nó sẽ có thời gian gần anh hơn mà không ngờ mẹ nó đã tìm gặp anh ngay chiều hôm ấy…..
Sáng sớm , ba mẹ đã lên xe về quê thăm nội , nó vừa tiễn xong thì thấy trời đất quay cuồng , nhức đầu quá dỗi…thôi chết , tối qua nó dầm mưa ! nó về nhà , lên giường và thiếp đi lúc nào ko hay ….
....
- dậy rồi hả bé ? – tiếng nói và dáng người của anh hiện ra lờ mờ trong tầm mắt nó.
- Em …em….
Anh bước đến bên giường nó , tay cầm chén cháo còn nghi ngút khói:
- anh thấy cửa ko khóa , vào nhà thì biết e sốt mê man .
- phiền a quá ….- nó đưa tay dịnh đón lấy chén cháo thì đã thấy anh cầm muỗng cháo thơm lừng kề gần lên miệng …
- sao anh quan tâm e nhiều vậy ạ ….
Vẻ mặt anh thoáng qua sự kì lạ rồi lại trở về nét bình lặng như lúc trước . anh dặt chén cháo vào tay nó , quay lưng dứng dậy :
- vì chúng ta là háng xóm . em ăn di , chắc sắp hết bệnh rồi . a về đây .
- khoan đã , 142 là sinh nhật của e ….
Anh nhìn nó , gật nhẹ đầu rồi bỏ di …
****
ngày 142 rồi cũng đến ông nó còn bệnh nên pa mẹ sẽ về trễ 1 vài ngày .nó tự tay làm cho anh 1 hộp chocolate trắng ngon tuyệt ( dù gì thì nó cũng khéo nấu ăn lắm dấy nhé ) nó muốn , vào chính ngày này , nó sẽ nói cho anh nghe điều mà nó ấp ủ trong lòng. Đứa bạn thở dài qua điện thoại khi nghe nó kể về kế hoạch của mình, dù sao , con bạn vẫn chúc nó thành công .
…anh không có ở nhà….nó bất an nhưng tự nói với mình rằng – chắc chắn rồi anh sẽ về !
…. Nó đợi anh , từng chiều cho tới khi sẫm tối ….từ tối đến khuya ….cho đến khi nó mỏi mệt chìm dần vào giấc ngủ .
- dậy di e , sao lại ngủ ở đây .
hơi ấm từ bàn tay của anh lan ra trên mặt nó , nó giậc mình tỉnh giấc . anh mở cửa nhà , nói :
- vào nhà di rồi nói .
*****
dứng trước mặt anh – gi lê den , sơ mi trắng như lần đầu nó thấy , tim nó run lên từng hồi xúc cảm . hộp chocolate trên tay nó run run đưa về phía anh , nó nói :
- có diều này e muốn nói với anh , dù ngốc nghếch và …trẻ con nhưng vs e , nó thật sự vô cùng quan trọng. Đó là , e yêu a !
đôi mắt anh tối sẫm lại, nó sâu và dường như bị nỗi buồn lấp đầy . giọng anh dửng dưng:
- vì e vẫn là trẻ con nên lời yêu này sẽ ko có kết quả. E về di , muộn lắm rồi.
- e mún hỏi , a có từng thích e chưa ?
Anh im lặng , cái sự im lặng nó từng thấy rất dẹp h lại như 1 bức tường lạnh lẽo ngăn cách nó với anh . vài hạt nước nóng hổi rớt xuống môi nó , nó dưa tay quệt ngang , nói trong vội vàng :- 3 ngày nữa a hãy trả lời em, chúc anh lễ tình nhân vui vẻ .
anh dóng cửa phòng , lặng lẽ rót đầy ly rượu , cảm xúc dâng lên mắt anh ….chocolate nó làm , dắng ngắt trên môi anh, tình cảm giấu kín làm trái tim con người ta nứt nẻ …

(Đọc truyện tiểu thuyết) - Em đã đủ lớn để yêu anh chưa
...............
Lại 1 đêm khóc ướt gối , trong cơn mơ của nó : hình ảnh của a cứ nhạt nhòa rồi khuất dần vào sương khói…., hình như trong a , nó chưa bao h là 1 cái gì đó đáng dể níu giữ . bởi vì NÓ CHƯA ĐỦ LỚN ĐỂ YÊU ANH Ư.
Tiếng chuông cửa giục giã làm nó tỉnh giấc , phải chăng pa mẹ đã về …nó lê tấm thân mỏi mệt vs đôi mắt vẫn còn ướt nước ra mở cửa . bên ngoài không ai cả ngoài 1 con cún lông xù trắng tinh có thắt nơ ở cổ, tấm thiệp nằm kế bên ghi :
- đừng khóc! A luôn mang lại cho e những món quà muộn , lần này cũng vậy , chúc e sinh nhật vui vẻ !
Nó ôm con vật bé bỏng vào lòng rồi òa lên khóc , anh vẫn luôn dịu dàng , vì anh quá dịu dàng nên nó không cách nào bắt mình dừng yêu anh .
….. nó nằm vật lên giường , con cún quấn quít tay chân nó ….1h …2h….3h dồng hồ trôi qua , nó nghĩ về anh nhiều hơn lúc nào . chuông điện thoại reo :
- a lô , pa mẹ đâu con , dì Hoa đây .
- pa mẹ về quê rồi ạ.
- ừ , mà con này , con có muốn được du học sang ANH ko , dì đã bàn với pa mẹ con rồi chỉ còn chờ con dồng ý nữa thôi.
Nó lặng người đi giây lát trả lời :
- dạ vâng ạ!
***********
Cái hẹn 3 ngày đã tới , buổi sáng của ngày thứ 3 , nó sang nhà anh . Anh vẫn đón nó với gương mặt bình lặng . khi đôi môi anh bắt đầu hé mở , nó dặt tay lên môi anh ngăn lại :
- khoan đã , bây h câu e chưa muốn nghe câu trả lời của anh. vì e chưa đủ lớn để yêu anh không có nghĩa e sẽ ko bao h có quyền được yêu anh …e sẽ du học , và khi e trở lại , e sẽ nghe câu trả lời của anh , lúc ấy – e đã đủ lớn để yêu anh !
- 3 năm , e sẽ đi 3 năm. Chắc chắn e sẽ tìm lại được anh .
nó vội vã đặt lên môi anh 1 nụ hôn rất nhanh , 1 nụ hôn bỏng rát bởi tình yêu nó dành cho anh , 1 nụ pha lẫn vị mặn của những giọt nước mắt….
khi nó đã rời khỏi tầm mắt anh , anh đưa tay chạm lên bờ môi còn vương hơi ấm của mình….thật sự , trái tim a , đã hơn 1 lần muốn nói rằng anh yêu nó….,
…..sân bay nhộn nhịp người vào ra , có tiễn đưa có vui mừng gặp gỡ .
- Y LY , Y LY ….- mẹ nó gọi khi thấy nó từ xa.
- Con đây mẹ - nó chạy tới , ôm chầm lấy mẹ, vòng tay 3 năm xa cách , mùi tóc 3 năm xa cách .
Nó về nước khi đã là 1 cô sinh viên, con chó anh tặng cho nó h cũng đã ra dáng lắm rồi . 3 năm không quá dài nhưng chắc cũng là đủ dể quên đi khá nhiều điều , vậy nhưng trong tim nó luôn ấp ủ hình bóng của tình yêu đầu tiên : người con trai với sơ mi trắng , gi lê đen, nhớ mắt nâu và những ngón tay thon dài ấm áp …..chưa bao h , nó hết yêu anh !
***
Nó gõ cửa căn phòng sát bên , người xuất hiện không phải a mà là 1 người đàn ông xa lạ ….
Nó thoáng buồn rồi cũng gượng cười và hỏi :
- cho cháu hỏi chủ trước nhà này có phải 1 người thanh niên tên Luân ko ạ ?
- ừ đúng rồi , sao vậy cô ?
- dạ . anh ấy là người quen của cháu , vậy bác có biết h anh ấy đang ở dâu ko ạ ?
- Chuyện này thì tôi không biết nhưng nghe nói h cậu ấy đã trở thành 1 người thành đạt và giỏi giang lắm .
Nó cảm ơn người đàn ông tốt bụng rồi thở dài bước di . Có lẽ anh dã quên mất nó cùng lời tỏ tình dại khờ hôm nào…..
Biết có còn được gặp lại nhau ….
Nó lang thang vào 1 phu khố mua sắm , con cún trắng cứ vô tư nhìn dòng người đông đúc lướt qua… thấy 1 cửa hàng bán gấu bông khá xinh xắn , hơn nữa , trong đó còn có 1 chú gấu màu tím giống hệt như con gấu hồi nó tặng anh ….nó bước vào cửa tiệm :
- chị ơi , cho e mua con này nhé !
- không được dâu e , con này có người dặt trước rồi !
nó cười :
- vậy à ?
chị bán hàng thân thiện :
- ừ , 1 người thanh niên rất đẹp trai , anh ta mỗi năm đều mua 1 con gấu màu tím như thế này , kì lạ quá phải ko em .
nó gật đầu , ừ kì lạ thật . khách tới , chị bán hàng nhanh chóng trở lại quầy , còn lại mình nó mân mê con gấu.
- này cô ơi , con gấu nì tôi đã mua rồi .
Cái giọng ấm áp quen thuộc làm nó phải giậc mình quay lại ….trời ơi , mắt nâu hạt dẻ , mái tóc den , gương mặt 3 năm thương nhớ :
- anh ……
Đôi mắt anh thoáng nét ngạc nhiên rồi anh nở nụ cười , nụ cười rạng ngời niềm vui
****
- e có muốn nghe câu trả lời của anh không cô bé ?
- dạ …
- a dã từng thích em , nhưng hồi ấy e chưa đủ lớn để yêu anh và ko đủ để anh có thể yêu e .
- Vậy , bây h ……..
- Bây h thì e đã đủ lớn để Chúng ta yêu nhau rồi ! bé con ạ !
ko đợi cho nó òa lên sung sướng , a đã dặt lên môi nó 1 nụ hôn , cũng bỏng rát nhưng đó là lại là 1 nụ hôn của tình yêu và hạnh phúc .
….
Trên kệ tủ nhà anh có 3 chú gấu màu tím , 3 tấm thiệp được viết vào ngày 142 , chúng dều được bắt đầu bằng câu :
Gửi Y LY , e đã lớn thêm 1 tuổi và a biết không lâu nữa , e sẽ đủ lớn để chúng ta bắt đầu 1 tình yêu !

(Đọc truyện tiểu thuyết) - Em đã đủ lớn để yêu anh chưa

P/s:cám ơn bạn đã cùng mình đọc hết câu chuyện.. nếu hay thì like ủng hộ người post nhe.. cmt cảm xúc của bạn về truyện nữa nhé